Trang 7 / 622 · Tổng 7457 truyện

Thời Kim
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Xuyên thư , Cường cường , Cung đình hầu tước
Giới thiệu:
Thẩm Chiết Chi xuyên vào một quyển tiểu thuyết và bị ràng buộc với hệ thống "Quốc sư ưu tú". Nhiệm vụ của y là với thân phận Quốc sư, trợ giúp tiểu hoàng tử lên ngôi và cai trị thiên hạ. Nhưng vào đúng đêm tiểu hoàng tử đăng cơ, hệ thống bất ngờ thông báo rằng kịch bản vẫn chưa hoàn chỉnh. Thực chất, Thẩm Chiết Chi chính là phản diện trong câu chuyện này và theo kịch bản, y sẽ bị tân hoàng xử tử ngay trong đêm nay.
Thẩm Chiết Chi: ? Điên à! Ta không chơi nữa!
Ngay lập tức, y giả chết trốn đi, bỏ lại tân hoàng phía sau và rời khỏi kinh thành. Trên đường chạy trốn, y tình cờ nhặt được một nam nhân xa lạ rồi kết nhóm sống cùng nhau. Nam nhân này chỉ có một bộ áo vải, ngoại trừ gương mặt đẹp đẽ ra thì chẳng có gì nổi bật. Ít nhất, Thẩm Chiết Chi đã nghĩ như vậy... cho đến khi y bị người này mang về vương phủ và gọi là "vương phi".
Trong ngày đại hôn, nam nhân khoác hỉ phục đỏ rực, nhẹ nhàng ôm y vào lòng, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán y, đôi mắt tràn đầy ý cười: "Chiết Chi, từ nay về sau, ta thuộc về ngươi rồi."
Thẩm Chiết Chi: ......
Hóa ra, nam nhân này chính là Quý Cảnh Chi – một vương gia khác họ. Sau khi bị thương, hắn may mắn được một mỹ nhân cứu giúp. Tiểu mỹ nhân ấy đơn thuần và thiện lương, không hề có chút phòng bị nào khiến Quý Cảnh Chi lo lắng y sẽ bị người khác ức hiếp. Vì vậy, hắn quyết định mang người về vương phủ, nâng niu bảo vệ.
Khi hoàng đế muốn cướp mỹ nhân vào cung, Quý Cảnh Chi chỉ lạnh lùng nghĩ: Nếu vậy thì đổi hoàng đế là được.
Quý Cảnh Chi thề sẽ bảo vệ mỹ nhân thiên chân vô tà này, không để y phải nhìn thấy bất cứ sự hắc ám nào.
Nhưng rồi một ngày, hắn tận mắt chứng kiến tân hoàng quỳ gối trước tiểu mỹ nhân, run rẩy gọi y là "sư tôn", còn tiểu mỹ nhân thì lạnh lùng rút kiếm, chỉ thẳng vào yết hầu hoàng đế.
Chỉ đến lúc đó, Quý Cảnh Chi mới nhận ra rằng kiếm pháp của tiểu mỹ nhân còn sắc bén hơn cả mình, thủ đoạn cũng tàn nhẫn hơn.
Sau này, hắn lại phát hiện, bên cạnh tiểu mỹ nhân còn có rất nhiều kẻ tình si, hết người này đến người khác quấn lấy y, đến mức muốn động tay động chân.
Quý Cảnh Chi nghiến răng: "Sớm muộn gì cũng phải xây kim ốc nhốt ngươi lại."
Mỗi ngày đều phải tranh giành thê tử với tình địch.
Thê tử quá xinh đẹp phải làm sao?
Chỉ có thể sủng đến tận trời!
-----------------------------------
🐇1v1, sạch, kết thúc HE
🐇Thụ cực kỳ vạn nhân mê
🐇Công ghen tuông phát điên
🐇Phân loại: Cường cường, đấu trí cung đình, xuyên không.

