Trang 55 / 211 · Tổng 2532 truyện

Khuyết Danh
Ngày 14 tháng 3 năm 1976, Tòa án Triều Dương, Bắc Kinh.
Tiếng búa gõ xuống vang lên đầy trang nghiêm, giọng nói của thẩm phán vọng khắp phòng xử án.
"Tòa xác định việc Khương Mộ Tảo và Giang Thư Tự sống ly thân một năm là có thật, công nhận tình cảm vợ chồng giữa hai người đã rạn nứt, chính thức tuyên bố ly hôn."
"Mời cả hai bên nguyên bị nhận bản án."
Lúc này, mắt tôi đã đỏ hoe, tôi liếc nhìn về phía ghế bị đơn… nơi ấy trống không.
Tình cảm giữa tôi và Giang Thư Tự đã đi đến mức phải ly hôn trước tòa, vậy mà anh thậm chí còn chẳng buồn có mặt trong phiên xét xử…
Tôi khẽ nhếch môi, cười tự giễu, sau đó tiến lên nhận lấy bản án ly hôn.
Cầm theo tờ giấy vẫn còn hơi ấm, tôi trở về đội cứu hộ Triều Dương ở Bắc Kinh.
Vừa bước vào văn phòng của đội phó, tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc: bút máy, cốc tráng men, bảng tên… tất cả đều là những thứ tôi sẽ mang theo.
Bởi vì ngày hôm qua, đội trưởng đã giúp tôi làm đơn xin điều chuyển công tác.

Cật Lật Tử Đích Miêu Ca
Thể loại: Hiện đại, ngược, cứu rỗi, gương vỡ lại lành, cưới trước yêu sau, nam nữ trưởng thành.
Giới thiệu:
Năm ba mươi tuổi, Bạch Tuyết chợt nhớ ra mình đã từng yêu một người.
Vì thế, cô rời bỏ người chồng ngoại tình và đứa con gái nhỏ, lên đường tìm kiếm tình yêu.
Trong chuyến hành trình ấy, cô bất ngờ phát hiện mình đã mang thai đứa con với chồng.
Cô quyết định giết chết đứa bé này, mà không biết rằng điều đang chờ đợi mình cũng là một cuộc tàn sát.
[Thiết lập nhân vật]
• Nữ chính Bạch Tuyết – Người đi tìm tình yêu nhưng lại không có tình yêu.
• Nam chính Từ Chiêu Lâm – Kẻ phong lưu, yêu mà không nói thành lời.
Editor: Truyện này ai tâm lý vững thì hãy đọc nha. Nam nữ chính đều không sạch, ngoại tình. Nữ chính truyện này điên lắm. Có thể nói em í là nhân vật phản diện luôn á.
À nam chính truyện này 40 tuổi rồi, nữ chính thì 30. Vậy nên sẽ chẳng có tình yêu màu hồng phấn nào ở câu chuyện này hết, mà sẽ đi sâu về vấn đề hôn nhân gia đình, tâm lý nhân vật, tội phạm … Tui tiết lộ nhiêu đó thôi

Bán Bình Lựu Liên Nãi
Tân đế đăng cơ, ta ngồi lên vị trí Hoàng hậu.
Tân đế không thích ta, từ khi hắn còn là Thái tử ở Đông cung đã như vậy, dù cho dung mạo của ta là xuất chúng nhất cả nước Đại Bội này.
"Thu Linh Động, trẫm sẽ lập tức phế truất ngôi vị Hoàng hậu của ngươi, ngươi cứ chờ đó mà xem." Giờ ngọ, Hoàng đế lại phất tay áo rời khỏi cung của ta.
Hắn đã đăng cơ nửa năm, gần như mỗi ngày đều nói với ta câu này.
Ta thật sự không hiểu, hắn tan triều xong cố ý đến cung ta nói câu này, còn lần nào cũng tự rước bực vào người rốt cuộc là vì cái gì.
Rảnh rỗi sinh nông nổi sao?
Mà lý do hắn muốn phế ta khỏi vị trí Hoàng hậu, chẳng qua là muốn ta nhường chỗ cho Chu Lương đệ kia, à không đúng, bây giờ đã là Diệu Quý phi rồi.
Từ Đông cung đến tận bây giờ, tổng cộng chỉ có hai người là ta và Diệu Quý phi mà thôi.
“Hoàng hậu nương nương dù có xinh đẹp đến đâu thì đã sao, còn không phải là không được Hoàng thượng sủng ái, cuối cùng vẫn là Quý phi nương nương nhà chúng ta được Hoàng thượng yêu thích nhất...”
Đứng ở bên ngoài Vị Ương cung, ta nghe được tỳ nữ của Diệu Quý phi nói với nàng như vậy.
Haizz, ta đến thật không đúng lúc. Lúc này Diệu Quý phi đang trang điểm, quay đầu về phía cửa sổ liếc nhìn thấy ta, hoảng hốt đứng dậy hành lễ: “Hoàng hậu nương nương an khang.”
Ta mỉm cười ôn hòa: “Ngươi mau đứng lên đi, trước mặt ta không cần câu nệ lễ nghi, thân thể vẫn quan trọng hơn.”
Diệu Quý phi khẽ gật đầu, được nha hoàn đỡ ngồi xuống. Ta nhìn bụng nàng đã lộ rõ, trong lòng có một cảm giác khó mà diễn tả được. Không sai, nàng mang thai rồi, đây cũng là nguyên nhân chính khiến Lý Tu Dẫn muốn phế ta.
Có lẽ là ánh mắt của ta quá nóng rực, Diệu Quý phi không khỏi che bụng, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
"Thật ra hôm nay bổn cung đến là có một việc muốn trưng cầu ý kiến của muội muội." Ta mở lời nói vào chuyện chính.
"Từ xưa hậu cung của quân vương giai lệ đông đảo, chính là để sinh con nối dõi, nhưng hiện tại trong hậu cung này chỉ có hai người là muội và ta." Ta vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mặt nàng, chỉ thấy sắc mặt nàng dần trở nên âm trầm.

