Trang 56 / 211 · Tổng 2532 truyện

Dương Hy Tuyết Gia

Lục Xu

Hoa Lạc Mộng Cửu Châu
Tác giả: Hoa Lạc Mộng Cửu Châu
Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu
Thể loại: Công sở, Hiện đại, Ngược, Nữ Cường
Văn án
Tôi và Trình Hạo Nhiên là một cặp vợ chồng oan gia.
Chúng tôi kết hôn vào lúc tình cảm đã dần nguội lạnh, có phần hồ đồ, để rồi hối hận thì đã muộn.
Nhưng tôi lại không muốn ly hôn.
Tôi biết anh ta mập mờ với một người bên ngoài, và tôi dựa vào việc hành hạ họ, dựa vào hận ý ngút trời để gắng gượng sống tiếp.
Mỗi khi bọn họ không nhịn được mà lén lút gặp nhau, tôi sẽ giáng cho họ một đòn đau điếng.
Ví dụ như khi mẹ tôi qua đời, Trình Hạo Nhiên lại vắng mặt ở đám tang, chạy đến bên Thẩm Bình. Tôi lập tức tìm đến nhà hàng họ đang ăn tối, ôm di ảnh của mẹ đứng trước mặt họ.
Hay như khi tôi sinh con, anh cũng không ở bên cạnh. Thế nên khi làm giấy khai sinh cho con, tôi để con mang họ của mình, thậm chí còn không dùng cái tên mà anh đã tỉ mỉ đặt cho con.
Sau này, khi con bắt đầu bập bẹ nói, đúng lúc anh đang mê mẩn vì đứa trẻ, thì con đột nhiên thốt ra mấy từ: "Kẻ thứ ba", "Ngoại tình", "Dưa leo hỏng".
Anh nhìn tôi với sắc mặt tái nhợt.
Rồi sau đó, tôi tìm được lối thoát khác, không muốn tiếp tục giằng co với anh nữa.
Tôi đăng một bài viết trên một nền tảng nào đó:
"Chị em à chồng tôi cũng không tệ, nhưng anh ấy mập mờ cùng người khác bên ngoài. Liệu cuộc hôn nhân này có đáng không? Câu trả lời là không. Tôi đã thử rồi, không hạnh phúc. Đừng đi vào vết xe đổ."
Đời người chỉ sống có một lần, hãy tìm một người xứng đáng để cùng nhau đi đến cuối đời.
Những mối hận khắc cốt ghi tâm đó, thực ra cũng là yêu mà thôi. Đừng tự lừa dối chính mình. Tôi đã yêu, đã hận, đã thua và cũng đã thắng. Giờ tôi muốn nhận thua hoàn toàn.
Nhận thua không đáng sợ. Đời người chỉ sống một lần, bấy nhiêu đó là đủ rồi. Phải sống cho thật tốt.
Chị đây quyết định ly hôn rồi."
Bài đăng nhận được rất nhiều sự quan tâm.
Vài ngày sau, Trình Hạo Nhiên tìm đến tôi:
"Vợ à, mình nói chuyện chút đi? Đừng ly hôn, có được không?"

Cung Tường Vãng Sự

Zhihu

Lê Hoa Đường

Hứa Quân Tam Sinh

Ma An

Bạch Khuông Lương Thái Tử

Khuyết Danh
Anh ta ngẩng đầu lên hỏi tôi:
“Cưng ơi, em thực sự chưa từng yêu anh sao?”
Tôi bật cười, cúi xuống vỗ vỗ mặt anh ta:
“Chưa từng.”
“Ăn cơm tù cho ngon nhé, anh hùng hạng nhất yêu dấu của tôi.”
…
Kết quả là ngày hôm sau, người đàn ông bị cả thành phố điều động một nửa lực lượng cảnh sát, mai phục suốt nửa năm để bắt giữ — đã vượt ngục.

Cửu Thiên Túy

Zhihu/Thất Thải Ngư Đẳng

Sơn Quỷ
Tên truyện: Khi Mạch Tử Chín
Tác giả: Sơn Quỷ
Thể loại: Ngôn tình, SE, Huyền huyễn, Ngược tâm, Hiện đại
Số chương: 25 chương
Chuyển ngữ: Thu Vũ Miên Miên
Giới thiệu:
Mười bảy tuổi năm ấy, tôi và Bùi Sầm phát hiện ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình.
Anh ấy là nam chính trong truyện, còn tôi chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt.
Bùi Sầm tức giận xé nát cuốn sách, nói với tôi rằng: "Tớ chẳng thèm làm nam chính gì đó, tớ sẽ không bao giờ thích người khác đâu!"
Năm hai mươi hai tuổi, đúng như những gì được viết trong sách, tôi phải ra nước ngoài.
Bùi Sầm vuốt ve mái tóc tôi, hứa hẹn: "Chờ em về, chúng ta sẽ kết hôn."
Hai mươi bảy tuổi, tôi trở về nước.
Trở về để tham dự hôn lễ của Bùi Sầm và nữ chính.