Giang Hàm Ngư
Tác giả: Giang Hàm Ngư
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Bồ Công Anh
Thể loại: Cổ đại, HE, Sủng Ngọt, Sạch, Hào môn thế gia, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp
Độ dài: 71
Giới thiệu
Mỹ nhân yêu kiều x Thái phó đen tối.
Phù Dữu, nàng được mệnh danh là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, người cũng như tên, vừa sinh ra đã được phúc khí che chở. Nàng không chỉ là con gái út được Thừa tướng vô cùng cưng chiều mà còn đính hôn với biểu ca Thái tử từ nhỏ, khiến tất cả các tiểu thư quý tộc khác đều phải ghen tị.
Mọi sự cưng chiều, yêu thương vô bờ bến từ bé đến lớn vô tình đã nuôi dưỡng Phù Dữu thành một tiểu thư quyền quý với tính tình lười biếng, việc sách vở của nàng có thể nói là không đâu vào đâu.
Mới đầu Thừa tướng cũng không để ý lắm, nhưng khi nàng đến tuổi cập kê thì Thánh thượng lại uyển chuyển nói rằng: “Mặc dù đã có hôn ước nhưng con bé thật sự không thích hợp làm Thái tử phi của Đông Cung, mẫu nghi tương lai của đất nước.”
Thừa tướng cực kỳ tức giận, vác gương mặt già nua đi cầu xin Giang Hoài Chi – Tam công tử của gia tộc Đế sư* nổi tiếng kinh thành tới dạy nàng viết văn, làm thơ, rồi tuyên bố trong vòng một năm phủ Thừa tướng sẽ có chuyện vui.
*Đế sư: Thầy dạy học cho Hoàng Đế
Quả nhiên, nàng tiến bộ nhanh chóng, thường xuyên toả sáng tại các lễ hội thơ ca và lễ hội đèn lồng.
Thừa tướng vui mừng khôn xiết, ông đang định đề cập đến hôn sự với Đông Cung trong buổi nghị sự thì lại thấy con gái cưng ôm cánh tay của Tam lang Giang gia, nũng nịu nói: “Cha, con muốn gả cho tiên sinh!”
-
Giang Hoài Chi sinh ra trong gia tộc Đế sư, là gia chủ đời kế tiếp được Giang gia công nhận, là Thái phó của Thái tử, là vị quân tử có tấm lòng rộng mở. Hắn luôn giữ dáng vẻ lạnh lùng như ngọc, xa cách hờ hững khiến các tiểu thư quý tộc trong kinh thành đều ngưỡng mộ, ao ước.
Có người từng hỏi hắn, việc to gan nhất vượt quá khuôn khổ phép tắc mà hắn đã từng làm là gì? Hắn chỉ im lặng suy nghĩ rồi nhàn nhạt đáp:
“Đào góc tường của Thái tử điện hạ.”
Đoá hoa trên núi cao mà ai cũng ngưỡng mộ chỉ sinh trưởng trong lòng nàng.
**Đoạn kịch nhỏ:
Trong rất nhiều đêm khuya, khi vị công tử nào đó đã thu lại vẻ dịu dàng trước mặt mọi người, đôi mắt bị rượu mạnh làm cho nóng lên.
“Ta đã uống trà trò dâng, sao dám ngông cuồng nói thích.”
Sau đó, hắn mặc áo cưới đỏ thẫm, xông vào hôn lễ của nàng và Thái tử, trước sự kinh hãi và ồn ào của mọi người, hắn thay Thái tử nắm tay nàng.
Đêm động phòng hoa chúc, đối mặt với sự kinh ngạc gần như không thể kiềm chế của Phù tiểu nương tử sau khi hắn vén khăn voan lên, Giang Hoài Chi nở nụ cười ấm áp, đặt ngón tay lên môi nàng giống như lần gặp mặt đầu tiên vào năm đó.
“Tối nay, nàng gả cho ta.”

Nhĩ Lai Nhân Gian Nhất Thảng
“Được rồi, ta đến gả.” Ta giơ tay lên sau lưng chúng công chúa.
Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất vẫn là đích công chúa Trường Ninh, nàng là nữ nhi đầu lòng của người. Còn ta, chỉ là đứa con không mấy nổi bật, có lẽ phụ hoàng đã quên đi sự tồn tại của ta.
Quốc gia nhỏ yếu, Đại Liêu làm khó dễ điểm danh muốn đích công chúa đi hòa thân.
Trường Ninh công chúa dịu dàng hiền lành đoan trang, cùng Chu tiên sinh dạy cờ mến mộ lẫn nhau. Hai người tình sâu nghĩa nặng, hôm nay lại phải chia lìa cả đời. Ta trốn ở sau đại thụ trong hậu hoa viên, nhìn Chu tiên sinh ôm Trường Ninh công chúa, trông hai người rất đáng thương.
Trường Ninh công chúa có ân với ta, ta không có gì báo đáp, dứt khoát thay nàng đi hòa thân. Dù sao thân là một công chúa, cũng sẽ đến lúc phải đi hòa thân, nếu không phải là ta, thì cũng là một trong số những công chúa này.

Mộc Yêu Nhiêu
Kiếp trước, Ôn Nhuyễn gả cho Kiêu Vương quyền cao chức trọng, ngỡ rằng cả đời sẽ được an nhàn sung túc. Ai ngờ, Kiêu Vương lại dám tạo phản!
Đáng tiếc, phản loạn thất bại thảm hại.
Bị liên lụy đến pháp trường, ngay trước lưỡi đao, Ôn Nhuyễn không kìm được mà mắng chửi Kiêu Vương một trận tơi bời, còn tuyên bố nếu có kiếp sau, nhất định sẽ không gả cho hắn, mà phải tái giá với người khác.
Lúc ấy, Kiêu Vương chỉ lạnh lùng liếc nàng một cái.
Cái nhìn ấy khiến Ôn Nhuyễn rùng mình, cảm giác như thể nếu có kiếp sau, trước khi nàng kịp tái giá, hắn nhất định sẽ giết nàng trước.
Trọng sinh trở lại, để bảo toàn mạng sống, Ôn Nhuyễn bắt đầu đối xử với Kiêu Vương bằng sự dịu dàng và quan tâm hết mực. Nàng ngày ngày hỏi han, chăm sóc chu đáo, hy vọng có thể khiến Kiêu Vương động lòng mà đối tốt với nàng.
Nhưng mỗi lần nàng kiều diễm gọi “Điện hạ”, Ôn Nhuyễn lại nhận ra ánh mắt của hắn luôn mang một vẻ sâu thẳm khó lường...
Sau khi hai người đều lộ rõ bản chất.
Kiêu Vương nói:
“Kiếp trước, trên pháp trường, ta cảm thấy đã liên lụy nàng, nghĩ rằng nếu có kiếp sau, nhất định sẽ không bạc đãi nàng. Nhưng khi nghe nàng nói muốn tái giá với kẻ khác, ta lại nghĩ, nếu thật có kiếp sau, ta phải khiến nàng chôn cùng ta trước.”
Ôn Nhuyễn: “…”
“Nhưng giờ đây, nhìn nàng ngày ngày giả vờ thâm tình với ta, kỳ thực cũng chẳng tệ.”
Ôn Nhuyễn: “…” Cuộc đời này không sống nổi nữa!
Thẻ từ khóa: Yêu sâu sắc, Ngọt sủng
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ôn Nhuyễn, Phương Trường Đình | Nhân vật phụ: Dự thu cổ ngôn Mỹ nhân và mã nô, Gả cho tội phạm hoàn lương | Khác: Đồng sinh cộng tử
Lưu ý: Truyện chưa beta

