Truyện Ngược Logo
Truyện Ngược
Trang chủ
Tin Sách

Cung Đấu

Trang 28 / 84 · Tổng 1008 truyện

Công Chúa Hồi Triều: Chuyện Xưa Cũ Liệu Có Còn Vẹn Nguyên? - Cover image
Full

Công Chúa Hồi Triều: Chuyện Xưa Cũ Liệu Có Còn Vẹn Nguyên?

Lạc Vị Ương

Phụ mẫu của biểu muội đều qua đời, mẫu hậu ta thương tình bèn đón nàng vào cung. 

 

Từ đó, nàng hưởng trọn ân sủng của phụ hoàng và mẫu hậu, được huynh trưởng che chở, đệ đệ kính yêu. 

 

Ngay cả vị hôn phu của ta cũng khen nàng ôn nhu hiền thục, xuất chúng hơn người. 

 

Chỉ có một người là ngoại lệ. 

 

Trong mắt hắn, từ đầu đến cuối chỉ có ta, chưa từng vì ai khác mà dao động. 

 

Ta gả cho hắn, cùng hắn trải qua quãng ngày an nhiên, vui vẻ. 

 

Nhưng rồi về sau… hắn chec. 

 

Hắn bị người ta đ.â.m vô số nhát, cuối cùng bị ném xuống vực sâu.

Công Chúa Ếch - Mễ Hoa - Cover image
Full

Công Chúa Ếch - Mễ Hoa

Mễ Hoa

Tác giả: Mễ Hoa

Thể loại: Cổ Đại, Hài Hước, Huyền Huyễn, Cung Đấu, Chữa Lành, Hư Cấu Kỳ Ảo

Team dịch: Diệp Gia Gia

Giới thiệu

Năm Thái Nguyên thứ năm, vào tiết Lập Hạ, tại vương cung Bắc Lương có một vị Công chúa qua đời.

Cùng lúc ấy, một con ếch nhỏ cũng chết đi.

An Bình chính là vị Công chúa bạc mệnh đó.

Còn ta, chính là con ếch xui xẻo kia.

May mắn thay, sau khi nàng qua đời, ta đã trở thành nàng.
Con Đường Vinh Hoa Của Thái Tử Phi - Cover image
Full

Con Đường Vinh Hoa Của Thái Tử Phi

Tú Mộc Thành Lâm

Thể loại: Đầu thai chuyển thế, xuyên không
Số chương: 155 chương
Editor: Vy Vy1505

Giới thiệu

Kỷ Uyển Thanh có hai đời kí ức, đời trước vốn là người hiện đại, hiện tại đầu thai ở cổ đại thành một tiểu oa nhi.

Cứ tưởng cuộc sống hạnh phúc, gia đình hoà thuận cho tới già.

Ngờ đâu biến cố xảy ra...

Đây cũng là điều khiến Kỷ Uyển Thanh bất mãn.

Cha mẹ mất sớm, trở thành bé gái mồ côi, hai chị em son sinh từ Hầu phủ đích nữ lại thành ăn nhờ ở đậu.

Còn bất mãn hơn chính là vị cô mẫu Kế Hoàng Hậu chưa từng qua lại bao giờ, vì lợi ích nên đẩy nàng ra, gả cho Thái tử do nguyên hậu sinh.

Nhưng mà, chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng đến quá trình nàng đi lên con đường độc sủng Đông Cung, một đường thăng chức.
Cố Tích Hoan - Cover image
Full

Cố Tích Hoan

Zhihu

Ta là một thứ nữ do sấu mã [*] sinh ra, là kẻ thấp hèn nhất trong phủ Thừa tướng.  

Đích tỷ của ta cao quý vô song, còn là nữ nhân của Hoàng đế.

Thế nhưng, nàng ta lại chẳng thể sinh con!

Vậy nên, một kẻ hèn mọn như ta lại trở thành công cụ để nàng ta giữ vững ân sủng...

[*] sấu mã (瘦马): những cô gái nghèo bị bán vào các gia đình giàu có để làm vợ lẽ hoặc tỳ thiếp, có cuộc sống khổ sở, không được coi trọng.

Có Bệnh - Nhân Gian Phế Liệu - Cover image
Full

Có Bệnh - Nhân Gian Phế Liệu

Nhân Gian Phế Liệu

Ta đã giết heo trong cung bốn năm. Lưỡi rìu đi tới đâu, đều không còn đường sống.
Mỗi lần giết một con heo, ta lại niệm một tiếng Phật.
Kỹ năng giết heo thuần thục của ta được một vị hoàng tử để mắt đến, hắn thu nhận ta làm tâm phúc.
Ta làm lưỡi đao đoạt mạng, hắn làm kẻ đồ tể vung đao.
Giết người chém đầu, A Di Đà Phật; chôn xác tại chỗ, thiện tai thiện tai.

