Trang 1 / 128 · Tổng 1536 truyện

Tiểu Chư Chư

Dạ Dạ Sanh Ca Nhi

Trà Trà Ái Thượng Thư
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Ngọt sủng, Song khiết, Làm ruộng, Niên đại văn
Sau khi tỉnh dậy, Vương Tiểu Thanh xuyên về những năm 1973 ăn không đủ no mặc không đủ ấm , còn phải thay thế chị kế đi xuống nông thôn.
Hừ, nghĩ hay lắm, liền len lén báo danh cho chị kế xuống nông thôn, sau khi xuống nông thôn cuộc sống rất khó khăn nhưng may mắn thay khi xuyên qua cô có mang theo không gian nông trường, giúp cô thoải mái ăn cơm, thoải mái ăn thịt.
Nhanh chóng giàu lên nhờ dựa vào buôn bán vật tư trên chợ Đen. Lại không hề hay biết kể từ ngày đầu tiên khi cô xuống nông thôn, đã bị một người đàn ông theo dõi......

Yên Hỏa Nhân Gia
Title: 异世升级路 (Edit tạm thời: Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác)
Author: Yên Hỏa Nhân Gia
Editor: Tuyết Tự Kỳ Dư
Category: Nguyên sang, đam mỹ, xuyên không, cổ đại, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, làm ruộng, mỹ thực, ngọt sủng, sinh con, chủ công, lịch sử, sảng văn, 1v1
Summary:
Tần Lạc Xuyên lăn lê bò lết ba năm ở tận thế, cuối cùng không tránh được số kiếp bị cắn.
Sau khi chết lại bất ngờ chuyển kiếp đến một thời đại khác không tồn tại trong lịch sử.
Trải qua hai năm sinh hoạt như "sâu lười", bị cuộc sống bức bách, hắn lại phải đi lên con đường kiếm tiền, thi cử, làm quan.
Làm một người chuyển kiếp xuất sắc, Tần Lạc Xuyên chủ trương: Mặc dù trên con đường phấn đấu khó tránh khỏi sẽ gặp chướng ngại vật, nhưng chỉ cần ta chạy đủ nhanh, đủ vững, chướng ngại vật chỉ có thể biến thành đá kê chân.
Warning của tác giả:
1. Thiết lập thế giới hán tử - song nhi - nữ nhân.
2. Sẽ có bé con.
3. Truyện chủ công, yêu chiều lẫn nhau, ngọt ngào, không có cơ sở lịch sử.
4. Giai đoạn trước làm ruộng, giai đoạn sau sẽ liên quan đến triều đình, công có buff.
Warning của editor:
1. Truyện cổ đại nhưng chủ nhà thích dùng các xưng hô: cha, mẹ, anh, chị, em, cô, dì, chú, bác,... Cho nên nếu các bác lỡ rớ phải bản edit của nhà và có cùng sở thích với chủ nhà thì hoan nghênh các bác ghé nhà. Nhưng nếu gu của hai chúng ta "không thuộc về nhau" thì vui lòng click back, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.
2. Tên bản QT của bộ này là , bác nào đọc được QT và không thích kiểu edit của nhà có thể đọc bản này trên wikidich. Đừng vì cách edit của chủ nhà mà bỏ qua một bộ truyện hay.
3. Chủ nhà không biết Tiếng Trung cộng thêm lúc edit não chủ nhà rất hay đi chơi xa cho nên sẽ mắc rất nhiều lỗi như: lỗi chính tả, lỗi đánh máy, lỗi diễn đạt, vân vân và mây mây. Rất hân hạnh được sửa lỗi ạ (≧◡≦) ♡
4. Cảm nhận riêng của chủ nhà thì bộ này khá nhẹ nhàng. Tác giả viết mỗi cái một chút nhưng không đi quá sâu, có thể gây chán cho nhiều người nhưng mình thì khá thích tình thân, tình yêu và tình bạn trong bộ này.
Công là con trai ruột tác giả, được buff nhiều lắm nhưng yên tâm vì anh ta là chàng trai thư giãn nên sẽ không có chuyện lấy tri thức hiện đại về làm bá chủ thế giới đâu.
Bộ này thanh thủy văn, ngay cả skinship cũng hiếm lắm ấy, nên phải để ý chi tiết mới thấy thật ra công thụ yêu nhau dữ lắm. Cộng thêm tình cảm của hai người là kiểu mưa dầm thấm đất nữa, càng về sau mới càng nhiệt liệt.

