Trang 1 / 528 · Tổng 6328 truyện

Dung Vô Tiên

Tiểu Chư Chư

Chi Lan

Ngã Tâm Tự Do

Dạ Dạ Sanh Ca Nhi

Liễu Chước Y Khứ
Vì nhà gặp biến cố, cần tiền gấp, Ngu Tử và Lê Trác Cẩn – người cực kỳ giàu có, nhanh chóng hợp tác và ký kết một hợp đồng hôn nhân. Hai người cùng đồng ý: kết hôn trong ba năm, hết hạn sẽ ly hôn, ngoài việc sống chung, họ sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Trong ba năm, họ đối xử với nhau như khách, thỉnh thoảng gặp nhau tại các sự kiện trong giới giải trí, cả hai đều ngầm hiểu và giả vờ không quen biết.
Khi thời gian kết thúc hôn nhân đã gần kề, Ngu Tử nghĩ rằng cuộc hôn nhân theo hợp đồng sẽ kết thúc suôn sẻ, ai ngờ lại xảy ra sự cố – cậu bị người khác hạ thuốc, và cả hai có một đêm mặn nồng.
Ngày hôm sau, khi thức dậy trên cùng một chiếc giường, Lê Trác Cẩn là người đầu tiên nhắc đến chuyện ly hôn…
Ngu Tử không do dự: “Vẫn như thường lệ! Bao gồm cả khoản tiền hậu ly hôn mà anh đã hứa, đừng quên đó.”
Lê Trác Cẩn: ...Được.
Không lâu sau, hai người ly hôn.
Chẳng mấy chốc, chuyện họ kết hôn rồi ly hôn trong bí mật bị công khai.
Đối với sự việc này, cả hai đều bình tĩnh phản hồi:
Lê Trác Cẩn - ảnh đế nổi tiếng: “Đã kết hôn, đã ly hôn.”
Ngu Tử, người vẫn chỉ là "bình hoa di động" trong suốt ba năm đóng phim: “Cũng thế.”
Vậy là, đài truyền hình thu lại lời mời tham gia chương trình hẹn hò, thay vào đó là mời Ngu Tử và Lê Trác Cẩn tham gia chương trình ly hôn.
Lê Trác Cẩn thua cá cược, nghiến răng nhận lời.
Ngu Tử nhìn số tiền thù lao trong hợp đồng, không chớp mắt đã đồng ý.
Trong suốt chương trình thực tế phát sóng, mặc dù đã ly hôn, Lê Trác Cẩn và Ngu Tử không còn giữ thái độ tôn trọng nhau như trước, mỗi ba câu lại tranh cãi, còn câu cuối thì đều là nói hưu nói vượn…
Chương trình hỏi: “Có hối hận về việc ly hôn không?”
Lê Trác Cẩn: “Không, chỉ tiếc là chưa kịp tưới chết cây phát tài của em ấy.”
Ngu Tử: “Có, sau này nghĩ lại vẫn thấy gả cho người chồng chết sớm còn có lợi hơn.”
Chương trình hỏi: “Khuyết điểm lớn nhất của đối phương là gì?”
Lê Trác Cẩn: “Tham tiền.”
Ngu Tử: “Háo sắc.”
Chương trình hỏi: “Có tính đến việc tái hôn không?”
Lê Trác Cẩn: “Người chết thì không thể sống lại.”
Ngu Tử: “Chôn rồi, không cần đào mộ.”
Ban đầu, khán giả đều cho rằng đây là một cặp chồng chồng không có hy vọng, không ngạc nhiên khi ly hôn, họ là ví dụ điển hình của sự thất bại.
Sau đó, khán giả lại bắt đầu nghĩ rằng đây là một cặp chồng chồng yêu nhau nhưng luôn đấu tranh, ngay cả khi đã ly hôn, vẫn không ngừng muốn họ tái hôn vì lý do fan CP.
Vào ngày cuối cùng của chương trình ly hôn, Ngu Tử đột nhiên cảm thấy không khoẻ.
Một trong các khách mời, là một cao nhân y học Trung Quốc, bắt mạch cho cậu, rồi kinh ngạc nói: “Đây là hỉ mạch đó!”
Ngu Tử: “???”
Lê Trác Cẩn: “???”
Các khách mời khác: “!!!”
Sau đó——
Lê Trác Cẩn: “Con người sống cũng như cỏ dại, ngọn lửa mùa hè không thể thiêu rụi, nhưng gió xuân lại có thể làm chúng mọc lại.”
Ngu Tử: “Nói cách khác, chúng tôi đã tái hôn.”

