Trang 1 / 1512 · Tổng 18133 truyện

Zhihu

Phi Yến

Zhihu

An Diệp

Dung Vô Tiên

Chi Lan

Ngã Tâm Tự Do

Dạ Dạ Sanh Ca Nhi

Cáo Đuôi Bự
【Livestream huyền học + Thiên kim thật giả + Lật ngược tình thế, ngược tra nam + Sảng văn】
【Nữ chính thanh lãnh mạnh mẽ, chỉ tập trung vào sự nghiệp vs Nam chính ngoài lạnh trong nóng, thực chất là “cún con” cực kỳ yêu thương nữ chính】
Thượng tiên Lương An Vãn đang phi thăng thì bị một tia sét đánh trúng, xuyên tới xã hội hiện đại và trở thành thiên kim giả không ai yêu quý.
Cô phải đối mặt với việc bị công ty đóng băng sự nghiệp, bị toàn bộ cư dân mạng ghét bỏ, và số dư tài khoản ngân hàng chưa đến bốn chữ số – một khởi đầu địa ngục.
Lương An Vãn: “... Nếu đã như vậy, đành phải làm lại từ đầu bằng nghề cũ thôi.”
Trên ứng dụng Shark, đột nhiên xuất hiện một phòng livestream huyền học, cư dân mạng khinh thường nói: “Đã là năm 2024 rồi, vậy mà vẫn có người phong kiến mê tín.”
Nhưng chẳng bao lâu sau, phần bình luận đã hoàn toàn thay đổi.
“Đại sư, cô bảo tôi đừng kết hôn, quả nhiên bạn trai tôi đã ngoại tình, mà tình địch lại còn là một anh chàng cơ bắp!”
“Đại sư, cô nói ba tôi sẽ gặp tai nạn đổ máu, may mà tôi kịp thời quay về cứu ba một mạng! Cô đúng là ân nhân cứu mạng cả gia đình tôi!”
Phòng livestream trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm, danh tiếng của Lương An Vãn cũng được cải thiện đáng kể.
Không chỉ những anti-fan trước đây trở thành fan hâm mộ trung thành, mà cả Địa phủ cũng tìm đến cô, nhờ cô làm đại diện.
Ban ngày xem bói cho nhân gian, ban đêm làm âm sai livestream bắt hồn.
Những hồn ma đang lẩn trốn bị Lương An Vãn áp giải về Địa phủ, kinh ngạc phát hiện hàng tỷ hồn ma ở đây đều đang xem livestream của cô!
Điều đáng sợ hơn là, người đứng đầu Địa phủ – Phong Đô Đại Đế – lại là fan hâm mộ số một của Lương An Vãn, ngày nào cũng đăng nhập siêng năng trong siêu thoại của cô, điểm danh đủ 365 ngày không nghỉ!
Sau này, họ mới phát hiện, hóa ra Phong Đô Đại Đế đang âm thầm ủng hộ... vợ mình.
Các hồn ma:... Thôi thì đành nuốt nước mắt mà xem livestream của bà chủ vậy!