Chờ Mùa Xuân Đến - Thất Nguyệt Lệ - Cover image
Full

Chờ Mùa Xuân Đến - Thất Nguyệt Lệ

Thất Nguyệt Lệ

Tác giả: Thất Nguyệt Lệ
Thể loại: Cổ Đại, SE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành
Team dịch: Hồng Trần Vô Định
Giới thiệu
“Tướng quân xuất chinh trở về rồi, lại còn mang theo một nữ nhân đang mang thai.”

Sơn Nại vừa nói, vừa len lén nhìn thần sắc của ta.

Ta đưa tay khều mấy cục than trong lò, rõ ràng mới đến tháng mười, không biết cớ gì trong phòng lại lạnh đến thế?

Ánh mắt lướt qua, thấy gương mặt đỏ bừng cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Sơn Nại, lúc ấy ta mới hiểu ra.

Không phải trong phòng lạnh, mà là ta sợ lạnh.

Ta dứt khoát thu tay lại, giấu vào ống tay áo, lòng bàn tay dần dần ấm lên.

Nhìn vẻ mặt cẩn trọng chờ ý kiến của Sơn Nại, ta khẽ mỉm cười nhạt.

“Nếu đã vậy, thì đuổi cô nương mà ta chuẩn bị cho hắn trước đây đi.”

Sơn Nại hơi khựng lại, cuối cùng cũng không nói gì mà lui ra.

Nàng đã theo ta mười năm, tự nhiên hiểu rõ tâm ý của ta.

Nói ra thì ta và Tàng Viễn đã thành thân mười năm, cuối cùng hắn cũng sắp có cuộc sống của riêng mình rồi.

Ánh sáng ngày càng ngắn lại, vừa qua giờ Thân, trời đã nhá nhem tối.

Ta vội vàng ăn xong bữa tối qua loa, chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi, tiện thể dặn Sơn Nại đi khóa cửa.

Nàng mãi không động đậy, ánh mắt cứ thỉnh thoảng nhìn ra cửa.

Ta biết nàng đang chờ ai.

“Khóa đi, hôm nay hắn sẽ không tới đâu.”

Câu này dường như là nói với Sơn Nại, cũng như nói với chính ta.

Nói xong, ta thổi tắt nến, chui vào ổ chăn, vậy mà dù đắp một lớp chăn thật dày, ta vẫn run cầm cập.

Có lẽ không phải vì lạnh, mà vì đau – cơn đau từ trong xương tủy, dẫu đã bao năm vẫn không quen được.

Trong cơn mơ màng, xung quanh bỗng trở nên ấm áp, theo đó là một mùi hương quen thuộc.

Nói cũng kỳ lạ, rõ ràng y phục của chúng ta đều do gia nhân trong phủ giặt, nhưng chỉ trên người hắn lại luôn có hương nắng, ngửi vào khiến người ta thấy ấm áp.

Ta lờ mờ mở mắt, quả nhiên trong chăn có thêm một người.

Hắn như mọi lần, nằm ngay bên cạnh ta, ấm hơn cả lò lửa lớn.

“Ngươi làm sao vào đây được?”

Trong phòng yên lặng hồi lâu, không ai lên tiếng.

Ta nhìn đường nét gương mặt Tàng Viễn trong bóng tối, mấy tháng không gặp, hắn dường như gầy đi một chút.

Chắc là cảm nhận được ánh mắt của ta, Tàng Viễn cuối cùng cũng mở miệng:

“Leo cửa sổ.”

Câu trả lời bất ngờ suýt nữa khiến ta bật cười, nhưng cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực khiến ta nhịn lại, chỉ nhẹ ho vài tiếng, lấy cớ để hỏi tiếp:

“Ngươi không đi bồi nàng ấy sao?”

“Nàng ấy ngủ rồi.”

Tàng Viễn vẫn như cũ, ít lời, hỏi một đáp một, ta không hỏi thì hắn cũng không nói.

Bị hắn làm cho mất cả buồn ngủ, thêm vào đó cơn đau trên người cũng giảm bớt, hiếm khi ta lại có hứng nói nhiều:

“Nàng ấy tên gì?”

Ánh mắt sắc bén của Tàng Viễn như kim nhọn rơi trên mặt ta, dù trong bóng tối, ta vẫn cảm thấy chột dạ, vô thức thu người vào sâu trong giường.

Cuối cùng, Tàng Viễn cũng đáp lời:

“Nhiễm Tuyết Linh.”

