Trang 8 / 1512 · Tổng 18133 truyện

Thanh Đăng
Phu phụ Thứ sử Đình Châu chỉ có một đứa con, đứa con này của ông thành thân với thê tử thanh mai trúc mã đã tám năm, nhưng dưới gối vẫn vắng vẻ, thê tử từ thuở nhỏ đã yếu ớt, không thích hợp để sinh nở.
Phu phụ Thứ sử lo lắng đến bạc cả đầu, bèn bàn bạc tìm một điển thiếp để sinh con cho nhi tử của mình.
Tin tức được người thân lan truyền đến Phùng gia, Phùng Mẫn ban đầu im lặng từ chối, nhưng rồi nhìn lại ngôi nhà trống hoác bốn bức tường trơ trọi, phụ mẫu già yếu bệnh tật, cuối cùng đành gật đầu.
Thủa ban đầu gặp gỡ, nam nhân ấy mắt không liếc ngang liếc dọc, chỉ nắm tay thê tử mà hứa rằng: Nàng cứ yên tâm.
Sau này, Phùng Mẫn sinh hạ nhi tử, kiên quyết đòi trở về nhà, nam nhân ấy lại mắt đỏ hoe chặn trước xe ngựa, nghiến răng: "Nếu nàng bỏ đi, thì đừng bao giờ trở về nữa!"

Di Nhiên
Tạ Ngọc Uyên kiếp trước khổ cực đến mức trời đất kinh hoàng, quỷ thần than khóc. Đến chết đi mà âm phủ còn chẳng thèm nhận. Nay nàng đã quay lại.
Những kẻ từng ức hiếp nàng, kẻ nào có ơn thì trả ơn, kẻ nào có thù thì báo thù, đừng ai mong thoát. Nhưng nàng chẳng ngờ lại bị một gã mù cuốn lấy tâm hồn.
Thôi, đã mù thì mù vậy, nàng nhận! Nhưng ai ngờ, gã mù ấy chớp mắt hóa thành một vị vương gia cao quý, oai phong… lại còn nhất quyết muốn cưới nàng… Đúng là bệnh hoạn! Thế này thì phải làm sao đây!
Nhân vật chính: Tạ Ngọc Uyên, Lý Cẩm Dạ
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, quyền đấu, cung đấu, trạch đấu…

Thanh Tâm Tự Nhạc
Tô Tịch Vãn —— giả thiên kim bị ôm nhầm nhiều năm.
Khi thật thiên kim quay về, cô lập tức bị Tô gia đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
Nhưng không ai ngờ, Tô Tịch Vãn mới chính là thiếu nữ mất tích của Mộc gia —— một trong tứ đại hào môn kinh thành.
Từ kẻ bị vứt bỏ, cô đường hoàng trở về gia tộc chân chính, được cha mẹ ruột và anh trai sủng trong lòng bàn tay.
Những người họ hàng từng hờ hững, khi chứng kiến cô dùng huyền thuật và y thuật cứu người, từng bước vả mặt kẻ khinh thường, cuối cùng đều tâm phục khẩu phục, để cô trở thành đoàn sủng danh xứng với thực.
Cô bận rộn hết ngày này qua ngày khác —— vẽ bùa, trừ tà, cứu người, vả mặt.
Nhưng linh lực đạt được … lại không bằng việc chỉ đơn giản là ở bên cạnh vị hôn phu xa lạ kia.
Dạ Mặc Diễm.
Người ngoài đều biết Dạ Mặc Diễm lãnh ngạo quái gở.
Không hiểu vì sao tự dưng quanh thân lại xuất hiện thân ảnh một nữ nhân ...

Thi Tỷ
✦ ĐỐI TƯỢNG XEM MẮT MUỐN GIẾT TÔI – THI TỶ ✦
♡ Tên gốc: 相亲对象要杀了我
♡ Tên khác: Tương thân đối tượng yếu sát liễu ngã
♡ Tác giả: Thi Tỷ
♡ Edit: Dmp
♡ Số chương: 05 chương
♡ Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Hắc ám, HE
♡ Giới thiệu:
Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Giản Ngôn, tôi liền biết chắc anh ta là một người rất giàu có. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng, bộ vest tinh tế từ chất liệu đến đường cắt, dáng nâng ly rượu lịch thiệp cùng chiếc đồng hồ hàng hiệu khẽ lộ ra nơi cổ tay.
Dù anh cố tình giữ vẻ khiêm tốn thì ở buổi tiệc rượu hôm ấy, anh vẫn là tâm điểm sáng chói nhất.
“Giản Ngôn, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đã tiếp quản công ty gia đình. Một soái ca độc thân hiếm có khó tìm, rất nhiều cô gái theo đuổi, đếm không xuể.”
♡ Cảnh báo: Nam nữ chính đều là kẻ điên

