Trang 58 / 211 · Tổng 2532 truyện

Tô Mạc Mạc
Tên khác: Hình Như Phu Nhân Của Ta Đã Có Người Trong Lòng
Văn Án
Tiết Nghi Ninh xuất thân danh môn, dung mạo xinh đẹp, cử chỉ tao nhã. Đến tuổi cập kê, nàng nghe theo lệnh cha mẹ, gả cho Đại tướng quân Lạc Tấn Vân làm vợ.
Là thê tử, nàng luôn tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc, tận tâm chăm sóc phu quân, dịu dàng ngoan hiền. Khi Lạc Tấn Vân xuất chinh, nàng ở nhà hiếu thuận cha mẹ chồng, chăm sóc em chồng, quản lý hậu viện ngăn nắp trật tự. Trong nhà, từ trưởng bối đến kẻ hầu người hạ đều tán thưởng nàng.
Một năm sau, Lạc Tấn Vân khải hoàn trở về, nhưng lại mang theo một nữ tử xinh đẹp, nói rằng nàng ta là muội muội của chiến hữu đã hy sinh, nhờ hắn chăm sóc. Cuối cùng, hắn quyết định nạp nàng ta làm thiếp, cho nàng ta một danh phận để an ổn cả đời.
Tiết Nghi Ninh không khóc không nháo, chỉ lặng lẽ gật đầu, giúp hắn thu xếp ổn thỏa cho nữ tử kia.
Lạc Tấn Vân cảm thấy thê tử hiền lương, hiểu chuyện, trong lòng rất hài lòng.
Cho đến khi hắn phát hiện, nàng vẫn luôn lén uống thuốc tránh thai.
Chưa kịp tra hỏi, đêm đó, hắn nhận lệnh xuất quân, trong cơn mưa gió giết chết con trai của một gia tộc có giao tình với nhạc phụ.
Nàng cưỡi ngựa lao đến, giữa cơn mưa lạnh lẽo, chắn trước mặt người kia, rút trâm cài tóc kề lên cổ, ánh mắt kiên quyết: “Nếu muốn giết chàng ấy, hãy bước qua xác ta trước!”
Lúc đó hắn mới hiểu, nàng chưa bao giờ thực sự dịu dàng, chưa từng hiền lành nhẫn nhịn, cũng không phải không ghen tuông, không hờn giận. Chỉ là, từ đầu đến cuối, nàng chưa từng dành chút tình cảm nào cho hắn. Nàng ở trong phủ hắn như một cái xác không hồn, sống lay lắt qua ngày.
Lạc Tấn Vân luôn cho rằng thê tử chỉ cần giúp hắn liên minh với thế gia, quản lý hậu viện, sinh con nối dõi là đủ. Còn tình yêu, chẳng qua chỉ là trò trẻ con, hắn chưa bao giờ xem trọng.
Cho đến khi hắn sa vào đoạn tình cảm không lối thoát với một người không yêu mình, hắn mới biết, mới thấm thía rằng tình yêu cũng có thể giết người.
Thể loại: Cẩu nam nhân truy thê hỏa táng tràng, 1V1, song C, HE, nữ chính có bạch nguyệt quang.
Tag: Cưới trước yêu sau, truy thê .
Từ khóa tìm kiếm: Tiết Nghi Ninh, Lạc Tấn Vân | Nhân vật phụ: | Khác:
Một câu tóm tắt: Cẩu nam nhân dốc hết tâm huyết truy thê.
Thông điệp: Có chí thì nên.

Linh Xuân Quân

Hạ Tường Lam

Công Tử Diễn

Bán Tiệt Bạch Thái

Thụ Linh Lung
Bị bạn trai cũ lừa tiền lừa tình, thành phần trí thức Trần Tĩnh một khắc kia sắp hỏng luôn rồi.
Bạn của bạn trai cũ bày tỏ với cô: Tôi biết hai người vừa chia tay hôm qua nên hôm nay tôi tỏ tình với em.
Cô dùng đòn sát thủ: Dám lĩnh chứng không?
Ngay ngày hôm sau, tên đàn ông kia dẫn cô đến Cục dân chính.
Một năm rưỡi sau, họ chia tay...
Nếu hôn nhân không có tình yêu, tôn trọng nhau như khách có thể sẽ giúp nó kéo dài được lâu. Một khi đã yêu, sẽ so đo nhiều hơn, cân nhắc nhiều hơn…
Ba năm sau, họ gặp lại, mỗi người trải qua một cuộc sống khác nhau, họ phát hiện ra rằng hạnh phúc mà mình mong muốn là sự ổn định...
Buông bỏ và thực sự quên đi những chuyện không vui đôi khi rẻ hơn rất nhiều so với việc sống chết trói buộc nhau. Giữ tâm hồn thanh thản và sống tốt mỗi ngày cũng là một lựa chọn trong cuộc sống.
Thể loại: Cưới trước, yêu sau cũng ngọt ngào.

