Trang 42 / 211 · Tổng 2532 truyện

Hiểu Bạo

Ngư Du Thập Tứ Châu

Hồi Nam Tước

Ninh Thi
Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Đô Thị, Hiện Đại, Ngược, Chữa Lành, Ngọt
Tác giả: Ninh Thi
Giới thiệu
Chiến tranh khốc liệt lấy bao nhiêu mạng người, một chàng trai ba mươi tuổi xuân vác lên mình ý chí, công lý và khát vọng hoà bình. Mang theo lý tưởng cuộc đời mình, tay cầm súng, vai vác độc lập tự do. Trong tim người lính ấy chỉ có Đảng và công lý. Chiến tranh qua đi nhưng những nơi khác vẫn còn mãi những tên phản quốc và tổ chức khủng bố, bọn chúng tựa như những con thủy quái nằm sâu dưới đại dương mênh mông chỉ chờ ngày ngoi lên tàn phá.
Tống Miên thấy rõ mồn một những nghịch cảnh đẫm máu, âm thanh tuyệt vọng đứa trẻ khóc xé ruột gan len lỏi vào trái tim sắt đá và hành hạ, hay những người vợ thần trí không bình thường vừa ôm xác chết thối rữa vừa khóc. Bất chấp mọi hình phạt, làm trái lệnh cấp trên, ngày anh lên đường màn mưa trên trời trút xuống như gánh nặng nước A thời bấy giờ. Trước ngực mang phiên hiệu SS69 và biệt hiệu "Lính đánh thuê" rời khỏi đất nước B vừa có được hòa bình không lâu.
Giữa tiết trời nóng rực, cát bụi bay tràn ngập nơi đỉnh đầu, lần đầu tiên cô gặp người chiến sĩ toàn thân máu me ấy, đã rất sợ hãi rất muốn chạy trốn. Nhưng sau này mỗi khi nghĩ đến, cô lại cảm thán, nếu như lúc đó chạy đi, có lẽ cuộc đời này sẽ không bao giờ có được một người chồng như Tống Miên, không bao giờ tìm được hoàng hôn thứ hai của cuộc đời mình.
Tống Miên không chỉ mang lại ánh sáng rực rỡ cho đất nước xa lạ, không chỉ cứu vớt những người vô tội, mà còn cứu cả cuộc đời đau thương và bất hạnh của Sơn Chi.
Ngày thành hôn, cô cười ấm áp.
"Đời này có nhiều hối tiếc, chỉ là không hối tiếc khi làm vợ Tống Miên."

