Trang 8 / 563 · Tổng 6754 truyện

Thi Vô Trà
Tác phẩm: Niên Thiếu Vô Danh
Tác giả: Thi Vô Trà
Số chương: 105
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Giới giải trí, Thanh xuân vườn trường, Gương vỡ lại lành
Editor: Sophie
Nhân vật chính: Phí Bạc Lâm x Ôn Phục
Nhân vật phụ: Tạ Nhất Ninh x Tô Hạo Nhiên
Tóm tắt giới thiệu:
Cánh chim có rời bỏ bầu trời không?
Thông điệp:
Học cách trưởng thành.
Giới thiệu
Chuyến lưu diễn đầu tiên trong đời của Ôn Phục sắp tổ chức nhưng vì chưa đủ nổi tiếng nên không tìm được nhà tài trợ.
Đúng lúc cả đội đang đứng ngồi không yên, một ông lớn trong giới truyền thông bất ngờ ra tay, mang đến khoản đầu tư cả chục triệu như từ trên trời rơi xuống.
Cuối buổi concert trên màn hình lớn bất ngờ chiếu lại một đoạn video, chính là thước phim đã đưa tên tuổi Ôn Phục nổi tiếng khắp mạng xã hội vài năm trước.
Trong video cậu mặc chiếc áo len cũ màu nhạt, đội mũ lưỡi trai sụp xuống. Ngồi tựa bên khung cửa sổ trong buổi chiều xanh thẫm, cậu khe khẽ gảy đàn. Nửa khuôn mặt gầy gò thấp thoáng trong ánh sáng, vừa cô độc vừa đẹp đến nao lòng.
Nhưng ít ai biết rằng vẫn còn một bản cũ hơn.
Hình ảnh mờ nhòe lưu lại dáng vẻ của Ôn Phục tám năm về trước.
Khi ấy cậu ngồi trong căn phòng trọ đơn sơ, gương mặt còn non nớt, ngũ quan chưa thực sự nổi bật nhưng đôi mắt lại toả sáng rực rỡ chất chứa ý cười.
Ôm trong tay cây đàn guitar cũ kỹ, cậu khe khẽ đàn lại bản nhạc cũ, nhìn thẳng vào ống kính như đang kể một câu chuyện bằng âm nhạc.
Còn người cầm máy năm đó chính là Phí Bạc Lâm, người sáng lập Công ty truyền thông Tư Phục, cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho concert lần này.
Ôn Phục ngày ấy chỉ là một đứa trẻ mồ côi lang bạt, còn Phí Bạc Lâm cũng chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng. Suốt những năm tháng đó, cả hai sưởi ấm cho nhau bằng thứ tình cảm dịu dàng và chân thành nhất.
Chỉ hẹn gặp lại ở đỉnh cao rực rỡ, đâu biết phải xa nhau đến ngần ấy năm trời.
Công tử điềm tĩnh, thâm sâu x Cậu bé khờ khạo, kiệm lời.
Review & Spoil
Điều khiến mình chú ý vào truyện này ngay cái nhìn đầu tiên là tag chữa lành. Và thực sự từng mảnh ghép, từng cảm xúc và từng mối quan hệ trong Tuổi trẻ vô danh đã không hề khiến mình thất vọng.
Truyện này không có hào quang nhân vật chính quá mạnh mẽ. Cả công và thụ đều phải trải qua quãng thời gian khó khăn để đạt được ước mơ, để có thể đến với nhau và sẻ chia cho đối phương những gì trọn vẹn nhất mà mình có.
Hai người đều có tuổi thơ và quãng thời gian trưởng thành khó khăn chật vật. Phí Bạc Lâm (công) mất mẹ từ lúc học lớp 10, cha thì ngoại tình từ lâu và đã có gia đình mới từ lúc anh còn nhỏ. Cuộc sống thiếu thốn, không điểm tựa nhưng không vì thế mà bào mòn ý chí và tâm hồn thiện lương của anh.
Mặc dù sống một mình nhưng bên cạnh anh vẫn còn dì Ngô, người dì hàng xóm hết lòng giúp đỡ, bạn bè xung quanh luôn khen ngợi và chia sẻ. Có lẽ nhờ vậy mà Phí Bạc Lâm đủ bao dung và yêu thương để che chở và sưởi ấm cho Ôn Phục (thụ).
Ôn Phục không được may mắn như Phí Bạc Lâm. Gia đình vốn chẳng hạnh phúc, cha mẹ lấy nhau không phải vì tình yêu, mẹ cậu mất sớm, trước lúc đi bà chỉ dặn: "Phải học cho thật giỏi, nhất định phải học thật giỏi. Học là con đường duy nhất để thoát khỏi nơi này. Con phải đi đến một nơi rộng lớn hơn để cất tiếng hát, đã đi được thì đừng bao giờ quay trở lại."
Và cậu đã làm đúng theo ý bà hay số phận đã sắp đặt đúng theo lời bà từng căn dặn. Cậu lạc khỏi nhà, lạc trên con đường vô danh, lạc giữa những tháng ngày chẳng nhìn thấy tương lai.