Nhập Miên Tửu

Thập Thất Kim
Sau khi ta và "minh tinh dựa tài nguyên" cấu xé đánh nhau, cả hai lại cùng xuyên vào bộ phim đang quay.
Nàng vẫn là nữ chính cao quý, xuất thân danh môn tướng phủ, tương lai là Vương phi. Còn ta chỉ là một nha hoàn bên cạnh nàng.
Nhưng lúc này đây, không có tư bản chống lưng.
Ta nói với nàng: Vai diễn của ngươi, từ nay là của ta.
Còn không phục sao?
Không đạo diễn, không kỹ xảo, không thế thân.
Chỉ dựa vào diễn xuất, ngươi dám không?”

Khuyết Danh

Đường Nguyệt Y

Thời Kinh Kinh
Năm đó, Thẩm Tĩnh phá lệ, lên kế hoạch quyến rũ nhị công tử nhà họ Chu – Chu Luật Trầm.
Chu Luật Trầm có một sở thích đặc biệt: thích bao trọn rạp để nghe Bình Đàn tỳ bà.
Bạn bè thắc mắc, hỏi lý do anh yêu thích Bình Đàn tỳ bà.
Chu Luật Trầm đáp rất nghiêm túc: “Do mê sắc.”
Từ đó, mỹ nhân ôm tỳ bà trên sân khấu trở thành bạn gái chính thức của anh.
Nhà họ Chu nổi tiếng nghiêm khắc, luôn quản lý con trai một cách chặt chẽ, nhưng Chu Luật Trầm lại hành động dứt khoát, hôm nay phá gia quy trở thành tiêu điểm, ngày mai lại gây chấn động trong thị trường đầu tư. Nhà họ Chu tức giận, đày anh đi chép kinh Phật.
Mùa lạnh sương giáng, lá bạch quả phủ đầy sân ngôi cổ tự.
Trong thiền điện, Chu Luật Trầm không phải người ngoan đạo. Ở mặt sau của từng trang kinh, nét mực đỏ vẽ lên hai chữ “Thẩm Tĩnh” vô cùng phóng túng.
Liếc nhìn mỹ nhân nằm ngủ say trên đùi, anh khẽ cười, “Dưới hoa mẫu đơn, bắt ta sám hối vì điều gì?”.
Mười dặm chốn phồn hoa, nhưng công tử quý tộc sinh ra đã rong chơi giữa nhân gian, không dễ dàng sa vào ái tình.
Ngày nói lời chia tay, sự việc gây chấn động cả giới, ai nấy đều cho rằng Thẩm Tĩnh ít nhiều không biết điều.
Thẩm Tĩnh kéo vali rời Thượng Hải…