Nhân Thanh Thảo Tây
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Hệ thống, Xuyên sách , Kim bài đề cử 🥇
Văn án:
Tạ Ngôn Chiêu xuyên thành nữ phụ cùng tên trong tiểu thuyết, cô có một cậu em trai tên là Đường Tô, là nam idol.
Đường Tô ra mắt ở vị trí Center qua một cuộc thi tài năng, vừa ra mắt đã nổi như cồn. Sau này do những tin tức tiêu cực như mắc bệnh ngôi sao, phân loại fan theo cấp bậc, là loại người phóng uế vô tội vạ khiến cậu bị antifan công kích đến nỗi bước một chân ra khỏi giới giải trí.
Hệ thống nói với Tạ Ngôn Chiêu rằng chỉ cần tẩy trắng cho cậu em trai thì cô có thể về nhà.
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu không chấp nhận, sau khi nhìn thấy bộ dạng không màng sống chết của em trai, cô cảm thấy rất có tính thử thách nên đã nhận lời.
Trong tiểu thuyết gốc, Đường Tô sẽ phải tham gia chương trình truyền hình trực tiếp về cải tạo nghệ sĩ, yêu cầu nghệ sĩ tham gia cùng người đại diện, Tạ Ngôn Chiêu đã cùng tham gia với tư cách người đại diện tạm thời.
Hệ thống khen cô: Làm hay lắm, thế này thì có thể giám sát cậu ấy hằng ngày rồi!
Một tuần sau, hệ thống tỉnh ngộ: Hoá ra là cô muốn dẫn “lửa” sang cho mình, đúng là đi đường vòng mà!
*
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu xuất thân từ gia đình có truyền thống yêu âm nhạc và là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ.
Vào tuần đầu quay chương trình, đạo diễn yêu cầu mọi người phải mặc đồng phục, Tạ Ngôn Chiêu cầm bộ đồ xám xịt ném đi: “Xấu thấy gớm, tôi không mặc đâu”.
Đường Tô khuyên cô: “Chị, chị cố mặc đi, mình không thể khác biệt được”.
Tạ Ngôn Chiêu ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn cậu: “Thế thì em đi mà mặc”.
Bình luận ngay lập tức phán xét: [Người đại diện này thành tinh rồi à, còn chảnh hơn cả nghệ sĩ nữa?]
Đường Tô: “Thế thôi em cũng không mặc”
[… Thảo nào Đường Tô không có tố chất, hoá ra là học từ người đại diện]
*
Chương trình muốn khách mời tự nấu ăn, Tạ Ngôn Chiêu nhíu mày: “Tôi không biết nấu ăn”.
Ban đầu Đường Tô cũng không nấu, nhưng đói quá không chịu được nên nửa đêm dậy nấu mì, thậm chí còn nấu cho Tạ Ngôn Chiêu một bát.
[Có vẻ như Đường Tô cũng tạm được]
[Ừ! Ổn hơn cái người đại diện thành tinh kia]
*
Chương trình cho nghệ sĩ xuống ruộng đào khoai, Tạ Ngôn Chiêu giơ hai tay trắng ngần thon thả của mình lên: “Nhìn thấy không?”
Đường Tô: “Thấy cái gì cơ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Bàn tay kéo violin của chị mà để chị đào khoai, mấy người ăn không biết ngượng ư?”
Đường Tô nhìn đồng ruộng mênh mông, cuối cùng phản bác lại. Cậu cũng giơ tay lên: “Tay em để đánh trống lớn nè! Không cao quý như tay chị chắc?”
[Ơ? Không phải Đường Tô là cái bình hoa hát nhảy dở tệ à? Cậu ta biết đánh trống á?]
Sau này mọi người phát hiện ra rằng Đường Tô không chỉ biết đánh trống, mà cậu ấy còn biết chăn bò, trồng trọt, viết thư pháp cực đẹp. Còn cái người đại diện thành tinh kia thật ra là chị ruột của cậu, là thủ tịch của ban nhạc Hoa Quốc có thực lực mạnh nhất.
[Nếu mà là người chỉ huy thì không biết làm lụng cũng dễ hiểu thôi]
*
Sau đó có một tập chương trình quay ở nước ngoài, họ gặp phải bạo loạn ở vùng đó, Tạ Ngôn Chiêu gọi điện thoại cho binh đoàn lính đánh thuê tinh nhuệ bảo vệ họ về nước.
Cư dân mạng tò mò sao cô lại làm được, cô chỉ vào má phải mình: “Có nhìn thấy chữ trên đây không?”
Cư dân mạng lắc đầu: “Gì thế?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Giàu”
Cư dân mạng: “… Thế chắc má trái là tài hoa nhỉ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Không, là xinh”
Cư dân mạng: “…Công nhận, nhìn cái là ra mà!”
Bão bình luận dồn dập:
[Chị gái xinh đẹp vừa giàu có vừa tài năng ơi, hôn miếng đê hôn miếng đê]
[Cư dân mạng bây giờ đúng là không biết xấu hổ gì hết, chị đừng quan tâm bọn họ, để em hôn trước!]
[Xếp hàng, xếp hàng]
[+111111111111]
[Đường Tô! Cho chị cậu ra mắt đi! Tôi muốn tiêu tiền cho cô ấy!!!]

