Trang 9 / 563 · Tổng 6754 truyện

Chiêu Cửu Cửu
【Bị nghi ngờ mắc chứng tâm thần phân liệt, tức chết người không đền mạng, sau đó thật sự bị bệnh công chân thiếu gia + thụ lạc quan tươi sáng giả vờ làm nhân cách thứ hai】
【Ngụy thủy tiên/selfcest】
Ôn Gia Nhiên có một bí mật. Mỗi lần ngủ say, cậu lại xuyên vào thân xác của đại nhân vật phản diện trong một cuốn tiểu thuyết mà cậu từng đọc.
Đại phản diện Lục Yến Trạch là thiếu gia thật, sau khi trưởng thành được tìm về nhà nhưng lại bị thiếu gia giả trà xanh khiêu khích hãm hại khắp nơi. Lục Yến Trạch không nói lời nào, chỉ biết một mực đánh người. Dần dần xa cách với người nhà, cuối cùng rơi vào kết cục bị rơi từ trên lầu xuống mà chết.
Ôn Gia Nhiên xoa tay hầm hè, chuẩn bị làm một trận long trời lở đất.
Lục Yến Trạch cũng có một bí mật, anh thích nhân cách phụ của mình từ rất lâu.
Bỗng nhiên có một ngày, nhân cách phụ biến mất.
Anh phát điên…

Châu Phủ Tiểu Thập Tam
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, duyên trời ban, góc nhìn nữ chính, nam chính mắc bệnh chiếm hữu, nữ chính sợ xã hội, ngọt ngào, HE.
| Giới thiệu |
Ba ngày trước, Lê Vụ mang về nhà một bé mèo Silver Shaded, nhưng vì công việc quá bận rộn nên đành gửi mèo ở tiệm thú cưng.
Thật trùng hợp, tiệm thú cưng có một em mèo Silver Shaded khác cũng thường xuyên được gửi ở đây.
Thế là—
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
…
Lần thứ ba, đối phương không thể chịu đựng thêm nữa, tìm đến cửa nhà Lê Vụ, tháo khẩu trang ra.
Bàn tay kéo khẩu trang của người đàn ông trẻ tuổi hạ xuống, để lộ xương cổ tay gầy gò.
Lê Vụ ngây người nhìn anh.
Yêu cầu hỗ trợ trên diễn đàn: “Sau khi lấy nhầm mèo ba lần, tôi mới phát hiện chủ của bé mèo đó chính là ngôi sao nổi tiếng mà tôi yêu thích — OoO”
Nửa tháng tiếp đó: “Bé mèo này có vẻ rất thích tôi, cứ bám riết không đi — O-O”
Hai tháng sau: “Chủ của nó cũng không đi — 😭”
Ban đầu, Lê Vụ nghĩ Trình Thanh Giác là một ngôi sao lạnh lùng, xa cách và bất cần.
Mãi sau này cô mới nhận ra, khi cô nhìn những người đàn ông khác, anh sẽ dựa cơ thể ốm yếu vào vai cô từ phía sau, dùng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của mình truyền sang cô, giọng nói khàn khàn: “Em chỉ được phép nhìn anh thôi.”
Sau đó, anh sẽ lại hỏi: “Tối nay em có ở lại không?”
Lê Vụ hít sâu một hơi, đối diện với ánh mắt anh. Cô chớp mắt, nghĩ đến tấm ga trải giường ướt sũng đêm qua.
Sau đó cô mới nhận ra anh là một chú chó lớn bám người và có bệnh.
Cô gái ngọt ngào sợ xã hội x Anh chàng với vẻ ngoài lạnh lùng ngầu lòi, nhưng thực chất là người có xu hướng yêu đương méo mó.
[Cô gái đó lấy nhầm mèo của tôi, sau đó dẫn tôi leo lên mái nhà và nhìn thấy vầng trăng.]
[Tôi rất thích cô ấy, cũng rất thích ánh trăng đêm đó.]

Đồng Tâm Nan Cải Đích Hồ Diệu Diệu
Tên đầy đủ: Tình Nhân Cuối Tuần Trở Thành Lão Bản Của Tôi 2
Tác Giả: Đồng Tâm Nan Cải Đích Hồ Diệu Diệu
Số Chương: 116 + 17 PN
Nhân vật chính: Vưu Phi Phàm, Phoebe (Lam Phi Ỷ)
Nhân vật phụ: Các nhân vật đã xuất hiện ở phần 1 và nhân vật mới xuất hiện ở phần 2.
Thể loại: Ngược luyến.
Văn án
Người ta thường nói vượt qua được ngưỡng "Tam niên chi đau, thất niên chi dương" thì tình yêu mới có thể êm đềm trôi qua.
Người ta cho rằng sau khi vượt qua muôn trùng khó khăn gian khổ, sẽ mở đầu cho hỉ kịch nhân gian.
Khi những cái ôm ở trên giường cùng với giấc mộng bất đồng nhau đã không còn ấm áp, cho đến khi có một gương mặt xa lạ xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi cũng là lúc những tích tụ khuất mắc trong lòng bùng nổ.
Chúng tôi trở nên bất lực.
Cô ấy vẫn là cô ấy, vẫn là người đứng trên đỉnh thành công cúi đầu nhìn tôi bình phàm, nhưng mà khoảng cách của tôi và của cô ấy đã quá xa, xa đến mức tôi không còn thấy bóng dáng của cô ấy nữa, tựa như núi và biển, và một lần nữa đẩy chúng tôi vào vũng bùn lầy."Em đã nói rồi, em là ngọn đèn đường của chị, mặc kệ nổi gió giông bão mặc kệ là ngày hay đêm, nó đã cắm sâu vào trái tim của em. Có lẽ đến lúc nào đó, chị sẽ không cần em nữa, mặc kệ người kế tiếp sẽ là ai, mặc kệ mười năm sau sẽ như thế nào, chỉ cần chị quay đầu lại chị vẫn sẽ thấy em đứng ở nơi đó yêu chị."
Tôi là Vưu Phi Phàm, bởi vì Lam Phi Ỷ và con của chúng tôi, tình yêu của chúng tôi rơi vào hồi chuông đèn đỏ cảnh báo, tôi bắt đầu chống lại những kẻ cặn bã xung quanh.