Nguyệt Minh Châu
Khi mới gặp Tiêu Hoài Tiễn, nguyện vọng lớn nhất của Phương Đào là được cùng chàng thành thân, sắm một tiểu viện, nuôi đàn gà vịt, sống những ngày tháng yên ổn. Nhưng sau này, nàng lại chỉ có thể hết lần này đến lần khác khỏi lòng bàn tay chàng...
Phương Đào là một cô gái lớn lên ở thôn quê. Năm nàng 16 tuổi, trên đường đi thăm người thân, nàng đã cứu một nam nhân tuấn mỹ bị thương.
Nàng dốc lòng chăm sóc chàng, hai người nảy sinh tình cảm, thậm chí còn hẹn ước chuyện thành thân sau này. Nhưng sau khi vết thương lành, nam nhân ấy lại đột ngột biến mất.
Lo lắng chàng bị người bắt đi, Phương Đào lặn lội ngàn dặm vào kinh tìm kiếm. Nào ngờ, chàng chẳng phải là một hàn môn sĩ tử như lời chàng nói, mà là Ngụy vương điện hạ cao cao tại thượng.
Ngụy vương vong ân bội nghĩa, nửa điểm tình cảm ngày xưa cũng không màng. Nhận rõ bộ mặt thật của chàng, Phương Đào không muốn dây dưa, toan rời đi. Thế nhưng, chàng lại ép nàng ký xuống khế ước, nàng trở thành tỳ nữ có thể mặc chàng sai bảo, làm nhục.
Phương Đào cắn răng chịu đựng hết lần này đến lần khác, sau này nàng tìm được cơ hội, phóng một mồi lửa đốt cháy vương phủ của chàng, rồi trốn thoát.
Tiêu Hoài Tiễn bị người ám toán, rơi xuống vách núi, được một cô nương thôn quê thân phận thấp kém cứu giúp.
Chàng dụ dỗ để nàng dốc lòng chăm sóc, chưa bao giờ trao đi nửa điểm chân tình nào. Thân phận hai người cách biệt một trời một vực, nàng ngay cả làm tỳ nữ của chàng cũng không xứng.
Chàng đặc biệt giữ nàng lại bên mình, chỉ cần nàng thuận theo nghe lời, tận tâm hầu hạ. Thế nhưng, nàng lại không biết tốt xấu mà trốn khỏi vương phủ của chàng.
Không sao, nàng trốn một lần, chàng sẽ bắt lại một lần, cho đến khi nàng cam tâm tình nguyện cúi đầu ngoan ngoãn, duy chỉ nghe theo lời chàng.
Nhưng sau này, khi nàng rơi xuống nước chết chìm, chỉ còn lại một khối thi thể mặt mũi biến dạng, chàng mới biết được, thế nào là nỗi đau đớn như bị đao xẻ gan ruột, kiếm khóa thể xác lẫn tinh thần.
Ghi chú: Cường thủ hào đoạt, truy thê hỏa táng tràng, HE
Tag: Cung đình hầu tước, nhân duyên tình cờ gặp gỡ, truy lửa tình táng tràng.
Nhân vật chính: Phương Đào, Tiêu Hoài Tiễn.
Tóm tắt một câu: Cẩu nam nhân theo đuổi vợ.
Ý nghĩa: Không sợ cường quyền, tự lập tự cường.

Khuyết Danh
Công lược vị Thái tử u ám thất bại, ta bị phán định rằng một năm sau sẽ “t ử vong” mà thoát ly thế giới này.
Trước lúc rời đi, ta cẩn thận thu xếp mọi thứ.
Y phục của Nam Nhi ta đều phân loại cất gọn, địa khế cùng sổ sách Đông cung thì giao cho Lâm Tiếu.
Sắp bước qua cửa, ta ngoảnh lại nhìn.
Nàng phất tay tỏ vẻ sốt ruột:
“Được rồi, thiếp thân sẽ đối tốt với A Hoài, ngươi mau đi đi.”
Ngay lúc ấy, những hàng chữ lại hiện lên.
【Đau lòng quá! Rõ ràng Nam chính chỉ là quá thiếu cảm giác an toàn, nữ chính mau dỗ một câu thôi là sẽ không ch*t nữa rồi.】
【Đêm qua nữ chính nói muốn rời đi, mắt hắn còn đỏ hoe, lời nói toàn là do giận lẫy mà ra.】
【Ta thấy cũng bình thường thôi mà? Nữ chính vốn là kẻ công lược, nếu Nam chính không luôn giữ chặt tâm động chỉ số của mình, làm sao có thể giữ nàng lại?】

