Trang 29 / 84 · Tổng 1008 truyện

Tiêu Lạt Thố Đầu

Khuyết Danh
Đêm hôm đó, sau khi ta giết chế./t Đại tướng quân, Hoàng hậu đã đến.
Muội ấy nói Hoàng tỷ vất vả rồi, bệ hạ sai muội mang đến một bình rượu, chúc mừng Hoàng tỷ khải hoàn trở về.
Ta thích nhất là uống rượu hoa đào, hắn vẫn còn nhớ rõ.
Lúc nhỏ, ta thường hay dẫn hắn đi thu thập hoa đào, đó là một trong số ít những ký ức vui vẻ thời thơ ấu của chúng ta.
Trong lòng dâng lên chút ấm áp, nhưng sự ấm áp này còn chưa lan tỏa, đã bị cơn đau thấu xương thay thế, lan ra khắp tứ chi bách hài.
"Trưởng công chúa, …bệ hạ …xin tỷ đừng trách." Khuôn mặt Hoàng hậu ẩn khuất trong bóng tối, "Là các vị đại thần ép ngài ấy."
Phải rồi, những năm qua, tay ta đã nhuốm đầy máu tanh, một người tỷ tỷ đầy tội lỗi như vậy, bị trăm quan ghét bỏ, thật sự không xứng với danh tiếng của một vị minh quân như hắn.
Ta cười nhạt một tiếng, …ngã xuống.
Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê, ta ngửi thấy mùi dầu thông đang cháy.
Giế.,t người thì phải diệt cỏ tận gốc, hoàng đệ, đệ học được rất tốt.

Bạc Yên

Oản Tương
Tác giả: Oản Tương
Số chương: 75
Thể loại: Nguyên sang, Cổ đại, HE, Trọng sinh, Cung đấu, Cung đình hầu tước, Cường thủ hào đoạt, Bạch nguyệt quang, Phi song khiết
Nguồn convert: Nhạc Thanh Tâm (Wikidich)
Editor: Nhà Bà Nana
_
Tóm tắt: 【Cung đấu phi song khiết + Nam chính cường đoạt / trúc mã hỏa táng tràng + Sau khúc dạo đầu là độc sủng】
【Đế vương cuồng si VS Sủng phi bạch nguyệt quang mong manh】
VĂN ÁN
Mạnh Khanh Nghi bị vị đế vương tàn nhẫn, độc ác kia cưỡng đoạt vào cung.
Hắn dùng thủ đoạn hèn hạ không nói, còn chia cắt nàng và trúc mã.
Nàng hận thấu người đàn ông này.
Không thị tẩm, không tranh sủng, chuẩn bị sống trọn đời trong hậu cung.
Thế nhưng đế vương lại không bận tâm, chỉ cần người nàng còn ở hậu cung, dù phải cao cao tại thượng cung phụng, hắn cũng cam lòng.
Vào cung năm thứ ba, Mạnh Khanh Nghi nghe tin trúc mã của mình, người vốn ôn hòa, là quân tử đoan chính – Bùi Tịch, đã khởi binh tạo phản.
Hắn ta diễn cảnh thâm tình chưa từng đổi thay: “Khanh Nghi, chỉ có làm vậy, ta mới có thể giành lại nàng.”
Nàng tin, dùng mọi thủ đoạn trốn ra khỏi cung, nhưng lại rơi vào bẫy của hắn.
Bùi Tịch dùng Mạnh Khanh Nghi làm vật trao đổi, muốn đế vương một mình đến chuộc.
Không ai ngờ rằng, hắn thật sự bỏ xuống giang sơn và tính mạng của mình, đơn thương độc mã đến.
Nhưng Bùi Tịch lại không giữ lời hứa, ngay trước mặt hắn, hắn ta dùng một kiếm kết liễu Mạnh Khanh Nghi.
Cái nhìn cuối cùng trước khi Mạnh Khanh Nghi ra đi là hình ảnh đế vương ở trước thi thể nàng quặn lòng đau đớn phun ra một ngụm máu tươi.
Khi Mạnh Khanh Nghi mở mắt lần nữa, nàng trở về năm đầu tiên vừa vào cung.
Chân trước vừa dùng thái độ lạnh lùng như sương tuyết đuổi đi vị đế vương cao cao tại thượng.
Sau lưng lại hoàn toàn thay đổi thái độ, mềm mại yếu ớt xin hắn đêm nay ở lại bầu bạn với mình…
Ánh mắt đế vương lộ rõ vẻ vui sướng khó che giấu: “Nàng nói gì?”.
Đời này, nàng muốn vươn tới địa vị cao nhất, nắm giữ quyền lực tối thượng, đồng thời cũng muốn ôm chặt đùi đế vương.
Thế nhưng không ngờ đến, Bùi Tịch – kẻ đã tự tay giết nàng ở kiếp trước, kiếp này lại hai mắt đỏ hoe quỳ xuống đất, xin nàng hãy nhìn lại hắn…
【Nam chính cuồng si chỉ biết yêu đương+ Có thực quyền + Thiên vị trắng trợn táo bạo】

