Trang 3 / 211 · Tổng 2532 truyện

Ngân Hà Khách
Tên truyện: Đêm Dài Của Anh
Tác giả: Ngân Hà Khách
Số chương: 80 chương + 19 NT
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình cảm, ngược nam, cưới trước yêu sau, 1v1, yêu thầm 1 phía, chữa lành.
Edit: Tiệm Mỳ Bò
Quý cô xinh đẹp tuyệt trần x Chàng bác sĩ Chu ôn nhu thâm trầm
Nữ diễn viên kịch sân khấu x Bác sĩ
Năm hai mươi sáu tuổi, Lâm Ấu Tân kết thúc mối tình đầu. Ngay lập tức, gia đình đã vội vã sắp xếp cho cô những buổi xem mắt. Cô đến dự với thái độ hờ hững, gặp gỡ vài ba người, cho đến khi đối diện với người cuối cùng – Chu Bẩm Sơn, người quen biết đã lâu không gặp kể từ khi cô trưởng thành.
Trong số các con cháu của bạn bè ông nội, Chu Bẩm Sơn là người cô không muốn cưới nhất. Gia đình họ Chu kỷ luật nghiêm minh, quy tắc chồng chất. Trưởng nam nhà họ Chu lại càng điềm đạm, trầm ổn, phong thái cương trực, khiến người khác khó mà thân cận. Hơn nữa, năm xưa, khi cô và mối tình đầu yêu nhau nồng cháy thì chính anh, vị anh cả của nhà họ Chu này, đã giúp cô gửi lá thư tỏ tình.
Trước khi kết hôn, Lâm Ấu Tân thành thật chia sẻ:
“Em vẫn chưa quên được bạn trai cũ, anh có ngại không?”
Ánh mắt Chu Bẩm Sơn dừng trên gương mặt cô vài giây, rồi khẽ dời đi: “Không sao. Em muốn ngày nào thì đi đăng ký kết hôn.”
/
Lâm Ấu Tân chỉ xem đây là một cuộc hôn nhân plastic mà hai người bị hối thúc kết hôn đều cần. Đặc biệt, Chu Bẩm Sơn tính tình đạm mạc, công việc bác sĩ bận rộn, chắc chắn không phải là một người chồng lý tưởng.
Thế nhưng, sau khi kết hôn, Chu Bẩm Sơn lại phá vỡ những định kiến của cô về anh. Anh không chỉ về nhà thường xuyên hơn, mà còn liên tục đưa ra những lời thỉnh cầu:
“Ấu Tân, em có thể chấp nhận cái ôm không?”
“Em có thể chạm vào anh tùy ý, bất cứ bộ phận nào.”
“Cắn mạnh hơn một chút nữa.”
Lâm Ấu Tân:?
/
Chu Bẩm Sơn đã giữ mình là một quân tử suốt hàng chục năm, nhưng tất cả lại tan biến khi anh trộm mở một lá thư. Từng dòng tâm sự thiếu nữ, những hoài bão lý tưởng, những khát vọng ngông cuồng, đều được kể cho một người khác nghe. Họ từng có một tình yêu nồng cháy thời niên thiếu, tâm hồn hòa quyện. Còn anh, chỉ ôm giữ những mảnh tàn khuyết, dằn vặt triền miên trong những đêm dài vô tận. Anh biết cô không yêu anh, nhưng không sao…..
Tâm hồn không thể chạm tới, vậy thì cơ thể chạm tới cũng được. Ấu Tân, em nói có đúng không?
Gỡ mìn: Nữ chính có mối tình 8 năm, mới chtay. Nữ chính kết hôn với nam chính vì trưởng bối. 1-2 tháng đầu nữ chính vẫn chưa yêu nam chính! Nam chính yêu thầm nữ chính 8 năm!
Bộ này NGƯỢC NAM, lưu ý. Mọi người không thích thì vui lòng bỏ qua truyện này. Ngược nam có nghĩa là mọi đau khổ sẽ đè lên nam chính!
VUI LÒNG KHÔNG THÍCH NHÂN VẬT CHÍNH THÌ ĐỪNG CHỬI, VÌ NHÂN VẬT CHÍNH MÌNH EDIT NÊN MÌNH KHÔNG MUỐN NGHE BẾU XẤU! MỌI NGƯỜI CÓ THỂ LẶNG LẼ CLICK-BACK RỒI ĐI ĐỌC TRUYỆN KHÁC!