Toan Thái Đàn Tử
Điều hiếm có nhất là sau nhiều năm nhưng anh vẫn yêu em, và em cũng vậy.
Gương vỡ lại lành. HE.
Thể loại: Nguyên sang, Đam Mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cẩu huyết, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, 1v1
Cp chính: Quý Đông Huân x Trương Cảnh

Lâm Quang Hi
Tác giả: Lâm Quang Hi
Tên Hán Việt: Phi vân chi thượng.
Số chương: 133 chương.
Nguồn: Trường Bội
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, vườn trường, gương vỡ lại lành, yêu thầm, HE, 1v1, có chút cẩu huyết, mất trí nhớ, trầm cảm.
Nhân vật: Ẩn nhẫn thâm tình công (Trần Phi Lân) x Chủ động ánh sáng thụ (Trần Lạc Du).
Điểm nổi bật:
Giới thiệu
Anh tưởng rằng mình không thể nắm giữ được đám mây, lại không biết rằng đám mây đó đã để anh ở trong trái tim mình.
Sáu năm trước, Trần Lạc Du yêu thầm Trần Phi Lân thời gian rất dài, sau đó anh đã khiến chàng trai bên ngoài lạnh lùng học giỏi bên trong dịu dàng ấy trở thành bạn trai của mình. Nhưng anh không ngờ sau khi họ chia tay, Trần Phi Lân đến một lời giải thích cũng không có đã biến mất.
Năm năm sau, Trần Lạc Du trở thành phó khoa cấp cứu trẻ nhất. Cuộc sống tưởng như đã quay lại quỹ đạo vốn có, cho đến một lần đi xem mắt, anh vô tình chứng kiến một vụ tai nạn xe hơi, tài xế máu chảy đầy đầu ấy lại là Trần Phi Lân, người được cho là đang thi hành án trong tù.
Anh không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại người này lần nữa, cùng với sự xuất hiện của Trần Phi Lân, một số ký ức mà anh đã mất đi lần lượt quay trở về.
Hơn hết, anh lại phát hiện mình bị bệnh.
—–o0o—–
Ji: Thật ra thời gian này tôi rất bận, nhưng câu truyện này quá hay, hay đến mức tôi thật sự không thể ngó lơ nó và quyết định edit truyện này. Truyện này thực ra motif không mới, truyện ít nhân vật, nhưng cách mô tả tình cảm và cảm xúc của các nhân vật trong truyện rất sâu sắc để cho người đọc cảm nhận được sự dằn vặt, khổ đau, hạnh phúc cùng nhân vật.
Bộ truyện này phần mô tả tình cảm của hai người vô cùng cuốn, dù không có H nhưng hỏny đừng hỏi luôn. Tình cảm vun đắp qua từng tháng ngày, qua cả những khổ đau, những day dứt, những nuối tiếc, những hối hận. Cả hai đều rất đáng thương, nhưng tình yêu thì luôn trọn vẹn đến cuối cùng, chỉ ngược hoàn cảnh không ngược tình cảm. Nếu bạn đang chờ một bộ truyện có chút ngược, nhưng đong đầy tình cảm của CP chính thì đây chính là bộ truyện dành cho bạn. Nhớ rằng có plot twist phía cuối truyện, vô cùng bất ngờ. Bạn hãy thử save và lọt hố cùng tôi, nó hay cực kì luôn ấy.
Lời cuối dành cho bộ truyện này: Anh mang theo kí ức của chúng ta, 5 năm trời đi đến nơi khó khăn nhất, còn em sống suốt 5 năm hoàn toàn quên đi kí ức của đôi ta. Anh có trách em không? Có còn yêu em không? Hãy để em yêu anh hết phần đời còn lại để bù đắp những đau khổ và hi sinh trong những ngày tháng em đã quên mất anh.
Gỡ mìn:

Ta Không Uống Cháo Trắng/Ngã Bất Hát Bạch Chúc
Tác giả: Ta Không Uống Cháo Trắng/Ngã Bất Hát Bạch Chúc
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Luật sư vàng Lục Tinh Dư trong cơn say rượu vô tình gặp lại người yêu cũ Lương Nghiễn Chi. Men rượu bốc lên, một đêm mơ hồ triền miên.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Lục Tinh Dư vội vã vén váy bỏ đi, quay lưng liền đi xem mắt với đường đệ của Lương Nghiễn Chi, hai người trò chuyện khá hợp ý.
Lương Nghiễn Chi chặn cô trong phòng vệ sinh, chất vấn:
“Lục Tinh Dư, em có tim hay không?”.
Năm năm trước, Lục Tinh Dư là tiểu thư danh giá đất Kinh, cùng Lương Nghiễn Chi yêu nhau, môn đăng hộ đối.
Thế nhưng, nhà họ Lục bất ngờ gặp biến cố, cô tự biết bản thân không còn xứng đáng, chủ động đề nghị chia tay.
Lương Nghiễn Chi chỉ cho rằng cô thay lòng, phẫn nộ ra nước ngoài.
Năm năm sau—
Nhan sắc tuyệt mỹ, Lục Tinh Dư bị cha dượng đào tạo thành “hoa trong tiệc rượu”, dùng để đổi lấy lợi ích và tài nguyên.
Một đêm triền miên, khiến Lương Nghiễn Chi bừng tỉnh: anh căn bản chưa từng buông bỏ Lục Tinh Dư.
Cô muốn trốn, anh sẽ điều tra cho rõ ràng!
Cô muốn báo thù, anh sẽ làm chiếc thang đưa cô bước lên mây!
Đêm sâu nơi kinh thành, ánh đèn quấn lấy làn gió tối.
Mái tóc đen, làn da trắng ngần, Lục Tinh Dư bị dồn ép vào thân xe Maybach.
Đôi môi mỏng đỏ hồng của Lương Nghiễn Chi lặp đi lặp lại vẽ nét trên môi cô, giọng nói ngập tràn dịu tình:
“Lục Tinh Dư, anh cầu xin em… hãy lợi dụng anh, được không?”
Hơi thở hỗn loạn, cô đáp khẽ:
“Được.”