Ngũ Nguyệt Sơ Nhất
Năm 16 tuổi, Bạch Kim Thời phát hiện ra bản thân không phải là hài tử của một tiểu thương, mà là cốt nhục ruột thịt của công chúa.
Sau khi khôi phục lại thân thế, cậu cứ ngỡ rằng cuối cùng cũng có thể sống trong vòng tay yêu thương của người thân ruột thịt, thế nhưng, lần đầu mẫu thân nhìn thấy cậu – gầy gò, xanh xao, ăn vận mộc mạc – liền sững người thốt lên: "Đây thật sự là con của ta sao?"
Sau này, bởi vì dung mạo quá đỗi xinh đẹp mà được mọi người yêu mến, thiếu gia giả cảm thấy nguy cơ, bèn gài bẫy khiến thanh danh cậu bị bôi nhọ. Phụ mẫu vội vàng đưa cậu xuất kinh, gả đến một huyện thành hẻo lánh nghèo khó cho một huyện lệnh đang hấp hối, để cậu làm quả phụ, không còn cơ hội trở lại chốn kinh kỳ, chôn vùi mọi gièm pha trước đó.
Nhưng trớ trêu thay, cậu vừa mới gả qua thì vị huyện lệnh kia sống lại. Nam nhân ấy luôn có những ý tưởng kỳ lạ, biến huyện thành nghèo xác xơ kia thành một trong những nơi trù phú, hưng thịnh nhất cả nước, dân chúng an cư lạc nghiệp, sinh hoạt giàu có. Ai ai cũng bảo hắn là "phúc tinh" của huyện.
Về sau, giặc ngoài kéo đến, giữa lúc quốc phá gia vong, phu quân cậu lại hiệu triệu binh mã bảo vệ non sông. Khi giặc lui còn đề cử hắn đăng cơ làm đế.
***
Cố Thanh Nam là một trong những streamer hàng đầu giới game thủ. Trong một lần thử nghiệm trò chơi thực tế ảo, hắn bất ngờ bị kéo vào chính thế giới trong game. Cùng xuyên qua với hắn là hệ thống trò chơi và hệ thống phát sóng trực tiếp. Muốn rời khỏi thế giới này, hắn buộc phải "phá đảo" toàn bộ trò chơi.
Ngày đầu tiên xuyên qua, hắn vẫn cứ nghĩ rằng mình đang chơi game, trông thấy Bạch Kim Thời dung mạo như họa: "Cậu nói cậu là phu lang của tôi hả? Hey anh em, xem ra nhân vật tôi đang chơi là nữ. Phu lang đẹp thế này, chắc chắn tôi phải là mỹ nữ rồi. Không thì làm sao tìm được phu lang đẹp thế này cơ chứ."
Bạch Kim Thời: "...Ngươi đang nói với ai thế? Bị trúng tà à? Hay là đập hỏng đầu rồi?" Thật sự còn không bằng làm quả phụ.
Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp: "..."
Chuyện Cố Thanh Nam xuyên qua làm cả nước chấn động. Hắn trở thành tâm điểm chú ý toàn cầu. Trong livestream tụ hội các đại lão, mỗi lần hắn gặp khó khăn đều từ làn đạn nhận được gợi ý.
Cố Thanh Nam khi mới xuyên qua, "Tin tốt: tôi có một huyện thành, ở đây ta là lớn nhất, muốn làm gì thì làm. Tin xấu: nơi này có vợ nam vô cùng xinh đẹp, đêm nào tôi cũng sợ hãi ngủ không yên giấc, sợ hắn lại gần. Tôi là nam thẳng mà!"
Sau này lại: "Thật thơm! Vợ ai là người xinh đẹp nhất thiên hạ này nào, tất nhiên là vợ của tôi rồi!"
Người xem trong phòng phát sóng: "Trông cái vẻ này của ổng đáng đánh thật sự, nhưng công nhận, vợ của ổng đẹp thật!"

Phù Đảo
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên Hiệp, Tu Chân, Sảng Văn
Giới thiệu:
Ngu Duy vốn là một chú yêu mèo nhỏ vừa yếu đuối và lười nhác, vậy mà trời xui đất khiến thế nào, nàng lại trở thành đệ tử ngoại môn của đệ nhất tiên tông.
Nàng chẳng ôm chí gì lớn, mỗi ngày chỉ nằm phơi nắng chải lông, thỉnh thoảng lại cố ý để ló đôi tai mèo, chọc tức mấy kẻ đồng môn kỳ thị nàng, những tháng ngày nhỏ nhặt trôi qua cũng có chút thú vị hơn.
Cho đến một ngày, một tên đệ tử mới có vẻ ngoài tuấn tú, lãnh đạm của tông môn đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng. Hắn không cho nàng bắt chim, không cho nàng thức khuya xem thoại bản, thậm chí thời gian chải lông và mò cá của nàng cũng bị rút ngắn. Nàng đi đâu hắn theo đó, đã vậy còn không thể cắt đuôi! Phiền hết cả mèo!
Còn Lăng Tiêu vốn lạnh nhạt và xa cách với người khác, lại mặc cho thiếu nữ này có nổi giận với hắn thế nào, hắn vẫn cam tâm tình nguyện dịu dàng, kiên nhẫn mà dỗ dành, cưng chiều nàng.
Các đệ tử khác chẳng tài nào hiểu nổi, không hiểu vì sao hắn lại đặc biệt quan tâm đến một kẻ trộn lẫn huyết mạch của yêu tộc như Ngu Duy, cứ như thể đó là thân mẫu của mình vậy.
Khoan đã... nhìn kỹ lại thì mặt mày của hai người này sao lại giống nhau đến thế?
---
Ngu Thừa Diễn là nhi tử độc nhất của Trích Thanh Thiên Tôn, hơn nữa hắn còn là nam chính mỹ cường thảm trong một cuốn tiểu thuyết tiên hiệp.
(*Mỹ cường thảm: Đẹp, mạnh nhưng số phận hẩm hiu, đau khổ.)
Năm mười sáu tuổi, mẫu thân Ngu Duy của hắn chết thảm trước mắt hắn, trở thành tâm ma không thể xóa bỏ được của hắn. Từ đó tính tình của Ngu Thừa Diễn cũng có sự thay đổi lớn, trở nên quyết liệt với phụ thân mình.
Nhờ cơ duyên trở về quá khứ, Ngu Thừa Diễn quyết tâm làm hai việc:
Một, hắn muốn tự tay dạy dỗ, đốc thúc Ngu Duy, để nàng trở nên thật mạnh mẽ, mạnh đến mức không ai có thể ám hại nàng.
Hai, trở thành gậy đánh uyên ương, ngăn chặn Ngu Duy và phụ thân hắn phải lòng nhau.
Và thế là, khi Trích Thanh Thiên Tôn hạ phàm độ kiếp, vừa bước vào đệ nhất tiên tông do chính tay mình lập nên liền thấy một tu sĩ trẻ tuổi có khí tức gần giống mình dùng gương mặt không biểu cảm nhìn hắn chằm chằm, phía sau còn giấu một thiếu nữ đỉnh đầu có hai cái tai mèo trắng.
Tạ Kiếm Bạch: ?
Sao lại nhìn hắn với vẻ sát khí như vậy?
Truyện còn có tên khác: "Mèo cưng và con sen chân chó chuyên hốt phân cho nàng", "Cha hiền con hiếu", "Tình yêu của cha mẹ", "Những ngày hẹn hò lén lút dưới mí mắt con trai".

