Trang 57 / 211 · Tổng 2532 truyện

Zhihu

Zhihu

Bại Hoại Băng Lăng
Thể loại: Sư đồ, tiền kiếp - hiện tại, cứu rỗi, tu tiên, cổ phong, xuyên thư, xuyên không, cường cường, song hướng thầm mến, niên hạ
Sư tôn Thẩm Mặc Ly × Đồ đệ Tức Mặc Ảnh
Thẩm Mặc Ly xuyên vào một thế giới tu tiên đầy tiếc nuối, trở thành sư tôn của nam chính Tức Mặc Ảnh. Để không bị phát hiện thân phận người xuyên thư, y phải làm đủ chuyện dở khóc dở cười.
Tức Mặc Ảnh có xuất thân bi thảm khiến y cảm thấy thương xót, dần dần y thật sự nhập vai làm một vị sư tôn, quyết tâm dẫn dắt đồ đệ đi đúng con đường, ngăn hắn rơi vào tay tra nam rồi thân tử đạo tiêu.
Ai ngờ đồ đệ càng tu luyện càng mạnh, nhưng ánh mắt nhìn y lại càng lúc càng… sai sai.
Thẩm Mặc Ly:
— “Tập trung tu hành không tốt hơn sao? Vì tên đại ma đầu đó, ngươi đến cả mạng cũng không cần à?”
Tức Mặc Ảnh (tủi thân nhìn y):
— “Sư tôn, ta chính là đại ma đầu mà.”
— “Ngươi biết ta không nói ngươi mà!”
— “Nếu sư tôn cần, mạng của ta… cũng có thể cho người.”
Thẩm Mặc Ly: ……
Tập trung phát triển sự nghiệp không được sao? Đến cả sư tôn cũng dám mơ tưởng? Còn cứu được nữa không đây!?
Lưu ý khi đọc: Truyện có yếu tố “drama cẩu huyết”, ai dị ứng xin mời lướt qua hoặc nhẹ nhàng hoan hỉ cho tác giả.

Lão Tây

Nhất Nương

Lý Yếm Ly

Hiểu Mộng Sương Thiên

Zhihu

Ôn Tam
Chiếu chỉ bất ngờ giáng xuống, thiếu nữ mười sáu tuổi Chúc Chiếu trở thành Văn Vương phi do Hoàng đế đích thân chỉ định, gả cho vị “Hoàng thúc” lớn hơn nàng mười tuổi – một trong những vương gia có địa vị thấp kém nhất, chỉ từng gặp qua một lần.
Từ đó, cuộc sống tân nương của nàng bắt đầu.
Cùng các phi tần ngắm vũ y, thưởng nhạc khúc, san sẻ “niềm vui chốn khuê phòng”, mang hai cuốn xuân đồ về phủ thì bị trách mắng;
Dự trà hội cùng công chúa, bàn chuyện “thuần phục phu quân”, chứng kiến Thái phó mã quỳ gối van xin, lại bị trách mắng;
Hẹn phu nhân quan viên dạo vườn, tai nghe đầy tiếng “ai oán của thê bị ruồng bỏ”, rồi lại bị chuốc rượu đến say khướt, Văn Vương thân chinh đến đón, tỉnh lại vẫn là bị trách mắng.
Nghe nói gần đây Văn Vương thường lui tới nơi phong trần, Chúc Chiếu nén đau đề nghị nạp thiếp để chàng vui lòng, kết quả… lại bị trách mắng.
Văn Vương đỡ trán: “Nàng ngoan một chút, được không?”
Chúc Chiếu gật đầu: “Hoàng thúc, thiếp ngoan mà!”
Nàng hiền lành nghe lời, chưa từng bước chân khỏi vương phủ, vậy mà nửa đêm đi bắt mèo cũng có thể bắt gặp Văn Vương đang lôi kéo quần thần, mở tiểu nghị tại mật thất – dường như đang mưu toan soán vị…
Trong thư phòng, Văn Vương lạnh giọng: “Kẻ nào?!”
Chúc Chiếu ôm mèo nhỏ: “…Meo.”
Ghi chú của tác giả: Ngọt có, ngược có, đọc là đủ! Tiết tấu chậm, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng đối chiếu thực tế.