Chu Tiểu Đảo
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cưới trước yêu sau , Cận thủy lâu đài
Văn án:
Sau sáu tháng thực tập, sắp trở thành nhân viên chính thức thì bị người có mối quan hệ chen chân, Trình Diên tuyệt vọng chặn tổng giám đốc lại, mạnh miệng nói: "Tôi muốn được nhận vào làm chính thức ở công ty của anh, anh có thể giúp tôi đi cửa sau không?"
Đối phương khinh thường nâng mắt lên, nhìn cô từ trên cao xuống rồi nói: "Điều kiện?"
Chàng trai mặc bộ vest cao cấp, dáng người cao thẳng, giọng điệu lạnh lùng.
Khiến Trình Diên nhớ tới ngày nhận giấy đăng ký kết hôn với anh, ánh mắt lạnh lùng của anh lúc đó giống hệt bây giờ.
Cô siết chặt tay thành nắm đấm, lấy hết can đảm, hỏi: "Nếu không, ly hôn có được không?"
Trì Nghiễn Hành: ".....Lần này tôi sẽ giúp cô vô điều kiện, nhưng sẽ không có lần sau."
-
Bị bố mẹ sắp đặt, Trình Diên kết hôn trong tình trạng mơ hồ khi chưa tốt nghiệp đại học.
Chồng cô đẹp trai, yêu thương và chiều chuộng cô. Bạn bè thường ghen tị và khen cô tốt số.
Nhưng chỉ có Trình Diên mới biết, cô và Trì Nghiễn Hành không thể cùng nhau đi hết con đường.
Anh xuất thân từ gia đình danh gia vọng tộc, tuổi còn trẻ đã ngồi vào vị trí tổng giám đốc, lạnh lùng cũng rất mạnh mẽ và quyết đoán.
Còn cô chỉ là một phiên dịch viên nhỏ bé chậm chạp và sợ xã hội.
Không lâu sau cô đưa ra thỏa thuận ly hôn rồi bay sang nước Anh ngay tối đó, không quay lại nữa.
Hai năm sau, Trình Diên trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong ngành.
Cô càng ngày càng chín chắn, trưởng thành và tự tin xử lý mọi việc dễ dàng hơn.
Ngày hôm đó, tuyết rơi dày ở Manchester, sếp vô cùng lo lắng tìm cô vì có một khách hàng lớn khó tính và ngang ngược, chỉ có cô mới có thể phiên dịch được.
Trình Diên vội vã bước vào phòng bao trong cơn gió tuyết, vừa vội vàng vừa lo lắng thì bỗng đối diện với một đôi mắt quen thuộc.
Cô sững sờ tại chỗ.
Trì Nghiễn Hành ngồi ở vị trí chính, nói bằng tiếng Trung mà chỉ hai người mới hiểu được.
"Tôi không đồng ý ly hôn, vậy nên bà Trì khi nào về nhà?"
-
【Vở kịch nhỏ】
Trong công ty lan truyền rằng cô thực tập sinh mới tới thật xui xẻo, bài ppt bị chê tơi tả, nên sếp mặt mày tối sầm gọi riêng cô vào văn phòng.
Mọi người đều xì xào thương hại, đoán xem liệu cô có phải khóc khi quay lại hay không.
Cho đến khi có nhân viên đến văn phòng tổng giám đốc giao tài liệu.
Cửa bị đẩy mở một khe hở nhỏ, Trì Nghiễn Hành ngồi trên ghế sofa, ôm chặt người vào vòng tay, rồi hôn đến ý loạn tình mê.
Trình Diên bị ép buộc phải tiếp nhận, tay của cô chống tay vào ngực anh, vội vàng ngăn lại: "Có người! Anh đừng…"
Nhân viên vừa mở cửa giống như bị sét đánh.
Trì Nghiễn Hành phớt lờ sự chống cự của cô, cười nghiêng đầu hôn tiếp: "Ra ngoài, đóng cửa lại, cảm ơn."
【Góc nhìn của nam chính】
Trì Nghiễn Hành trở về nước và miễn cưỡng gặp người vợ mới cưới ông nội sắp xếp cho anh.
Đột nhiên có việc, anh vội vàng đến công ty và bỏ mặc người đó một mình ở nhà suốt đêm.
Ngày hôm sau khi về nhà, Trì Nghiễn Hành mang theo một bản hợp đồng lạnh lùng, với vẻ kiêu ngạo và xa cách anh chuẩn bị tìm cô ký vào bản thỏa thuận hôn nhân hình thức.
Mở cửa ra, đối mặt với đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Trình Diên.
Trì Nghiễn Hành: ……Tôi thật đáng chết.
*Chuyện đi cửa sau có ẩn tình, không phải thật sự đi cửa sau đâu nhé.
*风筝: con diều nghĩa Hán Việt là Phong Tranh. Phong Tranh là tên ở nhà của nữ chính Trình Diên.

Thù Vỉ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thi đấu trí tuệ, ngọt ngào, chậm nhiệt, HE
Giới thiệu:
Paraíba có một sắc xanh gọi là xanh neon, quá đỗi rực rỡ chói lòa, giống hệt cảm giác Cảnh Tư Tồn mang lại cho người khác.
Kha Nghê không thích người hay sự vật quá mức phô trương, vậy mà lại không kìm được mà để tâm đến từng động thái của Cảnh Tư Tồn.
—
Kha Nghê hỏi bạn thân, có bao giờ muốn ở một mình trong một căn phòng với người mình nhìn không thuận mắt, thậm chí còn nảy sinh tiếp xúc thân thể hay không.
Bạn thân liếc cô một cái đầy khó hiểu, nói: “Không.”
Nảy ra loại ý nghĩ như vậy, một là điên rồi, hai là phản ứng bản năng của cơ thể — thích người ta.
—
Từ khóa: Tình yêu duy nhất, Con cưng của trời, Ngọt ngào.
Nhân vật chính: Kha Nghê, Cảnh Tư Tồn.
Tóm tắt trong một câu: Thích, là phản ứng bản năng của cơ thể.
Ý nghĩa: Sống thật nỗ lực, hướng về phía trước.

Hà Cam Lam
Lâm Chất chưa bao giờ oán hận người đàn ông tên là Nhiếp Chính Quân ấy đã cắt đứt hết mọi đường lui của cô.
Bởi ngay từ khi mới năm tuổi, sau khi bị đưa vào cánh cổng nhà họ Nhiếp thì cô đã biết, người đàn ông cao cao tại thượng ấy, dù có thế nào thì……. cô cũng khó lòng kháng cự nổi.
Warning từ editor:
Đây là một bộ trâu già gặm cỏ non chính hiệu, nam chính đã có con trai, từng trải và trưởng thành rất nhiều. Bạn nào gu sạch song sử thì đừng nhảy hố nhé. (Bộ này edior làm chủ yếu là vì nam chính hợp gu tuii 100% thôi đóoo, ai cùng gu nhảy cùng tui cho vui nhaaa)

Hà Dục
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Niên hạ , Cường thủ hào đoạt , Ngôi thứ nhất , Mỹ công
Giới thiệu
Thiếu niên người Miêu ấy đã bảo rằng cậu không hề hạ cổ.
Trong vô số đêm trằn trọc như có sâu bọ gặm nhấm, tôi buộc phải thừa nhận một điều: hình như tôi đã yêu Thẩm Kiến Thanh, cậu thiếu niên người Miêu lạnh lùng, tuấn mỹ kia.
——
Tất cả bất hạnh bắt đầu từ chuyến du lịch tự lái đó.
Giữa đám đông tấp nập trong thôn người Miêu, tôi thoáng thấy một góc áo trường bào xanh lam[1] bay ngang qua — đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Kiến Thanh. Cậu thiếu niên lạnh lùng như rắn độc ẩn trong góc tối, ánh mắt tham lam khiến tôi không khỏi lạnh sống lưng.
Lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể rời khỏi thôn Miêu này được nữa.
Cả đời tôi, tôi đã thấy cổ trùng của Thẩm Kiến Thanh ba lần.
Lần đầu tiên là khi tôi chỉ vào chén cổ dưới cửa sổ của nhà treo[2], cười hỏi hắn:
“Thẩm Kiến Thanh, trong này là cổ của cậu à?”
Cả người thiếu niên người Miêu đứng trong bóng tối ẩm thấp, trang sức bạc trên người cậu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo:
“Lý Ngộ Trạch, tôi không hạ cổ.”
——
Lần thứ hai là lúc tôi bị giam cầm trong vòng tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, khóe mắt tôi liếc thấy chiếc chén cổ đen như mực. Tôi hỏi:
“Thẩm Kiến Thanh, cậu có hạ cổ không?”
Thiếu niên kề vào bên tai tôi, giọng nói ẩm ướt, dính dính:
“Lý Ngộ Trạch, em sẽ không hạ cổ đâu.”
——
Lần thứ ba, đó là một thời gian dài sau đó. Tôi run rẩy hai tay, từ từ mở chén cổ ra…
Vừa đẹp vừa điên chiếm hữu cao công (Thẩm Kiến Thanh) x tỉnh táo, hiền hoà, quật cường thụ (Lý Ngộ Trạch)
* Cảnh báo ngôi kể thứ nhất*
* Cảnh báo có tình tiết cưỡng ép tình cảm*
* Tất cả các thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện, hoàn toàn hư cấu, xin đừng áp dụng vào thực tế *