Ta lấy can đảm hỏi tiếp:

“Đứa nhỏ được mấy tháng rồi?”

“Bốn tháng.”

Ta đếm nhẩm trên tay, Tàng Viễn xuất chinh ba tháng, nghĩa là đã quen biết nàng trước khi xuất chinh.

Không ngờ ta lại chậm hiểu đến thế, trước đó còn bày mưu tính kế giới thiệu cô nương khác cho hắn, chẳng trách hắn chẳng bao giờ tỏ ra dễ chịu với ta.

Dẫu chưa từng gặp Nhiễm Tuyết Linh, nhưng nghe nói nữ nhân mang thai thường hay thay đổi thất thường, tính khí kỳ quặc.

Nếu nàng biết Tàng Viễn tối nay ngủ ở chỗ ta, e rằng sẽ nổi trận lôi đình.

Đây lại là đứa con đầu tiên của Tàng Viễn, nếu xảy ra điều gì không hay...

Những gì ta nợ hắn đã đủ nhiều, kiếp này trả không hết, không thể để chồng chất thêm nữa.

Nghĩ kỹ rồi, ta lại mở lời:

“Ngươi đừng tới đây nữa.”

Tàng Viễn không đáp, nhắm mắt như đã ngủ, nhưng ta biết hắn còn thức.

“Thân thể ta đã khá hơn nhiều, bao năm qua ngươi đối với ta cũng đủ tốt rồi.” Ta suy nghĩ rồi nói tiếp:

“Nếu Gia Trụ nơi suối vàng có linh thiêng, huynh ấy cũng sẽ cảm tạ ngươi.”

Tàng Viễn cuối cùng không giả vờ nữa, hắn dứt khoát rời giường, mở cửa, bước ra ngoài.

Hắn nói:

“Được.”

Hành động của hắn khiến chỗ ấm áp vừa có trong ổ chăn lại lạnh lẽo như cũ.

Ta kéo chặt chăn, lắng nghe tiếng bước chân hắn mỗi lúc một xa, mở cửa, đi ra, rồi đóng cửa.

Gia Trụ là biểu ca của ta, cũng từng là Tam hoàng tử – Vạn Kỳ Gia Trụ.

Mười năm trước, hắn mưu phản, bị tru di, cả gia tộc Thư thị chỉ còn lại ta một người sống sót.

Có lẽ vì nhắc đến cái tên đã lâu không xuất hiện này, trong giấc mơ, ta lại mơ thấy những chuyện đã qua từ lâu.

Chiêu Hồn - Cover image
Full

Chiêu Hồn

Sơn Chi Tử

Từ thiếu niên Ngũ Lăng* cho đến nghịch thần phản quốc, cả đời Từ Hạc Tuyết tội lỗi chồng chất.

*

Dẫu cho chàng nhận tội bỏ mình đã mười lăm năm, trên đường phố Đại Tề vẫn chưa từng thôi đàm luận chuyện cũ, phỉ nhổ việc ác của chàng.

Nghê Tố chẳng bao giờ nghĩ rằng vào năm thứ mười lăm kể từ sau khi Từ Hạc Tuyết qua đời, nàng sẽ gặp chàng giữa đồng tuyết mênh mông.

Chàng chẳng hề hung ác như lời đồn, lại càng không phải thân cao mấy trượng, mặt xanh nanh vàng.

Chàng khoác chiếc áo lạnh đen tuyền mà nàng vừa mới đốt thành tro, tay cầm một ngọn đèn hiu hắt, gió thổi chẳng lay động góc áo, tuyết rơi chẳng dính đầu vai. Chàng bước chân trần đến trước mặt nàng, hỏi:

“Nàng là ai?”

Nghê Tố hối hận không cùng, nếu sớm biết áo lạnh kia dành cho Từ Hạc Tuyết, nàng sẽ chẳng bao giờ cho nó vào chậu than.

Nhưng sau đó, anh trai mất tích, nhà cửa bị đoạt. Lúc Nghê Tố sa cơ thất thế, tủi nhục không thôi thì bên người nàng chỉ còn mỗi cô hồn Từ Hạc Tuyết bầu bạn.

Chàng cùng nàng cắn răng bò ra khỏi bùn tanh, đứng thẳng eo, tìm anh trai, đòi công lý.

Chàng bên nàng xuyên qua mưa tuyết, đi hết đông xuân.

Khi mọi tâm nguyện viên mãn, nàng và Từ Hạc Tuyết đường ai nấy đi. Nàng mặc áo cưới, sắp sửa lấy vị công tử có gia thế, có dung mạo lẫn phong tư đều cực kỳ xuất chúng.

Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, cô hồn Từ Hạc Tuyết ngồi giữa tán cây trải đầy sương hoa lại nhìn thấy nàng mặc hồng y, ôm nến hương, đội gió tuyết chạy đến.

“Nàng không thành thân nữa à?”.

“Em muốn chứ.”

Từ Hạc Tuyết mím môi, quay mặt đi chẳng muốn nói thêm với nàng nữa.

Cô gái dưới tán cây ngước lên nhìn chàng, sương tuyết ướt đẫm tóc mai:

“Từ Hạc Tuyết, em có nhiều nến và hương lắm, em có thể nuôi chàng thật lâu, chẳng sợ người ma khác lối, chúng ta cứ như vậy cả đời, có được không?”

Giới thiệu vắn tắt: Áo lạnh chiêu hồn, theo ta một đời.
Chất Nữ - Cover image
Full

Chất Nữ

Cuồng Thượng Gia Cuồng

Chỉ vì một câu "Họa quốc yêu cơ" của Hoàng Thái tử Đại Tề, nàng thân là chất nữ phải ăn nhờ ở đậu, khổ càng thêm khổ.

Hôm nay nàng bỏ hết tất cả làm lại từ đầu, tuyệt đối không lấy sắc làm người. Chẳng qua là lần này nàng nữ giả nam trang, một lòng dựa vào tài nghệ kiếm sống, vì sao Hoàng Thái tử lại nói mắt nàng chứa xuân sắc, nàng muốn dựa vào gương mặt này để kiếm sống?

Nàng vội vàng giải thích, muốn nói với Thái tử, ngài thật sự nhìn lầm rồi. Thế nhưng Thái tử điện hạ lại nói: Ít lải nhải đi, ta sẽ thưởng cho ngươi cơm ăn!!
Cha Mỹ Nhân Của Ta Hắc Hoá Rồi!!! - Cover image
Full

Cha Mỹ Nhân Của Ta Hắc Hoá Rồi!!!

Tiểu Tân Trà

Tác giả: Tiểu Tân Trà

Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Gia Đình, Cung Đấu, Xuyên Không

Team dịch: Thế Giới Tiểu Thuyết

Giới thiệu

Xuyên không đến thời cổ đại, Khương Dao nhận được một thân thế đầy buff: một người cha mỹ mạo như bình hoa, cùng với người mẹ quyền cao chức trọng.

Mẹ cô sau khi sinh cô xong liền vứt cô cho người cha ở nông thôn chăm sóc, còn mình quay lại hoàng thành tranh quyền đoạt vị. Mãi đến khi người cha cực khổ nuôi nấng cô trưởng thành, mẹ cô mới nhớ ra rằng mình còn có một đứa con gái và một người chồng.

Năm đó, cô tám tuổi.

Giữa việc tiếp tục cùng cha làm ruộng hay theo mẹ về kinh thành, cô dứt khoát chọn cái sau.

Dù sao nhà mẹ cô thật sự có ngai vàng cần kế thừa, dù sao cô cũng được nuông chiều từ nhỏ, cuộc sống điền viên quả thật không hợp với cô.

Rồi cô phát hiện mình đã đánh giá thấp sự hiểm ác của quyền mưu thời cổ đại, là một kẻ yếu đuối, cô bị hành hạ tàn nhẫn và cuối cùng chết rất thảm.

Khi biết tin cô đã chết, mẹ cô chỉ bình thản bồi dưỡng các hoàng tử khác, cuối cùng vẫn là cha cô thay cô thu dọn thi thể và mang cô về nhà.

Trọng sinh trở lại năm tám tuổi, Khương Dao thấu hiểu sâu sắc: đã yếu thì đừng có chơi nữa.

Khi mẹ cô lại đến đón cô, cô lập tức ôm chặt chân cha và khóc lớn: "Con không muốn rời xa cha đâu!"

Cha cô lại vuốt đầu cô, mỉm cười dịu dàng: "Được thôi, vậy chúng ta cùng đi."

Khương Dao: …Khoan đã! Trước đây không phải cha nói vậy mà!?

…

Ban đầu cô tưởng kiếp này khởi đầu bất lợi, không chỉ phải tìm cách bảo toàn mạng sống mà còn phải bảo vệ người cha mỹ nhân yếu đuối không thể tự lo liệu mà cứ thích chen chân vào mọi chuyện.

Cho đến khi cô phát hiện, cha cô vừa dỗ cô ngủ xong thì quay đầu lại bắt đầu đại sát tứ phương.

…Sự việc phát triển sao lại không giống những gì cô nghĩ?

…

Cha: Ở kiếp trước, nhìn cô chết yểu, cha đau lòng đến tan nát gan ruột, hối hận khôn nguôi.

