Trang 16 / 250 · Tổng 2998 truyện

Phi Điểu Dữ Bàn Ngư

Sương Sơ

Hựu nhất loạn ngọc túy

Giản
![[Tinh Tế] Xuyên Thành Nữ Vương Trùng Tộc Vạn Nhân Mê - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F34610.webp&w=1920&q=75)
Hải Đại Nhân

50 percent

Huyết Hoàng Nguyệt Đế

Nguyễn Tứ Phan Tuyền


Lạc Thy

Tri Hướng

Nhĩ Phong Trùng

Tô Lưu

Ngu Thuỷ Tịch
Lục Thính An xuyên qua, trở thành thiếu gia nhà giàu ở Cảng Thành, cơ thể yếu đuối, số phận lênh đênh.
Thiếu gia này có sở thích “yêu trai”, bị tầng lớp thượng lưu chán ghét, lại cộng thêm tâm lý bị đè nén bao năm nên tính cách dần u tối, ích kỷ, tàn bạo. Kết cục thảm: bị sát thủ liên hoàn “tặng vé về trời”, xác còn bị chặt ra vứt khắp nơi. Cả Cảng Thành thì cười hả hê như xem hài.
Nhưng Lục Thính An phiên bản xuyên không gan to bằng trời, thây kệ ai cười nhạo, vẫn sống ngon lành!
Cho đến một đêm nọ, cậu mơ thấy một người phụ nữ. Sáng hôm sau mở mắt ra… Ủa?! Cô ấy lên trang nhất nhưng không có đầu, chết thảm vô cùng…
Lục Thính An: “Ủa alo?? Sao mơ thấy gì là y như án mạng thật thế này?!”
Mỗi đêm mơ ác mộng đến choáng váng, Thính An gần như chẳng ngủ nổi trọn giấc. Cậu dạt về Cục Cảnh Sát xin làm chức rảnh rỗi chẳng ai thèm ngó.
Tưởng yên, ai dè cậu phát hiện một bí mật động trời: ở cạnh đại đội trưởng hình sự Cố Ứng Châu thì không bao giờ mơ thấy ác mộng!
Ngặt nỗi Cố đội trưởng tránh cậu như tránh dịch. Lục Thính An chỉ cần đến gần thôi là người kia đã…chạy biến!
Không còn cách nào khác, cậu quyết tâm “đập đầu vào sóng gió” mà điều tra từ nguồn cơn!
Cảng Thành bấy giờ án mạng xảy ra liên miên, dân chúng bất an:
Vận động viên bơi lội nổi tiếng chết đuối… trong bể bơi nhà mình?!
Nữ minh tinh qua đời nhiều năm bất ngờ bị chụp lại đang giết người giữa đêm, hôm sau thì thấy… tứ chi bị cụt trong rừng?
Tỷ phú mặc váy đỏ bị treo lủng lẳng trên đèn đường, bay phất phơ như… đèn lồng?
Cả cục cảnh sát đau đầu, không manh mối, không tiến triển, áp lực đầy đầu.
Chỉ có Lục Thính An từ từ phá thế cục, cậu có thể nhìn ra những chi tiết không ai thấy, phân tích động cơ gây án, thậm chí chỉ mặt gọi tên hung thủ giữa hàng đống nghi phạm.
Từng vụ án đẫm máu dần sáng tỏ, cậu phá hết vụ này đến vụ khác, liên tiếp thăng cấp. Từ thiếu gia ốm yếu thành thám tử thiên tài của Cảng Thành!
Khi đã nổi như cồn, cánh phóng viên tranh nhau phỏng vấn:
Phóng viên: “Anh Lục, sao anh phá án chuẩn như thần thế?”
Lục Thính An: “Trong lòng có tín ngưỡng. Bắt không được hung thủ là tôi mất ngủ.”
Phóng viên: “Nghe nói anh vào cục cảnh sát là để theo đuổi đội trưởng Cố Ứng Châu? Có thật không?”
Lục Thính An: “Vớ vẩn, tụi tôi đều là trai thẳng!”
Không ai biết rằng tối hôm đó, “trai thẳng” Cố Ứng Châu ngồi nửa cởi áo tựa đầu giường nhà cậu, ánh mắt u oán:
“Sáng nay, lại có người yêu cũ của cậu viết thư tình tới.”
Lục Thính An: “…”
Ủa gì kỳ vậy ^_^
Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng:
Nhân vật chính có bàn tay vàng, khá “trâu bò”
Không lấy bối cảnh thật, có mượn chút tiếng Quảng Đông & giả tưởng, vui là chính!
Tag: Cường vs Cường – xuyên thư – não xoắn – cẩu huyết nhưng sảng!
Nhân vật chính: Lục Thính An x Cố Ứng Châu
Tóm gọn: Chồng tôi rất thích dính tôi!
Thông điệp: Tự mình cố gắng mới có quả ngọt!