Đào Nhân
Trần Điền Điền về quê ăn tết, trên đường phủ đầy tuyết, cô vô tình gặp lại chàng thanh mai trúc mã nhiều năm không gặp.
Lúc ấy anh đang học thạc sĩ ở đại học Nghi, việc làm ăn của gia đình cũng ngày càng phát đạt, những người quen biết đều muốn kết giao với anh, thậm chí có người còn tìm đến cả cô để dò hỏi tin tức.
Còn cô khi ấy đang chật vật, vừa mất việc, nơi đây cũng chẳng còn ai thân thích, đến cả lý do đột nhiên trở về cũng chẳng biết, vậy nên cô chẳng muốn lại gần anh để tự rước lấy xấu hổ.
Vậy mà cứ đúng lúc ấy, lại gặp phải anh.
Trần Điền Điền được một người chú quen biết kéo lên siêu xe, tiện đường cho cô đi nhờ.
Ngồi ở ghế sau, cô lại nghe người chú ngồi ở hàng ghế phụ trêu đùa: "Điền Điền, sao hai đứa không nói gì thế? Chú nhớ hồi nhỏ hai đứa hay chơi chung lắm mà, từ hồi lên cấp ba mỗi đứa một trường là chẳng gặp lại nữa nhỉ?"
Trần Điền Điền sửng sốt hồi lâu, thẹn thùng cười: "Lên cấp 3 quen được người khác rồi, anh Ngang nhiều bạn, chẳng mấy khi để ý đến cháu nữa."
Trước ghế lái truyền đến một giọng nói lạnh lẽo, anh nghiêng đầu: "Không phải, là cậu không để ý tới tôi."
Trần Điền Điền ngẩng đầu, nhìn qua kính chiếu hậu, vô tình chạm vào ánh mắt đen sâu thẳm của anh.
-
Trần Điền Điền chưa từng nghĩ sẽ có liên quan gì đến đứa con cưng của trời như anh, sau bao nhiêu năm, hai người đã sớm chẳng phải là người cùng thế giới.
Sau đó, có một lần nọ, Trần Điền Điền không tiện từ chối nên ngồi xe của Tề Ngang để về nhà.
Xe dừng ở ven đường, lúc cô mở cửa thì nhận ra cửa đã bị khóa.
Trong xe lặng ngắt như tờ.
Tề Ngang nâng mí mắt nhìn về phía cô, giọng nói lạnh nhạt: "Cậu thấy tôi thế nào?"
Trần Điền Điền không hiểu: "Gì cơ?"
"Chẳng phải cậu muốn kết hôn sao? Tôi thì sao, được không?"
Ngày hôm sau hai người chớp nhoáng đăng kí kết hôn.
Sau kết hôn, Trần Điền Điền cũng không thấy cuộc sống của mình có gì thay đổi.
Hôn nhân hợp đồng, đôi bên đều có nhu cầu riêng, để tránh bị hiểu lầm là ham tiền của anh, cô tính toán rành mạch từng chi phí giữa hai người để tránh sau này ly hôn mà xảy ra tranh chấp tài sản.
Cho đến một ngày Tề Ngang tặng cô viên kim cương xanh DeBeers trị giá hàng chục triệu tệ làm quà kỷ niệm kết hôn.
Mà cô thì chẳng thể tặng lại món quà nào ngang giá.
Vừa mở điện thoại, trên màn hình hiển thị tin nhắn WeChat anh gửi cách đó hai phút:
【Chủ động nhắn tin cho anh vào sáng, trưa và tối, điều khoản này thêm vào hợp đồng kết hôn, cảm ơn.】
Trần Điền Điền: "......"
Cô bắt đầu nhận ra mọi chuyện có vẻ không đơn giản như mình nghĩ.
-
Rất lâu sau khi kết hôn, tình cờ Trần Điền Điền biết được chuyện hồi tốt nghiệp cấp ba Tề Ngang định tỏ tình với cô.
Đêm đó, Trần Điền Điền nổi hứng, hỏi anh: "Sao anh không tỏ tình với em?"
Dưới ánh đèn mờ nhạt, giọng nói của người đàn ông trầm thấp kìm nén, nghe không rõ cảm xúc.
"Anh không muốn đến bạn bè chúng ta cũng không làm được."
Anh bỏ hết sỉ diện, nhìn cô: "Em thích ai cũng được nhưng chưa bao giờ xem anh là đối tượng để cân nhắc."
"Đôi khi anh nghĩ, Trần Điền Điền, em dựa vào đâu?"
"Dựa vào đâu mà anh không có tư cách này?"
Tag: Đô thị Hào môn, thế gia Gương vỡ lại lành, Thanh mai trúc mã, Cưới trước yêu sau
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Trần Điền , Tề Ngang ┃ Vai phụ: ┃Nhân vật khác:
Một câu tóm tắt: Xa cách gặp lại, cưới trước yêu sau.
Lập ý: Muốn trở thành hình mẫu trong tưởng tượng, một bước đều không cho.

Trạm Dao Tiểu Sinh

Tử Vi Lưu Niên

Dương Dụ Hoàn Tử
Hoàng đế nửa đêm giật mình tỉnh giấc, mơ thấy mình có một nữ nhi lưu lạc nơi dân gian, bèn hứa ban thưởng hậu hĩnh để tìm kiếm tung tích của công chúa.
Mọi người đều nói bệ hạ tình ý sâu nặng.
Nhưng ta lại biết, trong chuyện này còn có nguyên do khác.
Kinh thành một năm không mưa, quốc sư Huyền Tú tâu lên hoàng đế, muốn giải hạn hán, chỉ có cách dìm công chúa xuống sông Tế Thần.
Hoàng đế chỉ có một nữ nhi, do hoàng hậu sinh ra, xem như bảo bối trong lòng bàn tay.
Thế là hắn chợt nhớ lại, mười sáu năm trước khi lưu lạc nơi dân gian, hắn còn từng có một nữ nhi khác.
Hắn trọng thưởng tìm nữ nhi, là vì muốn để nữ nhi này thay thế Minh Châu công chúa của hắn...
Đi tìm chết.

