Trang 1 / 84 · Tổng 1008 truyện

Khuyết Danh
Hoàng thượng nói với ta:
“Dung Phi, Trẫm đã có ý lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng để giữ vững triều cương, Hoàng hậu… không thể có con nối dõi. Nàng có nguyện ý không?”
Ta im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ôm lấy cái bụng mang thai bảy tháng, ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu:
“Thần thiếp… nguyện ý.”
Hoàng thượng gật đầu, giọng như trút được gánh nặng:
“Như vậy thì tốt. Trẫm cũng yên tâm giao hậu cung cho nàng.”
Ngừng một chút, Người lại nói:
“Nếu nàng thấy cô đơn, hãy đưa Khang Lạc — con trai của Hiền Phúc Hoàng hậu — về dạy dỗ bên mình.”
Ta cúi đầu thật sâu, giọng cung kính:
“Tạ chủ long ân.”

Tầm Trảo Thất Lạc Đích Ái Tình
Giang Thiệu Hoa, một quận chúa sinh ra trong gia đình quyền quý, đã trải qua cuộc đời đầy bi kịch và đau thương. Sau khi bị chính con trai mình đưa rượu độc, nàng chết trong sự oán hận và tuyệt vọng. Thế nhưng, định mệnh đã cho nàng một cơ hội tái sinh trở lại thời điểm nàng mười tuổi, khi cuộc sống đầy đau khổ vẫn chưa bắt đầu.
Quay về quá khứ, Giang Thiệu Hoa nhận ra đây là cơ hội để thay đổi số phận. Với những ký ức từ kiếp trước, nàng trở nên tỉnh táo và kiên cường hơn. Không còn là một cô gái yếu đuối bị cuốn vào các mưu đồ chính trị, nàng bắt đầu tìm cách bảo vệ bản thân và những người thân yêu khỏi sự phản bội và những âm mưu đen tối của hoàng tộc.
Truyện xoay quanh quá trình trưởng thành của Giang Thiệu Hoa trong thế giới hoàng tộc đầy cạm bẫy và tranh đoạt quyền lực. Với những trải nghiệm đau thương từ kiếp trước, nàng từng bước thay đổi số phận của mình và những người xung quanh. Liệu Giang Thiệu Hoa có thể thay đổi được tương lai của mình và tìm lại hạnh phúc, hay số phận vẫn sẽ cuốn nàng vào vòng xoáy của quyền lực và tình yêu?
Tác phẩm mang đến sự kết hợp giữa yếu tố cung đình, tái sinh, và hành trình tự cường, đưa người đọc vào một thế giới đầy mưu toan nhưng cũng không thiếu những giây phút lãng mạn và cảm động.