Nhân Thanh Thảo Tây
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Giới giải trí, Hệ thống, Xuyên sách , Kim bài đề cử 🥇
Văn án:
Tạ Ngôn Chiêu xuyên thành nữ phụ cùng tên trong tiểu thuyết, cô có một cậu em trai tên là Đường Tô, là nam idol.
Đường Tô ra mắt ở vị trí Center qua một cuộc thi tài năng, vừa ra mắt đã nổi như cồn. Sau này do những tin tức tiêu cực như mắc bệnh ngôi sao, phân loại fan theo cấp bậc, là loại người phóng uế vô tội vạ khiến cậu bị antifan công kích đến nỗi bước một chân ra khỏi giới giải trí.
Hệ thống nói với Tạ Ngôn Chiêu rằng chỉ cần tẩy trắng cho cậu em trai thì cô có thể về nhà.
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu không chấp nhận, sau khi nhìn thấy bộ dạng không màng sống chết của em trai, cô cảm thấy rất có tính thử thách nên đã nhận lời.
Trong tiểu thuyết gốc, Đường Tô sẽ phải tham gia chương trình truyền hình trực tiếp về cải tạo nghệ sĩ, yêu cầu nghệ sĩ tham gia cùng người đại diện, Tạ Ngôn Chiêu đã cùng tham gia với tư cách người đại diện tạm thời.
Hệ thống khen cô: Làm hay lắm, thế này thì có thể giám sát cậu ấy hằng ngày rồi!
Một tuần sau, hệ thống tỉnh ngộ: Hoá ra là cô muốn dẫn “lửa” sang cho mình, đúng là đi đường vòng mà!
*
Ban đầu Tạ Ngôn Chiêu xuất thân từ gia đình có truyền thống yêu âm nhạc và là tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ.
Vào tuần đầu quay chương trình, đạo diễn yêu cầu mọi người phải mặc đồng phục, Tạ Ngôn Chiêu cầm bộ đồ xám xịt ném đi: “Xấu thấy gớm, tôi không mặc đâu”.
Đường Tô khuyên cô: “Chị, chị cố mặc đi, mình không thể khác biệt được”.
Tạ Ngôn Chiêu ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn cậu: “Thế thì em đi mà mặc”.
Bình luận ngay lập tức phán xét: [Người đại diện này thành tinh rồi à, còn chảnh hơn cả nghệ sĩ nữa?]
Đường Tô: “Thế thôi em cũng không mặc”
[… Thảo nào Đường Tô không có tố chất, hoá ra là học từ người đại diện]
*
Chương trình muốn khách mời tự nấu ăn, Tạ Ngôn Chiêu nhíu mày: “Tôi không biết nấu ăn”.
Ban đầu Đường Tô cũng không nấu, nhưng đói quá không chịu được nên nửa đêm dậy nấu mì, thậm chí còn nấu cho Tạ Ngôn Chiêu một bát.
[Có vẻ như Đường Tô cũng tạm được]
[Ừ! Ổn hơn cái người đại diện thành tinh kia]
*
Chương trình cho nghệ sĩ xuống ruộng đào khoai, Tạ Ngôn Chiêu giơ hai tay trắng ngần thon thả của mình lên: “Nhìn thấy không?”
Đường Tô: “Thấy cái gì cơ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Bàn tay kéo violin của chị mà để chị đào khoai, mấy người ăn không biết ngượng ư?”
Đường Tô nhìn đồng ruộng mênh mông, cuối cùng phản bác lại. Cậu cũng giơ tay lên: “Tay em để đánh trống lớn nè! Không cao quý như tay chị chắc?”
[Ơ? Không phải Đường Tô là cái bình hoa hát nhảy dở tệ à? Cậu ta biết đánh trống á?]
Sau này mọi người phát hiện ra rằng Đường Tô không chỉ biết đánh trống, mà cậu ấy còn biết chăn bò, trồng trọt, viết thư pháp cực đẹp. Còn cái người đại diện thành tinh kia thật ra là chị ruột của cậu, là thủ tịch của ban nhạc Hoa Quốc có thực lực mạnh nhất.
[Nếu mà là người chỉ huy thì không biết làm lụng cũng dễ hiểu thôi]
*
Sau đó có một tập chương trình quay ở nước ngoài, họ gặp phải bạo loạn ở vùng đó, Tạ Ngôn Chiêu gọi điện thoại cho binh đoàn lính đánh thuê tinh nhuệ bảo vệ họ về nước.
Cư dân mạng tò mò sao cô lại làm được, cô chỉ vào má phải mình: “Có nhìn thấy chữ trên đây không?”
Cư dân mạng lắc đầu: “Gì thế?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Giàu”
Cư dân mạng: “… Thế chắc má trái là tài hoa nhỉ?”
Tạ Ngôn Chiêu: “Không, là xinh”
Cư dân mạng: “…Công nhận, nhìn cái là ra mà!”
Bão bình luận dồn dập:
[Chị gái xinh đẹp vừa giàu có vừa tài năng ơi, hôn miếng đê hôn miếng đê]
[Cư dân mạng bây giờ đúng là không biết xấu hổ gì hết, chị đừng quan tâm bọn họ, để em hôn trước!]
[Xếp hàng, xếp hàng]
[+111111111111]
[Đường Tô! Cho chị cậu ra mắt đi! Tôi muốn tiêu tiền cho cô ấy!!!]

