Trang 12 / 622 · Tổng 7457 truyện

Nam Tuần
Tuyên Nguyệt Ninh trọng sinh, từ sống trong nhung lụa quan thái thái quay trở lại năm mười ba tuổi đầy gian truân, khổ sở.
Đời trước nàng bị người ôm sai, sau được cha mẹ ruột nhận lại nhưng họ chỉ yêu thương giả đích nữ kia, nàng cùng giả đích nữ tranh đấu cả đời, cũng không thể vãn hồi tình thân từ cha mẹ, ngược lại mất đi người thiệt tình với nàng.
Đời này, mặc kệ cái gì thân nhân ruột thịt, nàng không hầu hạ!
Nàng vui mừng sờ khuôn mặt đẹp của chính mình hiện tại, giờ chỉ có chút nghèo thôi mà?
Chỉ là quay đầu lại, nhìn hiện tại vẻ mặt trẻ con, môi hồng răng trắng còn một thân bệnh kiều, đang dụng công đọc sách Bùi Ngụ Hành.
Ai da, răng đau.

Nguyệt Minh Châu
Đích trưởng tôn Quốc Công phủ, Hạ Tấn Viễn, vốn chưa đến tuổi nhược quán (*) đã đỗ Trạng Nguyên, tuổi trẻ xuất chúng, tiền đồ rộng mở. Nào ai ngờ một sớm tai ương ập xuống, đôi mắt bỗng chốc hóa mù, còn đội thêm oan danh “khắc thê” lừng lẫy khắp kinh thành.
(*) – nhược quán – tuổi trưởng thành (20 tuổi)
Việc hôn nhân chẳng thể trì hoãn, cuối cùng đành đính ước cùng nhi nữ của quan nhỏ thất phẩm họ Khương.
Khương gia đích nữ, Khương Ức An, thuở nhỏ ở nông thôn, quanh năm giết lợn bán thịt, chẳng rành mặt chữ, mười tám tuổi vẫn chưa ai hỏi cưới.
Khi “miếng bánh” nhân duyên ấy rơi xuống đầu nàng, gần ngày xuất giá, nàng vẫn thong dong xách dao mổ lợn ngồi vắt vẻo tại nội viện, hớn hở cùng thân phụ và kế mẫu thương lượng của hồi môn.
Đêm thành thân, tân lang với dải lụa đen che mắt, vẻ mặt u sầu không có ý định viên phòng.
“Hạ mỗ bất hạnh, mệnh số cứng rắn không nên thành thân, làm liên lụy cô nương, thực lòng xin lỗi. Nếu cô nương bằng lòng, ba năm sau hòa ly, ta rộng rãi bồi thường.”
Khương Ức An hỏi: “Hòa ly, chàng bồi thường cho ta bao nhiêu?”
“Trong sổ sách, tại hạ tạm có vạn lượng bạc trắng, đều tặng cả cho cô nương.
Khương Ức An nhìn hắn, cười rạng rỡ.
Người như vậy, đã rộng rãi, lại giàu có, lẽ nào nàng lại dại dột đồng ý hòa ly? Gả về rồi, phu quân là của nàng, ai bảo nàng mệnh cứng, không khắc chết được!
Đêm động phòng, nàng dở xuân cung đồ vừa học vừa làm, đè tân lang viên phòng cho được.
~~~
Quốc Công phủ đông đúc, quan hệ dòng tộc rối rắm, tuy là dâu trưởng của đại phòng, Giang thị lại thường bị mấy bà mẫu, chị em dâu và chính vị phu quân thế tử gia của mình chèn ép.
Nhi tử chẳng may mù lòa, bà chỉ biết kéo lê thân thể bệnh tật, ăn chay niệm Phật cầu thần phù hộ, sau lưng không biết đã khóc thầm bao nhiêu lần.
Khó nhọc lắm mới cưới được con dâu vào cửa, rốt cuộc tân nương tay lại xách theo một con dao mổ lợn sáng loáng bước vào phủ!
Con dâu hung hãn như thế, tương lai nhi tử bà chẳng biết còn được ngày nào yên ổn?
Giang thị chỉ biết trốn trong phòng âm thầm rớt nước mắt.
~~~
Người đời đều cho rằng trưởng tôn Quốc công phủ đã mù, đường làm quan chẳng còn, tước vị cũng mất, nay lại cưới cô gái quê kém cỏi, đời này xem như hết hy vọng.
Nhưng ai ngờ ba năm thành thân, Hạ Tấn Viễn lại phò tá triều đình, đánh đuổi kẻ thù trên chiến trường, thăng quan tiến tước, công trạng hiển hách. Đôi mắt tưởng đã hỏng, kỳ thực đã sớm khôi phục bình thường.
Giang thị vốn cẩn trọng, tính tình mềm yếu, nay đã thẳng lưng, mặt mày rạng rỡ, bệnh tật tiêu tan, chị em dâu cũng phải kính nể, đến Quốc công gia cũng coi trọng.
Trưởng tử thanh danh lẫy lừng, Quốc công phủ êm ấm an hòa, ai ai cũng khen bà khéo trị gia.
Song chỉ mình Giang thị hiểu, không có nàng dâu tay xách dao mổ lợn ấy vào cửa, nào có ngày hôm nay!
Tiểu kịch trường:
Ba năm sau, có một ngày kia trong thư phòng, Hạ Tấn Viễn khoanh tay đứng cạnh, chỉ điểm, Khương Ức An lần thứ ba đề bút, chữ vẫn nghiêng ngả méo mó.
Nàng mất hết nhẫn nại, đập bàn, xách dao đòi về quê.
“Ta không thông cầm kỳ thư họa, không biết ngâm thơ làm phú, phụ sự kỳ vọng của Hạ đại nhân rồi. Lúc thành thân chàng nói ba năm sau hòa ly sẽ bồi thường cho ta, giờ đưa đây, ta đi là được!”
Đối diện nàng, nam nhân vốn đoan chính, trước mặt người ngoài không biểu lộ hỉ nộ ái ố, giờ đây mặt đã đỏ bừng, vội cúi người ôm chặt nàng vào lòng, tay nắm tay dạy nàng đưa bút, giọng dịu dàng nói:
“Là lỗi ở ta, chúng ta học lại một lần nữa.”
Ngừng lại chốc lát, mắt âu yếm nhìn khuôn mặt hờn dỗi của người trong lòng, hắn lại nói tiếp:
“Ta sai rồi, đêm nay ta nguyện bị phạt, cùng nàng dụng tâm luyện xuân cung sách, trên sập ba lần.”
Nhân vật chính: Khương Ức An x Hạ Tấn Viễn (Dũng cảm mưu trí, mặt trời nhỏ thẳng thắn x Quân tử đoan chính, núi băng lớn u sầu)