Ở kiếp này: …Ừm, hôm nay lại là một ngày cha từ con hiếu rồi.
Cầu Chu Tước - Cover image
Full

Cầu Chu Tước

Họa Thất

Trần Loan là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới gối lão thái thái, được nâng niu chiều chuộng, vô cùng mong manh. Khi mối tình đầu thời niên thiếu chớm nở, nàng đi theo sau Bát hoàng tử hung ác nham hiểm mấy năm.

Cuối cùng nghe lời đầu độc của di nương và thứ nữ, mười dặm hồng trang, áo cưới rực lửa, gia nhập Đông Cung.

Thái Tử Kỷ Tiêu là kẻ đoạn tụ chi phích (1), suốt ngày uống rượu mua vui cùng các phụ tá ở Đông Cung, mê muội vô đạo, vị trí trữ quân (2) lung lay sắp đổ. Nàng mệt mỏi khi cả ngày phải che giấu và đối phó, thậm chí còn bị gia tộc coi là đứa con bỏ đi.

Bát hoàng tử Kỷ Hoán dùng thủ đoạn sấm sét kế vị, vào đêm Thái Tử bị phế bỏ, nàng bị đưa vào tẩm cung của tân quân (3), sắc mặt người đàn ông đã trở thành cửu ngũ chí tôn hung ác nham hiểm đến cùng cực.

Một đêm mộng hoang đường, nàng mất đi thân thể trong sạch.

Ngày hôm sau, lúc nàng uống hết chén rượu độc thứ muội đưa tới, hồn về tây thiên, cơ thể lạnh băng, nằm trong vòng tay vị quân vương thô bạo, nàng cảm giác được bàn tay hắn run rẩy kịch liệt.

Một ngày nọ khi sống lại, hôn ước của nàng và Thái Tử đã được ấn định, không còn cách nào khác, nàng hoảng loạn xông phủ hoàng tử, khóe mắt ngấn lệ. Ngón tay thon dài của người đàn ông giúp nàng lau khô nước mắt, hỏi: “Gả cho hắn ta hay gả cho ta?”.

Kỷ Hoán nhíu mày, gương mặt lạnh nhạt, không thuần thục dụ dỗ: “Phủ hoàng tử rất sạch sẽ, hậu viện không người, nếu nàng vào phủ, mọi chuyện sẽ do nàng quyết định.”

Trần Loan không biết, người đàn ông này bởi vì câu nói lí nhí “Gả cho chàng” của nàng, ngày đêm không nghỉ bố trí hơn một tháng, trước khi nàng xuất giá hắn sẽ bước lên vị trí tối cao kia, danh chính ngôn thuận cướp đoạt hôn sự của Kỷ Tiêu.

(1) Đoạn tụ chi phích: Chỉ mối quan hệ đồng tính giữa nam giới.

(2) Trữ quân: Người kế thừa ngai vị.

(3) Tân quân: Quân vương mới lên ngôi.
Cao Thủ Võ Lâm Chăm Chỉ Làm Vợ Hiền Dâu Thảo - Cover image
Full

Cao Thủ Võ Lâm Chăm Chỉ Làm Vợ Hiền Dâu Thảo

Mộng Phiến Bối

Nàng là cao thủ võ lâm xếp thứ ba thiên hạ, chẳng may luyện công bị tán loạn chân khí tẩu hỏa nhập ma, không thể tùy ý vận công, ngày nào chưa trị dứt được thì ngày đó vẫn còn nguy cơ mất mạng. Bởi vậy nàng nghe lời sư công phải tìm gấp một phu quân để lấy dương bổ âm áp chế xuống. Vừa hay trong nhà có sẵn cô em gái đã đính hôn từ nhỏ nhưng nay không muốn gả nữa, dưới sự lừa phỉnh của bà mẹ kế và ông bố cặn bã, nàng bèn nhảy luôn vào màn diễn thay mận đổi đào.

Cành Đào Bên Hiên - Cover image
Full

Cành Đào Bên Hiên

Miêu Thất

Tác giả: Miêu Thất

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, thị giác nữ chủ, BE.

Dịch bởi: Gin

Beta: Mây

Văn án:

Bên ngoài hiên mưa rơi không ngớt, bên trong khung cửa hoa oằn trĩu buông mình, chàng tựa nép bên tai ta nói rằng: “Nhĩ Yên, nàng có thể vì ta … múa thêm một điệu cuối cùng nữa được không?”

Thái Tử và Thái Tử Phi phu thê ân ái, nhưng còn ta chỉ là một Trắc Phi bên cạnh người.

