Trang 39 / 71 · Tổng 843 truyện

Eugenie Marlitt

Erle Stanley Gardner

Elizabeth Thornton

Elizabeth Thornton
Elizabeth Thornton tên thật là Mary Forrest George, nhũ danh Baxter được sinh ra (24/01/1940) và lớn lên tại Aberdeen, Scotland, nơi bà dạy học một số năm trước khi thành lập trường mầm non của mình mang tên St. Swithin Street Nursery School và hiện nay vẫn còn hoạt động.
Sau đó bà và chồng di cư đến Canada cùng với ba đứa con trai của họ. Cô dạy mẫu giáo và lớp Một một số năm ở Winnipeg, Manitoba, trước khi trở thành hội trưởng tại một nhà thờ Presbyterian ở Winnipeg.
Elizabeth Kostova
Đó là câu chuyện kép, như người trong giới thường nói là "câu chuyện của câu chuyện" với sự đan xen của hai ngôi kể: tôi và cha. "Tôi", một cô gái không tên 16 tuổi sống thu mình với niềm hạnh phúc lớn nhất là được ở trong thư viện của cha, nơi mà tất cả các cuốn sách đều có lời đề từ "Người kế thừa thân mến và bất hạnh của tôi". Chẳng ai có thể ngờ rằng ngay chính trong thư viện của người cha tạo dựng, một thế giới sách nhỏ bé tại gia như biết bao thư viện gia đình khác, "tôi" của chúng ta lại có thể chắp nối và lần tìm tới những sự kiện lớn lao vốn đã bị lãng quên trong những năm dài lịch sử.
Truy tìm Dracula dẫn bạn đọc theo hành trình khám phá bí ẩn của cô gái trẻ, một hành trình dẫn đến tới Istanbul, Budapest và tận cùng của Đông Âu. Giữa vô vàn tu viện, kho lưu trữ, thư viện, những lá thư và những cuộc nói chuyện bí mật, sự thật đáng sợ về triều đại bóng tối của Vlad - "kẻ xiên người" được ráp nối và có vẻ đằng sau đó là một giai đoạn có thật trong lịch sử.
Trong cuộc truy tìm Dracula mà người ta tin rằng thấm đẫm sự hoài nghi, chết chóc, những thủ đoạn tàn nhẫn chống lại con người, không ai ngờ tác giả lại vẽ nên một chân dung "nhân vật" Đông Âu khiến những ai đam mê khám phá không thể cưỡng lại. Những trang viết về kiến trúc, cảnh quan, về những thành phố từng bị tàn phá hay đang nồng nàn vẻ đẹp hiện tại. Thổ Nhĩ Kỳ, Rumani, Hungari, Bungari, những đất nước bình yên nhưng ẩn chứa trong nó nhiều bí ẩn đến nỗi một vài chuyến đi là chưa đủ để tìm hiểu và khám phá.
Elizabeth Kostova đã mất 10 năm để viết ra Truy tìm Dracula, từ những cảm nhận mơ hồ và nhờ trí tưởng tượng vô cùng phong phú của bà. Những gì đã được viết mở ra hành trình khám phá thú vị cho bạn đọc, như Victoria A. Brownworth đánh giá trên tờ Baltimore Sun "Vừa là chuyện kinh dị, vừa là lịch sử, vừa là chuyện tình lãng mạn... Kostova có một khả năng kể chuyện sắc sảo, cùng một câu chuyện kỳ diệu để thuật lại với chúng ta".
Hoàng Lân (Báo Hà Nội mới)

Enleri Kuin

Trương Tiểu Tố

Ông Văn Tùng, Chân Tàng Bản

Harlan Coben

Lisa Jane Smith

Linda Howard

Luis Garcia Jambrina

Janet Dailey

Janet Dailey
Nàng cười và nhích người vào gần chàng hơn chút nữa. Trước mặt họ trang viên hiện ra, đồ sộ trên những hàng cột bao quanh sừng sững in bóng lên chân trời. Tổ ấm. Sloan cảm thấy mãn nguyện, nàng nhận ra rằng cuối cùng nàng đã có một mái nhà. Một mái nhà cứ ngỡ rất bình thường và gần gũi nhưng sao con đường dẫn đến đó “lởm chởm”, “gồ ghề” đến thế. Nhưng có lẽ chính vì vậy mà cuối lộ trình đầy thử thách ấy nhất định phải có một gia đình đang sống hạnh phúc dưới một mái nhà!