Lục Gia Tiên Tống
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Niên thượng, Đô thị tình duyên, Phương Tây, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Điên phê, Chiếm hữu dục, Tu la tràng, Cố chấp, Cha hệ, Cấm dục
Văn Án:
Kẻ háo sắc x Daddy cấm dục
“They say all good boys go to heaven,
But bad boys bring heaven to you.”
(Người ta nói, trai ngoan thì lên thiên đường,
Còn trai hư… sẽ mang thiên đường đến cho em.)
01.
Lần đầu tiên Lawrence gặp Thẩm Úc Đường là ở một tòa lâu đài cổ trên núi ở Florence, trong buổi dạ tiệc giới thượng lưu do chính anh tổ chức.
Cô gái phương Đông xinh đẹp ấy dù khoác lên người chiếc váy dạ hội lỗi mốt vẫn dễ dàng thu hút toàn bộ ánh nhìn – kể cả của người anh trai kiêu ngạo đến mức khinh đời của anh.
Những kiểu con gái thế này anh thấy nhiều rồi — trẻ trung, xinh đẹp, dã tâm bừng bừng, muốn dựa vào điều kiện ngoại hình vượt trội để leo lên cao, giành lấy thứ mình muốn.
Cô ta, hẳn cũng chẳng khác gì.
Nhưng anh không thể không thừa nhận, sắc đẹp của Thẩm Úc Đường đủ để khiến người anh trai kén chọn kia mất hồn mất vía.
Anh lạnh lùng dõi theo cô ta khéo léo quanh quẩn bên cạnh anh mình, thầm đếm ngược thời gian đến lúc cô bị đá.
— Đó là sự kiêu ngạo đến từ một kẻ luôn đứng ở vị trí trên cao.
02.
Lần đầu tiên Lawrence thật sự rung động trước Thẩm Úc Đường là ở một con hẻm nhỏ lúc nửa đêm tại Rome.
Cô đi giày cao gót nhọn hoắt, vạt váy tung bay trong gió, bị hai tên lưu manh Ý gầy nhẳng chặn ép vào tường.
Anh ngồi trong chiếc xe thể thao chói loá, lạnh lùng quan sát mọi thứ, trong lòng lại thấy bực bội một cách kỳ lạ.
Nhưng ngay khi anh định đẩy cửa xe bước ra giúp cô —
Anh thấy cô cúi người tháo dây buộc cổ chân, ném đôi giày cao gót đi, chân trần tung cú đấm gọn ghẽ.
Từng cú đánh đều nặng nề, chuẩn xác, đánh cho hai tên kia gục xuống như bao cát.
Sau này anh mới biết, đóa hồng phương Đông lạnh lùng đầy gai ấy đã học đấm bốc suốt năm năm.
03.
Lawrence biết rất rõ anh không nên đến gần Thẩm Úc Đường.
Cô là điều cấm kỵ mà anh không được phép chạm vào.
Nhưng càng là cấm kỵ, lại càng khiến người ta không thể dứt ra.
Rồi đến một ngày, anh cũng rơi xuống trần tục — yêu bạn gái của anh trai mình, và dùng mọi cách để đưa cô về bên cạnh anh.
Thậm chí phát điên đến mức chặn xe cô giữa đường, nhốt cô lại trong chiếc xe tối tăm chật chội.
Động tác cứng rắn, không cho phép cô phản kháng, vòng tay siết chặt đến tàn nhẫn, nhưng lời nói lại cúi mình hạ giọng, van nài cô hãy chia cho anh một chút, dù chỉ là một chút tình yêu vụn vặt.
Người đàn ông nắm trong tay đế chế thương mại khổng lồ, luôn được xem là ngọn băng sơn không thể chạm tới trong mắt người đời, cũng vì cô mà cam tâm cúi đầu.
Anh chính là như thế — hèn hạ, không từ thủ đoạn.
“Thật đáng thương, một người như ngài Lawrence chỉ biết dựa vào vẻ ngoài và vài thiên phú nổi bật để mong giữ chân một người con gái.”
*
Vì một vài lý do, Thẩm Úc Đường luôn có định kiến với những người đàn ông giàu có và điển trai.
Cô không tin vào những lời đường mật mà họ nói — đặc biệt là đàn ông Ý.
Tiếp cận họ, chẳng qua chỉ là vì mục đích lợi dụng.
Lợi dụng tiền bạc, quan hệ và địa vị mà họ có.
Vì vậy sau này, khi đạt được mục tiêu, Thẩm Úc Đường không do dự chia tay với chàng quý công tử định cưới mình, thu dọn hành lý chuẩn bị về nước.
Thế nhưng, ngay trên đường đến nhà hắn ta —
Cô lại bị em trai của hắn ta bắt cóc lên xe.
Anh ta không nói không rằng mà cưỡng ép hôn cô, ngọn lửa ghen tuông thiêu rụi đôi mắt xám xanh tuyệt đẹp ấy.
Anh ta gần như đã phát điên.
“Lúc hắn ta hôn em, em cũng run rẩy như thế này sao?” Anh ta hỏi.
Cô bừng tỉnh giữa cơn hỗn loạn, tát cho anh ta một cái thật mạnh.
Và rồi…
Anh ta có vẻ… càng điên hơn nữa.
Anh là kẻ đứng trên đỉnh cao, tưởng như rực rỡ hoàn hảo,
Nhưng chỉ mình cô biết — anh đã phát điên từ lâu.
Thế mà chỉ cần một câu “em yêu anh”, anh lại như được sống lại.
“Kiêu ngạo khiến người khác không thể yêu tôi,
Còn định kiến khiến tôi không thể yêu người khác.”
Ghi chú nhỏ:
1. Nam chính là con lai Trung – Ý, cao 1m92, lớn hơn nữ chính 7 tuổi, chênh lệch chiều cao 25cm.
2. Nam chính tâm thân đều sạch sẽ, không có bạn gái cũ hay vợ chưa cưới, tất cả “lần đầu” đều dành cho nữ chính (bao gồm cả… nắm tay). Nữ chính không sạch, sẽ trải qua mối tình khác (chi tiết không dài), sau khi chia tay mới đến nam chính.
3. Giai đoạn đầu: nam kiêu ngạo, nữ định kiến.
4. Lời dẫn mở đầu trích từ bài Heaven trong Fifty Shades of Grey.
Một câu tóm tắt: Daddy lai vừa tranh vừa giành – Anh ta yêu cô đến phát cuồng.
Thông điệp: Trời cao biển rộng – Sống phải tự do, yêu phải hết mình.