Phàm Phạm-er
Tên truyện: Thực tập sinh pháp y
Tác giả: Phàm Phạm-er
Editor: Chan
Nguồn Raw: Tấn Giang
Thể loại: 1×1, tiểu thuyết gốc, tình yêu duy nhất, chủ thụ, hiện đại, trưởng thành, oan gia vui vẻ, phá án, nhẹ nhàng,….
Nhân vật chính: Đồng Tự (thụ lạnh lùng kiêu ngạo) × Lục Vọng (công ấm áp thích trêu chọc)
Giới thiệu
Giới thiệu thông thường
Đồng Tự là hoa khôi khoa Pháp y được công nhận của Đại học Y thành phố Nham Hải, với đôi mắt đẹp mê hồn khiến cả nam lẫn nữ đều say đắm. Người thích cậu ấy xếp hàng dài từ toà giảng đường đến tận cổng trường.
Lục Vọng là nam thần được công nhận của Đại học Y thành phố Nham Hải, ngoại hình điển trai, cao 1m87, tràn đầy hormone nam tính, khiến cả con gái lẫn con trai đều yêu thích.
Lục Vọng tự tin khoe cơ bắp trong ký túc xá.
Đồng Tự: Phòng gym đối diện trường đang tuyển trai bao đấy, anh có muốn thử không?
Lục Vọng cởi áo, khoe ngực trong nhà vệ sinh.
Đồng Tự: Trông anh giống thầy dạy môn giải phẫu mà chúng tôi giải phẫu tuần trước đấy.
Lục Vọng nghĩ Đồng Dự là một trai thẳng sắt thép chính hiệu, nhưng rồi lại phát hiện người con trai thẳng như thép ấy sau khi uống say thì bắt đầu làm nũng với mình, còn cởi áo, tóc ướt sũng cố tình quyến rũ mình.
Có người bẩm sinh đã cong mà không hề hay biết, vì thế Lục Vọng quyết định phải cố gắng thêm một chút.
Lục Vọng: “Cậu độc thân bao lâu rồi?”
Đồng Tự: “Từ khi sinh ra đến giờ.”
Lục Vọng: “Xin lỗi, đã để cậu đợi lâu rồi.
Giới thiệu nghiêm túc
Hai năm trước, một người dân ở thôn Hoàng Đào chết đuối, trên bụng có xăm một khuôn mặt người viền tròn. Hai năm sau, một vụ án giết người hàng loạt khác lại xuất hiện hình xăm giống hệt.
Đây là câu chuyện bắt đầu từ một vụ giết người hàng loạt, hai thực tập sinh pháp y Đồng Tự và Lục Vọng dần dần vạch trần bí ẩn đằng sau trong hành trình tìm kiếm sự thật.
Bị kẻ xấu nhắm tới, trở thành quân cờ trong tay người khác thực ra không đáng sợ, điều đáng sợ là khi bạn nhận ra thì đã rơi vào vực sâu rồi.
**
Một câu giới thiệu ngắn gọn: Sinh viên y bị cuốn vào một vụ án giết người kỳ bí.
Chủ đề chính: Trên con đường trưởng thành có nhiều hoang mang, nhưng chúng ta rồi sẽ tìm được phương hướng của chính mình.
Chan: Cùng hệ liệt với bộ Có người thầm mến pháp y Cố. (Theo thứ tự tác giả viết thì là: Có người thầm mến pháp y Cố phần 1 – Thực Tập sinh pháp Y – Có người thầm mến pháp Y Cố phần 2)

Thanh Tâm Tự Nhạc
Tô Tịch Vãn —— giả thiên kim bị ôm nhầm nhiều năm.
Khi thật thiên kim quay về, cô lập tức bị Tô gia đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
Nhưng không ai ngờ, Tô Tịch Vãn mới chính là thiếu nữ mất tích của Mộc gia —— một trong tứ đại hào môn kinh thành.
Từ kẻ bị vứt bỏ, cô đường hoàng trở về gia tộc chân chính, được cha mẹ ruột và anh trai sủng trong lòng bàn tay.
Những người họ hàng từng hờ hững, khi chứng kiến cô dùng huyền thuật và y thuật cứu người, từng bước vả mặt kẻ khinh thường, cuối cùng đều tâm phục khẩu phục, để cô trở thành đoàn sủng danh xứng với thực.
Cô bận rộn hết ngày này qua ngày khác —— vẽ bùa, trừ tà, cứu người, vả mặt.
Nhưng linh lực đạt được … lại không bằng việc chỉ đơn giản là ở bên cạnh vị hôn phu xa lạ kia.
Dạ Mặc Diễm.
Người ngoài đều biết Dạ Mặc Diễm lãnh ngạo quái gở.
Không hiểu vì sao tự dưng quanh thân lại xuất hiện thân ảnh một nữ nhân ...

1113701
Tên truyện: Mạnh Lưu Cảnh - Bốn mùa bình an.
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Vườn trường , Song hướng yêu thầm , 1v1, chậm nhiệt.
Văn án
Mạnh Lưu Cảnh chết trong một căn phòng tối tăm, nhưng khi mở mắt ra, cô lại nhận được một cơ hội tái sinh. Đổi lại, cô phải giúp nữ chính của thế giới này thoát khỏi số phận bi kịch trong nguyên tác. Mạnh Lưu Cảnh chấp nhận điều kiện này.
Lần đầu gặp Ngụy Thanh Chu, Mạnh Lưu Cảnh đã mở lời giúp đỡ, nhưng Ngụy Thanh Chu chỉ lạnh lùng đáp: "Lần sau không cần quan tâm đến chuyện của người khác."
Thế nhưng, từ ngày khai giảng, Mạnh Lưu Cảnh vẫn kiên trì ngồi cạnh Ngụy Thanh Chu. Dần dần, khoảng cách giữa hai người được thu hẹp. Mỗi khi nhắc lại câu nói lạnh lùng ngày ấy, Ngụy Thanh Chu chỉ mỉm cười: "Từ đó về sau, tớ chưa từng từ chối sự quan tâm của cậu."
Trong mắt người đời, Ngụy Thanh Chu không phải là một cô gái hạnh phúc. Từ nhỏ, cô đã bị cha ruột bỏ rơi, và từ khi vào trung học, cô liên tục bị người cha cùng con gái riêng của mình làm khó dễ.
Nhưng rồi, vào một ngày nào đó, mỗi khi Ngụy Thanh Chu gặp khó khăn, luôn có một người đứng ra che chở cho cô. Người ấy mang đến cho cô cảm giác an toàn, tình bạn chân thành, và một thế giới mới tràn đầy sức sống.
Ngụy Thanh Chu cảm kích, muốn nói lời cảm ơn. Nhưng Mạnh Lưu Cảnh chỉ cười: "Cảm ơn gì chứ, phiền phức quá!"
Thế là Ngụy Thanh Chu thay lời cảm ơn bằng một câu khác, viết đi viết lại nhiều lần trong cuốn sổ nhỏ:
"Mạnh Lưu Cảnh, cảm ơn vì đã làm cậu thấy phiền. Mạnh Lưu Cảnh, bốn mùa bình an."
[Cậu là nơi tớ đến, cũng là nơi trái tim tớ thuộc về]
Một câu chuyện ngọt ngào giữa cô gái mạnh mẽ, kiên cường Mạnh Lưu Cảnh và cô gái dịu dàng, yếu đuối Ngụy Thanh Chu.
Chú thích:
Song nữ chủ: Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật nữ chính.
Xuyên thư: Nhân vật chính xuyên qua vào một câu chuyện đã có sẵn.
Vườn trường trưởng thành: Bối cảnh chính là trường học và quá trình trưởng thành của nhân vật.
Ôn nhu cùng biệt nữu lẫn nhau yêu thầm: Tình cảm dịu dàng, ngọt ngào giữa hai nhân vật nữ.
Chậm nhiệt 1v1: Tình cảm phát triển chậm rãi, chỉ có một cặp đôi chính.

