Truyện Ngược Logo
Truyện Ngược
Trang chủ
Tin Sách

Cổ Đại

Trang 6 / 622 · Tổng 7457 truyện

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! - Cover image
Full

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm!

Thất Quả Trà

Quán quân thể thao điện tử, ảnh đế giới giải trí, một đời minh quân, người chơi vượt ải thế giới vô hạn... Họ đã nỗ lực cả đời, trải qua muôn vàn khó khăn mới có thể đứng trên đỉnh cao trong lĩnh vực của mình.

Sống lại một đời, họ không muốn cố gắng nữa, chỉ muốn ăn bám.

【Thể thao điện tử】 Nhà vô địch thế giới FMVP trùng sinh thành cao thủ đường phố(FMVP: "Ban đầu tôi định từ chối, nhưng người ta trả giá quá hời.")

【Giới giải trí】 Ảnh đế đỉnh cao trở lại làm diễn viên hạng bét (Ảnh đế: "Sếp à, bác sĩ bảo dạ dày của tôi không tốt, chỉ có thể "ăn cơm mềm" thôi.")

【Vương triều】 Hoàng đế anh minh biến thành quân vương bù nhìn (Hoàng đế: "Nhiếp chính vương, không có khanh bên cạnh, trẫm thao thức đêm dài.")

【Mạt thế】 Siêu dị năng giả cấp S trở thành người thường (Dị năng giả: "Tang thi hoàng ơi, đến đây ôm ấp, cọ cọ, hôn hôn đi.")

【Tinh tế】 Hoàng đế người cá tái sinh thành "công chúa" đi hòa thân (Người cá: "Nguyên soái, thật ra ta là giống đực, vén váy lên còn lớn hơn ngươi."

【Vô hạn lưu】 Người chơi lão luyện trở về làm tân binh (Người chơi vượt ải: "Boss, cơm, đói, hiểu?")

Hướng dẫn sử dụng:

· ☆Thụ tên Cẩm Trúc, công tên Trì Nguyễn Phàm☆

· ☆Giống như tập truyện ngắn theo từng phần, nhân vật chính của mỗi thế giới đều là Trì Nguyễn Phàm và Cẩm Trúc☆

· ☆Thế giới người cá có tình tiết công mặc váy★.

Cp: Trì nguyễn Phàm x Cẩm Trúc

Lưu Ý: Truyện CHỦ CÔNG

Nhật Ký Yêu Đương Cùng Sư Huynh - Cover image
Full

Nhật Ký Yêu Đương Cùng Sư Huynh

Sí Nhiên

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1, Hằng ngày, Chiếm hữu dục

Giới thiệu:

Hứa Thải Thải năm tuổi bị nhặt về tông môn, sư phụ vì bế quan mà không rảnh để quản, dứt khoát ném y cho đại sư huynh cao lãnh ít lời.

Đại sư huynh nghiêm cẩn chu toàn, từ việc lớn đến việc nhỏ đều chăm lo Hứa Thải Thải, đi đâu cũng mang theo y bên người.

Toàn tông môn đều biết Hứa Thải Thải là cái đuôi nhỏ của đại sư huynh.

Lớn lên, Hứa Thải Thải tính tình hoạt bát hiếu động, vẫn luôn dính lấy đại sư huynh.

Có người vì ghen ghét mà nói xấu sư huynh y sau lưng, Hứa Thải Thải là người đầu tiên nhảy ra mắng lại.

Có Ma tộc muốn hại sư huynh y, Hứa Thải Thải liền lập tức lao ra cùng người ta đánh nhau.

Sư huynh không cẩn thận sinh bệnh một lần, Hứa Thải Thải gấp đến phát khóc, hận không thể dán chặt bên giường không rời nửa bước mà chăm sóc.

Hứa Thải Thải ôm lấy sư huynh làm nũng, nói mình cái gì cũng nguyện ý làm vì sư huynh.

Sau đó liền thấy sư huynh luôn luôn lạnh nhạt tự kiềm chế tỏ vẻ muốn ngủ y.

Hứa Thải Thải sợ đến hồn cũng bay mất, tại chỗ run lẩy bẩy thu dọn đồ chạy trốn.

Còn chưa chạy được xa, tông môn liền truyền ra tin đại sư huynh gần đây tâm trạng không ổn, tu luyện suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma.

Hứa Thải Thải bỏ cả nệm chăn, vội vã quay về, kết quả bị sư huynh không chút tổn hại nào bắt vào phòng tối.

Sư huynh dùng lực đạo không cho cự tuyệt mà ôm y vào lòng, giọng điệu bình tĩnh:

"Biết ngay ngươi sẽ quay lại."

---

1. Vẫn là bánh ngọt nhỏ, chuyện tình yêu hằng ngày của đôi tình nhân nhỏ.

2. Thải Thải là nhũ danh của thụ.

3. Công có dục vọng khống chế mạnh, độc chiếm mạnh.

Tag: Yêu sâu sắc, thanh mai trúc mã, tiên hiệp, tu chân, ngọt văn, nhẹ nhàng, hằng ngày

Góc nhìn chính: Hứa Thải Thải (Hứa Nhuy)

Đối tác: Tống Tẫn Dao

Một câu tóm tắt: Bị sư huynh tỏ tình thì phải làm sao bây giờ!

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu - Cover image
Full

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu

Nguyệt Minh Châu

Bùi Nguyên Tuân, vị Tướng quân dẹp loạn lừng lẫy của triều Đại Ung triều, anh tuấn, oai phong, khí phách. Nhưng đã quá hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa thành thân, chỉ nạp một thiếp thất xinh đẹp vào hậu viện.

Thiếp thất này tuy nghe lời, ngoan ngoãn, rất đáng thương nhưng thân phận thấp kém, không thể làm chủ mẫu của phủ Tướng quân.

Lão phu nhân đã quyết định, muốn cưới một vị tiểu thư đích nữ danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa cho Tướng quân làm chính thê.

Bùi Nguyên Tuân hết lòng hiếu thuận, im lặng chấp thuận, nói với thiếp thất: "Đợi sau này chính thê vào cửa, ta sẽ cho phép nàng sinh con nối dõi. Tuy là thứ tử, nhưng cũng sẽ không thiên vị, đối xử như nhau."

.

Khương Nguyên có dung mạo tuyệt sắc, hiền dịu, ngoan ngoãn, là thiếp thất được Đại tướng quân nạp vào hậu viện.

Nàng tự biết thân phận thấp kém của mình, ở trong phủ luôn luôn an phận thủ thường, cẩn thận sống qua ngày, không dám bước sai nửa bước.

Cho đến một ngày, chẳng biết vì sao nàng đã mạo phạm đến đích nữ của Hầu phủ sắp đính hôn với Tướng quân, bị phạt quỳ trong Phật đường suốt mấy ngày.