Tuế Tuế Trường Cát
【 Ôn nhu kiên cường mỹ phụ × Tân đế âm độc cuồng vọng 】
# Nữ phi nam c • Tỷ cẩu • Cưỡng đoạt • Trung khuyển điên cuồng ái #
1. Lệ Lan Tâm thủ tiết đã nhiều năm.
Năm xưa bị bán vào thế gia để xung hỉ, phu quân chết sớm, nàng trở thành quả phụ cô độc, thân phận thấp kém, lại bị gia pháp trói buộc, không thể tái giá. Nàng chỉ đành dọn đến một tiểu viện hẻo lánh gần tướng quân phủ, lặng lẽ thủ tiết qua ngày.
Đến năm nàng hai mươi bảy tuổi, phong vân kinh thành đột biến. Hoàng đế lâm trọng bệnh, các vương tranh đoạt, binh hỏa bùng lên, lửa loạn quét sạch kinh giao.
Thế đạo đảo điên, nàng chỉ là một phụ nhân yếu đuối, trong nhà không quyền, ngoài cửa không người che chở. Ngoại viện loạn thanh không ngớt, nàng chỉ biết đóng chặt cửa, ngày đêm cầu khấn kiếp nạn sớm qua.
Cho đến một đêm giá lạnh. Dưới chân tường sau viện, nàng nhặt được một thiếu niên toàn thân đẫm máu, y phục hộ vệ, gương mặt tuấn lệ mà thanh lãnh.
Nàng do dự rất lâu, cuối cùng vẫn là không đành lòng, đem hắn cứu về.
Hắn tự xưng là Lâm Kính, thị vệ Tấn Vương phủ. Hắn nói binh loạn đã dần lắng, Tấn Vương sắp nắm đại thế, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn nói nàng cứu hắn một mạng, từ nay nàng chính là người nhà duy nhất của hắn.
Từ đó, tiểu viện vốn tịch mịch nhiều thêm một bóng người trẻ tuổi, cao lớn, trầm mặc mà nhiệt tình.
Hắn thay nàng làm việc nặng, lén để bạc trong phòng nàng; nàng không chịu nhận, hắn lại đổi thành đồ bổ, tơ lụa, mấy thứ đồ chơi lặt vặt...
Lệ Lan Tâm nhìn nụ cười nhạt nhẽo nhưng tỉ mỉ của đối phương, dần dần quen thuộc, dần dần ỷ lại.
Nàng còn vụng trộm giấu riêng ít bạc, nghĩ một ngày nào đó sẽ làm của hồi môn nho nhỏ cho “đệ đệ” mà nàng nhặt về.
Cho đến đêm mưa nặng nề, oi bức, tiếng gió hòa cùng tiếng mưa.
Rèm màn bị xốc lên.
Hắn bước thẳng vào giường nàng.
2. Năm đó, giữa buổi đầu hạ nắng nhẹ, Tông Lẫm – lúc ấy còn là hoàng tử Tông thị – lần đầu nhìn thấy nàng.
Trong hành cung náo nhiệt, người đông như dệt. Chỉ có góc đình xa xa, một phụ nhân áo vải mộc mạc, tóc đen búi đơn sơ chỉ cài mấy cây trâm bạc, cúi đầu hái hoa, từng cánh từng cánh thả xuống ao.
Nhu hòa như nước, trầm tĩnh như sương mai.
Tông Lẫm nhìn một khắc liền kết luận: “Nữ nhân bình phàm, ngoan thuận, tẻ nhạt.”
Không lâu sau nàng phát hiện ra hắn, hoảng hốt cúi đầu, tránh né đến mức không dám nhìn hắn thêm nửa phần. Nàng mượn đường, quỳ bái, khiêm nhường như cát bụi.
Hắn chẳng để trong lòng.
Nhưng từ đó về sau, nàng lại tiến vào mộng hắn, thanh âm mềm nhẹ ngày càng vặn xoắn, triền miên khiến hắn mấy tháng mất ngủ.
Thật là trở ngại đại cục, hắn cần diệt trừ tâm ma này.
Có người hiến kế: Nàng chỉ là một quả phụ thân phận thấp hèn, nhiều năm phòng không, e rằng vừa liệt vừa dưỡng, không dễ đối phó. Không bằng chơi một trò tiêu khiển, chốc lát liền chán.
Tông Lẫm im lặng.
Nửa tháng sau, Lâm Kính liền xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Ban đầu chỉ là trò chơi. Nhưng chẳng bao lâu, hắn không thể ngừng.
Đến khi Lệ Lan Tâm dịu dàng đưa hắn ít bạc nàng tự tay dành dụm, nói để sau này cho hắn dùng để cưới vợ, Tông Lẫm ngây người.
Rồi hắn cười.
Thì ra kẻ không hề vô tình kia không phải hắn, mà là nàng. Che giấu lâu như thế, cuối cùng cũng không lấp nổi tấm lòng đã nguội lạnh của nàng.
LƯU Ý: Nữ lớn hơn nam, nữ phi nam c, cường thủ hào đoạt, cưỡng đoạt, ái mà không được, trung khuyển điên cuồng, song phương đều bệnh. Không ngọt, hỏa táng tràng toàn tuyến. 1v1 – HE, không có ôn nhu.
Một câu tóm tắt: Ôn nhu mỹ phụ lỡ cứu phải một con chó điên là tân đế âm ngoan, là kiếp số đời nàng.
Lập ý: Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân, mà kẻ điên thì chẳng bao giờ chịu buông tay.