Dưỡng Sinh Chúc
Thể loại: Điềm văn, không gian giả tưởng, thanh xuân vường trường, 1×1, ngọt sủng, vui tươi ngốc nghếch thụ x tâm cơ mỹ nhân công, HE.
Biên tập: Q
Tình trạng tác phẩm: 43 chương + 1 phiên ngoại.
Vui tươi, ngu ngốc thụ (Lạc Tinh Vũ) x Tâm cơ mỹ nhân công (Nguyên Dục).
Lạc Tinh Vũ lần đầu tiên biết thế nào là nhất kiến chung tình, đó chính là cảm giác khi câu nhìn thấy Nguyên Dục.
Có một hôm, vô tình cậu thấy Nguyên Dục trong góc nhà vệ sinh, đang tiêm vào gì đó vào cơ thể của mình, với những gì cậu biết, chắc hẳn là thuốc ức chế dành cho Omega.
Vì thế cậu liền hỏi ra miệng: "Cậu là Omega?"
Nguyên Dục: "...Ừm."
Lạc Tinh Vũ lập tức tỏ tình, bắt đầu hành trình truy thê (?) chậm chạp của mình
Thân là một Beta cường tráng, cậu mở ra hình thức che chở cho vợ yêu, quét sạch mọi trở ngại, làm người khổng lồ phía sau Nguyên Dục!
Một ngày nào đó, cậu bỗng nhiên bị phân hóa trở thành một Omega?!
Nguyên Dục nguy hiểm nheo mắt lại, ép cả người cậu vào tường, không dấu vết mà liếm môi một cái.
Lạc Tinh Vũ: "Không sao bảo bối, hai O cũng có thể hạnh phúc mà."
Nguyên Dục: "Quay sang bên kia, cho tôi cắn một cái."
Lạc Tinh Vũ: "???"
* * *
Một câu giới thiệu đơn giản: Thích cậu, chỉ vậy mà thôi.

Quất Tử Tranh Chấp Nhi
Nhân vật chính:
Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào)
-------------
Văn án:
Bạch Đào bị "ác bá" trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng.
Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại... quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ.
Bạch Đào không nhịn được cảm thán: "Đúng là cánh tay đẹp thật."
Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một "Vật thể khổng lồ" từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé.
Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người.
Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi.
Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: "Không biết xấu hổ!"
Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: "?".
Cậu làm gì mà không biết xấu hổ?
Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: "Bạch Đào, ngươi... ngươi đúng là không biết xấu hổ..."

Thanh Tri Hứa
Khương Tuệ Ninh ngoài ý muốn xuyên sách, xuyên thành mẹ kế của nam chủ trong văn niên đại.
Trong sách, cô tuổi trẻ xinh đẹp nhưng vì gia đình xảy ra biến cố nên bị bắt gả cho người cha có địa vị cao kia của nam chủ.
Nhưng mà cốt truyện trong sách vì muốn khắc họa sự khổ nhọc và kiên cường của nam chủ nên làm cho cha của nam chủ kết hôn được nửa năm liền vì bệnh cũ tái phát không thể trị được mà qua đời.
Không còn người cha lợi hại vẫn không thể che đấu được ánh sáng của nam chủ, nhưng lại khổ cho người mẹ kế xinh đẹp trẻ tuổi là nguyên chủ, đã không còn chồng che chở nên cuộc sống rất thê thảm.
Khương Tuệ Ninh vừa xuyên tới đã gặp phải tân hôn:…… Muốn khắc họa bản lĩnh của nam chủ thì việc gì phải cướp đi cuộc sống yên bình của cô chứ?
Không nói hai lời liền lừa cha nam chủ tới bệnh viện kiểm tra thân thể, tính toán trực tiếp bóp chết mầm bệnh ở trong nôi.
Chỉ là tin tức cô mang theo chồng tới bệnh viện lan truyền rất nhanh chóng, mỗi người trong viện đều truyền nhau rằng chồng của Khương Tuệ Ninh không được.
Thậm chí còn có người nói, quả nhiên không thể gả cho đàn ông lớn tuổi, dù người đàn ông đó có bản lĩnh thì cũng không cho được hạnh phúc.
Những lời này truyền tới cả tai mẹ chồng Khương Tuệ Ninh, lão thái thái chạy tới nhà con trai liền nhìn thấy thuốc bổ đầy nhà, nhịn không được lắc đầu tiếc hận, con trai mình mới hơn ba mươi tuổi liền không được?
Người đàn ông nào đó bị lừa uống thuốc:……????
————
Một năm sau, Khương Tuệ Ninh sinh một đôi song bào thai, lúc tổ chức tiệc đầy tháng liền ôm hai tiểu nha đầu vào trong viện phơi nắng.
Người trong viện đều chạy tới vây xem, mặt mũi của hai tiểu nha đầu quả thực chính là cùng một khuôn khắc ra với cha ruột, xinh đẹp lại đáng yêu.
Mọi người lộ ra ánh mắt hâm mộ, lại âm thầm thảo luận với nhau, ai nói thân thể của chồng đồng chí tiểu Khương không tốt vậy? Đây không phải là khá tốt sao.
————
Người đàn ông lớn tuổi cao lãnh cấm dục VS người vợ nhỏ diễn tinh đáng yêu

Lưu Thiên Thanh
Giới thiệu:
Tin xấu: Sau khi bị bán vào Ngô gia và làm việc chăm chỉ ba bốn năm, vừa mới có được cuộc sống tốt, thì Ngô gia lại bị tịch thu tài sản.
Tin tốt: Ngô gia được ân xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chet.
Tin xấu: Bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp.
Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.