Khi tỉnh lại, Khương Nguyên như bừng tỉnh ngộ.

Nếu cứ ở lại phủ Tướng quân, sau này khó tránh khỏi bị chà đạp, chi bằng mang theo ngân lượng sớm rời khỏi phủ, tự mình tìm một nơi tốt hơn.

 

Thế nhân đều biết Bùi Nguyên Tuân là một vị Tướng quân thiết hán can trường, trầm ổn, ít lời. Thế nhưng, khi tin tức về thiếp thất kia rơi xuống nước chết đuối và không tìm thấy thi thể truyền đến, vị Tướng quân xưa nay vốn không để lộ hỉ nộ ái ố ra mặt hiếm khi mất bình tĩnh, mắt đỏ ngầu như điên cuồng tìm kiếm thi thể của nàng.

Lưu ý:

1. Truyện hư cấu

2. Truy thê hỏa táng tràng. 1v1, HE

Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ - Cover image
Full

Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ

Thiên Tẫn Hoan

Thể loại: Đam mỹ, Chủ công, Cổ đại, Tiên hiệp, Tu chân , Xuyên việt, Cường cường, Kim bài đề cử

Đương mãn cấp đại lão xuyên thành thánh phụ - Thiên Tẫn Hoan
当满级大佬穿成圣父  +  千尽欢
161c (155c + 6pn)

Văn án
Cố Diệp Phong đọc tiểu thuyết, ghét nhất là vai chính cứ động một tí là hắc hóa, bệnh kiều các kiểu.
Không thể làm thánh mẫu sao?
Cho đến khi chính hắn trở thành người duy nhất làm thánh phụ giữa một đám hắc hóa bệnh kiều.
Lại còn bị yêu cầu không được OOC (out of character ).
Cố Diệp Phong: "..." Ta sai rồi!
"Ai nha, tại hạ không cố ý, Cố đạo hữu không sao chứ?" Đối diện, nam nhân rút thanh kiếm cắm trên người Cố Diệp Phong ra.
"Không sao." Cố Diệp Phong nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt ôn hòa, như thể chẳng hề để tâm.
(OS: Ha hả, ngươi mà không phải cố ý thì tên ta viết ngược luôn! Có giỏi thì chém ta thêm hai nhát nữa xem!)
...
Mặc Linh Nguyệt trời sinh đã có thuật đọc tâm.
Nhưng mỗi một lần luân hồi trọng sinh đều không được chết già.
Cho đến đời này.
Gặp được Cố Diệp Phong.
"Ha hả, đạo hữu ngươi không sao chứ?" Người kia giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự lo lắng, đỡ lấy hắn đang trọng thương, một bộ dạng trách trời thương dân. Nhưng nội tâm lại hoàn toàn khác.
【 Ai nha nha! Xem ta phát hiện được gì này, một tiểu khả ái đơn lạc! Người này thoạt nhìn có vẻ có tiền, hắn mà chết thì ta nhặt được đồ tốt hẳn không sao đâu nhỉ? Rốt cuộc sinh không mang đến, tử không mang đi. Oa, thanh kiếm này khí phách thật, hì hì, rất hợp với khí chất của ta. Sao hắn vẫn chưa chết nhỉ, đã bị thương đến thế này rồi mà vẫn chưa chết? Không biết ta làm bộ đỡ không chắc, lỡ tay quăng hắn một chút, liệu hắn có chết nhanh hơn không? 】
Mặc Linh Nguyệt: "..."
Nhìn Cố Diệp Phong đang chăm chú vào cây linh thảo, Mặc Linh Nguyệt đầy khó hiểu. Cây linh thảo đó vốn chẳng có gì đặc biệt, bất cứ đâu cũng có thể thấy. "Ngươi đang làm gì?"
"Ta chỉ đang xem cây linh thảo bị ngươi vừa rồi đè gãy. Thật đáng thương, nên ta đào nó lên rồi trồng ra cạnh bờ nước, như vậy nó có thể phát triển tốt hơn."
【 Cha vừa mới đào mộ cho ngươi đấy. 】
Mặc Linh Nguyệt: "..."
Mặc Linh Nguyệt nhìn cái hố trước mặt, lại nhìn người nào đó đang chờ mong nhìn mình, khóe miệng giật giật. Hắn gian nan lấy ra đan dược từ ngực áo và nuốt xuống. Vết thương trên người bắt đầu lành lại rõ ràng.
Cố Diệp Phong mở to mắt nhìn, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ thánh thiện.
【 Không phải chứ, mộ phần ta cũng đào xong rồi, ngươi bảo không chết là không chết à? 】
Một đại lão bị ép giả làm tiểu bạch hoa công x mỹ nhân có thuật đọc tâm
Cố Diệp Phong x Mặc Linh Nguyệt
Đây là câu chuyện về một người não bổ tự bẻ cong chính mình, rồi dựa vào tâm lý đối phương mà bẻ cong người ta.
Táo bạo lão ca, tình yêu hài hước hằng ngày. Hai đại lão chiến lực kịch trần mỗi ngày diễn một câu chuyện.
Chỉ dẫn cho người đọc:
1. Công không hề nhu nhược, thật ra là người mạnh nhất Tu Tiên giới.
2. Thụ là vai chính, công thì không.
3. Công giả thánh phụ, thật ra rất thù dai, có thù tất báo.

Thợ Dệt Vải - Cover image
Full

Thợ Dệt Vải

Khuyết Danh

Hoàng đế luyện được bí dược, có thể xuyên qua thời không.

Hắn muốn quay về tìm bạch nguyệt quang đã chết.

Cả hoàng cung chấn động, đều cầu ta khuyên ngăn.

Bọn họ không biết, ta làm hoàng hậu năm năm, chẳng qua chỉ là thế thân của vị cung nữ kia mà thôi.

Thế nhưng ta vẫn đi.

“Ngay cả hoàng hậu cũng muốn ngăn trẫm sao?”

Thiên tử vừa giận, vạn người phủ phục quỳ rạp.

Ta nhìn đế vương, khẽ lắc đầu, từng bước tiến lên.

“Không, xin bệ hạ bảo trọng long thể, thần thiếp nguyện thay người thử thuốc.”

Đoạt lấy viên dược kia, ta ngửa đầu nuốt xuống.

Ai lại không có một bạch nguyệt quang của riêng mình chứ?

Tạ Trường Ẩn, ta đến tìm chàng rồi.

Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ - Cover image
Full

Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ

Từ Hỏa Bất Túy

Tác giả: Từ Hỏa Bất Túy

Tran / Editor: AI_Ngân Hạnh

Beta: AI_Xuyến Chi

Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, Cung đấu, Tranh quyền đoạt vị, Ngược, Điên cuồng, Độc chiếm, HE

Độ dài: 102

Giới thiệu

Thế tử phủ An Hòa Vương Mộ Dung Hành là người có phong thái lỗi lạc, dung mạo tuấn tú, trong tay nắm giữ quyền lực lớn, vừa hay cũng là hình mẫu vị hôn phu trong mộng của vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành.