Thất Nhi
Một sớm xuyên qua, Vu Hướng Niệm thành “mụ la sát” trong đại viện gia đình quân nhân những năm 70.
Nam nhân không thương, tiểu hài tử không thân, hàng xóm thì xa lánh, ghét bỏ…
Kệ đi! Ai quan tâm ánh mắt người khác?
Cô có tri thức, có văn hóa, có bối cảnh, lại thêm dung mạo xuất chúng.
Làm giàu, dựng sự nghiệp, đó mới là chính đạo!
Chỉ là…
Nam nhân kia sao càng nhìn lại càng thuận mắt?
Tiểu hài tử kia vì sao ngày càng thấy đáng yêu?
Mãi cho đến một ngày, cô thản nhiên đưa ra muốn ly hôn.
Người đàn ông vốn xưa nay lạnh nhạt ấy, đôi mắt đỏ hoe, gằn từng chữ:
“Không đồng ý ! Tôi thích em… từ rất lâu trước kia… đã thích rồi!”

Cẩn Dư
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt ngào
GIỚI THIỆU:
Tập đoàn Ích Thuyền đăng thông báo muốn chọn một nữ minh tinh nổi tiếng làm người đại diện, tìm qua tìm lại trong ngành giải trí thì chỉ thấy Minh Kiều là thích hợp nhất.
Vào ngày ký kết hợp đồng, Dư Tẫn Thành ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế sô pha bằng da màu đen, trông vừa lạnh lùng mà tao nhã.
Anh gõ đầu ngón tay lên bản hợp đồng nằm trên bàn, giọng nói lạnh lùng: “Cô Minh, việc công là việc công, đừng để việc riêng làm xáo trộn, cũng đừng tư tưởng đến chuyện tôi sẽ có tình cảm với cô.”
Minh Kiểu mỉm cười, gật đầu: “Tôi biết rồi.”
–
Sau khi cô bắt đầu làm người đại diện.
Dư Tẫn Thành cảm thấy Minh Kiều luôn cố ý thu hút sự chú ý của mình.
Khi cô nở nụ cười, quá mức quyến rũ!
Khi cô vén tóc lên, quá đỗi đáng yêu!
Ngay cả mỗi bước đi uyển chuyển đều toát lên một sự quyến rũ mang theo vài phần lười biếng, như đang dụ hoặc anh.
Anh nhíu mày, lạnh lùng nhắc nhở: “Cô Minh, xin cô hãy kiềm chế bản thân.”
Minh Kiều: “…?”
***
Ba tháng sau
Khi Dư Tẫn Thành đang ôm mỹ nhân trong lòng, hôn đến mức không kiềm chế được,
Minh Kiều cong môi, nửa cười nửa không: “Ngài Dư, xin ngài kiềm chế một chút.”
***
Trong công ty rộ lên một tin đồn rằng Dư tổng xa cách và lạnh lùng gần đây luôn xuất hiện bên cạnh ngôi sao nữ Minh Kiều.
Không xách túi hộ thì tặng hoa, còn thường xuyên hỏi thăm sức khỏe, săn sóc từng li từng tí.
Mãi cho đến khi có người nhìn thấy Dư tổng cầm ly cà phê đứng trong gió lạnh đợi Minh Kiều quay phim, đợi tận cả tiếng đồng hồ.
Anh dịu dàng nở nụ cười, từng chút dỗ dành tiểu tổ tông, giọng nói trầm thấp đến mức có thể tan chảy thành nước, nói: “Bảo bối, em đừng quay phim nữa có được không? Anh nuôi em.”
Quần chúng ăn dưa: “ Đâu? Xa cách, lạnh lùng chỗ mẹ nào?”
Lời khuyên khi đọc:
Weibo: Jin Yu
1. Nữ chính hệ phật , yêu nhiều nhưng khi cần vẫn cứng rắn.
2. Nam chính giàu trí tưởng trở, muốn yêu đương đến điên, một tên ngốc, rất hư hỏng.
3. Ngọt văn, theo đuổi vợ sấp mặt. Nam chính và nữ chính không có nguyên mẫu, không có nguyên mẫu, không có nguyên mẫu, điều quan trọng nhắc lại ba lần, cảm ơn mọi người.
4. Trong truyện “Hôn nồng nhiệt 40 độ “, Mình Kiều và Dư Tẫn Thành sẽ góp mặt trong chương 5.
5. LƯU Ý ĐẶC BIỆT: Toàn văn là hư cấu, bất kỳ điểm tương đồng nào về tên người , địa điểm và công ty hoàn toàn là ngẫu nhiên, xin đừng coi đó thực tế ~~
6. Từ chối đề cập đến tiểu thuyết, phim điện ảnh, phim truyền hình và các tác phẩm khác trong khu vực bình luận của tôi, xin hãy tôn trọng lẫn nhau, cảm ơn ~
Nội dung tag: Đô thị tình yêu, con cưng của trời, giới giải trí, ngọt ngào văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Minh Kiều, Dư Tẫn Thành ┃ Nhân vật phụ: ┃ Cái khác:
Một câu giới thiệu: Người đàn ông độc thân với chủ nghĩa: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tây Tử Nhất Tiếu
Hôn sắc mê người
Tác giả: Tây Tử Nhất Tiếu
Thể loại: ngôn tình hiện đại, ngọt ngào, cưới trước yêu sau, tình yêu duy nhất, HE
Số chương: 38 chương
Edit: Cún, Carrot – Beta: Cún
GIỚI THIỆU:
Từ nhỏ, Đồng Uyển Thư đã có một vị hôn phu.
Đối với cô vị hôn phu này vô cùng xa lạ.
Cô chỉ biết Tạ Quyến Hòa là con trai út của gia chủ nhà họ Tạ ở Lê Hải, là một nhân vật lớn có quyền có thế, có gốc ở Hải Thành.
Hắn không phải người dễ gần, cứng ngắc và lạnh lùng, quả đoán, mạnh mẽ, lại nhạt nhẽo, giống như một cỗ máy tình cảm.
Từ lâu đã nghe nói, hắn còn định từ hôn và không còn hứng thú với cô nữa.
Vì nể mặt Tạ lão phu nhân, hắn buộc phải đồng ý mối hôn sự này.
Đối mặt với sự trêu chọc của bạn bè, một người cứng rắn, quyết đoán như sắt thép, không hiểu lãng mạn như Tạ Quyến Hòa, nói rằng cô vốn mảnh mai, quý phái, e là không chịu nổi.
Đồng Uyển Thư mỉm cười lấy lệ, không mấy hứng thú.
Cuộc hôn nhân như thế cô không hy vọng sẽ nảy sinh tình cảm.
Tuy nhiên, khi lòng bàn tay ấm áp với lớp chai mỏng nắm lấy tay cô, và hai cảm giác hoàn toàn khác biệt giữa sự trắng trẻo và mềm mại cùng cổ tay rắn chắc chạm vào nhau, cô thấy an tâm lạ thường mặc dù rất sợ hãi.
Sau đó, Đồng Uyển Thư âm thầm lên kế hoạch ly hôn và nhờ một người quen giúp đỡ.
Người quen hỏi nguyên nhân.
Đồng Uyển Thư mượn cớ “vợ chồng bất hòa” và kết quả lại thành —— Đời sống vợ chồng không hòa hợp.
Trùng hợp là bị Tạ Quyến Hòa nhìn thấy.
Sự kiềm chế và nhẫn nại, ôn nhu cả đời này của hắn đều dành hết cho người vợ mới cưới này.
Chỉ sợ bản thân quá vô độ, khiến cho người vợ mới cưới không chịu nổi.
Mỗi tối anh đều vô cùng cẩn thận.
Người vợ anh mới cưới lại muốn ly hôn, còn dùng cái lý do không đâu vào đâu!
Sau đó , Tạ Quyến Hòa ôm lấy cô vợ bị anh bắt nạt, giọng khàn đặc mà hỏi cô, “Bây giờ, đã hòa hợp chưa?”
Ưm——
Vẫn luôn hài hòa, quá hài hòa luôn.
Người đàn ông lại hỏi, “Em yêu, còn muốn ly hôn nữa không?”
Đồng Uyển Thư rên rỉ —— không ly hôn được nữa rồi.
Phương pháp nhập liệu tệ quá——
[Hướng dẫn đọc truyện]:
1. Tổng tài phát điên vì vợ × Bông hoa yêu kiều được cưng chiều
2. Tình yêu bắt đầu bằng một hôn ước || Nam chính vừa nhìn đã yêu ||
Nhân vật chính: Đồng Uyển Thư × Tạ Quyến Hòa
Giới thiệu tóm tắt: Người cầm quyền cao quý và bảo thủ × Bông hoa yêu kiều được cưng chiều
Thông điệp: Hãy là phiên bản tốt nhất của chính mình.