Tiểu Thảo Dục Phi
Tên tác phẩm: Tân lang của ta có mạch nữ nhân?!
Tên tác giả: Tiểu Thảo Dục Phi
Tag nội dung: Bách hợp tiểu thuyết, xuyên không, hệ thống, cổ đại, nữ cải nam trang, hài hước, điền văn, làm ruộng, trung y – y thuật, bí ẩn.
Thị giác tác phẩm: Chủ thụ
Văn án 1:
Một phó chủ nhiệm y sư chuyên khoa Đông Tây y kết hợp, danh tiếng hiển hách, sự nghiệp ngời ngời, vì lao lực quá độ mà "bụp" một cái... xuyên cmn không!
Vân Dao Dao nghĩ đó đã là cực phẩm bất hạnh rồi, nhưng không, nàng lại còn xuyên vào một cái thân thể số khổ: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, bị vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, rồi bị ép cưới....
Vân Dao Dao: ???
Vân Dao Dao: "Cho hỏi cuộc đời này được viết bởi một biên kịch thù ghét xã hội hả?"
Đêm động phòng, tân lang được đồn là mắc bệnh nan y lại thật sự lên cơn. Khuôn mặt trắng như giấy, thở dốc như chó hấp nắng, trông như thật sự... sắp chết đến nơi.
Vân Dao Dao: ???
Vất vả cả đêm cứu được cái mạng "phu quân mới cưới" về, thử bắt mạch một cái, lại phát hiện người này có mạch huyền tế, nội tức như lan...
Vân Dao Dao: "Khoan đã... Đây là... nữ nhân?"
Vân Dao Dao: "Lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc?"
Mỹ nhân: "???"
Vân Dao Dao: "Tốt! Bản cô nương chính là thích cái dạng này."
Văn án 2:
Trình Vãn Tịch vốn dĩ nghĩ rằng cả đời này sẽ một thân cô quạnh, sống như cái bóng, chết không ai hay. Thân thế bị giấu trong tối, kiếp này chẳng cầu có một nơi chốn gọi là "nhà".
Nhưng ai ngờ...
Vân Dao Dao: "Vãn Tịch... tha cho ta. Ngày mai ta còn phải châm cứu cho ba mươi sáu bệnh nhân, lại còn bốc thuốc,..."
Trình Vãn Tịch: "Tay nàng vẫn ổn chứ?"
Vân Dao Dao: "Ổn..."
Trình Vãn Tịch: "Vậy thì tốt. Ta đâu có động tay nàng, ta chỉ động tay ta."
Vân Dao Dao: "......"
Vân Dao Dao: "Là kẻ nào đồn nàng ấy mắc bệnh nan y a?"
Nhân vật chính:
Vân Dao Dao (云夭夭 - Yún Yāo Yāo) "Dao Dao" – xinh đẹp, yêu kiều.
Trình Vãn Tịch (程晚寂 – Chéng Wǎnjì) "Vãn Tịch" – hoàng hôn tĩnh mịch.
Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: Nàng ấy là thân nhân duy nhất của ta!
Tư tưởng triết học: Vận mệnh của một người là do chính người đó quyết định.
Hệ thống góp lời: Người tài có lòng ắt cuộc đời nở hoa, hệ thống này không buff, hệ thống cũng bận kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Lời tác giả:
Áng văn như một lời chúc chân thành gửi đến tất cả những bạn đang phải đơn độc chiến đấu một mình — nhằm giành lấy tự do, giành lấy linh hồn, giành lấy ước mơ, giành lấy con đường của riêng mình — rằng các bạn không cô đơn. Có rất nhiều người trên thế giới này cũng đang chiến đấu, tựa như tôi hay bạn, và tất cả chúng ta đều là bạn bè. Vậy nên bạn của tớ, tớ mong cậu sẽ không bao giờ lựa chọn từ bỏ chính mình.
Cân nhắc trước khi bình luận, những bình luận tấn công hoặc chỉ trích nhân vật chính sẽ bị khiếu nại và xóa bỏ.
Tam quan trong truyện không đại diện cho tam quan của tác giả.
Thích thì nhớ lưu truyện nha, hôn hôn mọi người ~