Zhihu
Lúc rời khỏi giường của Kỷ Minh, tôi sững người lại: "Anh lại không dùng à?"
Hắn thờ ơ đáp: "Đeo vào không thoải mái, em uống thuốc tránh thai là được rồi."
"…Bác sĩ nói uống thuốc thường xuyên không tốt cho cơ thể."
Hắn tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Làm gì nghiêm trọng thế, con gái gì mà yếu ớt vậy."
Tôi từng nghĩ hắn vốn dĩ là kiểu người như thế, trời sinh đã không biết quan tâm.
Cho đến sau này, tôi tận mắt thấy cô gái mà hắn thích chỉ hắt hơi một cái.
Hắn lập tức đi mua thuốc, nhíu mày lo lắng dặn dò cô ấy: "Con gái phải biết tự chăm sóc bản thân."
"Em phải học cách biết tự thương mình."

Zhihu

Lạc Thập Tam Đẳng

Mễ Hoa/米花

Khanh Khanh (Am Ni)

Nguyệt Lộc

Lưu Nhiễm Dương
Ngày ly hôn, tôi chỉ mang theo huy chương của mình, Mạnh Tề Hành vẫn điềm nhiên như mọi khi.
Anh ngước nhìn tôi một cái rồi nói: "Còn con trai mình thì sao? Em không huấn luyện nó để thành nhà vô địch Olympic nữa à?"
Tôi cong nhẹ khóe miệng, lắc đầu: "Không, nó không muốn, không cần ép buộc."
Bởi vì tôi vẫn không quên cảnh con trai tức giận đẩy tôi ra, hét lớn:
"Mẹ chỉ biết ép con luyện tập, con không muốn mẹ làm mẹ con nữa! Con muốn cô An làm mẹ con!"
Nếu cha con họ không cần tình yêu và tài năng của tôi,
Vậy thì tôi sẽ lấy lại.

Cũng Muốn Điên Cuồng Nổi Tiếng
Tác giả: Cũng Muốn Điên Cuồng Nổi Tiếng
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Ngược, Sủng, Showbiz, Trả Thù, Chữa Lành, Tổng Tài, Ngọt, Dưỡng Thê
Team dịch: Vèm Chanh
Giới thiệu
Dư Vãn mắc bệnh ung thư, chẳng còn bao nhiêu ngày để sống. Là một ngôi sao nhỏ bị ghét bỏ trên mạng, cô không chỉ ký hợp đồng với một công ty lừa đảo mà còn bị kẻ cặn bã do mình nâng đỡ bỏ rơi để tránh bị liên lụy. Nhẫn nhịn suốt bao năm, đến khi cầm kết quả chẩn đoán trên tay, dây thần kinh trong đầu Dư Vãn bỗng chốc đứt gãy.
Nhìn gã đàn ông bội bạc trước mặt đang cố gắng chối bỏ mối quan hệ với mình nhưng lại còn diễn trò xào couple, Dư Vãn cười lạnh chế giễu: “Anh thử soi gương mà xem, lão nương có thèm để mắt đến anh không? Người tôi tìm là vận động viên cao 1m85 với tám múi bụng cơ bắp kia kìa!”
Một câu nói khiến dư luận dậy sóng, tên đàn ông kia bẽ mặt, còn dân tình hóng hớt lại phấn khích. Dư Vãn thuận thế bắt đầu... tuyển chồng!
Dư Vãn đã hoàn toàn điên loạn, bắt đầu phản pháo lại đám antifan, đối đầu với công ty quản lý xấu xa và trực tiếp leo thẳng lên hot search, nổi tiếng trở lại ngoài dự tính.
Trong chương trình hẹn hò, mọi người nhìn kẻ mà trước đây họ coi là “ngựa đen” Dư Vãn mà thở dài: “Chị thật đẹp với tinh thần thế này đấy”
Nhưng không ai biết rằng, một vị ảnh đế đã lặng lẽ gõ cửa phòng của Dư Vãn, lúng túng nói: “Tôi... cao 1m85, và cơ bụng tám múi...”

