Trang 2 / 211 · Tổng 2532 truyện

Lục Diệc Ca
Năm mười một tuổi, cô bé bướng bỉnh Triệu Nhất Mai theo mẹ tái giá về nhà họ Thẩm, trở thành anh em không cùng huyết thống với Thẩm Phóng hơn cô ba tuổi. Nhưng ngay từ buổi đầu gặp gỡ, người anh trai này đã mang đầy sự thù ghét với mẹ con cô, mở miệng là khiêu khích.
Trong những năm tháng sau đó, hai người luôn đối đầu gay gắt, không ai chịu nhường ai. Thế nhưng, số phận lại lặng lẽ gieo xuống hạt giống của một mối tình bí mật. Trong giằng xé giữa yêu và hận, Triệu Nhất Mai bước vào tuổi mười tám. Ở tuổi ấy, cô chỉ biết sống rực rỡ, hết mình, để rồi tình yêu ấy hủy diệt cả chính mình lẫn Thẩm Phóng.
Anh đã từng nói với cô: “Tôi chúc cô, Triệu Nhất Mai, cả đời này những gì cô mong cầu đều không thể có được.”
Một người rời sang Mỹ, một người lưu lạc nơi tha hương. Tình yêu của họ cách trở không chỉ núi sông biển cả, mà còn vướng víu bởi hai gia tộc và những oán hận chằng chịt, cách trở bởi chính tháng năm dài dằng dặc.
Đôi tình nhân trong chốn hồng trần ấy, phải làm sao mới được số mệnh tha thứ, để có thể hồi sinh và tìm thấy hạnh phúc?
“Anh vượt bốn trăm nghìn dặm, băng qua ngày đêm và muôn vàn tinh tú, đi qua cả khói lửa chiến tranh — chỉ để tìm đến nơi em ở, chỉ để được một lần nữa nhìn thấy em”

Nhan Song Tư
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1 , Băng sơn , Cao lãnh chi hoa , Bệnh mỹ nhân , Hỏa táng tràng
Giới thiệu:
Vì cha nợ cờ bạc, Lâm Sơ bị bán vào thanh lâu.
Ngày đầu tiên tiếp khách, cậu đã lọt vào mắt xanh của Đoan Vương - Thẩm Thanh Yến - người quyền cao chức trọng, khí chất thanh lãnh xuất trần. Hắn bỏ tiền chuộc thân cho cậu, mang cậu về biệt viện trong Vương phủ.
Lâm Sơ mang tâm tình thấp thỏm lo sợ mà đến hầu hạ vị này, nhưng kết quả lại bị hung hăng cự tuyệt.
Lúc ấy cậu mới hiểu ra, hóa ra Đoan Vương chuộc cậu về không phải để cậu hầu hạ, mà muốn cậu dùng thân mình nuôi cổ, trở thành dược nhân.
Chỉ vì muốn cứu người trong lòng Đoan Vương.
Lâm Sơ nghe được thù lao hậu hĩnh, lập tức đồng ý.
Cậu cắn răng chịu đau, ngoan ngoãn nuốt cổ trùng. Cậu gắng gượng chịu khổ, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc đưa tới mỗi tháng.
Dù mỗi lần nuốt cổ trùng, thân thể cậu đều suy kiệt thêm, cậu cũng chẳng bận tâm.
Không ai biết rằng, kỳ thực cậu vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian. Chi bằng trước khi chết, cậu cố gắng lo liệu cho mẹ và muội muội có chút đường sống.
Thẩm Thanh Yến chưa từng gặp qua ai ngoan ngoãn như Lâm Sơ.
Muốn cậu làm gì, cậu sẽ làm nấy.
Rõ ràng bị ép nuốt cổ trùng đau đến mức sắp ngất, vậy mà vẫn cười nói: "Ta không sao."
Rõ ràng thân thể cậu yếu ớt, chỉ cần gió thổi qua cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng trước mặt hắn lúc nào cũng gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.
Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình, bỗng bắt đầu hối hận.
Hắn hối hận vì đã tìm Lâm Sơ làm người thí dược, hối hận vì bắt cậu nuôi cổ.
Hắn không đành lòng nhìn Lâm Sơ chịu khổ, chỉ muốn mỗi ngày để cậu được sống tốt.
Cái gọi là bằng hữu, cái gọi là tính mạng người khác, hắn chẳng muốn cứu nữa.
Dựa vào cái gì mà phải lấy sức khỏe của Lâm Sơ để đổi lấy sinh mạng kẻ khác?
Thẩm Thanh Yến không còn để Lâm Sơ tiếp tục nuôi cổ.
Nhưng hắn không biết, đã quá muộn rồi. Thân thể của Lâm Sơ sớm đã suy sụp.
Thái y chẩn đoán, Lâm Sơ chỉ còn chưa đầy một tháng để sống.
Thẩm Thanh Yến điên rồi.
"Không phải nói nuôi cổ sẽ không nguy đến tính mạng sao? Dựa vào cái gì các ngươi lại nói em ấy sẽ chết?!"
"Nếu là người khỏe mạnh nuôi cổ, nhiều lắm cũng chỉ dưỡng mấy năm là có thể hồi phục. Nhưng Lâm công tử vốn đã yếu sẵn, dù không nuôi cổ thì cũng chỉ sống được ba bốn năm. Giờ mỗi tháng lại phải nuốt cổ trùng, chẳng khác nào đeo bùa đòi mạng!"
Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ sắc mặt tái nhợt trong lòng, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.
Dù là trời cao hay địa ngục, hắn cũng phải cứu Lâm Sơ.
☀️
Sau này, cả kinh thành đều biết, Đoan Vương điện hạ hết mực cưng chiều, sủng ái vị nam sủng được nuôi ở biệt viện kia.
Rồi về sau nữa, vị tiểu nam sủng ấy bất ngờ được phát hiện chính là đứa con bị ôm nhầm năm xưa của Hầu phủ Ninh Viễn.
Ngày cậu trở về Hầu phủ, từng món sính lễ, từng món hạ lễ trân quý từ Vương phủ được đưa thẳng đến cửa Hầu phủ.
Đó vừa là hạ lễ, cũng chính là sính lễ.
【Ngoan ngoãn đáng thương mỹ nhân bệnh tật thụ x Lãnh tâm lãnh tình, mạnh miệng mà thật ra hết mực sủng ái công】
☀️Song khiết, công không có bạch nguyệt quang.
☀️Truyện chua ngọt xen lẫn, cẩu huyết.
☀️Tag: cung đình – hầu tước – băng sơn, cao lãnh chi hoa – truy thê – hỏa táng tràng.
☀️Góc nhìn chính: Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến.
☀️Khác: Vừa chua vừa ngọt, cũng đầy cẩu huyết.
☀️Một câu tóm tắt: Chỉ là nuốt cổ thôi, vợ sao lại chết?
☀️Ý nghĩa: Tình yêu là định nghĩa vĩnh hằng.

