Trang 13 / 84 · Tổng 1008 truyện

Lâm Ngôn Niên

An Viên

Âu Dương Lam Ca

Liễu Tự Hàn

Dạ Bạch Vô Nha

Sky Kaledin

Triển Tiểu Miêu

Bách Lâm Nhiên

Thải Điền

Cẩm Bình
Cô là tiểu thư duy nhất của Lâm gia. Cô thông minh, nhanh nhẹn lại chu đáo, ước mơ duy nhất của cô là được làm quan phục vụ cho quốc gia. Nhưng sau sự kiện soán ngôi đoạt vị của triều đình, gia đình cô vì thương dân nghèo mà bỏ hết ra của cải cứu giúp dân rồi từ một gia đình giàu có trở trở thành nghèo khó, cơm không đủ ba bữa. Nhưng sau lần viếng thăm của vị lão quan đứng đầu triều đình, số phận cô lại bị sắp xếp đến bên cạnh hắn-vị vua đương triều. Và không ngờ tới là, sau khi được đưa vào cung cô mới biết, hoàng đế đương triều là một tên ngốc nên cô có trách nhiệm. . . dạy học cho hắn.
Còn hắn là Thất hoàng tử của Triệu quốc. Từ nhỏ đã bị chính mẫu phi của mình ruồng bỏ. Sau đến năm 15 tuổi, tiên hoàng qua đời, huynh đệ tỷ muội của hắn tàn sát lẫn nhau chỉ vì ngôi vị hoàng đế. Hắn lại là người không màng đến chính sự nay lại bị đẩy lên ngôi vị hoàng đế tẻ nhạt-thứ mà hắn ghét nhất. Đã thế hắn đành giả ngốc trở thành hoàng đế bù nhìn vậy. Nhưng vì cuộc gặp gỡ giữa nàng và hắn, hắn đã thay đổi quyết định trở thành bậc thánh quân nắm giữ mọi thứ trên tay. Như thế hắn mới có thể hảo hảo mà bảo vệ nàng.
Nhưng những sóng gió chông gai kia sẽ chia cách họ bao lâu. Họ có thể dẹp yên triều đình để có thể sống thoải mái bên nhau đến đầu bạc răng long không đó là điều mà ta chưa biết.