Ta là một vũ cơ, vào năm mười sáu tuổi ta được Hoàng Thượng ban tặng cho Ứng Tầm. Theo lí mà nói thân phận này của ta vốn không xứng làm Trắc Phi của chàng, nhưng chàng đã lấy ba vạn binh mã trong tay ra đổi lấy.

Ta đến tìm chàng, chàng chỉ nắm chặt lấy tay ta mà nói: “Nhĩ Yên, nàng phải là chính thê của ta.”

Lúc Ứng Tầm thốt ra lời này là năm chàng mười bảy tuổi, đương tuổi thiếu niên, gương mặt anh tuấn tựa trong tranh bước ra.

Những kỉ niệm thời niên thiếu lúc nào cũng trong sáng, đẹp đẽ.

Nó đẹp đẽ đến nỗi đã khiến ta quên mất, lời hứa của chàng thiếu niên năm đó vốn không đáng tin cậy.

Một năm sau đó, Thái Tử đã lấy cháu gái của thượng thư đại nhân. Ta không đi xem chỉ ngồi trong tẩm điện nhìn cành hoa đào nép mình bên cửa sổ. Cành lá mảnh mai treo những cánh hoa mong manh.

“Hoa nở thật đẹp.” Vãn Giang bước vào bỗng thốt lên tán thưởng sau đó thở dài, “Đốn đi thật đáng tiếc.”

Ta không đáp lời, bỗng nhớ đến việc của ba năm về trước. Lúc ta cùng cô ấy trồng cây hoa đào này đã từng hỏi: “Điện hạ có thích hoa đào không?”

Đúng lúc cô ấy đang lấy một chiếc khăn tay dịu dàng lau đi vết bụi trên tay ta.

Vãn Giang ngước nhìn, mỉm cười: “Không tính là thích, chỉ là đối với ngài ấy mà nói, nó rất quan trọng.”

Nghe nói hôm nay Thái Tử Phi vào cung trên đầu có cài một cây trâm khảm hoa đào.

Hoá ra lý do cô ấy nói rất quan trọng lại vì thế này.

“Đốn bớt đi.” Ta nhẹ giọng đáp lời Vãn Giang, “Màu hoa đào khiến ta chướng mắt.”
Cẩm Đường - Tiểu A Thất - Cover image
Full

Cẩm Đường - Tiểu A Thất

Tiểu A Thất

Hài cốt của ta bị Trấn Hồn Châu toả định mười ba năm, hồn phách của ta nhàm chán đến nỗi sắp tan rồi.

Lại gặp được thiên kim tiểu thư thật bị hầu phủ đuổi ra khỏi cửa

Nàng nằm phía trên hài cốt của ta, nước mắt rơi lã chã: “Ta muốn chết, ngươi muốn sống, chúng ta hãy đổi chỗ nhau đi!”

 

Cấm Đình - Cover image
Full

Cấm Đình

Lưu Diễn Trường Ngưng

ạn đang đọc truyện Cấm Đình của tác giả Lưu Diễn Trường Ngưng. Một đoạn《 Thải Thư Oán 》, chứa ngàn vạn nỗi nhớ.

Xa cách muôn trùng mây, trong thư kể khôn xiết…

“Diệp hạ Động Đình sơ,

Tư quân vạn lý dư.

Lộ nùng hương bị lãnh,

Nguyệt lạc cẩm bình hư.

Dục tấu Giang Nam khúc,

Tham phong Kế Bắc thư.
Các Nương Nương, Gặp Ta Chớ Run - Cover image
Full

Các Nương Nương, Gặp Ta Chớ Run

Hà Điền Điền

Tác giả: 何田田

Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Cung Đấu, Chữa Lành

Team dịch: Hồng Trần Vô Định

Giới thiệu

Kiếp trước, ta là một ác quan tàn khốc. Sau khi c.h.ế.t, địa phủ phán rằng ta s.á.t nghiệp quá nặng, liền trừng phạt ta kiếp sau làm nữ nhân.

Ta khinh thường mà cười nhạt, lúc đi qua cầu Nại Hà, ta tung một cước hất đổ nồi canh Mạnh Bà, một giọt cũng không uống.

Nhìn dung nhan như hoa như ngọc e thẹn trong gương, ta cười lạnh. Đây mà gọi là trừng phạt sao?

Rồi sau đó, ta tiến cung.

Hoàng thượng: "Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Ngươi chẳng phải là chưởng hình cô cô của Thận Hình Ti sao?"