Chẳng ai ngờ hắn lại cưới Nhan Miểu, một cô nương xuất thân từ thương gia.

Chỉ sau một đêm, Nhan Miểu trở thành chú chim sẻ "đậu trên cành cao" trong câu chuyện giữa các tiểu thư nhà quý tộc, thu hút vô số ánh mắt ghen tị.

Nàng xuất thân thấp kém, mẹ chồng không ưa, hạ nhân khinh thường, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của nàng.

Nhan Miểu là tiểu thư khuê các lớn lên trong ngàn vạn yêu thương chiều chuộng, từ nhỏ đã được gia đình nuông chiều, mười ngón tay không dính nước dương xuân.

(*) Mười ngón không dính dương xuân thủy: “Dương xuân thủy” là nước tháng ba, còn là mùa xuân, nước rất lạnh. Cả câu có ý nói vào tháng Ba nước lạnh thì không cần phải đụng vào nước giặt quần áo, chỉ một gia đình có điều kiện tốt

Thế nhưng sau khi thành thân, nàng lại có thể học cách pha trà rót nước, phụng dưỡng nhà chồng chu đáo.

Mộ Dung Hành về nhà lúc nửa đêm, lúc nào cũng luôn thấy nàng đang đợi hắn.

Công việc của Mộ Dung Hành thường bận rộn, nàng âm thầm chuẩn bị chu toàn mọi việc, tránh để hắn phải phiền lòng.

Nhan Miểu đã làm tất cả những gì nàng có thể làm.

Chỉ là sau này nàng mới biết, có những trái tim mãi mãi không thể sưởi ấm.

Chưa đầy ba năm sau khi kết hôn, Mộ Dung Hành muốn cưới bạch nguyệt quang làm thế tử phi, yêu cầu Nhan Miểu nhường lại vị trí chính thê.

Nàng đau đớn chất vấn.

Hắn lại chỉ trả lời bằng giọng điệu giá rét lạnh căm: "Ngươi nên biết rõ thân phận của mình!"

Ngày hôm đó, lần đầu tiên nàng nhận ra phu quân của mình là người như thế nào.

Nếu đã vậy, thì hòa ly thôi.

Mộ Dung Hành biết Nhan Miểu yêu hắn, ánh mắt của nàng khi nhìn hắn luôn lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao.

Hắn nghĩ rằng nàng sẽ hối hận, sẽ nhận sai, sẽ quay lại tìm hắn.

Cho đến khi Nhan Miểu rời khỏi kinh thành, đi tới nơi thật xa, hoàn toàn không còn tin tức, lúc ấy Mộ Dung Hành mới bắt đầu hoảng loạn.

Sau những ngày tìm kiếm trong khổ sở, cuối cùng hắn cũng gặp lại Nhan Miểu tại Bình Khê.

Nàng giờ đây dung mạo tuyệt mỹ, trong trẻo và thanh nhã, ánh mắt sáng ngời, nhìn một lần là quên hết thế tục.

Trên gương mặt nàng có nụ cười mà Mộ Dung Hành chưa từng thấy, sinh động và ngập tràn tự do.

Nhưng bên cạnh nàng lại có một nam tử tuấn tú khôi ngô đang ân cần khoác áo choàng cho nàng.

Biết nàng sắp tái giá, lòng đố kỵ của Mộ Dung Hành điên cuồng đâm chồi sinh trưởng.

Hắn đứng dưới bậc thềm, bẻ gãy mũi tên trong tay mình.

Lòng bàn tay bị cắt rách, máu nhỏ giọt khắp nơi nhưng hắn không hề nhận ra.

Chỉ có nơi mềm yếu nhất trong lòng đau đớn khôn xiết.

Hắn hối hận rồi.

Hắn phải giành lại nàng.

Dù có phải trả giá bằng mạng sống, nàng cũng chỉ có thể là thê tử của hắn!

---

PS:

1. Mọi thứ đều phục vụ cho cốt truyện.

2. Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, cổ trang huyễn huyễn đầy drama.

Liên Hoa Song Sinh - Cover image
Full

Liên Hoa Song Sinh

Khuyết Danh

Chuyển ngữ: Trạm Én Đêm 
....................
Để chúc mừng Bùi Cảnh Xuyên đỗ Trạng nguyên, ta đã đúc một đóa sen vàng liền cành cao bằng người mà đem tặng chàng.

Khi Trạng nguyên dạo phố, chàng gỡ đóa hoa cài trên mũ, lại ném về phía thứ muội đang đứng cạnh ta.

Xung quanh vang lên tiếng hò reo cổ vũ, thứ muội thẹn thùng đỏ mặt.

Đúng lúc ấy, quân Trấn Bắc hồi triều. 

Ta liền kéo đóa sen liền cành đến trước quân sĩ, chọn một tiểu Tướng quân giáp bạc mày rậm mắt to, mỉm cười ngọt ngào với hắn: "Tiểu Tướng quân, đóa sen liền cành này xin tặng chàng, chúc mừng chàng khải hoàn!"

Chiêu Dương Công Chúa - Nam Tiêu Đại Đạo - Cover image
Full

Chiêu Dương Công Chúa - Nam Tiêu Đại Đạo

Nam Tiêu Đại Đạo

Tác giả: Nam Tiêu Đại Đạo

Tran / Editor: ZZ

Beta: ZZ

Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cung đấu, Hào môn thế gia

Độ dài: 116

Giới thiệu

Ngoài điện mưa như thác đổ, quan bào của Thẩm Nghiên Chi đã sớm ướt sũng, nhưng tư thế quỳ vẫn thẳng như tùng bách. Tơ máu từ khóe môi mím chặt rỉ ra, rất nhanh đã bị nước mưa hoà tan.

"Thủ phụ đại nhân còn không nhận sai?"

Tiêu Minh Chiêu che dù đứng dưới mái hiên, vạt váy thêu phượng bằng chỉ vàng dính đầy bùn lầy.

Hắn ngước mắt lên, trong mắt tịch mịch: "Thần không có sai để nhận."

"Ngươi!" Nàng giơ tay muốn đánh, lại thấy sắc mặt hắn đột nhiên trở nên trắng bệch, khớp ngón tay gắt gao đè lên ngực. Chiếc dù rơi xuống đất, nàng hoảng loạn đỡ lấy, chạm vào lại là vầng trán nóng bỏng của hắn.

"Thẩm Nghiên Chi!" Giọng nói nàng run rẩy.

Trước khi hôn mê, hắn lại khẽ mỉm cười: "Công chúa… Lần này có thể hả giận rồi?"

Nam chính yếu ớt bệnh tật- Nữ chính kiêu ngạo cương liệt.