Baek Chun Hee
Tác giả: Baek Chun Hee
Dịch giả: CallmeJang
Thể loại: Bàn tay vàng, Cung Đấu, Cung đình hầu tước, Đam Mỹ, Dị Giới, Hiện đại, Huyền Huyễn, Sủng, Trọng Sinh, Trùng sinh, Xuyên Không
Văn án
#Cứu_rỗi #Fantasy #Nuôi_lớn_rồi_bị_xơi #Hài_hước/Hài_kịch #Công_dịu_dàng #Công_mạnh_mẽ #Công_chiếm_hữu #Công_trẻ_tuổi #Công_đơn_phương #Thụ_vô_tâm #Thụ_lớn_tuổi #Thụ_khó_tính #Khế_Ước #Chuyển_sinh #Hoàng_tộc/Quý_tộc #Yêu_hận #Quan_hệ_thầy_trò #Chênh_lệch_địa_vị #Chênh_lệch_tuổi_tác #Công_là_hoàng_đế #Xuyên sách
*
Top: Irkus Sakrina Robein – Nhân vật chính của . Sau khi trốn khỏi hoàng cung, cậu gặp Han Yu An, ký hợp đồng với anh và sống cùng nhau.
Bot: Han Yu An – Cựu học sinh lớp 12 ở Hàn Quốc, trong ngày thi đại học bị xe tải tông chết và xuyên vào Cuốn Sách của Irkus. Hiện là Đại Hiền Giả của khu rừng phía Nam. Để được chết, anh đã ký hợp đồng với Irkus và cố gắng đưa cậu lên làm hoàng đế.
Xem khi nào: Khi bạn muốn xem tình yêu sâu đậm của một người phàm trần dành cho một kẻ bất tử.
Đại hiền giả muốn chết
Giới thiệu tác phẩm
Tại sao không nên đọc tiểu thuyết fantasy vào đêm trước kỳ thi đại học?
Có ba lý do cơ bản:
1. Vì rất có khả năng bạn sẽ bị xe tải tông rồi xuyên không.
2. Vì những học sinh Hàn Quốc chết ngay trước kỳ thi đại học thường sẽ trở thành siêu bá ở thế giới khác.
3. Nhưng trước khi trở thành siêu bá, họ phải trải qua đủ loại khổ ải tận cùng.
Vì tội đọc cuốn tiểu thuyết fantasy chính thống 17 tập vào đêm trước kỳ thi, Han Yu An đã bị xe tải đâm chết trên đường đến trường thi.
Phải chăng ông trời cũng tiếc thương cho cái chết của một học sinh đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi thử tháng 9?
Han Yu An bỗng nhiên bị ném vào thế giới của .
Anh đã hy vọng: "Cuối cùng cũng bắt đầu câu chuyện học sinh cấp 3 phá phách ở dị giới rồi ư?" Nhưng hy vọng ấy chỉ thoáng qua.
Chưa kể việc không thể giao tiếp đã đủ khổ sở, anh còn xuyên nhầm vào hoàng cung và trở thành thú cưng của hoàng phi. Hơn nữa, nhân vật chính còn phải mất 4 thế kỷ nữa mới xuất hiện.
Người ta xuyên sách thì sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp, còn anh thì sao? Chắc chắn là kiếp trước đã phạm tội tày đình, không thì đã chẳng bị nguyền rủa sống bất tử.
Trải qua 400 năm vật lộn, Han Yu An cuối cùng đã có được danh hiệu đại hiền giả. Nhưng giờ đây anh chỉ muốn… chết một cách yên bình.
Tuy nhiên, để chết, anh buộc phải đưa hậu duệ của nữ phù thủy Yekaterina, người đã để lại lời nguyền, lên làm hoàng đế bằng mọi giá...
"Ngài là ai? Tại sao lại giúp tôi?"
"Lạy Chúa, cuối cùng Ngài cũng chịu để con được chết sao? Cảm ơn Ngài!"
Phải chăng đây là món quà sinh nhật tuổi 400 mà Thần linh ban cho anh?
Hậu duệ của Yekaterina và cũng là nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này đã tự lăn tới trước mặt anh.

Wirae
"Lost World," một trò chơi nơi người chơi trở thành thần và xây dựng một nền văn minh giả tưởng.
Khi dịch vụ chính thức bắt đầu, Choi Sung-woon, người chơi đứng hạng 1, nhận ra rằng tất cả những gì anh chơi trước đây chỉ là một trò chơi luyện tập cho cuộc chiến thật sự.
***
Bộ này khá hay, rcm ai thích đọc action No CP nha, thể loại khá mới lạ, không có hint

Bán Tài Minh Nguyệt
Tạ Trì muốn phế bỏ ta khỏi ngôi Hoàng hậu, để nhường chỗ cho quý phi mà hắn yêu thương. Nhưng hắn luôn đau đầu vì không tìm ra được lỗi lầm nào của ta.
Thế là hắn ngầm đồng ý để quý phi tìm một nam nhân có năm phần giống hắn, trà trộn vào cung để mê hoặc ta, hòng vu cáo ta tội ô uế hậu cung, khiến ta rơi vào cảnh thân bại danh liệt.
Ta cùng hắn thành thân đã nhiều năm, luôn tận tâm tận lực, quán xuyến hậu cung, lo liệu mọi việc chu toàn, ai ai cũng ca tụng ta là một Hoàng hậu hiền đức. Nhưng trái tim của Tạ Trì, ta mãi chẳng thể nào sưởi ấm.
Lần này, ta chọn làm theo ý hắn. Ta từ bỏ ngôi vị, xuất cung, nhường đường cho bọn họ.
Ta mang theo sính lễ của mình, gia nhân, thuộc hạ, sự ủng hộ của cả gia tộc họ Giang, cùng với nam nhân kia. Sau đó, lạnh lùng đứng nhìn Tạ Trì sống trong cảnh rối ren hỗn loạn, ngai vàng thì lung lay sắp đổ.
Cuối cùng, hắn cũng nhận ra giá trị của ta, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên lộ ra dáng vẻ thấp hèn, hoang mang như thế:
"A Thiền, ta hình như… đã hối hận rồi."
Người "nam sủng" mà hắn chính tay đưa cho ta bây giờ đang đan tay cùng ta, chắn trước mặt ta, bật cười đầy đắc ý:
"Đa tạ hoàng đệ đã nhường chỗ. Tiếc rằng, vị trí phu quân này, ngươi không thể lấy lại được nữa rồi."