Trà Trà Ái Thượng Thư
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Ngọt sủng, Song khiết, Làm ruộng, Niên đại văn
Sau khi tỉnh dậy, Vương Tiểu Thanh xuyên về những năm 1973 ăn không đủ no mặc không đủ ấm , còn phải thay thế chị kế đi xuống nông thôn.
Hừ, nghĩ hay lắm, liền len lén báo danh cho chị kế xuống nông thôn, sau khi xuống nông thôn cuộc sống rất khó khăn nhưng may mắn thay khi xuyên qua cô có mang theo không gian nông trường, giúp cô thoải mái ăn cơm, thoải mái ăn thịt.
Nhanh chóng giàu lên nhờ dựa vào buôn bán vật tư trên chợ Đen. Lại không hề hay biết kể từ ngày đầu tiên khi cô xuống nông thôn, đã bị một người đàn ông theo dõi......

Cá Mặn Ngày Mai Sẽ Lật Người
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trai tân cả đôi, sinh hoạt đời thường, ngọt ngào, oan gia ngõ hẹp, 1×1, HE
↭↭↭
Trai thẳng gia trưởng, tư tưởng phong kiến, cao to đen thui (công)
×
Họa sĩ xinh đẹp có tư tưởng hiện đại (thụ)
28 tuổi × 22 tuổi
GIỚI THIỆU
Những cơn mưa lớn kéo dài nhấn chìm toàn bộ khu nhà ven sông, trong đó có cả phòng tranh của Thẩm Tư Ninh.
Vì lý do an toàn, Thẩm Tư Ninh đành chấp nhận lời đề nghị giúp đỡ từ bạn trai cũ, thuê căn phòng của gã.
Mùa hè ở Giang Thành vô cùng oi bức. Là người từ nơi khác đến, Thẩm Tư Ninh vốn đã không có thiện cảm với thành phố này, cậu chỉ một lòng muốn dạy cho xong lứa học trò cuối cùng rồi rời đi.
Cuộc sống trôi qua lặng lẽ như nước.
Một đêm nọ, trong lúc Thẩm Tư Ninh đang say ngủ, cậu bất ngờ phát hiện bên cạnh mình có một người đàn ông lạ mặt, Thẩm Tư Ninh sợ tới mức vớ ngay đèn bàn đầu giường để phòng thân.
Cả hai lao vào đánh nhau, kết quả là hàng xóm phải gọi cảnh sát.
Sau khi hiểu lầm được hóa giải, Thẩm Tư Ninh mới biết người đàn ông ấy mới chính là chủ nhân thực sự của căn nhà này. Anh ta cũng không hề hay biết rằng căn nhà bỏ trống của mình đã được đứa cháu trai “tốt bụng” cho người khác thuê.
Người đàn ông đó tên là Liêu Kỳ Đông, là cậu của bạn trai cũ.
Thẩm Tư Ninh không ưa gì tên chủ nhà này, người gì mà vừa cộc cằn, vừa luộm thuộm. Nhưng trước khi nước lũ rút, cậu vẫn chưa có nơi nào khác để đi, đành phải giữ vẻ ngoài bình tĩnh, âm thầm chờ nước rút để đổi chỗ ở mới.
Thế nhưng vào đúng lúc Thẩm Tư Ninh thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi thành phố này, không ngờ người đầu tiên mở lời muốn giữ cậu lại… lại chính là người đàn ông ấy.
Liêu Kỳ Đông tựa người vào khung cửa, rít từng hơi thuốc.
“Thẩm Tư Ninh, đừng đi vội…”
Đối phương nói với cậu như vậy, nhưng lúc đó Thẩm Tư Ninh không biết còn phải chờ điều gì.
Mãi đến sau này Thẩm Tư Ninh mới nhận ra, người đó đang chờ tình yêu của cậu.
Liêu Kỳ Đông đã bôn ba khắp nơi suốt nhiều năm trời, cuối cùng quyết định trở về quê hương gây dựng lại sự nghiệp. Trong một lần tụ họp cùng đám bạn cũ, anh uống say khướt rồi trở về căn nhà đã bỏ trống nhiều năm, ai ngờ lại bị đập đầu giữa đêm vì một sự nhầm lẫn.
Liêu Kỳ Đông là người mang tư tưởng phong kiến cổ hủ, cực kỳ gia trưởng, anh chưa từng nghĩ một người đàn ông lại có thể đẹp như tiên giáng trần, càng không thể ngờ tới chính là - Thẩm Tư Ninh lại từng hẹn hò với cháu trai của mình.
Sau đó cháu trai của anh tìm đến nhờ vả, mong được anh giúp nối lại tình xưa.
Liêu Kỳ Đông suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nghiêm khắc từ chối, hơn nữa còn canh chừng nghiêm ngặt, nhất quyết kéo cháu trai quay về “con đường chính đạo” mà mình cho là đúng.
Nhưng điều mà Liêu Kỳ Đông không thể ngờ tới chính là…
Chính là anh cũng có ngày “không giữ nổi mình.”
Lưu ý: Thụ và người yêu cũ quen nhau thời đại học chưa đến một tháng, chỉ dừng lại ở nắm tay và trò chuyện. Cả công và thụ đều có khuyết điểm, thậm chí là rất rõ ràng, các nhân vật đều không hoàn hảo.
Tóm tắt: Trai thẳng gia trưởng, cao to đen thui × Người đẹp có tư tưởng tiến bộ
Thông điệp: Cùng nhau học tập, cùng nhau trưởng thành.
Warning: Kết hơi vội =)))