Yên Hoa Dịch Thệ
Thể Loại: Xuyên Không • Lưu Đày Chạy Nạn • Không Gian • Điền Văn • Ẩm Thực • Làm Giàu • Ngọt Sủng • Song Khiết • HE
Giới thiệu:
Chiến loạn vừa dứt, kho tàng lương thảo vừa cất giữ yên ổn, thì Bá Dương Hầu phủ liền bị vu tội mưu phản. Gia sản bị tịch thu, tộc nhân bị diệt môn, nam đinh chém sạch, chỉ còn Hoắc Tứ lang thân mang tàn tật và mấy nữ quyến yếu ớt bị ép dấn bước trên con đường lưu đày.
Hạn hán liên miên, đói khát hoành hành, cả đoàn người toàn kẻ già yếu, thương tật và hài tử, nhìn đâu cũng thấy bóng tử vong rình rập giữa chốn hoang vu.
Tang Ninh – tân nương mới cưới của Hoắc Tứ lang, người vốn bị cả nhà ghét bỏ và xa lánh – lại bước ra gánh lấy trách nhiệm. Nàng chống lại nha dịch hung hãn, xoay xở tìm kế sinh tồn, gầy dựng niềm hy vọng từ từng bữa cơm, ngụm nước. Lũ trẻ dần vây quanh nàng, còn Hoắc Tứ lang vốn như tro tàn cũng từ đó mà sáng lại thần sắc.
Nàng lấy đôi cánh của mình mà che chở cho gia quyến trung lương, dìu họ vượt qua gian khổ.
“Đây là thịt Thái Tuế, ăn vào sẽ đứng dậy được.”
Hoắc Tứ lang nghiêm túc ăn từng miếng… cho đến khi ăn ra một chiếc xương cá.
Thì ra… Thái Tuế lại là một loài cá.....