Thích Quyển Lại Lại
Ngày ấy, phu quân mang về nhà một cô nương.
Dung mạo nàng ta tầm thường, không thể nào so được với vẻ đẹp của ta, vậy mà ta chẳng hề tức giận.
Lý do rất đơn giản: Con người vẫn cần phải sống.
—
Phu nhân nàng vì sao lại như thế?
Một phu nhân giả đứng đắn, xinh đẹp, đối đầu với chàng thị vệ mặt lạnh, ngây thơ.
Đây là một câu chuyện ngọt ngào, sủng ái, với nhân vật nữ chính sở hữu “bàn tay vàng”, dùng tài ăn nói để đấu lại những kẻ ngu ngốc. Cuối cùng, nàng ôm được mỹ nam về, một cái kết viên mãn.

Sở Giao
Ta là tam tiểu thư không được sủng ái nhất của Tể tướng phủ, cũng là Tấn Vương phi do chính Thánh thượng đương triều sắc phong.
Nhưng nói ra thật nực cười, ta chưa từng gặp Tấn Vương, thậm chí không biết hắn cao hay thấp, tuấn tú hay xấu xí.
Ta chỉ biết, mối hôn sự này không liên quan đến tình yêu, ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trong ván cờ chính trị trên triều đình mà thôi.
---
Một câu chuyện ngắn về khát khao hướng đến tự do của nữ chính, vượt qua cuộc chiến hoàng quyền, gia tộc… Trên con đường đó không thể thiếu tình yêu, lòng bao dung của nam chính…
Tag: Cưới trước yêu sau, cung đấu, gia đấu, ngôn tình, cổ đại, song cường, cung đình hầu tước…

Ân Dưỡng
Ta là vị khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.
Cái gọi là khống mộng, chính là có thể dẫn người khác vào mộng, cũng có thể xâm nhập giấc mộng của người khác.
Mười năm trước, tiểu sư muội lén tiến vào mộng cảnh của đế vương, mạo xưng là thần nữ, làm chuyện mây mưa nơi Vu Sơn, từ đó trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Nàng ta một bước lên cao, lo sợ bí thuật khống mộng bị lộ, liền phái người t.à.n s.á.t sư môn, m.á.u chảy thành sông.
Ngay cả đại sư tỷ đã bị trục xuất khỏi môn phái cũng bị một mũi tên xuyên tim mà c.h.ế.t.
Mười năm sau, đế vương lại mộng thấy thần nữ, mê mẩn không tỉnh.
Quý phi bất an, đích thân tiến vào giấc mộng.
Nhưng nàng đâu biết, ta đã sớm bày sẵn trận pháp giam mộng, chờ nàng từ lâu.
"Tiểu sư muội, đến lúc đền mạng rồi."

Khuyết Danh
Khương Thời Nguyện theo đuổi Thẩm Luật Sơ mười năm, nhưng vào ngày sinh thần mười tám tuổi lại nhận được bốn chữ: ‘Đáng ghê tởm.’
Thế là, Khương Thời Nguyện khiến Thẩm Luật Sơ ghê tởm lại quay đầu chấp nhận an bài liên hôn của gia đình, chuẩn bị gả vào Bùi gia. Bùi gia là thế gia đệ nhất kinh thành, quyền thế ngập trời, vốn không phải Khương Thời Nguyện có thể trèo cao.
Nhưng ai bảo nàng vận khí tốt, Bùi gia anh tài xuất chúng, lại cố tình có một đứa cháu trai bướng bỉnh Bùi Tử Dã, ngày ngày dắt chó đá gà, lêu lổng vô công rồi nghề, bất kể tuổi tác hay tính cách, ngược lại cũng xứng đôi với nàng.
Ngày xem mặt. Khương Thời Nguyện đang ảo tưởng sau hôn nhân sẽ hòa hợp cùng Bùi Tử Dã như thế nào, cửa phòng khẽ động, gió thu xào xạc, người bước vào lại là vị tiểu thúc quyền thế ngập trời, cao quý lạnh lùng của Bùi gia - Bùi Triệt. Lời vàng của Bùi Thái Phó yêu vợ:
【Tựa như cành hoa phù dung trong Ngự Hoa Viên, không cần nàng nhón chân, ta tự sẽ hạ xuống, nằm gọn trong tay nàng.】
【Yêu nàng, là nâng đỡ, là bầu bạn, là để nàng được là chính mình, tỏa sáng.】
【Không như kẻ nào đó.】