Nguyệt Minh Châu
Khi mới gặp Tiêu Hoài Tiễn, nguyện vọng lớn nhất của Phương Đào là được cùng chàng thành thân, sắm một tiểu viện, nuôi đàn gà vịt, sống những ngày tháng yên ổn. Nhưng sau này, nàng lại chỉ có thể hết lần này đến lần khác khỏi lòng bàn tay chàng...
Phương Đào là một cô gái lớn lên ở thôn quê. Năm nàng 16 tuổi, trên đường đi thăm người thân, nàng đã cứu một nam nhân tuấn mỹ bị thương.
Nàng dốc lòng chăm sóc chàng, hai người nảy sinh tình cảm, thậm chí còn hẹn ước chuyện thành thân sau này. Nhưng sau khi vết thương lành, nam nhân ấy lại đột ngột biến mất.
Lo lắng chàng bị người bắt đi, Phương Đào lặn lội ngàn dặm vào kinh tìm kiếm. Nào ngờ, chàng chẳng phải là một hàn môn sĩ tử như lời chàng nói, mà là Ngụy vương điện hạ cao cao tại thượng.
Ngụy vương vong ân bội nghĩa, nửa điểm tình cảm ngày xưa cũng không màng. Nhận rõ bộ mặt thật của chàng, Phương Đào không muốn dây dưa, toan rời đi. Thế nhưng, chàng lại ép nàng ký xuống khế ước, nàng trở thành tỳ nữ có thể mặc chàng sai bảo, làm nhục.
Phương Đào cắn răng chịu đựng hết lần này đến lần khác, sau này nàng tìm được cơ hội, phóng một mồi lửa đốt cháy vương phủ của chàng, rồi trốn thoát.
Tiêu Hoài Tiễn bị người ám toán, rơi xuống vách núi, được một cô nương thôn quê thân phận thấp kém cứu giúp.
Chàng dụ dỗ để nàng dốc lòng chăm sóc, chưa bao giờ trao đi nửa điểm chân tình nào. Thân phận hai người cách biệt một trời một vực, nàng ngay cả làm tỳ nữ của chàng cũng không xứng.
Chàng đặc biệt giữ nàng lại bên mình, chỉ cần nàng thuận theo nghe lời, tận tâm hầu hạ. Thế nhưng, nàng lại không biết tốt xấu mà trốn khỏi vương phủ của chàng.
Không sao, nàng trốn một lần, chàng sẽ bắt lại một lần, cho đến khi nàng cam tâm tình nguyện cúi đầu ngoan ngoãn, duy chỉ nghe theo lời chàng.
Nhưng sau này, khi nàng rơi xuống nước chết chìm, chỉ còn lại một khối thi thể mặt mũi biến dạng, chàng mới biết được, thế nào là nỗi đau đớn như bị đao xẻ gan ruột, kiếm khóa thể xác lẫn tinh thần.
Ghi chú: Cường thủ hào đoạt, truy thê hỏa táng tràng, HE
Tag: Cung đình hầu tước, nhân duyên tình cờ gặp gỡ, truy lửa tình táng tràng.
Nhân vật chính: Phương Đào, Tiêu Hoài Tiễn.
Tóm tắt một câu: Cẩu nam nhân theo đuổi vợ.
Ý nghĩa: Không sợ cường quyền, tự lập tự cường.

Diêu Tử A Di
⚝ Nhân vật: Vai chính: Kiều Vạn Sơn, Phương Khanh.
Nông dân trung thành công x Thầy giáo dạy chữ thụ. (HE)
⚝ Nhân vật: Vai phụ: Lý Thư Hoa, Từ Lục.
Thanh niên trí thức kiêu ngạo công x Kẻ câm si tình thụ. (BE)
⚝ Nhân vật: Vai phụ: Hách Hành Giang, Trần Tiểu Trù.
Thợ mộc cụt chân công x Đầu bếp khó ưa thụ. (SE)
Đánh giá:
"Nhị gia nhà tôi quay đầu rồi":
Trong bối cảnh này, ngay cả nói về tình yêu đã khó, huống chi là tình yêu giữa hai người đàn ông. Có người chọn thỏa hiệp, có người chọn buông tay, cũng có người kiên trì giữ lấy tình yêu mà chống chọi. Hạnh phúc có được thật không dễ dàng, nhưng lại vô cùng quý giá.
𖦹 Văn án 𖦹
Câu chuyện cũ thời xưa, tình yêu thôn quê đậm chất "quê mùa".
Kiều Vạn Sơn biết rõ mình thích đàn ông, ở cái thôn lạc hậu nhỏ bé này, hắn thầm thương nhớ thầy giáo dạy chữ.
Lừa người ta về nhà, lừa người ta lên giường, cùng nhau chịu đựng hết đợt sóng gió này đến đợt khác, lao động làm giàu, cùng nhau xây dựng tiểu khang(1)!
____________________________________________
(1): là một khái niệm có nguồn gốc từ triết học cổ đại Trung Quốc, ban đầu dùng để chỉ một trạng thái xã hội đủ ăn, đủ mặc, có cuộc sống ổn định và sung túc vừa phải, không quá giàu sang nhưng cũng không còn nghèo đói.
*Note của editor:
Tác giả bảo kết của Hách Hành Giang và Trần Tiểu Trù HE, nhưng thật sự không muốn lừa dối mọi người... Bởi vì mình vừa beta lại khúc đó xong và khóccc.

Xuân Sắt
Suốt hai năm, Tống Thanh Thư vẫn cho rằng Nặc Nặc sớm đã cam chịu số mệnh.
Mãi đến ngày ấy, nàng nhu hòa khoác áo cho hắn, vấn tóc mang quan, mỉm cười khuyên nhủ: “Trung thu cung yến, nếu ngươi không đi, Thái hậu ắt sẽ chẳng vui lòng.”
Khoảnh khắc đó, nàng tựa hồ một thê tử hiền huệ, dịu dàng nhu thuận, khiến hắn cứng rắn cũng hóa mềm. Hắn đáp: “Được, ở nhà chờ ta.”
Nhưng đến khi hắn trở về, Nặc Nặc lại nuốt lời.
Đuổi đến bờ sông, y phục đỏ rực, dung nhan tái nhợt. Tay hắn run rẩy muốn bắt lấy nàng, lại thấy nàng ngẩng tay, dẫu lệ ứa đầy mi, vẫn cười như trút gánh nặng: “Tiện nam nhân, trời chu đất diệt ngươi đi!”
——
Tư Nam mất tích hai năm. Đến tuổi mười tám mới có thể trở về nhà, lại phải mất thêm hai năm nữa mới dần thoát khỏi bóng ma năm ấy.
Hai mươi tuổi mới đính hôn, trong thiên hạ đã là gái lỡ thì. Ngay lúc hôn thư sắp trao đổi, Tư gia liền có người đến cửa:
“Nếu tiểu thư dám xuất giá, Tư gia tất sẽ không còn ai sống sót.”
Gia tộc rơi vào tuyệt cảnh, nàng vạn phần giãy giụa, lại một lần nữa bị ép làm chim trong lồng son, chỉ đợi cơ hội thoát thân.
Khi men say chế ngự, hắn lại cúi sát bên tai nàng, thì thầm như tình nhân âu yếm: “Năm đó ngươi đào tẩu, bổn vương liền thề, chờ ngày bắt lại được ngươi, tất khiến ngươi sống không bằng chết.”
Ps: Nam chủ không phải người tốt. Nữ chủ không hề yêu nam chủ. Ngược cổ đại hạng nặng, kẻ ác tuyệt đối không có kết cục tốt.
Tag: Tình yêu cừu hận, Yêu sâu sắc, Duyên trời tác hợp, Xuyên không.
Vai chính: Tư Nam, Tống Thanh Thư ┃ Vai phụ: đông đảo.
Một câu tóm tắt: Nàng trốn, hắn đuổi – trời cao đất rộng cũng chẳng thoát.
Lập ý: Bất luận khi nào, đều phải dũng cảm đấu tranh, sống hết mình vì hạnh phúc.