Đồng Tâm Nan Cải Đích Hồ Diệu Diệu
Tên đầy đủ: Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2
Tác Giả: Đồng Tâm Nan Cải Đích Hồ Diệu Diệu
Số Chương: 116 + 17 PN
Nhân vật chính: Vưu Phi Phàm, Phoebe (Lam Phi Ỷ)
Nhân vật phụ: Các nhân vật đã xuất hiện ở phần 1 và nhân vật mới xuất hiện ở phần 2.
Thể loại: Ngược luyến.
Văn án
Người ta thường nói vượt qua được ngưỡng "Tam niên chi đau, thất niên chi dương" thì tình yêu mới có thể êm đềm trôi qua.
Người ta cho rằng sau khi vượt qua muôn trùng khó khăn gian khổ, sẽ mở đầu cho hỉ kịch nhân gian.
Khi những cái ôm ở trên giường cùng với giấc mộng bất đồng nhau đã không còn ấm áp, cho đến khi có một gương mặt xa lạ xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi cũng là lúc những tích tụ khuất mắc trong lòng bùng nổ.
Chúng tôi trở nên bất lực.
Cô ấy vẫn là cô ấy, vẫn là người đứng trên đỉnh thành công cúi đầu nhìn tôi bình phàm, nhưng mà khoảng cách của tôi và của cô ấy đã quá xa, xa đến mức tôi không còn thấy bóng dáng của cô ấy nữa, tựa như núi và biển, và một lần nữa đẩy chúng tôi vào vũng bùn lầy."Em đã nói rồi, em là ngọn đèn đường của chị, mặc kệ nổi gió giông bão mặc kệ là ngày hay đêm, nó đã cắm sâu vào trái tim của em. Có lẽ đến lúc nào đó, chị sẽ không cần em nữa, mặc kệ người kế tiếp sẽ là ai, mặc kệ mười năm sau sẽ như thế nào, chỉ cần chị quay đầu lại chị vẫn sẽ thấy em đứng ở nơi đó yêu chị."
Tôi là Vưu Phi Phàm, bởi vì Lam Phi Ỷ và con của chúng tôi, tình yêu của chúng tôi rơi vào hồi chuông đèn đỏ cảnh báo, tôi bắt đầu chống lại những kẻ cặn bã xung quanh.

Zhihu
Ta gả cho thanh mai trúc mã, nhưng người trong lòng hắn lại không phải ta.
Ngươi cho rằng đây là khởi đầu của câu chuyện, nhưng thật ra… đó mới chính là hồi kết.

Tam Nguyệt Đồ Đằng
Văn án:
Khương Tân Nhiễm có một tật xấu, sau khi say nàng thích hôn loạn lên người khác, chính vì vậy nên nàng thường không uống rượu trước mặt người ngoài.
Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, trong bữa tiệc rượu ấy, nàng bất ngờ chạm mặt Cố Nhược.
Khương Tân Nhiễm đối chọi gay gắt với Cố Nhược, mọi người đều biết.
Nhưng Khương Tân Nhiễm yêu Cố Nhược tận xương tận tủy, thì lại không ai hiểu rõ.
Trong bữa tiệc Khương Tân Nhiễm tranh đua với Cố Nhược, hai người đấu rượu. Uống xong ba hiệp mà mặt Cố Nhược vẫn không biến sắc, nhưng Khương Tân Nhiễm đã say như điếu đổ, trước mặt bàn dân thiên hạ ôm hôn cô, lời say lầm bầm trong miệng tất cả đều là "Em thích chị."
Ngày thứ hai, Khương Tân Nhiễm ôm cái đầu đau nhức ra mở cửa, không chút phòng bị nào đột nhiên chạm tới con mắt xinh đẹp của Cố Nhược, đâm thẳng vào tâm hồn nàng.
Tim nàng đập hỗn loạn, vừa mở cửa vừa giả vờ bình tĩnh nói: "Có chuyện gì?"
"Lời nói đêm qua, tại sao không giữ lời?" Cố Nhược chất vấn.
"Nói cái gì?"
"Em thích tôi."
Khương Tân Nhiễm sửng sốt một giây, dựa vào cửa lười biếng cười, "Cái gì mà thích hay không? Tối hôm qua tôi say, đã nói gì thì đều quên hết không còn một mống..."
Lời nói còn chưa dứt đã bị Cố Nhược chặn lại.
"Không cho quên." Cô ở bên tai nàng, cắn răng, giọng nói trầm thấp.
Nhưng cô lại run rẩy dữ dội, phô trương thanh thế.
Khương Tân Nhiễm giương mắt nở nụ cười châm chọc, nhưng đột nhiên nhìn thấy hốc mắt đỏ bừng của cô, nàng trở nên ngơ ngác.
"Cô uy hiếp tôi?"
"Không phải uy hiếp." Cố Nhược ôm chặt nàng, nghẹn ngào nói, "Là xin em."
Bảo bối giấu trong tim đã mất mà nay lại tìm được.
Làm sao lại cam lòng mà uy hiếp nàng chứ.
-- Tất cả những cố gắng của tôi sau khi rời bỏ em, chính là trở lại bên em độc chiếm lấy em.
____
Ghi chú:
1. CP: Cố Nhược x Khương Tân Nhiễm
2. Công sủng thụ, đặc biệt sủng, tính sở hữu mạnh, đặc biệt mạnh.
3. Nguyên văn là bối cảnh hư cấu, địa điểm, nhân vật, sự kiện đều là hư cấu. Tác giả lấy bối cảnh là nhà nghiên cứu khoa học, toàn bộ kiến thức chuyên môn trong truyện hoàn toàn do tác giả bịa đặt, tất cả là đều phục vụ công thụ nói chuyện yêu đương, xin đừng mang vào thực tế.