Lý Thi Tình
Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi!
Tác giả: Lý Thi Tình
Tình trạng: Hoàn thành
Mới nhất: Phiên ngoại năm
Hố: 18/6/2025 - 17/7/2025
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt sủng, Xuyên thư, Cung đình hầu tước, 1v1
Tóm tắt:
Tạ Vân vốn chỉ định đọc chơi một quyển tiểu thuyết cung đấu trước khi ngủ, ai ngờ vừa gấp sách đã bị kéo thẳng vào trong đó. Nàng trở thành vị hoàng hậu tuyệt sắc, da trắng như tuyết, eo thon chân dài, nhưng vận mệnh lại vô cùng bi thảm: tay cầm bài tốt mà đánh tan nát, cuối cùng chết cháy thê lương.
May thay, trời thương ban cho nàng một hệ thống rút thăm trúng thưởng. Chỉ cần tích đủ điểm, bảo bối nào cũng có! Tạ Vân liền quyết tâm mặc kệ thị phi chốn hậu cung, chỉ muốn làm một tiểu công chúa tham tiền háo sắc, sống an nhàn hết quãng đời còn lại.
Chỉ là... nàng không ngờ được vị hoàng đế cao lãnh, cấm dục kia lại giữ chặt lấy eo nàng, thì thầm bên tai: “Vân Vân, nàng chỉ được ở bên trẫm, cả đời này chỉ được ở trong lòng trẫm.”
Điểm đặc sắc:
1️⃣ Nữ chính đẹp không tì vết, làm gì cũng khiến nam chính cam tâm tình nguyện.
2️⃣ Có ý kiến gì sao? Xin xem lại điều thứ nhất!
3️⃣ Nữ chính là người có bàn tay vàng do rút trúng hệ thống, sở hữu thể chất Cẩm Lý (thể chất thì cực kỳ may mắn, đi đâu cũng gặp quý nhân, tài nguyên từ trên trời rơi xuống, tu luyện nhanh, ra đường nhặt được bảo vật, có khí vận nghịch thiên.) lại được trang bị đầy đủ như Mỹ Bạch Hoàn (thuốc trắng da), Phong Ngực Đan (giúp vòng một tăng lên vài size ngay lập tức, trở nên "nở nang quyến rũ"), Tẩy Tủy Quả (Đây là linh quả giúp người ăn tẩy tủy phạt kinh, xóa bỏ tạp chất, nâng cao căn cốt (thể chất gốc), từ đó tu luyện dễ dàng, thiên phú tăng cao.) – toàn những thứ vừa nghe tên đã khiến người ta thèm muốn. Đã ăn qua là nhớ mãi, lại còn mở rộng cả não vực, thứ gì cần có đều có, tùy cô lựa chọn.
✨ Truyện ngọt sủng, không ngược, thỏa mãn tâm hồn thích mộng mơ của những trái tim mê ngôn tình cổ đại!
📌 Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Ngọt văn · Xuyên thư
Nhân vật chính: Tạ Vân, Quý Cảnh Lẫm
Nhân vật phụ: Quý Cảnh Hành, Tạ Vân Thư, Trần Sanh, Ôn Lam, Tiêu Thu Trà, Trinh Quý Nhân

Di Nhiên
Tạ Ngọc Uyên kiếp trước khổ cực đến mức trời đất kinh hoàng, quỷ thần than khóc. Đến chết đi mà âm phủ còn chẳng thèm nhận. Nay nàng đã quay lại.
Những kẻ từng ức hiếp nàng, kẻ nào có ơn thì trả ơn, kẻ nào có thù thì báo thù, đừng ai mong thoát. Nhưng nàng chẳng ngờ lại bị một gã mù cuốn lấy tâm hồn.
Thôi, đã mù thì mù vậy, nàng nhận! Nhưng ai ngờ, gã mù ấy chớp mắt hóa thành một vị vương gia cao quý, oai phong… lại còn nhất quyết muốn cưới nàng… Đúng là bệnh hoạn! Thế này thì phải làm sao đây!
Nhân vật chính: Tạ Ngọc Uyên, Lý Cẩm Dạ
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, quyền đấu, cung đấu, trạch đấu…

Khuyết Danh
Ngày tân hôn, ta và kỹ nữ thanh lâu bị tráo kiệu hoa.
Khi ta phát hiện ra điều bất thường, định vén khăn che mặt lên, một màn hình bình luận hiện ra trước mắt:
[Nữ phụ độc ác chắc còn chưa biết kiệu hoa là nam chính cố ý đổi đâu nhỉ!]
[Ta thấy nàng ấy cũng đáng thương lắm, vị hôn phu của mình vì người trong lòng mà đổi kiệu hoa, đáng lẽ là Thế tử phi Hầu phủ, lại bị gả nhầm cho nhi tử thương nhân.]
[Mấy người phía trước đừng vội thương hại nàng ta, nam nữ chính đã động phòng rồi, nàng ta vẫn còn ép nam chính đưa nữ chính về thanh lâu, nam chính không chịu, nàng ta liền điên cuồng trả thù, thật đáng ghét.]
[Nàng ta đáng đời, nàng ta chết cũng không ngờ, nữ chính lại là công chúa lưu lạc dân gian của lão Hoàng đế, sự chèn ép này của nàng ta lại vô tình thúc đẩy họ nhận nhau, cuối cùng lại hại chết cả nhà mình.]
Ta nhướng mày, công chúa lưu lạc dân gian ư?
Rất tốt, từ bây giờ thân phận này là của ta rồi!

