Trang 7 / 1512 · Tổng 18133 truyện

Di Nhiên
“Ta thấy Thám Hoa thật duyên dáng” nói về hai nguyện vọng lớn nhất trong đời Tĩnh Bảo: một là làm Thám Hoa; hai là cả đời không lấy chồng.
Cố Trường Bình chỉ có một nguyện vọng duy nhất: mang Thám Hoa về nhà để trấn trạch.
Nhân vật chính: Cố Trường Bình, Tĩnh Bảo
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, nữ giả nam.

Thanh Canh
Tô Thanh bất ngờ xuyên vào bộ truyện mình đang viết dở.
Xuyên vào đâu không xuyên, lại rơi đúng vào vai nữ phụ phản diện là một ngôi sao hạng ba!
Vừa xuyên đến đã thấy mình bị cả mạng xã hội “ném đá”, còn phải nghĩ cách né tránh cái kết thảm chết không toàn thây trong nguyên tác.
Đã vậy, nam chính vốn ngoan ngoãn nghe lời nữ chính, nay lại bất ngờ “lật mặt”?!
Để có thể thuận lợi trở về thế giới thật, Tô Xán quyết định tham gia show hẹn hò, cố gắng se duyên cho cặp đôi chính.
Không ngờ, người đáng lẽ phải yêu nữ chính lại quay đầu bám lấy nữ phụ là cô?!
Tin hot nhất mạng xã hội:
[Tô Xán bị khui chuyện đã kết hôn?!]
[Lẽ nào là vị tổng tài soái ca tham gia cùng show hẹn hò với cô ấy?!]

Zhihu
“Nếu ta chết, chàng sẽ cưới được nàng ta rồi. Chẳng lẽ chàng không vui sao?”
Khóe môi ta rỉ máu tươi, nhưng trong vòng tay Tiêu Tư Duệ, ta vẫn nhìn hắn khẽ cười: “Tang sự của ta và hỷ sự của thiên kim tiểu thư Tướng phủ cử hành cùng nhau, Vương gia sao lại không cao hứng cho được?”
Hai cánh tay Tiêu Tư Duệ ôm ta khẽ run rẩy, hắn giận dữ quát: “Bạch Tư Nhược, rốt cuộc nàng đã uống phải độc dược gì? Mau nói!”
Ta mỉm cười chạm vào mi mắt Tiêu Tư Duệ: “Chính là độc dược do Vương gia ban tặng, giờ lại hỏi ta sao?”

Cô Nương Đừng Khóc
Bờ Biển Ánh Sao
Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc
Editor: Fluoxetine
Số chương: 122
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, cưới trước yêu sau, hơi bi kịch, ngọt ngào, HE.
Giới thiệu:
Ngày Ngô Thường kết hôn, chiếc váy cưới cô mặc nhỏ hơn một cỡ, cả người cô bị bao bọc trong đó trông như một con búp bê gỗ.
Mẹ cô buồn bã, cảm thấy con gái mình lấy chồng trong sự uất ức, bà trách móc Lâm Tại Đường không quan tâm đến cô.
Cô khẽ mỉm cười: “Không trách anh ấy, chính con cũng chẳng bận tâm.”
Trong lòng Ngô Thường, cô sắp sửa đến một nơi rất xa, mà Lâm Tại Đường chẳng qua chỉ là bệ đỡ đầu tiên của cô mà thôi.
Lưu ý:
Vì đây là một câu chuyện vô cùng thực tế, gần như không có chút bóng dáng nào của “tình yêu thủy chung”, nên mong những độc giả đang ôm ấp mộng tưởng hoặc kỳ vọng tìm được sự an ủi từ tình yêu trong truyện hãy cân nhắc trước khi đọc.
Tag: Gương vỡ lại lành, chính kịch, hiện thực, thế thân
Nhân vật chính: Ngô Thường, Lâm Tại Đường
Tóm tắt bằng một câu: Ngô Thường là một kẻ đầy tham vọng
Ý nghĩa: Trung thành với bản thân
Cô Nương Đừng Khóc đăng tâm sự về Bờ Biển Ánh Sao nè, tò mò kịch bản cũ 🤣
—
Lúc mới bắt đầu viết Bờ Biển Ánh Sao, thực ra tôi đã viết một phiên bản khác, phần mở đầu khoảng 40 nghìn chữ. Viết được một thời gian, tôi đột nhiên không muốn viết theo hướng đó nữa. Tôi muốn thử thách bản thân với một cách kể chuyện mới, viết một câu chuyện phức tạp hơn. (Hiện tại bản thảo 40 nghìn chữ đó vẫn còn nằm trong máy tính của tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy ra xem, cảm giác ấy thật kỳ diệu.)
Ở một mức độ nào đó, lần thử nghiệm này khá mạo hiểm. Bởi vì bối cảnh, tuyến truyện nhân vật, diễn biến tình tiết, kết cấu hành văn đều thuộc dạng khá kén người đọc, nên mục tiêu viết Bờ Biển Ánh Sao của tôi chỉ đơn giản là: Trình bày trọn vẹn câu chuyện mà tôi muốn kể, còn có bao nhiêu người đọc thì tùy duyên.
Nhưng kết quả lại khiến tôi rất bất ngờ. Sáng nay vừa mở mắt ra, tôi đã thấy truyện có được mười nghìn người đồng hành rồi. Tôi thật sự rất cảm động.
Bờ Biển Ánh Sao lấy bối cảnh ở Ôn Châu và Thai Châu, dựa theo mạch phát triển kinh tế ven biển trong 40 năm qua, xoay quanh sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân và lựa chọn số phận của ba thế hệ con người. Mỗi người trong số họ đều có câu chuyện và quỹ đạo riêng. Họ rất bình dị, nhưng cùng với chúng ta, họ đã tạo nên thế giới này.
Toàn bộ truyện dài 600 nghìn chữ, hiện tại tôi đã hoàn thành được một phần ba. Mỗi lần đặt bút viết, thử thách lớn nhất đối với tôi chính là: Làm sao để kể rõ câu chuyện này trong 600 nghìn chữ, tôi đang rất cố gắng.
Các chương sau vẫn sẽ được đăng đều mỗi ngày (mỗi chương cơ bản từ 5.000 – 7.000 chữ), lúc rảnh tôi sẽ thỉnh thoảng đăng thêm, việc đăng thêm hay tạm nghỉ sẽ được thông báo trước.
Cuối cùng, thật sự, thật sự cảm ơn mọi người đã đọc Bờ Biển Ánh Sao. Vẫn còn 400 nghìn chữ nữa, đừng bận tâm đến tôi, cứ để tôi viết cho đã đời đi.