Tố Tố Tố
Tác phẩm: Bé cưng trong điện thoại ảnh hậu
Tác giả : Tố Tố Tố
Tổng chương : 162 Chương + 8 PN
Thể loại : Giới Giải Trí, Ngọt Văn
Couple : Bạch Mạn x Giản Tiếu Tiếu
Văn án
Ảnh hậu sa cơ Bạch Mạn tải về một ứng dụng trò chơi tuyển chọn thần tượng. Nội dung game là giúp nhân vật trong game debut*.
(*): thuật ngữ chỉ việc chính thức ra mắt với công chúng bắt đầu sự nghiệp hoạt động nghệ thuật
Mới bắt đầu thôi, Bạch Mạn đã nhận ra không nạp tiền thì chẳng làm được gì.
Bạch Mạn: Hừ, muốn tôi nạp tiền à? Nằm mơ đi! Mai xóa game!
Một thời gian sau, Bạch Mạn nhìn nhân vật nhỏ bé trong game lại thấy không đành lòng.
Con nhà người ta biết hát, con mình cũng phải học hát chứ!
Kỹ năng hát phải nạp tiền? Dù sao cũng đang giảm cân, không thể để con mình chịu khổ được!
Con người ta có cả đống đồ riêng, con mình chỉ có hai bộ thay qua thay lại?!
Phải mua thôi! Nạp tiền thì sao chứ? Vừa hay dạo này nhận phim mới, đi làm cũng là để có tiền nạp game mà!
Thế rồi, Bạch Mạn phát hiện ra tài nguyên trong giới giải trí của cô ngày càng tốt, danh tiếng càng lúc càng cao.
Có gì đó sai sai ở đây!
Giản Tiếu Tiếu sau khi tự tử không thành thì mất trí nhớ, sống ngày qua ngày một cách vô cảm, mọi thứ đều trôi qua một cách nhạt nhoà vô vị.
Nhưng kể từ khi nàng quyết định tham gia một chương trình tuyển chọn idol, nàng phát hiện hình như, mình đã gặp một con ma?!
Con ma đó thường xuyên đưa cho nàng những thứ nàng đang cần, thỉnh thoảng còn sờ mó lung tung!
Chắc chắn là một con ma háo sắc!
Thế nhưng chính con ma đó lại khiến nàng cảm nhận được sự ấm áp, tình yêu, và bắt đầu muốn sống tiếp.
Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, nàng không phải gặp ma gì cả, mà bản thân chỉ là một nhân vật trong một trò chơi di động.
Và con "ma" kia, thật ra là... người chơi đang điều khiển nàng.
Nếu nhân vật trong game yêu luôn người chơi thì biết phải làm sao đây?
Liệu có thể yêu đương xuyên không gian được không?
Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: "Vợ ơi, mau nạp tiền cho em đi!"
Thông điệp cốt lõi: Cứu rỗi lẫn nhau
---
Vài lời của mình thì là mình dùng AI hỗ trợ để dịch cho nhanh và đồng bộ hơn nhưng chắc chắn không phải quăng vô cho xong rồi đăng lên mà mình sẽ đọc kỹ, chỉnh sửa lại, mượt hơn, xưng hô đúng, hợp với ngữ cảnh và giữ đúng tinh thần gốc của bộ truyện nhất có thể.
Dù vậy, nếu có chỗ nào chưa ổn hay là còn lấn cấn hoặc thấy hơi quê quê thì mong mọi người nhẹ tay góp ý để mình cải thiện dần nha. Thanks nhe.

Nguyệt Sơ Giảo Giảo
Chung Thư Ninh là con gái nuôi của nhà họ Chung. Ngay trong đêm cô bị đuổi ra khỏi nhà, chồng chưa cưới đã ôm ấp người mới lên trang nhất tin giải trí.
Sau này, Chung Thư Ninh trở nên tai tiếng, bởi vì cô đã cặp kè với người đàn ông quyền thế nhất đất Bắc Kinh. Mọi người cười nhạo cô, cho rằng cô cũng chỉ là món đồ chơi nhất thời ngài Hạ hứng thú.
Nào ngờ, ngay từ lần đầu tiên gặp cô, trong lòng anh đã nảy ra một ý định: Phải có được cô!
…
Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của Chung Thư Ninh, nên cố tình hỏi về mối quan hệ của Hạ Văn Lễ và cô.
Anh chỉ cười đáp: “Chắc là do tôi vẫn chưa đủ nỗ lực, kết hôn lâu như vậy rồi mà bà Hạ vẫn chưa chịu công khai, cho tôi một danh phận.”
Đêm đó, không khí ướt át, Chung Thư Ninh bị anh siết eo hôn đến không thở nổi.
Hơi thở của anh nóng rực: “Bà Hạ, anh đã đủ nỗ lực chưa?”
Chung Thư Ninh nghiến răng.
Anh nỗ lực… quá đáng lắm rồi!
[Kẻ đứng trên cao vì tình yêu mà khuất phục, đóa hoa kiêu hãnh vì người thương mà vương vấn bụi trần.]
[Cưới trước yêu sau]

