Trang 1 / 622 · Tổng 7457 truyện

Phi 10
Mỹ nhân yếu đuối, nhát gan nổi tiếng nhất kinh thành chẳng may rơi vào tay bọn buôn người.
Người dân khắp kinh đô lắc đầu thở dài: Lần này chắc hỏng rồi.
Ngàn dặm xa xôi, mỹ nhân vô dụng ấy bỗng mở mắt, trở tay bán luôn cả bọn buôn người.
…
Thiếu nữ với trái tim mới tiêu xài thoải mái số tiền có được từ việc bán bọn buôn người, trở về đô thành. Chỉ để phát hiện rằng những kẻ từng là tiểu đệ của mình, nay đã thành những đại lão, và từng người đều coi “cô” như con gái mà nuôi dưỡng.
Một, hai, ba, bốn…
Vậy là, hiện giờ cô ấy có bốn ông bố?!
…

Chẩm Tửu Miên Hoa
Giang Chiếu Dạ là một vai ác sư tôn.
Dù sở hữu tư dung tuyệt thế, tiên phong đạo cốt, khó tìm kẻ sánh bằng trên nhân gian, nhưng ai nấy đều biết, y tu luyện chính là quỷ đạo, trong người y ẩn chứa tà cốt, hang ổ nuôi dưỡng ba ngàn yêu ma.
Tu vi của y là do nuôi lớn đồ đệ rồi đoạt lấy, cơ duyên là đẩy đồng môn xuống vực sâu mà cướp đoạt.
Bề ngoài là thần tiên, nhưng tâm địa rắn rết, không gì hơn thế.
Vì làm quá nhiều chuyện tàn độc, y bị ba đồ đệ hợp lực đánh rơi xuống Biển Chết Hoàng Tuyền, phong ấn suốt tám mươi năm trời.
Tám mươi năm sau, nhân một cơ duyên tình cờ, y gượng dậy từ vực sâu với thân thể tàn tạ, bệnh cốt tiều tụy.
Tin Giang Chiếu Dạ trốn khỏi Biển C..ết Hoàng Tuyền khiến cả tu giới chấn động, hỗn loạn.
2.
Diệp Hàn Anh năm xưa vì Giang Chiếu Dạ mà kim đan vỡ nát, kiếm gãy xương tan, thiên tài một thuở giờ đây lại trở thành một kẻ phàm nhân, vĩnh viễn không thể tiếp tục con đường tiên đạo.
Nhưng số phận lại mở cho hắn một lối đi khác, hắn thức tỉnh một nửa huyết mạch Ma tộc, gia nhập tổ chức sát thủ bí ẩn, trở thành “Hắc Vô Thường” khiến người nghe tên phải biến sắc.
Một ngày, hắn nhận lệnh tr..y sát Giang Chiếu Dạ, kẻ vừa thoát khỏi Biển C..ết Hoàng Tuyền.
Cùng lúc ấy, ba đồ đệ năm xưa của Giang Chiếu Dạ cũng sôi máu hận t..ù, sẵn sàng ra tay khiến y c..ết thảm dưới tay mình.
Nhưng không ai biết, Giang Chiếu Dạ giờ đây tu vi tán loạn, thân thể tàn phế, chỉ còn là kẻ nửa sống nửa c..ết. Y trở về, chỉ để báo mối thù xưa chưa trả.
Và khi tất cả kết thúc, vị sư tôn bạch y tóc đen ấy không hề chống cự, bình thản chờ c..ết trước mặt mọi người. Nhưng những kẻ từng muốn g..ết y để thỏa hận, giờ lại đỏ mắt hét lên:
“Ngươi không được c..ết!”

Phi Hạc
Văn án:
Phải làm sao để trốn không bị đồ đệ đè, gấp!
Tu Chân giới đã có liên tiếp mấy vạn mối tình sư đồ, các vị đệ tử cứ lần lượt nối gót nhau bế sư tôn nhà mình rời khỏi môn phái. Tông chủ thấy đại điển thu nhận đồ đệ mới đã gần ngay trước mắt, vì muốn giữ lại nhưng vị sư tôn ưu tú nhất của môn phái đã phải đau đầu nhức óc hết sức, nhắc nhở các sư tôn trong môn phái khi thu nạp đệ tử nhất định phải cẩn thận.
Mỗi lần tới đại lễ thu nhận đồ đệ mới, Đàm Ngọc sư tôn luôn phải suy tư, không chọn người xấu nhất, cũng không chọn người đẹp nhất, không chọn người quá nhạt nhòa thường thường, nhìn chung chẳng có gì sai. Vì để trở thành một sư tôn giỏi, y đặc biệt đăng ký vào một lớp học.
Lớp học bổ túc sư tôn tốt.
Để làm một sư tôn tốt cần phải nhớ:
1. Điều kiện đầu tiên của tinh thần trách nhiệm là tận lực dạy dỗ
2. Bình dân là quy tắc số một
3. Xấu là điều kiện cần để bình an vô sự.