Và đó cũng là điểm bắt đầu cho khoảng thời gian bên nhau của hai người. Một người như tìm được bến đỗ, tìm được "nhà". Một người có 10 đồng thì dành trọn cho em 10 đồng, nuông chiều nhưng vẫn uốn nắn em nên người.
Đương nhiên truyện tag gương vỡ lại lành nên vẫn phải có những tình tiết chia xa và gặp lại. Nhưng điều mình thích là cách tác giả lồng ghép duyên phận, nhân quả, những lựa chọn và cái giá phải trả. Người còn thương sẽ quay về, quả đắng cũng là quả và ai cũng phải tự hoàn thành bài học của chính mình, bất kể là tốt hay xấu, vô tình hay cố ý.
Nói đây là một hành trình tình yêu ngọt ngào thì không hẳn. Với mình "Tuổi trẻ vô danh" là một ngôi nhà nơi có tình yêu, tình bạn và tình thân. Có những lúc phải rơi nước mắt vì số phận quá nghiệt ngã, nhưng cũng có vô số phân cảnh phải bật cười vì cảm xúc cạn lời của Phí Bạc Lâm, hành động ngố ngố iu iu của mèo con Ôn Phục...
Điểm sáng của truyện chính là hành trình, không phải đích đến. Một cảm xúc rất khác với những lần đọc truyện trước đây của mình. Khi đọc Tuổi trẻ vô danh mình tận hưởng quá trình họ trưởng thành, họ chăm sóc lẫn nhau, cưng chiều nhau chứ không phải hồi hộp đợi xem bao giờ gương vỡ mới lành.
Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện chua chua ngọt ngọt, với anh công yêu chiều, dành hết tất cả cho em, một bé thụ ngoan ngoãn với mình anh, kiệm lời nhưng thẳng thắn thì bộ truyện này dành cho bạn.
Và biết đâu, trong hành trình của họ, bạn sẽ tìm thấy một phần tuổi trẻ của chính mình.
Có câu hỏi nào thì mọi người có thể để lại dưới bình luận, mình sẽ cố gắng trả lời nhé!
Đôi lời từ Editor: Mình xin phép giải oan cho Ôn Phục một xíu nha. Ôn Phục thực ra là một em ngoan ngoãn và lương thiện. Em bé không bị rối loạn ngôn ngữ mà em chỉ kiệm lời và còn hơi khờ dại thôi. Trong quá trình edit đôi khi mình sẽ thấy hơi cụt lủn trong câu chữ, mình sẽ thay vài từ cho mềm hoặc sát cảm xúc hơn.
Trong các cuộc trò chuyện với Phí Bạc Lâm hay người lớn tuổi, đoạn nào có thể thêm các từ đệm như ạ, dạ, anh ơi, chị ơi, dì ơi thì mình sẽ thêm nhé. Em khờ dại nhưng không phải là không biết trò chuyện, càng không hỗn với mọi người thân của mình.
Bên cạnh đó, quy tắc edit của mình là cái gì chưa làm được thì vừa khóc vừa làm. Edit đến chương 10 thì mình nhận ra mình sẽ hoàn thiện truyện này nên mình phải làm cho xong trước khi bắt đầu những kế hoạch tiếp theo.
Quá trình edit mình rất gấp gáp, mình làm bất kể ngày đêm. Mình biết truyện vẫn còn nhiều thiếu sót, bản thân vẫn còn nhiều thứ phải hoàn thiện nên mình cũng đang cố gắng từng ngày. Mình rất biết ơn những tình cảm và góp ý chân thành từ mọi người.
Mình mong mọi người có thể đọc truyện trong tâm thế thư giãn và vui vẻ. Đó là món quà lớn nhất đối với mình. Và thực sự mình không mưu cầu nổi tiếng hay gì đâu. Tại vì sau truyện này có lẽ phải một thời gian dài nữa mình mới quay lại edit truyện. Biết đâu lúc đó mình sẽ có thể thay thế từ edit bằng từ dịch 😉
Một lần nữa, cảm ơn mọi người rất nhiều!

Chu Kính
Thể loại: HE, Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Hào môn thế gia, Thiên chi kiêu tử, Sạch.
VĂN ÁN:
Sau khi kết hôn ba tháng, Diệp Thanh Lan và Chu Biệt Hạc vẫn kính trọng nhau như khách.
Trên thương trường, thủ đoạn của Chu Biệt Hạc sắc bén, nhưng con người lại ôn hòa, tâm tư quả thật khó đoán, cưới cô, cũng chỉ là thuận theo ý bề trên.
Diệp Thanh Lan cảm thấy, cứ như vậy “nước giếng không phạm nước sông”, cô rất yên tâm.
Mãi cho đến một ngày, khi rời khỏi bàn rượu, cô nhận được cuộc gọi từ bạn trai cũ, vừa quay đầu lại đã đâm vào vòng tay rộng rãi, cao ráo của một người đàn ông.
Nhiệt độ cơ thể quen thuộc khiến cô theo bản năng lùi lại, nhưng lại bị ai đó ôn hòa mà mạnh mẽ giữ chặt vòng eo.