Tú Sinh
Tên gốc: 邪神禁止伪装人类
Tác giả: Tú Sinh
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Kinh dị, Dị năng, Ngọt sủng, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Linh dị thần quái, 1v1, Cthulhu
Edit: Mèo Đen
Beta: Mèo Cam tai tiếng
Giới thiệu
Tống Nam Tinh có bạn trai rồi.
Là giáo sư khoa Vật lý của Đại học Đồng Thành, 30 tuổi, cao 1m88, đẹp trai chân dài, dịu dàng chu đáo, là mẫu người lý tưởng của Tống Nam Tinh.
Trong một lần hẹn hò, đôi tình nhân nhỏ sau khi xem phim xong cùng nhau tản bộ về nhà. Dáng người giáo sư Thẩm dưới ánh đèn đường trông đẹp trai hơn người khác vài phần, cũng náo nhiệt hơn vài phần.
... Dưới ánh đèn, bóng của giáo sư Thẩm kéo dài, rồi bất ngờ phân tách thành nhiều nhánh, vặn vẹo như xúc tu, chuyển động kỳ dị, khe khẽ thì thầm:
"Em ấy thơm quá..."
"Mang em ấy về tổ giấu đi..."
Tống Nam Tinh mặt không gợn sóng, dường như không nghe thấy gì.
Giáo sư Thẩm điềm tĩnh dẫm lên cái bóng đang ngọ nguậy của mình, ánh mắt dịu dàng nhìn Tống Nam Tinh, mỉm cười nói: "Em đáng yêu thật."
Tống Nam Tinh thầm nghĩ, cách bạn trai khen mình có vẻ hơi khác thường.
Nhưng mà không sao, thế giới này loạn lắm rồi, ai mà chẳng có chút khác người?
***
Hồi nhỏ, mẹ đã dạy Tống Nam Tinh rằng thế giới này rất nguy hiểm.
Trời tối như đáy biển sâu, thỉnh thoảng sẽ có bóng đen khổng lồ trôi qua, tuyệt đối không được nhìn lâu.
Khi trời âm u sương mù dày đặc, trong sương mù sẽ xuất hiện quái vật, tốt nhất đừng ra ngoài.
Khi trên bầu trời xuất hiện hai vầng trăng, người biến mất sẽ trở về, nhưng đừng vội mừng sớm.
Công: Tà thần phân liệt chỉ nghĩ đến yêu đương. Đến trái đất chỉ để tìm vợ dính lấy vợ, thường xuyên đánh nhau với chính mình để tranh được "dính vợ" trước.
Thụ: Người bình thường duy nhất trong thế giới toàn thần kinh. Phương châm: Bệnh thần kinh tránh xa tôi ra → Đánh không lại thì nhập hội.
Lưu ý:
- Trong quá trình đọc, nếu bạn đọc thấy câu cú lẫn lộn thì không phải lỗi edit/beta, mà là do chế độ dịch tự động gg (nhớ tắt).
- Nếu tiện thì bắt lỗi chính tả giúp mình nhé. Cảm ơn bạn nhiều.

Kisaragi Kisaragi/Mộc Canh Mộc Canh
Tên truyện: Cánh cửa Homer
Tác giả: Kisaragi Kisaragi (Mộc Canh Mộc Canh)
Độ dài: 81 chương
Thể loại: Chính kịch, cường cường, ngọt sủng
Giới thiệu:
“Khi mặt trời rực lửa chiếu qua bầu trời, tôi thấy ánh trăng mờ ảo lấp lánh ánh sao, mảnh đất dưới chân ngươi đang vỡ vụn, đó là những trang thơ Homer tàn tạ.”
“Nào, những người còn sống, hãy cất tiếng ngâm nga.”
《Cánh cửa Homer》
Cronos & Diệp Lâm – Vô hạn lưu
PS: Các chi tiết lý thuyết trong truyện được tham khảo từ《Interstellar》và Bách khoa toàn thư Baidu, người trong ngành đừng coi là thật, tất cả đều là hư cấu.
Nhận xét từ bạn đọc Nguyễn Trư Trư: Hay lắm hay lắm. Bối cảnh hoang tàn rất hấp dẫn! Truyện ngọt ngào quá! Tôi rất thích kiểu người bề trên có “cảm giác thần thánh” này rồi! Cảm giác công trung thành bất chấp được mất vì người yêu!! Công đeo bộ trói buộc cũng khiến tôi cảm thấy thật gợi cảm thật đẹp! Cả bộ truyện đều rất ngọt ngào! Tĩnh Thủy Biên thật tuyệt vời huhuhu.
Lưu ý/review trước khi đọc của editor:
Truyện hơi hướng sci-fi, không phải vô hạn lưu điển hình, có nhiều kiến thức về vật lý thiên văn, không hiểu có thể bỏ qua 🥹
Truyện 1×1, muốn dò b.o.m m.ì.n chi tiết thì comment hỏi tui nhe.
Truyện không có tag niên hạ/niên thượng, mình cũng chẳng biết đây là niên hạ hay niên thượng vì bộ này còn dính tới nghịch lý ông nội nữa 🥹 Còn về nghịch lý ông nội là gì thì trong truyện sẽ có giải thích sau nhen.
Ban đầu vì một vài lý do mà công sẽ làm thụ bị th.ươ.ng (chắc là hơi nặng), về sau thì công thì siêu siêu chiếm hữu thụ, còn thụ thì dung túng cho công chiếm hữu.
Công chỉ để ý đến thụ, mấy người khác không là gì trong mắt công. Vậy nên là công không thèm quan tâm đến SỐNG C.H.Ế.T của người khác ra sao, thỉnh thoảng làm ngta bị th.ươ.ng vì động đến thụ 😇
Vì mục 3 nên mình xin phép khi hai người CHÍNH THỨC yêu nhau thì để công xưng tôi-em và thụ là em-anh (gần cuối truyện cơ hihi, nhma trước đấy thì hai người không khác gì người yêu luôn he)
Truyện chỉ có ít nước lèo thoi dù là truyện Trường Bội, tác giả bảo có ngoại truyện th.ịt thà up trên weibo nhma tui k tìm được, bồ tèo nào tìm được gửi tui rùi tui edit choa 🫣