Qua Qua
Nhân vật chính: Lâm Uyển – Tiêu Cảnh Hành
【Nữ chính ôn nhu thông tuệ, mồ côi từ nhỏ Nam chính là Thế tử tính tình cô độc, lạnh lùng kiêu ngạo】
Lâm Uyển từng là thê tử danh chính ngôn thuận của Tiêu Cảnh Hành.
Nàng gặp hắn khi mới mười một tuổi, hai mươi mốt tuổi lại bị hắn làm cho tâm tàn ý lạnh, trở thành hạ đường thê.
Từ đó, những nữ tử từng mơ hồ dính dáng tới hắn ái nữ thừa tướng, muội muội chiến hữu, danh kỹ chốn yên hoa…rốt cuộc cũng chờ được thời cơ ngoi lên.
Thế nhưng, Tiêu Cảnh Hành chỉ thản nhiên nhìn, trong lòng cho rằng:
Lâm Uyển sớm muộn gì cũng sẽ quay về.
Trong mắt hắn, nàng chỉ là một nữ nhân tính tình nhu nhược, lòng ham hư vinh, nông cạn thiển cận.
Rời khỏi hắn, nàng lấy gì mà sống tiếp?
Cùng lắm, hắn sẽ “ra tay làm việc thiện”, cho nàng một cơ hội quay đầu.
Nào ngờ, quay người lại—hạ đường thê của hắn không chỉ không sa sút, mà còn tung hoành thương trường, biến thành một nữ thương nhân thông tuệ, can đảm, một tay tạo dựng nên cơ nghiệp “Tô Châu gấm vóc” trứ danh.
Nhìn nàng ung dung trong vạn trượng hồng trần, giữa đám nam nhân cũng có thể tự tại cười nói, bàn bạc buôn bán, hắn đố kỵ, hắn ghen tuông đến phát cuồng!
Từ đó, con đường theo đuổi thê tử của Tiêu Cảnh Hành, vừa dài, vừa khổ…

Trì Sơ Hà
Tạ Quỳnh lần đầu gặp Triệu Duy Thành tại buổi hẹn hò cho thanh niên độc thân ở mỏ dầu.
Ban đầu, Tạ Quỳnh không có ý định suy xét đến Triệu Duy Thành, vì cô đã nghe nói về người đàn ông này có ngoại hình đẹp, học vấn cao nhưng tính cách kiêu ngạo, ăn mặc quá cầu kỳ, còn rất thích chụp ảnh, vì vậy mỗi tháng tiêu tốn không ít tiền mà không tiết kiệm được bao nhiêu, không phải là người có thể sống cuộc sống ổn định.
Sau đó, cô đã tiếp xúc với vài đối tượng hẹn hò, nhưng không phải là người không có chính kiến chỉ nghe theo cha mẹ, thì cũng là người quá cứng nhắc và độc đoán.
Tạ Quỳnh không vừa lòng với ai cả.
Dưới sự giới thiệu nhiều lần của đồng nghiệp cha mình, cô đã gặp mặt Triệu Duy Thành.
Lúc này, cô mới phát hiện Triệu Duy Thành không tệ như lời đồn, ngược lại, anh rất xuất sắc, thông minh, làm việc chu đáo và lịch sự, rất có tư tưởng sống. Không giống như cô, lõ mãng và nóng nảy, tính tình bao che, vì mẹ mất sớm nên cô phải giúp gia đình làm việc nhà và chăm sóc em trai em gái.
Vừa vặn tính cách bổ khuyết cho nhau, Triệu Duy Thành cũng đối xử tốt với cô, Tạ Quỳnh hài lòng và đồng ý kết hôn.
**————**
Viện nghiên cứu mỏ dầu sắp có một gia đình mới chuyển đến, những người thạo tin đã điều tra trước, biết đó là một cặp vợ chồng, đều là thế hệ thứ hai trong ngành dầu khí.
Nữ tên Tạ Quỳnh, làm kế toán tại nhà máy khai thác dầu, ngoại hình ngọt ngào, nghe nói may vá rất khéo tay, bất kể là trang phục nữ hay nam, cả những bộ âu phục khó may cũng có thể làm được.
Nam tên Triệu Duy Thành, làm việc tại viện địa chất, trẻ tuổi đầy hứa hẹn, ngoại hình điển trai thân hình cao lớn, nhưng tính cách lạnh lùng, có phần kiêu ngạo và coi thường người khác.
Mọi người nghĩ rằng, nếu vậy thì nên kết thân với Tạ Quỳnh nhiều hơn, tránh xa Triệu Duy Thành một chút.
Tuy nhiên, khi hai người chuyển đến, mọi người đều thốt lên rằng, thông tin hoàn toàn sai lệch!
Tạ Quỳnh không phải là một cô gái nhỏ dịu dàng gì cả, mà là một cô nàng có cá tính nóng nảy, hành động quyết đoán mạnh mẽ tựa sấm rền gió cuốn.
Triệu Duy Thành cũng không phải người làm ra vẻ trí thức, mà ngược lại, nói nhiều và hay lải nhải, rất nhiệt tình.
Cặp vợ chồng trẻ, tính cách khác biệt, đã gây ra không ít tình huống hài hước sau khi chuyển đến, gia đình ba người, chồng thăng tiến, vợ mở cửa hàng, đứa con duy nhất cũng rất ngoan ngoãn và thông minh.