Khương Nguyên Nguyên
🦋 TRUYỆN: Dụ Phật Trầm Luân
🦋 TÁC GIẢ: Khương Nguyên Nguyên
🦋 SỐ CHƯƠNG: 92 chương + 3 phiên ngoại
🦋 NGUỒN CONVERT: yuanzhi
🦋 EDIT: Lê Nguyễn Ngọc Thanh
🦋 THỂ LOẠI: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Cung đình hầu tước, Thị giác nữ chủ, Song khiết, 1vs1, HE
Văn Án:
[Mỹ nhân góa phụ diễm lệ x Vị Phật tử thanh tịnh thiền tâm.]
Hạ Lan Chi sinh ra vốn đã diễm lệ khuynh thành, ngọc diện hoa dung, cốt cách mảnh mai như liễu trước gió, lặng lẽ nghiêng nước nghiêng thành. Thế nhưng, vì phụ thân nàng tham vọng trèo cao, nàng bị ép gả cho một vị công tử đoản mệnh, chỉ vỏn vẹn ba ngày đã thành góa phụ.
Lão phu nhân thì đem hết oán trách đổ lên đầu nàng, mắng nàng khắc phu, dùng ba thước lụa trắng mà bắt nàng tuẫn táng!
Hạ Lan Chi cầu thần bái Phật cũng không còn chút tác dụng nào, nàng đành làm liều, quấn lấy vị Phật tử thanh tịnh đến làm pháp sự.
“Tiểu sư phụ, cầu xin người cứu vớt lấy tiểu nữ.”
Bậc tu hành vốn nên lòng dứt trần duyên, đoạn tuyệt hồng trần, thế nhưng khi vừa nhìn thấy quả phụ mảnh mai yểu điệu, nước mắt lưng tròng, lòng hắn bỗng rung lên, khó mà giữ được tâm như tro lạnh.
🦋🦋🦋
Nghe nói nàng tiểu góa phụ của Tướng phủ mấy ngày nay khóc sưng đỏ cả mắt, bi thương quá đỗi đến ba ngày ba đêm chẳng thể rời giường, khiến kẻ trong kinh người người rỉ tai nhau, nửa thương nửa giễu.
Thế nhưng vừa mới đến gần, có người liền nghe được tiếng nói khàn đục của vị Thái tử từng sớm quy y cửa Phật kia: “Tiểu yêu tinh…”
🦋: Phần trong ngoặc […] là suy nghĩ của nữ chính bị nam chính đọc được.

Lý Thi Tình
Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi!
Tác giả: Lý Thi Tình
Tình trạng: Hoàn thành
Mới nhất: Phiên ngoại năm
Hố: 18/6/2025 - 17/7/2025
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt sủng, Xuyên thư, Cung đình hầu tước, 1v1
Tóm tắt:
Tạ Vân vốn chỉ định đọc chơi một quyển tiểu thuyết cung đấu trước khi ngủ, ai ngờ vừa gấp sách đã bị kéo thẳng vào trong đó. Nàng trở thành vị hoàng hậu tuyệt sắc, da trắng như tuyết, eo thon chân dài, nhưng vận mệnh lại vô cùng bi thảm: tay cầm bài tốt mà đánh tan nát, cuối cùng chết cháy thê lương.
May thay, trời thương ban cho nàng một hệ thống rút thăm trúng thưởng. Chỉ cần tích đủ điểm, bảo bối nào cũng có! Tạ Vân liền quyết tâm mặc kệ thị phi chốn hậu cung, chỉ muốn làm một tiểu công chúa tham tiền háo sắc, sống an nhàn hết quãng đời còn lại.
Chỉ là... nàng không ngờ được vị hoàng đế cao lãnh, cấm dục kia lại giữ chặt lấy eo nàng, thì thầm bên tai: “Vân Vân, nàng chỉ được ở bên trẫm, cả đời này chỉ được ở trong lòng trẫm.”
Điểm đặc sắc:
1️⃣ Nữ chính đẹp không tì vết, làm gì cũng khiến nam chính cam tâm tình nguyện.
2️⃣ Có ý kiến gì sao? Xin xem lại điều thứ nhất!
3️⃣ Nữ chính là người có bàn tay vàng do rút trúng hệ thống, sở hữu thể chất Cẩm Lý (thể chất thì cực kỳ may mắn, đi đâu cũng gặp quý nhân, tài nguyên từ trên trời rơi xuống, tu luyện nhanh, ra đường nhặt được bảo vật, có khí vận nghịch thiên.) lại được trang bị đầy đủ như Mỹ Bạch Hoàn (thuốc trắng da), Phong Ngực Đan (giúp vòng một tăng lên vài size ngay lập tức, trở nên "nở nang quyến rũ"), Tẩy Tủy Quả (Đây là linh quả giúp người ăn tẩy tủy phạt kinh, xóa bỏ tạp chất, nâng cao căn cốt (thể chất gốc), từ đó tu luyện dễ dàng, thiên phú tăng cao.) – toàn những thứ vừa nghe tên đã khiến người ta thèm muốn. Đã ăn qua là nhớ mãi, lại còn mở rộng cả não vực, thứ gì cần có đều có, tùy cô lựa chọn.
✨ Truyện ngọt sủng, không ngược, thỏa mãn tâm hồn thích mộng mơ của những trái tim mê ngôn tình cổ đại!
📌 Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Ngọt văn · Xuyên thư
Nhân vật chính: Tạ Vân, Quý Cảnh Lẫm
Nhân vật phụ: Quý Cảnh Hành, Tạ Vân Thư, Trần Sanh, Ôn Lam, Tiêu Thu Trà, Trinh Quý Nhân