Vi Giản
Ninh Tri – mỹ nam lạnh lùng nổi tiếng ở Học viện H – mắc chứng biếng ăn từng đợt, chỉ khi nhìn thấy gương mặt đẹp trai mới có thể ăn uống ngon miệng.
Mục tiêu lần này của cậu chính là người bạn cùng phòng mới chuyển đến — Giang Hoành Diễn.
Người kia cao tận 1m88, diện mạo tuấn tú, phong thái sáng sủa, chơi bóng rổ cũng cực giỏi, đúng gu của Ninh Tri.
Tiếc là… anh ta là trai thẳng.
Nhưng cũng chẳng sao, trai thẳng thì trai thẳng, vừa hay có thể làm “bạn ăn chung” một cách thuần túy. Dù sao Ninh Tri cũng là người có nguyên tắc, chưa bao giờ tùy tiện tán tỉnh trai thẳng.
Giang Hoành Diễn bắt đầu nghi ngờ người bạn cùng phòng mới dọn đến… hình như thích mình.
Cậu ta rất đẹp, eo thon chân dài, ánh mắt sống động, môi đỏ răng trắng. Quan trọng hơn, dáng vẻ yếu ớt mảnh mai, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là ngã.
Lần đầu tiên cậu ta rủ Giang Hoành Diễn đi ăn, anh nghĩ không tiện từ chối, liền đồng ý, nhưng cũng tìm cơ hội để cậu ta “biết khó mà lui”:
“Con trai thì có gì hay? Sao phải thích con trai chứ? Con gái đáng yêu hơn nhiều mà.”
Ninh Tri chỉ đáp: “Ồ, ừ.”
Hình như cậu ta chẳng hiểu ẩn ý của anh.
Lần thứ hai cậu ta rủ đi ăn, Giang Hoành Diễn định nói thẳng hơn:
“Tôi có cô gái mình thích rồi.”
Ninh Tri khẽ ngước hàng mi dài, nhìn anh một cái: “Ồ.”
Giang Hoành Diễn cau mày: Sao chẳng có phản ứng gì hết? Chẳng lẽ vẫn chưa chịu bỏ cuộc?
Lần thứ ba…
Lần thứ tư…
Đến lần thứ năm, Ninh Tri không còn rủ Giang Hoành Diễn đi ăn nữa — cậu đã có “đối tượng mới”.
Nhìn cảnh Ninh Tri cùng một chàng trai cao ráo đẹp trai khác vừa đi vừa trò chuyện cười đùa, đôi mắt đào hoa ánh lên từng tia nhìn tinh nghịch hướng về đối phương, Giang Hoành Diễn ngồi không yên nữa.
“Bộp!” — Anh bật dậy, sải bước tiến đến trước mặt hai người, gương mặt trầm hẳn xuống:
“Cậu ta là ai? Sao không rủ tôi đi ăn nữa?!”
Nhìn chú “chó to” Giang Hoành Diễn lúc nào cũng sợ mình bị người khác cướp mất, chỉ muốn bám chặt lấy mình, Ninh Tri khẽ cong khóe môi, ánh mắt như cười như không:
“Trai thẳng? Thích con gái?”
Giang Hoành Diễn bất chấp tất cả, ôm chầm lấy cậu bạn trai mềm mại thơm ngát:
“Anh sai rồi, anh chỉ thích mình em thôi.”
Cặp đôi chính:
Mỹ nam lạnh lùng, giỏi “thả thính” xông xáo – thụ × “Trai thẳng” chó to, ghen tuông – công