Giải Tổng
Mười năm sau gặp lại nhau, Chu Tự đã có gia đình.
Gia đình họ hàng cứ giục cưới, cử người đến nói bóng nói gió, bảo rằng: “Anh độc thân lâu lắm rồi, cũng nên bắt đầu mối tình tiếp theo thôi.”
Hạ Nghiễn Châu cợt nhả: “Yêu ai giờ? Chen chân vô vợ chồng người ta à?”
Được, vậy thì có vẻ đã để ý phụ nữ có chồng rồi.
Chẳng đến nửa năm sau, Chu Tự ly hôn.
Người đó mừng thay cho anh: “Giám đốc Hạ, lần này anh có vé rồi, phải nắm bắt cơ hội đó nha.”
Tâm trạng của Hạ Nghiễn Châu khá tốt: “Bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Suốt mười năm này, anh chưa từng cố ý đợi cô, nhưng cũng chẳng gặp được ai khiến anh thật thích.
—————————————
Lưu ý:
1. HE.
2. Nữ chính ly hôn, nam nữ trưởng thành.
3. Ly hôn trước, sau đó mới phát triển tình cảm.
4. Xây dựng nhân vật nam chính khá hoàn hảo, nữ chính thì ngược lại, suy nghĩ kỹ trước khi đọc.
Nam nữ chính: Hạ Nghiễn Châu x Chu Tự
Tags: Đô thị, tình yêu duy nhất, tinh anh xã hội, chính kịch.
Tóm tắt: Ly hôn tìm được tình yêu.
Lập ý: Sống thật đàng hoàng.

Zhihu
“Diệu Nhân, nốt ruồi này của nàng, thật đẹp.”
Huyền Trường Quân khẽ vén khăn trùm đầu của ta, mượn ánh đèn nhỏ, đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi bên khóe mắt ta.
Ta mỉm cười nhìn hắn:
“Phu quân, chẳng lẽ trong mắt chàng, chỉ có mỗi nốt ruồi này là đẹp thôi sao?”
Hắn không đáp, chỉ nói:
“Toàn nhi cũng có một nốt ruồi như thế, khiến người trông thật linh động.”
Ta khẽ gật đầu, nói:
“Chờ một chút.”
Đoạn, ta xoay người lấy bút mực từ trên án thư, trải giấy ra trước mặt hắn:
“Viết đi.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta:
“Viết gì?”
Ta chỉnh lại đóa kim điệp trên đầu, tiếng ngọc leng keng khẽ vang, thong thả nói:
“Hưu thư.”
Huyền Trường Quân bật cười khẽ, nói:
“Diệu Nhân, phu thê ly hôn phải có ‘bảy điều thất thố’ mới được hưu.
Nàng chưa phạm điều nào, ta sao có thể viết được?”
“Ồ?” Ta chống cằm, giọng lười nhác, một tay khẽ xoay nắp chén trà, hỏi:
“Vậy bảy điều ấy là những gì?”
Hắn đáp:
“Bất hiếu với phụ mẫu, vô sinh, dâm dật, ghen tuông, ác độc, lắm lời, ăn trộm ăn cắp.”
Ta gật đầu, đứng dậy, thẳng lưng nhìn hắn.
“Cái con mẹ nhà ngươi!”
Ta giơ chân đạp thẳng một cái, hắn ngã ngửa ra giường, lăn vào đống chăn gấm uyên ương đỏ chói phía sau.

Tinh Hà Phù Du
Ngày hẹn người trong lòng cùng bỏ trốn, bầu trời xanh thẳm như mới được gột rửa, giống hệt khung cảnh đẹp đẽ chỉ xuất hiện trong truyện tranh.
Từ nay, Hứa Diên sẽ thoát khỏi chiếc lồng giam cầm.
Thế nhưng khi quay đầu lại, cô nhìn thấy gương mặt của Tạ Tư Chỉ dưới tán cây nở hoa rực rỡ.
“Muốn đi sao?”
Ngón tay trắng bệch của hắn vân vê chuỗi hạt trầm hương tối màu.
Nụ cười trong trẻo tựa như có thể gột sạch hết thảy bụi trần và nhơ uế.
Thế nhưng chỉ có Hứa Diên mới biết rõ.
Ẩn dưới gương mặt tuấn tú thanh nhã của người đàn ông ấy là một trái tim độc ác đến nhường nào.
Trong những tháng ngày về sau, mỗi khi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, cô vẫn không tránh khỏi toát mồ hôi lạnh.
Hướng dẫn đọc:
Không v, phong cách cũ, nhiều tình tiết ngược tâm cẩu huyết.
Nam nữ chính không có chênh lệch tuổi tác, ai có điểm kỵ thì cân nhắc trước khi đọc.
Nhân vật chính Hứa Diên, Tạ Tư Chỉ
Tóm tắt một câu: Cưỡng đoạt chiếm hữu
(Tui có lời muốn nói: Gặp nam chính, nam phụ là số đen tám kiếp của nữ chính
Truyện có yếu tố bạo lực giết người, mọi người cân nhắc trước khi nhảy hố nhé)

Hành Chi
Nhà ta rất nghèo, trong nhà chỉ có ba mẫu đất khô cằn. cha ta chăm sóc ba mẫu đất ấy như chăm sóc tổ tông, nhưng dù chăm sóc tốt đến mấy, lương thực thu hoạch hằng năm cũng không đủ mười miệng ăn trong nhà ta.
Gia gia và nãi nãi ta tuổi đã cao, ba vị tiểu thúc đã lớn tuổi mà vẫn còn độc thân, hằng ngày lang thang từ đầu làng đến cuối làng, chỉ biết ba hoa xàm xí, móc chân, đúng là những kẻ lười biếng danh xứng với thực.
Cô cô nhỏ tuổi bằng ta, là cục vàng cục bạc của gia gia nãi nãi ta.
Năm ấy tuyết rơi rất lớn, nhà ta đã hết lương thực mấy ngày liền, thấy cả nhà sắp chết đói, cha ta lên thành làm thuê. Trong làng có kẻ buôn người tới, đưa cho ta bốn lượng bạc, ta liền tự bán mình đi luôn.