Miho ngốc nghếch

Ái Cật Thương Thái Thuỳ Nhĩ Thỏ
Khương Trúc xuyên thành nữ phụ công cụ hình người trong tiểu thuyết vạn người mê.
Tiểu sư muội có thiên phú dị bẩm, người gặp người thích, mà nữ phụ tu luyện nhiều năm vẫn chỉ là một phế vật, cuối cùng bị đẩy ra cản đao cho tiểu sư muội, chết thảm đầu đường.
Vừa mở mắt ra, Khương Trúc đã phải đối mặt với khuôn mặt của cả tông môn chó liếm cực phẩm, đúng là chỉ muốn chết đi cho rồi.
Cá của nữ chính chạy khắp nơi, vậy ta xuất gia là được chứ gì.
…
Miếu hoà thượng nổi danh cuối cùng cũng có nữ tu, vì để giúp tiểu sư muội duy nhất không đi nhầm đường nên các sư huynh thay phiên nhau truyền thụ điều tâm đắc nhất khi tu luyện cho nàng.
Đại sư huynh điềm đạm nói: “Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên mà làm, tôn trọng bản tâm là được.”
Sau này, Khương Trúc đạp một người ngã lăn ra đất: “Đại sư huynh nói tu đạo thì phải tu tâm trước, suy nghĩ phải thông suốt, không đánh ngươi thì tâm ma của ta khó tiêu.”
Nhị sư huynh dịu dàng nói: “Gặp chuyện thì không nên một mình đau khổ, càng không được tích tụ trong lòng, thanh tâm là gốc của tu đạo.”
Sau này, Khương Trúc mắng người của tông môn sát vách ba ngày ba đêm: “Nhị sư huynh nói lời tục là phải nói ra, nói ra thì tâm mới có thể thông suốt.”
Tam sư huynh một thân hạo nhiên chính khí nói: “Thế gian có hàng ngàn hàng vạn tu sĩ, Phật độ một nửa.”
Khương Trúc suy tư một nửa còn lại, bừng tỉnh đại ngộ: “Phật không độ kẻ ngu.”
Tứ sư huynh thiên tư tuyệt thế nói: “Phật chỉ luận đạo tâm, chỉ cần ngươi củng cố đạo tâm thì phi thăng ở trong tầm tay.”
Sau này, Khương Trúc dùng một kiếm chọc xuyên người kẻ địch, sâu xa nói: “Không giết ngươi thì đạo tâm ta không vững, không có lợi cho phi thăng.”
Thấy tư tưởng của sư muội ngày càng lệch lạc nhưng đạo tâm lại ngày càng vững chắc, các sư huynh rơi vào trầm tư.
Nữ chính vạn người mê chậm rãi thốt lên một câu hỏi: “Sao nữ phụ này lại kỳ lạ thế?”

Nguyệt Hạ Thư Ngốc

Vinh Tiểu Vinh

Vân Phong
*********
Đoạn ngắn đặc sắc một:
Ngã Khiếu Hầu Ca

Tây Đại Tần