Chẩm Tửu Miên Hoa
Giang Chiếu Dạ là một vai ác sư tôn.
Dù sở hữu tư dung tuyệt thế, tiên phong đạo cốt, khó tìm kẻ sánh bằng trên nhân gian, nhưng ai nấy đều biết, y tu luyện chính là quỷ đạo, trong người y ẩn chứa tà cốt, hang ổ nuôi dưỡng ba ngàn yêu ma.
Tu vi của y là do nuôi lớn đồ đệ rồi đoạt lấy, cơ duyên là đẩy đồng môn xuống vực sâu mà cướp đoạt.
Bề ngoài là thần tiên, nhưng tâm địa rắn rết, không gì hơn thế.
Vì làm quá nhiều chuyện tàn độc, y bị ba đồ đệ hợp lực đánh rơi xuống Biển Chết Hoàng Tuyền, phong ấn suốt tám mươi năm trời.
Tám mươi năm sau, nhân một cơ duyên tình cờ, y gượng dậy từ vực sâu với thân thể tàn tạ, bệnh cốt tiều tụy.
Tin Giang Chiếu Dạ trốn khỏi Biển C..ết Hoàng Tuyền khiến cả tu giới chấn động, hỗn loạn.
2.
Diệp Hàn Anh năm xưa vì Giang Chiếu Dạ mà kim đan vỡ nát, kiếm gãy xương tan, thiên tài một thuở giờ đây lại trở thành một kẻ phàm nhân, vĩnh viễn không thể tiếp tục con đường tiên đạo.
Nhưng số phận lại mở cho hắn một lối đi khác, hắn thức tỉnh một nửa huyết mạch Ma tộc, gia nhập tổ chức sát thủ bí ẩn, trở thành “Hắc Vô Thường” khiến người nghe tên phải biến sắc.
Một ngày, hắn nhận lệnh tr..y sát Giang Chiếu Dạ, kẻ vừa thoát khỏi Biển C..ết Hoàng Tuyền.
Cùng lúc ấy, ba đồ đệ năm xưa của Giang Chiếu Dạ cũng sôi máu hận t..ù, sẵn sàng ra tay khiến y c..ết thảm dưới tay mình.
Nhưng không ai biết, Giang Chiếu Dạ giờ đây tu vi tán loạn, thân thể tàn phế, chỉ còn là kẻ nửa sống nửa c..ết. Y trở về, chỉ để báo mối thù xưa chưa trả.
Và khi tất cả kết thúc, vị sư tôn bạch y tóc đen ấy không hề chống cự, bình thản chờ c..ết trước mặt mọi người. Nhưng những kẻ từng muốn g..ết y để thỏa hận, giờ lại đỏ mắt hét lên:
“Ngươi không được c..ết!”

Nhấp Thập Thất Lâu
Say khi uống say mèm, tôi nhắn một tin cho Tạ Quan Nam, anh bạn thanh mai trúc mã kiêm tổng tài của tôi: “Giới thiệu cho em một anh bạn trai đi?”
Anh trả lời ngay: “Yêu cầu?”
Tôi buột miệng bịa đại: “Không cần tiêu chuẩn gì cao siêu đâu, chỉ cần tuổi tác ngang tầm, thân cao tám thước, cơ bụng tám múi, vừa có tiền vừa đẹp trai, lại phải chung thủy và si tình…”
Tin nhắn kế tiếp, anh ấy gõ được nửa thì lại xóa. Tôi cũng chẳng để ý, lê lết vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc bước ra, tôi còn đang quấn tạm khăn tắm, điện thoại bỗng reo lên: “Mở cửa.”
Tôi ngạc nhiên: “Sao anh lại tới đây?”
Anh ấy chẳng nói chẳng rằng, đè tôi vào tường: “Dư Thi, em có bị ngốc không vậy? Hồi đại học anh tỏ tình với em, em từ chối thì thôi đi, bây giờ lại còn bảo anh đi tìm bạn trai cho em?”
Tôi bị anh ấy hôn đến mê mẩn, hồn phách như bay khỏi xác, nhưng tôi vẫn cố vùng vẫy mà lí nhí biện bạch: “Anh tỏ tình hồi nào chứ? Chẳng phải hôm đó anh chơi ‘thật hay thách’ rồi bị thua hay sao hả?”
Anh ấy nghiến răng nói: “Anh đã bảo rồi, anh chọn ‘nói thật’.”

Văn Việt
Văn Án:
Một tinh anh trên thương trường, một nữ tiếp viên hàng không ưu tú.
Duyên đến, tình đến.
Em không có cách nào chống lại sự cám dỗ của chị, cũng không biết có đủ dũng khí yêu chị hay không.
Em chưa bao giờ động tâm, nên không biết phải làm sao với người khiến trái tim em loạn nhịp.
Đây là tình bạn hay là ái tình?
Chỉ có thể đi đến cuối cùng, chúng ta mới biết được đáp án.

Beta Quân
Tên truyện: Khiêu chiến không động tâm
Tác giả: Beta Quân
Editor: Esley
Số chương: 82c+3 Phiên ngoại ( toàn văn xong )
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Niên hạ , Giới giải trí , Nhẹ nhàng
CP: Ngạo kiều thanh lãnh tổng tài × phúc hắc ngọt muội thần tượng
Hiện đại nửa giới giải trí, ngọt văn, niên hạ, 1V1.
——————————
Thần tượng cấp quốc dân Khương Tuyết, sau khi giải tán nhóm tiếp tục sự nghiệp solo, từ thần tượng chính thức chuyển mình trở thành diễn viên.
Chỉ là trước khi phim điện ảnh bắt đầu bấm máy, Khương Tuyết lại nhạy cảm mà nhận thấy được, thần trong giới giải trí tiểu Trần tổng, Trần Song, dường như đối với cô đặc biệt lãnh đạm.
Nàng chưa bao giờ nhìn cô chính diện; nói chuyện cũng rất ít; thấy Trần Song đối với những người khác luôn có thần thái tự nhiên, Khương Tuyết thậm chí bắt đầu nghĩ lại chính mình có phải hay không trước đó có chỗ nào đắc tội với vị tiểu Trần tổng này.
Tận đến khi...... một ngày nọ Khương Tuyết nghe được tiếng chuông từ điện thoại di động của Trần Song, đúng là bảng ghi âm chúc ngủ ngon cô dành tặng cho fan VIP của mình, Khương Tuyết mới hiểu được, hoá ra vị tiểu Trần tổng "Cao lãnh" này chỉ là một fan cuồng hay thẹn thùng của cô thôi.
Một khi đã như vậy, thì rất thú vị.
Tag: Niên hạ, Giới giải trí, Ngọt văn, Nhẹ nhàng
Lập ý: yêu có thể định núi sông
Esley: Truyện có kịch truyền thanh mọi người thích thì có thể nghe, mê Trần tổng như điếu đổ cho mà xem :))