Nhất Điều Nhan Cẩu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, He, Giới giải trí, Ngọt sủng, Ngược nam, Học đường, Đô thị tình duyên, Ấm áp, Nữ cường, 1v1, Ánh trăng sáng, Yêu thầm từ một phía, Nữ chính mất tem, Nam chính còn tem.
GIỚI THIỆU:
Giang Nghiên từng là đóa hoa lạnh lùng nổi tiếng ở Nhất Trung, gương mặt tinh xảo, khí chất lạnh nhạt, xa cách như sương mờ trên đỉnh núi.
Còn Nhan Yểu lại là nữ sinh "tai tiếng", gương mặt vốn nên trong trẻo lại ẩn giấu vẻ quyến rũ toát ra từ tận cốt tủy.
Giữa hai người vốn không nên có bất kỳ giao thoa nào.
Nhưng mười năm sau, lúc hai người bất ngờ gặp lại, Nhan Yểu lại ngoài ý muốn nhìn thấy một hình xăm màu xanh đen trên ngực của Giang học thần.
"Yanyao."
Là tên của cô.
-
Những ngày tháng cấp ba năm ấy, Giang Nghiên từng "hận" một người đến tận xương tủy.
Hận cô khiến anh ngày đêm thao thức, không sao yên giấc.
Hận cô có thể mỉm cười rạng rỡ với mọi người, nhưng riêng với anh lại lạnh nhạt xa cách.
Hận cô vô tư du hí nhân gian nhưng chưa từng suy xét đến anh.
Đời này anh đều sẽ không quên, khi thiếu nữ cùng đám bạn lêu lổng nhắc đến anh, cô cũng chỉ cười nhạt nhẽo: "Giang Nghiên á? Chẳng có gì thú vị, chỉ là một học sinh ngoan ngoãn học giỏi mà thôi."
-
Ở đại học Q, Giang giáo sư nổi tiếng ghét nhất những "thiếu nữ bất lương", đặc biệt là những nữ sinh viên thích trốn học, trên người có hình xăm còn hút thuốc.
Lừa bạn trai để lén tới nghe giảng - Nhan Yểu:....
Thế ngày hôm qua là ai uống say rồi ôm rịt lấy cô không chịu buông vậy?
-
"Để khắc ghi mối hận năm ấy, anh khắc tên của em lên người. Nhưng suốt mười năm qua, mỗi ngày mỗi đêm, đều đang nhắc nhở anh rằng anh yêu em đến nhường nào." - Giang Nghiên.
Cảnh báo trước khi đọc:
Nữ chính thời cấp ba là bad girl chính hiệu.
Nam chính yêu thầm, nữ chính không còn "zin".

Lục Diệc Ca
Năm mười một tuổi, cô bé bướng bỉnh Triệu Nhất Mai theo mẹ tái giá về nhà họ Thẩm, trở thành anh em không cùng huyết thống với Thẩm Phóng hơn cô ba tuổi. Nhưng ngay từ buổi đầu gặp gỡ, người anh trai này đã mang đầy sự thù ghét với mẹ con cô, mở miệng là khiêu khích.
Trong những năm tháng sau đó, hai người luôn đối đầu gay gắt, không ai chịu nhường ai. Thế nhưng, số phận lại lặng lẽ gieo xuống hạt giống của một mối tình bí mật. Trong giằng xé giữa yêu và hận, Triệu Nhất Mai bước vào tuổi mười tám. Ở tuổi ấy, cô chỉ biết sống rực rỡ, hết mình, để rồi tình yêu ấy hủy diệt cả chính mình lẫn Thẩm Phóng.
Anh đã từng nói với cô: “Tôi chúc cô, Triệu Nhất Mai, cả đời này những gì cô mong cầu đều không thể có được.”
Một người rời sang Mỹ, một người lưu lạc nơi tha hương. Tình yêu của họ cách trở không chỉ núi sông biển cả, mà còn vướng víu bởi hai gia tộc và những oán hận chằng chịt, cách trở bởi chính tháng năm dài dằng dặc.
Đôi tình nhân trong chốn hồng trần ấy, phải làm sao mới được số mệnh tha thứ, để có thể hồi sinh và tìm thấy hạnh phúc?
“Anh vượt bốn trăm nghìn dặm, băng qua ngày đêm và muôn vàn tinh tú, đi qua cả khói lửa chiến tranh — chỉ để tìm đến nơi em ở, chỉ để được một lần nữa nhìn thấy em”