Yên Hỏa Nhân Gia
Title: 异世升级路 (Edit tạm thời: Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác)
Author: Yên Hỏa Nhân Gia
Editor: Tuyết Tự Kỳ Dư
Category: Nguyên sang, đam mỹ, xuyên không, cổ đại, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, làm ruộng, mỹ thực, ngọt sủng, sinh con, chủ công, lịch sử, sảng văn, 1v1
Summary:
Tần Lạc Xuyên lăn lê bò lết ba năm ở tận thế, cuối cùng không tránh được số kiếp bị cắn.
Sau khi chết lại bất ngờ chuyển kiếp đến một thời đại khác không tồn tại trong lịch sử.
Trải qua hai năm sinh hoạt như "sâu lười", bị cuộc sống bức bách, hắn lại phải đi lên con đường kiếm tiền, thi cử, làm quan.
Làm một người chuyển kiếp xuất sắc, Tần Lạc Xuyên chủ trương: Mặc dù trên con đường phấn đấu khó tránh khỏi sẽ gặp chướng ngại vật, nhưng chỉ cần ta chạy đủ nhanh, đủ vững, chướng ngại vật chỉ có thể biến thành đá kê chân.
Warning của tác giả:
1. Thiết lập thế giới hán tử - song nhi - nữ nhân.
2. Sẽ có bé con.
3. Truyện chủ công, yêu chiều lẫn nhau, ngọt ngào, không có cơ sở lịch sử.
4. Giai đoạn trước làm ruộng, giai đoạn sau sẽ liên quan đến triều đình, công có buff.
Warning của editor:
1. Truyện cổ đại nhưng chủ nhà thích dùng các xưng hô: cha, mẹ, anh, chị, em, cô, dì, chú, bác,... Cho nên nếu các bác lỡ rớ phải bản edit của nhà và có cùng sở thích với chủ nhà thì hoan nghênh các bác ghé nhà. Nhưng nếu gu của hai chúng ta "không thuộc về nhau" thì vui lòng click back, không yêu xin đừng nói lời cay đắng.
2. Tên bản QT của bộ này là , bác nào đọc được QT và không thích kiểu edit của nhà có thể đọc bản này trên wikidich. Đừng vì cách edit của chủ nhà mà bỏ qua một bộ truyện hay.
3. Chủ nhà không biết Tiếng Trung cộng thêm lúc edit não chủ nhà rất hay đi chơi xa cho nên sẽ mắc rất nhiều lỗi như: lỗi chính tả, lỗi đánh máy, lỗi diễn đạt, vân vân và mây mây. Rất hân hạnh được sửa lỗi ạ (≧◡≦) ♡
4. Cảm nhận riêng của chủ nhà thì bộ này khá nhẹ nhàng. Tác giả viết mỗi cái một chút nhưng không đi quá sâu, có thể gây chán cho nhiều người nhưng mình thì khá thích tình thân, tình yêu và tình bạn trong bộ này.
Công là con trai ruột tác giả, được buff nhiều lắm nhưng yên tâm vì anh ta là chàng trai thư giãn nên sẽ không có chuyện lấy tri thức hiện đại về làm bá chủ thế giới đâu.
Bộ này thanh thủy văn, ngay cả skinship cũng hiếm lắm ấy, nên phải để ý chi tiết mới thấy thật ra công thụ yêu nhau dữ lắm. Cộng thêm tình cảm của hai người là kiểu mưa dầm thấm đất nữa, càng về sau mới càng nhiệt liệt.

Phù Lan
Thể loại: Ngôn tình, cổ trang, võ hiệp, giang hồ
Giới thiệu:
Đối với Mạnh Kiếm Khanh, sống ở đời như thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi. Xuất thân thấp kém nhưng mang trong mình tuyệt kỹ, thi đậu vào Giảng Võ Đường, hắn chỉ mong vươn lên, thực hiện hoài bão. Thế nhưng, bị Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ nhòm ngó, dùng bí mật thân thế ép buộc, hắn buộc phải gia nhập Cẩm Y Vệ, trở thành thanh đao trong bóng tối.
Từ cấp thấp nhất, Mạnh Kiếm Khanh mài giũa bản thân, đối đầu với đồng môn Giảng Võ Đường, vạch trần vụ án buôn lậu lương thực; giải cứu người ở Tiểu Tây Thiên, được giao trọng trách; tranh đoạt bảo vật trên biển, bảo vệ tài sản triều Minh... Nhờ võ công cao cường và khả năng nắm bắt thời thế, hắn liên tiếp xử lý các án lớn, dần thăng tiến, trải qua bao thăng trầm triều đại.
Thế đạo khó lường, quan trường chìm nổi, nhưng Mạnh Kiếm Khanh hiểu rõ: Dù thời cuộc có xoay chuyển thế nào, hắn vẫn phải nắm chặt thanh đao trong tay. Chỉ có như vậy, giữa muôn vàn biến động, hắn mới có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Khuyết Danh
Hoàng thượng nói với ta:
“Dung Phi, Trẫm đã có ý lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng để giữ vững triều cương, Hoàng hậu… không thể có con nối dõi. Nàng có nguyện ý không?”
Ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ôm lấy cái bụng mang thai bảy tháng, ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu:
“Thần thiếp… nguyện ý.”
Hoàng thượng gật đầu, giọng như trút được gánh nặng:
“Như vậy thì tốt. Trẫm cũng yên tâm giao hậu cung cho nàng.”
Ngừng một chút, Người lại nói:
“Nếu nàng thấy cô đơn, hãy đưa Khang Lạc — con trai của Hiền Phúc Hoàng hậu — về dạy dỗ bên mình.”
Ta cúi đầu thật sâu, giọng cung kính:
“Tạ chủ long ân.”