Mộc Tử Lãng
Cuộc sống, không phải cứ muốn là được, cứ nuôi hy vọng là sẽ thành công. Tôi cũng muốn sống một cuộc sống tươi đẹp như bao người kia, cũng muốn đến bên cạnh, trò chuyện, hỏi han, chăm sóc cô gái ấy, cũng muốn được an nhàn đón một cái Tết đầy ý nghĩa bên gia đình và người thân,… Nhưng tất cả không như tôi muốn! Từ “ước mơ” hình như quá xa vời, mãi mãi không xuất hiện trong cuộc đời tôi…
Ngày ấy nắng nhạt, ánh mặt trời hắt lên vai tôi, nhưng trong lòng tôi có một cảm giác vô cùng khó chịu. Cô ấy đi rồi, đi thật rồi! Ước mơ bao nhiêu năm sống vì chính nghĩa của chúng tôi cuối cùng đổi được cái gì? Cô ấy hy sinh vì bắt tội phạm buôn bán trẻ em, cả đội cảnh sát chúng tôi thức trắng mấy đêm, cuối cùng trình toà chỉ ấm ức nghe câu “Chưa đủ chứng cứ, nghi phạm vô tội, phóng thích tại chỗ!”. Thật nực cười biết bao nhiêu, đúng không?

Jeffery Deaver
Những cây thập tự ven đường xuất hiện dọc theo các xa lộ ở Bán đảo Montery, không phải để tưởng niệm những người đã thiệt mạng trong các vụ tai nạn giao thông, mà là để thông báo thời gian sắp diễn ra các vụ ám sát. Nạn nhân chính là những người đã đăng bài viết thiếu cẩn trọng hay để lộ quá nhiều thông tin cá nhân trên các trang mạng xã hội.
Đặc vụ Kathryn Dance cùng các đồng sự tại CBI được giao phó tiếp nhận vụ án. Là một chuyên gia về ngôn ngữ cơ thể, cô đã nhanh chóng lần ra các manh mối và phát hiện ra trung tâm của mọi nghi vấn là cậu thiếu niên Travis Brigham. Động cơ giết người của Travis là để trả thù những ai đã từng nhục mạ mình trên mạng. Nhưng sự thật đằng sau lại không hề đơn giản như vậy, khi chính Travis cũng chỉ là nạn nhân trong kế hoạch giết người của hung thủ thật sự...

Jeff Lindsay
Câu chuyện được mở màn trong một đêm “Trăng lộng lẫy” với những tiếng gọi hoang dại của “Nhu Cầu”, với sự chỉ dẫn của “Người Lữ Hành Tối Tăm” và khao khát mãnh liệt từ tận sâu trong tâm hồn “Tôi”- Dexter.
Nạn nhân đầu tiên – Cha Donovan – Khi việc giết người trở thành một khoái cảm, sự giải tỏa và “những phấn khích được chậm rãi xây đắp” trong tâm hồn con người.
Một tin nhắn đến từ cô em gái nuôi Deborah lúc nửa đêm dẫn Dexter đến hiện trường hàng loạt vụ án mạng, những phần thân thể được cắt rời, vô cùng sạch sẽ, bài trí có chủ định và sắp đặt như một sự trưng bày của kẻ sát nhân. Là chuyên gia phân tích mẫu máu, Dexter thường xuyên có cơ hội tiếp xúc, làm việc với những vụ án tại Miami. Tiếng gọi của Người lữ hành tối tăm luôn xuất hiện trong đầu anh ta, nó càng rõ rệt hơn khi bản thân anh ta bắt gặp những điểm quen thuộc trong cách giết người của hung thủ, tất cả tạo nên sức hút đặc biệt khiến Dexter không thể làm chủ bản thân, không thể ngừng nghỉ việc tìm ra “người bạn bí ẩn”. Những phần thân xác người bị chặt khúc, ném đâu đó ở nhiều nơi, trong những túi rác, một cách cực kỳ sạch sẽ, không vướng một tí máu nào như một câu đố không lời giải thích cho đội cảnh sát Miami – thành phố mà cái chết không được báo trước luôn hiện hữu.
Câu chuyện về kẻ giết người máu lạnh, ra tay gọn gàng, sạch sẽ như một bản năng tưởng chừng kết thúc khi người ta bắt được kẻ tự nhận mình là “Hung thủ”. Sự kết thúc mang đến danh tiếng vang dội cho nữ sỹ quan LaGuerta, những bài báo nóng bỏng cho các tờ tạp chí và hơn hết là chấm dứt sự sợ hãi kéo dài với người dân Miami. Cuối cùng, chính điều tưởng như kết thúc là bước ngoặc khiến Dexter tìm thấy “Người lữ hành tối tăm” trong “Giấc mơ hắc ám”, tìm thấy tiếng gọi tận sâu từ bên trong con người của mình.
“Ngoại trừ trong giấc ngủ của tôi. Chẳng phải tất cả chúng ta đều điên rồ trong giấc ngủ của mình sao? Giấc ngủ là gì, nói cho cùng, nếu không phải tiến trình trong đó chúng ta nhận chìm phầm điên dại của bản thân vào một cái hố sâu vô thức tối om và chui ra ở đầu bên kia…”
Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa mối ràng buộc máu thịt và công lý, giữa nỗi đau, sự ám ảnh chết chóc tận sâu trong tâm hồn đứa trẻ lên ba và lương tri con người trưởng thành dằn vặt Dexter. Sự hội ngộ trong container đông lạnh với người anh trai thất lạc khiến ký ức chết chóc hơn 2 ngày rưỡi chìm trong máu của đứa trẻ lên ba trở lại sống động hơn bao giờ hết. Sự ám ảnh của máu, cái chết và những xác người bị phanh thây trong không gian hẹp của container…
Kết thúc truyện mở ra bằng sự trở về của Dexter trong giấc mơ hắc ám của chính mình, khi sự thật được lên tiếng và nỗi đau, sự sợ hãi nhường phần lại cho cơ hội làm người thật sự.