Thúc Nghiêu
Giọt nước mắt hôm nay, đợi bước ra khỏi phòng thử đồ, cô sẽ coi như chưa từng rơi.
Trên đường rời cửa hàng váy cưới về nhà, trong lòng Hàn Dịch Huyên vẫn cảm thấy hơi ấm ức.
Cô vẫn không nhịn được gửi cho Chu Nhâm một tin nhắn, phàn nàn: “Chu Nhâm, đây cũng là đám cưới của anh, đừng để em một mình diễn vở kịch một người.”
Lữ Tiên Chi bỗng ngẩng mặt lên, hỏi, “Chu Nhâm, anh có thích Quan Quan không?”
Chu Nhâm như có linh cảm điều gì, tim đập mạnh.
Anh gượng cười, “Đương nhiên là thích.” “Vậy anh làm bố của Quan Quan được không?”
Lâu lắm, anh mở miệng, từ từ thốt ra một chữ, “Được.”
Cô ngẩng lên, tiến lên một bước, nhìn chằm chằm Lữ Tiên Chi, “Lữ Tiên Chi, tôi chỉ hỏi cô một câu, cô có biết tôi và Chu Nhâm vốn sắp kết hôn không? Có biết không?”
Cô lại tiến thêm một bước, “Cháu có biết mẹ cháu cướp chồng người khác không?”
Câu nói này lại hướng về Lữ Quan.
Hàn Dịch Huyên liếc anh một cái, dùng sức đẩy cánh tay anh ra, tiếp tục nhìn chằm chằm Lữ Quan, từng chữ một hỏi, “Cháu có biết mẹ cháu, là kẻ thứ ba không?”
“Đủ rồi.” Chu Nhâm nắm lấy vai cô, mạnh mẽ xoay người cô lại, giữ chặt cô trước người mình.
Rồi, cô nghe thấy Chu Nhâm nói, “Hàn Dịch Huyên, cô ấy không bao giờ là kẻ thứ ba.”
“Sau khi chia tay, em tưởng mình bị ung thư, anh đều biết rồi. Anh không biết là, em ở ngoài, nghĩ mình sắp chết, nên muốn thử những thứ chưa từng thử qua.”
Cô tiếp tục quay lưng, kể chậm rãi, giọng lạnh lùng. “Nên em đã ngủ với người khác.”
Mí mắt anh đỏ hoe, nghiến răng, nắm chặt vai cô, tay run rẩy. “Là ai?” Hai chữ rít ra từ kẽ răng.
“Chẳng ai cả, gặp thoáng qua, chỉ một đêm.” Cô nói thẳng thắn.
Chưa kịp để anh nói gì, cô tiếp: “Chu Nhâm, em từng nghĩ không có anh em không sống nổi. Hóa ra không phải.”
“Những người đàn ông khác cũng có thể làm em vui.”
Tóc cô rối như mây đen cuộn trào, mắt ẩn lệ.
“Đừng tự lừa mình, anh rất quan tâm.” Cô nói.
Nhưng anh ôm chặt cô, vùi mặt vào hõm cổ cô.
“Anh không đi…” Anh lẩm bẩm. “Chỉ là ngủ với vài người đàn ông, giờ là thế kỷ 21, anh không quan tâm…”
Anh không muốn mất cô.
Anh tuyệt đối không muốn mất cô.
Lời cô tàn nhẫn: ” Anh nói cho em nghe, hay cho chính anh nghe?”
Cánh tay anh siết chặt, giọng càng kiên định: “Trước đây anh có bao bạn gái, em chẳng ghét bỏ. Anh không đi, Dịch Huyên, đừng bỏ anh.”
Đến cuối, giọng anh pha chút cầu xin.
“Nhưng Chu Nhâm,” cô ngước nhìn trần nhà, “Em không còn yêu anh, em không có anh cũng sống tốt, có lẽ, còn vui hơn.”