Mang Li
[ Ông lớn giới Kinh Khuyên – Tổng tài x Hoa hồng gai có dã tâm - Minh Tinh ]
Nữ chính Minh Ương vì bước đường cùng nên đã chủ động tiếp cận nam chính Thẩm Ký Niên, một nhân vật tai to mặt lớn. Cô biết rõ mối quan hệ này chỉ là tạm thời và không có kết quả.
Khi có tin anh sắp đính hôn vì lợi ích gia tộc, cô lập tức dứt khoát chia tay và ra nước ngoài.
Sau đó, cô tự mình vươn lên, trở thành một ngôi sao nổi tiếng, rực rỡ và không còn để tâm đến người cũ.
Khi gặp lại, cô tỏ ra xa cách nhưng anh lại không muốn buông tha, cho rằng cô không thể "dùng xong rồi vứt". Anh còn lén đến phim trường thăm cô mấy tháng liền.
Cao trào: Minh Ương được tiết lộ là con gái thất lạc của nhà họ Ôn. Cùng lúc đó, scandal cô bị bao nuôi, phá thai nổ ra. Giữa lúc dư luận đang vùi dập cô, Thẩm Ký Niên - người chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng - đã công khai lên tiếng trên mạng xã hội:
"Tôi là người may mắn đã cùng cô ấy đi qua những năm tháng tăm tối nhất. Cô ấy là nữ chính duy nhất trong cuộc đời tôi. @Minh Ương"
Anh khẳng định không phải cô trèo cao, mà là anh đã phải cúi đầu vì cô. Cùng lúc, nhà họ Ôn cũng đứng ra nhận lại con gái.

Thanh Minh Cốc Vũ
❝Thế thì xây cho cậu một cái.❞
CP: Thẩm Tông Niên (u uất, nhẫn nhịn – real) x Đàm Hựu Minh (phong lưu đa tình – fake).
Cả Hải Thị đều nhất trí cho rằng: Cậu Đàm ngang ngược thế này, ba phần do nhà họ Đàm, bảy phần còn lại là tại Thẩm Tông Niên.
Đàm Hựu Minh luôn chễm trệ ở đầu bảng xếp hạng “Công tử được lòng phái đẹp nhất Hải Đảo”. TCB nhận xét: “Chỉ cần cậu Đàm cười một cái, Hải Đảo ngày bão tố cũng hóa trời quang.”
Chỉ tiếc rằng bướm hoa tuy lóa mắt, song chẳng đậu được vào tay ai.
Chẳng ai hay là: Số tiền Đàm Hựu Minh chi cho Thẩm Tông Niên còn gấp hàng ngàn, hàng vạn lần tổng số quà anh từng tặng cho các cô gái, bạn bè khác giới hay đối tượng xem mắt.
Bạn khác giới mời đi ăn tối, Đàm Hựu Minh liếc nhìn đồng hồ, bảo: “Thôi để lần sau, Thẩm Tông Niên sắp tan làm rồi.”
“…”
Tại buổi đấu giá, cô bạn đòi mua một bức tranh, Đàm Hựu Minh cười: “Bức này không được, bạn anh thích rồi.”
Rồi lịch sự nói: “Em chọn bức khác được không?”
“…”
Thẩm Tông Niên năm 12 tuổi bị gia tộc hãm hại, được gửi đến nhà họ Đàm và sống dưới sự bảo hộ của họ cho đến khi trưởng thành. Dựa vào thủ đoạn sắc bén, hắn giẫm lên xương máu người thân, ngồi lên vị trí cao nhất trong vài năm ngắn ngủi.
Hắn không tha cho cha mẹ đã từng bắt cóc mình, không tha cho anh họ hãm hại mình, cũng không bỏ qua những người chú bác từng uy hiếp mình hay bất cứ ai đã giậu đổ bìm leo.
Thế nhưng giờ đây, hắn quyết định buông tay cánh bướm vốn chẳng thuộc về bản thân.
*
Có lẽ đây chính là câu chuyện giới thượng lưu theo đuổi tình yêu thuần khiết.
Đôi bạn thuở nhỏ dù cãi nhau long trời lở đất xong vẫn phải về nhà ăn cơm chung.
Thanh xuân bất diệt lắm cãi vã (Đùa thôi).

