Trang 22 / 250 · Tổng 2998 truyện

Nguyên Nguyệt Nguyệt Bán


La Tử Phùng

Hồ Đồ

Hinako_Ayuna

Nguyệt Bán Yếu Phân Gia

Thanh Sam Thủ Túy

Bạch Đầu Mộng

Nặc Nặc Bảo Bối
Nàng chuyển thế trọng sinh, trời hiện dị tượng, cha chết mẹ vong, bị cho rằng trời sinh mệnh ngạnh, khắc cha khắc mẹ khắc chồng, vừa sinh ra đã bị đưa đến nhà bà ngọai, được bà ngoại và cậu mợ nuôi dưỡng mà lớn.
Hắn là Thất hoàng tử Kim Nguyệt quốc, từ nhỏ cơ thể suy nhược nhiều bệnh, được sư phụ mang ra khỏi Hoàng thành, dốc lòng tu luyện trong núi sâu, hoàng thất không ai biết đến sự tồn tại của hắn.
—
Trong núi sâu, nàng lưng cõng rổ dược, hệt như một chú khỉ linh hoạt leo lên vách núi đá, nhìn thấy một bóng người nho nhỏ hôn mê trong rừng, trăm năm khó có ngày tốt bụng nên thiện tâm cứu hắn.
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại ở trong rừng? Còn té xỉu nữa.” Thấy hắn tỉnh lại. nàng hỏi như vậy.
Một tiếng tỷ tỷ khiến hắn run rẩy kịch liệt, nhưng đối mặt với ánh mắt của nàng, lời phản bác bên miệng lại nuốt trở vào, yếu ớt nói: “Ta và sư phụ ở gần đây.”
—
Nàng xông vào phòng hắn, nhìn thấy cơ thể trơn bóng của hắn đứng thẳng lên từ trong thùng tắm, ngu người nhìn thứ-không-thuộc-về-nữ giữa hai chân hắn, đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ giật mình nói: “Thì ra sư tỷ lại là sư huynh đó hả!”
Hắn đột nhiên bừng tỉnh, “bịch” một tiếng ngồi hẳn xuống thùng tắm, khuôn mặt đỏ bừng gầm lên: “Đi ra ngoài!~”
—
Nàng cúi thấp đầu xuống, vẻ mặt trước giờ vẫn hưng phấn lại có chút ảm đạm, nói: “Sư huynh, vài ngày nữa có người tới đón muội về, muội phải đi.”
Hắn dịu dàng cười nhìn nàng, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cúi đầu hôn lên đôi môi hồng phấn, nhìn nàng ngu người liền nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy?”
Nàng khẽ liếm môi, thần thái lại sáng bừng lên nói: “Hôn lại cái nữa!”
Năm đó, nàng theo “Người nhà” trở về kinh thành, mà hai tháng sau hắn cũng về tới kinh thành.
—
Nàng tính tình bất định, thỉnh thoảng tinh quái, thỉnh thoảng độc ác, thỉnh thoảng lạnh như băng, thỉnh thoảng lại dịu dàng như nước, ngoại trừ đối với một số người, trên cơ bản là một kẻ tim sói phế cẩu, thấy lợi quên nghĩa, hèn hạ vô sỉ, âm hiểm tiểu nhân.
Hắn bề ngoài tao nhã, kì thực bụng đen thùi lùi, ra tay ác liệt không dung tình, có thể khiến hắn dịu dàng, tình ý liên tục vĩnh viễn cũng chỉ có một người như vậy thôi.

Hoắc Ma


Điền Viên Bào


Mặc Ngôn Mộc

Diệp Sáp

Thiên Cơ Đường Hồng Đậu

Duy Khách

Hàm Ngư Lão Nhân

Thập Thất Niên Tung
Sau khi xuyên thành pháo hôi trong truyện, Đường Tiểu Bạch tiện tay kéo theo đệ đệ của nữ chính nguyên tác – một người đáng thương về sau chết thảm – không chút do dự mà nâng niu che chở hết mực.
Dù tiểu tổ tông này vừa “trà xanh” lại thích “giả đáng thương”, tính tình thì quái đản khó chiều, nhưng đã là thanh mai trúc mã do chính mình nuôi nấng, thì cho dù phải lăn lê bò toài, nàng cũng quyết nuôi cho đến nơi đến chốn!
Cho đến một ngày, đại phản diện trong truyện tuyên bố rằng đã bắt được đệ đệ của nữ chính nguyên tác.
Đường Tiểu Bạch nhìn thiếu niên vẫn luôn bên cạnh mình... Vậy chẳng phải suốt bấy lâu nay, người mà nàng nâng niu che chở, rốt cuộc là ai?
Thái tử Lý Mặc từ nhỏ đã chịu nhiều khổ sở, mãi đến một ngày, hắn gặp một tiểu cô nương kỳ lạ, sau đó bắt đầu những tháng ngày được yêu chiều hết mực.
Cho đến khi tiểu cô nương nọ nhìn một thiếu niên số khổ khác rồi lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta đã cưng nhầm người?”
Lý Mặc: ??? Nàng định phụ ta chăng?
Thanh mai trúc mã, nuôi nhau lớn, sủng nhau lên trời.
Phụ đề khác “Trúc mã ta nuôi là đóa bạch liên ngàn năm”

Đẳng Đãi Quả Đa


Lệ Huyễn Nhi

Hồng U Linh

Phiêu Linh Huyễn