Thanh Tri Hứa
Phương Tri Ý vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, đã phát hiện mình xuyên vào một quyển niên đại văn – trở thành cô em gái ốm yếu được cả nhà yêu thương của nam chính.
Cha mẹ là giáo sư đại học bị đưa đi cải tạo, hai anh trai – một người là quân nhân tiền tuyến, một người làm kỹ thuật – vì bảo vệ em gái mà đưa cô đến nơi đóng quân. Nhưng nguyên chủ quá nhạy cảm, nghĩ mình là gánh nặng, bữa nào cũng dè sẻn, món ngon cũng giấu đi, cuối cùng bệnh nặng mà mất trong mùa đông Tây Bắc.
Cái chết của cô kéo theo bi kịch cả gia đình: hai anh trai một người bỏ dở tiền đồ, một người mất mạng trên đường đưa thi thể em gái về quê. Cha mẹ nơi xa nghe tin, cùng gieo mình xuống sông giữa ngày tuyết phủ.
Nhưng trời xanh có mắt.
Phương Tri Ý mang theo ký ức tận thế và không gian tùy thân chất đầy vật tư xuyên đến. Đã từng nhịn đói, từng liều mạng vì một gói mì, đời này cô không để bản thân chịu khổ.
Không chỉ ăn uống đầy đủ, cô còn ngày ngày đổi món, nấu cơm cho hai người anh ngoài lạnh trong nóng, gửi đồ ngon về cho cha mẹ nơi nông thôn.
Từ đó, cô không còn là gánh nặng – mà là ánh sáng ấm áp nơi hậu phương.
Người trong quân khu đều biết nhà họ Phương có cô em gái ốm yếu. Lúc cha mẹ còn làm ở trường đại học thì không sao, giờ bị đưa đi rồi, ai dám cưới một cô gái bệnh tật như vậy?
Cho đến một ngày, phi công trẻ tuổi nhất, ngôi sao sáng của sư đoàn, tay xách túi đặc sản quân khu, cười như gió xuân đẩy cửa bước vào nhà họ Phương:
“Anh vợ!”.
Hai anh trai họ Phương đồng loạt quay đầu, mặt đen như đáy nồi:
“Em gái nhà tôi bị sói bắt từ bao giờ vậy?!”

Vinh Tiểu Hiên
Nguồn: Tấn Giang
Edit: Cáo khìn
Beta: Ổ thú
Quản lý: Chó
Des: Rồng Đào Hà Mã
Thể loại: thú nhân, xuyên không, làm ruộng, kiếp trước kiếp này
Giới thiệu:
Truyện khai hoang ở tinh tế nhẹ nhàng ngọt ngào, không phải chuyện nghiêm túc gì cả, chỉ là trồng trọt một chút, ngủ một chút, xanh hóa hoàn cảnh, giải cứu thế giới.
Chuột sóc (睡鼠- chuột sóc) là một loài gặm nhấm thuộc họ Gilridae dáng vẻ thon nhỏ rất dễ thẹn thùng xấu hổ, chuột sóc khi còn sống có 3/4 thời gian vượt qua trong giấc ngủ, hơn nữa còn thường xuyên vì ngủ tới quên ăn cơm mà đói chết, đã gần bị tuyệt chủng.
Nhóc chuột sóc thẹn thùng nhắm mắt ngủ, lúc tỉnh dậy phát hiện mình tiến vào nhà tù, nói chính xác hơn là hành tinh bỏ hoang, một hành tinh có điều kiện sống khắt nghiệt vì trải qua chiến tranh giữa các hành tinh nên bị vứt bỏ, nơi này chỉ có một số lượng lớn phạm nhân và những kẻ trốn chạy lưu đày, nơi này chính là vùng đất bị trục xuất mà mọi người né tránh còn không kịp, cũng là vùng đất nghèo nàn, vùng đất đen tối.
Thư Thủy Thủy dè dặt xòe móng vuốt: "Xin hỏi... có chỗ ngủ không? Tôi trả một quả, không, hai quả phỉ cho anh!"
...
Gần đây Cổ Lan Cốt nuôi một con chuột, con thú cưng này không dính người nhưng có chút dính tay.
Thư Thủy Thủy (^-^): "Tay đẹp như vậy, không cho tôi làm ổ thật đáng tiếc, xin hỏi... tay này có thể cho tôi thuê không? Tôi... tôi trả ba quả phỉ!" Chơi sộp giơ ngay bốn móng vuốt nhỏ, chốc lát sau, Thư Thủy Thủy dè dặt dùng một cái móng khác lặng lẽ lẽ đè một vuốt xuống.
...
Công thụ xem đối phương là thú cưng mà nuôi, nuôi nuôi nuôi, ẻ.... hình như thú cưng có gì đó sai sai, rõ ràng là lấy về nhà làm vợ ?
Thụ là bé đáng yêu siêu cấp, nhớ chuẩn bị sẵn khăn giấy nha, bất cứ lúc nào cũng có thể bị máu manh (đáng yêu) văng đầy mặt, đọc truyện rất nguy hiểm, người thiếu máu phải cẩn thận.
Không thịt, kéo màn tắt đèn thả cua, tác giả yêu thanh thủy, thanh thủy làm tác giả cảm thấy thực vui vẻ ư a ~ ~ ~
...
Đánh giá tác phẩm: Chuột sóc là một loài chuột dành ba phần tư cuộc đời vượt qua trong giấc ngủ. Thư Thủy Thủy chính là một con trong số đó, vừa tỉnh ngủ thì xuyên tới một thế giới tương lai xa lạ, trên một hành tinh bỏ hoang giam giữ phạm nhân có hoàn cảnh sống bị phá hỏng nghiêm trọng. Thư Thủy Thủy nuôi một con thú cưng hình người tên là Cổ Lan Cốt, từ đó bắt đầu cuộc sống dưỡng lão trồng trọt, xanh hóa hoàn cảnh, nuôi thú cưng, cộng thêm cứu vớt thế giới.
Là một câu chuyện trồng trọt ở thời đại tinh tế, không khí của truyện nhẹ nhàng đáng yêu, cố gắng phát huy bán manh tới đẳng cấp cao nhất. Trong bầu không khí ấm áp và vui vẻ chứng kiến một thế giới hồi phục. Trong văn không chỉ có cuộc sống hằng ngày nhàn nhã đáng yêu mà còn có xung đột căng thẳng, các hành tinh va chạm, có nền văn minh thứ bảy giáng xuống, vũ trụ tràn ngập nguy cơ. Ôn hòa và kích thích cùng tồn tại, mềm mại và mạnh mẽ cùng tồn tại, dẫn độc giả lạc vào cuộc hành trình đầy kỳ ảo huyền bí.
...
[Cáo dò mìn] *bụp bụp bụp* lăn quay
Dùng cái thân mong manh dễ vỡ của ta dò mìn suốt gần một tuần thì cáo khẳng định là hay, cũng vì hay nên cáo sẽ cho nó vào combo hố nhà mình. Chắc mọi người cũng thấy trên thể loại cáo để 1 dãy dài thòn lòn nhỉ, à ừ, nó có hết trong truyện á, mỗi thứ một chút một chút, quá nhiều thể loại nên hơi loạn não một chút, nhưng chủ chốt thì là trồng trọt trồng trọt trồng trọt, bán manh bán manh bán manh nha :3
Note: cáo sẽ cố gắng chọn lựa từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, cái nào giữ hán việt hay hơn dịch ra mà mọi người vẫn hiểu thì sẽ giữ ^_^ mọi người đọc truyện không bình luận gây war, hoan nghênh góp ý, cáo sẽ tiếp thu và chọn lọc để chỉnh sửa cho phù hợp nha ~