Quan Cửu Cửu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh
Giới thiệu:
Sống lại lần nữa, Lục Nhiễm lấy Tống Trì làm phu quân.
Cuộc sống sau đó của nàng là mỗi ngày mong phu quân thăng quan tiến chức... rồi lại mong hắn ta chết đi cho nhanh…
Lục Nhiễm bảo Tống Trì là loài sói, tàn độc, xảo quyệt.
Tống Trì lại nói Lục Nhiễm là hồ ly, mưu mô, quỷ quyệt, nhưng hắn ta vẫn chiều theo ý nàng.
Lục Nhiễm dùng danh nghĩa của hắn để lộng quyền gom tiền, hắn nhắm mắt làm ngơ.
Lục Nhiễm dùng danh tiếng của hắn để bán quan bán tước, kết bè kết phái, hắn cũng để mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Sau này, Lục Nhiễm đòi kiếm tiểu thiếp cho hắn, Tống đại nhân mặt lạnh lùng: “Không được.”

Khuyết Danh
Trưởng công chúa kiêu ngạo nhất kinh thành đã chết.
Nàng tự vẫn trước khi quân địch phá thành, thà chết chứ không cam làm tù binh.
Không ai ngờ, nàng lại có thể ra đi một cách bi tráng đến thế… kể cả phò mã.
Rõ ràng là công chúa, vậy mà nàng chẳng mang lấy nửa phần tôn nghiêm của hoàng thất.
“Ngày rằm hôm nay, phò mã nên đến phòng ta rồi.”
Tháng nào cũng vậy, đến rằm là nàng mạnh mẽ kéo hắn vào phòng, chẳng ngần ngại cầu xin: muốn gì, cứ lấy đó!
Sống trong muôn vàn sủng ái, vậy mà nàng lại ngông cuồng đến vô độ.
“Chiến sự phương Bắc, phò mã không cần lo, chỉ cần ở bên ta là được.”
Địch quân đã cận kề biên giới, nàng vẫn cố chấp giữ vị tướng quân nơi kinh thành, cùng nàng đắm say hoan lạc đến tận cùng.
Hắn không hiểu.
Cho đến khi…
Hắn nhìn thấy bức thư hòa ly dở dang, loang lổ máu đỏ của nàng.
Cho đến khi…
Hắn tìm thấy trong phủ Trưởng công chúa những vò rượu mạnh vẫn còn dang dở.
Cho đến khi…
Hắn nghe từ miệng người khác lời nàng từng nói:
“Trung Nguyên có thể không có Trưởng công chúa, nhưng không thể không có Đại tướng quân.”

Nhan Tự Nhĩ
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Tác giả: Nhan Tự Nhĩ
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Quan trường, Cung đình hầu tước, Cải trang giả dạng, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất
Editor: Chiqudoll
Văn án:
Ta nữ giả nam trang thi khoa cử, làm đại quan, kết quả có một ngày đột nhiên thu được thư tình của Hoàng đế: “Tay áo của trẫm, vì ngươi mà đứt đoạn.”
Ta: …