Sơn Dã Miêu
Thể loại: 1v1, song khiết, cưỡng ép chiếm đoạt – quyền mưu – sau ngược trước sủng.
【Cưỡng ép chiếm đoạt – Thái tử cao ngạo tâm địa đen tối x Biểu muội “bình hoa di động” tỉnh táo mặc kệ đời – Nữ chính có sức hút – Ngọt sủng – Tranh đấu】
Văn án
Nhà nghiên cứu nông nghiệp Cố Tuế An đang mang thai thì xuyên vào cuốn tiểu thuyết âm mưu quyền thế 《Gả cho đế vương》, trở thành biểu muội “pháo hôi” của nam chính.
Trong thời đại cổ đại đầy hiểm nguy và chẳng hề có nhân quyền này, cô chỉ muốn “nằm phơi thây như cá mặn”, sống yên phận như một mỹ nhân bình hoa di động.
Cô tuyệt đối không định dựa vào hiểu biết hiện đại để thay đổi lịch sử, chỉ muốn giấu kín thân phận, hòa nhập sâu vào cuộc sống nơi đây.
Thậm chí còn tự tìm cho mình một chàng thiếu niên trẻ trung tài hoa để đính hôn.
Nhưng không ngờ lại bị tên chó điên nam chính nhốt vào “toà kim ốc đen tối”.
Cố Tuế An: “…”
——
Thái tử Lý Trọng Yến từ nhỏ đã biết mình sau này phải cưới Cố Tuế An.
Thế mà sau khi nàng trưởng thành, hoàng hậu lại nói rằng Cố Tuế An và một nam nhân khác đã giành tình cảm cho nhau, khuyên hắn nên thành toàn cho họ.
Thành toàn?
Thật là một trò cười!
——
Đêm trừ tịch, trong yến tiệc cuối năm, tân đế mượn cớ trúng xuân dược để xông vào tẩm điện nơi tiểu thư nhà họ Cố đang nghỉ ngơi.
Cung nhân chỉ nghe thấy bên trong vang lên tiếng cãi vã gay gắt, tiếng chén trà vỡ nát —
Sau đó chỉ còn lại những âm thanh mập mờ giữa nam và nữ…
Sau này nữ chính trốn thoát khỏi cung và bắt đầu cuộc sống ẩn cư nơi thôn quê.

Tổng Công Đại Nhân
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Ngược văn , Đô thị tình duyên , Vả mặt , 1v1 ,Góc nhìn nữ chính , Đơn hướng yêu thầm.
Văn án:
Tôi lớn lên bên cạnh nhà anh, người anh hàng xóm hơn tôi năm, sáu tuổi. Anh ấy cao lớn, anh tuấn, tài trí siêu phàm, gần như hoàn mỹ không tì vết.
Tôi theo bước anh, học cùng trường cấp ba, cùng trường đại học, dõi theo anh thành danh, công thành danh toại, rồi anh cùng cha mẹ và cô bạn gái xinh đẹp chuyển đi.
Mãi đến khi tôi tốt nghiệp đại học, tôi mới hay tin: Anh bị chính người yêu và bạn thân lừa gạt, hãm hại, mất hết vốn liếng, trắng tay không còn gì.
Lúc đó, tôi đã chạy đến bên anh, trao hết cả trái tim và tài sản cho người đang trong cơn khốn cùng ấy. Gia đình và bạn bè đều nói tôi điên rồi, nhưng tôi biết, tôi chỉ là đã quá say mê anh.
Một người bình thường đối diện với nam thần. Phải chăng, chỉ khi anh rơi vào cảnh túng quẫn, cô mới có cơ hội được anh chú ý? Còn với anh, việc gặp được người mình yêu thương nhất vào thời điểm nghèo khó như vậy, há chẳng phải là một kiếp nạn hay sao?
Tặng cho tất cả những ai đã từng trải qua một mối tình yêu thầm.
Nhân vật chính: Tô Thanh Ngọc, Hứa Mẫn Trần

Hoài Nam Tiểu Sơn
Tags: Hiện đại, yêu thầm, từ thanh xuân đến trưởng thành, chữa lành, chua chua ngọt ngọt, trước nữ truy sau nam truy, HE
Giới thiệu:
Khi nhìn thấy chủ đề "Yêu thầm là một trải nghiệm như thế nào", Tô Ngọc liền nghĩ ngay đến Tạ Trác.
"Anh ấy là bạn thân nhất của anh trai, giống như cơn gió giữa trưa hè của ngày đầu gặp gỡ, vừa tươi đẹp lại vừa xa vời, là một sự tồn tại mà cho dù thế nào tôi cũng không thể nắm bắt được."
Trong phòng bi-a mờ tối, anh dạy cô các động tác, tay anh còn chưa chạm đến, đầu ngón tay cô đã nóng ran, bất giác rụt lại.
Chàng thiếu niên nghiêng đầu, bất ngờ mỉm cười: "Căng thẳng gì chứ, không quen với tớ à?"
Anh thu tay về, hơi thở ấm nóng ngay sau tai cô cũng dần dần tan đi. Đó là lần họ ở gần nhau nhất.
Cuộc đời Tạ Trác thuận buồm xuôi gió, Tô Ngọc biết rằng, nếu không phải vì anh trai, cô sẽ chẳng có chút giao điểm nào với anh. Tâm sự đằng đẵng của người thiếu nữ, cuối cùng lại kết thúc bằng một câu nói thờ ơ: "Em gái của bạn bè, đương nhiên là em gái rồi."
Đứng sau lưng anh, cô vò nhàu bức thư tình trong tay. Cô ghi lại mối tình thầm lặng của mình trong một chuyên mục ẩn danh trên mạng, nói lời tạm biệt với tuổi xuân, dường như câu chuyện của họ cứ thế mà có một kết thúc buồn triệt để.
Lần gặp lại là vào một mùa thu ở phương Bắc. Trong một đêm mưa với những cảm xúc dâng trào không thể che giấu, Tạ Trác chặn đường cô: "Chuyện cậu xóa bạn bè với tớ, không định giải thích một chút sao?"
Về sau, giữa những lúc anh từng bước dồn ép, Tô Ngọc đã đáp lại một câu: "Bạn của anh trai, chỉ có thể làm bạn."
Tạ Trác nhìn cô chăm chú: "Ai nói anh chỉ muốn làm bạn với em?"
Dưới chủ đề "Yêu thầm là một trải nghiệm như thế nào", bài đăng của Tô Ngọc vẫn đang nhận được rất nhiều lượt thích. Các bình luận tới tấp: Chúc chủ thớt cuối cùng cũng gặp được người tốt, yêu thầm khổ quá rồi, mong sớm ngày buông bỏ.
Chủ bài đăng đã biến mất sau vài lần cập nhật bỗng xuất hiện trở lại, với nội dung mới: 【Tôi là nam chính đây. Đã đăng ký kết hôn, cảm ơn lời chúc của mọi người.】
Tên truyện được lấy từ bài hát cùng tên của nhóm f(x), có nghĩa là mối tình đầu chua chát. Không có chênh lệch tuổi tác.
---