Huyền Phong Vũ
Tác giả: Huyền Phong Vũ
Thể loại: Xuyên không, NP - Nhất công đa thụ, ân oán giang hồ, ngược tâm ngược thân, HE.
Giới thiệu nhân vật
- Diệp Phong: Bạn gái quen nhiều năm đột nhiên chia tay. Rời khỏi nơi đau lòng, thì bị tai nạn máy bay... Xuyên về cổ đại, bắt đầu dấn thân vào giang hồ...
- Lãnh Vô Sương: Cung chủ Lãnh Nguyệt Cung, lạnh lùng, võ công cao cường...
- Sở Yên: Hoa khôi lầu xanh, bán nghệ không bán thân, dịu dàng, ôn nhu...
- Toa Y Na: Công chúa tộc Cây Mun, đệ nhất mỹ nhân Mông Cổ...

Mạnh Chi Vãn
Cô bé Lâm Nhứ yêu thầm thiếu niên Diệp Phong nổi tiếng, cô có rất nhiều chi tiết nhỏ về cậu--
Lâm Nhứ tính toán chính xác thời gian ra khỏi nhà mỗi ngày, đếm thời gian mặc quần áo đi giày, chỉ vì một bóng dáng thoáng qua.
Bài hát trong giờ ra chơi ngoài cửa sổ là "Lư Châu Nguyệt" của Hứa Tung, Lâm Nhứ biết đó là bài hát yêu thích nhất của phát thanh viên trường học Diệp Phong.
Lâm Nhứ còn từng thức cả đêm, thức khuya sắp xếp bài văn hay của mình cho Diệp Phong, chỉ vì câu nói đó của cậu: “Lâm Nhứ, tớ nhớ cậu rồi!”
Dưới sự động viên của Diệp Phong, cô từ thiếu nữ nhút nhát tự ti đã nỗ lực trở thành học sinh đứng đầu lớp.
Cô lén cắt mái ngố thời thượng nhất lúc bấy giờ, học cách thoa kem chống nắng và son môi, không còn từ chối mặc chiếc váy cổ bèo mẹ mua cho mình.
Cô luôn cố gắng đóng vai một nhân vật không giống cô —— một người bạn xứng đáng với cậu.
Trên bảng xếp hạng toàn trường, tên của cô và cậu sẽ xuất hiện song song ở vị trí đầu tiên.
Tên của cậu là mật mã khiến trái tim cô đập loạn nhịp không ngừng.
Mà cậu sẽ không bao giờ biết, thứ thực sự nâng đỡ cô, là từng khoảnh khắc vụn vặt có thể nhớ về cậu.
Không biết trong cơn mưa pháo hoa rợp trời, ẩn giấu bí mật quý giá nhất của cô.
…
Cũng không biết kết cục cuối cùng của câu chuyện…là cô thích cậu.
Thời gian và không gian giao thoa rồi chia ly, họ bước lên những chuyến tàu khác nhau, không còn gặp lại....…
Cơn mưa lớn trong tuổi trẻ này, cuối cùng có một ngày sẽ ngừng lại.

Mạnh Chi Vãn
1. 【Thanh xuân trưởng thành + Thầm yêu + Bi mỹ học】
Vở độc thoại của mối tình thầm lặng này, chỉ có mình tôi diễn xuất trong một màn kịch câm. Tên khác: “Vừa mở miệng liền mất tiếng”
([Thanh xuân trưởng thành + Thầm yêu + Bi mỹ học] Vở độc thoại của mối tình thầm lặng này, chỉ có mình tôi diễn xuất trong một màn kịch câm. Tên khác: “Vừa mở miệng liền mất tiếng”. Tác giả nổi tiếng Mạnh Chi Vãn tiếp tục khai thác chủ đề thanh xuân vườn trường với những rung động thầm lặng đầy xót xa và phong cách bi mỹ học. Là phần tiếp nối của các tác phẩm: “Chuyện buồn nhỏ mang tên yêu thầm” và “Tiếng mưa rả rích muộn”.
Cô gái cô độc Trần Tịch × Chàng trai rực rỡ Lâm Kinh Dã, sự che chở cẩn thận và giữ gìn dành cho cậu đã trở thành mùa xuân duy nhất mà tôi từng có trong đời. "Trần Tịch, bình an suôn sẻ, gặp dữ hóa lành, Lâm đại sư phù hộ cậu.")
“Cậu ấy không giống bất kỳ ai. Cậu ấy là Lâm Kinh Dã, Lâm Kinh Dã duy nhất trên thế gian này.”
“Cậu ấy là vị thần mà tôi vô tình nhìn thấy trong trần gian hỗn loạn này.”
Lần đầu tiên Trần Tịch nhìn thấy Lâm Kinh Dã là vào một mùa hè khô nóng, năm cô mười lăm tuổi.
Cô không ngờ rằng, ánh nhìn ấy lại khiến cô chìm đắm suốt mười mấy năm sau này.
Cô giấu tên cậu thật sâu trong lòng, gọi hết lần này đến lần khác.
Cô nuôi hy vọng về tương lai năm này qua năm khác.
Cho đến khi Lâm Kinh Dã trở thành chú rể của người khác.
Chàng trai rạng rỡ mà cô giấu kín trong lòng suốt mười mấy năm trời, cuối cùng bị một cô gái khác đòi lại.

Nguyệt Minh Châu
Bùi Nguyên Tuân, vị Tướng quân dẹp loạn lừng lẫy của triều Đại Ung triều, anh tuấn, oai phong, khí phách. Nhưng đã quá hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa thành thân, chỉ nạp một thiếp thất xinh đẹp vào hậu viện.
Thiếp thất này tuy nghe lời, ngoan ngoãn, rất đáng thương nhưng thân phận thấp kém, không thể làm chủ mẫu của phủ Tướng quân.
Lão phu nhân đã quyết định, muốn cưới một vị tiểu thư đích nữ danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa cho Tướng quân làm chính thê.
Bùi Nguyên Tuân hết lòng hiếu thuận, im lặng chấp thuận, nói với thiếp thất: "Đợi sau này chính thê vào cửa, ta sẽ cho phép nàng sinh con nối dõi. Tuy là thứ tử, nhưng cũng sẽ không thiên vị, đối xử như nhau."
.
Khương Nguyên có dung mạo tuyệt sắc, hiền dịu, ngoan ngoãn, là thiếp thất được Đại tướng quân nạp vào hậu viện.
Nàng tự biết thân phận thấp kém của mình, ở trong phủ luôn luôn an phận thủ thường, cẩn thận sống qua ngày, không dám bước sai nửa bước.
Cho đến một ngày, chẳng biết vì sao nàng đã mạo phạm đến đích nữ của Hầu phủ sắp đính hôn với Tướng quân, bị phạt quỳ trong Phật đường suốt mấy ngày.
Khi tỉnh lại, Khương Nguyên như bừng tỉnh ngộ.
Nếu cứ ở lại phủ Tướng quân, sau này khó tránh khỏi bị chà đạp, chi bằng mang theo ngân lượng sớm rời khỏi phủ, tự mình tìm một nơi tốt hơn.
Thế nhân đều biết Bùi Nguyên Tuân là một vị Tướng quân thiết hán can trường, trầm ổn, ít lời. Thế nhưng, khi tin tức về thiếp thất kia rơi xuống nước chết đuối và không tìm thấy thi thể truyền đến, vị Tướng quân xưa nay vốn không để lộ hỉ nộ ái ố ra mặt hiếm khi mất bình tĩnh, mắt đỏ ngầu như điên cuồng tìm kiếm thi thể của nàng.
Lưu ý:
1. Truyện hư cấu
2. Truy thê hỏa táng tràng. 1v1, HE