znvznv
Tên truyện: Bồ Tát Man
Tác giả: znvznv
Biên tập: Mặc Hàm
Thể loại: Cường công mỹ thụ, quyền thế ngập trời công x tâm cơ thâm trầm hoàng tử thụ (cậu nhỏ x tiện nghi cháu ngoại trai), BE
Cốt truyện: Tương ái tương sát
Bối cảnh: Triều đại giả tưởng, một số chi tiết tham khảo thời Đường
Triều đại giả tưởng, một phần bối cảnh tham khảo thời Đường
[Cảnh báo]
Giai đoạn đầu, Cữu Cữu – Du Túc là công, ngoại chất – Lý Ương là thụ, sau đó sẽ có tình tiết hỗ công. Trong phần thiết lập, Du Túc chỉ hơn Lý Ương một tuổi.
Cả công và thụ đều không phải người tốt, tranh giành quyền thế, đặc biệt là công, thủ đoạn rất tàn nhẫn.
Trong các tình tiết về sau, thụ có vợ con.

Ân Dưỡng
Tác giả: Ân Dưỡng
-----------------------
Đế vương luyện được thần dược, có thể vượt qua thời không. Hắn muốn quay về tìm lại bạch nguyệt quang đã mất.
Cả hậu cung chấn động, cầu xin ta đến khuyên ngăn. Nhưng họ nào biết, ta làm Hoàng hậu năm năm nhưng chẳng qua cũng chỉ là thế thân cho một cung nữ mà thôi. Thế nhưng ta vẫn đi.
“Ngay cả hoàng hậu cũng muốn ngăn trẫm sao?”
Thiên tử nổi giận, vạn dân quỳ phục. Ta nhìn Đế vương, khẽ lắc đầu, tiến lên từng bước.
“Không, xin Bệ hạ giữ gìn long thể, thần thiếp nguyện thử thuốc thay người.”
Đoạt lấy viên thuốc ấy, ta ngửa đầu nuốt xuống.
Ai lại chẳng có một bạch nguyệt quang trong lòng?
Tạ Trường Ẩn, ta đến tìm chàng đây.

Cốc U
⭐ Tên Truyện: Sư tôn đến từ viện tâm thần
🌟 Tác giả: Cốc U
✨ Tình trạng: Đã hoàn chính văn 96 chương + 5 phiên ngoại
💫 Tích phân: 1,157,245,952
Edit by meomeocute
1.
Thương Vân Tông có một vị trưởng lão mới đến,
tu vi kém cỏi, vô tài vô đức.
Hai ưu điểm duy nhất là y rất yên tĩnh và có diện mạo không tệ.
Tất cả mọi người đều coi y là một kẻ vô dụng như bình hoa,
đặc biệt là khi vị trưởng lão vô dụng này còn thu nhận một tên đệ tử tạp chủng,
cả sư môn càng thêm khinh thường y.
Cho đến sau này, khi vị trưởng lão vô dụng ấy cầm kiếm đứng giữa chiến trường hỗn loạn,
liếm vết máu trên thân kiếm.
Chỉ một ánh mắt xa xăm,
cũng đủ khiến người ta lạnh buốt toàn thân.
2.
Hệ thống số 006 là một hệ thống lâu đời, đã tiếp đón vô số người xuyên không.
Một ngày nọ, nó liên kết với một ký chủ mới.
Ký chủ này thật xui xẻo, xuyên vào vai một sư tôn độc ác ngược đãi nam chính, cuối cùng có kết cục thê thảm.
Về chuyện này, nó đã phần nào đoán được phản ứng của đối phương.
Hoặc là khóc lóc cầu xin ôm lấy đùi nhân vật chính, hoặc là cuốn gói đình công, giữ khoảng cách với nhân vật chính.
Ký chủ có thế nào cũng được, tóm lại, không được OOC.
Thế nhưng, đến khi diễn ra tình tiết ngược đãi nhân vật chính,
vị ký chủ vốn luôn im lặng yếu đuối ấy lại nở nụ cười đầu tiên kể từ khi xuyên sách.
Hưng phấn, điên cuồng, âm u.
"Chưa đủ, còn xa mới đủ, mạnh tay hơn chút nữa!"
3.
Viện tâm thần lớn nhất thành phố B mấy ngày nay náo loạn cả lên.
Toàn thành giới nghiêm, ngay cả đội đặc nhiệm cũng được bí mật điều động.
Chỉ vì một lý do—có một bệnh nhân mất tích.
Nhắc đến bệnh nhân ấy, ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng sợ và lo lắng.
Đó là kẻ đáng sợ nhất, kinh khủng nhất, có tính bất ổn lớn nhất... ác ma.
Công nóng nảy kiêu ngạo x Thụ ôn hòa bạo lực điên loạn như thỏ trắng.
=== Cảnh báo + Hướng dẫn đọc ===
★ Thụ là bệnh nhân tâm thần thực sự.
★ Cả công lẫn thụ đều rất mạnh.
★ Cứu rỗi lẫn nhau.
★ Bản chất của truyện là sự cứu rỗi, thụ là bệnh nhân chứ không phải kẻ biến thái, không hoàn toàn là một kẻ điên loạn. Các bảo bối muốn vào hố xin cân nhắc kỹ.
Tags: Cường cường, Tiên hiệp tu chân, Hệ thống, Xuyên sách.
Một câu giới thiệu ngắn gọn: Sư tôn nhà ta vừa điên vừa ngốc.
Xuất thân không quyết định vận mệnh, nỗ lực mới là điều quan trọng nhất.
______
- Thêm:
+ Thương Diễm Hư: ma tộc
+ Thiên Phượng Hư: yêu tộc
+ Cưu Thịnh Hư: nhân tộc
Spoil nhẹ:
Bạn thụ ko phải biến thái thích hành hạ công, bạn ý chỉ bị vấn đề tâm thần trong 1 lần phát bệnh hành công ra bã, sau chap 40 mình thấy tình cảm 2 nhân vật thương nhau lắm nha ko ngược về mặt tình cảm đâu