Yểu Yểu Nhất Ngôn
Đàm Ninh là một Beta, tuy có vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người, nhưng cậu vẫn là người không được mọi người yêu thích, thường xuyên bị xa lánh. Cậu luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, u sầu như thể không phải là người bình thường. Bị bạn bè xa lánh, cậu cũng không để tâm, chỉ chuyên tâm làm gia sư và tìm các công việc bán thời gian để kiếm tiền, không giao tiếp với ai.
Hoàn toàn trái ngược với cậu, Lâm Tụng An là một Alpha đỉnh cao, xuất thân từ gia đình giàu có, là con cưng của trời, nơi nào anh ta đến cũng có hoa tươi vây quanh, không thiếu thứ gì, cũng chẳng để ý đến bất kỳ điều gì.
Một lần, hai học viện tổ chức một hội nghị chung. Giữa cuộc họp, Đàm Ninh như một bóng ma, mặt không cảm xúc lặng lẽ bước vào, tìm chỗ bên cạnh Lâm Tụng An ngồi xuống.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía họ, ai cũng nhìn nhau ngơ ngác, sao lại có người dám ngồi cạnh Lâm Tụng An một cách vô tội vạ như vậy?!
Bạn của Lâm Tụng An ngay lập tức muốn kéo anh ra.
Nhưng Lâm Tụng An chỉ nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu rằng không có vấn đề gì.
Hội nghị kết thúc, Đàm Ninh rời đi.
Mọi người đều cảm thấy Lâm Tụng An và Đàm Ninh là hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm giao nhau.
Hôm đó, ngay sau khi tan học, Đàm Ninh một mình đeo balo đi ra khỏi trường, bước về phía nam, rồi đến cuối con đường, lên chiếc xe sang trọng đang đậu ở góc phố. Vừa ngồi vào xe, cậu liền bị một người ôm chầm lấy.
Lâm Tụng An hôn cậu, ôm chặt lấy cậu, tay anh luồn xuống eo cậu.
“Vì sao không nghe điện thoại của tôi?” Lâm Tụng An hỏi.
Ánh mắt Đàm Ninh nhàn nhạt, không hề có vẻ lo lắng trả lời: “Không phải đã nói là một tháng gặp hai lần sao?”

Lương Thượng Thạch Ngư
Anh và cô tình cờ gặp nhau giữa đêm khuya.
Cô hỏi anh: “Tôi có thể đi nhờ xe anh về trung tâm thành phố không?”
Anh không muốn dây dưa nên từ chối: “Xe tôi không về trung tâm, cô có thể nhờ lễ tân gọi xe giúp.”
Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn để cô lên xe.
Gần đến trung tâm, anh hỏi: “Cô muốn đi đâu?”
Cô nhướng mày cười: “Tôi đi theo anh nhé!”
Anh chiều theo cô, chăm sóc cô, yêu thương hết mực, luôn để tình yêu trên đầu môi.
Cô thì chưa từng tin lời anh nói, từ sớm đã lên kế hoạch ra nước ngoài, vậy mà vẫn cùng anh dây dưa sống qua ngày.
Tình yêu của anh, là thật hay giả? Cô đối với anh, có chút tình cảm nào không?
Trần Đoan Thành nói: “Em cứ để anh nợ em đi, nợ em cả đời này cũng được, như vậy chúng ta mãi mãi sẽ không chia xa!”
Lý Độ thở dài đáp: “Trên thế gian này, ai có thể ở bên ai cả đời chứ?”
–
Truyện phát triển chậm, cao trào ở phía sau!
Tóm tắt một câu: Câu chuyện về một chàng trai sâu nặng tình cảm và một cô gái lạnh nhạt vô tình.

Cật Lật Tử Đích Miêu Ca
[Một cuộc hành trình, một lần giải cứu.]
“Chơi vậy thôi chứ ai lại đi cưới một phụ nữ đã một đời chồng, nhan sắc và trí thông minh đều chẳng ra gì?”
Khi Chu Vinh nói những lời này, “người phụ nữ có một đời chồng” Triệu Tiểu Nhu đang đứng ngay phía sau anh, trong tay vẫn ôm bó hoa định tặng cho anh.
Mọi người đều ngượng chín mặt, nhưng Triệu Tiểu Nhu lại rất thản nhiên nói: “Bác sĩ Chu, hoa này em tặng anh, cảm ơn anh vì mọi điều anh đã làm cho em.”
……
Chu Vinh luôn xem mình là người cứu rỗi:
Khi Triệu Tiểu Nhu bị bắt nạt, anh bảo vệ cô, cứu cô khỏi tay thần chết, kéo cô ra khỏi bờ vực tự hủy…
Nhưng Chu Vinh cũng coi thường Triệu Tiểu Nhu, anh ghét người yếu đuối ngu ngốc, nên tuyệt đối sẽ không bao giờ cưới cô.
Hai năm trôi qua, anh nghe nói cô rời Thượng Hải, đến tận Cam Tư cách hai ngàn km, nghe nói cô đã kết hôn.
Anh trở nên tỉnh táo hơn, cũng tuyệt vọng hơn. Cô yếu đuối mà ngang ngược, ám lấy anh như xác thịt máu xương.
[Nhân vật]
Nữ chính Triệu Tiểu Nhu – người đẹp ngốc nghếch, vẻ ngoài hiền lành nội tâm kiên định.
Nam chính Chu Vinh – con cưng của trời, sợ người ngu, lý trí vượt trên hết thảy.