Võng Nhược
VĂN ÁN
Mạnh Gia từng nghe không ít người nhắc đến Chung tiên sinh.
Nghe nhiều nhất, chẳng ngoài mấy lời: Chung tiên sinh rất kiêu ngạo, khó gần, thế lực hùng hậu không dễ chọc vào, và Chung tiên sinh một khi đã nhận lời thì tuyệt đối không thất hứa.
Nhưng Mạnh Gia lại cố tình dây vào anh. Những lời đồn chắc nịch đó bỗng chốc chẳng còn ý nghĩa, điều đầu tiên bật ra trong đầu cô đó là sự kinh ngạc: anh ta lại đẹp trai đến thế.
Năm đó, cô ngồi đối diện anh giữa muôn vàn lời giễu cợt, thị phi và cuộc sống bế tắc, cố gắng gượng, ngẩng đầu lên đưa ra yêu cầu: “Năm sau em muốn ra nước ngoài du học, anh không được cản trở em.”
Chung tiên sinh khẽ gật đầu, rất bình thản: “Đương nhiên.”
Mạnh Gia siết chặt nắm tay: “Hai năm. Hai năm sau chúng ta sẽ chia tay.”
Cô nghe thấy người đàn ông trầm ổn đối diện dường như khựng lại một nhịp thở, rồi nói: “Được.”
Hai năm sau. Giữa đêm khuya tĩnh lặng, khói mờ mưa tan.
Mạnh Gia bị tiếng chuông cửa đánh thức, cô khoác áo bước ra: “Chung tiên sinh?”
Chung Túc Thạch mình đầy sương đêm hỏi: “Không mời tôi vào ngồi một lát sao?”
Mạnh Gia luống cuống, buột miệng tìm cớ: “Không tiện lắm, bạn trai em đang ở trong sẽ nhìn thấy.”
Chung Túc Thạch đứng trước cửa, dáng vẻ có phần tiều tụy, khẽ cười lấy lệ, rồi ung dung kéo cô vào lòng: “Vậy thì tốt, chắc anh ta vẫn chưa thấy chúng ta hôn nhau bao giờ.”

Thập Hữu Cửu Niệu
1.
Từ năm mười tuổi được nhận nuôi về nhà họ Ninh, Ninh Thiển đã sống mười mấy năm trời với thân phận tiểu thư ngông cuồng, tự tại, muốn gì có nấy.
Năm mười tám tuổi, Ninh gia long trọng tổ chức lễ thành niên cho cô.
Đêm ấy, Ninh Thiển say rượu, một mình trốn vào góc vắng nôn thốc nôn tháo, rồi tình cờ nghe thấy một cuộc giao dịch dơ bẩn.
Trong cơn tỉnh ngộ, cô hiểu rằng mình phải trốn, càng xa càng tốt.
Lảo đảo chạy ra ngoài, cô nghe thấy một giọng nam trẻ tuổi vang lên: “Chú Ninh, tại sao người đó lại không thể là cháu?”
2.
Qua khe cửa, ánh mắt Ninh Thiển và người kia chạm nhau.
Điều khiến cô bất ngờ là cậu bé ấy mới mười lăm tuổi, chiều cao chỉ vừa tới trán cô, gương mặt vẫn còn non nớt, chưa thoát nét trẻ con.
Đêm đó, vì tự do, Ninh Thiển âm thầm hạ quyết tâm. Còn cậu, vẻ ngoài có phần lạnh nhạt nhưng trong lòng lại cuồng hỉ tột cùng.
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, mang theo sự cố chấp điên cuồng: “Chị, là chị chủ động trêu chọc em trước.”
3.
Nhiều năm sau, khi đôi cánh của Ninh Thiển đã vững vàng, kế hoạch rời khỏi nhà họ Ninh sắp sửa thành công, cô lại một lần nữa đối mặt với Trần Thiên Dã.
Hắn không còn là thiếu niên ngây ngô năm xưa, mà ánh mắt thâm trầm, u tối, đủ khiến tim người run rẩy.
Hắn dồn cô vào góc giường, giọng điệu bình thản: “Chị, xa cách tám năm rồi, chị còn nhớ em không?”
[Hướng dẫn đọc / tránh mìn]
Nữ chính: Tiểu thư thông minh, coi tự do là trên hết ✘ Nam chính: bệnh kiều, tâm lý vặn vẹo, hoa sen đen cố chấp.
Nam chính mang khí chất âm u như bóng ma, ngoài ngoan ngoãn ra thì hết sức điên cuồng; nữ chính thì theo đuổi tự do, tuyệt không chịu khuất phục.
Nam nữ chính hoàn toàn không có quan hệ máu mủ hay ràng buộc pháp lý nào, từ đầu đến cuối chưa từng cùng hộ khẩu. Trước khi trưởng thành, cả hai không có bất kỳ hành vi vượt giới hạn nào. Khoảng cách tuổi tác: nữ lớn hơn nam ba tuổi.
Nam chính gọi nữ chính là “chị”, chỉ đơn thuần vì nữ lớn tuổi hơn, tuyệt không mang hàm ý khác.
Tag: ngược tâm, từng bước mưu tính, điên cuồng cầu yêu, truy thê hỏa táng tràng, 1v1, song khiết, HE.
Nội dung gắn thẻ: Đô thị, hào môn thế gia, tình yêu duy nhất, gương vỡ lại lành, kẻ kiêu ngạo của trời, báo thù, hành trình ngược tra.
Nhân vật chính: Ninh Thiển, Trần Thiên Dã.
Một câu giới thiệu: Ngược tâm đầy kịch tính, yêu điên dại, cố chấp tới cùng.
Chủ đề: Cực đoan trong cố chấp, cực đoan trong dịu dàng.
Lập ý: Chị vĩnh viễn là người ở thế thượng phong.