Loạn Khúc
Yến An xuyên sách, xuyên thành... vợ trước của nữ chính văn khoa cử cổ đại.
Nữ chính là người được trưởng bối trong nhà vợ trước vay tiền cưới về cho cô ấy trước khi lâm chung. Thế nhưng cô ấy lại xem thường, cảm thấy đối phương ngu dốt, thô kệch, không xứng với thân phận tú tài của mình, đối xử lạnh nhạt, làm như không thấy.
Thế mà kẻ kia thì tay chân vụng về, không biết cày cấy, mọi việc trong nhà đều do nữ chính lo toan, ngay cả hạt cơm trong miệng cũng là nữ chính đi làm thuê kiếm được, vậy mà còn tự cho mình là thanh cao, chỉ muốn dựa vào khoa cử để xoay chuyển vận mệnh.
Kết cục là vợ trước thi trượt, uống rượu giải sầu rồi không may ngã xuống hồ chết đuối, ngược lại nữ chính lại dựa vào sách vở cô để lại mà tự học thành tài, bước lên con đường khoa cử, trở thành nữ trạng nguyên đầu tiên của huyện Hà Vân.
Yến An: Hay quá, đúng là người biết ăn bám cứng rắn, đại nữ chủ quá lợi hại...
Nhìn căn nhà nghèo rớt mồng tơi, đếm số nợ đang chồng chất, còn có hai miệng ăn đang chờ nuôi, Yến An ôm ngực đầy đau đớn, không muốn chấp nhận khởi đầu thảm họa như thế.
Thi đậu tú tài ư, dễ như trở bàn tay ấy mà, mở sách ra xem kỹ nội dung, Yến An lập tức đóng lại, chân thành đưa cho nữ chính.
Ngươi tới đi, kẻ ngu như heo như ta chỉ cần trở thành hậu phương vững chắc của ngươi là được.
Ngươi lo đọc sách đi thi, ta lo kiếm tiền nuôi nhà!
Ôn Oanh – người chưa từng được cô tử tế đối đãi – nhìn sự thay đổi của cô: "......"
Yến An biết cô vợ hời này là người bụng dạ sâu xa, trong nguyên tác, nguyên chủ chính là gông xiềng trói buộc nữ chính, mãi đến khi cô chết đi, nữ chính mới như cá gặp nước bay cao vạn trượng.
Điều Yến An có thể làm là cố gắng cải thiện điều kiện gia đình, nhân tiện làm người tốt một lần giúp nàng đọc sách khoa cử, sau đó chờ thời cơ thích hợp – buông tay để nàng tự do bay xa.
Yến An bỏ bút theo nghiệp buôn bán, trở thành tên thương nhân đầy mùi tiền khiến giới văn nhân khinh thường nhất, cũng trở thành vết nhơ lớn nhất trong lý lịch của tân khoa Trạng nguyên. Yến An biết, đã đến lúc hai người nên chia tay.
Vào ngày bàn chuyện hòa ly, nhìn tờ giấy hòa ly đặt trước mặt, Ôn Oanh vốn luôn ôn hòa trầm tĩnh liền thay đổi sắc mặt, ánh mắt lộ ra sự vặn vẹo, cắn răng siết lấy tay Yến An hỏi: "Ngươi muốn hòa ly với ta, là vì vẫn không quên được người đó, muốn ta nhường chỗ cho nàng ta sao?"
Ôn Oanh xé bỏ lớp vỏ bình thản, giam chặt Yến An trong vòng tay mình, lộ ra bản chất cố chấp và hay ghen tuông sâu trong xương tủy.
"Yến An, ta nói cho ngươi biết, đừng hòng mơ! Bên cạnh ngươi chỉ có thể là ta!"

