Trang 52 / 211 · Tổng 2532 truyện

Trúc Vi Bút
Đêm tân hôn, phu quân chet bất đắc kỳ tử, ta trở thành kẻ tình nghi duy nhất.
Ta ôm bài vị của phu quân chạy thẳng đến Đại Lý Tự, giận dữ đánh lên trống đăng văn kêu oan.
Đại Lý Tự khanh mở cửa đứng đó, lời nói còn lạnh hơn cả mưa đêm:
“Bản quan nhất định sẽ tiếp nhận vụ án này, tẩu tẩu hà tất phải cầu xin?”
Trong lòng ta chợt run rẩy, ngẩng đầu trông lên đã thấy…
Sao Đại Lý Tự khanh và trượng phu đã chet của ta lại giống nhau như đúc?

Hoàng Sắc Đích Miêu Mễ
Lê Diệu mắc bệnh nan y, tưởng chừng không còn hy vọng sống. Một ngày nọ, cô tình cờ gặp một đạo sĩ, người nói với cô rằng vận xui đeo bám, tuổi thọ ngắn ngủi không phải do số phận, mà vì mệnh cách của cô đã bị người khác đánh cắp.
Muốn sống tiếp, cô chỉ có một cách—trở về quê, kế thừa một "nhà ma" cũ kỹ.
Ban đầu, Lê Diệu nghĩ rằng đây chỉ là một căn nhà ma bình thường. Nhưng khi đặt chân đến, cô mới nhận ra mình đã nhầm to!
Những nhân viên làm việc ở đây không phải người, mà là đủ loại quỷ thần: Nhiếp Tiểu Thiến yêu kiều, Họa Bì bí ẩn, Mạnh Bà nấu canh nơi Hoàng Tuyền... Còn có cả Sadako từ giếng bò lên, Tomie ma mị, ma cà rồng huyết sắc.
Chưa dừng lại ở đó, Đát Kỷ yêu mỵ, Bạch Cốt Tinh lạnh lùng, Ngưu Ma Vương hùng tráng, thậm chí cả Tôn Ngộ Không cũng xuất hiện!
Nhân viên càng lúc càng đông, danh tiếng của nhà ma cũng lan xa. Không chỉ kiếm tiền dễ như trở bàn tay, mà còn làm chấn động giới huyền học!
Các đại lão, kẻ có tiền, người tu đạo... ùn ùn kéo tới.
Từ một người sắp chết, Lê Diệu giờ đây lại trở thành bà chủ của "Phong Đô Nhà Ma" nổi danh khắp thế giới!
"Chào mừng quý khách đến với Phong Đô Nhà Ma! Mời vào tham quan... nếu dám!".
[Huyền Học + Đoán Mệnh + Đại Lão + Bắt Ma + Ngược Tra + Vả Mặt + Sảng Văn + Kinh Doanh + Yêu Ma Quỷ Quái]

Khôi Tấn Ái Nhân

Tháng Bảy

lacyy

Hỉ Hoan Đường Đích Thiếu Nữ
Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu
Thể loại: Cổ đại, Linh Dị, Ngược
Văn án
Khi ta biết mình là một công chúa hòa thân, ta đã chết được mười năm rồi.
Lúc đó, ta đang ngồi xổm ở bãi tha ma, cùng một góa phụ vừa chết bàn luận về ý nghĩa nhân sinh. Nói chính xác hơn là nàng đang kể lể mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như con trai nàng hồi nhỏ hay tè dầm, còn ta thì nghe tai này lọt tai kia, chỉ tập trung đếm xương người trên mặt đất.
Đến khi ta đếm được đến cái xương thứ chín mươi hai, dường như lúc này nàng mới để ý đến ta, liếc nhìn một cái:
“Người khảm ngọc thế kia, sao lại chôn ở nơi quái quỷ này chứ?”
Ta kéo ống tay áo cưới rộng đến mức lố lăng, tiếng ngọc bội bên hông va vào nhau vang lên lanh lảnh:
“Ai mà biết được,” ta nghiêm túc suy nghĩ, “Có lẽ là gia đình giàu có xứng minh hôn?”
Nàng bĩu môi, thân thể trong suốt của nàng lượn một vòng xung quanh ta:
“Không giống. Dám dùng nhiều chỉ vàng như vậy thêu áo cưới phượng hoàng thế này, không có gia đình bình thường nào dám làm đâu.”
Ta nhún vai, chẳng chút bận tâm.
Khi ta tỉnh lại thì đã ở bãi tha ma, không còn chút ký ức khác, thậm chí chẳng biết chính mình là ai. Ta hỏi quỷ sai, bọn họ nói nếu không nhớ được tên mình thì không thể tra trong sổ sinh tử, cũng không có cách nào dẫn ta đi. Lại thêm ta mang quá nhiều chấp niệm, không thể rời khỏi nơi chôn cất mình.
Nhưng chuyện này hoàn toàn không có lời giải. Ta không nhớ bất cứ điều gì, sao có thể nhớ được chấp niệm của bản thân? Nhiều năm qua, ta chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể không người thu liệm của mình dần trở nên mục rữa, hóa thành bộ xương trắng bị gió chôn vùi trong lớp đất khô vàng cằn cỗi.
Thế nhưng từng ấy năm, ta cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Những chuyện xưa cũ qua rồi thì cứ để trôi qua thôi. Dẫu có biết tên mình thì như thế nào đây? Làm một con quỷ không thể rời khỏi nơi này, ngày ngày nhìn bãi tha ma tấp nập quỷ đến quỷ đi, nghe chuyện phiếm của họ cũng không tệ.
Cho đến khi ta gặp được nữ quỷ này, sự tò mò của nàng quá mức mãnh liệt. Nàng dường như không cam tâm, nhìn trái nhìn phải, hồi lâu mới đưa ra kết luận:
“Cô nương, cô là công chúa có phải không?”
“Ồ.” Ta không chút biểu cảm.