Các Lão Phu Nhân Dưỡng Thành Ký - Cover image
Full

Các Lão Phu Nhân Dưỡng Thành Ký

Mạn Bộ Trường An

Câu chuyện kể về một thư sinh hùng mạnh cứu một cô gái xinh đẹp khỏi hiểm nguy đáng sợ. Sau khi cứu cô gái, thư sinh nói rằng không cần phải chờ đến kiếp sau để đền ân tình, mà họ có thể làm điều đó ngay trong kiếp này. Cô gái cảm kích vô cùng và nói rằng sẽ kết cỏ ngậm vành báo ân trong kiếp sau.

Nhiều năm sau đó, trong kinh thành, những quý phu nhân nói về vợ của một người đàn ông giàu có, nhưng họ cũng nhận thấy rằng cô ta không giỏi gì khác ngoài việc sinh con. 

Cô gái đã trở thành một người vợ tận tâm và mẹ vô cùng yêu thương con cái của mình. Khi nhìn con trai chạy nhảy trong sân, cô ta chỉ việc cười cười và phe phẩy cái quạt tròn...
Buông Rèm Pha Lê - Cover image
Full

Buông Rèm Pha Lê

Nguyên Viện

Ngày Thái tử cập quan, trùng hợp là rằm tháng Giêng (Tết Nguyên Tiêu), cung đình đều giăng đèn rực rỡ, Đông cung cũng tổ chức yến tiệc linh đình.

Nhưng không ngờ được, Thái phó từ trước đến giờ có tiếng thanh cao, lãnh đạm, là người bình tĩnh vô cùng lại uống đến mơ màng, thần trí không rõ.

Hắn có tâm sự đè nén đã lâu, đó là vị cô nương bên cạnh thái tử kia rất giống vị hôn thê đã mất sớm của hắn.

Lúc này bốn bề yên tĩnh, hắn mở miệng.

Hắn tính thử gọi nhũ danh khi còn bé của nàng: "Trân Trân, là nàng sao?"

Sau tấm rèm pha lê, Vệ Sóc nhẹ nhàng nâng cằm Diêm Vũ, hơi thở lạnh lẽo phả vào cổ nàng: "Thái phó hỏi nàng kìa, trả lời đi."

Một lúc lâu sau mới nghe giọng nói mềm mại nhẹ nhàng của nàng: "Thiếp thân vô danh, thái phó say nên nhận lầm người rồi."

*

Không lâu sau, thái phó được thánh ân sủng ái, định ra một mối hôn sự tốt đẹp. Chỉ là đêm tân hôn, tân nương chưa kịp gặp tân lang đã bị thái tử Vệ Sóc vén khăn.

"Chỉ cần giống là có thể cướp đi sao?".

"Thái phó dạy như thế, bổn cung cũng học theo vậy."
Bốn Lần Gả - Cover image
Full

Bốn Lần Gả

Mặc Thư Bạch

VĂN ÁN

Triệu Bồng sống lại ba lần, gả cho Tần Thư Hoài ba lần.

Lúc hắn mười bảy tuổi vẫn còn là hạt nhân, nàng lấy thân phận công chúa gả cho hắn, hắn hại nàng chết;

Lúc hắn hai mươi tuổi làm hoàng tử, nàng lấy thân phận nữ tướng quân gả cho hắn, hắn ám sát nàng;

Lúc hắn hai mươi lăm tuổi trở thành Vương gia quyền cao chức trọng, nàng lấy thân phận thiên kim Thừa tướng gả cho hắn, hắn bỏ độc nàng chết.

Nàng thề nàng tuyệt đối không gả cho hắn nữa.

Chờ mở mắt lần nữa, Triệu Bồng trở thành công chúa si tình phụ tá ấu đệ lên ngôi, tay cầm binh quyền, thủ tiết ba năm.

Cũng là kình địch Nhiếp chính vương Tần Thư Hoài để ý duy nhất, không dám động vào lúc bấy giờ.

Đối mặt với thân phận này, Triệu Bồng kích động đến mức khóc lóc chảy nước mắt nước mũi.

Nàng bầu bạn với hắn từ khi hắn yếu ớt thấp hèn đến khi hắn có được quyền khuynh triều đình, trong tay tất cả đều là thóp của hắn.

Cùng Tần Thư Hoài trở thành chính địch, đại khái là chuyện may mắn nhất bốn đời của nàng.

Mà Tần Thư Hoài ôm bài vị của Triệu Bồng sáu năm phát hiện Trưởng công chúa quả phụ này rất giống thê tử chết sớm của hắn.
Bổn Cung Không Thể - Cover image
Full

Bổn Cung Không Thể

Bố Đinh Lưu Ly

1.

Công chúa của Kỷ gia không ai dám đụng vào.