Khai Hoa Bất Kết Quả
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Làm ruộng , Huyền huyễn , Tu chân, Thăng cấp lưu , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , Linh dị thần quái , 1v1 , Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
Trần Khinh Dao vốn là từ mạt thế xuyên vào Tu Chân giới, một lòng chỉ muốn làm cá mặn rồi nằm im tu luyện đến trường sinh.
Ngày đầu tiên bước lên con đường tu hành, nàng ở vực sâu nhặt được một thiếu niên.
Thiếu niên ấy vốn là anh tài hiếm có, tư chất tuyệt đỉnh, thiên phú hiếm thấy lại bị hãm hại đến nỗi võ công bị phế, kinh mạch tổn thương, trở thành phế vật.
Trời ạ, đây rõ ràng là nam chính nghịch tập, vả mặt thiên hạ!
Không bao lâu sau, nàng lại nhặt được một thiếu nữ.
Thiếu nữ kia mẹ mất sớm, cha thì bất công, danh tiếng bị bôi nhọ, hôn sự bị cướp, dưới tuyệt vọng mà tìm đến cái chết.
Mẹ ơi, đây chẳng phải mẫu nữ chính báo thù ngược tra sao!
Trần Khinh Dao đem nam chủ, nữ chủ đặt cạnh nhau, thầm lặng quan sát phản ứng hóa học giữa bọn họ.
Nhưng rồi quái lạ
Nam chính lại nói: “Trong thiên hạ, ta chỉ tin A Dao.”
Nữ chính cũng nói: “Nam nhân tránh ra, A Dao tỷ tỷ là của ta!”
Hai người vì tranh sủng mà lao vào đánh nhau.
Trần Khinh Dao cảm giác bản thân giống như tra nam kẹt giữa kiều thê và mỹ thiếp, thật khó xử.
Này thì ai chịu nổi?
Để giữ thanh tịnh, nàng đành giả vờ mình không vướng bụi hồng trần, một lòng chuyên tâm tu luyện.
Rồi sau đó, Trần Khinh Dao trở thành tông sư chấn động Tu chân giới ở cả bốn đạo: đan, phù, trận, khí khiến vô số đại lão quỳ cầu nàng luyện đan, rèn khí.
Có người hỏi nàng làm thế nào đạt được thành tựu ấy.
Trần Khinh Dao chỉ liếc nhìn nam chính bên cạnh, vẻ mặt thâm sâu: “Chuyện này… phải kể từ ngày ta vô tình nhặt được một người.”
Đọc trước khi vào truyện:
Một là : Có nam chính, văn án đã lộ diện.
Hai là : Nữ chính toàn năng, cả trai lẫn gái đều yêu thích.
Ba là : Tu chân cùng làm ruộng văn, thăng cấp liên tục, có thiết lập chi tiết.
Tag: Sảng văn
Nhân vật chính: Trần Khinh Dao ┃ vai phụ : Tiêu Tấn ┃ Khác: …
Một câu tóm tắt: Nam nữ chính vì tranh sủng của ta mà lao vào đánh nhau.
Chủ đề: Phải nỗ lực phấn đấu vì ngày mai tươi sáng !!
Thể loại: Nguyên sang – Ngôn tình – Tiên hiệp – Giả tưởng lịch sử
Phong cách: Nhẹ nhàng.

Đại Cô Nương
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh)
Tác giả: Đại Cô Nương (Bút danh khác: Đại Cô Nương Lãng)
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, slice of life (cuộc sống thường nhật), chữa lành, chính kịch, thập niên 90, bối cảnh Thượng Hải, cuộc sống bình dân, thêm chút ngọt ngào, thanh mai trúc mã, chân dung xã hội.
Lưu ý: Tuyến tình cảm nam nữ chiếm 20% thời lượng truyện
Lời giới thiệu:
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh) tính đến khi kết thúc cuộc thi đã có hơn mười ngàn lượt thêm vào giá sách, lượt đọc vượt mốc một triệu. Cuối cùng, tác phẩm đạt thành tích xuất sắc: đứng hạng nhất cả ở bảng phiếu đề cử và bảng doanh số của nhóm ngôn tình, xếp hạng hai ở bảng đánh giá của hội đồng quan sát, và giành ngôi quán quân nhóm ngôn tình trong cuộc thi lần này.
Bối cảnh truyện được đặt ở Thượng Hải thập niên 90, lấy chủ đề ấm áp, kể câu chuyện đôi bạn nhỏ lớn lên trong ngõ xóm, từ quen biết đến yêu nhau. Tác phẩm thấm đẫm màu sắc địa phương và hơi thở đời sống, với ngòi bút tinh gọn, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh đổi thay của thời đại và những thăng trầm trong số phận của từng con người nhỏ bé.
Giới thiệu:
Lương Ly theo đuổi Kiều Vũ bao nhiêu năm,
Trần Hoành Sâm liền lạnh mắt nhìn bấy nhiêu năm.
Đeo bám dai dẳng mà vẫn không có kết quả,
Cho đến một ngày,
Anh thật sự không nhìn nổi nữa…
–
Doanh nhân thành đạt Trần Hoành Sâm cùng cha mẹ lên một chương trình phỏng vấn nổi tiếng, khi nhắc đến lần đầu gặp vợ.
Mẹ Trần nhanh miệng nói: “Vừa mới gặp đã quỳ xuống cho người ta rồi đó!”.
Khán giả cười ồ, Trần Hoành Sâm mặt không đổi sắc, ngồi vững như núi.
Người dẫn chương trình hỏi: “Thật sao? Khi đó tổng giám đốc Trần cũng bình tĩnh vậy à?”
Trần Hoành Sâm chỉ cười mà không đáp.
Thật ra, nếu nói về tâm trạng lúc ấy, anh đúng là hoảng tới mức rối bời!

Đống Lê Đích Vị Đạo Ngã Tri Đạo
Thời Ý là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ xem bói để kiếm cơm qua ngày. Sau khi cứu một ông lão, cô bất ngờ kích hoạt hệ thống dự đoán tội phạm thông qua... cái bắt tay. Người khác nắm tay nhau là khởi đầu cho tình yêu ngọt ngào, còn cô nắm tay ai thì lập tức mở khóa "108 kiểu chết bi thảm" của đối phương.
🎬 Dự đoán một nam minh tinh hạng A sẽ bị... dây giày làm ngã chết ngay tại chỗ, cô ôm chặt giày của anh ta, vừa khóc vừa gào:
"Anh sắp bị dây giày hại chết đó!"
➡️ Kết quả, người ta lại tưởng cô là fan cuồng biến thái?!
Dự đoán một ông chú tập thể hình sẽ bị treo ngược rồi siết cổ mà chết, cô chạy ra công viên hét toáng:
"Đừng có dại mà chơi ngu nữa, chú ơi!"
➡️ Ai dè ông chú thản nhiên nhét cho cô một tờ rơi... quảng cáo mai mối trong thành phố?!
Đây đâu phải siêu năng lực gì, rõ ràng là "máy tăng tốc độ chết xã hội" thì có!
Nhưng rồi, khi số người được cô cứu ngày càng nhiều, Thời Ý được Cục đặc biệt quốc gia phá lệ tuyển thẳng. Không chỉ ôm trọn "bát cơm sắt", cô còn trở thành bảo bối trong đội.
🌙 Nhà hát nửa đêm vang lên tiếng hát ma quái 🎶👻, bệnh viện bỏ hoang thường xuyên nhận được cuộc gọi từ "số không tồn tại" ☎️❌, trại tâm thần ẩn giấu đường dây buôn bán nội tạng người... 💉🩸 Án tình giết người vì yêu 💔, vì thù hận 😡, phân xác... 🪓
🔮 Trong tay nắm hệ thống dự đoán tội phạm, Thời Ý bóp chết