Trà Trà Ái Thượng Thư
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Ngọt sủng, Song khiết, Làm ruộng, Niên đại văn
Sau khi tỉnh dậy, Vương Tiểu Thanh xuyên về những năm 1973 ăn không đủ no mặc không đủ ấm , còn phải thay thế chị kế đi xuống nông thôn.
Hừ, nghĩ hay lắm, liền len lén báo danh cho chị kế xuống nông thôn, sau khi xuống nông thôn cuộc sống rất khó khăn nhưng may mắn thay khi xuyên qua cô có mang theo không gian nông trường, giúp cô thoải mái ăn cơm, thoải mái ăn thịt.
Nhanh chóng giàu lên nhờ dựa vào buôn bán vật tư trên chợ Đen. Lại không hề hay biết kể từ ngày đầu tiên khi cô xuống nông thôn, đã bị một người đàn ông theo dõi......

Huyền Tam Thiên
Lâm Thiên Du là một thần tượng lớn được nhiều người yêu thích. Với giá trị vũ lực cực độ và khả năng giao tiếp với động vật, cô tự tin rằng mình có thể trở về thế giới thực sau khi vượt qua ải. Tuy nhiên, vô tình cô đã vào một cuốn sách và trở thành nữ phụ phô trương cùng tên trong truyện đó. Bị dồn vào thế giới của nữ chính, Lâm Thiên Du không biết ngũ cốc hay cỏ cây, và dường như chỉ có vẻ ngoài đẹp là ưu điểm duy nhất của cô.
Trong chương trình sinh tồn, những người khác vất vả lao động để kiếm ăn và sinh tồn, nhưng Lâm Thiên Du chỉ ngồi chờ và ăn. Trong khi, cô luôn luôn trốn tránh những nguy hiểm và để nữ chính làm nổi bật bản thân. Sự bền bỉ và cần cù của nữ chính đã khiến Lâm Thiên Du quyết tâm tôn vinh nàng bằng cách tạo ra nhiều tình huống hài hước, vô tình tỏa sáng trong mắt khán giả.
Nhưng người đọc sẽ không nhận ra nữa rằng Lâm Thiên Du thực ra là một cô gái rất thông minh, nhanh nhẹn, và có khả năng giao tiếp với động vật. Khả năng đặc biệt của Lâm Thiên Du khiến nhiều người khâm phục, và những trận sinh tồn trên màn hình truyền hình đã chứng kiến sự mở rộng của bản thân cô.
Dù buff yếu ớt của mình không cho phép cô trở thành một chiến binh mạnh mẽ, nhưng sự thông minh và tinh thần luôn sẵn sàng của Lâm Thiên Du đã giúp cô vượt qua mọi trở ngại. Tác giả đã sáng tạo ra một nhân vật sống động, thú vị và đầy tính nhân văn, vốn đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều đọc giả.
Tóm lại, đây là một câu chuyện tiểu thuyết ngọt ngào, hài hước, và đầy cảm xúc. Các tình huống đặc sắc thể hiện sự bền bỉ và nỗ lực của nhân vật chính, và đưa ra thông điệp rằng chỉ cần chú tâm và nỗ lực thì chúng ta sẽ có tương lai rực rỡ.