Lập Lí Tam Khả
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Chủ công, Cường cường, Giang hồ ân oán, 1v1
Nhân vật: Nam Cung Nhận x Ảnh Cửu
Điện chủ đối ngoại lạnh lùng tàn nhẫn đối thê nhẹ nhàng dịu dàng sủng lên trời x Ảnh vệ mù ngoan ngoãn chung tình thụ
Tóm tắt:
Nam Cung Nhận trọng sinh rồi.
Khi hắn mở mắt lần nữa, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm lấy hắn. Không còn là biển lửa dữ dội thiêu rụi Khung Thiên Điện trong ký ức, chẳng phải cảnh tượng xác người chất chồng như núi, càng không phải đôi tay năm xưa vấy máu tanh của vô số kẻ thù.
Thay vào đó, trước mắt hắn là chiếc giường êm ái như nhung, những cột nhà chạm trổ hoa văn tinh xảo, và khung cảnh Thanh Phong Viện bốn mùa rực rỡ như xuân. Một thế giới không khói lửa, không gió tanh mưa máu, chỉ có sự yên bình đến lạ.
Nhưng sâu thẳm trong lòng Nam Cung Nhận lại trào dâng một nỗi đau xé nghẹn. Hắn nhớ đến Ảnh Cửu, ảnh vệ mắt dù không nhìn được nhưng kiếp trước đã kiên cường rút kiếm chắn trước mặt bảo vệ hắn giữa cơn cuồng nộ hủy diệt của Khung Thiên Điện, đến hơi thở cuối cùng cũng không hề lay chuyển.
Đôi mắt Ảnh Cửu mù lòa là vì hắn. Nam Cung Nhận hiểu rõ ngọn nguồn bi kịch ấy, hận không thể thời gian quay ngược, trọng sinh sớm hơn vài tháng để ngăn chặn mọi chuyện đau thương.
Còn Ảnh Cửu, cho đến khi lìa trần vẫn khắc ghi trong tâm khảm cái ngày năm xưa, dưới bóng cây xào xạc lá vàng rơi. Chủ nhân của y xuất hiện như một tiên nhân giáng trần lạnh lùng mà tuyệt mỹ, thanh kiếm trong tay tựa như chính con người hắn, sắc bén vô song, kiên định vững vàng, vạch một đường trên thảm lá úa, cũng khắc sâu vào trái tim Ảnh Cửu một ngọn lửa tình yêu âm thầm mà cháy bỏng.
Từ khoảnh khắc ấy, trái tim Ảnh Cửu trọn vẹn thuộc về một người, nguyện dâng hiến cả đời, chết cũng không oán hận!
-
Trong giang hồ đồn đại, điện chủ Khung Thiên Điện Nam Cung Nhận là một kẻ nửa chính nửa tà, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn, dưới tay biết bao nhiêu oan hồn.
Ảnh vệ mù Ảnh Cửu bị điều đến bên cạnh hắn làm cận vệ chẳng khác nào tự nộp mình vào hang hổ miệng rồng, chốn địa ngục trần gian, ai nấy đều đoán rằng chẳng bao lâu nữa y sẽ bị xử không còn xương cốt.
Nhưng ai có thể ngờ, ảnh vệ kia không chỉ an ổn sống trong tẩm cung của điện chủ, mà còn được tên sát thần khiến người người nghe tên kinh hãi kia nâng niu trên đầu ngón tay, trân trọng như một bảo vật mềm mại và ấm áp nhất trần đời.
Sủng ái bao nhiêu dường như vẫn là chưa đủ...

Khuyết Danh
"Tiểu thư, đây là Kim tàm cổ do vu y đưa tới. Chỉ cần uống viên thuốc này, người có thể rũ bỏ thân phận trưởng nữ đích truyền của Thôi thị Thanh Hà, từ nay đổi tên thay họ, trở về làm một kẻ tự do."
Nha hoàn Lam Anh lấy ra một lọ sứ trắng, do dự đưa cho Thôi Ngôn Chiêu.
"Thuốc này tuy có thể khiến người trong vòng bảy ngày lâm trọng bệnh, trông như đã qua đời, nhưng cũng đau đớn sống không bằng chết. Hơn nữa, nếu xảy ra sơ suất thì sẽ không bao giờ tỉnh lại được... Người thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Sắc mặt Thôi Ngôn Chiêu không hề dao động dù chỉ một chút, nàng đổ viên thuốc ra, nuốt khan xuống bụng.
Thuốc đắng chát, nhưng vẫn không bằng nỗi đắng cay trong lòng nàng.
Nàng lau nước mắt cho Lam Anh, mỉm cười nói: "Đừng khóc, đây là chuyện tốt."
"Bảy ngày nữa, ta sẽ không còn là người của Thôi thị Thanh Hà, mà là vong thê của An Vương phủ."
Để thoát khỏi gông xiềng mà cái họ này trói buộc nàng, cũng để rời khỏi nơi khiến mình đau lòng, nàng nguyện đánh cược một lần.
Lúc này, nhìn những chữ "Hỷ" đỏ thắm dán đầy trong phòng, ánh mắt Thôi Ngôn Chiêu tràn ngập chua xót.
Thiên hạ đều nói rằng An Vương Bùi Ý An si mê trưởng nữ đích truyền của Thôi thị Thanh Hà đến điên cuồng, thuở bé vì nàng mà lên núi làm hòa thượng cầu phúc, nay lại vì nàng mà xuống núi hoàn tục, bước vào hồng trần.
Nhưng chỉ có Thôi Ngôn Chiêu biết rõ, Bùi Ý An hoàn tục cưới nàng không phải vì nàng, mà vì muội muội của nàng - Thôi Uyển Nguyệt.
Thuở nhỏ, hôn ước của Thôi Ngôn Chiêu vốn được định sẵn với đích tử của Triệu Quận Lý thị - Lý Kỳ Trinh.
Thế nhưng năm nàng cập kê, muội muội cùng mẹ của nàng, Thôi Uyển Nguyệt, không cẩn thận ngã xuống hồ, Lý Kỳ Trinh chẳng chút do dự nhảy xuống cứu người.
Thiếu nữ toàn thân ướt sũng, được hắn bế thẳng về khuê phòng.
Đại Hạ có luật rằng: "Nam nữ nếu đã có tiếp xúc da thịt thì nhất định phải chịu trách nhiệm, nếu không, nam bị đánh bốn mươi trượng, nữ bị dìm lồng heo."
Ngay trong ngày hôm đó, ba thư sáu lễ* liền được định xuống, kết duyên cho Thôi Uyển Nguyệt và Lý Kỳ Trinh. Ba năm sau, đợi Thôi Uyển Nguyệt đến tuổi cập kê, hai người sẽ thành thân.