Châu Phủ Tiểu Thập Tam
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, duyên trời ban, góc nhìn nữ chính, nam chính mắc bệnh chiếm hữu, nữ chính sợ xã hội, ngọt ngào, HE.
| Giới thiệu |
Ba ngày trước, Lê Vụ mang về nhà một bé mèo Silver Shaded, nhưng vì công việc quá bận rộn nên đành gửi mèo ở tiệm thú cưng.
Thật trùng hợp, tiệm thú cưng có một em mèo Silver Shaded khác cũng thường xuyên được gửi ở đây.
Thế là—
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
…
Lần thứ ba, đối phương không thể chịu đựng thêm nữa, tìm đến cửa nhà Lê Vụ, tháo khẩu trang ra.
Bàn tay kéo khẩu trang của người đàn ông trẻ tuổi hạ xuống, để lộ xương cổ tay gầy gò.
Lê Vụ ngây người nhìn anh.
Yêu cầu hỗ trợ trên diễn đàn: “Sau khi lấy nhầm mèo ba lần, tôi mới phát hiện chủ của bé mèo đó chính là ngôi sao nổi tiếng mà tôi yêu thích — OoO”
Nửa tháng tiếp đó: “Bé mèo này có vẻ rất thích tôi, cứ bám riết không đi — O-O”
Hai tháng sau: “Chủ của nó cũng không đi — 😭”
Ban đầu, Lê Vụ nghĩ Trình Thanh Giác là một ngôi sao lạnh lùng, xa cách và bất cần.
Mãi sau này cô mới nhận ra, khi cô nhìn những người đàn ông khác, anh sẽ dựa cơ thể ốm yếu vào vai cô từ phía sau, dùng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của mình truyền sang cô, giọng nói khàn khàn: “Em chỉ được phép nhìn anh thôi.”
Sau đó, anh sẽ lại hỏi: “Tối nay em có ở lại không?”
Lê Vụ hít sâu một hơi, đối diện với ánh mắt anh. Cô chớp mắt, nghĩ đến tấm ga trải giường ướt sũng đêm qua.
Sau đó cô mới nhận ra anh là một chú chó lớn bám người và có bệnh.
Cô gái ngọt ngào sợ xã hội x Anh chàng với vẻ ngoài lạnh lùng ngầu lòi, nhưng thực chất là người có xu hướng yêu đương méo mó.
[Cô gái đó lấy nhầm mèo của tôi, sau đó dẫn tôi leo lên mái nhà và nhìn thấy vầng trăng.]
[Tôi rất thích cô ấy, cũng rất thích ánh trăng đêm đó.]

Ta Không Uống Cháo Trắng/Ngã Bất Hát Bạch Chúc
Tác giả: Ta Không Uống Cháo Trắng/Ngã Bất Hát Bạch Chúc
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Luật sư vàng Lục Tinh Dư trong cơn say rượu vô tình gặp lại người yêu cũ Lương Nghiễn Chi. Men rượu bốc lên, một đêm mơ hồ triền miên.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Lục Tinh Dư vội vã vén váy bỏ đi, quay lưng liền đi xem mắt với đường đệ của Lương Nghiễn Chi, hai người trò chuyện khá hợp ý.
Lương Nghiễn Chi chặn cô trong phòng vệ sinh, chất vấn:
“Lục Tinh Dư, em có tim hay không?”.
Năm năm trước, Lục Tinh Dư là tiểu thư danh giá đất Kinh, cùng Lương Nghiễn Chi yêu nhau, môn đăng hộ đối.
Thế nhưng, nhà họ Lục bất ngờ gặp biến cố, cô tự biết bản thân không còn xứng đáng, chủ động đề nghị chia tay.
Lương Nghiễn Chi chỉ cho rằng cô thay lòng, phẫn nộ ra nước ngoài.
Năm năm sau—
Nhan sắc tuyệt mỹ, Lục Tinh Dư bị cha dượng đào tạo thành “hoa trong tiệc rượu”, dùng để đổi lấy lợi ích và tài nguyên.
Một đêm triền miên, khiến Lương Nghiễn Chi bừng tỉnh: anh căn bản chưa từng buông bỏ Lục Tinh Dư.
Cô muốn trốn, anh sẽ điều tra cho rõ ràng!
Cô muốn báo thù, anh sẽ làm chiếc thang đưa cô bước lên mây!
Đêm sâu nơi kinh thành, ánh đèn quấn lấy làn gió tối.
Mái tóc đen, làn da trắng ngần, Lục Tinh Dư bị dồn ép vào thân xe Maybach.
Đôi môi mỏng đỏ hồng của Lương Nghiễn Chi lặp đi lặp lại vẽ nét trên môi cô, giọng nói ngập tràn dịu tình:
“Lục Tinh Dư, anh cầu xin em… hãy lợi dụng anh, được không?”
Hơi thở hỗn loạn, cô đáp khẽ:
“Được.”