Lục Tiếu Điệp

Gốc Cây

Thanh Thanh Du Nhiên
Tây Lương Mạt là con gái đầu của Tĩnh quốc công và nữ tướng quân danh chấn thiên hạ, lại sống cực khổ không bằng người làm, thậm chí còn tranh ăn với chó để đủ no. Để tồn tại, nàng phải cầu cạnh huynh trưởng, ai ngờ cuối cùng thiếu chút nữa đã bị tên khốn nạn độc ác kia cưỡng hiếp, lại còn liên lụy làm nha đầu và ma ma duy nhất che chở cho mình phải chết oan uổng, cuối cùng chính mình lại suýt gãy chân.
Đến cùng nàng cũng không tiếp tục nhẫn nhục nữa, để cho đứa em gái thứ nữ hèn hạ kia cùng với bà mẹ kế tàn nhẫn biết cái gì mới gọi là chân chính hèn hạ và tàn nhẫn của hạ nhân.
Từng bước từng bước, đánh gãy chân của Huyện chủ Nhị muội âm hiểm, bức tử Nhị nương giả nhân giả nghĩa, bán đứng người cha lãnh khốc của mình, hủy hoại dung nhan của Tam muội độc ác, đoạt lấy phu quân của nàng ta, nàng bước từng bước một giẫm lên xương cốt của bọn họ mà tiến lên.
Có điều, mối hôn nhân nàng đoạt được cho bản thân mình, thật sự là một hôn sự khiến người người hâm mộ sao? Tại sao nàng lại ngửi thấy một thứ mùi âm mưu bẩn thỉu hôi thối? Cùng lắm thì, nàng vứt bỏ nhà chồng, ly hôn tái giá.
Chẳng qua là tại sao khi tin kén rể truyền ra, ngay đến cả tên đại thần tội ác chồng chất, tanh máu tàn khốc, Thái giám Vương gia Cửu Thiên Tuế của bản triều cũng dây vào, bức cưới nàng? Mặc dù ngươi có dung mạo tựa thiên tiên, quyền thế ngập trời, nhưng cũng vẫn là — thái giám!
Ta là phụ nữ, cũng có nhu cầu sinh lý chứ ~! Hơn nữa, cô nương ta vẫn còn là xử nữ, không thể chút mùi vị cũng chưa được nếm đã phải theo ngươi cả đời như vậy được.
Hoàng phi cũng được, bách quan cũng được, bọn họ đều muốn thấy nàng thành trò cười, ép nàng thành Hoạn thê, vậy nàng sẽ trở thành Yêu phu nhân đầu tiên trong sử sách, giúp đỡ Thiên Tuế gia hoạn quan nhà nàng làm xằng làm bậy, hoành hành triều dã, nàng đã không sống tốt được, vậy thì hãy để cho đám bách quan cung phi kia cũng khổ sở theo đi thôi.
Bắt Hoàng hậu kính trà, quý phi đổ bô, nuôi mấy gã trai bao có sở “trường” riêng, thỏa mãn tâm lý cùng với nhu cầu sinh lý của bản thân.
Cuộc sống cứ thế mà phơi phới khởi sắc.
Có điều là vị phu quân Hoạn quan đó — Cửu Thiên Tuế, chẳng lẽ là ăn não trẻ con, hay là ăn thai nhi sống, vậy mà lại hùng phong trở lại… Hoặc là hắn căn bản là… thái giám giả?
Cửu Thiên Tuế cong lan hoa chỉ quét sơn móng tay: “Phu nhân, nghe nói nàng bắt Quý phi nương nương lột sạch… chạy rông ở trong cung?”
Tây Lương Mạt thở dài: “Chẳng lẽ phu quân có hứng thú, đã làm hoạn quan, cho dù có ngàn vạn người hò hét chạy qua trước mặt ngươi thì phu quân cũng đâu có ngóc lên được ~”
Cửu Thiên Tuế vẽ mi xong lại nói: “Phu nhân, nghe nói hôm qua Thái tử trèo lên giường nàng?”
Tây Lương Mạt che miệng cười khẽ: “Ai da, người ta cũng có nhu cầu chứ, đầu óc của Thái tử không tốt, nhưng mà dáng người thì khá là đẹp.”
Cửu Thiên Tuế cầm gương soi: “Vậy mấy ngày hôm trước, chồng trước của nàng —- Đức Vương gia, nửa đêm chạy ra từ phòng nàng thì sao?”
Tây Lương Mạt khinh thường: “Công phu của gã đó quá kém, còn chưa gột hết mùi hồ ly trên người, bản phu nhân đây còn khinh thường.”
Cửu Thiên Tuế khẽ mỉm cười: “Vậy phu nhân cảm thấy bản đốc công thế nào, có đẹp hay không, có tốt hơn, cũng sạch sẽ hơn Thái tử và Vương gia không?”
Tây Lương Mạt ngẩng mặt, khẽ thở dài: “Phu quân quả đúng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hiềm nỗi chàng lớn tuổi quá, lại là thái giám, bản phu nhân dù có muốn hưởng dụng mỹ nhân cũng không hưởng dụng nổi!”
Cửu Thiên Tuế mỉm cười bổ nhào qua: “Bản đốc công còn nhiều cách để phục vụ phu nhân mà, phu nhân không thử, làm sao mà biết được?”
Chen ngang chen ngang, mỗ Du lâu lắm rồi không viết văn cổ ~ hoan nghênh quang lâm, nhớ lưu lại!
Nữ chính vô sỉ máu lạnh, chỉ có đi ngược người khác, thỉnh thoảng bị tình nhân vô sỉ hèn hạ như mình quật ngã, nhưng nàng cũng quật ngã tình nhân không chút lưu tình…
Nàng là Vương phi tái giá trợ Trụ vi ngược, giết hại trung lương dưới ngòi bút của sử quan.
Nàng từng là Vương phi, lại bị ép tái giá với Hoạn quan mà tâm lý vặn vẹo, giúp đỡ đại hoạn quan phu quân khống chế thiên tử ra lệnh bách quan — Cửu Thiên Tuế, giết hại bách quan, thậm chí mê hoặc hậu cung, sát hại Thái tử, nắm giữ triều chính.
Lại có ai ngờ…
Sủng văn nha ~~ tuyệt đối là sủng văn kiểu mới ~~ nam nữ chủ không máu chó không hiểu lầm, chỉ có cấu kết nhau làm chuyện xấu, nam cường nữ cường, đôi bên vì đẩy ngã và phản pháo mà phấn đấu cả đời.