Phi 10
Mỹ nhân yếu đuối, nhát gan nổi tiếng nhất kinh thành chẳng may rơi vào tay bọn buôn người.
Người dân khắp kinh đô lắc đầu thở dài: Lần này chắc hỏng rồi.
Ngàn dặm xa xôi, mỹ nhân vô dụng ấy bỗng mở mắt, trở tay bán luôn cả bọn buôn người.
…
Thiếu nữ với trái tim mới tiêu xài thoải mái số tiền có được từ việc bán bọn buôn người, trở về đô thành. Chỉ để phát hiện rằng những kẻ từng là tiểu đệ của mình, nay đã thành những đại lão, và từng người đều coi “cô” như con gái mà nuôi dưỡng.
Một, hai, ba, bốn…
Vậy là, hiện giờ cô ấy có bốn ông bố?!
…

Khuyết Danh
Năm thứ ba của mối quan hệ bí mật giữa tôi và Châu Gia Thuật, anh ta đột ngột tuyên bố kết hôn. Cô dâu… không phải tôi.
Có người biết chuyện bất bình thay, anh ta chỉ cười lạnh:
“Nếu cậu thương hại, sao không tự cưới cô ấy — cái người đã sa cơ lỡ vận đó?”
Sau này, khi ông nội lâm bệnh nặng, công ty gia đình chao đảo, tôi buộc phải công bố việc mình mang thai và kế thừa vị trí đứng đầu.
“Xin hỏi cô Hứa, đứa bé có phải con của anh Châu không?”
Trước ống kính phóng viên, tôi mỉm cười, lịch sự đáp:
“Đứa bé… không liên quan gì đến anh Châu.”
Nghe nói hôm đó, khi thấy tôi trên truyền hình với bụng đã hơi lộ, Châu Gia Thuật nổi giận đến mức đập phá cả phòng.
Không lâu sau, người ta chụp được vị tiền bối kín tiếng nhất trong giới, đứng giữa phố đông người, khom người dịu dàng dỗ dành một phụ nữ:
“Nhan Nhan… đứa bé đã gần một tuổi, sắp biết gọi ba rồi. Em vẫn chưa chịu cho anh một danh phận sao?”

Cài Gia Hàn
Năm đó, Trình Diệp không có đàn ông cũng chẳng có tiền, bèn làm công việc giao đồ ăn khuya.
Đơn hàng được gửi tới một tòa nhà bỏ hoang, bên trong đặt từng hũ tro cốt của những người không đủ tiền mua đất chôn.
Tất Nhiên, một thanh niên thất nghiệp, tốt nghiệp khoa Triết học – đang ở trong tòa nhà chứa tro cốt ấy làm “livestream âm phủ”: Mao Tuyển có thể trừ tà, triết học thì bất diệt; một cuốn Mác chỉ cần chín tệ chín.
Thế nhưng, chỉ vì một đơn hàng đồ ăn khuya, anh ta đã chết ngay trước ống kính livestream, còn Trình Diệp – người giao đồ ăn – trở thành nghi phạm số một.
Cô hoảng loạn bỏ chạy, nhưng lại trở về điểm khởi đầu của câu chuyện ——
Để chứng minh sự trong sạch của mình, cô hết lần này đến lần khác quay lại đêm mưa tầm tã đó, trao túi đồ ăn khuya vào tay người đàn ông kia.
Còn những hiện thực tàn khốc trong cuộc đời mỗi người, những va chạm, mâu thuẫn trong cuộc sống cũng đang dần nhe nanh giương vuốt.
Số phận đối với họ, chẳng khác nào một vòng luẩn quẩn chết chóc.
“Cô có biết để phá vỡ vòng lặp vô tận cần điều gì không?”
“Cần một giả thuyết mới.”