Thanh Hoan Độ Ngã
Sau khi xuyên thành phi tử không được sủng ái của bạo quân, ta đã lén lút qua lại với một anh thị vệ đẹp trai.
Có một ngày, khi ta và anh thị vệ kia đang chơi xếp hình với nhau thì bị người phát hiện, Quý phi còn dẫn theo một toán lính đến bắt gian.
Lúc bấy giờ ta và hắn đang điên loan đảo phượng, mồ hôi đổ đầm đìa vì vận động mạnh, hoàn toàn biết trời trăng mây nước là gì, cái yếm của ta còn đang treo lủng lẳng bên hông tên cuồng đồ kia.
Bị bắt gian tại giường, ta biết lần này chạy trời không khỏi nắng, kết cục nhất định là chếc không có chỗ chôn thân.
Ngay lúc ta đang tuyệt vọng chờ chếc, toán lính đến bắt gian lại đồng loạt quỳ xuống trước tên cuồng đồ, hô lớn: "Tham kiến bệ hạ!”

A Diệp
Vào năm thứ ba ta ở lãnh cung, phế hậu đã chết.
Ta thay y phục sạch sẽ cho nàng, sửa sang lại di dung, rồi dùng một tấm vải trắng phủ lên cả cuộc đời nàng, từ huy hoàng đến lụi tàn.
"Làm phiền công công rồi." Ta lén nhét một viên trân châu vào tay thái giám đến thu dọn thi thể, hắn tỏ vẻ vừa lòng gật đầu với ta.
Viên trân châu đó vốn là vật của phế hậu, ta dùng nó để lo liệu hậu sự cho nàng, cũng là hợp tình hợp lý, hẳn là nàng sẽ không trách ta đâu.
Vị hoàng hậu từng một thời được thánh thượng sủng ái hết mực, vậy mà sau khi chết lại chỉ được mai táng qua loa. Một nấm mồ sơ sài chính là nơi an nghỉ cuối cùng của nàng.
Phế hậu vừa mất, ta cũng bị điều đến Hoán Y Cục. Thân là cung nữ từ lãnh cung ra, tự nhiên chẳng được kẻ khác ưa gì. Ta chỉ biết ôm chăn co ro trong góc phòng. Mùa hè nóng nực vốn đã khó chịu đựng, dưới đất lại thêm đủ thứ sâu bọ, kiến, rận, nên việc cả đêm trằn trọc khó ngủ đã là chuyện thường tình.

Khuyết Danh
Trong kỳ tuyển tú tổ chức 5 năm một lần, ta chỉ là kẻ bị nhét vào cho đủ số.
Đến khi tuyển tú kết thúc, các tú nữ đều đã được phân vị, thì ta lại nhận được thánh chỉ:
“Trẫm chỉ định tiểu nữ họ Thôi, tên Ánh Chân, vào Ngự Thiện Phòng.”
Hôm nay nấu kẹo bình dân cho các hoàng tử công chúa, ngày mai lại nấu cháo dưỡng nhan cho hoàng hậu và quý phi.
Ngày tháng trong cung của ta ngày một tự do nhàn nhã.
Chân giò Đông Pha, dưa chuột đập dập, rượu nếp viên trôi mè đen.
Chén bạc không đựng chuyện hưng vong, ngàn thu vạn đại chỉ là một ấm trà.
Chẳng hiểu sao, cứ nấu nấu ăn ăn như vậy, lại leo lên được vị trí nữ quan đứng đầu Ngự Thiện Phòng.
Rồi lại còn dính phải một vị Hoài Thân vương Châu dai như đỉa, đuổi thế nào cũng không đi.

Vũ Nhi Phiêu

Đào Yêu

Du Mộng Y Nhiên

Hồ Ly Đại Quân

Nhất Chỉ Đại Nhạn

Phi Cô Nương
![[Khuynh Càn] Thiên Niên Luyến - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F17332.webp&w=1920&q=75)
Nguyệt Phong

Lục Ngộ

Thai Thành Liễu
Phương pháp duy nhất để nàng có thể sống sót là trong vòng năm năm, phải sinh ra con nối dòng.
Song không khéo chính là, Thượng Quan Bùi thống hận tất thảy nữ tử Tư Đồ Gia.
Một cuộc chiến không khói súng nơi hậu cung cứ như vậy vô thanh vô thức mở màn.

Phồn Hoa Ca Tẫn

Tuyết Chi Hàm

Lam Vũ Công Tử

Tự Tự Cẩm