Phát Phát/发发
Tác giả: 发发
Thể loại: Ngôn Tình, HE, Hiện Đại, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Gia Đình
Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn
Giới thiệu
“Diệp Lê, coi như bố mẹ cầu xin con, hãy để Tự Bạch đi xem thử đi, mạng người là quan trọng nhất mà!”
Diệp Lê chưa bao giờ nghĩ rằng, vào chính ngày cưới của mình, bố mẹ ruột lại khóc lóc van nài cô, muốn cô cho vị hôn phu của mình đi gặp một người phụ nữ khác.
Trong phòng phục trang, Diệp Lê khoác trên mình bộ váy cưới, thân người run rẩy nhìn về phía Bùi Tự Bạch.
Quen nhau đã hơn mười năm, làm sao cô không nhận ra sự do dự trong ánh mắt anh ta?
Bên ngoài sảnh tiệc, giọng của người dẫn chương trình liên tục vang lên, mời chú rể ra ngoài.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Bùi Tự Bạch nắm chặt điện thoại trong tay, những khớp ngón tay thon dài đã sớm trắng bệch.
Cuối cùng, anh ta ngước mắt lên, trong ánh mắt mang theo sự áy náy, nhìn về phía Diệp Lê:
“Nếu Đào Tư thật sự nhảy lầu, chúng ta sẽ áy náy cả đời. Diệp Lê, đám cưới này tạm hoãn, sau này, anh sẽ bù cho em một lễ cưới hoàn chỉnh.”
Và rồi anh ta đã đưa ra lựa chọn.
Vì Đào Tư, anh ta đã bỏ rơi cô.

Mộng Tiêu Nhị
Mộ Cận Bùi, người sở hữu tài sản hàng nghìn tỷ, làm mưa làm gió trên thị trường tài chính. Thế nhưng không ai biết ân oán giữa anh và gia đình họ Quý. Sau khi trở về nước, anh tỉ mỉ sắp đặt một cái bẫy cho Quý Tinh Dao và công ty gia đình cô.
Khi kế hoạch hoàn tất, đúng như dự định, công ty nhà họ Quý phá sản.
Quý Tinh Dao đã tỉnh ngộ, cô nhận ra tình yêu và hôn nhân của Mộ Cận Bùi đều chỉ là giả dối, tất cả chỉ là sự trả thù của anh.
Sau khi họ ly hôn, cô biến mất.
Mộ Cận Bùi không muốn thừa nhận rằng, cái bẫy anh tạo ra lại khiến anh bị giam cầm trong chính trái tim lạnh lẽo và tàn nhẫn của mình.
Anh hận nhà họ Quý là thật nhưng tình yêu anh dành cho cô cũng là thật.
Nhiều năm sau, Quý Tinh Dao nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Mộ Cận Bùi: “Anh biết em sẽ không quay về. Cả đời này anh không tái hôn, em cũng đừng mơ cưới người khác.”
Quý Tinh Dao cười nhạt: “Anh nói sai rồi, tôi sẽ quay lại, để anh nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t.”
Mộ Cận Bùi : “Anh đã nếm rồi.”
Quý Tinh Dao: “Vẫn chưa đủ.”