Sau Khi Gặp Nạn, Gả Cho Quyền Thần - Cover image
Full

Sau Khi Gặp Nạn, Gả Cho Quyền Thần

Thiển Tố

Sau khi gặp nạn, gả cho quyền thần

Tác giả: Thiển Tố

Thể loại: ngôn tình cổ đại, trùng sinh, phản công, ngọt ngào, HE.

Nguồn: Tấn Giang (hoàn)

Số chương: 39 chương (hoàn)

Edit: Carrot – Beta: Carrot, Cún – Bìa: Cún

» GIỚI THIỆU «

Ngày đó Thanh Ngữ đẩy cửa sổ nhìn ra xa, vừa hay thấy quyền quý đương triều, Việt Lăng Phi đang truy sát một quan viên trong con hẻm nhỏ. Nửa nén nhang sau, cửa bị đá văng, nàng lập tức bị bán cho hắn. 

Một chuyện hoang đường xảy ra, mọi người phát hiện nàng hôn mê, bờ vai hở ra bị hắn ôm trong lòng. 

Phủ Thường Ninh Hầu vốn không phải là gia tộc vô trách nhiệm, đồng ý nạp nàng làm thông phòng, đợi sinh con rồi sẽ nâng lên làm di nương.

Việt Lăng Phi không chịu, nhất quyết lấy nàng bằng nghi lễ dành cho chính thất, thậm chí không tiếc đi cầu về một thánh chỉ ban hôn.

Không ngờ rằng, sau khi hai người thành thân một thời gian, những người trong nhà họ Việt vốn không thích hắn, nhưng lại rất yêu thích nàng.

Thế là—

Việt lão phu nhân liền dỗ dành Thanh Ngữ: “Đừng để ý đến cái tên tiểu tử thối kia làm gì. Đừng về nữa, hôm nay ở lại nghe kịch với ta đi? Xem vở nào hay đây.”

Nhị phu nhân không đồng ý: “Mẫu thân, đã nói hôm nay đến lượt con đấu dế với nàng ấy rồi. Hôm qua nàng ấy thắng con, hôm nay con phải thắng lại.”

Cháu đích tôn giọng non nớt không vui: “Vậy không được. Lúc con đọc sách, thích nhất là có nàng ấy ở bên nói chuyện với con. Không có nàng ấy con đọc không vào.”

Việt Lăng Phi phát hiện rằng cả nhà đều cưng chiều nàng, ngược lại khiến hắn trở thành người thừa trong phủ. Đến tối hắn liền giày vò nàng đến mức hôm sau không thể dậy nổi, đỡ phải chạy đến các viện khác khiến hắn cả ngày không thấy bóng dáng nàng đâu.

———

Phan Tuyết Ngưng sống lại quay về trước lúc gả đi.

Nàng biết tam thiếu gia của phủ Thường Ninh Hầu, Việt Lăng Phi, văn võ song toàn, thân là quyền thần nắm giữ trọng trách triều đình, đối kháng ngoại địch không gì không làm được, nhưng hắn lại vô cùng thanh tâm quả dục, cả đời không cưới vợ cũng không có con cái, bên cạnh cũng không có bất kỳ thiếp thất hay thông phòng nào.

Phan Tuyết Ngưng quyết định nắm lấy người đàn ông này, như vậy nàng có thể hưởng một đời vinh hoa phú quý mà không cần lo lắng, từ đó độc hưởng sự sủng ái của hắn.

Ai ngờ sau khi quay lại Hầu phủ, nàng phát hiện, không đúng, rất không đúng.

Thư đồng nhỏ vô cùng xinh đẹp kia từ đâu chui ra?

Kiếp trước sao chưa từng nghe nói đến! 

————

Hướng dẫn đọc truyện: Tình yêu duy nhất, 1v1

Lý do tham gia: Nữ chính vốn là con gái của một gia đình giàu có, gặp phải tình huống bất ngờ, lâm vào cảnh khốn đốn, sau đó được mọi người yêu mến, thành công phản kích.

Thẻ nội dung: tình yêu duy nhất, lâu ngày sinh tình, duyên trời tác hợp, trùng sinh, phản công, cuộc sống thường ngày

Nhân vật chính: Thanh Ngữ × Việt Lăng Phi || Nhân vật phụ: Phan Tuyết Ngưng

Giới thiệu tóm tắt: Gả cho quyền thần trở thành người được cả nhà cưng chiều.

Thông điệp: Cùng nhau tiến về phía trước.

Xuyên Thành Kẻ Tồi Tệ Hiếu Thảo Mù Quáng A Thời Cổ Đại - Cover image
Full

Xuyên Thành Kẻ Tồi Tệ Hiếu Thảo Mù Quáng A Thời Cổ Đại

Lạc Tiểu Phái

Kỷ Hoan (季欢) tỉnh dậy sau một giấc ngủ và phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cổ đại về "lòng hiếu thảo mù quáng", trở thành một cô con gái hiếu thảo mù quáng trong một gia đình nông dân.
Nguyên chủ bị cả nhà tẩy não (pua), không chỉ làm những công việc vất vả và mệt mỏi nhất, mà còn cam tâm tình nguyện, không hề oán than. Cha mẹ dùng hết số tiền bán lương thực cho anh cả và em trai thứ ba, lấy lý do mỹ miều là anh cả là trưởng nam, còn em trai thứ ba cần tiền để thi cử. Về phần tiền mà nguyên chủ đáng lẽ phải được nhận, mẹ nguyên chủ nói khéo là giữ hộ, nhưng thực chất đã lén lút dồn hết cho con trai cả và con trai út.
Còn người vợ mà nguyên chủ cưới về là Khương Ngữ Bạch (姜语白), bị mẹ chồng nói là "sao chổi". Bà không chỉ không cho nguyên chủ và Khương Ngữ Bạch động phòng, mà còn gây khó dễ khắp nơi cho Khương Ngữ Bạch, giao cho nàng những công việc nặng nhọc, bẩn thỉu nhất. Nguyên chủ vì hiếu thuận nên không dám lên tiếng bênh vực cho Khương Ngữ Bạch lấy một lời.
Cuối cùng của cuốn sách đó, nguyên chủ đã lao động vất vả cả đời vì gia đình, đến nỗi chưa đầy bốn mươi tuổi đã sớm đổ bệnh mà qua đời. Khương Ngữ Bạch thậm chí còn chết trước nguyên chủ. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, nguyên chủ chỉ nhận được một câu nói nhẹ bẫng từ cha mẹ: "Con đúng là một đứa con hiếu thảo."
Kỷ Hoan nhìn cốt truyện trong sách, lập tức khịt mũi: Cái thứ hủ tục phong kiến rác rưởi gì đây? Cô muốn xem thử ai dám dùng đạo đức ràng buộc cô!
Thế là, khi mẹ bắt Kỷ Hoan ra đồng làm việc, Kỷ Hoan nằm ngay trên bờ ruộng ngủ một giấc ngon lành; khi bắt Khương Ngữ Bạch nấu cơm cho cả nhà, Kỷ Hoan liền vào bếp "vô tình" làm rơi vỡ hết chén bát; khi bắt Kỷ Hoan gánh nước, Kỷ Hoan cho lá phan tả diệp vào nước, khiến cả nhà tiêu chảy không ngừng; khi mẹ không đưa số tiền cô đáng được nhận, Kỷ Hoan liền đi vay mượn khắp làng, để người cho vay tìm đến cha mẹ nguyên chủ mà đòi.
Tóm lại, cha mẹ nguyên chủ cuối cùng cũng không thể sống chung với Kỷ Hoan được nữa, bèn đề nghị chia gia tài. Kỷ Hoan vui vẻ đồng ý, nhận lấy đất đai và tiền bạc được chia rồi dẫn Khương Ngữ Bạch đi sống một cuộc sống riêng.
May mắn thay, Kỷ Hoan kiếp trước là một nghệ nhân gốm sứ Kiến Trản (建盏), cô nhanh chóng nối lại nghề cũ, làm ăn phát đạt ở thị trấn. Còn những người thân "rẻ tiền" muốn quay lại tẩy não (pua) cô, Kỷ Hoan chỉ nói: "Ông/bà là ai?"
Lưu ý: 1. Càn Nguyên = Alpha, Khôn Trạch = Omega, Trung Dung = Beta, không có đồ trang sức (ám chỉ không có phụ kiện đặc trưng của ABO trong bối cảnh cổ đại).
Nhãn nội dung: Đánh mặt, Ngọt sủng, Xuyên sách, Sảng văn, ABO, Nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kỷ Hoan, Khương Ngữ Bạch. Nhân vật phụ: (trống). Khác: (trống).
Một câu tóm tắt: Chuyên gia phản pua.
Ý nghĩa: Nỗ lực vươn lên, mang lại sự ấm áp cho những người xung quanh.