Đông Cảm Siêu Nhân

Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Ngược Nữ
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Trên đại điện hoàng cung, Khương Uyển Ca quỳ gối trước mặt đương kim thiên tử, từng chữ từng chữ vang dội, mạnh mẽ: "Bệ hạ, thần nữ xin chỉ xuất chinh biên cương, nếu bại, tự nguyện lấy thân báo quốc, chôn xương nơi biên ải; nếu thắng, cũng nguyện vĩnh viễn trấn thủ biên cương, không bao giờ hồi triều, bảo vệ bình an một phương!"
Hoàng thượng nhìn nữ tử dung mạo còn non nớt dưới đài, trong mắt tràn đầy thương tiếc: " Uyển Ca, cả Khương gia trung liệt, phụ thân và huynh trưởng con đã chiến tử sa trường ba năm trước, mẫu thân cũng tuẫn tiết theo người, nay Khương gia chỉ còn lại một mình con, lần này đi biên cương hiểm nguy trùng trùng, trẫm sao có thể nhẫn tâm lại phái con xuất chinh?"
Nhưng Khương Uyển Ca lại lắc đầu: "Vì nước quên thân là vinh quang vô thượng của Khương gia, cầu xin bệ hạ thành toàn!"
Thấy Khương Uyển Ca kiên trì như vậy, hoàng thượng cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Con đã có lòng trung thành đáng khen, trẫm chuẩn tấu. Chỉ là bảy ngày sau chính là ngày thái tử đại hôn, con và thái tử từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, lần này chia ly, sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại, chi bằng con tham gia hôn lễ của thái tử rồi hãy xuất thành thì sao?"
Khương Uyển Ca cúi đầu, trước mắt bất giác hiện lên khuôn mặt lạnh lùng, cô ngạo của Thẩm Từ Châu.
Nàng chua xót cười nhẹ, bẩm báo thiên tử: "Việc quân khẩn yếu, thần nữ trong lòng lo lắng cho bá tánh biên cương, đã định bảy ngày sau sẽ lên đường, e rằng không thể tham gia hôn lễ của thái tử điện hạ."

A Nhất Mễ

Zhihu
Ảnh đế hàng đầu Hứa Dịch Nhiên sắp ly hôn rồi.
Người hâm mộ hò reo trong siêu thoại, mừng rỡ vì anh trai của họ cuối cùng cũng thoát khỏi người phụ nữ điên này là tôi.
Họ còn liệt kê ra một số tội lớn của tôi:
Thích dựa hơi, ham kiểm soát, ăn mặc quê mùa, chẳng xứng với anh ta ở điểm nào.
Hứa Dịch Nhiên đứng đối diện, cầm tờ đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn, mãi không chịu ký.
[Tại sao muốn ly hôn?]
[Đã nói là tin đồn là giả rồi, còn tặng em cái túi, em còn không hài lòng điều gì nữa.]
Tôi lắc đầu, không nói gì.
Làm vợ Hứa Dịch Nhiên bao lâu thì tôi đã làm kẻ điên bấy lâu, tôi đã quen rồi.
Chỉ là hôm qua tôi lật lại những bức ảnh hồi mười tám tuổi của mình.
Tôi mới bàng hoàng nhớ ra.
Trước đây tôi rõ ràng không phải như vậy.