Khuyết Danh
Ta vừa mở mắt, đã thấy Ninh Vương đang siết chặt cổ mình.
「Khương Yển, Bổn Vương không thích nam nhân!」
Sau đó, ta chết đi. Chàng ta vung xẻng đào mộ phần của ta.
「Khương Yển, chỉ cần ngươi sống, Bổn Vương sẽ làm nữ nhân.」

Từ Hỏa Bất Túy
Tác giả: Từ Hỏa Bất Túy
Tran / Editor: AI_Ngân Hạnh
Beta: AI_Xuyến Chi
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, Cung đấu, Tranh quyền đoạt vị, Ngược, Điên cuồng, Độc chiếm, HE
Độ dài: 102
Giới thiệu
Thế tử phủ An Hòa Vương Mộ Dung Hành là người có phong thái lỗi lạc, dung mạo tuấn tú, trong tay nắm giữ quyền lực lớn, vừa hay cũng là hình mẫu vị hôn phu trong mộng của vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành.
Chẳng ai ngờ hắn lại cưới Nhan Miểu, một cô nương xuất thân từ thương gia.
Chỉ sau một đêm, Nhan Miểu trở thành chú chim sẻ "đậu trên cành cao" trong câu chuyện giữa các tiểu thư nhà quý tộc, thu hút vô số ánh mắt ghen tị.
Nàng xuất thân thấp kém, mẹ chồng không ưa, hạ nhân khinh thường, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của nàng.
Nhan Miểu là tiểu thư khuê các lớn lên trong ngàn vạn yêu thương chiều chuộng, từ nhỏ đã được gia đình nuông chiều, mười ngón tay không dính nước dương xuân.
(*) Mười ngón không dính dương xuân thủy: “Dương xuân thủy” là nước tháng ba, còn là mùa xuân, nước rất lạnh. Cả câu có ý nói vào tháng Ba nước lạnh thì không cần phải đụng vào nước giặt quần áo, chỉ một gia đình có điều kiện tốt
Thế nhưng sau khi thành thân, nàng lại có thể học cách pha trà rót nước, phụng dưỡng nhà chồng chu đáo.
Mộ Dung Hành về nhà lúc nửa đêm, lúc nào cũng luôn thấy nàng đang đợi hắn.
Công việc của Mộ Dung Hành thường bận rộn, nàng âm thầm chuẩn bị chu toàn mọi việc, tránh để hắn phải phiền lòng.
Nhan Miểu đã làm tất cả những gì nàng có thể làm.
Chỉ là sau này nàng mới biết, có những trái tim mãi mãi không thể sưởi ấm.
Chưa đầy ba năm sau khi kết hôn, Mộ Dung Hành muốn cưới bạch nguyệt quang làm thế tử phi, yêu cầu Nhan Miểu nhường lại vị trí chính thê.
Nàng đau đớn chất vấn.
Hắn lại chỉ trả lời bằng giọng điệu giá rét lạnh căm: "Ngươi nên biết rõ thân phận của mình!"
Ngày hôm đó, lần đầu tiên nàng nhận ra phu quân của mình là người như thế nào.
Nếu đã vậy, thì hòa ly thôi.
Mộ Dung Hành biết Nhan Miểu yêu hắn, ánh mắt của nàng khi nhìn hắn luôn lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao.
Hắn nghĩ rằng nàng sẽ hối hận, sẽ nhận sai, sẽ quay lại tìm hắn.
Cho đến khi Nhan Miểu rời khỏi kinh thành, đi tới nơi thật xa, hoàn toàn không còn tin tức, lúc ấy Mộ Dung Hành mới bắt đầu hoảng loạn.
Sau những ngày tìm kiếm trong khổ sở, cuối cùng hắn cũng gặp lại Nhan Miểu tại Bình Khê.
Nàng giờ đây dung mạo tuyệt mỹ, trong trẻo và thanh nhã, ánh mắt sáng ngời, nhìn một lần là quên hết thế tục.
Trên gương mặt nàng có nụ cười mà Mộ Dung Hành chưa từng thấy, sinh động và ngập tràn tự do.
Nhưng bên cạnh nàng lại có một nam tử tuấn tú khôi ngô đang ân cần khoác áo choàng cho nàng.
Biết nàng sắp tái giá, lòng đố kỵ của Mộ Dung Hành điên cuồng đâm chồi sinh trưởng.
Hắn đứng dưới bậc thềm, bẻ gãy mũi tên trong tay mình.
Lòng bàn tay bị cắt rách, máu nhỏ giọt khắp nơi nhưng hắn không hề nhận ra.
Chỉ có nơi mềm yếu nhất trong lòng đau đớn khôn xiết.
Hắn hối hận rồi.
Hắn phải giành lại nàng.
Dù có phải trả giá bằng mạng sống, nàng cũng chỉ có thể là thê tử của hắn!
---
PS:
1. Mọi thứ đều phục vụ cho cốt truyện.
2. Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, cổ trang huyễn huyễn đầy drama.

