Trang 50 / 211 · Tổng 2532 truyện

Thiên Cách/天格

Tiểu Thất Tể Tử

Nhược Ương Quân

Vãn Phong Tiếu Ngã Kim Phi Tạc/晚风笑我今非昨

Tư Không Vũ Tịch

Nguyệt Dạ

Ninh Viễn

Bất Tư Nhi Lai
Tác giả: Bất Tư Nhi Lai
Dịch giả: Mưa Rào Tháng Sáu
Thể loại: Báo thù, Cổ đại, Ngược
Văn án
Năm thứ ba ta làm thế thân cho tiểu thư vào ban đêm, cuối cùng ta cũng mỏi mệt.
Trên giường, ta cầu xin cô gia ban cho một danh phận. Hắn chẳng mấy để tâm:
"Ngươi là nha hoàn hồi môn của phu nhân, nạp ngươi vào chẳng phải là tát vào mặt nàng ấy sao?"
Ta tuyệt vọng mà nhắm mắt lại.
Tình thâm của cô gia dành cho tiểu thư, ai ai cũng biết.
Hôm sau, ta tìm đến lão phu nhân, nguyện kết âm thân với đại công tử đã gần đất xa trời.
Lão phu nhân cảm động không thôi: "Sau khi kết âm thân phải thủ tiết cho phu quân, đứa bé ngoan, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Ta dập đầu: "Tuyệt không hối hận."
Trong ánh mắt ta liếc thấy, sắc mặt cô gia cùng tiểu thư trắng bệch.

Nhất Chích Tiểu Hỏa Thối

Thiên Nguyệt Phụng

Khuyết Danh
Phó Tây Quyết là học sinh nghèo được nhà tôi tài trợ.
Sau khi thành công và nổi danh, việc đầu tiên anh làm là cướp dâu ngay trong ngày cưới của tôi.
Tôi hận anh vong ơn bội nghĩa, sau khi kết hôn không cho phép anh bước vào phòng ngủ nửa bước.
Mãi cho đến khi, anh vì cứu tôi mà nhảy xuống từ tầng lầu mười tám.
Tôi mới nhìn thấy được tình yêu gần như điên cuồng của anh.
Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về ngày anh bị bắt nạt học đường.
Tôi cầm chai rượu đập vỡ trên đầu kẻ bắt nạt, mảnh thủy tinh lẫn máu nhuộm đỏ bộ đồng phục xanh trắng.
Thiếu niên lại đột ngột siết chặt cổ tay tôi, đáy mắt đỏ ngầu:
“Đại tiểu thư, diễn đủ chưa? Người tìm đám này đến chặn đường tôi không phải là cô sao?”