Từ Hỏa Bất Túy
Tác giả: Từ Hỏa Bất Túy
Tran / Editor: AI_Ngân Hạnh
Beta: AI_Xuyến Chi
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Gương vỡ lại lành, Thiên chi kiêu tử, Cung đấu, Tranh quyền đoạt vị, Ngược, Điên cuồng, Độc chiếm, HE
Độ dài: 102
Giới thiệu
Thế tử phủ An Hòa Vương Mộ Dung Hành là người có phong thái lỗi lạc, dung mạo tuấn tú, trong tay nắm giữ quyền lực lớn, vừa hay cũng là hình mẫu vị hôn phu trong mộng của vô số tiểu thư quý tộc ở kinh thành.
Chẳng ai ngờ hắn lại cưới Nhan Miểu, một cô nương xuất thân từ thương gia.
Chỉ sau một đêm, Nhan Miểu trở thành chú chim sẻ "đậu trên cành cao" trong câu chuyện giữa các tiểu thư nhà quý tộc, thu hút vô số ánh mắt ghen tị.
Nàng xuất thân thấp kém, mẹ chồng không ưa, hạ nhân khinh thường, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của nàng.
Nhan Miểu là tiểu thư khuê các lớn lên trong ngàn vạn yêu thương chiều chuộng, từ nhỏ đã được gia đình nuông chiều, mười ngón tay không dính nước dương xuân.
(*) Mười ngón không dính dương xuân thủy: “Dương xuân thủy” là nước tháng ba, còn là mùa xuân, nước rất lạnh. Cả câu có ý nói vào tháng Ba nước lạnh thì không cần phải đụng vào nước giặt quần áo, chỉ một gia đình có điều kiện tốt
Thế nhưng sau khi thành thân, nàng lại có thể học cách pha trà rót nước, phụng dưỡng nhà chồng chu đáo.
Mộ Dung Hành về nhà lúc nửa đêm, lúc nào cũng luôn thấy nàng đang đợi hắn.
Công việc của Mộ Dung Hành thường bận rộn, nàng âm thầm chuẩn bị chu toàn mọi việc, tránh để hắn phải phiền lòng.
Nhan Miểu đã làm tất cả những gì nàng có thể làm.
Chỉ là sau này nàng mới biết, có những trái tim mãi mãi không thể sưởi ấm.
Chưa đầy ba năm sau khi kết hôn, Mộ Dung Hành muốn cưới bạch nguyệt quang làm thế tử phi, yêu cầu Nhan Miểu nhường lại vị trí chính thê.
Nàng đau đớn chất vấn.
Hắn lại chỉ trả lời bằng giọng điệu giá rét lạnh căm: "Ngươi nên biết rõ thân phận của mình!"
Ngày hôm đó, lần đầu tiên nàng nhận ra phu quân của mình là người như thế nào.
Nếu đã vậy, thì hòa ly thôi.
Mộ Dung Hành biết Nhan Miểu yêu hắn, ánh mắt của nàng khi nhìn hắn luôn lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao.
Hắn nghĩ rằng nàng sẽ hối hận, sẽ nhận sai, sẽ quay lại tìm hắn.
Cho đến khi Nhan Miểu rời khỏi kinh thành, đi tới nơi thật xa, hoàn toàn không còn tin tức, lúc ấy Mộ Dung Hành mới bắt đầu hoảng loạn.
Sau những ngày tìm kiếm trong khổ sở, cuối cùng hắn cũng gặp lại Nhan Miểu tại Bình Khê.
Nàng giờ đây dung mạo tuyệt mỹ, trong trẻo và thanh nhã, ánh mắt sáng ngời, nhìn một lần là quên hết thế tục.
Trên gương mặt nàng có nụ cười mà Mộ Dung Hành chưa từng thấy, sinh động và ngập tràn tự do.
Nhưng bên cạnh nàng lại có một nam tử tuấn tú khôi ngô đang ân cần khoác áo choàng cho nàng.
Biết nàng sắp tái giá, lòng đố kỵ của Mộ Dung Hành điên cuồng đâm chồi sinh trưởng.
Hắn đứng dưới bậc thềm, bẻ gãy mũi tên trong tay mình.
Lòng bàn tay bị cắt rách, máu nhỏ giọt khắp nơi nhưng hắn không hề nhận ra.
Chỉ có nơi mềm yếu nhất trong lòng đau đớn khôn xiết.
Hắn hối hận rồi.
Hắn phải giành lại nàng.
Dù có phải trả giá bằng mạng sống, nàng cũng chỉ có thể là thê tử của hắn!
---
PS:
1. Mọi thứ đều phục vụ cho cốt truyện.
2. Tam quan của nhân vật không đại diện cho tam quan của tác giả, cổ trang huyễn huyễn đầy drama.

Nhị Đản
Văn án:
Hộp tro cốt của người yêu cũ nào đó lại có màu hồng phấn.
Một kẻ mắc bệnh "trai trẳng" x một kẻ ưa gây sự.
Một cặp ác nhân trời sinh, hợp nhau đến kỳ lạ. Trong truyện này không có nhân vật nào hoàn mỹ, nếu bạn bắt gặp những tình tiết khiến mình hoang mang khó hiểu, về sau sẽ có lời giải đáp. Nếu không kiên nhẫn chờ tới lúc đó mà bỏ dở thì xin cũng đừng mắng chửi, bởi tác giả sẽ tổn thương.
Trong lòng Dương Hạo Tư, cái hộp đựng tro cốt người yêu cũ mang màu hồng phấn lấp lánh hạt pha lê. Những ký ức hồng phấn ấy, anh chẳng nỡ vứt bỏ, bởi vậy mãi chẳng thể tìm được Mr. Right tiếp theo.
Trống gõ chiêng vang đón năm mới, lại thêm một cái Tết Nguyên đán đặc biệt. Mùng Một đầu năm, câu chuyện rực lửa bắt đầu mở màn!
Tag: Hài hước; Hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp; Oan gia vui nhộn; Tệ bạc cả cặp; HE; Ngược luyến