Phong Ca Thả Hành
Tác giả: Phong Ca Thả Hành
Độ dài: 109 chương + 8 ngoại truyện
Thể loại: Cung đình hầu tước, Duyên trời định, Kim bài đề cử🏅, Kim Bảng🎖
Giới thiệu
Kỷ Vân Hành phát hiện ra chú chó con mà nàng nhặt được đã phát điên rồi.
Chẳng những thấy nàng không thèm vẫy đuôi, không thèm cọ vào bên chân nàng, mang cơm cho nó nó cũng chẳng ăn, còn không cho nàng sờ vào nó, cứ trốn trong góc phòng mở to mắt nhìn chằm chằm nàng một cách đề phòng.
Trước đó chẳng qua nàng chỉ nói bâng quơ một câu: “Nghe nói cháu trai của Hoàng Đế là một kẻ hống hách kiêu ngạo, hắn đã bị chó rượt cắn cả nửa ngày.”
Kỷ Vân Hành tức giận cột nó dưới gốc cây ngoài sân cả đêm, để mặc nó sủa la inh ỏi cũng chẳng thèm để ý, nàng đã quyết định dạy dỗ nó một phen để nó tự mình hối lỗi.
Nào ngờ sáng sớm ngày hôm sau, đã có một thiếu niên khôi ngô tuấn tú đã trèo qua mái tường nhà nàng.
***
Hứa Quân Hách vốn đang yên lành đi theo Hoàng gia gia đến Linh Châu nghỉ hè tránh nóng, nhưng chẳng biết giữa chừng đã trúng phải tà thuật gì mà cứ mỗi khi mặt trời lặn hắn sẽ xuyên vào người chú chó nhỏ được một cô nương tên là Kỷ Vân Hành nuôi dưỡng.
Tiểu cô nương này ở nhà họ Kỷ không có cha thương mẹ yêu, nàng sống trong một tiểu viện khuất nẻo, bị người ta trèo đầu cưỡi cổ bắt nạt.
Mà loại người khiếp nhược hèn nhát, nhẫn nhục chịu đựng chính là kiểu người Hứa Quân Hách ghét nhất trong đời.
Nhưng vào buổi hội chùa giăng đèn kết hoa của một ngày nào đó trong tương lai, Hứa Quân Hách đã đến nơi hẹn nhưng đợi mãi mà không thấy người đâu, vừa ra ngoài đi tìm thì nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tặng túi thơm cho con trai trưởng nhà Đỗ viên ngoại, hắn tức giận lao tới đoạt lấy:
“Không phải đã dạy nàng suốt mấy lần rồi sao, chiếc túi thơm này phải tặng cho ta!”
![[Yoonhyun] Nhất Cố Hoa Lạc - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F37322.webp&w=1920&q=75)
Mặc Khách