“Em định đi tìm anh ta sao?” Chu Biệt Hạc cúi đầu xuống, động tác vuốt ve cằm cô vẫn dịu dàng như thường, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo, “Thanh Lan, anh vẫn chưa chết đâu.”
–
Ban đầu, Chu Biệt Hạc cho rằng đó chỉ là một lần rung động nhỏ bé, không đáng kể trong cuộc đời mình.
Về sau, cô vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của anh——
Duyên phận chưa kết thúc, phải trả lại trong mơ.
“Gió xuân ưu ái tôi, quấn quýt bi thương.”
Tiểu thư lạnh nhạt thuần khiết × Người nắm quyền lực dịu dàng nhưng bụng dạ thâm sâu.
Cưới trước yêu sau | Truyện ngọt đời thường
Song C | Nữ chính thời đại học từng có một mối tình cũ (chính là bạn trai cũ được nhắc trong phần văn án).

Khúc Triều
Trùm tài chính khét tiếng ở Hồng Kông – Ứng Đạc, xưa nay nổi danh là kẻ tâm ngoan thủ lạt, ngoài miệng từ bi nhưng trong lòng như rắn độc.
Một cô gái câm có nhan sắc xuất chúng lại được anh ta đặc biệt ưu ái.
Đường Quán Kỳ tuy không thể nói, nhưng thông minh, dịu dàng và luôn ngoan ngoãn nghe lời.
Ứng Đạc vốn hiếm khi buông lỏng cảnh giác với người khác, nhưng với cô, quyền lực, tiền bạc, những biệt thự xa hoa… anh ta đều mặc cô muốn lấy gì thì lấy.
Thế nhưng, cô chưa bao giờ tham lam vật ngoài thân — thứ cô muốn, chỉ là chính con người anh ta.
—
Cho đến khi hôn lễ sắp diễn ra, Đường Quán Kỳ lại cầm tiền bỏ trốn.
Ứng Đạc mới nhận ra, từ đầu tới cuối, cô đều lừa dối anh ta. Đường Quán Kỳ chưa từng có chút tình cảm nào, tiếp cận anh ta chỉ vì tiền.
Kẻ lọc lõi, gian xảo và tàn nhẫn nhất trong giới tài chính lại bị một người phụ nữ đùa giỡn đến mức quay cuồng.
Anh ta chặn được cô ở một tiểu quốc châu Âu, Đường Quán Kỳ cứ ngỡ anh sẽ khiến cô sống không bằng chết.
Nhưng anh ta chỉ “tách” một tiếng, bật chiếc bật lửa bằng đồng nguyên chất, đốt tấm vé máy bay của cô. Ánh lửa rực cháy phản chiếu trong đôi mắt dài lạnh nhạt, những đường gân xanh trên tay anh ta căng chặt:
“Về nhà đi, anh coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Đường Quán Kỳ tưởng mình nghe nhầm...
Ứng Đạc chưa từng nghĩ, anh ta sẽ gục ngã trước một người phụ nữ.
Còn Đường Quán Kỳ thì ngã càng sâu hơn — từ ngày hôm đó, cô chìm xuống chiếc giường trải thảm nhung trong biệt thự của anh, rồi chẳng thể đứng dậy nổi...
Cặp đôi: Kẻ giả nhân giả nghĩa ẩn mình trong bóng tối × Đại mỹ nhân thâm sâu khó đoán
Thân phận: Chuyên gia phân tích tài chính × Trùm tư bản

Vạn Lỵ Tháp
Văn án:
Chênh lệch 7 tuổi/Cưới trước yêu sau/Nhà cũ bốc cháy (*)
Hồi còn nhỏ, Thi Họa được nhà họ Hạ ở Kinh Bắc nhận nuôi, cô ăn nhờ ở đậu, bị bắt nạt, bị trêu chọc, chỉ có thiếu gia nhỏ của nhà họ Hạ, Hạ Hành, bảo bọc cô.
Từ đó về sau, Hạ Hành có một cái đuôi nhỏ bám theo.
Thi Họa luôn nghĩ Hạ Hành yêu mình, mãi đến đêm trước ngày đính hôn, Hạ Hành ôm bạch nguyệt quang đang mắc bệnh nan y, nóng nảy nhìn cô: “Ông nội, Họa Họa thật sự chỉ là em gái của con thôi, đời này con sẽ không cưới ai ngoài Thanh Uyển!”
Đứng trước trò hề này, Thi Họa bật cười.
Nhưng ánh mắt của cô lướt qua Hạ Hành, nhìn về phía người đàn ông ngồi trên sofa cách đó không xa…đang hút xì gà.
Qua làn khói trắng, cô từ từ nhìn thấy góc mặt thâm trầm và tinh tế của anh.
Hạ Nghiên Đình —-— người con trai thứ chín của gia tộc, tự phụ, kiêu ngạo, ra tay tàn nhẫn, là người cầm quyền thật sự của nhà họ Hạ.
Nghe đồn anh lạnh lùng, cấm dục, đời sống cá nhân vẫn luôn là một ẩn số.