Cô Nương Đừng Khóc
Văn án:
Sâu trong ngõ Bách Hoa, có một cô gái nghèo tên là Hoa Nhi. Cô nương Hoa Nhi làm nghề gõ mõ điểm canh. Mỗi khi màn đêm buông xuống, bàn tay mảnh khảnh của nàng lại cầm mõ tre, đi theo sau nha dịch, vang lên những âm thanh như gọi hồn.
Bạch nhị gia ngủ không sâu giấc, mỗi đêm khi hắn sắp chìm vào giấc ngủ, âm thanh điểm canh run rẩy của Hoa Nhi lại lọt vào tai, quấy rầy giấc ngủ của hắn. Dần dần, hắn bắt đầu muốn cưới nàng, muốn bịt miệng nàng, muốn có một giấc ngủ yên.
Không ngờ, bà mối vừa bước vào nhà, chưa kịp ngồi ấm chỗ, đã bị Hoa Nhi không biết tốt xấu đuổi ngoài: “Ta thà không gả cho ai còn hơn là gả cho tên ác nhân khét tiếng Bạch nhị đó!”
Lời tác giả:
Không biết viết văn án, đại khái đây là một câu chuyện rất đắng cay nhưng cũng rất ngọt ngào.
Sấm sét, mưa và sương đều là phước lành của trời.
Một câu tóm tắt: Chờ đợi một ngày nắng
Lập ý: Chỉ cần sức sống không biến mất, sẽ có một ngày nó vươn mình trỗi dậy.
Tag nội dung: cổ đại, chiến tranh, sự nghiệp, vì quốc gia nhân sinh, tình hữu độc chung, sảng văn, gương vỡ lại lành, HE.
Nhân vật chính: Hoa Nhi x Bạch Tê Lĩnh
Nhân vật phụ: Tiên Thiền, Triệu Diệp, Phi Nô, A Hủy, Tiểu Song, Cốc Vi Tiên, Hoắc Ngôn Sơn, Diệp Hoa Thường, A Lặc Sở.

Tập Hựu
Thế lực ngang sức ngang tài / Gương vỡ lại lành / Nam chính theo đuổi vợ một cách hèn mọn.
Tối Chủ Nhật, Trình Thư Nghiên nhận được một tin nhắn. Thương Trạch Uyên: [Ra ngoài, đưa em đi xem kịch hay.]
Đẩy cửa phòng, Trình Thư Nghiên lười biếng tựa vào tay vịn cầu thang.
Trong biệt thự không bật đèn, hai bóng người trong màn đêm dày đặc quấn lấy nhau rồi cùng ngã xuống chiếc ghế sofa rộng. Đó là bố mẹ của họ.
Còn Thương Trạch Uyên ẩn mình ở phía bên kia, dựa vào quầy bar cạnh cửa sổ. Ánh trăng mờ chiếu lên khuôn mặt anh, một tay thong thả gõ phím còn tay kia lắc nhẹ ly rượu đầy đá.
Tin nhắn đến, điện thoại rung lên.
Đồng thời, anh ngẩng mặt lên nhếch môi nâng ly về phía cô.
Thương Trạch Uyên: [Cheers.]
Nụ cười trên mặt anh giống như chính con người anh vậy, độc ác và ngông cuồng.
–
Lại một đêm nóng bức ẩm ướt.
Bên khung cửa kính rộng lớn, Thư Nghiên đặt tay lên vai Thương Trạch Uyên. Anh khom người xuống, khi trán chạm trán, cô mượn điếu thuốc trên môi anh để châm lửa cho điếu của mình.
Làn khói trắng bốc lên từ từ, ánh trăng tô nét cong quyến rũ của cô. Thư Nghiên buông lời: “Cứ sang phòng em hoài, không sợ bị phát hiện à?”
Thương Trạch Uyên bình thản: “Họ yêu tự do thì chúng ta cũng thế, có vấn đề gì à?”
Thư Nghiên khẽ mỉa mai: “Ai yêu đương với anh?”
Động tác anh khựng lại, ánh mắt hạ xuống nhìn cô. Cô cũng cong môi đáp lại, cảm xúc âm thầm giao động.
Một lát sau, Thương Trạch Uyên dập tắt điếu thuốc rồi lười nhạt nói: “Được thôi.”
“Vậy chúng ta… cùng có lợi.”
[Yêu là cuộc chơi ngang tài ngang sức, kẻ động lòng trước ắt sẽ thua.]
Trai hư lạnh lùng phong trần vs Nữ sắc sảo quyến rũ
Câu tóm tắt: Động lòng là thua.
Thông điệp: Yêu là để cùng nhau trở nên tốt đẹp hơn.

Trần Nhược Chu
Gương vỡ lại lành + Truy thê hỏa táng trường + Song khiết + Cao Lĩnh Chi Hoa + Nổi điên cầu ái
Nghê Vụ đưa con gái đến bệnh viện để khám. Bác sĩ điều trị lại chính là Bùi Hoài Duật, người bạn trai cũ đã xa cách nhiều năm.
Bảy năm chia xa, cô đã sớm thay tên đổi họ, và cũng đã giảm cân rất nhiều từ một cô gái mập mạp. Anh không hề nhận ra cô, càng sẽ không biết rằng cô đã âm thầm sinh cho anh một cô con gái.
Con gái cô nắm tay mẹ, hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"
Nghê Vụ không thể trả lời, chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Thời niên thiếu thầm mến, cô đã hái được đóa "cao lĩnh chi hoa" kia.
Đại học S từng rộ lên tin đồn chấn động: Hoa vương Bùi Hoài Duật, trong sáng như trăng, lạnh lùng như tuyết, lại bí mật yêu đương với một cô gái mập mạp. Cô là đối tượng bị mọi người chế giễu, bị chỉ trích.
Giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt quen thuộc vang lên: "Chỉ là chơi đùa thôi, tôi sắp ra nước ngoài rồi."
Nghê Vụ đã kết thúc đoạn tình yêu cay đắng đó.
Lần gặp lại Bùi Hoài Duật đã phá vỡ cuộc sống vốn bình lặng của Nghê Vụ. Cô cố gắng vạch rõ ranh giới với anh, nhưng cuối cùng lại ở trên giường cùng anh.
Anh dùng đủ mọi cách: cưỡng bức, lợi dụng, giả bệnh, làm nũng, thậm chí là mặt dày vô sỉ, cưỡng chế đẩy hết tất cả những người theo đuổi bên cạnh cô đi.
"Bùi Hoài Duật, tôi có bạn trai rồi, anh có biết không?"
Trong chiếc Maybach, ngón tay thon dài, rộng lớn của anh siết chặt eo cô gái, rồi anh điên cuồng hôn lên môi cô.
"Vậy tôi làm tình nhân của cô thì sao? Tôi hơn hắn ta về tiền bạc, hơn hắn ta về tuổi trẻ, sẽ cho cô trải nghiệm tốt hơn."
Bảy năm trước, anh bí mật yêu đương với cô, bảy năm sau, anh lại muốn làm tình nhân của cô.
Cô mắng anh bị bệnh, nhưng anh lại nói rằng mình thật sự bị bệnh rồi.