Khai Hoa Bất Kết Quả

Thập Cụ/十具

Khuyết Danh
Cha ta chiếm núi làm vương, dưới chỉ có mình ta là nữ nhi. Vì muốn ta kế thừa mấy chục ngọn núi của ông, cha tự mình xuống núi bắt về cho ta một phu quân, định bụng lưu lại con nối dõi.
Người kia dung mạo trắng trẻo tuấn tú, nhưng thủ đoạn lại lợi hại vô cùng. Ngày ta phát hiện mình có thai, cha liền phất tay đuổi người ấy ra khỏi sơn môn.
Sau này, triều đình kéo quân đến tiễu phỉ, khí thế hung hãn. Cha ta buộc phải quy hàng, lo sợ liên lụy đến tính mạng của ta, liền dùng mật đạo đưa ta rời khỏi sơn trại.
Ánh sáng nơi cửa động bị che khuất, một đội quân vây chặt cửa động, không để lọt dù chỉ một giọt nước.
Ta che chắn bụng đang hơi nhô lên, ngước mắt nhìn— Người cầm đầu cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, dung mạo quen thuộc đến không ngờ

Vân Hạc Kiến Tửu

Biệt Tứ Vi
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, yêu thầm, BE
Lời dẫn:
Ngày Từ Chính Thanh kết hôn, anh nhận được một phong bao lì xì.
Mặt sau của phong bao có ghi tám chữ:
"Sơn thủy nhất trình, tam sinh hữu hạnh."
「" Có duyên gặp gỡ, may mắn ba đời"」
Một câu tóm tắt: Sơn thủy bất tương phùng

Vưu Tứ Tỷ

zhihu

Nguyệt Nguyệt Dục Thí
Trình Lê gia thế hiển hách, là viên minh châu được lão thừa tướng nâng niu trong lòng bàn tay, lại càng là đệ nhất mỹ nhân đương triều.
Vốn dĩ có phụ thân yêu thương, mẫu thân che chở, nàng còn có một mối hôn sự tốt đẹp, cùng Thái tử đính hôn nhiều năm, chẳng bao lâu nữa sẽ nên duyên cầm sắt, khiến bao người ngưỡng mộ.
Nào ngờ ngày đại hôn, thiên tử băng hà, hoàng quyền thay đổi, Dĩnh vương dùng binh biến đoạt ngôi. Thái tử không thể như nguyện đăng cơ, rơi đài bị giam cầm ở Đông Cung.
Họa vô đơn chí, phụ thân bị vu cáo buôn lậu giáp trụ, khép vào tội lớn mưu phản, cả nhà Trình Lê gặp phải cảnh lưu đày, chờ ngày hỏi trảm, nỗi khổ không sao kể xiết.
Đêm ấy, trong cung đình......
Ngôi cửu ngũ vận một bộ huyền sắc kim văn long bào, thân hình cao lớn ngọc thụ, khoanh tay rũ mắt, lạnh lùng nhìn huynh tẩu nhu nhược đáng thương trước mặt, rất lâu sau cười nhạo, khinh miệt mở lời:
"Đệ nhất mỹ nhân kinh thành? Phu quân của ngươi thật có lòng tin lớn lao......"
Một sớm binh biến, nước chảy hoa rơi, phượng hoàng xưa kia nay lấm bùn nhơ, nàng ngã vào chốn tối tăm, bị giam cầm ở Đông Cung.
Trình Lê lòng đầy thành kính, vâng theo mệnh phu quân đến cầu xin hắn, gửi gắm hy vọng hắn có thể niệm tình huynh đệ, buông tha cho phu quân và nàng.
Không ngờ hắn lại sinh ra ý niệm khác, trong lòng chắc chắn, nàng đến quyến rũ hắn!
Sau khi trốn thoát, nàng cẩn trọng từng li từng tí, sợ lại chọc giận hắn.
Nhưng nàng trốn đến chân trời góc biển, vẫn không thể thoát khỏi.
Đêm khuya, trong điện vàng ánh nến lay lắt, nàng nằm trên đùi hắn, tay người đàn ông chậm rãi vuốt ve bụng nhỏ hơi nhô lên của nàng, cười như không cười: "Còn muốn chạy trốn sao?"

Nguyệt Sơ Đông Phương
Sau khi chồng qua đời, anh ta để lại cho tôi một đống chuyện thối nát trong nhà
Bố mẹ chồng cần uống thuốc lâu dài để duy trì sự sống, con cái gào khóc đòi ăn, còn có món nợ nần cao ngất ngưởng.
Mà chờ đến ngày tôi sắp tàn hơi và trả hết nợ.
Ông xã đã sống lại, đã vậy còn dẫn theo cô vợ nhỏ mới của mình.
Anh ta nói: "Anh chỉ đi trốn nợ mà thôi, chẳng lẽ em thật sự hy vọng anh chết sao?"
"Lần này anh lại thiếu một trăm vạn, em trả thay anh đi, dù sao em có thể trả được một lần thì lần thứ hai cũng trả được thôi!"
Tôi không đồng ý, anh ta mua bảo hiểm cho tôi trước thời hạn và khiến tôi qua đời ngoài ý muốn.
Khi mở mắt lần nữa.
Tôi trở lại cái ngày chồng tôi chết giả.