Tô Mạc Mạc
Giới thiệu:
Trình Cẩn Tri bị cô mẫu ép gả cho kế tử* của mình, tức biểu ca của nàng. Biểu ca là đích tôn của Hầu phủ, xuất thân hiển hách. Biểu ca của nàng yêu một cô nương nhà nghèo, thậm chí còn muốn hủy hôn vì cô nương đó, gây náo loạn trong gia đình.
kế tử*: Con riêng của chồng
Đương nhiên, việc hủy hôn không thành công. Miễn là hắn vẫn mang họ Tần, cuộc hôn nhân này không thể bị hủy bỏ. Biểu ca cuối cùng bị ép cưới nàng, đành phải an bài nuôi cô nương xuất thân bần hàn kia ở bên ngoài.
Trình Cẩn Tri mang theo kỳ vọng của phụ mẫu và cô mẫu, chỉ có thể giả vờ không biết gì, an tâm gả vào Tần gia, trở thành một hiền thê. Nàng thậm chí còn định rằng khi mang thai, nàng sẽ chủ động đón cô nương nhà nghèo kia vào cửa cho biểu ca.
Tần Gián có xuất thân ưu việt, thông minh xuất chúng, tuổi còn trẻ đã là Thị Độc của Đông Cung*. Ai cũng biết hắn là trợ thủ đắc lực mà Hoàng đế chọn cho Thái tử, tiền đồ vô hạn.
Thị Độc của Đông Cung*: Người cùng học với Thái tử
Nửa đời hắn thuận lợi, chỉ có một điều là nỗi đau của hắn: đó là cuộc hôn nhân do kế mẫu (mẹ kế) sắp đặt. Hắn không thích nó, đã từng phản kháng nhưng thất bại.
Đến tuổi kết hôn, cuối cùng hắn cũng thành thân với vị biểu muội được mệnh danh là "nữ tử điển phạm" ấy. Dẫu sống với nhau tương kính như tân, hắn cũng dần nhận thấy nàng cũng có những nét hay riêng.
Sau này, hắn tình cờ tìm thấy một cuốn sổ tay của biểu muội. Trong đó ghi chép bao nhiêu tâm sự của một khuê nữ, những dòng thư đều gửi cho "Minh Nguyệt Quân". Nét bút bay bổng linh động, khiến người đọc phải tán thán. Nội dung sổ tay lại uyên bác, thẳng thắn và đầy thú vị, khiến hắn vô cùng yêu thích, liền lặng lẽ sao chép lại. Hắn muốn cùng nàng sinh con đẻ cái, cùng nhau đi hết trăm năm.
Cho đến một ngày nọ, hắn nhận được một tập thư bị mất trộm, được cất giữ trong một chiếc hộp sơn mài tinh xảo. Bên trong chính là những bức thư mà thê tử của hắn đã viết cho "Minh Nguyệt quân" từ năm nàng mười lăm đến mười tám tuổi.
Thì ra, "Minh Nguyệt quân" chính là một người bằng xương bằng thịt.
Hắn giả vờ không biết, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng khi "Minh Nguyệt Quân" đến kinh thành, hắn không thể nhịn được nữa, cãi nhau một trận lớn với nàng và tiết lộ chuyện này.
Nàng bình thản, thậm chí không giải thích một lời, chỉ nói: "Biểu ca để tâm như vậy, vậy thì hòa ly đi."
Mắt Tần Gián muốn nứt ra, nghiến răng nói với nàng: "Biểu muội quá ngây thơ rồi, chỉ cần nàng còn mang họ Trình, có chết cũng phải chết ở Tần gia ta!"
Thông tin bổ sung
Đoạn đầu là từ góc nhìn nữ chính.

Tinh Hà Phù Du
Tạ Hoài nhận nuôi một đứa ‘em trai’. Đứa em này giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, có đôi mắt hạnh phản chiếu như ao nước mùa thu. Người ta kể rằng Tạ Hoài từng tuyên bố trước mặt mọi người trong trường rằng chỉ cần anh Hoài có thứ gì đó để ăn, anh sẽ không bao giờ để đứa ‘em trai’ này chết đói. Khiến lũ bạn không khỏi hỏi: “Cậu có thích cô ấy không?”
“Tôi chỉ cảm thấy cô ấy thật đáng thương, không thể được à?” Khóe môi Tạ Hoài hơi cong lên, thản nhiên nói, "Tính cách nhát gan như vậy, người lại nghèo như vậy... đánh không biết né, mắng không trả lời, tôi không bảo vệ, chẳng phải sẽ bị người ta ăn thịt sao?"
Lời còn chưa dứt, ngoài đường truyền đến tiếng đánh nhau. Chỉ thấy cô gái mà anh nói sẽ bị người ta ăn thịt kia đang quật ngã một người đàn ông cao to lực lưỡng xuống đất.
Cô ấy cưỡi lên người đàn ông đó, vung nắm đấm đấm sưng nửa mặt hắn ta: "Không phải muốn đánh nhau sao? Có bản lĩnh gϊếŧ chết bà đi, tụi mày không gϊếŧ được bà, thì bà đây gϊếŧ chết tụi mày!"
Tạ Hoài: "?"
Tạ Hoài: “??”
Thiếu niên mà tôi yêu, anh ấy có nụ cười ngông cuồng và vạt áo tung bay, tựa như đuôi sao chổi lướt qua bầu trời đêm, ngang qua cuộc đời tôi, mang theo ngọn lửa bừng cháy rực rỡ.
Tên truyện lấy từ bài hát "Đại Mộng Tưởng Gia" của Hồ Ngạn Bân
“Nếu không dễ dàng bị thế giới thuần hóa, tôi chính là một kẻ mộng mơ vĩ đại.”
(*) Chú ý: Tính cách nữ chính không hoàn toàn mềm mại yếu đuối như vẻ ngoài, có chút tinh ranh.