Kiều Ngọc Liên

Mật Ngữ Ca

Xuân Dữu Tử
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Niên hạ, Chủ công, Gương vỡ lại lành, Hoan hỉ oan gia, Linh thần dị quái, 1v1, Sa điêu, Nữ vương thụ
___
CP: Tuấn tiếu hoạt thi công X Cao lãnh nữ vương thụ
Cung Thầm bị gán cho tội danh tày đình "Thông đồng với Quỷ giới", từ một thiên chi kiêu tử trở thành kẻ bị vạn người xa lánh.
Ngay cả người biểu đệ từ nhỏ vốn thân thiết, yêu thương hắn cũng nóng lòng muốn ra tay đâm chết hắn.
Trước tình cảnh đó, Cung Thầm chỉ biết thốt lên: May quá.
Nguy hiểm thật.
Nếu không nhờ lão bằng hữu là thần y đời thứ hai đương thời, suốt đêm giúp hắn tạo một cơ thể giả chịu thương, thì có lẽ hắn đã chết thật rồi.
Vào đêm Cung Thầm "giả chết"...
Cung Thầm háo hức gọi huynh đệ tốt: "Huynh đệ tốt, huynh có thể nhanh chóng đến mộ của ta một chuyến được không?"
Huynh đệ tốt cũng nhiệt tình đáp lời: "Có chuyện gì vậy lão huynh?"
Cung Thầm: "Huynh đệ à, có người đang đào mộ của ta."
Huynh đệ tốt: "???".
Gặp quỷ rồi! Ai mà tàn độc thế?
Cung Thầm nghiến răng nghiến lợi: "Là sư huynh của ta, Từ Tứ An."
--- Đương nhiên cũng là đối thủ không đội trời chung của ta.
Cứ như nước với lửa, gặp mặt là xé nhau ngay.
Mối thù sâu xa giữa hai người phải kể từ một lần ảo cảnh bảy năm trước.
Khi ấy Cung Thầm còn nhỏ, cho rằng ký ức trong ảo cảnh sẽ biến mất sau khi thoát ra, nên đã bạo gan hôn Từ Tứ An một cái. Ấy vậy mà Từ Tứ An lại ghi hận suốt bảy năm trời.
Khi cả hai cùng tu luyện trên núi, Từ Tứ An chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt.
Ngày hắn bị đuổi khỏi sư môn, Từ Tứ An còn mời vài sư đệ sư muội uống rượu ăn mừng.
Hắn ấm ức không chịu nổi, suốt đêm trở về đại náo một trận.
Đêm đó, Từ Tứ An với mái tóc bù xù, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ, nói với hắn câu cuối cùng: "Ta muốn băm vằm ngươi ra thành vạn mảnh."
Thế nên, khi Từ Tứ An lật nắp quan tài lên, Cung Thầm không khỏi run lẩy bẩy. Cứ tưởng mình sẽ bị nghiền xương thành tro, nào ngờ Từ Tứ An nhìn chằm chằm thi thể hắn hồi lâu, cuối cùng không biết là bị làm sao, lại bò vào quan tài...
Rồi sau đó, y ngồi lên người hắn.
Khoan đã...
Ngươi muốn làm gì với thi thể của ta vậy hả?
Cung Thầm hoảng sợ nghĩ.
___
Tag: Niên hạ, Linh dị thần quái, Oan gia vui vẻ, Gương vỡ lại lành, Tiên hiệp tu chân, Sa điêu.
Góc nhìn nhân vật chính: Chủ công.
Tóm tắt một câu: Ngày đầu tiên giả chết, mộ bị đối thủ không đội trời chung đào bới.
Ý nghĩa: Thiện lương bao dung.
【Tác giả lưu ý: Không phù hợp với độc giả thuộc đảng sủng công. Giai đoạn đầu sẽ có tình tiết tát mặt (bạn). Ghi chú ngày 22.07.2025.】