Một Nhánh Đào Đông
Diêu Khải Chiêu - quan Tế tửu ở Quốc Tử Giám, là người thanh liêm chính trực, cả đời cần kiệm liêm khiết, chưa từng mắc lỗi.
Vậy mà một ngày nọ, ông đột nhiên công khai hủy hôn sự của cháu gái ngay giữa phố, thậm chí còn đánh cả quan viên triều đình. Từ đó tiếng xấu lan truyền, sức khỏe cũng sa sút theo.
Ông sống cả đời nghèo khó, tài sản chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi quan tiền và một căn nhà nhỏ bên cạnh Quốc Tử Giám... Mà ngôi nhà nhỏ ngay trung tâm Biện Kinh ấy lại đang nợ chùa Hưng Quốc một khoản nợ khổng lồ!
Diêu Như Ý – người đã thất bại sau tám năm chống chọi với ung thư, xuyên không đến đây đúng lúc chùa tới đòi nợ, bếp thì trống rỗng, ông cháu nguyên chủ vì cùng đường đã định quyên sinh.
Được sở hữu một cơ thể khỏe mạnh như vậy lần nữa, dù khó khăn mấy cũng phải sống tiếp.
Huống chi ngôi nhà của ông lại thông ra cổng sau của Quốc Tử Giám, vị trí địa lý chẳng phải quá tuyệt sao?
Diêu Như Ý vực dậy tinh thần, mang nghề cũ của gia đình từ kiếp trước ra làm lại: mở tiệm tạp hóa ngay bên trường học thời cổ đại: bán văn phòng phẩm, bán xúc xích nướng, bán trái cây, bán bữa sáng, bán tuyển tập thơ văn hay, “ba năm tiến sĩ – năm năm trạng nguyên”, lại còn bán cả chậu rửa mặt, xô nước, bàn chải, khăn mặt, bột giặt...
Kiếm tiền trả nợ đồng thời còn có thể ngày ngày ngắm nhìn các tài tử trẻ tuổi tuấn tú ở Quốc Tử Giám, cuộc sống đúng là ngày một thú vị.
Lâm Văn An, vì bị thương thêm mẫu thân qua đời nên về quê nhiều năm, cuối cùng cũng hồi kinh, lại nghe được tin nhà ân sư đã tan nát.
Vội vàng trở về, chàng chỉ thấy tiểu viện ngày xưa đã biến thành một cửa tiệm tấp nập, hàng hóa đủ loại, sau quầy hàng cao cao là một cô gái nhỏ mỉm cười ngọt ngào:
“Lang quân, ngài muốn mua gì ạ?”
“……” Đây là cháu gái nhút nhát, rụt rè, từng chẳng dám nói chuyện với ai của ân sư sao?
Lâm Văn An còn đang do dự thì nghe từ hậu viện vang lên tiếng quát vang rền của ân sư:
“Các ngươi làm bài nát bét thế này! Về quê làm ruộng đi là vừa!”
Chàng ghé mắt nhìn, thấy vài học trò đang bị mắng đến rũ như rau muối dưa, còn ân sư thì bưng chén trà, gạt đi bọt trà, cầm thước gõ đầu họ không thương tiếc.
Lâm Văn An: “……” Ai tung tin đồn thất thiệt vậy! Ai!

Tẩu Lệ
Ngày thứ 49 chuyển vào khu chung cư Quế Viên, cũng là ngày xác định địa điểm tự sát, Trạch Hòa Sắc nhìn thấy một người đàn ông xa lạ trong gương.
Nói chính xác thì, đây không phải lần đầu bọn họ gặp nhau. Dù sao thì cậu cũng đã bị theo dõi rất lâu rồi.
Người đàn ông đó giống như một con quái vật khổng lồ ẩn mình trong thế giới bên kia – âm u, kiêu ngạo, chẳng hề để cậu vào mắt.
Sau khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thành lập thì không cho phép các hủ tục, gọi hồn... nên các linh hồn không được phép xuất hiện – dĩ nhiên, điều đó cũng áp dụng với cả linh hồn trong gương.
Trạch Hòa Sắc cho rằng đây là dấu hiệu của rối loạn tâm thần, nên quyết định phớt lờ mọi điều bất thường, tiếp tục thực hiện kế hoạch tự sát như đã định.
Nhưng đến khi thay xong quần áo, đối phương lại bất ngờ vươn tay ra từ trong gương, tóm lấy cậu.
"Cà vạt không phải thắt như thế." Người đàn ông nói, "Hôm kia em chẳng vừa biểu diễn cho tôi xem à?"
-----