Thời Bất Đãi Ngã
【Văn án ngôi thứ nhất, nội dung chính ngôi thứ ba, không ngược~】
Ngoại tổ của ta là Quốc công, cữu cữu ta là Đại học sĩ trong Nội Các, mẫu thân là Quý phi, phụ thân là Hoàng đế.
Ngày ta chào đời, Hoàng đế nhìn bộ dạng chẳng khác gì con khỉ của ta mà vui mừng khôn xiết: "Đứa nhỏ này rất giống trẫm."
Sáu chữ ấy đã định sẵn con đường được muôn vàn sủng ái của ta.
Năm ta một tuổi, trong lễ bốc đồ thôi nôi*, ta ném sách, đá kiếm, làm vỡ ngọc, quăng cả ngọc như ý, cuối cùng nắm chặt vàng bạc châu báu không chịu buông.
Hoàng đế bế ta vào lòng, tâm tắc bảo:
"Ngay cả tính nết cũng giống trẫm, biết rằng trị quốc không thể thiếu tiền tài."
Năm ta ba tuổi, ta vẫn chưa biết nói, Hoàng đế vô cùng lo lắng. Ông thường sai ngự y đến bắt mạch cho ta, rồi cứ đi quanh quẩn bên ta, hết vòng này đến vòng khác.
Một hôm, ta mơ màng nghe thấy ông nói với mẫu phi, giọng đầy nghi hoặc và do dự:
"Ái phi à, con của chúng ta... có phải hơi ngốc không?"
Năm ta năm tuổi, ta cùng Lương Tĩnh đứng ngoài điện tranh xem ai có ca ca lợi hại hơn.
Ca ca của Lương Tĩnh văn võ song toàn, từng giết giặc ngoài sa trường.
Còn các ca ca của ta thì chỉ biết đọc sách, cưỡi ngựa, chưa từng chạm mặt quân thù.
Thấy sắp thua, ta hoảng quá liền buột miệng: "Ca ca ta biết ăn phân!"
Lương Tĩnh chẳng chịu lép vế: "Ca ca ta cũng biết ăn phân!"
Ta nói: "Ca ca ta có thể ăn phân trong tư thế trồng chuối!"
Hắn đáp: "Ca ca ta không chỉ vừa trồng chuối vừa ăn phân, mà còn có thể làm thế ngay trên lưng ngựa!"
Thôi được, hắn thắng, ta khóc. Ta chạy đến mách phụ hoàng để phân xử, đòi các ca ca ta phải thi ăn phân với ca ca hắn.
Trước bao cặp mắt, ca ca của Lương Tĩnh kích động đến run tay ngã lăn ra ngất, sáu ca ca ta thì lần lượt từ mặt ta, nhất quyết không nhận ta làm đệ đệ nữa.
Còn phụ hoàng thì ba tháng trời không thèm nói với ta một câu.
Sáu tuổi, học thức của ta còn chẳng bằng một tiểu thái giám. Cuộc sống của ta khi ấy chỉ có ăn, uống, chơi, nghịch là thú vui lớn nhất.
Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt tràn đầy nhẫn nại.
À phải, từ sau năm ta năm tuổi, ông chẳng bao giờ nói ta "giống trẫm" nữa.
Năm ta chín tuổi, Lương Tĩnh nhỏ hơn ta một tuổi, đứng trước linh cữu phụ thân và huynh trưởng, áo tang vấn khăn, gương mặt ngây ngô ngày nào chẳng còn nụ cười.
Năm mười lăm tuổi, ta tiễn Lương Tĩnh rời kinh, đi trấn giữ biên cương.
Về sau, hắn nhờ lập công tiên đăng* nơi sa trường, danh vang bốn cõi.
À đúng rồi, sau này, ta vẫn trở thành Hoàng đế.
Con mắt của phụ hoàng quả nhiên tinh tường, ta thật sự rất giống ông.
Có người hỏi ước nguyện của ta là gì —
Nếu sinh vào thời thịnh thế, ta chỉ mong có ít tiền rảnh rỗi, cùng Lương Tĩnh sống những ngày bình yên giản dị.
Nếu sinh nhằm thời loạn lạc, ta chỉ cầu sông yên biển lặng, thiên hạ thái bình.

Xuân Sắt
Suốt hai năm, Tống Thanh Thư vẫn cho rằng Nặc Nặc sớm đã cam chịu số mệnh.
Mãi đến ngày ấy, nàng nhu hòa khoác áo cho hắn, vấn tóc mang quan, mỉm cười khuyên nhủ: “Trung thu cung yến, nếu ngươi không đi, Thái hậu ắt sẽ chẳng vui lòng.”
Khoảnh khắc đó, nàng tựa hồ một thê tử hiền huệ, dịu dàng nhu thuận, khiến hắn cứng rắn cũng hóa mềm. Hắn đáp: “Được, ở nhà chờ ta.”
Nhưng đến khi hắn trở về, Nặc Nặc lại nuốt lời.
Đuổi đến bờ sông, y phục đỏ rực, dung nhan tái nhợt. Tay hắn run rẩy muốn bắt lấy nàng, lại thấy nàng ngẩng tay, dẫu lệ ứa đầy mi, vẫn cười như trút gánh nặng: “Tiện nam nhân, trời chu đất diệt ngươi đi!”
——
Tư Nam mất tích hai năm. Đến tuổi mười tám mới có thể trở về nhà, lại phải mất thêm hai năm nữa mới dần thoát khỏi bóng ma năm ấy.
Hai mươi tuổi mới đính hôn, trong thiên hạ đã là gái lỡ thì. Ngay lúc hôn thư sắp trao đổi, Tư gia liền có người đến cửa:
“Nếu tiểu thư dám xuất giá, Tư gia tất sẽ không còn ai sống sót.”
Gia tộc rơi vào tuyệt cảnh, nàng vạn phần giãy giụa, lại một lần nữa bị ép làm chim trong lồng son, chỉ đợi cơ hội thoát thân.
Khi men say chế ngự, hắn lại cúi sát bên tai nàng, thì thầm như tình nhân âu yếm: “Năm đó ngươi đào tẩu, bổn vương liền thề, chờ ngày bắt lại được ngươi, tất khiến ngươi sống không bằng chết.”
Ps: Nam chủ không phải người tốt. Nữ chủ không hề yêu nam chủ. Ngược cổ đại hạng nặng, kẻ ác tuyệt đối không có kết cục tốt.
Tag: Tình yêu cừu hận, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Xuyên không.
Vai chính: Tư Nam, Tống Thanh Thư ┃ Vai phụ: đông đảo.
Một câu tóm tắt: Nàng trốn, hắn đuổi – trời cao đất rộng cũng chẳng thoát.
Lập ý: Bất luận khi nào, đều phải dũng cảm đấu tranh, sống hết mình vì hạnh phúc.