Khuyết Danh
Một sớm xuyên thư, Hà Chi Nhi trở thành mẹ kế ác độc bị người người oán trách. Nàng ngu xuẩn tin lời đường mật của tra nam, toan tính khiến tiểu nữ nhi chết đuối ngoài ý muốn để có thể tương tư cùng con trai trưởng thôn. Nào ngờ, trượt chân một cáiđầu va vào đá bên bờ sông, con gái cũng rơi xuống sông.
Khi mở mắt lần nữa, Hà Chi Nhi đã cứu sống tiểu nữ nhi đang chết đuối. Con trai bị gãy chân ư? Nàng sẽ chữa trị. Hài tử đã lớn không đủ chỗ ở ư? Lập tức xây nhà mới!
Đám thân thích tham lam vô sỉ chạy đến hút máu, còn dòm ngó nhà mới ư? Nàng ta chỉ cần há miệng, liền đuổi hết đi! Còn về những người thân lương thiện từng giúp đỡ bọn nhỏ, nàng phất tay một cái, dẫn dắt họ cùng nhau phát tài. Nhìn thấy cuộc sống của họ ngày càng khá giả, đám thân thích hút máu kia lại càng không thể ngồi yên.
Đại ca tính tình trầm ổn, chăm chỉ ham học, quả quyết đi theo con đường khoa cử để đạt được vị trí cao trong triều đình; Nhị ca khứu giác linh mẫn, hứng thú với dược liệu, chắc chắn là người thừa kế y thuật; Còn tam muội, không thích đọc sách cũng không muốn học y thuật, ngược lại là một tiểu tài mê, mở một tiệm dưỡng nhan dược lý. Ba huynh muội cường cường liên thủ, lại khiến Hà Chi Nhi không công mà có được danh hiệu Kinh thành thủ phú.
Chỉ là, phu quân trên danh nghĩa của nàng lại nhìn nàng với ánh mắt ngày càng không đúng...
“Nương tử, các hài tử đã trưởng thành, không thân cận với thiếp và chàng.”
“Vậy phải làm sao đây?”.
“Vi phu có một kế, hãy sinh thêm một hài tử, từ nhỏ dạy dỗ.”