Cô gái nhỏ dũng cảm như hồ ly lém lỉnh, đi đến trước mặt người đàn ông, tủi thân mếu máo: “Chú Chín… A Hành lại bắt nạt con.”
Cả căn phòng im lặng như tờ.
Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về nơi đó, chỉ thấy người đàn ông bên này dập điếu xì gà, nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu khó dò.
Lâu thật lâu sau, anh vỗ vỗ đùi, “Đến đây, ngồi cùng chú Chín.”
2.
Mọi người đều nghĩ kế hoạch cậy thế Hạ Nghiên Đình của Thi Họa là phí công vô ích.
Mãi đến khi giới thượng lưu lan truyền tin đồn Hạ Nghiên Đình vung hàng trăm triệu để chế tác trang sức cao cấp, may đo váy cưới độc nhất vô nhị, thậm chí còn mua một lâu đài xa hoa tột độ.
Có người hỏi đến, người đàn ông này cũng hờ hững nói: “Chuẩn bị nhà tân hôn.”
Mà chấn động hơn nữa, nữ chính của đám cưới thế kỷ này…là Thi Họa.
Không ai biết, Hạ tiên sinh đã quen biết cô bé này từ hồi còn nhỏ, muốn chạm cũng không dám chạm, ngày đêm nhung nhớ… Cô là bé cưng mà anh giấu kín trong lòng suốt bao năm qua.
# Gả cho chú Chín
# Sau khi bị từ hôn, tôi có tất cả
# Chấn động! Nhà cũ lạnh lùng, cấm dục đã bốc cháy
[Ông trùm Kinh Cảng x Người đẹp biên tập viên]
Tiểu kịch trường:
Sau khi kết hôn, Thi Họa tìm thấy một xấp phong thư cũ dưới ngăn kéo trong phòng làm việc của chồng mình.
Giấy cũ ố vàng, anh trân trọng bảo quản.
Tổng cộng ba mươi sáu bức thư, là những lời hồi âm của cô cho người bạn qua thư, Rodolphus tiên sinh.
Đầu ngón tay của cô khẽ run rẩy, hơi thở nặng nề.
Ba năm ròng rã, từ Liên Cảng đến Kinh Bắc, anh là người bạn qua thư đã bầu bạn cùng cô trong hơn một ngàn ngày đêm đơn độc của cuộc đời.
“Thật lòng không biết, trong căn nhà ẩm ướt và nóng bức tại Liên Cảng năm đó, cô là ánh trăng soi sáng anh.”
(*) Càng lớn tuổi thì tình cảm càng mãnh liệt.
Nhân vật chính: Hạ Nghiên Đình x Thi Họa

Hoàng Ngư Bất Hoàng
Khi Khương Đường ăn kẹo ngọt hỏng cả răng, cậu có Thạch Hoài Ngọc đến chữa trị.
Nhưng khi Thạch Hoài Ngọc trúng “nghiện” Khương Đường – viên kẹo đường nhỏ ấy, thì thuốc thang hay kim châm cứu đều vô dụng.
Công: Bác sĩ nha khoa kiêm giảng viên đại học, ngoài chính trực trong trêu chọc
Thụ: Sinh viên thích đồ ngọt, ngoài phóng khoáng trong nhút nhát
Thạch Hoài Ngọc: "Cậu nhóc ăn ít kẹo thôi. Trẻ con sáu bảy tuổi còn hiểu chuyện hơn cậu."
Khương Đường: "Dạ dạ dạ, vâng vâng vâng, em nghe lời thầy ạ."
Vài ngày sau...
Khương Đường ôm một thùng kẹo mút đi ngang qua phòng học, bị Thạch Hoài Ngọc chặn lại.
Thạch Hoài Ngọc: "Biết lỗi rồi, lần sau lại dám?"
Khương Đường: QAQ
“Cậu còn ngọt hơn cả kẹo.”

Chanh Tử Đản Thát
Kỷ Hạ Dương X Lăng Tử Thanh.
*
Niên hạ, kém 5 tuổi, siêu ngọt ngọt.
Vừa ngốc vừa dữ, chỉ thích một người, sói con công X Ngoài lạnh trong nóng, kiêu ngạo, tự lọt hố mà không biết, mỹ nam thụ.
Tag: Niên hạ, hào môn thế gia, mưa dầm thấm lâu, ngọt.
Tóm tắt bằng một câu: Sói con công X Chững trạc, trưởng thành thụ.
Dàn ý: Cố gắng thay đổi mới có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Tô Từ Lí
Tags: Đam mỹ - Chủ thụ - Huyền học - Linh dị thần quái - Bói toán - Sảng văn - Nguyên sang - Hiện đại - 1v1
Giới thiệu:
Dung Kính là một tiểu cương thi thiếu một chiếc răng nanh nhỏ.
Thế nhưng cậu gặp được một thiếu niên tốt bụng. Thiếu niên mang cậu về nhà, còn đưa cậu đến nha sĩ lắp một chiếc răng rất đắt tiền. Dung Kính thường xuyên cắn vai thiếu niên để thể hiện rằng chiếc răng này chất lượng rất tốt.