Kỉ Kinh
Tên truyện: Sậu lạc.
Tác giả: Kỉ Kinh.
Edit: Gió Bắc nhỏ.
Nguồn: Tấn Giang.
Số chương: 101.
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, tình cảm, HE, ngọt sủng, niên thượng 14 tuổi, chủ thụ, đô thị tình duyên, 1×1.
Cặp đôi: Vừa đẹp trai vừa gợi cảm thợ xăm con lai công x Quý công tử dịu dàng lịch thiệp thụ.
Văn án
Hạ Tuyên đã ngoài ba mươi. Hai năm lĩnh án tù xong, hắn tính sẽ sống một mình, tự do tự tại suốt quãng đời còn lại. Bản thân hắn cũng nghĩ mình chẳng để tâm đến ai hay cái gì, cho đến khi gặp cậu chàng đẹp trai nhà đối diện kia.
Lúc trẻ, Hạ Tuyên đã quen với việc làm mọi thứ theo ý mình. Và theo tuổi tác dần tăng, hắn cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu, chẳng hạn như việc thích Hướng Biên Đình.
Hướng Biên Đình xuất thân trong một gia đình danh giá, bản thân cậu cũng rất xuất sắc, cả về đạo đức lẫn học vấn. Cậu sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, nhưng vì muốn dành nhiều thời gian hơn cho bà ngoại hiện đang sống một mình ở miền Nam, nên cậu đã chọn đến thành phố nơi bà sinh sống để học đại học. Cậu không ở ký túc, mà ở ngoài, ngày đầu chuyển đến đã gặp anh hàng xóm đứng trên ban công đối diện.
Đối phương thực sự rất đẹp trai, nhưng có hơi lạnh lùng, đồng thời còn là một thợ xăm bậc thầy, có vẻ rất nghệ sĩ. Cứ hàng ngày tiếp xúc với nhau, họ dần thân thiết hơn, rồi dần dà, Hướng Biên Đình nảy sinh tình cảm khác thường với anh hàng xóm này.
Bộ truyện được viết với phong cách tinh tế và ngọt ngào, kể về câu chuyện của hai người ở độ tuổi khác nhau, tính cách rất khác nhau, nhưng lại bị thu hút bởi sự quyến rũ trong tính cách của nhau. Chủ đề chính của câu chuyện là tình yêu, nhưng hai nhân vật chính có sự khác biệt rất lớn về tuổi tác và kinh nghiệm sống.
Một người được chiều chuộng từ nhỏ, tính tình hiền lành cởi mở, người kia xa cách và thờ ơ; tưởng chừng như không hề phù hợp, nhưng thực tế là tâm hồn họ lại đang thu hút lẫn nhau. Tình yêu thực sự có thể vượt qua mọi thứ.
Tác giả rà mìn:
1/ Cặp này niên thượng, lệch nhau 14 tuổi.
2/ Đây chính là câu chuyện của Hạ Tuyên và bạn học Hướng, từng xuất hiện trong bộ Đính hôn với bạn học.
Tóm tắt ngắn gọn: Vừa gặp đã yêu

Phù Thuyết
Tác phẩm: Bệnh thê
Tác giả: Phù Thuyết
Số chương: 111
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêu
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Tag: Đô thị tình duyên Yêu sâu sắc Thiên chi kiêu tử Trọng sinh
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phong Hân, Thương Tòng Thư
Văn án
Phong Hân thật sự mệt mỏi. Hai mươi năm trước, bạn gái cô vì chuyện ngoài ý muốn não bộ bị thương tồn, tỉnh lại thì tinh thần không giống như người bình thường.
Cô còn nhớ rõ ánh mắt từng sáng rực như nữ thần của Thương Tòng Thư, vậy mà giờ lại biến thành ánh mắt ngốc nghếch, lúc nào cũng lảm nhảm, ầm ĩ, không có năng lực tự điều khiển hành vi của bản thân.
Giờ đây, Phong Hân đã bước qua tuổi 40, đối mặt với lão bà nổi điên thường xuyên cô đã sớm chất lặng, cô hẳn nên vứt bỏ Thương Tòng Thư từ 20 năm trước thì có lẽ bản thân không phải chịu khổ nửa đời người.
Một đêm tỉnh dậy, Phong Hân trờ về 20 năm trước, trước ngày Thương Tòng Thư bị bệnh tâm thần.
Mẹ Thương cực kỳ bi thương: " Chuyện phát sinh ngoài ý muốn, nếu là người bình thường thì sẽ không chấp nhận được loại chuyện này, chỉ cần con nói một câu không cần Thư Thư, ta cùng ba con bé lập tức mang người đi."
Hình ảnh cô gái ngây ngốc thuở ấy như hiện về nguyên vẹn trước mắt. Phong Hân bị Thương Tông Thư ôm chặt, trong miệng kẻ ngốc này lải nhải cái gì cô cũng không biết rõ nên lắc đầu nàng liền khóc nháo. Phong Hân nhìn một lúc liền chua xót, trái tim lại bị nhói lên một chút.
Lại một lần nữa, cô vẫn tiếp tục ở bên cạnh Thương Tòng Thư.
Chẳng sợ vì chiếu cố, chăm sóc nàng mà khiến bản thận tiều tụy, hàng đêm mất ngủ, tra tấn cô đến sức cùng lực kiết, chung quy cô vẫn không thể sống thiếu nàng được.
Phong Hân: "Dì, con muốn cô ấy."
Tóm lại một câu: Ta muốn nàng.
P/s: Mình đăng lên đây để lưu giữ thoi tiện vừa đọc vừa edit nên câu từ có thể hơi lủng củng, nếu đọc thì thông cảm dùm mình nhé.