Hắc Nhan

Trần Đình Phong

Mễ Hoa

Mạt Trà Thời Quang
Tác giả: Mạt Trà Thời Quang
Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu
Thể loại: Cổ đại, Ngược, Nữ Cường
Văn án
Sau khi khải hoàn hồi triều, ta gả cho Bùi Yến.
Hắn đã thề trước muôn vạn quân tướng sĩ:
Đời này không cầu con, không nạp thiếp, chỉ có mình ta.
Mọi người đều nói, hắn yêu ta như mạng.
Nhưng năm thứ ba sau khi kết hôn, hắn nuôi dưỡng thứ muội của ta làm ngoại thất.
Hắn cùng với đệ đệ của ta bàn bạc:
"Bảy ngày sau, ngươi nhất định phải khóc thật chân thành, nói rằng không yên lòng về Sương Sương."
"Thỉnh cầu Hoàng thượng gả Sương Sương cho ta."
"Như vậy, tỷ tỷ của đệ mới không khóc lóc ầm ĩ với ta.”
Ngu xuẩn biết bao.
Hà tất phải phiền phức như vậy?
Ta sớm đã cầu xin Bệ hạ một tờ hôn thư.
Một tờ thư hòa ly.
Bảy ngày sau, ta rời khỏi kinh thành.

Zhihu

Dung Bất Năng
Tác giả: Dung Bất Năng
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Mưa Rào Tháng Sáu
Giới thiệu
[Là phần tiếp theo của bộ Thế Xuân Phong.]
Ta tỉnh lại ở quân trấn bên ngoài Ngọc Môn Quan, cõi lòng mơ hồ như chìm trong mộng, không dám tin đây là thực. Ta thân là thứ mẫu của Hoàng đế, lại vì những thân cận cùng hắn mà bị người đời gièm pha khinh miệt. Rõ ràng đã uống chén rượu độc của Thái hoàng thái hậu, hồn về tây thiên, cớ sao nay lại xuất hiện ở nơi này?
Bên ngoài vang lên tiếng xe ngựa huyên náo, có người cất giọng hỏi: “Phong Nhi đã tỉnh chưa?”
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, có người bước vào giữa luồng sáng. Toàn thân ta đau nhức chẳng thể ngồi dậy. Ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa, chói loá đến mức không khỏi khiến ta nheo mắt lại.
“Phong Nhi? Phong Nhi?” Người nọ đến bên giường, nhẹ nhàng lay ta.
Ta khó nhọc mở mắt, bóng dáng trước mặt dần trở nên rõ nét. Là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, giữa chân mày vẫn còn nét non nớt nhưng đã lộ ra vẻ tuấn tú, khôi ngô.
“Nhị ca ca?” Ta ngạc nhiên thốt lên, song giọng nói lại mang theo âm điệu mềm mại như trẻ nhỏ. Kinh hãi, ta vội đưa tay bụm miệng, chỉ để nhận ra đây là bàn tay nhỏ nhắn của một đứa trẻ.
Nhị Ca lại không để ý đến sự khác thường của ta, chỉ chăm chú thu dọn đồ đạc.
“Mau dậy đi, chúng ta sắp hồi phủ rồi.” Một lát sau thấy ta vẫn chưa động đậy, bèn xoay người cười bảo: “Chỉ là ngã ngựa một cái, đã nằm suốt ba ngày rồi, có bị thương đâu, còn không mau dậy.” Dứt lời, huynh ấy vươn tay khẽ cốc mũi ta một cái. Hơi ấm nơi đầu ngón tay huynh ấy chân thực đến mức khiến ta không thể tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một giấc mộng.

Zhihu

Tử Đằng Tử

Tứ Khuyết Nhất
Hán việt: Thượng Ẩn
Tác giả: Tứ Khuyết Nhất
Convert: Vespertine
Editor: Đào Tử
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Ngược luyến, Vườn trường, Dưỡng thành, Đô thị tình duyên, Trâu già gặm cỏ non, Cường thủ hào đoạt, 1×1.
Số chương: 52 chương
Chu Thành Đông không nghĩ tới con gái anh nuôi lớn từ nhỏ cũng không biết liêm sỉ muốn ăn dương v*t của anh.
Nam chủ: Chu Thành Đông
Nữ chủ: Bạch Chỉ
Warning ⚠️⚠️⚠️: Đề cập đến ngoại tình, tam quan bất chính, cho nên xin đừng coi như thật.
🍑 Edit thịt văn nhưng tuyệt nhiên sẽ không gây hại cho sự phát triển của mầm non đất nước, vậy nên các bạn trẻ chưa đủ 18 xin hãy lướt qua.
[Bản edit thô dựa trên convert, editor hoàn toàn không biết tiếng Trung cho nên sai sót nghĩa là không thể tránh khỏi].

Giác Sơ

Zhihu