Nam Tiêu Đại Đạo
Tác giả: Nam Tiêu Đại Đạo
Tran / Editor: ZZ
Beta: ZZ
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cung đấu, Hào môn thế gia
Độ dài: 116
Giới thiệu
Ngoài điện mưa như thác đổ, quan bào của Thẩm Nghiên Chi đã sớm ướt sũng, nhưng tư thế quỳ vẫn thẳng như tùng bách. Tơ máu từ khóe môi mím chặt rỉ ra, rất nhanh đã bị nước mưa hoà tan.
"Thủ phụ đại nhân còn không nhận sai?"
Tiêu Minh Chiêu che dù đứng dưới mái hiên, vạt váy thêu phượng bằng chỉ vàng dính đầy bùn lầy.
Hắn ngước mắt lên, trong mắt tịch mịch: "Thần không có sai để nhận."
"Ngươi!" Nàng giơ tay muốn đánh, lại thấy sắc mặt hắn đột nhiên trở nên trắng bệch, khớp ngón tay gắt gao đè lên ngực. Chiếc dù rơi xuống đất, nàng hoảng loạn đỡ lấy, chạm vào lại là vầng trán nóng bỏng của hắn.
"Thẩm Nghiên Chi!" Giọng nói nàng run rẩy.
Trước khi hôn mê, hắn lại khẽ mỉm cười: "Công chúa… Lần này có thể hả giận rồi?"
Nam chính yếu ớt bệnh tật- Nữ chính kiêu ngạo cương liệt.

Khuyết Danh
Ta và tỷ tỷ là song sinh.
Vì tỷ ấy là Thái tử phi được định sẵn, từ nhỏ đã tự xưng mình là Phượng Hoàng nơi nhân gian, bảo ta không có việc gì thì bái phục tỷ ấy nhiều vào, bớt ganh tỵ đi.
Ngày nhập cung, tỷ ấy sợ ta làm hỏng chuyện tốt, vung một chưởng đập ta hôn mê.
Tỉnh dậy, ta nhìn đại điện lộng lẫy bằng vàng ngọc, tưởng rằng mình đang nằm mơ, mà tờ giấy đỏ thắm trong tay lại kiêu ngạo viết: "Phượng Hoàng nên bay lượn giữa trời, nhường Hoàng thượng cho muội, thế giới hoa lệ này thuộc về ta!"

Mặc Nhĩ
Một đời dài như vậy, luôn có những thứ quan trọng hơn cả tình yêu…
…
Nhân sinh dài đằng đẵng, thế gian này há chẳng còn thứ trọng hơn ái tình…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của giáo tập ma ma, ta theo đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, từ cửa thành ngoài tiến vào nội cung.
Ấy là lần đầu tiên ta nhập cung, cũng là lần đầu tiên bước qua Vĩnh An Môn đã sớm bị các tiên sinh kể chuyện thuật lại đến nhàm tai.
Con gái quan gia ai nấy đều cúi rạp đầu, tưởng chừng chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng lớp gạch thanh thẫm dưới chân.
Ta nhớ lời mẫu thân răn dạy: “Điều cấm kỵ nhất ở trong nội cung chính ra lộ tính tình thật, con nhớ là phải giấu đi tính tình khi còn ở nhà.”
Không hỉ, không bi, không yêu, không hận, mới mong trường tồn chốn thâm cung…
Chỉ là lúc ấy, ta chợt nhớ đến cách Vĩnh An Môn được miêu tả trong thoại bản – nơi ấy có tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, quỷ dị vô cùng.
Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt lướt qua, thấp thoáng bắt gặp một mảnh tường vi trắng nép mình bên chân tường đỏ.
Trong lòng không khỏi tiếc nuối, trách kẻ viết thoại bản kia lúc nào cũng quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn ấy vào trang sách.