Yến Kinh Hoan
Thương Vãn – Nữ Cường Nhân từng tung hoành giữa mạt thế, sát tang thi như chém rau, đầu đội trời, chân đạp đất – vậy mà vừa mở mắt đã thấy bản thân xuyên tới Đại Chu triều, trở thành tam thiếu phu nhân của Lục gia, một đại hộ giàu có nức tiếng ở huyện Đông Ninh.
Tưởng đâu vận may đổi đời, sắp hưởng chút phú quý an nhàn, nào ngờ chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu:
Phu quân bị tống ngục vì đầu độc huyện lệnh, Lục gia lập tức sợ bị liên lụy, không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà, một đồng cũng không bố thí.
Bên cạnh chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – nữ nhi nàng, Tiểu Viên Viên – còn đang oe oe đòi bú, cùng hai người hầu thất thần không biết nương vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo – đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo.
Nhưng Thương Vãn không biết sợ là gì. Từng sống trong mạt thế ăn thịt uống máu, chút khốn khó này tính là gì? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – không một món nào thoát khỏi tay nàng!
Kẻ có tiền tới bắt nạt?
Nhà chồng trở mặt đòi bòn rút?
Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh!
Dựa vào linh tuyền trong không gian, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời: trồng thảo dược, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc, lập thương đội, gầy dựng danh tiếng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi!
Thổ phỉ cản đường? Đánh!
Sơn tặc cướp bóc? Đánh!
Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh!
Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, thấy ai dám động tới mẹ liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to:
“Không được ức hiếp nương thân ta!”
Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, không chớp mắt bẻ gãy cổ kẻ địch. Đánh xong còn thong thả cúi người lau sạch vết máu trên giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn.
Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường, vung đao chiến đấu chẳng kém ai:
“Thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo!”.
Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán:
— Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!

Hướng Sinh Hoạt Đê Đầu
Trên chuyến tàu về quê nghỉ phép, Lục Tiến Dương bất ngờ gặp một cô gái bị người ta hạ dược mưu toan lừa bán.
Nữ nhân kia dung mạo tuyệt diễm, ánh mắt ngấn lệ, mềm mại như nước, ôm chặt lấy eo anh, giọng run rẩy gọi một câu:
“Lão công, cứu em…”
Sau khi giải cứu cô khỏi đám buôn người, anh tưởng chỉ là gặp thoáng qua, ai ngờ đêm nào cũng mộng thấy nàng.
Nữ nhân kiều diễm kia giống như một bóng ma trong tâm trí, khiến đội trưởng đại đội phi hành vốn luôn lạnh nhạt như anh, mỗi ngày đều âm thầm giặt chăn gối, y như bị trúng tà.
Cho đến một ngày, anh mới phát hiện...
Nữ nhân đó, cư nhiên lại là người mà anh luôn cố tránh mặt suốt bốn năm qua — dưỡng muội Ôn Ninh, người mà anh vẫn cho là hư vinh, toan tính trèo cao, lợi dụng thân phận Lục gia để gả vào nhà quyền quý.
Mà lúc này, cô gái đó đang đứng trong buổi xem mắt, gương mặt nghiêm túc, định nhờ người đàn ông khác gắn bó cả đời.
Lục Tiến Dương hoàn toàn phát điên!!!
—
Ôn Ninh xuyên thư, trở thành nữ phụ bị ghét bỏ trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Thân phận: dưỡng nữ Lục gia, từ nhỏ sống nương nhờ người khác, bị nam chính hiểu lầm là giả tạo, thích trèo cao, muốn gả vào quyền thế.
Trước khi cô kịp gọi cửa, Lục Tiến Dương đã dọn khỏi nhà chính, dọn thẳng vào ký túc xá của phi hành đại đội, tránh mặt cô như tránh tà.
Ôn Ninh hiểu rõ bản thân không được chào đón, cũng chẳng có ý làm phiền, càng không muốn dây dưa với vị dưỡng ca lạnh lùng ấy.
Cho đến khi cô bắt đầu đi xem mắt, định chọn một người đàn ông bình thường cùng sống quãng đời còn lại.
Trên đường từ chối đối tượng xem mắt, Lục Tiến Dương – người xưa nay luôn xa cách – đột nhiên chắn trước mặt cô, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn run nhẹ: “Ninh Ninh… Em nhìn anh một chút, được không?”
* Không beta nên sẽ gặp lỗi trong xưng hô