Áp Thánh Bà

Tây Tử Tình
Nàng là Vân Thiển Nguyệt đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ Thiên Thánh hoàng Triều, cũng là hoàn khố thiếu nữ trong miệng nhiều người, ngang ngược càn rỡ, tiếng xấu khắp nơi, trong hội thi thơ vì nam tử mình yêu mến mà cùng người tranh giành tình nhân để bị mất mạng.
Nàng là Thượng tướng trẻ tuổi nhất tài hoa nhất của Cục bảo an quốc gia, một lần vì nước bỏ mình, linh hồn rơi vào dị giới, Trọng sinh trên thân đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ ở Thiên Thánh hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt.
Hoàn khố thiếu nữ chống lại thiếu niên tướng quân, nàng đến khiến cho mặt ngoài yên bình của Thiên Thánh hoàng triều hoàn toàn biến đổi lớn.
Nói ta lớn lối?
Nói ta quần áo lụa là?
Nói ta ‘nâng cao’ danh tiếng đích nữ của Vân Vương Phủ, âm thầm ngụy trang làm Thái Tử Phi, chiếm lấy thân phận nữ tử tôn quý nhất của cả vương triều, sự thật thì chỉ là đệ nhất phế vật của Thiên Thánh Hoàng Triều sao?
Ta cần vào!
Không nên ép ta nói cho các ngươi biết, hết thảy mọi thứ đều là giả sao?
. . . . . .
Phật viết: giả bộ cũng không dễ dàng a!
Trọng sinh vào thiếu nữ quần áo lụa là, vẫn tiếp tục cuộc sống quần áo lụa là, hay là điều chỉnh danh tiếng làm người dịu dàng tài hoa?
Ở kiếp trước tuân thủ cuộc sống huấn luyện nghiêm ngặt nghiêm cẩn, mỗi ngày đều mệt nhọc. Cả đời này khó được trời cao chiếu cố cho một thân phận như vậy, làm sao cũng phải sống một cuộc sống an nhàn chứ.
Không biết làm sao mà ngươi muốn an nhàn thì luôn luôn sẽ có một ít người không để cho ngươi có cơ hội.
Vậy cô nãi nãi tựu mình mở ra một con đường an nhàn.
Kinh tài Diễm Diễm, trí khôn Vô Song, nhìn xem một đôi bàn tay trắng nõn nhỏ dài làm như thế nào mà vén lên bí ẩn mục nát của Vương triều thịnh thế, một đoạn nhạc thịnh thế vinh hoa ở dưới văn chương cẩm tú.
Truyện này một chọi một, một đời nhất thế một đôi người.
【Tiểu kịch trường đặc sắc không thể bỏ qua 】
Nguyệt hắc phong cao dạ (thích hợp làm chuyện xấu), trên tường thành ngồi hai người, thấy không rõ tướng mạo, nhưng có thể dựa theo tiếng nói mà phân rõ là một nam một nữ.
Chỉ nghe nữ tử hạ giọng cả giận nói: “Ta còn là xử nữ!”
“Ta nói ngươi mang thai thì ngươi mang thai.” Nam tử không thèm điếm xỉa đến việc cô gái gầm nhẹ, thanh âm ôn nhuận.
“Hài tử là của ai?” Nữ tử cắn răng.
“Của ta.” giọng nói Nam tử không chút do dự.
“Tên của ngươi tại sao không gọi là vô sỉ?” Nữ tử chê cười.
“Nếu như ngươi thích, sau này hài tử của chúng ta sẽ gọi thế.” Nam tử tựa hồ rất nghiêm túc suy nghĩ.
Nữ tử tức giận im bặt.
Chỉ nghe nam tử suy tư trong chốc lát, rồi chậm rãi nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ đi đến Vân Vương Phủ hạ sính lễ, Vân lão Vương Gia nhất định sẽ rất vui vẻ vì mau sớm có ngoại tôn Tử để ôm.” Dừng một chút, rồi hướng nữ tử khuyên lơn: “Nếu hôm nay ngươi đã mang thai, thì phải không kiêu không ngạo, không nên chạy loạn khắp nơi nữa, an tĩnh mấy ngày này đi! Như vậy đối với hài tử chúng ta mới tốt.”
Nữ tử thật sự không thể nhịn được nữa rống giận, “Ta nói ta còn là xử nữ?” Mang cái rắm chửa!
Nam tử nghe vậy thì trầm mặc, hồi lâu lại nói: “Nga, ta đã quên.”
Nữ tử ôm đầu mà đi, nàng hi vọng cho tới bây giờ đều không quen biết cái tên nam nhân lòng dạ hiểm độc này.

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Lưu Kỳ Kha

Phong Vân


Cửu Hoàng Thúc

Mộc Tam Quan