Trà Bất Túy
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết 🕊️, Niên hạ, Vườn trường, Chủ thụ, 1v1, Chữa lành, Câu hệ, Mỹ thụ
Giới thiệu:
Tại đại học Thanh Hoa.
Đạm Mạch - mỹ nhân lạnh lùng của khoa Điêu khắc, nổi danh là kẻ vô tâm vô tình, giỏi đùa giỡn nhân tâm mà chẳng hề vương vấn.
Hễ nam sinh nào nhận lời làm mẫu cho anh, bất kể thẳng hay cong, đều không trụ nổi quá ba tháng là lại tuyên bố "cong", nhưng Đạm Mạch chẳng bao giờ đón nhận ai, thậm chí còn đoạn tuyệt mọi liên hệ.
Mọi người đều nói, cứ đà này, e rằng soái ca của Thanh Đại sẽ đều gặp tai ương cả.
May thay, hotboy Cảnh Hạo lại nổi tiếng là trai thẳng sắt thép, không ham sắc đẹp, có lẽ là người sống sót duy nhất.
Vậy mà, ngay hôm sau, tại khu nhà Nghệ thuật, có người trông thấy Cảnh Hạo cầm báo cáo kiểm tra sức khỏe, gõ cửa phòng Đạm Mạch.
"Chào anh, em đến nhận lời làm mẫu đây."
---
Cảnh Hạo quen biết Đạm Mạch từ thuở nhỏ. Cậu không thể tin nổi, cũng không muốn mặc kệ Đạm Mạch lún sâu vào đủ loại "tin tức hồng phấn của nam giới". Vì thế, cậu quyết định đi làm mẫu cho Đạm Mạch, dù sao thì cậu thẳng băng, với Đạm Mạch cũng chỉ là tình bạn đơn thuần.
Nhưng sau này, cậu mới vỡ lẽ mình đã sai.
Để hoàn thành tác phẩm, Đạm Mạch dùng mắt thưởng lãm, dùng ngón tay từng tấc một đo đạc và cảm thụ từng thớ cơ, cốt để hoàn thành bức điêu khắc hoàn mỹ nhất.
Cảnh Hạo: "Anh đối với người khác cũng vậy sao?"
Đạm Mạch: "Em bận tâm lắm à?"
___
Kể từ khi Cảnh Hạo trở thành người mẫu của Đạm Mạch, những đoạn đối thoại như vậy đã diễn ra không biết bao nhiêu lần.
Thuở ban đầu, Cảnh Hạo chỉ đáp:
"Không mà, em bận tâm gì chứ."
Sau này, cậu chỉ còn sự im lặng, khóe môi căng thẳng, ánh mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Đạm Mạch mà nói:
"Vâng, em bận tâm."
Cuối cùng, Đạm Mạch bị Cảnh Hạo nồng nặc mùi rượu, dùng thủ đoạn mạnh mẽ ấn chặt vào ván cửa.
"Anh ơi, nói cho em biết thằng đàn ông đó là ai?"
"Em khó chịu quá đi mất."
"Tại sao anh lại đi tìm người khác... là em không tốt sao?"
___
Cảnh Hạo vốn trầm ổn, mọi chuyện đều thản nhiên, vậy mà giờ lại biến thành một chú chó dữ cố chấp và điên cuồng. Đạm Mạch bị siết chặt yết hầu như một con mồi, chiếc răng nanh sắc nhọn của thiếu niên bất cứ lúc nào cũng có thể cắn đứt cổ anh.
Thế nhưng, anh lại mang theo nụ cười, vòng tay ôm chặt lấy cậu.
"Được rồi, anh chỉ như vậy đối với em thôi."
Nhìn vào gương, Đạm Mạch thấy trong mắt mình tràn đầy vẻ tùy ý và sung sướng sau khi mọi việc đã thành hiện thực.
___
Thông tin bổ sung:
1. 1V1 song C song mối tình đầu, thụ không từng để ý nam sinh khác.
2. Công niên hạ như một chú chó lớn dũng mãnh vì tình yêu X Thụ là băng mỹ nhân bề ngoài phong lưu nhưng thực chất lại là kẻ thích giăng bẫy.
3. Song hướng yêu thầm, công kìm nén lâu thì bùng nổ, thụ thì càng câu dẫn càng khoái trá.
4. Công tính cách chó nhiều hơn, hậu kỳ mang chút điên cuồng (chủ yếu ở một vài phương diện), thụ là đại mỹ nhân nhiều tâm cơ, nắm quyền chủ động dẫn dắt cuộc tình.
Tag: Niên hạ (2 tuổi), yêu sâu sắc, ngọt văn, vườn trường, chữa lành, câu dẫn.
Góc nhìn nhân vật chính: Đạm Mạch tương tác với Cảnh Hạo (chủ thụ).
Tóm tắt một câu: Giáo thảo bị mỹ nhân hồ ly mê hoặc.
Ý nghĩa: Tình yêu là dũng khí chiến thắng mọi khó khăn.