Khuyết Danh
Kẻ ta sắp gả là một thiếu niên tướng quân tàn phế.
Tương truyền, hắn có ẩn tật trong người, mệnh không còn dài.
Sau này, giữa màn trướng, ta chứng kiến bộ dạng sống động như rồng như hổ của hắn, liền đỏ mặt quát lớn: "Chàng đừng ức hiếp ta nữa!"
Nam nhân khàn giọng cười, nắm lấy tay ta: "Vậy lần này để Thanh Thanh ức hiếp ta nhé, có được không?"

Hi Hành
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Cung đình hầu tước , Sảng văn , Nhẹ nhàng
Giới thiệu:
Ngói xanh tường lục, trên đường ruộng, hoa nở rộ, hương vương vất vấn vương tà áo; cửa son điện tím, bàn tay trắng khẽ nhấc váy, bước đi như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.
Câu chuyện bắt đầu từ việc mấy tên dịch binh ở trạm dịch trấn Bắc Tào gặp một tiểu cô nương đến cầu cứu...

Thạch A Thố
Thể loại: HE, 1v1, Song khiết, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước
VĂN ÁN
Bạch Chỉ là một sát thủ võ nghệ cao cường, vô cảm vô tình, chỉ biết ăn ăn uống uống, sống một cuộc đời tiêu sái tự tại.
Nhưng đó là trước khi nàng gặp tên cáo già xảo quyệt, lòng dạ thâm sâu – Mộ Dung Dục,.
Hắn là Thái tử đương triều, như vầng trăng sáng trên trời cao, hoàn toàn khác biệt với những kẻ ẩn mình trong bóng đêm, không thể nhìn thấy ánh sáng như nàng.
Sau khi nhận lệnh bắt cóc hắn, nàng bắt đầu chuỗi ngày khổ sở. Nàng không chỉ phải hầu hạ hắn từng việc li ti từ ăn uống đến vệ sinh cá nhân, mà còn phải luôn túc trực canh chừng, đề phòng hắn bỏ trốn.
Hắn thực sự âm hiểm xảo trá, nhiều lần bày mưu tính kế nàng.
Miệng hắn cũng rất độc địa, cười nàng không hiểu về tình yêu, thậm chí ngay cả chuyện nam nữ làm thế nào sinh con cũng không biết, còn buông lời nói nàng “miệng còn hôi sữa”.
Hắn lại cực kỳ thù dai, từng nói rằng mạng của nàng nhất định sẽ thuộc về hắn.
Sau này, khi giành lại được tự do, hắn quả nhiên sai người giam nàng vào phòng giam. Nàng vốn thích ăn, nhưng hắn lại càng không cho người đưa cơm. Nàng sợ lạnh, hắn liền không cho nàng một tấm chăn nào.
Khi rảnh rỗi, hắn còn sai người đưa nàng đến trước mặt, để nàng chứng kiến cảnh hắn trái ôm phải ấp mỹ nhân, tìm kiếm niềm vui.
Trong mắt Bạch Chỉ lại chẳng thấy gì khác, chỉ có đĩa điểm tâm thơm lừng trước mặt hắn. Nhưng người kia không hiểu là bị cái bệnh gì, trực tiếp hất đổ đĩa điểm tâm, đến nhìn cũng không cho nàng nhìn.
* * *
Vào thời khắc khó khăn nhất, Mộ Dung Dục muốn thiên đao vạn quả Bạch Chỉ.
Ý niệm muốn giết nàng đã nảy sinh vô số lần.
Nhưng khi nàng thực sự đối mặt với cái chết,
Hắn lại phát hiện mình không hề muốn nàng chết đến thế.
Mộ Dung Dục tỉnh ngộ sớm hơn so với Bạch Chỉ.
Hắn hiểu rõ lòng mình, nhưng lại hận nàng là một khúc gỗ.
Một khúc gỗ chẳng hiểu phong tình, nàng không nhìn ra sự ghen tuông của hắn, thờ ơ không bận tâm, khiến hắn nhìn như thể đang diễn kịch vậy.
Nhưng hắn là thiên chi kiêu tử, tương lai sẽ là cửu ngũ chí tôn, hoàng hậu của hắn không thể nào là một sát thủ được.
_
#Hoàng hậu của hắn không thể là sát thủ, nhưng ai nói phu quân của một sát thủ không thể là hoàng đế?#
#Nam chính mắc hội chứng Stockholm#
_
Vai chính: Bạch Chỉ, Mộ Dung Dục
Một câu tóm tắt: Từ bỏ ngôi vị hoàng hậu.
Lập ý: Tự do đáng quý nhất.