Vãn Ca Thanh Nhã
Nàng là một chú thỏ trắng xinh đẹp lại thông tuệ chuyện đời, thế mà bái sự bị người ta khinh, nhịn. Bỗng dưng bị bắt làm sủng vật, nhịn. Vất vả gian khổ tu thành hình người, gả cho một phu quân hóa ra lại là một tên yêu sư((người chuyên bắt yêu tinh))? Được rồi, cũng nhịn.
Ngày nào cũng phải đọc thuộc lòng《Các quy định của loài yêu》và 《Đạo luật tu tiên》, chỉ cần sai sót một chút liền bị dán bùa, đánh trở về nguyên hình, phạt đi diện bích sám hối((úp mặt vô tường tự vấn lương tâm)).
Sư muội của hắn, nhịn không được nữa rồi!! Con thỏ khi nóng giận lên cũng sẽ biết cắn người.
Cảm phiền nói lại với hắn, lão nương ta đi tu ma đây!

Yêu Cửu

Văn Nhã Ai Cập Miêu

Lệ Cửu Ca

Tụ Lý Tiễn

Sề Má

Axelle

Nguyệt Hạ Minh Bạc

Yin Eirlys

Kim Lưu Nhi

Quyết Tuyệt

Lãnh Vũ Hinh

Vưu Tứ Tỷ

SS Hà Thần

Tiểu thụ ăn hành ngập họng