Geon Eomul Nyeo
Cắn chặt răng, tiếp tục cắn chặt, cho tới khi ứa ra máu.
“Chỉ cần tao mở miệng, thì sự nghiệp chính trị của mày đi tong luôn”
Hee Joo biết giọng nói của chính mình đã qua máy biến âm, nhưng đầu bên kia điện thoại vẫn trầm mặc khiến cô cảm thấy sợ, không kìm chế được mà cắn móng tay.
Không, không đủ thô tục. Phải bỉ ổi hơn nữa. Phải ra dáng một kẻ uy hiếp thực thụ.
“Thằng khốn kiếp nhà mày, sớm muộn gì tao cũng sẽ bắt mày phải đồng ý với yêu cầu của tao thôi”
Cô nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội, như muốn bật ra khỏi lồng ngực. Cô cũng không biết bản thân mình đi tới bước đường này bằng cách nào.
Tại sao lại đi tới bước phải uy hiếp người khác như thế này.
“Cho dù sự thật được phơi bày, mày cũng cảm thấy không có vấn đề gì sao? Ngay cả khi bị công chúng công kích, lăng mạ?”
Lòng bàn tay nhầy nhụa, bàn tay cầm điện thoại của cô đang không ngừng đổ mồ hôi. Cho dù đây không phải là lần đầu tiên cô gọi điện thoại uy hiếp, nhưng mỗi lần đều khiến cho cô đổ mồ hôi lạnh.
Hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ quyết tâm. Một kẻ uy hiếp thành công nhất định phải có một cái đầu lạnh. Phải là một kẻ tự phụ, coi thường pháp luật, hành động bốc đồng, quyết đoán. Một kẻ uy hiếp mà không có tâm niệm thì không thể hành động được. Vậy nên, một khi bắt đầu, thì bắt buộc phải xem đến cuối cùng. Cho tới khi nhận được những gì mà mình muốn.
“Mau lên, mau khôi phục mọi thứ về quỹ đạo cũ. Nếu không tao thực sự sẽ hủy hoại danh tiếng sự nghiệp của mày. Thằng ngáo quyền lực như mày có chịu nổi không?”
Đối phương vẫn im lặng.
Trong sự tĩnh lặng mơ hồ, chỉ có tiếng mở bật lửa và tiếng tàn thuốc là đáp lại cô. Kiểu ung dung này khiến cô chán ghét. He Joo cắn chặt môi dưới.
“Nếu như mày tiếp tục trì hoãn, tao cũng không chắc là tao sẽ làm ra chuyện gì đâu…”
Âm thanh đi qua máy biến âm rì rào như tiếng cào sỏi trên con đường rải đầy sỏi đá.
Ngay từ ban đầu, việc uy hiếp người đàn ông này liệu có phải là một nhiệm vụ bất khả thi? Người đàn ông này là đại diện phát ngôn của văn phòng tổng thống, lời nói của anh ta đáng giá ngàn vàng.
Anh ta là con trai duy nhất của ứng cử viên cho vị trí tổng thống trong tương lai, đồng thời là đại diện phát ngôn của văn phòng tổng thống, được người dân cả nước vô cùng tin tưởng - Baek Sa Eon.
Đối diện với người đàn ông này, mỗi một khắc Hee Joo đều cảm thấy hết sức. Nhưng cô muốn thoát khỏi anh ta, can tâm tình nguyện bị anh ta bỏ rơi.
Cô bị ép kết hôn ba năm rồi, trở thành công cụ cho sự hợp tác giữa tổng thống tương lai và cơ quan báo chí lớn nhất cả nước.
Trên bản khế ước nhục nhã đó, thứ đóng dấu đầu tiên không phải là con dấu của hai gia đình, mà bản thân cô được xem như một vật hiến tế, là con tin.
Cô không muốn sống một cuộc đời bị áp bức như vậy nữa. Cho dù phải trở thành một kẻ uy hiếp bất hợp pháp, cô cũng không ngần ngại.
“Nếu như mày không làm theo những gì tao nói, tao sẽ vạch trần mọi thứ, vạch trần cái quá khứ bẩn thỉu ghê tởm của mày”
“Ha Ha”
Giọng nói của đối phương ẩn nhẫn, lạnh lùng mà trầm thấp.
“Ngoan lắm”
“......!”
Thứ âm thanh đó như cào vào màng nhĩ của cô, khiến cô như chết lặng.
“Lần sau cũng phải đúng giờ gọi điện tới uy hiếp tôi đấy”
“Mày nói gì cơ…..!”
“Dạo này ngày nào em cũng gọi muộn mấy phút. Có phải là tìm được người khác để uy hiếp rồi không?”
Tên này rốt cuộc đang nói cái gì vậy?
“Tôi vẫn luôn đợi điện thoại của cái tên uy hiếp đáng sợ là em đó”
“......??”
“Nếu như em một chân đạp hai thuyền, tôi sẽ không vui đâu”
Kẻ uy hiếp là tôi, nhưng hắn ta đang nói cái gì mà một chân đạp hai thuyền?
Trong chốc lát, cô như chết lặng. Lúc này quyền chủ động đã rơi vào tay anh ta.
“Tìm được tôi rồi còn chưa đủ hay sao, em không được đi làm hại người khác đó. Chỉ một người mới thú vị, không phải sao?”
Hee Joo tức đến mức không nói được lời nào, chỉ biết há hốc miệng ra.
“Tôi ghét nhất là người muộn giờ, kẻ uy hiếp cũng không ngoại lệ”
Tiếng thuốc cháy vang lên tí tách. Đầu lọc màu trắng bị tia lửa làm nhăn nhúm lại.
“Đương nhiên vẫn có trừng phạt.”
“Anh nói gì cơ?”
Cô bất giác dùng kính ngữ với anh.
“Bây giờ em đang mặc gì?”.
Chiếc điện thoại trên tay cô nóng rực.
“Chúng ta bắt đầu từ việc cởi đồ đi”.
Hiển nhiên, tôi là người vợ che giấu danh tính và uy hiếp chồng của mình.
Nhưng người đàn ông này dường như đang có ý định ngoại tình với “tôi” mà không hề hay biết.