Nhược Vũ Sinh Hoa
Vu Xuân Miêu bất ngờ thiệt mạng vì rơi ngựa trong một cuộc thi cưỡi ngựa, linh hồn xuyên vào thân xác một cô nương ngốc nghếch.
Cô nương ấy bị chính cha ruột bán cho nhà họ Tề—một gia đình nghèo khó, mục đích là để sau này thay mẫu thân đã bệnh nặng mà chăm sóc ba huynh đệ trong nhà.
Nhà họ Tề đang lúc khốn đốn: không đủ cơm ăn, mẫu thân bệnh nặng, phụ thân qua đời vì tai nạn, trưởng tử lại gãy chân, chỉ còn hai tiểu đệ nhỏ tuổi nương tựa nhau.
Không có bàn tay vàng, Vu Xuân Miêu chỉ dựa vào kiến thức phổ thông mình có, một thân một mình xoay sở giữa tình cảnh bế tắc này. Nàng đào thuốc trên núi, nghiên cứu cây cỏ làm thuốc, rồi nghĩ ra cách làm thạch và trà sữa bán kiếm tiền.
May thay, nhà họ Tề tuy nghèo nhưng ai nấy đều thật thà, lương thiện. Cả nhà đồng lòng, lại thêm những ý tưởng mới mẻ của Vu Xuân Miêu, từng bước vượt qua khó khăn, cùng nhau làm nên cuộc sống khấm khá.

Tử Vũ Nguyệt Diên
Tên truyện: Trẫm cai quản thiên hạ bằng cách rút thẻ bài
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Số chương: 152
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Xây dựng , Chủ công , Cường cường , Cung đình hầu tước , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1
1V1, theo cốt truyện, cường thế đế vương công x phúc hắc nhiếp chính vương thụ
Tag: cường cường, cung đình hầu tước, nông nghiệp, xây dựng cơ ngơi,...
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tiêu Thanh Minh┃ Nhân vật phụ: Dụ Hành Chu┃ Những nhân vật khác:...
Giới thiệu:
Vào đêm trước ngày lên ngôi, Tiêu Thanh Minh bị người nhập vào, bất ngờ đi đến xã hội văn minh hiện đại, tại đây hắn phát hiện ra rằng mình vốn là một NPC trong trò chơi để đào tạo nên một hoàng đế. Vào ngày trò chơi bị đóng cửa, hắn đã trở lại ngai vàng cùng với ký ức của con người hiện đại và hệ thống rút bài của trò chơi. Vào thời điểm đó, đất nước đang phải đối mặt với những rắc rối trong và ngoài nước và đang trong tình trạng khủng hoảng. Khi tòa thành sắp sụp đổ, Tiêu Thanh Minh dựa vào trí tuệ vô song và hệ thống rút bài, cầm kiếm hoàng đế trong tay, chém sạch mọi chướng ngại vật trên đường đi, tiêu diệt kẻ thù, tiến hành cải cách, làm giàu cho đất nước và củng cố quân đội, xây dựng ruộng đất và cơ sở hạ tầng để cứu đất nước.

Đại Cô Nương
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh)
Tác giả: Đại Cô Nương (Bút danh khác: Đại Cô Nương Lãng)
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, slice of life (cuộc sống thường nhật), chữa lành, chính kịch, thập niên 90, bối cảnh Thượng Hải, cuộc sống bình dân, thêm chút ngọt ngào, thanh mai trúc mã, chân dung xã hội.
Lưu ý: Tuyến tình cảm nam nữ chiếm 20% thời lượng truyện
Lời giới thiệu:
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh) tính đến khi kết thúc cuộc thi đã có hơn mười ngàn lượt thêm vào giá sách, lượt đọc vượt mốc một triệu. Cuối cùng, tác phẩm đạt thành tích xuất sắc: đứng hạng nhất cả ở bảng phiếu đề cử và bảng doanh số của nhóm ngôn tình, xếp hạng hai ở bảng đánh giá của hội đồng quan sát, và giành ngôi quán quân nhóm ngôn tình trong cuộc thi lần này.
Bối cảnh truyện được đặt ở Thượng Hải thập niên 90, lấy chủ đề ấm áp, kể câu chuyện đôi bạn nhỏ lớn lên trong ngõ xóm, từ quen biết đến yêu nhau. Tác phẩm thấm đẫm màu sắc địa phương và hơi thở đời sống, với ngòi bút tinh gọn, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh đổi thay của thời đại và những thăng trầm trong số phận của từng con người nhỏ bé.
Giới thiệu:
Lương Ly theo đuổi Kiều Vũ bao nhiêu năm,
Trần Hoành Sâm liền lạnh mắt nhìn bấy nhiêu năm.
Đeo bám dai dẳng mà vẫn không có kết quả,
Cho đến một ngày,
Anh thật sự không nhìn nổi nữa…
–
Doanh nhân thành đạt Trần Hoành Sâm cùng cha mẹ lên một chương trình phỏng vấn nổi tiếng, khi nhắc đến lần đầu gặp vợ.
Mẹ Trần nhanh miệng nói: “Vừa mới gặp đã quỳ xuống cho người ta rồi đó!”.
Khán giả cười ồ, Trần Hoành Sâm mặt không đổi sắc, ngồi vững như núi.
Người dẫn chương trình hỏi: “Thật sao? Khi đó tổng giám đốc Trần cũng bình tĩnh vậy à?”
Trần Hoành Sâm chỉ cười mà không đáp.
Thật ra, nếu nói về tâm trạng lúc ấy, anh đúng là hoảng tới mức rối bời!