105 Hào
Tác giả: 105 Hào
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cổ đại , HE , Tình cảm , Cung đình hầu tước
Văn án
Nguyên thân vốn là Trạng Nguyên chi tài.
Một sớm chết đi, Thẩm Ngọc lại xuyên qua thành một phế vật.
Phế vật thì thôi đi, còn là nữ giả nam trang!?
Làm sao bây giờ, ta cảm thấy ta ở Đại Việt Vương triều này sống không qua nổi một tập.
Một khi đã như vậy, ta liền phải bừa bãi, tùy hứng.
Muốn sống thế nào, liền sống thế đó, ai cũng quản không được!
Trưởng công chúa: "Như thế nào, bổn cung cũng quản không được sao?"
Thẩm Ngọc ngượng ngùng: "Không dám, không dám. Điện hạ bảo ta sống thế nào, ta liền sống thế đó."

Khuyết Danh
Ta là công chúa được sủng ái nhất của Đông Lê.
Vì đọc quá nhiều thoại bản kể chuyện thư sinh nghèo và tiểu thư nhà giàu luyến ái, ta bèn ở tại trang viện nhà mình, làm ra vẻ cứu tế những thư sinh nghèo qua lại.
Chỉ cần đưa cho họ một tấm ngân phiếu, liền có thể đổi lấy một lời hẹn: “Chờ đến khi công thành danh toại, ta sẽ đến cửa cầu hôn.”
Các thư sinh nghèo lần lượt để lại tín vật định tình.
Một kỳ thi Thu vi kết thúc, trên kệ cổ trong phòng ta đã bày đầy mấy chục món tín vật lớn nhỏ.
Cho đến khi ta chơi chán trở về hoàng cung, mới phát hiện đã gây ra một trận đại loạn.
Hoàng đế muốn ban hôn cho Trạng nguyên, nhưng Trạng nguyên nói: “Thần đã có hôn ước.”
Muốn ban hôn cho Bảng nhãn, Thám hoa, thì cả hai cũng nói: “Thần đã có người trong lòng.”
Hoàng đế đành nhìn sang Võ trạng nguyên, hắn lại nói: “Ngoài một người ra, thần quyết không cưới…”
Hoàng đế bất đắc dĩ, chỉ có thể hạ chỉ chiêu thân cho ta. Ta vừa xuất hiện, Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa cùng tân nhiệm Đại tướng quân đều đồng loạt đứng dậy.
Trạng nguyên đỏ mắt hỏi ta: “Rốt cuộc bên ngoài nàng đã gieo rắc bao nhiêu tình cảm?”
Thám hoa kinh ngạc, đòi ta: “Hãy cho ta một lời giải thích!”
Bảng nhãn cùng Võ trạng nguyên suýt nữa đánh nhau ngay tại đại điện, ai nấy đều khăng khăng: “Nàng yêu ta nhất!”

Phàn Nguyệt Lượng
Tác giả: Phàn Nguyệt Lượng/Điềm Nị Tiểu Mễ Chúc
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, Tu chân, Xuyên sách, Sống lại, Chủ thụ, Mỹ cường thảm, Chỉ yêu một người, Tình cảm, HE
Giới thiệu:
Sau khi chết đi, Mị Lục mới biết, thì ra thế giới mà y đang sống chỉ là một quyển sách. Trong cuốn sách ấy, y thậm chí chẳng được xem là nhân vật phụ, chỉ là một kẻ qua đường xuất hiện thoáng qua.
Nam chính trong cốt truyện là một thiếu niên tên Hộc Luật Yển, vốn là trưởng tử Hộc Luật gia, gia tộc đứng đầu tứ đại thế gia của tu chân giới. Hắn sinh ra đã ngậm thìa vàng, định trước sẽ phong quang vô hạn, nhưng khi còn đỏ hỏn lại bị đưa đi, trở thành đứa trẻ lưu lạc giữa nhân gian.
Từ nhỏ, Hộc Luật Yển đã chịu đủ tủi nhục, hắn lớn lên từ những tháng ngày giãy giụa giữa bùn lầy nhuốc nhơ.
Một ngày nọ, Hộc Luật gia tìm được hắn, mang hắn trở về. Những tưởng từ đây hắn có thể sống đúng với số mệnh thuộc về mình, nào ngờ lại bị đẩy thẳng lên tế đàn...
Tu chân giới có một truyền thuyết: Người Hộc Luật mang thể chất đặc biệt. Nếu đem họ hiến tế, lấy tay, mắt, lưỡi làm dược dẫn, có thể giúp các đại năng thoát khỏi tử kiếp.
Mà Hộc Luật Yển—chính là dược dẫn ấy.
—
Linh hồn của Mị Lục phiêu dạt suốt mấy trăm năm, tận mắt chứng kiến Hộc Luật Yển tự tay giết chết toàn bộ những kẻ đã dùng hắn làm dược dẫn. Cuối cùng, giữa biển máu ngập trời, hắn tự bạo mà chết.
Đến khi mở mắt lần nữa, y nhận ra mình đã quay về năm tháng trọng bệnh. Ngày ấy, khi còn đang hôn mê, y vô tri vô giác được mẫu thân cho uống chén thuốc sắc từ trái tim Hộc Luật Yển.
Một lần nữa sống lại, Mị Lục bước chân vào vực sâu, tìm thấy Hộc Luật Yển khi hắn đã cụt tay, mù mắt, câm lặng.
Hộc Luật Yển đã thoi thóp hơi tàn, hắn nghe thấy tiếng động, quay đầu về phía Mị Lục, máu đỏ từng dỏng chảy ra từ hốc mắt trống rỗng.
Gương mặt hắn đầy vẻ mờ mịt.
"...Hộc Luật Yển." Mị Lục quỳ xuống xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn. "Ta đến đưa ngươi đi."
—
Người từng gặp ánh sáng, há bằng lòng sống mãi trong đêm?
Nhân vật chính: Mị Lục, Hộc Luật Yển.
—
🔖 Lưu ý khi đọc:
Bối cảnh cổ đại, giá trị quan của nhân vật không phù hợp với hiện đại.Công thảm là thảm thật, điên là điên thật, nhưng mọi hành động của hắn đều vì báo thù chứ không giết hại người vô tội bừa bãi (về sau sẽ dần tốt hơn).Thụ không phải thánh mẫu.