Oa Tắc Tiểu Niên Cao
Tôi yêu một cảnh sát hình sự.
Sau ba năm yêu nhau, chúng tôi quyết định đi đăng ký kết hôn.
Trong lúc xếp hàng, anh ấy đột nhiên nói với tôi.
“Thật xin lỗi, tôi không thể lấy em được.”
“Chúng tôi điều tra cha em đã năm năm. Hiện tại ông ấy đã bị bắt, đang trên đường được áp giải về trại giam.”
“Lâm Hạ, tôi sắp quay về đội rồi. Em hãy quên tôi đi.”

Nhất Bả Du Chỉ Tán
Tên truyện: Trở về những năm đại boss giả làm học bá
Tác giả: Nhất Bả Du Chỉ Tán
Độ dài: 58 chương + 1 ngoại truyện
Thể loại: Trùng sinh, học đường, nhẹ nhàng, ngọt sủng, ngược nam, chữa lành, 1v1
Chuyển ngữ: Tus (1-36), Khanh Lam (37-59)
Beta: Cyane
Bìa: Mèo
Văn án:
Chị đại Kỷ Yên của trường trung học số 6, dáng người mỹ miều tính tình nóng nảy, không sợ trời không sợ đất càng không sợ chết.
Nhưng lại âm thầm yêu đơn phương một thằng nghèo rách khố.
Nhóc nghèo rách đó u ám ít nói, gia đình bất hạnh, nghèo rớt mồng tơi, còn xui xẻo gặp phải bạo lực học đường.
Sau đó nhóc nghèo rách đó đã tự kết thúc một cuộc đời sai lầm này.
Kỷ Yên trùng sinh rồi.
Quay trở về ngày anh mới chuyển tới đây.
Thề thốt sẽ thương anh, sẽ ở bên cạnh anh, cứu vớt anh.
Kỷ Yên thu lại những cái gai trên người, trước mặt anh, cười một cách dịu dàng nho nhã: “Trình Diệp, hay là lát nữa cậu ngồi cùng bàn với tớ nhé?”
Thiếu niên phiền não liếc cô một cái, lười nhác ngước mắt lên, lạnh nhạt trả lời: “Cút ra, đừng có làm phiền tôi.”
*
Sau đó, ở trong hẻm tối lại hôi, một đám du côn không có mắt chạy tới trêu chọc cô.
Kỷ Yên không thèm để ý mà đứng lên phủi bụi, bàn tay dơ bẩn kia sắp chạm tới cằm của cô.
Trong bóng tối, có người xông ra đá một cước khiến cho tên lưu manh lăn ra đất.
Một giây sau, vai của Kỷ Yên được người khác ôm lấy, đôi mắt sâu như đáy vực của Trình Diệp chăm chú nhìn cô.
Nén lại cảm xúc, cơ thể run rẩy hỏi cô: “Thằng đó chạm vào chỗ nào của em rồi.”
Kỷ Yên âm thầm vứt miếng gạch trong tay xuống.
Yếu ớt chỉ lên miệng, nước mắt như sắp trào ra ngoài: “Nó hôn vào chỗ này của em đây này.”
Cậu thiếu niên nhìn cô, đã nhìn thấu tâm ý của cô, nhưng trái tim vẫn đang nặng nề vô cùng vì cô.
Trình Diệp cam chịu số phận, ngón tay nóng nảy dùng sức, tẩy đi những vết bụi trên mặt cô.
“Nếu như đã chọc vào tôi, thì đến chết tôi cũng không buông tay em.”
Dục vọng vốn dĩ nên giống như một con ngựa hoang, nhưng anh, chỉ muốn có được em.
Anh Diệp nghèo rách thiệc, chị Yên xinh là thiệc.
Một câu tóm tắt: Nhóc nghèo rách tui thầm nhớ thương đột nhiên thả thính ngược lại tui rồi.
Lập ý: Câu chuyện nữ sinh cấp 3 trùng sinh, ở kiếp này thề sẽ cứu vớt người mà mình quan tâm, động viên giúp đỡ lẫn nhau, cuối cùng là happy ending forever.

Khuyết Danh
“Đừng nói mấy lời khách sáo đó nữa, mười ngày nữa làm xong thủ tục sẽ có người đến đón cô!”
Cố Niệm đáp khẽ một tiếng rồi cúp máy, trên cuốn lịch đánh dấu một vòng tròn đỏ thật to.
Bên ngoài, ai nấy đều đồn đại rằng chồng cô – đoàn trưởng Thẩm Bắc Mạc chán ghét cô đến tận xương tủy nhưng lại si mê cô thanh mai trúc mã của mình.
Người ta nói cô vô dụng, vô dụng đến mức chồng đưa tình nhân về nhà, cô vẫn cười tươi, hầu hạ cả tình nhân lẫn chồng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi tận mắt chứng kiến vợ của sư trưởng bị gián điệp tra tấn đến chết, Thẩm Bắc Mạc đêm nào cũng gặp ác mộng.
Lúc đầu, hắn đưa cô bạn thanh mai kia về chẳng qua là để thay Cố Niệm hứng mũi chịu sào.
Giờ đây, tình cảm của Thẩm Bắc Mạc đã bị vấy bẩn, trái tim cũng đã nghiêng ngả.
Cố Niệm không muốn giữ lại nữa.