Sau đó, một tai nạn xảy ra khiến cậu rơi vào hôn mê.
Tỉnh lại lần nữa là vì có bốn đứa trẻ con nướng khoai đào nhầm mộ của cậu, vô tình đánh thức cậu dậy.
Dung Kính đẩy nắp quan tài, bối rối nhìn xung quanh.
Tiểu cương thi không một xu dính túi nắm chặt tài sản duy nhất trên người mình … một bộ mai rùa, quyết định đi tìm thiếu niên tốt bụng đã gặp nhiều năm trước, để ăn nhờ vạ thêm vài bữa.
Vài ngày sau, cậu cau mày nhìn người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, khí thế mạnh mẽ trước mặt, nghi ngờ vô cùng: "Anh thật sự là anh ấy? Anh không phải đến để lừa em đấy chứ?"
Tạ Trường Thời: “Chiếc răng đó của em đã tiêu tốn tất cả tiền của anh, một vạn ba đó. Em còn chê nó không đẹp, khóc đòi đổi thành răng vàng.”
Dung Kính che miệng anh lại.
Đừng nói nữa, đừng nói, em tin anh được chưa?
...
Tạ Trường Thời sinh ra trong gia đình hào môn Tạ gia ở kinh đô, nhưng lại là một kẻ đáng thương.
Từ nhỏ đã bị ma quỷ quấy nhiễu, còn bị người khác nhắm vào.
Năm 16 tuổi, anh bị đám anh em họ tìm xã hội đen đánh đến suýt chết, trong khoảnh khắc đó, anh đã thức tỉnh một hệ thống.
Hệ thống nói anh là vai phản diện trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ, chỉ cần nghe theo lệnh của nó, đời này anh có thể sớm gặp được vai chính thụ, nhận được tình cảm của vai chính thụ, và đạt đến đỉnh cao nhân sinh.
Tạ Trường Thời cười lạnh một tiếng, đối mặt với vai chính thụ đang hôn mê bất tỉnh và Tiểu cương thi bên cạnh đang khóc lóc thảm thiết vì rụng răng, anh không chút do dự bắt cóc Tiểu cương thi.
Tuy nhiên, chung sống chưa đầy một năm, tiểu cương thi đã vô tình rơi vào hôn mê. Tạ Trường Thời tìm được đạo trưởng đã nuôi lớn Tiểu cương thi trước đó, nghe theo ý kiến của đối phương, đặt làm cho Tiểu cương thi một chiếc quan tài và chôn xuống đất sâu.
12 năm sau. Tiểu cương thi tên Dung Kính đó đã trở về tìm anh.
...
Ước mơ của Dung Kính trước khi gặp Tạ Trường Thời: Ăn no chờ chết.
Ước mơ của Dung Kính sau khi gặp Tạ Trường Thời: Thế giới hòa bình, lọt vào bảng người giàu có (đặc biệt chỉ Tạ Trường Thời), ăn no chờ chết.
[ Nhật ký tiểu cương thi bảo vệ chồng và đánh quái ]
Hướng dẫn đọc:
1. Nội dung liên quan đến bói toán cơ bản đến từ "Kinh Dịch", những phần khác đều do tác giả tự bịa.
2. Sảng văn, ngọt ngào, có thể còn có chút ngốc nghếch.
Góc nhìn nhân vật chính: Dung Kính | Tương tác: Tạ Trường Thời
Tóm tắt một câu: Có thể đừng gây rắc rối cho chồng tôi được không!
Ý nghĩa: Giúp đỡ lẫn nhau, sống tốt.

Cửu Đâu Tinh
Tác giả: Cửu Đâu Tinh
Chuyển ngữ: Lam Quỳnh
Designer: Jo Malone
Tag: 1Vs1, Con cưng của trời, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngôn Tình, Ngọt, Song xử, Thanh xuân vườn trường, Yêu thầm,
Tổng số chương: 126
Giới thiệu:
Năm ấy gặp Chu Thừa Quyết, anh là thiếu niên xuất nơi thân nhà cao cửa rộng, đẹp trai nhưng lười biếng, thành tích các môn tự nhiên luôn đứng đầu toàn trường, thu hút vô số ánh mắt nữ sinh. Nói anh là "con cưng của trời" cũng không quá, chỉ là điểm Ngữ văn khiến cho người ta không dám khen tặng.
Còn Sầm Tây khi đó học giỏi nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình bươn chải kiếm lấy.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép phải xuống lầu mở cửa đón gia sư mới: “Tôi sẽ được tuyển thẳng nhờ thi học sinh giỏi. Mời đằng ấy ra cửa rẽ phải, không tiễn. Tôi học dốt văn chính là dốt văn, ai đến cũng cũng vô dụng.”
Và rồi giây tiếp theo, cánh cửa nhà họ Chu mở ra nghênh đón bạn cùng bàn kiêm gia sư dạy thêm – Sầm Tây.
Từ đó về sau, trong một khoảng thời gian rất dài, hai người đều đi học cùng nhau, cùng sinh hoạt chung một quỹ đạo.