Jeffery Deaver
Đôi khi, kẻ ra tay giết người lại không phải là hung thủ thật sự.
9 giờ sáng, giờ cao điểm tại một ga tàu điện ngầm ở trung tâm thủ đô Washington, một kẻ điên mang súng tự động gắn ống giảm thanh đã bắn bừa vào đám đông. Hắn trốn thoát giữa cảnh hỗn loạn và không một ai trông thấy hắn.
Một giờ sau, văn phòng thị trưởng nhận được một lá thư tay với nội dung: thành phố phải chi ra 20 triệu, nếu không sẽ có hàng trăm người nữa phải chết trong những cuộc tấn công tiếp theo vào lúc 4 giờ, 8 giờ và nửa đêm. Không có cách nào chống lại âm mưu ấy, và ngài thị trưởng chỉ còn cách trả tiền chuộc. Nhưng rồi một vụ tai nạn gần Tòa thị chính đã xảy ra và người ta nhận dạng nạn nhân chính là kẻ chủ mưu của vụ tấn công này, đột nhiên không ai còn biết phải làm thế nào để ngăn tay súng điên loạn khỏi giết người hết lần này đến lần khác.
Manh mối duy nhất mà Cục điều tra liên bang có được chính là bức thư tống tiền,và người giỏi nhất trong ngành giám định tài liệu ở nước Mỹ là Parker Kincaid, một cựu đặc vụ FBI. Người phụ trách chiến dịch truy lùng tên sát thủ - Margaret Lukas đã phải triệu anh ra khỏi ngôi nhà yên bình ở ngoại ô để cùng lao vào cuộc chạy đua với từng thời hạn một.
Giọt lệ quỷ có rất nhiều nút thắt bất ngờ, như mọi câu chuyện khác của tác giả Jeffery Deaver, nhưng có lẽ điểm thú vị nhất trong cuốn sách này chính là việc nhà văn đã mang đến cho mỗi nhân vật một giọng nói riêng - không ai giống ai. Trong đó khác biệt với tất cả lại chính là giọng nói ngô nghê, đơn giản của hung thủ - Digger. Ở từng thời điểm nhất định, người đọc có thể đi từ kinh ngạc, giận dữ với hắn, cho đến sự thương cảm bất ngờ dành cho một cỗ máy giết người không tự nguyện khi tác giả hé lộ toàn bộ cảnh ngộ dẫn dắt hắn đến con đường này.

Jeffery Deaver
Vũ điệu của Thần Chết là sự trở lại đầy ấn tượng của nhà hình sự học lừng danh Lincoln Rhyme cùng nữ cảnh sát xinh đẹp Amelia Sachs và đồng nghiệp. Lần này họ phải lần theo dấu vết của tên giết người chuyên nghiệp mà Rhyme đã hiểu quá rõ, kẻ mang hình xăm kỳ quái trên bắp tay: hình Thần Chết đang nhảy múa với một phụ nữ ngay phía trước chiếc quan tài, vũ khí đáng sợ nhất của hắn không phải là dao hoặc súng mà là sự hiểu biết đến kỳ lạ về bản chất con người…
Đọc “Vũ điệu của Thần Chết” một lần nữa bạn đọc sẽ được hòa mình vào những cuộc đấu trí nảy lửa, những cuộc rượt đuổi ngoạn mục trong suốt hành trình tìm kiếm Vũ công Quan tài, kẻ nắm giữ sức mạnh ghê gớm của Tử Thần.
“Đừng nghĩ đến chuyện có thể nuôi chim ưng làm cảnh. Ở đây không có chỗ cho sự ủy mị. Xét ở góc độ nhất định, đó là nghệ thuật của một bác sĩ tâm thần. Là một cuộc đấu trí giữa hai bên với động cơ và lợi ích chết người! (Chim ưng, T.H.White)

Jay Asher