Bách Hoa Sâu Thẳm - Cô Nương Đừng Khóc - Cover image
Full

Bách Hoa Sâu Thẳm - Cô Nương Đừng Khóc

Cô Nương Đừng Khóc

Văn án: 

Sâu trong ngõ Bách Hoa, có một cô gái nghèo tên là Hoa Nhi. Cô nương Hoa Nhi làm nghề gõ mõ điểm canh. Mỗi khi màn đêm buông xuống, bàn tay mảnh khảnh của nàng lại cầm mõ tre, đi theo sau nha dịch, vang lên những âm thanh như gọi hồn.

Bạch nhị gia ngủ không sâu giấc, mỗi đêm khi hắn sắp chìm vào giấc ngủ, âm thanh điểm canh run rẩy của Hoa Nhi lại lọt vào tai, quấy rầy giấc ngủ của hắn. Dần dần, hắn bắt đầu muốn cưới nàng, muốn bịt miệng nàng, muốn có một giấc ngủ yên.

Không ngờ, bà mối vừa bước vào nhà, chưa kịp ngồi ấm chỗ, đã bị Hoa Nhi không biết tốt xấu đuổi ngoài: “Ta thà không gả cho ai còn hơn là gả cho tên ác nhân khét tiếng Bạch nhị đó!”

Lời tác giả:

Không biết viết văn án, đại khái đây là một câu chuyện rất đắng cay nhưng cũng rất ngọt ngào.

Sấm sét, mưa và sương đều là phước lành của trời.

Một câu tóm tắt: Chờ đợi một ngày nắng

Lập ý: Chỉ cần sức sống không biến mất, sẽ có một ngày nó vươn mình trỗi dậy.

Tag nội dung: cổ đại, chiến tranh, sự nghiệp, vì quốc gia nhân sinh, tình hữu độc chung, sảng văn, gương vỡ lại lành, HE.

Nhân vật chính: Hoa Nhi x Bạch Tê Lĩnh

Nhân vật phụ: Tiên Thiền, Triệu Diệp, Phi Nô, A Hủy, Tiểu Song, Cốc Vi Tiên, Hoắc Ngôn Sơn, Diệp Hoa Thường, A Lặc Sở.

Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ - Cover image
Full

Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ

Đại Miêu Truy Nguyệt

Tác phẩm: Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ
Tác giả: Đại Miêu Truy Nguyệt
Editor: Thánh Vi's Thê Tử
Thể loại truyện: Xuyên không - Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêu
Thi giác tác phẩm: lẫn nhau công.
Phong cách tác phẩm: Chính kịch
Tag: Xuyên qua thời không Làm ruộng văn
Tình yêu và hôn nhân Nữ giả nam trang
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thẩm Nam Châu 🌿 Hoa Ngọc 
vai phụ: Hà Thanh Ý, Vân Phi, Lệ Phi Dương, Lệ Phong, Thạch Đại Ngưu, Lý Thuận 
cái khác: Tân văn <> ( làm ruộng) "

Văn án

Trong thời hiện đại, Thẩm Nam Châu là một người có tài năng, có kiến thức. Sau khi trọng sinh, cô trở về thời cổ đại, nơi đó cô là một cô gái ngốc nghếch ở nông thôn. Tổ mẫu của cô qua đời, nợ nần chất chồng. Cô tự nguyện làm tiểu lão bà của chủ nợ, có nên gả bản thân cho Thiên Sát Cô Tinh* Hoa Ngọc như trong lời đồn hay không?
*Thiên Sát Cô Tinh: chỉ những nữ nhân có số mệnh xấu.

Hệ thống cho biết: Gia đình Thiên Sát Cô Tinh có ruộng đất và muốn chọn cô. Thẩm Nam Châu thầm nghĩ, Hoa Ngọc lạnh lùng như vậy, hẳn là chẳng có hứng thú quấy rầy cô trong công việc đồng áng. Như vậy, cô có thể yên ổn sống cuộc sống của một tiểu nông dân.
Ai ngờ, sau khi kết hôn, Thẩm Nam Châu đang làm ruộng thì Hoa Ngọc theo sau rửa sạch đá. Thẩm Nam Châu đào hố trồng rau, thì Hoa Ngọc gánh nước bón phân, một tất cũng không rời, giống như một con đại cẩu trung thành, nói thì lạnh nhạt nhưng biểu hiện lại rất chân thành.
Trước mắt là một người phụ nữ xinh đẹp và được sủng ái,
Thật không thể ngờ rằng trước đây cô đã kiên quyết từ chối việc kết hôn với băng tra tử*?.
*băng tra tử: chỉ người lạnh lùng, khó gần.
Thẩm Nam Châu: "Ngươi không cần lại gần đây, đừng làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của ta."
Hoa Ngọc: "Trước thành gia sau mới lập nghiệp, ngươi không biết sao?"
Thẩm Nam Châu: "Ta chỉ muốn làm ruộng."
Hoa Ngọc: "Ruộng của ta đã mọc đầy cỏ rồi!"
Tóm tắt: Một cô gái ngốc nghếch làm ruộng để nuôi sống bà lão.
Lập ý: Cần cù làm việc để làm giàu, tạo dựng cuộc sống tốt đẹp.