Phi Hạc
Văn án:
Phải làm sao để trốn không bị đồ đệ đè, gấp!
Tu Chân giới đã có liên tiếp mấy vạn mối tình sư đồ, các vị đệ tử cứ lần lượt nối gót nhau bế sư tôn nhà mình rời khỏi môn phái. Tông chủ thấy đại điển thu nhận đồ đệ mới đã gần ngay trước mắt, vì muốn giữ lại nhưng vị sư tôn ưu tú nhất của môn phái đã phải đau đầu nhức óc hết sức, nhắc nhở các sư tôn trong môn phái khi thu nạp đệ tử nhất định phải cẩn thận.
Mỗi lần tới đại lễ thu nhận đồ đệ mới, Đàm Ngọc sư tôn luôn phải suy tư, không chọn người xấu nhất, cũng không chọn người đẹp nhất, không chọn người quá nhạt nhòa thường thường, nhìn chung chẳng có gì sai. Vì để trở thành một sư tôn giỏi, y đặc biệt đăng ký vào một lớp học.
Lớp học bổ túc sư tôn tốt.
Để làm một sư tôn tốt cần phải nhớ:
1. Điều kiện đầu tiên của tinh thần trách nhiệm là tận lực dạy dỗ
2. Bình dân là quy tắc số một
3. Xấu là điều kiện cần để bình an vô sự.

Zhihu
Tôi và ánh trăng sáng của Phó Ngạn Lễ đã đạt được hai lần hợp tác: cô ta giúp tôi nghĩ cách để Phó Ngạn Lễ ký vào đơn ly hôn, còn tôi nhường vị trí Phu nhân Phó cho cô ta.
Bạch Thục Dĩnh giải quyết mọi chuyện rất dễ dàng, ngày hôm sau liền đắc ý mang đơn ly hôn đến cho tôi.
Chỉ cần là thứ tôi đưa, Phó Ngạn Lễ nhìn cũng không nhìn sẽ ký.
Thế nhưng, khi thời gian chờ ly hôn sắp kết thúc, tôi lại phát hiện mình có thai.
Bạch Thục Dĩnh biết chuyện liền vội vàng tìm đến tận nơi, chất vấn tôi có phải vẫn chưa từ bỏ ý định với Phó Ngạn Lễ hay không.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ta và đáp: "Đơn ly hôn tôi đã ký rồi, chị nói xem tôi có từ bỏ ý định chưa?"
"Đứa bé đó chị tính làm sao?" Bạch Thục Dĩnh đang nói, đột nhiên sắc mặt thay đổi lớn, như nghĩ ra điều gì đó: "Chị không lẽ muốn tôi..."
Vẻ mặt tôi vẫn bình tĩnh nói: "Phó Ngạn Lễ vẫn luôn phái người theo dõi tôi, tôi không tìm được cơ hội ra ngoài. Chị nghĩ cách làm anh ấy bận việc đi."
Bạch Thục Dĩnh khó tin nổi: "Chị thích Phó Ngạn Lễ đến vậy, tại sao bây giờ nói không thích là không thích nữa?"
Tôi cười khẽ nói: "Bởi vì tôi không vui."
Dù sao từ ban đầu tôi đã biết Phó Ngạn Lễ thích Bạch Thục Dĩnh.
Dù sao nhiều năm như vậy, anh ấy đi nước ngoài tìm Bạch Thục Dĩnh, ở bên Bạch Thục Dĩnh, trong lòng vẫn nhớ Bạch Thục Dĩnh... tôi đều nhẫn nhịn vượt qua.
Nhẫn nhịn một năm là nhẫn nhịn, nhẫn nhịn năm năm cũng là nhẫn nhịn, nhẫn nhịn cả đời cũng là nhẫn nhịn.
Tôi không phải chưa từng nghĩ nhẫn nhịn một chút thì có gì không tốt, sau này sẽ quen thôi, dần dần sẽ tốt hơn.
Nhưng đêm đến tôi không ngủ được, trong lòng như lửa đốt, có ba chữ cứ lởn vởn mãi không cách nào đè nén xuống được: Không vui sao.
"Phó Ngạn Lễ, những năm kết hôn với anh, tôi thật sự rất không vui."