Thất Thiên Chiết Hí
Ninh Phất Y là đại ma đầu truyền kỳ, nghe nói không chuyện ác nào không làm suốt mấy trăm năm, cuối cùng chết thảm dưới kiếm của Thần tôn Chử Thanh Thu, khiến lục giới mở hội ăn mừng.
Người ta đồn rằng Chử Thanh Thu là bạch nguyệt quang của mẫu thân Ninh Phất Y - chưởng môn Ngưng Thiên, chắc là không chịu nổi tội ác của Ninh Phất Y nên mới ra tay trừ khử.
Nào ngờ hôm sau, Chử Thanh Thu lại nhảy xuống vực, khiến thiên hạ chúng sinh chấn động.
Ninh Phất Y trùng sinh, mở mắt ra là một ngàn năm trước, khi mẫu thân vừa mới qua đời, bản thân vẫn chỉ là một phế vật tư chất tầm thường, bị người bắt nạt chèn ép.
Cúi đầu nhìn, mỹ nhân thanh lãnh đang ôm lấy nàng, mình đầy thương tích, sắp hấp hối trong thùng tắm kia chính là Chử Thanh Thu.
Ninh Phất Y định trả thù, túm lấy cổ áo mỹ nhân toan ra tay, lại thấy Chử Thanh Thu không phản kháng, đôi mắt hoe đỏ nhìn nàng đến thất thần.
"Vừa rồi ta và ngươi đã lập hôn khế, sát thê là phạm thiên điều."
Ninh Phất Y: "??!!"
***
Đời trước, Ninh Phất Y bị xem là phế vật, bị người trong môn phái chèn ép, trơ mắt nhìn người thân bằng hữu chết thảm, từ đó bị ép bước vào ma đạo. Đời này, nàng vẫn muốn tu luyện ma công.
Nhưng ai ngờ: Nàng triệu hồi ma kiếm, lại rút ra một thanh thần kiếm tuyệt thế; Tìm ma thú, lại thả ra thần thú cửu thiên; Bày trận điều khiển cô hồn dã quỷ, lại ra toàn tiểu hoa tiên ngọt ngào đáng yêu.
Ninh Phất Y cạn lời, muốn tìm người song tu để nhập ma, thì thấy vị Thần tôn lạnh lùng Chử Thanh Thu, người chỉ biết lo nghĩ cho chúng sinh mang đôi chân trần bước qua băng tuyết đến bên nàng, ngồi lên giường, mắt đỏ hoe: "Ngươi muốn gì, ta đều cho."
Chử Thanh Thu vĩnh viễn không quên được ngày mình bị Thiên Đạo giam cầm, vị tiểu ma đầu xông nhầm vào hỗn độn, một kiếm bổ ra thiên địa, ôm lấy nàng vào lòng.
Vị thần tiên vô tình vô dục kia, cuối cùng cũng rơi vào hồng trần.
Xin thứ lỗi, ta đã không yêu nàng sớm hơn.
1. HE, song trùng sinh
2. Ma đầu chính đạo niên hạ công × Tiên tôn thanh lãnh lòng mang thương sinh thụ
3. Phân chia cảnh giới: Sơ cảnh → Phàm cảnh → Khởi cảnh → Minh cảnh → Hóa cảnh → Tiên thân → Thông hư → Đại thừa → Chân thần ++++
4. Pháp thuật: Phong – Lôi – Thủy – Hỏa – Mộc
● Không có thù giết người thân
● Nhân vật chính phát triển dần, không phải đại lão full cấp về lại thôn tân thủ
● Tình cảm phát triển chậm, không gắn mác sảng văn, drop truyện không cần báo
Tags: Yêu sâu sắc, ngược văn, tiên hiệp tu chân, trùng sinh
Nhân vật chính: Ninh Phất Y, Chử Thanh Thu┃Phối hợp: Ninh Trường Phong, Liễu Văn Trúc, Thu Diệc
Một câu tóm tắt: Hành trình theo đuổi vợ của ma đầu thiếu nữ tâm ma
Chủ đề chính: Dù khi nào cũng cần có dũng khí để bắt đầu lại từ đầu
Faye: Hello các bạn, lại là mình nè 😂 Dạo này mình đã thử sức từ cổ trang cung đình, ABO, xuyên thư, truy thê hoả táng tràng, linh dị thần quái, nay thêm 1 bộ tiên hiệp cho phong phú nhé. Bộ này thì rất hay, logic, ngoài tình yêu còn đề cao tình cảm gia đình bạn bè, hiếm hoi có bộ nào ngược làm mình rưng rưng như bộ này, đương nhiên vẫn là HE. Chúc các bạn đọc vui! ^^