Mai Vũ Quý

Ngọc Minh

Nặc Danh Thanh Hoa Ngư

Bánh Cam (Orange)

Nguyên Tiểu Trát

Phi Manh
Tác giả: Phi Manh
Tran / Editor: Từ sao Hỏa đến La Mã
Thể loại: Ngược, Hiện đại, HE, Sạch, Cường thủ hào đoạt, Điên cuồng, Dưỡng thành, Lâu ngày sinh tình, Song hướng yêu thầm, Nghiệp giới tinh anh
Độ dài: 81
Giới thiệu
Giới thiệu tác phẩm:
[Mỹ nhân ốm yếu × Kẻ tồi tệ / Dưỡng thành / Hơi cưỡng chế/ Giả incest]
Trong buổi diễn thi cuối kỳ, sân khấu hợp tác giữa Thư Dao và nam thần trường học Tống Tinh Chu thu hút sự chú ý lớn.
Khi buổi biểu diễn kết thúc, Tống Tinh Chu ôm cô.
Tiếng hét phấn khích vang lên ở phía dưới khán đài, nhưng Thư Dao lại hoảng hốt nhìn về phía lối thoát hiểm không xa.
Vệ sĩ mà Minh Đình sắp xếp bảo vệ cô đang đứng chờ ở đó.
Trên đường về nhà, cô nói với vệ sĩ: “Chỉ là biểu diễn thôi, ôm nhau lúc kết thúc cũng chỉ là phép lịch sự. Anh tôi đang bận công việc ở cảng thành, không cần báo cáo mấy chuyện lặt vặt này làm phiền anh ấy.”
Vệ sĩ mặt không cảm xúc, đáp gọn: “Tôi biết rồi, Thư tiểu thư.”
Nửa đêm tỉnh giấc, Thư Dao ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Cô ngồi dậy, chạm mắt với ánh nhìn lạnh lẽo, tĩnh lặng của người đàn ông.
“Anh?” Cô ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp, giọng run rẩy: “Sao anh lại về?”
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, đưa tay kéo lỏng cà vạt. Yết hầu khẽ chuyển động, giọng trầm thấp hỏi cô: “Biết sai chưa?”
Thư Dao cúi đầu thật nhanh: “Em sai rồi.”
“Rất tốt.” Người đàn ông ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng: “Lại đây.”
Những năm tháng lớn lên bên cạnh Minh Đình, Thư Dao được nuôi dưỡng rất tốt. Cô xem anh như trời, anh nói gì chính là thế ấy, chưa từng phản kháng.
Cho đến một ngày, cô bật khóc, hét lên với Minh Đình: “Anh cả như ba! Anh làm thế này là loạn luân đấy!”
Người đàn ông trước mắt nghe vậy chỉ khẽ bật cười: “Loạn luân à? Nghe thú vị đấy, thử xem.”
–
Sau này, khi Thư Dao định dẫn bạn trai về nhà, cô bị Minh Đình chặn lại giữa đường.
Trong không gian chật hẹp của ghế sau xe hơi, Minh Đình bóp nhẹ chiếc cổ mong manh của cô, lạnh giọng hỏi: “Hắn là bạn trai em, vậy anh là gì?”
🔹 Lưu ý:
Quả táo ở đây mang hàm ý trong Kinh Thánh, tượng trưng cho trái cấm.
Nữ chính có sức khỏe kém, rất yếu đuối, hay khóc, không thích xin hãy cân nhắc trước khi đọc.
Nữ chính sống nương nhờ người khác, không có quan hệ huyết thống với nam chính, không phải con nuôi, không chung hộ khẩu, trước khi trưởng thành chỉ có tình cảm anh em đơn thuần.
Đến khi kết thúc chính văn, nữ chính vẫn chỉ mới 19 tuổi. Tính cách tiểu thư của cô là do nam chính chiều chuộng mà thành, xin hãy bao dung hơn với cô ấy.
Tình tiết phát triển chậm, có một số yếu tố cưỡng chế. Nam chính yêu từ đầu đến cuối.
Để tránh bị rối vì các đoạn kể đan xen, có thể đọc theo thứ tự đề xuất: Fix You >> More Than I Can Say >> Make Me Wanna Die >> Adore You (phần Enchanted là ngoại truyện về cha mẹ).

Tuần Nào Cũng Mưa/周周有雨

Mặt Trời Nhỏ

Mộc Phù Sinh

La Phù Mộng

Chuối Xanh Nè Cưng