Cẩm Chanh
Thể loại: Ngôn tình, tu chân, xuyên thư, nữ phụ
Ở Bất Hư Châu có một Bạch Nguyệt Quang nổi danh khắp Đại Hoang.
Tương truyền rằng, Ma Tôn vì muốn cướp nàng làm thê tử mà đã vung kiếm đồ sát cả thành; Thiếu chủ Yêu giới muốn nàng mỉm cười mà giết cả trăm giao nhân chỉ để dệt lụa; ngay cả vị tiên quân lạnh lùng vô tình trên Thái Hoa Cung cũng vì nàng mà mất đi thần trí. Cuối cùng, ba thế lực đại chiến, khiến sinh linh đồ thán.
Mãi đến khi Bạch Nguyệt Quang lấy thân mình hiến tế, nhân gian mới khôi phục lại bình yên.
Hậu thế ca tụng nàng là Thánh Nữ cứu thế, cũng không ngừng tán dương tình si của ba người đối với nàng.
Nếu ta là người ngoài cuộc, chắc hẳn cũng sẽ cảm thán một phen.
Đáng tiếc, ta không phải.
Ta chỉ là một phàm nhân bình thường, có phu quân là một trong vạn người chết dưới kiếm của Ma Tôn.
Ta từng được giao nhân cứu giúp trên đường chạy trốn nhưng sau đó lại tận mắt chứng kiến nàng bị móc đi giao châu.
Trong trận đại chiến ba phe, ta cùng những người khác hóa thành tro bụi.
Tin xấu: Ta chết rồi.
Tin tốt: Ta mang theo ký ức của Bạch Nguyệt Quang trùng sinh.
Tin tuyệt vời hơn: Bọn họ đều nhận nhầm ta là Bạch Nguyệt Quang đã chết từ lâu ấy.
Một câu tóm tắt: Hắc Nguyệt Quang

Nguyệt Sơ Giảo Giảo
Chung Thư Ninh là con gái nuôi của nhà họ Chung. Ngay trong đêm cô bị đuổi ra khỏi nhà, chồng chưa cưới đã ôm ấp người mới lên trang nhất tin giải trí.
Sau này, Chung Thư Ninh trở nên tai tiếng, bởi vì cô đã cặp kè với người đàn ông quyền thế nhất đất Bắc Kinh. Mọi người cười nhạo cô, cho rằng cô cũng chỉ là món đồ chơi nhất thời ngài Hạ hứng thú.
Nào ngờ, ngay từ lần đầu tiên gặp cô, trong lòng anh đã nảy ra một ý định: Phải có được cô!
…
Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của Chung Thư Ninh, nên cố tình hỏi về mối quan hệ của Hạ Văn Lễ và cô.
Anh chỉ cười đáp: “Chắc là do tôi vẫn chưa đủ nỗ lực, kết hôn lâu như vậy rồi mà bà Hạ vẫn chưa chịu công khai, cho tôi một danh phận.”
Đêm đó, không khí ướt át, Chung Thư Ninh bị anh siết eo hôn đến không thở nổi.
Hơi thở của anh nóng rực: “Bà Hạ, anh đã đủ nỗ lực chưa?”
Chung Thư Ninh nghiến răng.
Anh nỗ lực… quá đáng lắm rồi!
[Kẻ đứng trên cao vì tình yêu mà khuất phục, đóa hoa kiêu hãnh vì người thương mà vương vấn bụi trần.]
[Cưới trước yêu sau]