Vân Thượng Phi Ngư
Tên truyện: Trò chơi lối cũ
Lạch cạch: Mặc Hàm
Tác giả: Vân Thượng Phi Ngư
Giới thiệu:
Chẳng ai ngờ rằng chủ một tiệm tạp hóa xập xệ ở khu phố cổ, huyện Lâm lại từng là bạn trai cũ của một kẻ đứng trên đỉnh cao giới con nhà quyền quý ở Kinh Thành.
Mỗi lần nghĩ đến là Hạ An Viễn lại phì cười.
Ngầu không?
Là tôi đá hắn đấy.
Nhưng Hạ An Viễn nào ngờ được mình sẽ gặp lại gã bạn trai tồi tệ đã chia tay tám năm trước, trong hoàn cảnh mẹ anh tái phát ung thư, tại một huyện nhỏ tiêu điều, trong quán karaoke ngoại ô tồi tàn, giữa công trường xây dựng bụi mù mịt.
Lúc này muốn chạy trốn cũng lực bất tòng tâm, năm xưa lúc chia tay anh ngạo nghễ bao nhiêu, bây giờ lại phải khúm núm bấy nhiêu.
Tờ hợp đồng bao nuôi kẹp giữa đầu ngón tay Kỷ Trì, hắn cười lạnh lắc lắc.
“Muốn lấy tiền cứu mẹ cậu, thì quỳ xuống bò lại đây ký đi.”
—
Kỷ Trì muốn anh làm chó, làm suốt tám năm.
Hạ An Viễn cần tiền, đành phải tự mình đeo chặt sợi xích vào cổ.
Kỷ Trì x Hạ An Viễn
Công: Tổng tài đẹp trai, địa vị cao (Bá đạo, điên cuồng nhưng thực chất si tình, dịu dàng đến rơi nước mắt)
Thụ: Kiên cường nhưng tự ti đến mức khiến người xem phải nghẹt thở (Cao thủ tranh luận)
[Tình yêu, vốn dĩ là khoảnh khắc ta tự ti từ bỏ bóng tối để hướng về ánh sáng.]
Lưu ý:
Cốt truyện quen thuộc/máu chó/không có người thứ ba
Công giàu thụ nghèo, ngọt ngào xen lẫn chua xót, gương vỡ lại lành, HE
Ít hồi tưởng xen kẽ, mạch truyện chậm rãi, giằng co
Nhạc nền: Cao Sơn Đê Cốc – Lâm Dật Khoan
Lần đầu tiên tôi thử sức với phong cách viết tả chi tiết, mong mọi người kiên nhẫn đọc.
Thể loại: gương vỡ lại lành, HE, ngược luyến, bao dưỡng, đô thị, bá đạo tổng tài (nhưng thực chất là một anh công dịu dàng tuyệt thế).

Cố Quy
Thịnh Triết Dương vốn là phò mã đã được định sẵn. Nhưng đến năm hắn cập quan trưởng thành, Trưởng công chúa đã có Tần Nghiễn Trúc là người trong lòng.
Trước mặt mọi người, nàng thẳng thừng tuyên bố: “Cả đời này ta tuyệt đối không thành thân với Thịnh Triết Dương.”
Thịnh Triết Dương trở thành trò cười cho cả kinh thành, một kẻ bị ruồng bỏ mà ai ai cũng chê cười. Thịnh gia không thể dung nạp một đứa con trai mất hết thể diện như vậy, trước mắt hắn chỉ có hai con đường.
Một là gắn bó cả đời với thanh đăng cổ Phật, hai là dùng dải lụa trắng để kết thúc sinh mệnh.
Ngay lúc tuyệt vọng, nữ tướng quân trẻ tuổi Tạ Chỉ Duệ đã phi ngựa suốt ba ngày ba đêm, từ biên cương trở về kinh.
Nàng ta nguyện dùng toàn bộ quân công của mình để đổi lấy một cuộc hôn nhân với Thịnh Triết Dương. Thịnh Triết Dương nước mắt lưng tròng, chấp nhận.
Nhưng năm năm sau khi thành thân, Thịnh Triết Dương vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Tạ Chỉ Duệ và bằng hữu.
"Rõ ràng là ngươi yêu Tần Nghiễn Trúc, vậy tại sao lại thành thân với Thịnh Triết Dương?"
Dưới ánh trăng, Tạ Chỉ Duệ khẽ cười bất đắc dĩ.
"Hoàng thất sẽ không để Thịnh Triết Dương bị ép đến chết. Nếu không ai cưới hắn, nhất định hắn sẽ phải thực hiện hôn ước với Trưởng công chúa."
"Nghiễn Trúc yêu Trưởng công chúa, ta không thể khiến chàng yêu ta, vậy thì thành toàn cho chàng cũng tốt."
"Về phần Thịnh Triết Dương, năm đó nếu ta không cưới hắn, dù không chết, hắn cũng chỉ có thể sống một đời thanh đăng cổ Phật."
"Giờ ta chỉ là không yêu hắn, nhưng ta chưa từng bạc đãi hắn, hắn nên biết đủ."

Thất Dục
Tác phẩm: Ô rô
Tác giả: Thất Dục
Chuyển ngữ: Gemini
Biên tập: Hoa Bạch Quang
Tag: bách hợp, ngôi thứ nhất, có ngọt có ngược, học đường, trưởng thành
Góc nhìn tác phẩm: chủ thụ
Lời tựa: Ở thời đại này, dù là crush hay là tình yêu sét đánh, thậm chí chỉ vì muốn tìm cảm giác mới lạ và kích thích, người ta cũng có thể tìm ra cả vạn lý do để đến với nhau.
Chúng ta nói yêu thật dễ dàng, trao nhau những cái nắm tay, những cái ôm siết, đắm chìm trong những khoảnh khắc lãng mạn ảo diệu và hứa hẹn những lời yêu thương vĩnh cửu.
Chúng ta không biết những lời tỏ tình hoa mỹ nhất liệu có đi kèm với một tình yêu sâu đậm, vì thế chúng ta phung phí nhiệt huyết, phung phí tình yêu, để rồi dần dần trở nên chai lỳ với những lời hứa suông và những cuộc chia ly.
Thực ra, chúng ta đều là những kẻ nhút nhát, sợ thua cuộc trước những định kiến xã hội, sợ thua cuộc trước thời gian, sợ không thể đến gần nhau hơn, cũng sợ không thể đồng hành cùng nhau.
"Lần này, chị đợi em đến nắm tay chị là để nói rằng, chị trao trọn bản thân mình cho em, cả quyền buông tay chị cũng trao cho em."
Chị muốn trở thành một ngoại lệ, khác biệt với những đoá hồng và cây ô rô.
Kỳ An × Lâm Hứa
// Hình ảnh hoa hồng và cây ô rô được ẩn dụ từ bài thơ Love and Friendship của Emily Bronte.
// Nhận xét: Nhịp điệu chưa thực sự ổn định; cốt truyện khá yếu; cảm xúc chưa được thể hiện rõ nét; có phần hơi sến. Rất xin lỗi nếu đã làm phí thời gian của bạn, nên dừng lại khi đọc thấy không phù hợp.