Đại Công chúa cả đời không xuất giá, nhận di chiếu phụ quốc, nắm cả triều chính; Nhị Công chúa gả cho ngoại tộc hòa thân, chưa đầy mấy năm đã thành công đánh bại địch quốc rồi về nước, nuôi dưỡng nam nhân bắt về từ địch quốc, sống một cuộc sống tiêu dao…

Chỉ mình Tam Công chúa Kỷ Sơ Đào đã mười sáu tuổi, sở hữu dung nhan hại nước hại dân nhưng lại là một con cá ướp muối ngây thơ, ngay cả tay nam nhân cũng chưa từng chạm vào lần nào. Hai vị tỷ tỷ của nàng thảo luận với nhau, quyết định tặng mấy nam nhân cho nàng để rèn luyện lòng can đảm.

Đối mặt với vô số mỹ nam, Tam Công chúa không hề rung động, thấy ai cũng lắc đầu nguầy nguậy.

Nhị tỷ không kiên nhẫn, hỏi nàng rốt cuộc thích mẫu người như thế nào? Cho dù người nọ là thần tiên trên trời cũng sẽ kéo xuống cho nàng!

Kỷ Sơ Đào lưỡng lự hồi lâu, nhớ tới những giấc mơ quái dị mà dạo gần đây mình hay mơ thấy, bèn khe khẽ nói: “Thì… Mẫu người như Kỳ Tiểu Tướng quân?”

Không lâu sau, các tỷ tỷ thật sự lôi Kỳ Tiểu Tướng quân từ trong nhà lao ra, đóng gói đưa đến bên cạnh Kỷ Sơ Đào.

2.

Kỳ Viêm xuất thân từ trâm anh thế gia, thành danh từ thuở niên thiếu, song lại bị liên lụy tới vụ mưu nghịch của Lang Gia Vương mà bỏ tù.

Ngay lúc nguy khốn nhất, hắn bị người khác coi như lễ vật tặng cho Tam Công chúa.

Kỳ Viêm không thể không nằm gai nếm mật vì đại cục.

May mà Tam Công chúa là một tiểu mỹ nhân yếu đuối, thoạt nhìn rất dễ khống chế. Kỳ Viêm quyết định tương kế tựu kế, lợi dụng ngược lại nàng ta…

Ánh nến mờ ảo, lụa đỏ rèm mềm.

Nhìn nam nhân cao lớn tuấn mỹ đang từng bước đến gần mình, Tam Công chúa không khỏi sốt ruột đến mức khuôn mặt đỏ bừng: “Tiểu Tướng quân hãy bình tĩnh! Không thể, không thể…”

Sau này, hắn là bề tôi ngang tàng của nàng, nàng là chốn dịu dàng của hắn.

Tam Công chúa nhan sắc hại nước hại dân thực tế ngây thơ, đáng yêu vô cùng x Thiếu Tướng quân bề ngoài lạnh nhạt thực tế ảo tưởng quá đà, tự chinh phục bản thân.

(Nam chính có dã tâm, khát vọng chiếm hữu rất mạnh, khả năng cao là nhảy qua nhảy lại giữa ranh giới hóa điên.)

Hướng dẫn đọc truyện:

1. Nam nữ chính từ thể xác đến tâm hồn chỉ có nhau, cốt truyện để phục vụ cho diễn biến tình cảm, diễn biến tình cảm là để phục vụ cho ngọt ngào.

2. Nữ chính có thể mơ thấy tương lai, bối cảnh lịch sử hư cấu, xin đừng bới lông tìm vết.
Blogger Xuyên Thành Trân Phi - Cover image
Full

Blogger Xuyên Thành Trân Phi

Khuyết Danh

Tôi xuyên thành một cung nữ quét dọn ở Phượng Ngô Cung.

 Kim thủ chỉ duy nhất của tôi, chính là có thể nghe thấy tiếng lòng của cây cối.

Cây trinh nữ ở cung Quý phi nói: “Lão Hoàng đế thích ăn bánh hoa quế.”

 Cây nguyệt quý ở điện Chân tần nói: “Rõ ràng người thích nhất là yếm đỏ.”

Tôi đi khắp hậu cung, chuẩn bị sẵn bánh hoa quế, bày yếm đỏ ở nơi dễ thấy nhất…

 Về sau, Hoàng hậu nương nương thăng tôi lên làm nhất đẳng cung nữ.

 Tôi đang chuẩn bị thi triển tài năng.

 Bất ngờ một đạo thánh chỉ hạ xuống.

Hoàng thượng, phong tôi làm Trân phi.

← Trước
1...272829...84
Sau →

Truyện Ngược

Đọc truyện online miễn phí với kho truyện phong phú

Trang chủTìm kiếm

© 2024 Truyện Ngược. All rights reserved.