Đông Nhật Ngưu Giác Bao
Hai nhà Trình – Thiệu có mối thù truyền kiếp, nhưng ít ai biết được cụ thể là mối thù gì.
Tuy nhiên, điều mà mọi người đều biết là ba gia huấn của nhà họ Thiệu: tuyệt đối không được hợp tác nhà họ Trình, không được thông hôn với nhà họ Trình, càng không được cùng nhà họ Trình xuất hiện tại các sự kiện công cộng.
Một ngày nọ, một cô bé mặc chiếc váy xòe màu hồng, cài nơ hồng, đeo cặp sách hồng, trông đáng yêu như một cô búp bê, bước vào sảnh tầng một của tòa nhà Thiệu thị.
Lễ tân tưởng cô bé đi lạc nên hỏi thăm, nhưng cô bé nghiêm túc nói, cháu muốn gặp Thiệu Thành Trạch, tổng giám đốc Thiệu thị của các cô.
Thấy trang phục của cô bé, lễ tân biết ngay cô bé thuộc gia đình không giàu cũng quý, lại còn dám gọi thẳng tên giám đốc của họ, chắc chắn là thiên kim của một lãnh đạo cấp cao nào đó trong Thiệu thị.
Cô lễ tân nở nụ cười thân thiện nhất: “Bé con, có thể cho cô biết tên bố mẹ của cháu là gì không?”
Cô bé nghiêng đầu: “Mẹ cháu là Trình Cẩn Lan.”
Trình… Cẩn Lan?!
Là cô cả của nhà họ Trình – Trình Cẩn Lan sao?! Cô ta không thể tin được, cả đời này lại có thể thấy người nhà họ Trình bước chân vào cổng lớn của Thiệu thị, đây đúng là một kỳ tích nhân gian.
“Còn bố cháu ạ, hôm nay cháu đến để xin một sợi tóc của Thiệu Thành Trạch, sau khi xét nghiệm DNA, cháu sẽ biết liệu chú ấy có phải là bố của cháu hay không.”
Lời nói trong trẻo của cô bé vang vọng khắp sảnh tầng một đông người, lan tỏa như sóng nước, lấy cô lễ tân làm trung tâm, tất cả những ai nghe thấy câu nói đó đều đứng sững lại, há hốc miệng kinh ngạc.
Trừ Thiệu Thành Trạch, người đang được một nhóm người vây quanh từ thang máy đi ra.
Anh nhướng đôi mắt hẹp dài, nhìn về phía cô bé nhỏ nhắn màu hồng nhạt đó.
Trình Lợi Kỳ nhận ra Thiệu Thành Trạch, cô bé lấy tay che miệng, “À-ồ” một tiếng.
Cô bé quyết định, cho dù Thiệu Thành Trạch không phải là bố, cô bé cũng phải giúp Trình Cẩn Lan theo đuổi bằng được người đàn ông này, để chú ấy trở thành bố của mình.
Cô bé rất thích đôi mắt của anh.
Giống hệt mắt của cô bé.
Thật đẹp.

Đan Thanh Thủ
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, showbiz, nữ yêu thầm, gương vỡ lại lành, HE.
Từ khi bắt đầu học cấp ba, Cố Ngữ Chân đã thầm thích Lý Thiệp, nhưng không ai biết điều đó.
Anh ngông cuồng, bướng bỉnh, tính cách hoang dã, là con cưng của trời, không thiếu người con gái yêu thích, và cũng luôn sống buông thả, bất cần.
Cô cố gắng đến gần, còn anh thì uể oải, chẳng quan tâm, lười biếng nói:
“Học sinh ngoan đừng chơi với người xấu.”
Cô biết tính cách của anh vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ thích một cô gái quy củ như cô.
Anh đối xử với bạn gái rất tốt, dù quen bao nhiêu người cũng chưa từng trở mặt. Khi chia tay cũng không bao giờ làm ầm lên, bởi trong lòng anh luôn chỉ có “bạch nguyệt quang” ánh trăng trắng trong lòng, người anh yêu sâu đậm nhất còn những người khác, anh vốn chẳng để tâm.
Cố Ngữ Chân tưởng rằng mình cũng giống như những cô gái trước kia, nhưng lần này chia tay lại ầm ĩ đến mức ai cũng đến khuyên anh buông tay cho cô một con đường sống.
Lý Thiệp im lặng thật lâu, lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống, dập tắt trong gạt tàn, ánh mắt mang theo sự ngông cuồng cố hữu mà đầy lạnh lùng:
“Là cô ấy nói thích tôi trước. Bây giờ lại bảo là không quen biết?”

Khương Đường
Thám hoa lang lạnh lùng * Thái tử gia kiêu căng
Thuộc 1 trong 3 bộ Quân gia bộ khúc “Á Nô”, “Thám Hoa”, “Xấu Y”.
Tân thám hoa Tống Lễ Khanh và Thái tử Quân Kỳ Ngọc, được hoàng đế ban hôn.
Vào đêm động phòng hoa chúc của hai người, Thái tử lại hoang dâm vô độ với hồ nô đến nửa đêm.
Quân Kỳ Ngọc: “Ngươi khô khan nhàm chán, không phong tình bằng một nửa Hồ Nô Nhi!”
Vì tình cảm thanh mai trúc mã và thanh danh của Thái tử, Tống Lễ Khanh buông bỏ tiền đồ, vứt bỏ tôn nghiêm, dốc hết tâm huyết nhẫn nhục gánh trọng trách, kết quả Thái tử ngày càng kiêu căng thậm tệ. Tống Lễ Khanh chỉ đổi lấy được một thân thương tích, tàn tật mù lòa, cái chết kề cận.
Cuối cùng đến một ngày, không có bất kỳ báo trước nào Tống Lễ Khanh đứng trước cả triều văn võ bá quan tuyên bố: “Duyên phận giữa ta và Thái tử đã hết, tự nguyện hòa ly, thỉnh cầu thánh thượng tác thành!”
Thái tử thẹn quá hóa giận: “Là ta bỏ ngươi!”
Thái tử mạnh miệng tính về nhà trút giận, lại phát hiện trong phủ trống không, chỉ tìm thấy một bức thư được viết từ trước.
“Sau chuyến này, một nguyện quân an khang khỏe mạng, hai nguyện đời này kiếp sau không còn gặp lại.”
Một thái tử gia cả đời ngông cuồng tự cao tự đại, trong một đêm mất đi kiêu ngạo, giảm nhuệ khí, mới phát hiện Thám hoa lang mình chẳng buồn ngó đến lại là bảo bối ngàn vàng khó cầu đối với người khác…….