Thanh Tâm Tự Nhạc
Tô Tịch Vãn —— giả thiên kim bị ôm nhầm nhiều năm.
Khi thật thiên kim quay về, cô lập tức bị Tô gia đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
Nhưng không ai ngờ, Tô Tịch Vãn mới chính là thiếu nữ mất tích của Mộc gia —— một trong tứ đại hào môn kinh thành.
Từ kẻ bị vứt bỏ, cô đường hoàng trở về gia tộc chân chính, được cha mẹ ruột và anh trai sủng trong lòng bàn tay.
Những người họ hàng từng hờ hững, khi chứng kiến cô dùng huyền thuật và y thuật cứu người, từng bước vả mặt kẻ khinh thường, cuối cùng đều tâm phục khẩu phục, để cô trở thành đoàn sủng danh xứng với thực.
Cô bận rộn hết ngày này qua ngày khác —— vẽ bùa, trừ tà, cứu người, vả mặt.
Nhưng linh lực đạt được … lại không bằng việc chỉ đơn giản là ở bên cạnh vị hôn phu xa lạ kia.
Dạ Mặc Diễm.
Người ngoài đều biết Dạ Mặc Diễm lãnh ngạo quái gở.
Không hiểu vì sao tự dưng quanh thân lại xuất hiện thân ảnh một nữ nhân ...

Tiếu Lam
Sở Vị là một cậu bé yếu ớt, lại câm điếc từ nhỏ. Cậu được Sở Việt Xuyên, một người đàn ông tàn tật, nhặt về nuôi dưỡng. Sở Việt Xuyên làm đủ mọi nghề, từ bán hàng rong, để kiếm tiền chữa bệnh, dạy cậu nói, và cho cậu ăn học.
Sở Vị chăm chỉ học hành, thi đỗ đại học y. Tưởng rằng cuối cùng cũng có thể phụng dưỡng ân nhân, thì Sở Việt Xuyên qua đời.
Quá đau khổ, Sở Vị bất tỉnh và khi tỉnh lại, cậu đã quay trở về những năm 70. Lần này, cậu sinh sớm hơn mười năm và tuy vẫn câm điếc, nhưng với ký ức của kiếp trước, cậu tin mình có thể thay đổi số phận của cả hai, bù đắp tất cả những gì kiếp trước chưa kịp làm cho Sở Việt Xuyên.
Sở Vị tìm đến Sở Việt Xuyên, lúc này anh mới 19 tuổi, vẫn cao lớn, không tàn tật, nhưng trông có vẻ khó gần. Dù vậy, khi gặp lại, Sở Việt Xuyên vẫn đối xử với cậu rất tốt, chăm sóc cậu như con ngươi của mình.
Thế nhưng, Sở Vị dần nhận thấy ánh mắt của Sở Việt Xuyên có gì đó không ổn. Mãi đến khi suýt bị anh ôm hôn đến ngạt thở, cậu mới vỡ lẽ. Hóa ra, Sở Việt Xuyên nghĩ cậu là "đối tượng được giới thiệu để hẹn hò" và cứ thế "nuôi" cậu như vợ!
Khi Sở Vị giải thích rằng mình là con trai, cậu nghĩ Sở Việt Xuyên sẽ thất vọng. Nào ngờ, ánh mắt anh lại càng thêm sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết.
Sở Vị: QAQ

Thất Nhi
Một sớm xuyên qua, Vu Hướng Niệm thành “mụ la sát” trong đại viện gia đình quân nhân những năm 70.
Nam nhân không thương, tiểu hài tử không thân, hàng xóm thì xa lánh, ghét bỏ…
Kệ đi! Ai quan tâm ánh mắt người khác?
Cô có tri thức, có văn hóa, có bối cảnh, lại thêm dung mạo xuất chúng.
Làm giàu, dựng sự nghiệp, đó mới là chính đạo!
Chỉ là…
Nam nhân kia sao càng nhìn lại càng thuận mắt?
Tiểu hài tử kia vì sao ngày càng thấy đáng yêu?
Mãi cho đến một ngày, cô thản nhiên đưa ra muốn ly hôn.
Người đàn ông vốn xưa nay lạnh nhạt ấy, đôi mắt đỏ hoe, gằn từng chữ:
“Không đồng ý ! Tôi thích em… từ rất lâu trước kia… đã thích rồi!”