Thiên Thượng Hữu Đóa Vân

Thuần Bạch
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, 1v1, Thị giác nữ chủ
VĂN ÁN:
Ngày đó khi bước vào nhà họ Kỳ, Kỳ Tỉnh dựa ở trên cao nhìn chằm chằm. Chỉ một cái liếc mắt của anh cũng làm cho Diệp Phục Thu sợ tới mức không dám thở.
Anh có đôi mắt phượng sắc bén khiến người khác sợ hãi, nhưng lại luôn nở nụ cười mang vẻ bí ẩn khó đoán.
Khiến cô vô cớ lạnh cả sống lưng.
Kỳ Tỉnh là con trai trưởng gia đình giàu nhất Tiêu Việt Loan, Diệp Phục Thu chỉ là một cô gái nghèo được tài trợ ở trọ đến từ phía Bắc.
Anh trời sinh là một kẻ xấu xa, cô thì ngây thơ lương thiện.
Hai người vị trí đối lập trong xã hội, anh khinh thường cô, cô thì sợ anh.
Mối quan hệ này chấm dứt vào đêm đó—— Khi Diệp Phục Thu lẻn vào phòng làm việc thì bị anh bắt gặp.
Cô cả gan đối đầu với anh, nhưng sau khi nghe xong tất cả lời đe dọa, Kỳ Tỉnh chỉ nhếch môi.
Sắc mặt Diệp Phục Thu tái nhợt.
Kỳ Tỉnh nghiêng người về phía trước, mỉm cười: "Diệp Phục Thu, lần này hai ta chơi đùa một chút.”
2-
Đêm trước khi rời khỏi nhà họ Kỳ, trong cơn mưa bão, cô ngồi phịch xuống thảm ở phòng làm việc. Cho dù cô có lùi về phía sau thế nào cũng không thể kéo dài khoảng cách với anh.
Kỳ Tỉnh nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, Diệp Phục Thu giương đôi mắt ướt át vùng vẫy mắng chửi anh.
Nghe xong, Kỳ Tỉnh mạnh mẽ đặt tay cô lên cổ áo anh.
Anh nhếch môi: "Dạy em làm chuyện xấu, được không?”
Trái tim Diệp Phục Thu run rẩy mãnh liệt.
3-
Diệp Phục Thu vốn tưởng rằng Kỳ Tỉnh sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.
Cho đến Bốn năm sau, trong trận bão tuyết Tân Dương, anh xuất hiện trước mặt cô vào đêm lúc bạn trai vừa tỏ tình với cô.
Trên vai người sợ lạnh phủ đầy tuyết, anh đứng dựa chặt lưng vào phía đầu con hẻm mà cô chắc chắn phải đi qua, đôi mắt anh đen như mực, vừa sâu vừa đầy vẻ dò xét.
Diệp Phục Thu bị anh túm lấy không thể động đậy, cô giãy dụa: "Là ai đã nói, khi gặp lại tốt nhất là tôi phải tránh xa anh ra, bây giờ là có ý gì đây?".
Kỳ Tỉnh chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm hoa hồng đỏ tươi trong tay cô, nở nụ cười: "Anh đã từng nói như vậy, thì sao."
"Cứ cho là anh giở trò đi."
■ Gương vỡ lại lành | Cửu biệt gặp lại | Song hướng cứu rỗi | Chênh lệch 6 tuổi.
■ Phản diện Chàng trai giàu có đào hoa × Cô gái nghèo bướng bỉnh thẳng thắn như bông hoa trắng nhỏ.

Dật Danh
Tác giả: Dật Danh
Tran / Editor: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Cổ đại, HE, Cung đình hầu tước, Ngược tra, Gương vỡ không lành, Góc nhìn nữ chính
Độ dài: 14
Giới thiệu
Diệp Già Lạc thủ tiết mười năm, phụng dưỡng cha mẹ chồng, dùng sức bản thân chống đỡ phủ Trấn Quốc Công
Trước khi nàng chết, phu quân đã “chết trận” bỗng sống lại, còn mang về một nữ tử và hai đứa con, một trai một gái.
Hoắc Vân Kiêu nắm tay nữ tử kia, đứng trước giường bệnh của nàng, nói: “Ngươi yên tâm, sau khi ngươi qua đời, Phi Nhi sẽ là chủ mẫu phủ Quốc Công. Con trai của nàng ấy sẽ là Thế tử. Ta và nàng ấy cảm ơn tất cả những gì ngươi đã làm cho phủ Quốc Công.”
Diệp Già Lạc nghẹn một hơi, sống sờ sờ bị tức chết.
Ai ngờ vừa mở mắt, vậy mà nàng lại trở về mười năm trước…

Khốn Tải

Mộc Qua Hoàng

Tiểu Thất Tể Tử
Vào ngày cưới, hắn bỏ tôi lại một mình rồi biến mất.
Khi đó tôi đã mang thai được 4 tháng, tôi còn gọi cho hắn rất nhiều cuộc điện thoại.
Lúc đầu hắn không nhận, sau đó trực tiếp tắt máy.
Chung quanh bắt đầu truyền đến tiếng xì xào bàn tán:
“Lần đầu tiên thấy chú rể đào hôn đấy.”
“Phụng Tử thành hôn mà còn không biết kiểm điểm, người ta không cần cũng đúng.”
Tôi đứng trong cơn gió lạnh, tay chân luống cuống, không ngừng trấn an khách mời đang lục tục rời đi.
Cả ngày, tôi ngây ngốc chờ ở góc đường, đám người đã rời đi sạch sẽ nhưng cuối cùng hắn vẫn không xuất hiện.
Một dì bên cạnh lơ đãng nói: “Giang Thâm giống y hệt con trai vợ trước của bố con, hay là nó tới trả thù con.”
Trên đường trở về, trong đầu tôi vẫn quanh quẩn những lời này.
Trong lúc thất hồn lạc phách, xe của tôi va chạm với một chiếc xe tải, tôi và đứa bé bốn tháng tuổi mất mạng ngay dưới gầm xe.