Quân Tử Sinh
Lâm Thính xuyên thư — mà cuốn tiểu thuyết nàng xuyên vào tuyệt đối không phải dành cho trẻ em.
Nàng trở thành nữ phụ si tình thầm mến nam chính, nhưng lại định sẵn chỉ là một vai diễn cầu mà không được. Trong nguyên tác, nữ phụ không chỉ căm ghét nữ chính đoạt đi nam nhân của mình, mà còn ghét luôn huynh trưởng của nữ chính – Đoạn Linh – đến mức nghiến răng nghiến lợi. Cái gọi là ghét ai ghét cả tông chi họ hàng chính là như vậy.
Lâu dần, nàng và hắn thành đôi oan gia trời sinh.
Người trong kinh thành ai cũng biết Đoạn Linh là một vị công tử nổi danh: diện mạo như mỹ Bồ Tát, ra tay lại như sát thần, là dạng người quý khí đến mức không nhiễm bụi trần.
Trong nguyên tác, hắn đến cuối cùng vẫn không lấy vợ, đến một bát canh thịt cũng chẳng có mà uống — tất cả đều nhờ "công lao" của Lâm Thính.
Nàng là nữ phụ độc ác và ngu xuẩn tiêu chuẩn, những chiêu trò đối phó với hắn đều là hại người hại mình, vậy mà vẫn luôn tự nhận mình thông minh tuyệt đỉnh.
Nhiệm vụ của Lâm Thính sau khi xuyên vào là... hoàn thành lại các tình tiết cốt truyện nữ phụ, mà phần lớn đều xoay quanh Đoạn Linh:
Cốt truyện 1: Tỏ tình với Đoạn Linh, khiến hắn ghê tởm.
Cốt truyện 2: Nắm tay Đoạn Linh, khiến hắn ghê tởm.
Cốt truyện 3: Ôm Đoạn Linh, khiến hắn ghê tởm.
Cốt truyện 4: Hôn Đoạn Linh, khiến hắn ghê tởm.
Cốt truyện 5: ……
Lâm Thính: “Đây là loại logic gì vậy trời?”
Tưởng đã đến cốt truyện cuối cùng, không còn liên quan gì đến Đoạn Linh — nàng vì quá chấp niệm với nam chính nên định lén bỏ hợp hoan dược vào rượu, nhưng…
Đêm đó, Đoạn Linh không biết từ đâu biết được kế hoạch, lấy ra lo thuốc Lâm Thính chuẩn bị dùng trên người nam chính, trước mặt nàng, nuốt xuống.
Hắn thản nhiên cười:
“Không phải ngươi muốn đi tìm hắn sao? Ngươi đi đi.”
Nhưng Lâm Thính không thể rời khỏi căn phòng.
Cũng chính đêm hôm đó, nàng mới biết:
Đoạn Linh không chỉ thích "dạy dỗ" người bằng cách rất riêng, mà còn có… sở thích điên cuồng …. khác.

Tầm Trảo Thất Lạc Đích Ái Tình
Giang Thiệu Hoa, một quận chúa sinh ra trong gia đình quyền quý, đã trải qua cuộc đời đầy bi kịch và đau thương. Sau khi bị chính con trai mình đưa rượu độc, nàng chết trong sự oán hận và tuyệt vọng. Thế nhưng, định mệnh đã cho nàng một cơ hội tái sinh trở lại thời điểm nàng mười tuổi, khi cuộc sống đầy đau khổ vẫn chưa bắt đầu.
Quay về quá khứ, Giang Thiệu Hoa nhận ra đây là cơ hội để thay đổi số phận. Với những ký ức từ kiếp trước, nàng trở nên tỉnh táo và kiên cường hơn. Không còn là một cô gái yếu đuối bị cuốn vào các mưu đồ chính trị, nàng bắt đầu tìm cách bảo vệ bản thân và những người thân yêu khỏi sự phản bội và những âm mưu đen tối của hoàng tộc.
Truyện xoay quanh quá trình trưởng thành của Giang Thiệu Hoa trong thế giới hoàng tộc đầy cạm bẫy và tranh đoạt quyền lực. Với những trải nghiệm đau thương từ kiếp trước, nàng từng bước thay đổi số phận của mình và những người xung quanh. Liệu Giang Thiệu Hoa có thể thay đổi được tương lai của mình và tìm lại hạnh phúc, hay số phận vẫn sẽ cuốn nàng vào vòng xoáy của quyền lực và tình yêu?
Tác phẩm mang đến sự kết hợp giữa yếu tố cung đình, tái sinh, và hành trình tự cường, đưa người đọc vào một thế giới đầy mưu toan nhưng cũng không thiếu những giây phút lãng mạn và cảm động.