Mạnh Chi Vãn
Thời trung học, Tạ Trạch Dương gặp Thẩm Băng Thanh. Trái ngược hoàn toàn với cái tên của họ, cậu lạnh lùng như băng, còn cô thì nhiệt huyết như ánh mặt trời. Cậu nhớ lại mỗi lần chia tay trong tuổi trẻ của họ.
Khi mười ba tuổi, dưới ánh đèn nơi đầu ngõ.
Cô cười rạng rỡ, vẫy tay nói với cậu: "Lớp trưởng, mai gặp nhé!"
Khi mười bảy tuổi, bên bờ biển vào đêm hạ chí.
Cô thò đầu ra khỏi lều, nháy mắt gọi cậu: "Kỹ sư Tạ Dương Dương, mai gặp nhé!"
Khi mười tám tuổi, ngoài cửa sổ thư viện thành phố tuyết rơi.
Cô ôm sách về nhà, nụ cười tươi rói trên môi: "Tạ Dương Dương, mai gặp nhé! Mục tiêu tối nay của tớ vẫn là học đến mười hai giờ, tớ nhất định phải học giỏi hơn cậu!"
Còn cả câu nói: "Đợi sau này chúng ta lớn lên, nhất định phải một lần mặc váy cưới và vest."
Cô từng phàn nàn: "Cậu ngày nào cũng đi nhanh như thế, làm tớ phải chạy theo cậu, chẳng bao giờ quay đầu nhìn tớ một lần! Cậu không thể đi cùng tớ một lần sao?"
Cô không biết rằng, trong bảy năm sau khi chia tay, cậu luôn đi theo cô, cùng cô đến những điểm đến của các chuyến bay, cùng cô ngắm nhìn những cảnh đẹp giống nhau.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn lạc mất cô——
Cậu chỉ có thể mặc vest, trang trọng tham dự đám cưới của cô, hoàn thành lời hứa thuở nhỏ của họ.
Nguyện dùng danh nghĩa bạn bè để chúc phúc cho tình yêu của em.
—— Nhất định phải hạnh phúc nhé, Thẩm Băng Thanh.
Nhân vật chính: Thẩm Băng Thanh X Tạ Trạch Dương

Nhấp Thập Thất Lâu
Say khi uống say mèm, tôi nhắn một tin cho Tạ Quan Nam, anh bạn thanh mai trúc mã kiêm tổng tài của tôi: “Giới thiệu cho em một anh bạn trai đi?”
Anh trả lời ngay: “Yêu cầu?”
Tôi buột miệng bịa đại: “Không cần tiêu chuẩn gì cao siêu đâu, chỉ cần tuổi tác ngang tầm, thân cao tám thước, cơ bụng tám múi, vừa có tiền vừa đẹp trai, lại phải chung thủy và si tình…”
Tin nhắn kế tiếp, anh ấy gõ được nửa thì lại xóa. Tôi cũng chẳng để ý, lê lết vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc bước ra, tôi còn đang quấn tạm khăn tắm, điện thoại bỗng reo lên: “Mở cửa.”
Tôi ngạc nhiên: “Sao anh lại tới đây?”
Anh ấy chẳng nói chẳng rằng, đè tôi vào tường: “Dư Thi, em có bị ngốc không vậy? Hồi đại học anh tỏ tình với em, em từ chối thì thôi đi, bây giờ lại còn bảo anh đi tìm bạn trai cho em?”
Tôi bị anh ấy hôn đến mê mẩn, hồn phách như bay khỏi xác, nhưng tôi vẫn cố vùng vẫy mà lí nhí biện bạch: “Anh tỏ tình hồi nào chứ? Chẳng phải hôm đó anh chơi ‘thật hay thách’ rồi bị thua hay sao hả?”
Anh ấy nghiến răng nói: “Anh đã bảo rồi, anh chọn ‘nói thật’.”

Khuyết Danh
Khi bị bắt nạt đến đường cùng, tôi gửi tin nhắn cuối cùng cho người yêu qua mạng—kết quả, điện thoại của kẻ bắt nạt reo lên.
Lúc bị một nhóm người dồn vào góc tường, tôi đang cầm điện thoại định nhắn tin, miệng vẫn ngậm nửa que kem chưa ăn hết.
Dẫn đầu nhóm đó là một nam sinh mặc áo đen, tôi nhận ra hắn.
Đại ca của đại học chúng tôi.
Về tên này, tôi chỉ có thể tóm gọn trong tám chữ: "Vô tình bạc nghĩa, tâm địa độc ác".