Dao Ẩn
Hạ Thư Từ xuyên thành một pháo hôi trong truyện tu tiên.
Trong nguyên tác, vai ác tàn sát cả thành, chém giết ba ngàn người, Hạ Thư Từ chính là một trong ba ngàn người xui xẻo ấy – một nhân vật vô danh chẳng ai nhớ đến.
Hạ Thư Từ chỉ muốn sống bình yên qua ngày.
Cho đến một ngày, hắn vô tình cứu một người.
Mỹ nhân ấy đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là bị hạ thuốc.
Người kia ôm chặt lấy hắn, gương mặt lộ rõ tình ý: “Cứu ta…”
Sau một hồi do dự, Hạ Thư Từ vẫn quyết định giúp.
Xong chuyện, đối phương liền biến mất, không để lại dấu vết gì.
Chuyện này cũng nhanh chóng bị hắn ném ra sau đầu.
Cho đến ngày rằm tháng Giêng, sao Hôm chuyển động – cũng chính là ngày vai ác trong nguyên tác ra tay tàn sát dân lành.
Nhưng Hạ Hành Viễn lại không gặp vai ác như dự đoán.
Thay vào đó, hắn chạm mặt mỹ nhân từng cùng mình trải qua một đêm xuân ấy.
Mỹ nhân trong tay ôm một đứa trẻ, ánh mắt nhìn hắn chất chứa muôn vàn cảm xúc.
Lúc này Hạ Hành Viễn mới hiểu ra…
Người mà hắn vô tình cứu ngày hôm đó, chính là vai ác trong nguyên tác.

Mặc Nhĩ
Một đời dài như vậy, luôn có những thứ quan trọng hơn cả tình yêu…
…
Nhân sinh dài đằng đẵng, thế gian này há chẳng còn thứ trọng hơn ái tình…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của giáo tập ma ma, ta theo đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, từ cửa thành ngoài tiến vào nội cung.
Ấy là lần đầu tiên ta nhập cung, cũng là lần đầu tiên bước qua Vĩnh An Môn đã sớm bị các tiên sinh kể chuyện thuật lại đến nhàm tai.
Con gái quan gia ai nấy đều cúi rạp đầu, tưởng chừng chỉ hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng lớp gạch thanh thẫm dưới chân.
Ta nhớ lời mẫu thân răn dạy: “Điều cấm kỵ nhất ở trong nội cung chính ra lộ tính tình thật, con nhớ là phải giấu đi tính tình khi còn ở nhà.”
Không hỉ, không bi, không yêu, không hận, mới mong trường tồn chốn thâm cung…
Chỉ là lúc ấy, ta chợt nhớ đến cách Vĩnh An Môn được miêu tả trong thoại bản – nơi ấy có tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng trưng, quỷ dị vô cùng.
Ta khẽ nghiêng đầu, khóe mắt lướt qua, thấp thoáng bắt gặp một mảnh tường vi trắng nép mình bên chân tường đỏ.
Trong lòng không khỏi tiếc nuối, trách kẻ viết thoại bản kia lúc nào cũng quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn ấy vào trang sách.

Diệp Cửu Châu
Đêm trước ngày Tân đế tuyển tú, ta bỗng thấy giữa không trung hiện ra thiên thư.
【Hoàng đế ưa thích y phục màu xanh, ai mặc y phục màu xanh ắt sẽ được tuyển chọn.】
Hôm sau, phân nửa tú nữ đều mặc xiêm y xanh biếc.
Chưởng sự ma ma đảo mắt nhìn một vòng, khóe môi hiện nụ cười quỷ dị:
"Phàm là kẻ mặc y phục màu xanh, đều đánh c.h.ế.t!"
Mùi m.á.u tanh trộn lẫn uế khí của phân nước tiểu, trong chớp mắt lan tràn khắp không gian như ma khí ngập trời.

Đông Lăng Ngọc
Vì muốn bảo vệ nước nhà, tiểu vương gia Giang Hoài Sở của Nam Nhược quyết định có con với hoàng đế địch quốc.
Thế là y che giấu thân phận thật, thâm nhập vào nước địch, thi đậu Trạng nguyên, tìm mọi cách tiếp cận vị hoàng đế đó.
Trong buổi tiệc Quỳnh Lâm, tân khoa Trạng nguyên lang bị hạ thuốc, ý thức mơ màng nép vào lòng bệ hạ.
Mặt đẹp như ngọc, phong thái thanh cao đoan chính.
Tiêu Quân giữ mình không xao động, bất động thanh sắc đón nhận nụ hôn, rồi… không chút lưu tình đẩy y ra.
Trạng nguyên lang thấy người rời đi, trong chớp mắt đã thay bằng vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt.
…
Sau khi tỉnh táo lại, Trạng nguyên lang cảm kích hành động “cao thượng” tựa như Liễu Hạ Huệ của bệ hạ, bèn trăm phương nghìn kế “báo đáp”.
Chăm sóc hắn vô cùng chu đáo, nhưng ngay cả một ngón tay cũng không cho chạm vào.
Trạng nguyên lang đoan chính giữ mình, thanh nhã dung hoa cứ lởn vởn trước mắt hoàng đế hằng ngày.
Tiêu Quân dần dần không thể nhịn được nữa.
…
Trạng nguyên lang là gian tế nước địch, người đã biến mất.
Sau khi tìm kiếm khắp nơi không có kết quả, Tiêu Quân giận dữ mang binh uy hiếp nước địch đòi người.
Hai quân đối đầu, cờ xí phấp phới, tiếng hô vang trời.
Tiểu vương gia lừng danh thiên hạ của nước địch được người cẩn thận đỡ lên thành tường, đứng đón gió.
… bụng có hơi nhô ra.
Dưới thành, Tiêu Quân ngước mắt nhìn thoáng qua, thần sắc sững lại.
Lại liếc nhìn thêm lần nữa: “Lui binh! Mau lui binh cho lão tử!”
Bé thỏ trắng tâm cơ tiểu vương gia thụ Giang Hoài Sở X Sói đen lưu manh thô bỉ hoàng đế công Tiêu Quân