Trạm Dạo Tiểu Sinh

Miss Kim Tử
Vì yêu, nàng không ngại khó ngại khổ mà gả cho hắn lúc nghèo túng, mà khi hắn quyền cao chức trọng, hắn lại nở mày nở mặt nghênh thú một nữ nhân khác, nàng lấy cả đời làm tiền đặt cược, cuối cùng thua hai bàn tay trắng.
Ai yêu trước thì thua, đạo lý này nàng hiểu rõ, nhưng lại là khi quá muộn…

Zhihu

Khúc Tiểu Khúc
1.
Tạ Thanh Yến là vị Nho tướng đệ nhất của triều Đại Dận. Phong thái như trăng thanh gió mát, cốt cách đoan chính nho nhã, chiến công lừng lẫy không đếm xuể, được người đời xưng tụng là "Xuân Sơn công tử", nổi danh khắp thiên hạ với câu "Mỗi độ xuân về, hồng tụ khắp kinh thành vẫy gọi".
Trong triều Đại Dận, ai nấy đều ngưỡng mộ, kính trọng và ca tụng hắn. Các tiểu thư khuê các trong kinh thành mỗi khi nhắc đến, lại càng tôn hắn làm lang quân trong mộng, tựa như áng mây trên chín tầng trời. Ngay cả biểu muội của hắn, Chinh Dương công chúa, cũng thầm thương trộm nhớ, một mực đeo bám.
Tiếc thay, hắn đã có hôn ước với phủ Khánh Quốc công, chỉ chờ ngày vị đích nữ Thích Uyển Nhi của phủ ấy cập kê là sẽ cử hành hôn lễ, viết nên một giai thoại được người người ca tụng.
Tin đồn về hôn lễ vừa lan ra đã làm tan nát trái tim của biết bao thiếu nữ kinh thành. Duy chỉ có một người lại thở phào nhẹ nhõm, vị tỷ tỷ của chính thê tương lai của Tạ Thanh Yến, Thích Bạch Thương.
2.
Thích Bạch Thương luôn biết rằng, trong mắt Tạ Thanh Yến, nàng chỉ là vật thay thế cho đích muội Thích Uyển Nhi.
Đích muội của nàng thân phận tôn quý, tính tình ôn nhã, cầm kỳ thư họa nức tiếng kinh thành, được mệnh danh là đệ nhất tài nữ.
Còn nàng, xuất thân hèn kém, cử chỉ thô kệch, thậm chí còn mang vết nhơ một năm lưu lạc chốn thanh lâu.
Vì thế, Tạ Thanh Yến khinh miệt và đùa bỡn nàng. Ban ngày, trước mặt đích muội, hắn là bậc quân tử đoan chính, tình sâu nhưng vẫn giữ lễ. Vậy mà đêm đến, với người tỷ tỷ của vị hôn thê tương lai này, hắn lại xé bỏ lớp mặt nạ, trong màn trướng uyên ương, hắn bộc lộ hết sự tàn nhẫn và ác độc của mình.
Hắn nâng niu đích muội của nàng lên tận mây xanh, nhưng lại dìm nàng xuống tận bùn đen.
Oái oăm thay, đối với Thích Bạch Thương, Uyển Nhi lại là cô nương tốt nhất trên đời này. Trong phủ Quốc công rộng lớn đầy rẫy những ánh mắt lạnh lùng, từ nhỏ nàng đã luôn phải chịu đòn roi, chỉ có Uyển Nhi là người duy nhất che chở cho nàng. Vì vậy, nàng càng không thể đến trước mặt Uyển Nhi để vạch trần bộ mặt thật của hắn.
"Hôm nay, Uyển Nhi lại liếc mắt đưa tình với công tử nhà họ Tần thêm hai lần."
