Trang 54 / 211 · Tổng 2532 truyện

Nhất Dạ Kinh Đình/一夜惊亭

Cần Dư
Giới thiệu
Trên đỉnh mây cô nương à.
Em là sinh mệnh. Là ánh sáng, là ngọn lửa của khao khát.
Là sự đắm chìm, là linh hồn.
Là món quà thần linh ban tặng.
Văn án 2:
Trì Đàm lòng lang dạ thú, nhăm nhe tài sản của gia đình Cố Gia như hổ đói rình mồi.
Trong lúc giằng co, căng thẳng như dây đàn với Cố Trà trước bàn đàm phán, cô hỏi: "Anh có chắc sau này sẽ không hối hận không?"
"Hối hận?" Anh cười nhạt, như thể đang châm chọc sự ngây thơ của cô.
Sau này...
Anh với vẻ mặt hèn mọn, nói: "Trà Trà, em nhìn anh một cái được không? Là anh không xứng, là anh sai rồi, em muốn anh làm gì anh cũng đồng ý, chỉ cần em nhìn anh một cái..."
#Miệng thì lớn tiếng ngược vợ nhất thời sảng khoái, sau này truy vợ thành tro tàn
Trì Đàm chó hoang hóa thành chó liếm, chó săn hóa thành chó trung thành.
Cố Trà : Bà đây chỉ cần sự nghiệp.

Hôm Nay Không Nóng

Khuyết Danh
Chỉ mới vừa nãy, người yêu tôi bất ngờ cáu gắt, lớn tiếng quát thẳng vào mặt tôi:
“Em có thể đừng làm phiền anh vì nó nữa được không?”
“Nó” mà Chu Hà nói đến — là con mèo chúng tôi cùng nuôi.
Nó đang bị nhiễm nấm da, tôi chỉ muốn tắm thuốc cho nó và nhờ anh ấy phụ một tay. Nhưng Chu Hà chẳng buồn nhìn, lười nhác gạt đi:
“Phiền lắm. Lát nữa anh còn đi chơi bóng với tụi bạn.”
Chưa dừng lại, anh còn trách ngược tôi:
“Lúc nào em cũng làm quá mọi chuyện lên. Chính em mới đang làm khổ con mèo.”
Tôi sững người.
Tối qua, bạn thân gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình trong nhóm sinh viên mới.
Có một cô gái đăng bài tìm người đi trực tổng đài bán thời gian cùng. Và Chu Hà—không hề do dự—đáp lại ngay:
Tôi đi!
Buồn cười thật.
Cầm vòi tắm phụ bạn gái thì thấy phiền, nhưng đi gọi điện thoại cả ngày với người lạ thì lại nhiệt tình.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu rõ một điều:
Mối quan hệ này… có lẽ nên kết thúc từ lâu rồi.

Ninh Thư

Zhihu

Di Hoàn Nguyệt

Thiên Phương Phương

Ctrl Anh

Tồn Du

Quân tướng quân

Lê Trấp Tiểu Lệ

Điêu Huyền Mộ Ngẫu

Giang Hoa Tự Hỏa

Kiểu Uổng Quá Chính

Bắc Cảnh Hữu Đống Ly

Liễm Chu

Khuyết Danh

Khuyết Danh
Ta và Tạ Trọng Lâu đã đính ước mười sáu năm, hắn bỗng nhiên đến hủy hôn. Sau này ta đã thưa lên Thái hậu, buộc hắn phải cưới ta.
Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta vô cùng sỉ nhục, lạnh nhạt, thậm chí còn dẫn một nữ tử về, tuyên bố muốn hưu thê rồi cưới người khác.
Lúc đó, Lục gia của ta đã suy yếu, ngay cả Thái hậu cũng không còn chịu đứng ra chủ trì công đạo cho ta nữa.
Thế nhưng, ta mang một thân cốt cách kiên cường, sao có thể chịu đựng được nỗi tủi nhục như vậy. Trong đêm tân hôn của bọn họ, ta đã châm lửa thiêu rụi Tướng quân phủ.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta lại sống lại về một tháng trước khi hủy hôn.
Lần này, không đợi hắn mở lời, ta đã chủ động vào cung, thỉnh cầu Thái hậu ban một chỉ dụ: "Thần nữ cùng Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng cứ thế giải trừ hôn ước, mỗi người tự tìm lương duyên."
Hôn ước được giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn dĩ nên vui mừng mới phải, nhưng hắn sau khi nhận chỉ thì ngày ngày đều đến Lục gia cầu kiến ta.
Ta không chịu nổi sự quấy rầy này, bèn sai nha hoàn Tiểu Chức mang lời nhắn cho hắn: "Ngươi đã không muốn cưới ta, hành động lần này của ta chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Còn đến dây dưa làm gì?"
Đêm hôm đó, ta đẩy song cửa sổ, nhìn thấy dưới ánh trăng, thiếu niên Tạ Trọng Lâu trong y phục huyền sắc đã trèo qua tường.
Hắn dừng lại trước cửa sổ phòng ta, nghiến răng nghiến lợi hỏi ta: "Lục Chiêu Ý ai nói tiểu gia không muốn cưới nàng?"

Lãnh Sơn Tựu Mộc