Phù Thế Nhất Mộng - Cover image
Full

Phù Thế Nhất Mộng

Khuyết Danh

Kiếp trước, vì muốn có được Phó Kinh Niên,ta đã không từ thủ đoạn mà chèn ép thanh mai của .

Sau khi thành thân, hắn thường qua lại với nàng ta, đối với ta lại lạnh nhạt vô cùng.

Trong lòng ta ngùn ngụt lửa ghen, liền đem thanh mai của hắn gả cho người biểu đệ ăn chơi của ta làm thiếp.

Nhưng bất kể ta làm gì, Phó Kinh Niên vẫn luôn tin tưởng nàng ta.

Mười năm sau, phụ hoàng băng hà, không còn ai chống lưng cho ta nữa.

Còn ta, c.h.ế.t thảm nơi doanh trại. 

Mười năm như một giấc mộng, tựa hồ đã cách cả một đời.

Khi mở mắt ra lần nữa,ta đã quay về đêm hôm đó, đêm ta hạ hợp hoan tán cho Phó Kinh Niên.

Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta - Cover image
Full

Sau Khi Chết, Kẻ Thù Đốt Hương Mười Năm Cho Ta

Dư Hà Thích

Giới thiệu:
 
Hoàng hậu Thẩm Kim Loan của Đại Ngụy trước khi chết hận thấu xương Đại tướng quân Cố Tích Triều.
 
Nàng và hắn từ nhỏ đã quen biết, vì mối thù nhà mà đấu đá cả đời, nàng tự tay bày mưu tính kế đưa hắn đi lưu đày Bắc Cương, bản thân cũng sức cùng lực kiệt, bị hắn ban cho một chén thuốc độc mà chết.
 
Khi còn sống, nàng dốc hết sức lực cho quốc gia, sau khi chết lại bị vu oan là yêu hậu, ngàn người chỉ trích, vạn người phỉ nhổ, không được nhập hoàng lăng, không được chôn cất, ngay cả một nấm mồ cũng không có.
 
Nếu không nhờ ba nén hương không biết ai cúng tế, có lẽ đã hồn phi phách tán từ lâu.
 
Cho đến một ngày, tuyết rơi đầy trời, hồn phách phiêu bạt của nàng gặp lại Cố Tích Triều.
 
Mười năm không gặp, chiến thần lừng lẫy một thời, áo giáp rách nát, bị người truy sát rơi vào đường cùng.
 
Quỷ hoàng hậu cũng rơi vào đường cùng uể oải hiện thân, chiếc áo lụa trắng nhuốm máu lướt qua lưỡi đao cùn của đại tướng quân:
 
“Ta còn chấp niệm chưa dứt không thể siêu sinh, muốn cùng tướng quân làm một giao dịch.”
 
Nào ngờ sau khi giao dịch thành công, kẻ thù cũ lòng lạnh như băng năm xưa lại bất chấp tất cả đánh vào kinh thành, báo thù rửa hận cho nàng, giúp nàng siêu sinh.
 
Cố Tích Triều xuất thân từ danh gia vọng tộc, tuổi trẻ thành danh, nửa đời ngông cuồng, địa vị tột đỉnh, quyền khuynh thiên hạ. Vậy nên không ai không than tiếc cho hắn, bị yêu hậu hãm hại thân bại danh liệt, đang ở đỉnh cao lại từ bỏ tất cả, lưu đày đến Bắc Cương, cả đời cô độc.
 
Cố tướng quân không thờ thần phật, không tin quỷ hồn.
 
Nhưng mỗi khi tuyết rơi, tướng quân sẽ luôn đốt ba nén hương, cúng tế trước linh vị của yêu hậu kia.
 
Mười năm đêm tuyết đốt hương, mòn mỏi chờ đợi một bóng cô hồn trở về.
Mà cuối cùng, khi hắn lâm vào vòng vây quân địch, cận kề cái chết cũng chính là cô hồn ấy –
 
Nàng đã sớm được rửa oan nhưng vẫn chưa đi đầu thai.
 
Vẫn một thân áo trắng nhuốm máu đạp qua núi thây biển máu, chiêu gọi ngàn vạn âm binh, ngàn dặm tương cứu.
 
Hắn chiến đấu đến kiệt sức, vai giáp nhuộm đỏ, trầm giọng hỏi: “Còn chấp niệm chưa tan?”
 
“Còn.”
 
Nàng lau đi vết máu trên mặt hắn, mỉm cười đáp, “Muốn thỉnh tướng quân, đốt hương cả đời này vì ta.”
 
#Ngàn non gió tuyết, trăm dặm đào hoa, mười năm sinh tử, một đời chấp mê.
 
Tên khác: “Sau khi chết kẻ thù đốt hương cho ta mười năm”, “Thành âm hồn bị ép quấn lấy kẻ thù”, “Chết mười năm kẻ thù vẫn nhớ mãi không quên”
 
【Lưu ý khi đọc】
 
【Nhấn mạnh】HE! HE! HE!
 
1. Nam nữ chính không phải là oan gia ngõ hẹp đấu võ mồm, yêu hận lẫn nhau, thật sự có thù (có ẩn tình), từng thực sự muốn giết đối phương (không chỉ một lần), ai không thích xin cân nhắc.
 
2. Chủ yếu là người và quỷ, nữ chính ban đầu là trạng thái hồn phách, sau này mới có thân xác.
 
3. Không phải truyện thuần tình cảm, tình tiết không hề ít, hơn nữa còn liên kết chặt chẽ, hơi hướng du ký, hơi hướng trinh thám phá án.
 
4. Bình luận theo đoạn đã mở, trong truyện có giấu không ít đường và thủy tinh vụn, hoan nghênh mọi người mạnh dạn đoán tình tiết.
 
5. Thiết lập về hồn phách trong truyện này lấy từ hệ thống Đạo gia như “Vân Cấp Thất Thiêm”, “Bão Phác Tử”, và các truyền kỳ chí quái như “Dậu Dương Tạp Trở”, “Tử Bất Ngữ”, “Duyệt Vi Thảo Đường Bút Ký”, “Liêu Trai Chí Dị”.
Mãn Môn Sao Trảm - Thập Vỹ Thỏ - Cover image
Full

Mãn Môn Sao Trảm - Thập Vỹ Thỏ

Thập Vỹ Thỏ

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, trọng sinh, vô hạn lưu

Giới thiệu:

Diệp Tích Nhân vốn chỉ là một tiểu thư khuê các bình thường, sống trong một gia đình yên ấm và hạnh phúc.