Tiểu Tiểu Chu Trợ

Tuyệt Tình Khanh Chủ Đẳng Trước
Tác giả: 绝情坑主 等著
Thể loại: Cổ Đại, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Cung Đấu
Team dịch: Vịt Bay Lạc Bầy 🐣
Văn án:
Phí Khởi dùng thành trì để đổi lấy mỹ nhân, hào khí ngút trời, tạo nên một câu chuyện truyền kỳ. Đáng tiếc, ta không phải mỹ nhân đó, cũng không phải Phí Khởi, ta và hắn vốn chẳng quen biết.
Phu quân ta chỉ là một binh sĩ giữ thành, vì quyết không đầu hàng mà chết trong trận chiến ấy, cuối cùng bảo vệ được thành trì. Năm sau, Phí Khởi lấy thành đổi mỹ nhân, còn ta trở thành nô tỳ rửa chân bên cạnh mỹ nhân ấy.

Tĩnh Mộc Noãn Dương
Tô Diệu Y sinh ra trong một vùng đất tràn ngập sắc phù dung, dung mạo khuynh thành, khiến bao thư sinh trong huyện say mê. Ai ai cũng coi nàng là ánh trăng sáng trong tim, nhưng nàng lại chỉ chung tình với chàng trai tuấn tú mà mình nhặt về. Ngoài hắn ra, nàng không muốn lấy ai khác.
Thế nhưng, đêm trước ngày thành hôn, vị hôn phu của nàng lặng lẽ rời đi, để lại nàng trở thành trò cười cho cả huyện.
Mấy tháng sau, hai người gặp lại ở Lâm An.
Thanh niên ngồi trên kiệu sơn son khảm ngọc, dáng vẻ thanh lãnh, kiêu ngạo, tiền hô hậu ủng. Rõ ràng trông thấy Tô Diệu Y, nhưng ánh mắt chỉ lướt qua, không hề có ý định nhận người quen.
Lúc ấy, nàng mới biết vị hôn phu của mình là Dung Giới, trưởng công tử nhà họ Dung. Tổ tiên ba đời đều là tể tướng, mẫu thân lại là huyện chúa. Nhân vật như vậy, sao có thể là người mà một nữ nhi nhà thương nhân như nàng dám mơ tới?
Nhưng Tô Diệu Y vẫn một mình xông vào Dung phủ.
Hôm đó đúng dịp huyện chúa tổ chức tiệc mừng thọ, họ hàng thân thích, khách khứa đông đủ. Trước mặt bao người, nàng lấy ra tín vật đính ước của hai người, nước mắt rơi như mưa.
Mọi người đều cho rằng nàng không biết thân biết phận, muốn lấy tình cũ để ép Dung Giới cưới mình.
Không ngờ, nàng vừa nức nở vừa nói:
“Lúc trước công tử từng nói, ân cứu mạng không gì báo đáp, liền kết bái huynh muội với Diệu Y, sau này có thể nương tựa lẫn nhau… Giờ còn giữ lời chứ?”
Khoảnh khắc ấy, cả sảnh đường lặng ngắt như tờ.
Dung Giới ánh mắt khẽ dao động, ngón tay siết chặt chén rượu, suýt nữa làm vỡ nát.
*****
Tô Diệu Y có nhan sắc khuynh thành, nhưng lại là một kẻ tham tiền.
Sau khi bị vị hôn phu bội bạc, nàng mang theo ngân phiếu cùng danh nghĩa nghĩa nữ nhà họ Dung, vui vẻ mở tiệm sách. Nhưng tiệm của nàng không bán tứ thư ngũ kinh, chỉ chuyên kinh doanh chuyện bát quái chốn quan trường và giai thoại phố phường.
Ba năm sau, tiệm sách của nàng trải khắp thiên hạ, người đến cầu thân nhiều đến mức đạp vỡ cả ngạch cửa.
Thứ nhất, vì nàng giàu có bạc triệu.
Thứ hai, vì phía sau nàng có một nghĩa huynh – Tể tướng trẻ tuổi Dung Giới.
Trong phủ tể tướng, Dung Giới nhìn danh thiếp của những kẻ cầu thân, lạnh lùng ném vào lửa.
Tô Diệu Y khoanh tay đứng nhìn hắn nổi điên, không hề cản lại, chỉ thản nhiên hỏi:
“Huynh trưởng có chọn được ai thích hợp chưa?”.
Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt Dung Giới trở nên tối tăm khó lường.
“Vi huynh thì sao?”.
“Ngàn cái tốt, vạn cái hay…”
Nàng cười rạng rỡ.
“Chỉ tiếc, Tô Diệu Y ta không ăn cỏ cũ.”