Chá Bút Tiên Nhân

Sơn Dã Miêu
Thể loại: 1v1, song khiết, cưỡng ép chiếm đoạt – quyền mưu – sau ngược trước sủng.
【Cưỡng ép chiếm đoạt – Thái tử cao ngạo tâm địa đen tối x Biểu muội “bình hoa di động” tỉnh táo mặc kệ đời – Nữ chính có sức hút – Ngọt sủng – Tranh đấu】
Văn án
Nhà nghiên cứu nông nghiệp Cố Tuế An đang mang thai thì xuyên vào cuốn tiểu thuyết âm mưu quyền thế 《Gả cho đế vương》, trở thành biểu muội “pháo hôi” của nam chính.
Trong thời đại cổ đại đầy hiểm nguy và chẳng hề có nhân quyền này, cô chỉ muốn “nằm phơi thây như cá mặn”, sống yên phận như một mỹ nhân bình hoa di động.
Cô tuyệt đối không định dựa vào hiểu biết hiện đại để thay đổi lịch sử, chỉ muốn giấu kín thân phận, hòa nhập sâu vào cuộc sống nơi đây.
Thậm chí còn tự tìm cho mình một chàng thiếu niên trẻ trung tài hoa để đính hôn.
Nhưng không ngờ lại bị tên chó điên nam chính nhốt vào “toà kim ốc đen tối”.
Cố Tuế An: “…”
——
Thái tử Lý Trọng Yến từ nhỏ đã biết mình sau này phải cưới Cố Tuế An.
Thế mà sau khi nàng trưởng thành, hoàng hậu lại nói rằng Cố Tuế An và một nam nhân khác đã giành tình cảm cho nhau, khuyên hắn nên thành toàn cho họ.
Thành toàn?
Thật là một trò cười!
——
Đêm trừ tịch, trong yến tiệc cuối năm, tân đế mượn cớ trúng xuân dược để xông vào tẩm điện nơi tiểu thư nhà họ Cố đang nghỉ ngơi.
Cung nhân chỉ nghe thấy bên trong vang lên tiếng cãi vã gay gắt, tiếng chén trà vỡ nát —
Sau đó chỉ còn lại những âm thanh mập mờ giữa nam và nữ…
Sau này nữ chính trốn thoát khỏi cung và bắt đầu cuộc sống ẩn cư nơi thôn quê.

Đường Tô
Tác giả: Đường Tô
Tran / Editor: AI_Hồng Bì
Beta: AI_Bồ Công Anh
Thể loại: Trùng sinh, Cổ đại, Cung đình hầu tước, HE, Sủng Ngọt, Sạch, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Duyên trời tác hợp, Báo thù
Độ dài: 247
Giới thiệu:
Năm Thịnh An thứ mười sáu, nhị cô nương của Ngụy phủ bị bỏ tù oan, cho đến lúc chết cũng không thoát khỏi bốn chữ tội phạm giết người.
Sau khi chết, hồn phách của nàng trôi nổi trên thế gian nhiều năm, mới biết được ngày đó không chỉ là ác mộng của riêng nàng, mà là cả một âm mưu to lớn.
Nàng là đứa bé được Ngụy phu nhân nhặt về từ Phật đường, còn hung thủ thật sự là nữ nhi ruột của Ngụy phu nhân. Sau này, mẫu thân ruột của nàng là Quận chúa nương nương, biết được toàn bộ sự thật thì đấu đá với người ta đến mức cả hai bên đều tổn thất nặng nề.
Ngụy phủ ngư ông đắc lợi, một bước lên mây.
...
Một sớm tỉnh lại, nàng quay trở về thời điểm nửa canh giờ trước khi vụ án xảy ra.
Dưới ánh mặt trời chói chang, nàng nhìn cánh cửa gỗ hông sẽ quyết định vận mệnh của mình kia, quay người vững bước đi về hướng một con đường khác.
"Cô nương, người đi đâu vậy? Tam cô nương đã đợi ngài ở sau núi từ lâu rồi." Nha hoàn luống cuống ngăn cản nàng, giọng càng lúc càng chói tai: "Người không thể đi qua đó! Đó là biệt viện của Thái tử điện hạ, Thái tử vui giận thất thường, tàn bạo thích giết chóc, người tự tiện xông vào sẽ chết đấy!"
Ngụy Niên xem thường.
Thì sao chứ? So với những người bên cạnh nàng, người đó có vẻ hiền lành hơn nhiều.
Dẫu sao vào ngày cuối đời của nàng, hắn giúp nàng giữ lại một chút thể diện cuối cùng.
Nhưng một khoảng thời gian rất dài sau đó, mỗi ngày Ngụy Niên đều bị tên điên kia làm cho tức đến nỗi muốn phạm tội giết người thật.
-
Góc nhìn nam chính:
Một nam chính điên cuồng muốn truyền bệnh điên cho nữ chính, lại được nữ chính "độ".
Nam chính ở giai đoạn trước: Cô thích nàng, muốn khiến nàng giống như Cô.
Nam chính ở giai đoạn giữa: Cô muốn xây lầu cao, thêu áo tơ vàng cho nàng.
Nam chính ở giai đoạn cuối: Trăn Trăn à, đừng giận nữa, để ý tới Cô đi mà.
-----
Nữ chính là con cháu của vương gia khác họ, không có quan hệ máu mủ với nam chính.