Tổ mẫu là Cáo mệnh phu nhân, đức cao vọng trọng;
Phụ thân là Thượng thư Bộ Hộ, danh chấn kinh thành;
Mẫu thân là đương gia chủ mẫu thông tuệ hơn người;
Huynh trưởng là công tử tài đức vẹn toàn, phong lưu bậc nhất kinh đô…

Cả nhà chỉ có nữ nhi được sủng ái nhất là nàng lại bình thường, chẳng có gì nổi bật.

—— Ít nhất, nàng vẫn luôn nghĩ như vậy.

Cho đến khi…

Huynh trưởng “gian lận trường thi”, Diệp gia bị xử mãn môn sao trảm.
Tổ mẫu “tàng giữ chứng cứ thông địch”, Diệp gia bị xử mãn môn sao trảm.
Phụ thân “tham ô quân phí”, mẫu thân “biết mà không báo”, Diệp gia vẫn bị xử mãn môn sao trảm.

Gia đình này, nào có yên bình như nàng tưởng.

Vì sao nàng biết rõ tất cả những điều đó?

Bởi vì “bình thường, chẳng có gì nổi bật” Diệp Tích Nhân vì cứu giúp cái nhà này mà bị tuần hoàn chém đầu đến lần thứ hai mươi rồi.

Diệp Tích Nhân: “Ván này thua, khởi động lại!”

—

Tiểu tướng quân Nghiêm Đan Thanh uy danh lẫy lừng, bị giam trong đại lao, chờ ba hôm sau chịu chém đầu.
Kẻ giam giữ mặt mày dữ tợn, đinh ninh tuyên bố: “Ba ngày sau, ngươi tất phải chết không thể nghi ngờ!”

Sau đó…

Ba ngày rồi ba ngày, rồi lại ba ngày nữa đi qua… Hắn vẫn chưa chết.
Mỗi lần mở mắt, lại quay về ngày đầu tiên.
Mỗi lần ngẩng đầu, kẻ giam giữ vẫn vung đao chỉ thẳng, mặt mày dữ tợn, đinh ninh tuyên bố: “Ba ngày sau, ngươi tất phải chết không thể nghi ngờ!”

Nghiêm Đan Thanh: ?

-----------------------

 Thông tin thêm:

  • Thể loại: Cổ đại, vô hạn lưu, vòng lặp thời gian. “Hai mươi mốt lần” là cách nói ước lệ, không nhất định đúng số.

  • Tuyến truyện: Trưởng thành, HE. Có dàn nhân vật phụ nhưng trọng tâm vẫn là hành trình chính, tuyến tình cảm chỉ là bổ trợ.

  • Nữ chính không phải bẩm sinh vô địch, mà từng bước trưởng thành sau mỗi lần luân hồi.

  • Toàn bộ bối cảnh hư cấu, không có nguyên mẫu.

Tag: Vô hạn lưu, Sảng văn, Trưởng thành, Mỹ cường thảm, HE

Một câu giới thiệu vắn tắt: Đời người chẳng phải là chết, rồi chết, rồi chết… hay sao?

Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc - Cover image
Full

Tình Yêu Trong Lúc Sơn Hà Loạn Lạc

Khuyết Danh

Ta và tỷ tỷ là song sinh.

Vì tỷ ấy là Thái tử phi được định sẵn, từ nhỏ đã tự xưng mình là Phượng Hoàng nơi nhân gian, bảo ta không có việc gì thì bái phục tỷ ấy nhiều vào, bớt ganh tỵ đi.

Ngày nhập cung, tỷ ấy sợ ta làm hỏng chuyện tốt, vung một chưởng đập ta hôn mê.

Tỉnh dậy, ta nhìn đại điện lộng lẫy bằng vàng ngọc, tưởng rằng mình đang nằm mơ, mà tờ giấy đỏ thắm trong tay lại kiêu ngạo viết: "Phượng Hoàng nên bay lượn giữa trời, nhường Hoàng thượng cho muội, thế giới hoa lệ này thuộc về ta!"

Hành Trình Trở Thành Kế Mẫu Của Ôn Linh - Cover image
Full

Hành Trình Trở Thành Kế Mẫu Của Ôn Linh

Khuyết Danh

Ngày đầu tiên ta gả vào phủ Lương Quốc công.

Kế nữ không biết lễ nghĩa, dám hất đổ trà nhận mẫu thân xuống đất.

Kế tử thì trừng mắt đầy căm ghét:

“Con gái quan lục phẩm hèn mọn như bà, cũng xứng quản chúng ta sao?”

Ta liền xách ấm trà, dội thẳng lên người kế nữ.

Sau đó, cầm thước dạy học, đánh cho tay kế tử sưng vù.

Giữa lúc cả sảnh đường im lặng đến chết lặng, phu quân bước vào.

“Chuyện gì vậy?”

Đích nữ định nhào đến mách tội, nhưng ta đã lên tiếng trước:

“Không có chuyện gì lớn đâu — chỉ là thiếp đang dạy bọn trẻ hiểu quy củ của phủ Quốc công.”

Ánh mắt hắn lướt qua ta và cây thước trong tay, rồi xoay người bước đi, chẳng nói một lời.

Thiên hạ đều nói làm kế mẫu là chuyện khó.

Nhưng ta — nhất định phải khiến cả phủ Lương Quốc công này, từ nay về sau chỉ nhận ta là nữ chủ nhân duy nhất. 

Thịnh Triết Dương - Cố Quy - Cover image
Full

Thịnh Triết Dương - Cố Quy

Cố Quy

Thịnh Triết Dương vốn là phò mã đã được định sẵn. Nhưng đến năm hắn cập quan trưởng thành, Trưởng công chúa đã có Tần Nghiễn Trúc là người trong lòng.
Trước mặt mọi người, nàng thẳng thừng tuyên bố: “Cả đời này ta tuyệt đối không thành thân với Thịnh Triết Dương.”
Thịnh Triết Dương trở thành trò cười cho cả kinh thành, một kẻ bị ruồng bỏ mà ai ai cũng chê cười. Thịnh gia không thể dung nạp một đứa con trai mất hết thể diện như vậy, trước mắt hắn chỉ có hai con đường.
Một là gắn bó cả đời với thanh đăng cổ Phật, hai là dùng dải lụa trắng để kết thúc sinh mệnh.
Ngay lúc tuyệt vọng, nữ tướng quân trẻ tuổi Tạ Chỉ Duệ đã phi ngựa suốt ba ngày ba đêm, từ biên cương trở về kinh.
Nàng ta nguyện dùng toàn bộ quân công của mình để đổi lấy một cuộc hôn nhân với Thịnh Triết Dương. Thịnh Triết Dương nước mắt lưng tròng, chấp nhận.
Nhưng năm năm sau khi thành thân, Thịnh Triết Dương vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Tạ Chỉ Duệ và bằng hữu.
"Rõ ràng là ngươi yêu Tần Nghiễn Trúc, vậy tại sao lại thành thân với Thịnh Triết Dương?"
Dưới ánh trăng, Tạ Chỉ Duệ khẽ cười bất đắc dĩ.
"Hoàng thất sẽ không để Thịnh Triết Dương bị ép đến chết. Nếu không ai cưới hắn, nhất định hắn sẽ phải thực hiện hôn ước với Trưởng công chúa."
"Nghiễn Trúc yêu Trưởng công chúa, ta không thể khiến chàng yêu ta, vậy thì thành toàn cho chàng cũng tốt."
"Về phần Thịnh Triết Dương, năm đó nếu ta không cưới hắn, dù không chết, hắn cũng chỉ có thể sống một đời thanh đăng cổ Phật."
"Giờ ta chỉ là không yêu hắn, nhưng ta chưa từng bạc đãi hắn, hắn nên biết đủ."