Cửu Ngũ

Phố Khách Tư Dị

Đao Thượng Phiêu
Thể loại: Ngôn tình | Cổ đại | Huyền huyễn | Ngược luyến | Góc nhìn nữ chính | Phi song khiết | HE
Văn án
Cuộc đời A Bảo là một chuỗi những câu chuyện kỳ bí.
Xuất thân từ đất Thục, từng làm khất cái, gian nan đến Dương Châu, trở thành con hát kỹ viện, may mắn là gặp gỡ Tuyên Vương nhất kiến chung tình với nàng, bỏ tiền chuộc nàng ra, cưới nàng về làm vợ.
Tuyên Vương đăng cơ, nàng được sắc lập làm Hoàng hậu, bị sử quan mắng, bị ngự sử mắng, bị người đời khắp thiên hạ mắng, kiếp sống bi thương, ngay cả một hàn lâm nhỏ nhoi cũng dám cự tuyệt vẽ tranh cho nàng, hại nàng trở thành trò cười lớn nhất trong cung.
Ngày ấy chết đi, cuối cùng A Bảo cũng được thở phào một hơi.
Được giải thoát rồi.
Nhưng vừa mở mắt ra ⎯⎯
Nàng trở thành cô hồn dã quỷ, ngày đêm nấn ná ở quanh một nam nhân, không rời đi được.
Dưới ánh nến nhìn thân ảnh gầy gò của người nọ cầm bút vẽ tranh, A Bảo lặng lẽ mắng câu ‘thô tục’.
**
Lương Hoằng, tự Nguyên Kính, xuất thân thi thư hiển tộc, giọng nói trong trẻo, mười lăm tuổi đã vang danh khắp thiên hạ, được nhận vào cục Hàn Lâm vẽ tranh, làm ngự dụng họa sư trong cung. Chàng mang vẻ đẹp tinh tế như hoa cỏ sông núi, thuần khiết như lông vũ như tre đá, cái gì cũng giỏi, giỏi nhất là cầm bút hoạ người, người đẹp vẽ gì cũng đẹp, hoạ bức nào cũng đều thành tuyệt phẩm, nói chung là hiếm có khó tìm.
Nhưng người đời không biết là, tác phẩm tâm đắc nhất trong đời này của Lương Nguyên Kính, là một bức mỹ nhân đồ được chàng dẹp sâu dưới đáy rương.
Mỹ nhân trong bức hoạ lấy quạt tròn che mặt, khuôn mặt xinh đẹp cười nhẹ, chính là phế hậu A Bảo năm đó.
**
Năm mười lăm tuổi, Lương Nguyên Kính du ngoạn đến Xuyên Thục, dưới núi Thanh Thành gặp được một tiểu cô nương bán nghệ đầu đường, gọi là A Bảo, tính tình đanh đá, thích ăn bánh ngọt, tay ôm đàn tỳ bà.
Sau đó đến nạn châu chấu, mấy chục vạn người thường biến thành lưu dân, mấy năm đó chàng đau khổ tìm nàng, trước sau không thu hoạch được gì.
Thẳng đến ngày vào Cấm Uyển hoàng gia, chàng phụng chỉ hoạ một bức cho tân hậu, một nữ tử đoan trang từ trong bụi hoa chậm rãi đi tới, gương mặt chàng thay đổi không ngừng, thị nữ bên cạnh gọi nàng ⎯
“Hoàng Hậu nương nương”.
Hoàng hậu mất sớm X Hoạ sư hiền hòa.
(A Bảo X Lương Nguyên Kính)
Truyện này còn có tên là《 Sau khi ta chết biến thành hồn ma bám vào người ta ghét nhất, phải làm sao bây giờ 》
**
Cần biết:
1. Nữ chính từng gả chồng, nên nam sạch nữ không, nhưng không cần quan tâm tới chồng trước đâu, gạt tra nam Hoàng Đế sang một bên đi.
2. Hư cấu dựa theo thời Tống, xin đừng nghiên cứu nguyên bản.
3. Nhân vật nữ chính tham khảo Chân Tông Hoàng Hậu Lưu Nga.
Một câu tóm tắt: Hoàng Hậu bớt giận, ta vẽ tranh nuôi nàng.
Lập ý: Ái nhân giả nhân hằng ái chi. *
* Ái nhân giả nhân hằng ái chi, kính nhân giả nhân hằng kính chi.
Câu nói này của Mạnh Tử nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng nhân ái và sự tôn trọng trong các mối quan hệ giữa người với người. Nghĩa là khi chúng ta đối xử tốt với người khác, chúng ta sẽ nhận lại sự tốt đẹp tương tự.

Tô Miên Thuyết

Khuyết Danh
Tôi nhận mình là ‘chị dâu’ tệ nhất lịch sử.
Hôm qua mới chia tay người yêu đỉnh lưu, hôm nay chuyện tình của chúng tôi đã bị lộ.
Chỉ sau một đêm, tôi từ diễn viên vô danh trở thành “chuột chạy đường” bị mọi người mắng chửi.
Tôi đăng weibo đính chính:
“Đã chia tay.”
Đỉnh lưu lập tức trả lời:
“Vợ ơi, đừng giận nữa.”

Huyền Vi Ảnh

Gừng càng già càng cay

Khảo Đường

Bình Nhị
Mười tám năm đằng đẵng gánh hàng đậu phụ nuôi ba con khôn lớn, nào ngờ hắn ta lại muốn đón ta về kinh, ban cho ta danh phận thiếp thất!
Ta vứt lại một tờ giấy hòa ly lạnh lùng.
Đại nhi tử ta đường đường là tướng quân oai phong lẫm liệt trấn giữ biên cương, nhị nhi tử là tân khoa trạng nguyên văn thao võ lược danh chấn kinh thành, tiểu nữ nhi được phong nhất phẩm quận chúa cao quý.
Ta đây là nữ phú Giáng Nam tiền hô hậu ủng, của cải chất đống như núi, danh tiếng vang xa. Làm thiếp cho hắn? Hắn... xứng sao!