Trang 26 / 153 · Tổng 1826 truyện

Zhihu

Zhihu

Zhihu

Zhihu
![Love Affair [Diễm Ngộ] - Cổ Ngọc Văn Hương - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F20189.webp&w=1920&q=75)
Cổ Ngọc Văn Hương

Vô Địch Tiểu Đoàn Đoàn

Zhihu

Sô Cô La Hình Bầu Dục Ngọt Ngào

Hồi Sênh, Hồi Sanh

Zhihu

Mạch Mạch Yếu Khai Tâm

Zhihu

Zhihu

Zhihu
Kiếp trước, vào những năm 80, khi đến tuổi lập gia đình, chị gái lấy gã đồ tể thô kệch, tôi lấy tên du côn trong làng.
Sau này gã du côn phất lên, mua mấy tòa nhà trong thành phố, tiền kiếm được mặc tôi tiêu xài phung phí.
Còn chị gái không ưa mùi heo trên người gã đồ tể, từ chối chung phòng với hắn, lại còn qua lại với tên lêu lổng trong làng.
Vì lời mẹ dặn, tôi đến khuyên chị nên sống yên ổn với gã đồ tể.
Chị gái thấy tôi phục sức lộng lẫy thì đỏ mắt ghen tức, nhân lúc tôi đi rót nước, giáng một búa vào sau gáy tôi.
Vừa mở mắt ra, chúng tôi cùng quay về ngày bà mối đến nhà dạm hỏi.
Chị gái nhanh hơn tôi một bước, túm lấy tay bà mối, la lối đòi gả cho tên du côn trong làng.
Cả nhà chết lặng, bà mối thì hít một hơi lạnh, chỉ có tôi là nín cười.
Lý Cẩu Đản không phải thành tài muộn, càng không phải lãng tử quay đầu, mà số tiền đó đều do tôi kiếm được.
Ngược lại, chị gái liệu có đủ bản lĩnh để trị được cái tên Lý Cẩu Đản chuyên gây chuyện khắp nơi không?!

Ngân Bát

Zhihu

Tiêu Lão Sư
Hán Việt: Lão Tôn (老孙)
Tác giả: Tiêu Lão Sư (肖老师)
Thể loại: Đoản văn, hiện đại, vườn trường, chủ thụ, hài, HE
Số chương: 10
Couple: Lão Tôn – Giang Hải
Edit + Beta: Bluerious
Giới thiệu
Một câu chuyện ngắn gọn, nhẹ nhàng.
Dành cho ước mơ của tôi và tất cả những người trên thế giới đã đánh mất ước mơ của họ trong những tháng năm qua.
Khi còn bé, Giang Hải rất thích Ngộ Không trong Tây Du Ký. Hắn coi trời bằng vung, tùy ý làm bậy, cuộc sống cực kỳ đặc sắc. Đó là thần tượng của cậu. Sau khi lớn lên, đã rất lâu rồi cậu không còn nhớ đến câu chuyện này nữa. Sau đó cậu mới biết, không hiểu tại sao tất cả mọi người đều quên mất trong Tây Du Ký có một con khỉ.
Cho đến khi cậu lên Đại học, gặp phải một người.
Nam sinh kia cả ngày cà lơ phất phơ, tóc tai rối bời, cũng không đi học cho tử tế. Ngày hè nắng lớn, hắn mặc áo cộc tay và quần đùi, vùi người trong thư viện, nói cứ gọi tôi Lão Tôn là được, rất tùy hứng!
Sau đó bọn họ trở nên thân thiết, trong đêm khuya ở khách sạn, người đàn ông hút thuốc nhìn cậu, cười khẽ nói: “Có phải tôi quên nói cho em biết tôi tên gì phải không?”
“Tôi tên Ngộ Không.”
Lão Tôn: Tôi không ngờ người trên toàn thế giới đều quên tôi, vậy mà em vẫn còn nhớ.
Giang Hải: Anh đã làm những chuyện em luôn muốn làm nhưng lại chưa thực hiện được.

Zhihu

Mễ Hoa

Zhihu