Lục Gia Tiên Tống
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Niên thượng, Đô thị tình duyên, Phương Tây, Cường thủ hào đoạt, 1v1, Thị giác nữ chủ, Điên phê, Chiếm hữu dục, Tu la tràng, Cố chấp, Cha hệ, Cấm dục
Văn Án:
Kẻ háo sắc x Daddy cấm dục
“They say all good boys go to heaven,
But bad boys bring heaven to you.”
(Người ta nói, trai ngoan thì lên thiên đường,
Còn trai hư… sẽ mang thiên đường đến cho em.)
01.
Lần đầu tiên Lawrence gặp Thẩm Úc Đường là ở một tòa lâu đài cổ trên núi ở Florence, trong buổi dạ tiệc giới thượng lưu do chính anh tổ chức.
Cô gái phương Đông xinh đẹp ấy dù khoác lên người chiếc váy dạ hội lỗi mốt vẫn dễ dàng thu hút toàn bộ ánh nhìn – kể cả của người anh trai kiêu ngạo đến mức khinh đời của anh.
Những kiểu con gái thế này anh thấy nhiều rồi — trẻ trung, xinh đẹp, dã tâm bừng bừng, muốn dựa vào điều kiện ngoại hình vượt trội để leo lên cao, giành lấy thứ mình muốn.
Cô ta, hẳn cũng chẳng khác gì.
Nhưng anh không thể không thừa nhận, sắc đẹp của Thẩm Úc Đường đủ để khiến người anh trai kén chọn kia mất hồn mất vía.
Anh lạnh lùng dõi theo cô ta khéo léo quanh quẩn bên cạnh anh mình, thầm đếm ngược thời gian đến lúc cô bị đá.
— Đó là sự kiêu ngạo đến từ một kẻ luôn đứng ở vị trí trên cao.
02.
Lần đầu tiên Lawrence thật sự rung động trước Thẩm Úc Đường là ở một con hẻm nhỏ lúc nửa đêm tại Rome.
Cô đi giày cao gót nhọn hoắt, vạt váy tung bay trong gió, bị hai tên lưu manh Ý gầy nhẳng chặn ép vào tường.
Anh ngồi trong chiếc xe thể thao chói loá, lạnh lùng quan sát mọi thứ, trong lòng lại thấy bực bội một cách kỳ lạ.
Nhưng ngay khi anh định đẩy cửa xe bước ra giúp cô —
Anh thấy cô cúi người tháo dây buộc cổ chân, ném đôi giày cao gót đi, chân trần tung cú đấm gọn ghẽ.
Từng cú đánh đều nặng nề, chuẩn xác, đánh cho hai tên kia gục xuống như bao cát.
Sau này anh mới biết, đóa hồng phương Đông lạnh lùng đầy gai ấy đã học đấm bốc suốt năm năm.
03.
Lawrence biết rất rõ anh không nên đến gần Thẩm Úc Đường.
Cô là điều cấm kỵ mà anh không được phép chạm vào.
Nhưng càng là cấm kỵ, lại càng khiến người ta không thể dứt ra.
Rồi đến một ngày, anh cũng rơi xuống trần tục — yêu bạn gái của anh trai mình, và dùng mọi cách để đưa cô về bên cạnh anh.
Thậm chí phát điên đến mức chặn xe cô giữa đường, nhốt cô lại trong chiếc xe tối tăm chật chội.
Động tác cứng rắn, không cho phép cô phản kháng, vòng tay siết chặt đến tàn nhẫn, nhưng lời nói lại cúi mình hạ giọng, van nài cô hãy chia cho anh một chút, dù chỉ là một chút tình yêu vụn vặt.
Người đàn ông nắm trong tay đế chế thương mại khổng lồ, luôn được xem là ngọn băng sơn không thể chạm tới trong mắt người đời, cũng vì cô mà cam tâm cúi đầu.
Anh chính là như thế — hèn hạ, không từ thủ đoạn.
“Thật đáng thương, một người như ngài Lawrence chỉ biết dựa vào vẻ ngoài và vài thiên phú nổi bật để mong giữ chân một người con gái.”
*
Vì một vài lý do, Thẩm Úc Đường luôn có định kiến với những người đàn ông giàu có và điển trai.
Cô không tin vào những lời đường mật mà họ nói — đặc biệt là đàn ông Ý.
Tiếp cận họ, chẳng qua chỉ là vì mục đích lợi dụng.
Lợi dụng tiền bạc, quan hệ và địa vị mà họ có.
Vì vậy sau này, khi đạt được mục tiêu, Thẩm Úc Đường không do dự chia tay với chàng quý công tử định cưới mình, thu dọn hành lý chuẩn bị về nước.
Thế nhưng, ngay trên đường đến nhà hắn ta —
Cô lại bị em trai của hắn ta bắt cóc lên xe.
Anh ta không nói không rằng mà cưỡng ép hôn cô, ngọn lửa ghen tuông thiêu rụi đôi mắt xám xanh tuyệt đẹp ấy.
Anh ta gần như đã phát điên.
“Lúc hắn ta hôn em, em cũng run rẩy như thế này sao?” Anh ta hỏi.
Cô bừng tỉnh giữa cơn hỗn loạn, tát cho anh ta một cái thật mạnh.
Và rồi…
Anh ta có vẻ… càng điên hơn nữa.
Anh là kẻ đứng trên đỉnh cao, tưởng như rực rỡ hoàn hảo,
Nhưng chỉ mình cô biết — anh đã phát điên từ lâu.
Thế mà chỉ cần một câu “em yêu anh”, anh lại như được sống lại.
“Kiêu ngạo khiến người khác không thể yêu tôi,
Còn định kiến khiến tôi không thể yêu người khác.”
Ghi chú nhỏ:
1. Nam chính là con lai Trung – Ý, cao 1m92, lớn hơn nữ chính 7 tuổi, chênh lệch chiều cao 25cm.
2. Nam chính tâm thân đều sạch sẽ, không có bạn gái cũ hay vợ chưa cưới, tất cả “lần đầu” đều dành cho nữ chính (bao gồm cả… nắm tay). Nữ chính không sạch, sẽ trải qua mối tình khác (chi tiết không dài), sau khi chia tay mới đến nam chính.
3. Giai đoạn đầu: nam kiêu ngạo, nữ định kiến.
4. Lời dẫn mở đầu trích từ bài Heaven trong Fifty Shades of Grey.
Một câu tóm tắt: Daddy lai vừa tranh vừa giành – Anh ta yêu cô đến phát cuồng.
Thông điệp: Trời cao biển rộng – Sống phải tự do, yêu phải hết mình.