Diệp Cửu Châu
Đêm trước ngày Tân đế tuyển tú, ta bỗng thấy giữa không trung hiện ra thiên thư.
【Hoàng đế ưa thích y phục màu xanh, ai mặc y phục màu xanh ắt sẽ được tuyển chọn.】
Hôm sau, phân nửa tú nữ đều mặc xiêm y xanh biếc.
Chưởng sự ma ma đảo mắt nhìn một vòng, khóe môi hiện nụ cười quỷ dị:
"Phàm là kẻ mặc y phục màu xanh, đều đánh c.h.ế.t!"
Mùi m.á.u tanh trộn lẫn uế khí của phân nước tiểu, trong chớp mắt lan tràn khắp không gian như ma khí ngập trời.

Nguyệt Kim An
Khi Thẩm Minh Châu mười tuổi, mẫu thân qua đời, phụ thân muốn tục huyền*, xem nàng như gánh nặng mà ném đến nhà ngoại tổ mẫu.
*Tục huyền: lấy vợ khác sau khi vợ qua đời
May mắn thay, biểu di mẫu* từng thân thiết với mẫu thân, không đành lòng thấy nàng cô đơn khổ sở, liền mang nàng đến kinh thành, đến nhà họ Tạ.
*Biểu di mẫu: Dì họ
Dưới mái ngói lưu ly, kinh thành cẩm tú phồn hoa, ngay khoảnh khắc đặt chân đến, Thẩm Minh Châu đã nhìn thấy vị biểu ca phong thần tuấn lãng của mình – Tạ Thanh Lâm.
Nàng ngây người nhìn hắn, trong thoáng chốc, tưởng như thấy được tiên nhân.
Trong năm năm sau đó, Thẩm Minh Châu dồn hết tâm sức học theo sở thích của biểu ca. Hắn thích lan hoa thanh cao, y phục nhã nhặn, yêu nhất là trà Minh Tiền mới hái.
Nàng thích nhất là lúc hắn luyện kiếm, dâng lên một chén trà xanh, kèm một chiếc khăn tay thêu hoa lan, khẽ gọi một tiếng “biểu ca”.
Tạ Thanh Lâm thông minh hiếu học, văn võ song toàn, chỉ có một điều không như ý – năm mười lăm tuổi, hắn gặp phải một kẻ phiền phức.
Kẻ ấy cái gì cũng bắt chước hắn, nhưng lại ngốc nghếch vụng về, chỉ học được lớp vỏ ngoài, giả vờ tao nhã, ra vẻ phong lưu.
Đáng ghét hơn, mẫu thân lại đặc biệt yêu thương nàng ta, nuông chiều đến mức nàng ta tưởng mình là tiểu thư quan gia. Thậm chí còn mơ tưởng đến việc gả cho hắn, thật nực cười.
Hắn, Tạ Thanh Lâm, có cưới ai cũng không cưới một nữ nhân chỉ có chút nhan sắc, chẳng chút bản lĩnh như thế.
Sau này, hắn thi đỗ Trạng nguyên, nhưng kẻ phiền phức kia lại vì chút chuyện vặt mà cãi vã kịch liệt với một vị tiểu thư quan gia thực sự. Các học tử cùng trường che miệng cười, nói nàng ta là “thê đồng dưỡng*” của hắn.
*Thê đồng dưỡng: vợ nuôi từ nhỏ
Hắn lạnh mặt, buông lời nặng nề.
Lời ấy quá khắc nghiệt, khiến Thẩm Minh Châu đứng lặng một mình, thân thể run như sàng sảy, nhưng chẳng thốt nổi một câu phản bác.
Hóa ra biểu ca chán ghét nàng đến vậy.
Biểu di mẫu đối tốt với nàng, nhưng trong lòng vẫn lo cho tiền đồ của nhi thử, từng nói nếu nàng muốn, sau khi biểu ca thành thân, có thể nạp nàng làm thiếp.
Quả là kẻ phiền phức. Tạ Thanh Lâm bận rộn công vụ đến chết, nhưng mỗi khi tỉnh mộng, luôn nhớ lại đôi mắt không thể tin nổi của Thẩm Minh Châu.
Đôi mắt ấy ngấn lệ, nhưng quật cường không để rơi, cả người như vỡ vụn, nhưng vẫn gượng gạo chống đỡ, không chịu gục ngã.
Sau đó, kẻ phiền phức ấy thu dọn đồ đạc mang theo khi đến, không lấy một thứ gì của nhà họ Tạ – kể cả chiếc vòng ngọc mà hắn mua cho mẫu thân nhưng nhỏ quá, bất đắc dĩ đưa cho nàng.
Quả thật vòng nhỏ, khi nàng đeo còn bé, lúc tháo ra, chỉ có thể đập vỡ, dùng khăn gói lại, không để sót mảnh nào, trả hết cho hắn.
Rồi sau đó, Thẩm Minh Châu phải xuất giá.
Người được cả kinh thành ca tụng, quân tử đoan phương như ngọc, Trạng nguyên được Thánh thượng ngự bút điểm danh, công tử thế gia họ Tạ, Tạ Thanh Lâm, lại vào đêm trước ngày nàng xuất giá, bất chấp tiền đồ, không màng quy củ, chỉ cầu nàng đừng gả đi.
#Ta cưới ai cũng không cưới nàng#
#Ta gả cho ai, cũng không phải hắn#
Giải thích cụm từ “Đâm tường nam”:
* Nghĩa đen: Đâm đầu vào bức tường phía nam, ám chỉ hành động cố chấp, bướng bỉnh lao vào một việc dù biết là vô vọng.
*Nghĩa bóng: Thành ngữ này nghĩa là “không chịu từ bỏ cho đến khi đâm đầu vào ngõ cụt”, chỉ sự kiên trì đến mức cố chấp, không chịu quay đầu dù gặp thất bại. Nó thường mang sắc thái phê phán (cố chấp ngu ngốc) hoặc cảm thông (kiên trì dù đau khổ), tùy thuộc vào ngữ cảnh.
Trong tiểu thuyết ngôn tình, thành ngữ này có thể ám chỉ:
Tình yêu cố chấp: Nhân vật chính (thường là nữ) yêu đơn phương, kiên trì theo đuổi một người dù biết không có kết quả, tương tự Thẩm Minh Châu
Hối hận muộn màng: Nhân vật nam chính nhận ra sai lầm khi đã đẩy người mình yêu vào ngõ cụt, dẫn đến drama ngược tâm.