Lần đầu tiên cô bước vào một thế giới mới và được nhìn thấy Chu Thừa Quyết – chàng trai mà trước giờ cô chỉ dám ngắm nhìn từ xa.
Sau này, ở ngoài cửa thư phòng, cô tình cờ nghe được thiếu niên lạnh lùng nói: “ Con ghét nhất mấy thứ văn vẻ giả tạo đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây xin nghỉ công việc gia sư, từ đó không còn dành ánh mắt chăm chú nhìn anh nữa.
【2】
Gặp lại ở đại học, chàng thiếu niên năm nào vẫn hăng hái khí phách như xưa, cao không thể với.
Sầm Tây cố ý giữ khoảng cách, nhưng vì chương trình từ thiện có nguy cơ bị hủy bỏ nên cô đành phải cắn răng mời anh tham gia phỏng vấn.
Sau buổi phỏng vấn, chàng trai từng kiêu ngạo năm ấy lại hèn mọn đỏ hoe mắt, nắm chặt cổ tay cô giữa chốn đông người: “Anh tìm em thật vất vả.”
Chu Thừa Quyết tự giễu: “Anh chỉ mới vừa học viết thư tình được một nửa thì ‘cô giáo nhỏ’ đã chạy mất rồi.”
Mũi Sầm Tây cay cay: “Tôi chỉ biết mấy thứ văn vẻ kia thôi, không dạy nổi anh.”
Anh áp sát từng bước, ánh mắt đầy cố chấp: “Anh thích mấy thứ văn vẻ đó.”
— "Quanh đi quẩn lại một vòng tròn, may mà anh vẫn ở đây, chưa từng rời xa."
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính lớn hơn nữ chính một tuổi)
🔹 Yêu thầm × giả vờ dửng dưng
Ban đầu giả vờ:
Bề ngoài: “Chỉ là bạn cùng bàn thôi, thân lắm à?”
Bên trong: “Dám động vào bạn cùng bàn của tôi thử xem?”
Sau này giả vờ:
Trước mặt bạn bè: “Vết xước nhỏ này mà cũng gọi là bị thương ấy hả?”
Trước mặt Sầm Tây: “Vết thương này… nếu không được bạn gái thương xót, chắc anh chết mất.”

Sâm Lâm Trường Xuân
Tên gốc bản QT: Cái kia thường xuyên thỉnh ăn cơm năm thượng.
Tác giả: Sâm Lâm Trường Xuân.
Thể loại : Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - niên hạ.
Tag: Đô thị - Duyên trời tác hợp - Ngọt văn - Vườn trường.
- - - - -
Vai chính: Lý Tử Nghiên, Hạ Nhu
Thuyền trưởng: Thẩm Mộng Trừng
Văn án
Lý Tử Nghiên từ nhỏ đã sống một cuộc đời suôn sẻ: nhà giàu, thông minh vượt trội, chẳng có gì làm khó được cô. Là học bá kiêm át chủ bài của trường, ngày ngày cô chỉ lo tận hưởng tuổi trẻ rực rỡ, dẫn đội bóng chinh phục các giải đấu lớn và vượt mặt mọi đối thủ trên đường học tập.
Tình cảm á? Không rảnh đâu mà nghĩ!
Nhưng dạo gần đây, cô thấy lạ lạ về một học tỷ chẳng quen biết. Lúc tập luyện mệt bở hơi tai, mồ hôi nhễ nhại, phát hiện căng tin đóng cửa, chính chị ấy sẵn lòng chia nửa phần cơm cho cô. Khi Lý Tử Nghiên cùng đám bạn ồn ào chơi trượt ván, lại bắt gặp chị lặng lẽ nhặt rác dưới đất. Rồi lúc cô bị cầu thủ đội khác cố ý chơi xấu trên sân bóng, cũng chính chị chẳng ngại ngần đưa cô đi bệnh viện kiểm tra.
"Hạ Nhu? Chị là thiên sứ hả?" Lý Tử Nghiên mơ màng buột miệng khi nhìn bóng dáng dịu dàng trước mặt.
Hạ Nhu, tính tình ôn hòa, lịch sự, nhẹ nhàng, luôn giữ khoảng cách vừa phải với mọi người. Nhưng sâu trong lòng, nàng từng rung động vì một người.
Cho đến khi vô tình nghe Lý Tử Nghiên nói: "Tình yêu á? Chẳng hứng thú tí nào." Từ đó, Hạ Nhu chỉ biết chớp mắt, kìm nén trái tim mình. Cả hai cứ thế tốt nghiệp, chẳng ai dám làm rõ mối quan hệ mập mờ giữa họ.
Mãi đến khi gặp lại ở một đất nước xa lạ, những ký ức tưởng đã ngủ quên ùa về, khiến tim Hạ Nhu đập thình thịch. Nàng trân trọng từng giây phút bên nhau, dù chỉ là những lần gặp ngắn ngủi mỗi tháng sau những chuyến bay dài.