Hạ Nặc Đa Cát
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chữa lành, Hằng ngày
GIỚI THIỆU
Thanh xuân ẩm ướt, đời người rực sáng.
“Rắc rối lớn nhất của dì nhỏ là tuổi còn trẻ đã bị gán cho quá nhiều nhãn mác. Còn chú thì là người cảm xúc vô cùng ổn định, nhưng khi phát hiện trong những rắc rối của dì nhỏ không có phần mình, chú cũng sẽ nổi nóng.”
Trích từ lời tự thuật của Quýt 《Người dì nhỏ thông minh mà sa sút của tôi và người chú anh tuấn sâu lắng》
Một câu tóm tắt: Cùng nhau trồng quýt nhé!
Lập ý: Sống cho thật tốt

Đông Nhật Ngưu Giác Bao
- Văn án 1:
Lần đầu tiên Vân Thư và Phùng Viễn Sơn gặp mặt, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, hai người ngồi đối diện nhau trong một quán ăn náo nhiệt.
Vân Thư lặng lẽ đánh giá Phùng Viễn Sơn, thầm nghĩ trong lòng rằng không được, bộ dạng cũng ổn, cao to vạm vỡ, nhưng người quá trầm tính, nửa ngày không nói được câu nào. Sau này sống chung chắc chết vì buồn mất.
Phùng Viễn Sơn vừa nhìn thấy Vân Thư đã cảm thấy không ổn, người phụ nữ này quá... xinh đẹp, đôi mắt như có móc câu, giống yêu tinh vậy.
Hai người bước ra khỏi quán ăn, một người rẽ trái, một người rẽ phải, đều ngầm hiểu rằng sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.
Ai ngờ, một tháng sau, hai người đã đăng ký kết hôn và ngủ chung trên một chiếc giường.
- Văn án 2:
Một ngày trước khi kết hôn, Vân Thư chạy đến dưới gầm lớn, tìm một "đại tiên" để xem bói cho cuộc hôn nhân không rõ tương lai của mình. "Đại tiên" lim dim mắt bóp quẻ nửa ngày, cuối cùng đập bàn phán một câu:
Anh ta khắc cô.
Cô càng khắc anh ta hơn.
Góc nhìn nhân vật chính: Thẩm Vân Thư, Phùng Viễn Sơn
Tóm tắt một câu: Câu chuyện "thổ cẩu" cưới trước yêu sau ở thị trấn nhỏ.
Ý nghĩa: Cố gắng kiếm tiền.
*Giới thiệu vắn tắt:
[Trai làng ít nói x Bà chủ xinh đẹp ngọt ngào]
[Câu chuyện cưới trước yêu sau đậm chất "quê" ở thị trấn nhỏ】

Tiểu Chủ Dĩ Mạch Lộ
rồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão
Tác giả: Tiểu Chủ Dĩ Mạch Lộ
Dịch: Đang tiến hành
Số chương: 206
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , OE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Mạt thế , Sinh tồn , Dị năng , Tùy thân không gian , Thế giới song song
Giới thiệu:
Giang Như Ý không thể ngờ rằng, chỉ nhờ một mảnh đất rau nhỏ, cô đã trở thành "tiên nữ" trong lòng người dân ở thế giới mạt thế, và còn "nuôi" một vị đại lão binh vương vĩ đại.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Giang Như Ý trở về quê nhà làm công việc tự do để chăm sóc người cha bị liệt. Thế nhưng, sau hơn nửa tháng chật vật, tổng thu nhập của cô còn chẳng đủ mua một hộp cơm. Không chỉ chịu đựng sự châm chọc của họ hàng và áp lực cuộc sống, cô còn bị người bà trọng nam khinh nữ ép gả cho một người đàn ông đã qua một đời vợ.
Khi cuộc đời rơi xuống vực sâu, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Mảnh đất rau trong nhà đột nhiên được kết nối với một người đàn ông xa lạ. Anh ta thiếu thốn thức ăn, nước uống, còn Giang Như Ý lại thiếu tiền. Hai người họ nhanh chóng đạt được một thỏa thuận hợp tác!
Ở thế giới mạt thế đầy rẫy hiểm nguy, binh vương Lục Viễn Chu đã phải trải qua những ngày tháng khốn khổ. Trong khoảnh khắc bị thương nặng, anh bỗng thức tỉnh dị năng không gian. Nhưng điều khiến anh dở khóc dở cười là không gian của mình lại chính là mảnh đất rau của người khác.
"Cô có đồ ăn không? Tôi có thể cho cô vàng, châu báu, kim cương, hay bất cứ thứ gì có giá trị!"
"Bánh bao, bánh màn thầu, thịt kẹp, lẩu, đồ nướng, tôm hùm đất,... anh muốn ăn gì tôi cũng lo đủ!"
Với sức lực của mình, Giang Như Ý đã giúp người dân ở một thành phố trong thế giới mạt thế có đủ thức ăn. Tương lai, cả thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn nhờ cô. Từ tiệm vàng, phòng tranh, bảo tàng đến các cửa hàng nghệ thuật, Giang Như Ý đã xây dựng nên một chuỗi ngành công nghiệp hoàn chỉnh. Cô không chỉ trở thành người giàu nhất, mà còn trở thành một "đại sư văn học" nổi tiếng.
Người bà trọng nam khinh nữ và những người họ hàng tham lam, hám lợi giờ đây phải quỳ xuống cầu xin cô tha thứ. Giang Như Ý chỉ muốn tập trung kiếm tiền, sống cuộc đời độc lập, rực rỡ. Nhưng bên cạnh cô, vô số "ong bướm" vẫn cứ điên cuồng vây quanh.
Lục Viễn Chu: “Anh lấy cả thành phố làm sính lễ, em chọn anh được không?”