Chu Tiểu Đảo
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cưới trước yêu sau , Cận thủy lâu đài
Văn án:
Sau sáu tháng thực tập, sắp trở thành nhân viên chính thức thì bị người có mối quan hệ chen chân, Trình Diên tuyệt vọng chặn tổng giám đốc lại, mạnh miệng nói: "Tôi muốn được nhận vào làm chính thức ở công ty của anh, anh có thể giúp tôi đi cửa sau không?"
Đối phương khinh thường nâng mắt lên, nhìn cô từ trên cao xuống rồi nói: "Điều kiện?"
Chàng trai mặc bộ vest cao cấp, dáng người cao thẳng, giọng điệu lạnh lùng.
Khiến Trình Diên nhớ tới ngày nhận giấy đăng ký kết hôn với anh, ánh mắt lạnh lùng của anh lúc đó giống hệt bây giờ.
Cô siết chặt tay thành nắm đấm, lấy hết can đảm, hỏi: "Nếu không, ly hôn có được không?"
Trì Nghiễn Hành: ".....Lần này tôi sẽ giúp cô vô điều kiện, nhưng sẽ không có lần sau."
-
Bị bố mẹ sắp đặt, Trình Diên kết hôn trong tình trạng mơ hồ khi chưa tốt nghiệp đại học.
Chồng cô đẹp trai, yêu thương và chiều chuộng cô. Bạn bè thường ghen tị và khen cô tốt số.
Nhưng chỉ có Trình Diên mới biết, cô và Trì Nghiễn Hành không thể cùng nhau đi hết con đường.
Anh xuất thân từ gia đình danh gia vọng tộc, tuổi còn trẻ đã ngồi vào vị trí tổng giám đốc, lạnh lùng cũng rất mạnh mẽ và quyết đoán.
Còn cô chỉ là một phiên dịch viên nhỏ bé chậm chạp và sợ xã hội.
Không lâu sau cô đưa ra thỏa thuận ly hôn rồi bay sang nước Anh ngay tối đó, không quay lại nữa.
Hai năm sau, Trình Diên trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong ngành.
Cô càng ngày càng chín chắn, trưởng thành và tự tin xử lý mọi việc dễ dàng hơn.
Ngày hôm đó, tuyết rơi dày ở Manchester, sếp vô cùng lo lắng tìm cô vì có một khách hàng lớn khó tính và ngang ngược, chỉ có cô mới có thể phiên dịch được.
Trình Diên vội vã bước vào phòng bao trong cơn gió tuyết, vừa vội vàng vừa lo lắng thì bỗng đối diện với một đôi mắt quen thuộc.
Cô sững sờ tại chỗ.
Trì Nghiễn Hành ngồi ở vị trí chính, nói bằng tiếng Trung mà chỉ hai người mới hiểu được.
"Tôi không đồng ý ly hôn, vậy nên bà Trì khi nào về nhà?"
-
【Vở kịch nhỏ】
Trong công ty lan truyền rằng cô thực tập sinh mới tới thật xui xẻo, bài ppt bị chê tơi tả, nên sếp mặt mày tối sầm gọi riêng cô vào văn phòng.
Mọi người đều xì xào thương hại, đoán xem liệu cô có phải khóc khi quay lại hay không.
Cho đến khi có nhân viên đến văn phòng tổng giám đốc giao tài liệu.
Cửa bị đẩy mở một khe hở nhỏ, Trì Nghiễn Hành ngồi trên ghế sofa, ôm chặt người vào vòng tay, rồi hôn đến ý loạn tình mê.
Trình Diên bị ép buộc phải tiếp nhận, tay của cô chống tay vào ngực anh, vội vàng ngăn lại: "Có người! Anh đừng…"
Nhân viên vừa mở cửa giống như bị sét đánh.
Trì Nghiễn Hành phớt lờ sự chống cự của cô, cười nghiêng đầu hôn tiếp: "Ra ngoài, đóng cửa lại, cảm ơn."
【Góc nhìn của nam chính】
Trì Nghiễn Hành trở về nước và miễn cưỡng gặp người vợ mới cưới ông nội sắp xếp cho anh.
Đột nhiên có việc, anh vội vàng đến công ty và bỏ mặc người đó một mình ở nhà suốt đêm.
Ngày hôm sau khi về nhà, Trì Nghiễn Hành mang theo một bản hợp đồng lạnh lùng, với vẻ kiêu ngạo và xa cách anh chuẩn bị tìm cô ký vào bản thỏa thuận hôn nhân hình thức.
Mở cửa ra, đối mặt với đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Trình Diên.
Trì Nghiễn Hành: ……Tôi thật đáng chết.
*Chuyện đi cửa sau có ẩn tình, không phải thật sự đi cửa sau đâu nhé.
*风筝: con diều nghĩa Hán Việt là Phong Tranh. Phong Tranh là tên ở nhà của nữ chính Trình Diên.