Khoa Cử Hằng Ngày - Đảo Lí Thiên Hạ - Cover image
Full

Khoa Cử Hằng Ngày - Đảo Lí Thiên Hạ

Đảo Lí Thiên Hạ

Đêm ấy, Dương Diệp tỉnh dậy trong thân xác một thư sinh, đối diện trên giường là một thiếu niên tuấn mỹ vận hỉ phục đỏ thắm. 

Dương Diệp, người vốn lạnh nhạt với tình cảm, không chút do dự tuyên bố:
"Ta vốn chẳng màng chuyện yêu đương,
Ta không thích ngươi,
Mười năm, hai mươi năm, hay cả đời này, ta cũng sẽ chẳng động lòng vì ngươi.
Chúng ta, ngủ riêng!"

Lời nói sắc lạnh ấy khiến A Hỉ, chàng trai nhỏ nói lắp, đau thấu tâm can.

Mấy tháng sau, Dương Diệp đỗ đạt vẻ vang, phong quang trở về quê nhà.
A Hỉ, tự biết thân phận, lặng lẽ thu dọn chăn màn, chuẩn bị trở về nhà mẹ đẻ, lòng ngỡ mình sẽ bị ruồng bỏ.
Nào ngờ, vừa bước chân ra khỏi cửa, chàng đã bị vị thư sinh từng thề thốt không thích mình cương quyết vác trở vào phòng.

Hướng dẫn đọc:

Truyện thuộc thể loại giả tưởng, chứa nhiều thiết lập độc đáo. Có yếu tố "ca nhi" và sinh con!

Tác giả đã tra cứu tư liệu để viết, nhưng nếu có điểm chưa chính xác, mong bạn đọc nhẹ nhàng góp ý.

Không chỉ xoay quanh khoa cử! Truyện còn đan xen nhiều tình tiết làm giàu, đời sống thường nhật chiếm phần lớn, cân nhắc trước khi đọc!

Thẻ thể loại: Làm ruộng, Ngọt văn, Khoa cử

Từ khóa tìm kiếm:

Nhân vật chính: Dương Diệp, A Hỉ

Nhân vật phụ: (Chưa xác định)

Khác:

Tóm tắt: Một hành trình sủng phu ngọt ngào, đong đầy khoảnh khắc đời thường và chinh phục khoa cử.

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại - Cover image
Full

Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn Lại Mềm Mại

Tam Lưỡng Tiền

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Tùy thân không gian, Sinh con, Nhẹ nhàng, 1v1, Bình dân sinh hoạt, Tế thuỷ trường lưu, HE

Giới thiệu: 

Năm mất mùa, Vân Tiểu Yêu bị cha ruột đổi cho Trần Vọng để lấy mười đấu gạo và mười gánh nước.

Người tên Trần Vọng này y biết, sống dưới chân núi, cha mất sớm, trong nhà chỉ còn người mẹ chanh chua đanh đá. Trần mẫu tính tình cay nghiệt, đặc biệt là sau khi Trần Vọng ngã bị thương nặng hồi cuối năm, nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau, cũng chẳng khá gì hơn nhà họ Vân.

Cũng chỉ là từ một hố lửa nhảy sang hố lửa khác, Vân Tiểu Yêu chấp nhận số phận.

Nào ngờ sau khi tiếp xúc mới phát hiện lời đồn quá sai lệch—Trần mẫu ngoài lạnh trong nóng, là người lương thiện. Còn Trần Vọng... không những không bị liệt, mà còn có dáng vẻ anh tuấn, không chỉ cứu y khỏi nước lửa, mà còn giúp y trừng trị phụ huynh độc ác.

Ngoài việc hay bắt nạt y thì đúng là người tốt nhất trên đời.

***

Trần Vọng từng vật lộn hai mươi năm trong mạt thế, không ngờ vừa đồng quy vu tận với dị thú, chớp mắt đã tái sinh sang thế giới khác.

Hắn vội kiểm tra dị năng của mình, may mà cả không gian cũng theo sang.

May quá may quá, người ta đói meo, hắn vẫn có thể dẫn mẹ đi ăn ngon.

Cuộc sống như thế kéo dài được hơn nửa năm, cho đến khi mẹ hắn mềm lòng muốn đón tiểu ca nhi đáng thương nhà họ Vân về làm vợ cho hắn.

Gọi là vợ hay không cũng chả sao, chia phần ăn mới quan trọng.

Tiểu kịch trường:

Sau khi hai người tỏ lòng, Trần Vọng che mắt Vân Tiểu Yêu: "Ta cho em xem một bảo bối lớn."

"Bảo... bảo bối lớn?" Vân Tiểu Yêu giãy giụa kịch liệt, "Không được, ta với huynh còn chưa bái đường, làm vậy là thất lễ."

Trần Vọng vốn định cho y xem tài sản của mình, nghe vậy sững người rồi buông tay, khoanh tay trước ngực chất vấn: "Vân Tiểu Yêu, nhìn em mặt mũi thật thà, ai ngờ trong bụng lại nghĩ nhiều như vậy, hiểu biết cũng chẳng ít nhỉ."

"......"

Cảnh báo từ tác giả:
① Có sinh con, sẽ có tình tiết nuôi con và cặp đôi phụ.
② Motip cũ, người tốt có báo đáp, kẻ xấu bị trừng trị.
③ Không khoa cử, công nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, không làm giàu, thụ không có bàn tay vàng.
④ Tóm lại là truyện đời thường, nhẹ nhàng chậm rãi, chủ yếu bình dị vô vị.
⑤ Công có thể không phải người tốt hoàn toàn.
⑥ Nhưng thụ tuyệt đối là một tiểu khả ái.
⑦ Đọc thử chính văn đi, văn án là bạn thân viết, không bằng chính văn của tui đâu.

← Trước
1...567...622
Sau →

Truyện Ngược

Đọc truyện online miễn phí với kho truyện phong phú

Trang chủTìm kiếm

© 2024 Truyện Ngược. All rights reserved.