Bạch Cô Sinh
Tác giả: Bạch Cô Sinh
Giới thiệu
Kinh Trập là một thái giám. Nhưng là thái giám giả.
Đây là một bí mật.
Có một bí mật khác còn phiền toái hơn cả chuyện này, đó là cậu đã lén lút qua lại với một thị vệ trong cung.
Tên thị vệ này dung mạo xinh đẹp, nhưng tính tình lại cực kỳ cộc cằn.
Tất nhiên, chuyện qua lại này cũng có nguyên do của nó.
Kinh Trập xui xẻo bị một hệ thống kỳ quái bám dính, ban bố một loạt nhiệm vụ mà cậu hoàn toàn không thể nào hoàn thành nổi.
Xui xẻo hơn nữa là, nhiệm vụ thất bại còn có trừng phạt!
Càng xui xẻo hơn là, trong lần thất bại đầu tiên, bên cạnh cậu còn có thêm một kẻ đen đủi khác bị vạ lây!
Có điều… tên đen đủi này trông cũng khá đẹp mắt.
Chỉ tiếc là tính nết không tốt.
Xấu tính kinh khủng.
*
Kinh Trập cũng chẳng biết mình bị mờ mắt hay bị bệnh gì, mà lại tự rước lấy cái của nợ này vào thân.
Có lẽ vì hắn đẹp.
Lại còn đẹp đến mức đặc biệt.
Khi cậu bị người ta lôi ra khỏi Lãnh cung, bị đè quỳ rạp xuống đất, máu tươi thấm đẫm nền đất nhuộm đỏ cả y phục cậu.
Có người dẫm lên vũng máu nhớp nháp bước tới, kéo cậu dậy. Khi người nọ ngẩng đầu để lộ dung nhan——
Là Hoàng đế, người có gương mặt giống hệt tên thị vệ xinh đẹp kia, đang vô cảm nhìn chằm chằm vào cậu.
Bàn tay nhuốm máu chạm vào sườn mặt cậu: “Sợ cái gì?”
Hắn ghé sát ngửi phần cổ của Kinh Trập, hơi thở ẩm ướt lạnh lẽo khiến người ta phải rùng mình.
“Chẳng phải em thích Quả nhân sao?”
Kinh Trập hối hận rồi. Sớm biết thế, sớm biết thế thì cậu đã…
Bạn tốt: “Sớm biết thế thì ngươi đã không làm bậy rồi hả?”
Kinh Trập: “…Nhưng mà hắn đẹp quá à!”
Bạn tốt: “Ngươi hết thuốc chữa rồi.”
[Lưu ý trước khi đọc]
Tag nội dung: Cung đình hầu tước, Tình hữu độc chung, Cung đấu, Hệ thống.
Các nhân vật: Kinh Trập, Hách Liên Dung.
Tóm tắt một câu: Kẻ cuồng nhan sắc sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Chủ đề: Tích cực đối diện với khó khăn, tự cứu bản thân khỏi nguy nan giữa trùng trùng hiểm cảnh!