Nhưng rồi một ngày, sau khi hạ cánh, Hạ Nhu không thấy bóng dáng quen thuộc của Lý Tử Nghiên đợi mình như mọi khi. Thay vào đó là tin từ bệnh viện. Vội chạy đến phòng bệnh, nàng thấy Lý Tử Nghiên băng bó đầy mình nhưng vẫn cố cười yếu ớt: "Xin lỗi nhé, hôm nay không đón chị được."
Hạ Nhu cắn môi, giọng nghẹn ngào: "Em giấu chị mọi chuyện, để bản thân chịu thương tích đầy mình... Chị còn tư cách gì để giận dữ đây?"
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hạ Nhu, Lý Tử Nghiên thấy lòng đau hơn cả cú ngã ngựa kia. Từ đó, cô dốc hết thời gian và tâm sức để chứng minh mình xứng đáng đứng cạnh nàng.
Tag: Học bá chân thành niên hạ công × Ôn nhu chữa lành học tỷ thụ.

Liễu Toái Dạ Phi
Tác phẩm: Cấm vượt rào
Tác giả: Liễu Toái Dạ Phi
Thể loại truyện: Nguyên sang - Bách hợp - Cận đại hiện đại - Tình yêu
Thị giác tác phẩm: Lẫn nhau công
Phong cách tác phẩm: Chính kịch
Từ khóa tìm kiếm: Giản Thấm, Cơ Cảnh Liên
Văn án
Giản Thấm bất ngờ phát hiện mình mang thai, nhưng bạn trai lại đột ngột biến mất. Đúng lúc nàng đang hoảng sợ và bối rối thì Cơ Cảnh Liên, chị gái của bạn trai, đột nhiên tìm đến, báo cho nàng tin dữ rằng bạn trai nàng đã qua đời trong một vụ tai nạn.
Cơ Cảnh Liên có vẻ mặt lạnh nhạt, không an ủi nàng nhiều, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Cho cô 500 vạn, hãy cùng tôi đi giải quyết đứa bé."
Giản Thấm vì yêu mà mù quáng, ôm lòng oán hận đối với người chị gái lạnh lùng này. Theo lời thỉnh cầu của mẹ bạn trai, nàng quyết tâm sinh đứa bé, nhưng không ngờ cuối cùng người chăm sóc nàng lại chính là Cơ Cảnh Liên.
. . . . . . .
Cơ Cảnh Liên không hiểu tại sao một cô gái lại có thể vì một tình yêu mơ hồ mà đánh đổi cả tuổi xuân. Cô càng không rõ việc mình khuyên một cô gái trẻ chưa kết hôn đã mang thai nhanh chóng thoát khỏi một người đàn ông vô trách nhiệm có gì là sai.
Nhưng để giành được cổ phần trong tay mẹ và để có thể kiểm soát cuộc đời mình trong tương lai, cô buộc phải nhẫn nhịn chấp nhận trọng trách "chăm sóc em dâu", bắt đầu cuộc sống chung của hai người.
. . . . . . .
Ban đầu, Giản Thấm cảm thấy Cơ Cảnh Liên vừa lạnh lùng vừa đáng sợ. Nhưng khi hiểu biết sâu sắc hơn, nàng dần phát hiện ra một mặt khác mà đối phương không muốn ai biết.
Cơ Cảnh Liên: Thẳng nữ, xin dừng tay!
Giản Thấm: Hả?
Một người tên mang chữ "Hướng" với ý chỉ về nữ giới, luôn giữ khoảng cách lịch sự với người thẳng, là một nữ cường nhân vững vàng và lạnh nhạt × Một đóa hoa nhỏ yếu đuối, ban đầu thì thẳng đến không thể thẳng hơn, nhưng khi cong lại thì không hề hay biết.
(Đây có lẽ là một câu chuyện khiến tim gan cồn cào, bạn đoán tôi đoán nhưng lại vô cùng ngây thơ. Không đi theo cốt truyện có sẵn, tình cảm là tuyến chính, có chút cẩu huyết nhưng cũng có sự trưởng thành.)
Tóm tắt một câu: Một câu chuyện chứa đựng sự dịu dàng và sự trưởng thành.
Ý tưởng chủ đạo: Càng gặp nghịch cảnh, càng phải yêu thương bản thân. Sau cơn mưa giông, chúng ta có thể thấy lại cầu vồng.

Thiên Lưu Nhất Xuyên
Bạch Khởi là một omega sống ở tầng đáy xã hội, không cha mẹ, không tiền bạc, ngày ngày vật lộn kiếm sống. Nhưng một ngày, hắn nhặt được một alpha bị thương nặng.
Alpha này người đâu toàn đồ quý giá! Bạch Khởi lập tức lột sạch đồ đem bán, định bỏ mặc kẻ xa lạ kia chết. Thế nhưng—alpha tỉnh dậy, mất trí nhớ, chẳng nhớ tên tuổi hay thân phận, chỉ biết bám lấy Bạch Kỳ như hình với bóng.
Alpha rất mạnh mẽ, kiếm được nhiều tiền, còn nói muốn cưới Bạch Khởi, muốn cùng hắn sinh con: "Anh muốn cùng em kết hôn, đổi nhà lớn, rời khỏi khu ổ chuột."