Khuyết Danh
Lục Xuyên Tịch không còn yêu tôi nữa. Tôi biết điều đó, dù không ai nói ra, nhưng từ sau chuyện đó, anh ấy đã dần quay lưng lại với tôi, ánh mắt anh ấy không còn ấm áp như trước nữa.
Anh là thanh mai trúc mã của tôi, người đã từng thề non hẹn biển rằng sẽ cùng tôi đi qua mọi chông gai của cuộc đời. Nhưng giờ đây, lời thề ấy, dường như chỉ còn là một lời hứa vụn vỡ trong quá khứ.
Sau khi gặp cô gái khác, một người sạch sẽ, rực rỡ và xinh đẹp hơn tôi rất nhiều trong mắt anh, Lục Xuyên Tịch đã thay đổi. Cô ấy là tất cả những gì tôi không thể có, và tôi, chỉ còn là một phần mờ nhạt trong ký ức anh.
“Vi Vi, anh luôn coi em như em gái.” Lời nói của anh vang lên, lạnh lẽo và xa cách. Tôi cố gắng mỉm cười, nhưng không thể giấu nổi sự đau đớn đang cuộn lên trong lòng.
Lục Xuyên Tịch lớn hơn tôi bốn tuổi, nhưng cuộc sống của anh luôn như thể được sắp đặt từ trước. Mười sáu tuổi, anh đã thi đỗ lớp thiếu niên, bước vào con đường học vấn với những thành tựu mà bao người mơ ước. Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, anh trở về nước, không mấy chốc đã được nhận vào giảng dạy tại trường cũ của mình, một vị trí mà không phải ai cũng có thể đạt được. Từ trước đến nay, mọi thứ đối với anh đều thuận lợi như vậy, chỉ có tình cảm giữa chúng tôi là không thể tiếp tục.

Diện Bao Hữu Độc
# yêu thầm ## truy thê hỏa táng tràng #
Chu Y Y là một cô gái bình thường, bình thường đến mức ném cô ấy vào một đám người thì sẽ không tìm thấy.
Cuộc đời của cô có một điều không bình thường đó chính là quen biết với Tiết Bùi, Cô thích Tiết Bùi, Bọn họ cùng nhau lớn lên, Cô và Tiết Bùi khi còn nhỏ uống chung 1 lon Coca, cùng nhau chơi bắn bi pha lê ,cô còn ở nhà anh trải qua hết thời gian nghỉ hè, cô không làm kịp bài tập hè thì đều chép lại của anh.
Không hề có người nào cho rằng giữa anh và cô không phải bạn bè trong sáng , bởi vì cô lớn lên thì vô cùng bình thường, mà Tiết Bùi lại lớn lại lên vô cùng rực rỡ.
Cô biết cuộc sống không giống trang truyện cổ tích, cũng biết Tiết Bùi sẽ không bao giờ thích mình, bởi vì cô càng giống như một nhân chứng tình yêu của Tiết Bùi hơn, cô chứng kiến hết tất cả từng cuộc tình của anh, từ cao trung cho đến đại học.
Sau đó,kết thúc kì thi đại học, Tiết Bùi thi đậu Bắc đại, mà Chu Y Y lại thi đậu bắc thành một ngôi trường đại học chuyên khoa, tựa như 《 từ điển Tân Hoa 》 nói: bọn họ đều có một tương lai tươi sáng.
Tốt nghiệp đại học năm thứ ba, Chu Y Y bị người nhà giục đi xem mắt.
Rất nhanh, người nhà tìm cho cô một đối tượng kết hôn phù hợp với cô, cũng không cảm thấy đối phương yêu cô bao nhiêu, nhưng bọn họ lại vô cùng xứng đôi với nhau, đều là những người bình thường.
Trước một ngày lễ đính hôn của cô diễn ra, cô gọi điện thoại cho Tiết Bùi, nói với anh rằng mình muốn kết hôn.
Bắt đầu từ ngày đó, Tiết Bùi càng ngày càng trở nên giống với người điên.
*
Đã từng có một Chu Y Y vì tới gần Tiết Bùi, mà bước về phía hắn 9999 bước, nhưng Tiết Bùi không bước nốt một bước còn lại, sau này tiết Bùi lại hướng về phía cô bước 9999 bước, nhưng Chu Y Y quyết định sẽ không bước về phía trước nữa.
"Không có người nào sẽ luôn ở một chỗ chờ anh".

Zhihu

Sao Xanh