Đêm dài như nước. Người đàn ông ban ngày còn là bậc quân tử thanh cao, nho nhã, giờ đây lại tựa như một con mãnh thú lười biếng, ngồi tựa vào chiếc giường ọp ẹp trong gian phòng dành cho thứ nữ của nàng. Áo gấm đai ngọc quý giá bị hắn vò nát một cách tùy tiện dưới thân nàng, còn hắn thì dùng lời lẽ ác độc để ép ra tiếng nức nở nghẹn ngào của nàng:
"Vậy tối nay, nàng sẽ chịu phạt thay nàng ấy..."
"Thêm hai nén hương nữa, được chứ?"
3.
Cuối cùng, mối thù của mẫu thân ruột đã được báo, Thích Bạch Thương không cần phải giả dối với bất kỳ ai nữa, nàng quyết định rời khỏi kinh thành.
Đúng lúc này, Tạ Thanh Yến vừa được phong làm Nhiếp Chính Vương, sắp thành hôn cùng Thích Uyển Nhi. Thích Bạch Thương cũng đã tìm được cho mình một vị hôn phu như ý. Đối phương tuy xuất thân có phần thấp kém, nhưng lại không hề chê bai thanh danh của nàng, thật lòng đối đãi và nguyện ý cưới nàng làm thê tử.
Thích Bạch Thương ngỡ rằng mình đã có thể thoát khỏi ma trảo của hắn.
Nào ngờ, đêm tân hôn, người vén tấm khăn voan đỏ lên lại chính là Tạ Thanh Yến - kẻ đáng lẽ phải đang ở trong hoàng cung hoa lệ nhất kinh thành để cử hành hôn lễ với Uyển Nhi.
Gã điên này vẫn đang mặc trên người bộ hỉ phục, đai ngọc tua vàng lộng lẫy, còn vị hôn phu sắp thành của nàng thì lại đang bị trói gô dưới đất. Phía sau, cánh cửa phòng tân hôn mở toang, trong sân đuốc sáng rực trời, những binh lính mặc giáp đen đứng nghiêm nghị, áo giáp lạnh lẽo, lưỡi đao sáng như tuyết.
Tạ Thanh Yến một mình đứng trước hàng quân, ánh mắt hung tợn như muốn nuốt chửng nàng, rồi lại nhếch mép cười.
"Dám chạy sao? Tốt lắm."
Hắn nắm lấy tà váy cưới của nàng, từ từ kéo lên, "Vậy tối nay, ta sẽ cho cả thiên hạ này tận mắt chứng kiến, xem ta làm ‘tân lang’ một đêm của nàng như thế nào."
【Hướng dẫn trước khi đọc】
(1) Cốt truyện có yếu tố "tường thuật không đáng tin cậy" (unreliable narrator) từ góc nhìn một phía.
(2) Nam chính không yêu bất kỳ ai ngoài nữ chính, kể cả bản thân hắn. 【Gạch chân nhấn mạnh】 Nhưng hắn rất "cẩu" (tồi tệ), vừa "cẩu" vừa điên.
(3) Bối cảnh và chế độ là hư cấu, có sự pha trộn.
(4) Đây là truyện tác giả tự viết để thỏa mãn sở thích (XP) cá nhân. Ai cùng gu xin mời, không hợp gu xin lướt qua. Miễn chỉ dạy cách viết.
Tag: Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Báo thù ngược tra, Chính kịch, Cứu rỗi
Vai chính: Thích Bạch Thương, Tạ Thanh Yến ┃ Vai phụ: Thích Thế Ẩn, Vân Xâm Nguyệt, Thích Uyển Nhi; các gia tộc Tạ, Tống, An, Thích, v.v.
Khác: Song song báo thù, rửa oan lật lại bản án; Cưỡng đoạt, hận thù và tình yêu.
Tóm tắt trong một câu: Bị vị hôn phu tương lai của em gái cưỡng đoạt.
Thông điệp: Giải oan rửa tội, bình định thiên hạ