Thù Vỉ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thi đấu trí tuệ, ngọt ngào, chậm nhiệt, HE
Giới thiệu:
Paraíba có một sắc xanh gọi là xanh neon, quá đỗi rực rỡ chói lòa, giống hệt cảm giác Cảnh Tư Tồn mang lại cho người khác.
Kha Nghê không thích người hay sự vật quá mức phô trương, vậy mà lại không kìm được mà để tâm đến từng động thái của Cảnh Tư Tồn.
—
Kha Nghê hỏi bạn thân, có bao giờ muốn ở một mình trong một căn phòng với người mình nhìn không thuận mắt, thậm chí còn nảy sinh tiếp xúc thân thể hay không.
Bạn thân liếc cô một cái đầy khó hiểu, nói: “Không.”
Nảy ra loại ý nghĩ như vậy, một là điên rồi, hai là phản ứng bản năng của cơ thể — thích người ta.
—
Từ khóa: Tình yêu duy nhất, Con cưng của trời, Ngọt ngào.
Nhân vật chính: Kha Nghê, Cảnh Tư Tồn.
Tóm tắt trong một câu: Thích, là phản ứng bản năng của cơ thể.
Ý nghĩa: Sống thật nỗ lực, hướng về phía trước.

Zhihu
Ta gả cho thanh mai trúc mã, nhưng người trong lòng hắn lại không phải ta.
Ngươi cho rằng đây là khởi đầu của câu chuyện, nhưng thật ra… đó mới chính là hồi kết.

Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng
TẶNG NÀNG NGÀY XUÂN
Tác giả: Học giả số một cấp quốc gia về lười biếng
Editor: Thập Nhất
Bìa: Đậu Sốt Cà Chua
Thể loại: Nguyên tác, ngôn tình, cổ đại, HE, trùng sinh, góc nhìn nam chính, ngôi thứ nhất
Giới thiệu:
Ta là Thám hoa do bệ hạ chọn, được bệ hạ ban hôn, cưới Hòa Nghi công chúa.
Nhưng vào ngày thành hôn, ta bị một con dã qu.ỷ đoạt x á.c.
Hắn dùng c.ơ th.ể của ta chơi gái uống rượu, sống những ngày tháng phóng đãng, còn dám sủng thiếp di.ệt thê trong phủ công chúa, làm đủ trò để làm nhụ.c nàng.
Công chúa c h.ết vào năm thứ sáu chúng ta thành hôn.
Nàng bị é.p uống th.uốc p.há th ai dẫn đến sinh non, nhìn tuyết đọng ngoài cửa sổ, vẻ mặt nàng tiều tụy chẳng giống người.
Sau khi công chúa c.h ết, mọi chuyện bị bại lộ, phò mã đương nhiên bị c hé.m đ.ầu.
Còn ta cũng trở về ngày bị đoạt x á.c.

Hà Cam Lam
Lâm Chất chưa bao giờ oán hận người đàn ông tên là Nhiếp Chính Quân ấy đã cắt đứt hết mọi đường lui của cô.
Bởi ngay từ khi mới năm tuổi, sau khi bị đưa vào cánh cổng nhà họ Nhiếp thì cô đã biết, người đàn ông cao cao tại thượng ấy, dù có thế nào thì……. cô cũng khó lòng kháng cự nổi.
Warning từ editor:
Đây là một bộ trâu già gặm cỏ non chính hiệu, nam chính đã có con trai, từng trải và trưởng thành rất nhiều. Bạn nào gu sạch song sử thì đừng nhảy hố nhé. (Bộ này edior làm chủ yếu là vì nam chính hợp gu tuii 100% thôi đóoo, ai cùng gu nhảy cùng tui cho vui nhaaa)

Sa La Song Thụ
Giới thiệu truyện:
Quỷ y Đào Yêu ở Đào Đô chỉ chữa bệnh cho yêu quái, không chữa cho con người.
Nàng dẫn theo tiểu hòa thượng Ma Nha du ngoạn khắp bốn phương, tiện đường chữa trị cho các loại yêu quái.
Đào Yêu thu phục một con Hồ yêu, vì muốn giữ lại tính mạng, Hồ yêu đó trở lại nguyên hình, bắt đầu lại từ đầu, trở thành hồ ly Cổn Cổn, người theo hầu bên cạnh Ma Nha. Hai người một hồ ly, thêm vào người hàng xóm lâu năm là Xà yêu Liễu Công Tử, bốn kẻ kết bạn đồng hành.
Giữa cõi nhân gian yêu quái hoành hành, trùng trùng hiểm trở mà vẫn khiến người lưu luyến, họ thi triển thần thông, chữa trị đủ loại bệnh tật kỳ lạ cho yêu quái xung quanh, đồng thời giúp đỡ con người bên cạnh yêu quái giải trừ muộn phiền.
Quan hệ giữa Đào Yêu, Ma Nha và Liễu Công Tử không lộ rõ cũng chẳng phô trương, ẩn giấu mà thâm sâu. Còn vô số vấn đề kỳ quái đang chờ chúng ta cùng nhóm nhỏ này khám phá và giải quyết.
Một góc nhỏ của tảng băng cũng đủ cho thấy vẻ đồ sộ và tinh tế của cả câu chuyện. Đây là một cuộc phiêu lưu hoa lệ và đầy ẩn số. Câu chuyện vẫn đang tiếp diễn, mỗi chặng đường đều là một chương mới.
Trong hành trình ấy, ta có thể cảm nhận được niềm hân hoan khi từng tầng bí ẩn được hé lộ, sự bình yên sau khi vấn đề được tháo gỡ, và hơn hết, có thể cùng các nhân vật chính kết nối những mẩu truyện nhỏ mang màu sắc ngụ ngôn thành một thế giới lớn rực rỡ muôn màu…