Cẩn Dư
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt ngào
GIỚI THIỆU:
Tập đoàn Ích Thuyền đăng thông báo muốn chọn một nữ minh tinh nổi tiếng làm người đại diện, tìm qua tìm lại trong ngành giải trí thì chỉ thấy Minh Kiều là thích hợp nhất.
Vào ngày ký kết hợp đồng, Dư Tẫn Thành ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế sô pha bằng da màu đen, trông vừa lạnh lùng mà tao nhã.
Anh gõ đầu ngón tay lên bản hợp đồng nằm trên bàn, giọng nói lạnh lùng: “Cô Minh, việc công là việc công, đừng để việc riêng làm xáo trộn, cũng đừng tư tưởng đến chuyện tôi sẽ có tình cảm với cô.”
Minh Kiểu mỉm cười, gật đầu: “Tôi biết rồi.”
–
Sau khi cô bắt đầu làm người đại diện.
Dư Tẫn Thành cảm thấy Minh Kiều luôn cố ý thu hút sự chú ý của mình.
Khi cô nở nụ cười, quá mức quyến rũ!
Khi cô vén tóc lên, quá đỗi đáng yêu!
Ngay cả mỗi bước đi uyển chuyển đều toát lên một sự quyến rũ mang theo vài phần lười biếng, như đang dụ hoặc anh.
Anh nhíu mày, lạnh lùng nhắc nhở: “Cô Minh, xin cô hãy kiềm chế bản thân.”
Minh Kiều: “…?”
***
Ba tháng sau
Khi Dư Tẫn Thành đang ôm mỹ nhân trong lòng, hôn đến mức không kiềm chế được,
Minh Kiều cong môi, nửa cười nửa không: “Ngài Dư, xin ngài kiềm chế một chút.”
***
Trong công ty rộ lên một tin đồn rằng Dư tổng xa cách và lạnh lùng gần đây luôn xuất hiện bên cạnh ngôi sao nữ Minh Kiều.
Không xách túi hộ thì tặng hoa, còn thường xuyên hỏi thăm sức khỏe, săn sóc từng li từng tí.
Mãi cho đến khi có người nhìn thấy Dư tổng cầm ly cà phê đứng trong gió lạnh đợi Minh Kiều quay phim, đợi tận cả tiếng đồng hồ.
Anh dịu dàng nở nụ cười, từng chút dỗ dành tiểu tổ tông, giọng nói trầm thấp đến mức có thể tan chảy thành nước, nói: “Bảo bối, em đừng quay phim nữa có được không? Anh nuôi em.”
Quần chúng ăn dưa: “ Đâu? Xa cách, lạnh lùng chỗ mẹ nào?”
Lời khuyên khi đọc:
Weibo: Jin Yu
1. Nữ chính hệ phật , yêu nhiều nhưng khi cần vẫn cứng rắn.
2. Nam chính giàu trí tưởng trở, muốn yêu đương đến điên, một tên ngốc, rất hư hỏng.
3. Ngọt văn, theo đuổi vợ sấp mặt. Nam chính và nữ chính không có nguyên mẫu, không có nguyên mẫu, không có nguyên mẫu, điều quan trọng nhắc lại ba lần, cảm ơn mọi người.
4. Trong truyện “Hôn nồng nhiệt 40 độ “, Mình Kiều và Dư Tẫn Thành sẽ góp mặt trong chương 5.
5. LƯU Ý ĐẶC BIỆT: Toàn văn là hư cấu, bất kỳ điểm tương đồng nào về tên người , địa điểm và công ty hoàn toàn là ngẫu nhiên, xin đừng coi đó thực tế ~~
6. Từ chối đề cập đến tiểu thuyết, phim điện ảnh, phim truyền hình và các tác phẩm khác trong khu vực bình luận của tôi, xin hãy tôn trọng lẫn nhau, cảm ơn ~
Nội dung tag: Đô thị tình yêu, con cưng của trời, giới giải trí, ngọt ngào văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Minh Kiều, Dư Tẫn Thành ┃ Nhân vật phụ: ┃ Cái khác:
Một câu giới thiệu: Người đàn ông độc thân với chủ nghĩa: Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tây Tử Nhất Tiếu
Hôn sắc mê người
Tác giả: Tây Tử Nhất Tiếu
Thể loại: ngôn tình hiện đại, ngọt ngào, cưới trước yêu sau, tình yêu duy nhất, HE
Số chương: 38 chương
Edit: Cún, Carrot – Beta: Cún
GIỚI THIỆU:
Từ nhỏ, Đồng Uyển Thư đã có một vị hôn phu.
Đối với cô vị hôn phu này vô cùng xa lạ.
Cô chỉ biết Tạ Quyến Hòa là con trai út của gia chủ nhà họ Tạ ở Lê Hải, là một nhân vật lớn có quyền có thế, có gốc ở Hải Thành.
Hắn không phải người dễ gần, cứng ngắc và lạnh lùng, quả đoán, mạnh mẽ, lại nhạt nhẽo, giống như một cỗ máy tình cảm.
Từ lâu đã nghe nói, hắn còn định từ hôn và không còn hứng thú với cô nữa.
Vì nể mặt Tạ lão phu nhân, hắn buộc phải đồng ý mối hôn sự này.
Đối mặt với sự trêu chọc của bạn bè, một người cứng rắn, quyết đoán như sắt thép, không hiểu lãng mạn như Tạ Quyến Hòa, nói rằng cô vốn mảnh mai, quý phái, e là không chịu nổi.
Đồng Uyển Thư mỉm cười lấy lệ, không mấy hứng thú.
Cuộc hôn nhân như thế cô không hy vọng sẽ nảy sinh tình cảm.
Tuy nhiên, khi lòng bàn tay ấm áp với lớp chai mỏng nắm lấy tay cô, và hai cảm giác hoàn toàn khác biệt giữa sự trắng trẻo và mềm mại cùng cổ tay rắn chắc chạm vào nhau, cô thấy an tâm lạ thường mặc dù rất sợ hãi.
Sau đó, Đồng Uyển Thư âm thầm lên kế hoạch ly hôn và nhờ một người quen giúp đỡ.
Người quen hỏi nguyên nhân.
Đồng Uyển Thư mượn cớ “vợ chồng bất hòa” và kết quả lại thành —— Đời sống vợ chồng không hòa hợp.
Trùng hợp là bị Tạ Quyến Hòa nhìn thấy.
Sự kiềm chế và nhẫn nại, ôn nhu cả đời này của hắn đều dành hết cho người vợ mới cưới này.
Chỉ sợ bản thân quá vô độ, khiến cho người vợ mới cưới không chịu nổi.
Mỗi tối anh đều vô cùng cẩn thận.
Người vợ anh mới cưới lại muốn ly hôn, còn dùng cái lý do không đâu vào đâu!
Sau đó , Tạ Quyến Hòa ôm lấy cô vợ bị anh bắt nạt, giọng khàn đặc mà hỏi cô, “Bây giờ, đã hòa hợp chưa?”
Ưm——
Vẫn luôn hài hòa, quá hài hòa luôn.
Người đàn ông lại hỏi, “Em yêu, còn muốn ly hôn nữa không?”
Đồng Uyển Thư rên rỉ —— không ly hôn được nữa rồi.
Phương pháp nhập liệu tệ quá——
[Hướng dẫn đọc truyện]:
1. Tổng tài phát điên vì vợ × Bông hoa yêu kiều được cưng chiều
2. Tình yêu bắt đầu bằng một hôn ước || Nam chính vừa nhìn đã yêu ||
Nhân vật chính: Đồng Uyển Thư × Tạ Quyến Hòa
Giới thiệu tóm tắt: Người cầm quyền cao quý và bảo thủ × Bông hoa yêu kiều được cưng chiều
Thông điệp: Hãy là phiên bản tốt nhất của chính mình.

Cam Vỏ Latte
🌧️ Trầm mặc
Tác giả: Cam Vỏ Latte
Thể loại: Đam mỹ hiện đại – phá án – ngọt ngào
Tình trạng: Đã hoàn thành
📖 Giới thiệu tác phẩm
Ngày Trần Nham được điều về phân cục Tân Hồ, anh đã gặp ngay một vụ bắt cóc, cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy Hà Dung Trần trong xe cấp cứu.
“Tôi chỉ là người báo án thôi, tôi vô tội.”
Phó đội trưởng Trần lạnh lùng đáp lại:
“Cậu là người bị tình nghi.”
Sau này…
Vị phó đội trưởng ấy lại yêu cầu Hà Dung Trần đăng ký vân tay vào khóa mật mã nhà mình, và còn đưa ra lời mời sống chung.
Đây là một câu chuyện nhỏ, đan xen giữa tình yêu và phá án, nhẹ nhàng mà ấm áp — một chiếc “bánh ngọt” giữa những vụ án căng thẳng.
Nhân vật chính:
Công: Trần Nham (cảnh sát hình sự, điềm tĩnh, lạnh ngoài nóng trong)
Thụ: Hà Dung Trần (bình tĩnh, lý trí, trầm lặng nhưng sâu sắc)
Bối cảnh: Thành phố giả tưởng hiện đại.
Kết thúc: Hoàn toàn hạnh phúc (HE).
Tình cảm: Song phương chủ động, ấm áp, dễ thương, hài hước nhẹ.
🌟 Ghi chú tác giả
Một câu chuyện “vừa phá án vừa tán tỉnh”, giữa hai người đàn ông trưởng thành — trầm tĩnh, thông minh, nhưng lại không thể giấu được trái tim mềm yếu trước đối phương.