Rosepea

Bát Thiên Quang Niên Hậu
Văn án:
Giới giải trí đồn rằng Trình Hàng Nhất và Từ Khai Từ đã chia tay.
Chuyện này ai cũng đoán trước được. Dù là quan hệ chỉ còn trên danh nghĩa hay việc Trình Hàng Nhất phải gò bó bên một người tàn tật, kết cục cũng chẳng thể kéo dài, chia tay sớm thì tốt hơn.
Nhưng điều khiến người ta không ngờ tới là sau khi chia tay Từ Khai Từ, Trình Hàng Nhất lại biến mất khỏi các cuộc rượu chè.
Vừa dừng xe, Kỳ Đồng đã thấy Trình Hàng Nhất bước ra khỏi khách sạn, theo sau một người đàn ông cao ráo.
Áo sơ mi của anh chưa cài hết cúc, những nếp nhăn lộn xộn trên áo khiến người ta không khỏi liên tưởng xa gần.
— Đồ lẳng lơ.
Kỳ Đồng lạnh lùng cười khẩy trong lòng. Đợi đến khi Trình Hàng Nhất trèo lên ghế phụ ngồi yên vị, Kỳ Đồng không nhịn được mà mỉa mai:
"Cậu đúng là nhanh thật đấy, mới vài ngày đã đổi sang người khác rồi."
Trình Hàng Nhất không muốn đôi co với Kỳ Đồng, chỉ lười biếng đáp:
"Đừng nói bừa, tối qua tôi vào khách sạn thế nào, cậu chẳng phải biết rõ sao?"
Kỳ Đồng chậm rãi khởi động xe, nụ cười đầy ẩn ý, cố tình chọc vào nỗi đau của Trình Hàng Nhất:
"Nói bừa à? Tôi cứ tưởng cậu lại nhuộm xanh tóc của Từ Khai Từ rồi chứ. Không sao, tóc của cậu ta vốn dĩ luôn xanh mà, thêm một đêm cũng chẳng hề gì."
"Kỳ Đồng!"
Kỳ Đồng phớt lờ cơn giận dữ của Trình Hàng Nhất, không thèm nhìn khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng của anh.
Một lát sau, cậu ta lại làm ra vẻ như vừa chợt nhớ ra điều gì:
"Suýt quên, Từ Khai Từ đâu còn cần cậu nữa. Dù cậu có làm gì đi nữa, cậu ta cũng chẳng để tâm đâu."
Mỹ nhân tóc dài ngồi xe lăn công x Mỹ nhân miệng cứng lòng mềm thụ
Lưu ý trước khi đọc:
1 Nguyên tắc 1V1, nhưng thụ có Bạch Nguyệt Quang. Tuy nhiên, Bạch Nguyệt Quang chỉ là nhân vật thoáng qua, đã có vợ và rất hạnh phúc, không hề có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn. Do thụ tự mù quáng nên mới gây ra nhiều chuyện.
2 Công sẽ không phải là người tốt.
3 Theo một nghĩa nào đó, có thể xem như hỗ công, nhưng theo thiết lập của tôi, Từ Khai Từ là 1.
4 Nhân vật Từ Khai Từ trong An Vu Hà Xứ chỉ thể hiện một phần nhỏ tính cách, xin đừng dùng hình tượng đó để đánh giá nhân vật trong truyện này.
5 Cả hai đều sẽ chịu tổn thương, ai theo đuổi ai là do các bạn tự quyết định.
6 Chửi nhân vật hư cấu thì được, nhưng chửi tôi thì không nhé.
7 Ngoại truyện trong lời tác giả không liên quan đến nội dung chính, đọc xong đừng quá nghiêm túc.
Tags:
Ngược luyến tình thâm | Gương vỡ lại lành | Hiểu lầm oan trái
Từ khóa tìm kiếm:
Nhân vật chính: Từ Khai Từ, Trình Hàng Nhất ┃ Nhân vật phụ: Giáp, Ất, Bính, Đinh ┃ Khác: Xe lăn, liệt nửa người
Một câu tóm tắt:
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc chia tay với cậu.
Thông điệp:
Trong tình yêu và quá trình trưởng thành, con người cần hiểu rõ lòng mình, đừng vì những chuyện khác mà tổn thương người quan trọng nhất

Zhihu
Phò mã của ta bị ngã đập đầu, tỉnh lại liền bắt đầu nói năng lộn xộn.
Chưa được mấy ngày đã đòi nạp thiếp.
"Ở đây đàn ông tam thê tứ thiếp chẳng phải chuyện thường tình sao, cớ gì ta nạp thiếp lại cần phải được nàng đồng ý?"
Ta có chút nghẹn lời, cố gắng giảng đạo lý với hắn, "Bởi vì bổn cung là công chúa."
"Công chúa thì đã sao? Một công chúa thứ xuất như nàng dám nói chuyện với ta như vậy?"
Ta cười, "Nếu chàng không muốn nói chuyện như vậy, vậy thì quỳ xuống mà nói."

Điềm Thố Ngư