Bạch Khởi tin lời, hai người đăng ký kết hôn. Nhưng ngay ngày thứ hai, alpha biến mất. Khi Bạch Kỳ phát hiện mình mang thai, hắn cũng tìm thấy alpha—hóa ra người này là Kỳ Hách Diễn, hoàng tử của đế quốc!
Kỳ Hách Diễn nhìn hắn với ánh mắt ghét bỏ: "Sinh xong đứa bé thì cút đi, chúng ta ly hôn."
Bạch Khởi gật đầu: "Tốt."
Hắn trở thành "hoàng tẩu", nhưng chẳng ai trong hoàng tộc ưa hắn, kể cả Kỳ Hách Diễn—trên giường cắn tuyến hương, dưới giường chê hắn dơ bẩn. Khi nghe tin Kỳ Hách Diễn sắp cưới omega khác, Bạch Khởi lạnh lùng nói: "Tôi không thích hắn nữa, cũng không cần đứa bé này."
Nhưng Kỳ Hách Diễn lại phản bội dự đoán của hắn. Sau khi Bạch Khởi trốn về khu ổ chuột, alpha đuổi theo, nói lời yêu thương và hối hận: "Anh nhớ ra rồi… Anh chỉ yêu mình em thôi."
Bạch Khởi cúi đầu nhìn đứa bé trong tay, lạnh lùng đáp: “Tôi không cần con… Càng không cần anh.”
Tuyến nhân vật phụ:
Đình Trừng Vị là chỉ huy duy nhất trong quân đội liên sao—một omega lạnh lùng. Trong một nhiệm vụ, hắn cứu được thương alpha tên Thương Diễn. Alpha này khăng khăng đòi theo Đình Trừng Vị về nhà, hứa hẹn: "Tôi biết nấu ăn, dọn dẹp, thậm chí mặc váy hầu gái cho ngài xem!"
Đình Trừng Vị miễn cưỡng đồng ý, nào ngờ Thương Diễn thực sự là… tội phạm truy nã đặc biệt!
Trước ngày đăng ký kết hôn, Đình Trừng Vị tự tay bắt giữ người yêu mình. Khi súng đặt giữa trán Thương Diễn, omega khẽ chạm tay vào bụng nhô nhẹ, nói: "Ta đến đây để xử tội ngươi."
Tag nội dung: Sinh con, Ngược luyến, Tinh tế, Giả tưởng tương lai, ABO, Theo đuổi tình yêu đau khổ.
Góc nhìn chính: Bạch Khởi - Kỳ Hách Diễn
Tóm tắt ngắn: Tên alpha chết tiệt, cậu không cần nữa.
Chủ đề: Trưởng thành trong gian khổ, nuôi dưỡng tinh thần kiên cường không khuất phục.

Thanh Canh
Tô Thanh bất ngờ xuyên vào bộ truyện mình đang viết dở.
Xuyên vào đâu không xuyên, lại rơi đúng vào vai nữ phụ phản diện là một ngôi sao hạng ba!
Vừa xuyên đến đã thấy mình bị cả mạng xã hội “ném đá”, còn phải nghĩ cách né tránh cái kết thảm chết không toàn thây trong nguyên tác.
Đã vậy, nam chính vốn ngoan ngoãn nghe lời nữ chính, nay lại bất ngờ “lật mặt”?!
Để có thể thuận lợi trở về thế giới thật, Tô Xán quyết định tham gia show hẹn hò, cố gắng se duyên cho cặp đôi chính.
Không ngờ, người đáng lẽ phải yêu nữ chính lại quay đầu bám lấy nữ phụ là cô?!
Tin hot nhất mạng xã hội:
[Tô Xán bị khui chuyện đã kết hôn?!]
[Lẽ nào là vị tổng tài soái ca tham gia cùng show hẹn hò với cô ấy?!]

Cô Tô Phú
Tên hán việt: Hắn ở dưới ánh nắng chói chang - 他在烈日下
Tác giả: Cô Tô Phú
Nguồn raw: Tấn Giang
Độ dài: 95 chương
Editor: Charlotte_CE
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Chủ công, Cường × Cường, Thanh mai trúc mã, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Vạn nhân mê, Mỹ công, Mỹ cường thảm
Văn án
Biên Vũ — giờ y không còn dùng cái tên ấy nữa. Với người ngoài, y tên là Trầm Ngộ; nhưng với chính mình, y biết rõ mình vẫn là Biên Vũ. Như thể hai con người tách biệt, y có thể phân tách bản thân một cách rạch ròi, không lẫn lộn.
Sau khi cha mất vì tai nạn ngoài ý muốn, y rút khỏi trường hàng không, theo Tứ thúc công làm nghề mộc, sống ẩn danh.
Y là vẻ đẹp cực độ, nhưng cũng là sự lạnh lẽo đến tận cùng. Chính con phượng hoàng tuyệt sắc sa vào bụi ấy đã khiến biết bao người đổ nhào theo sau như thiêu thân lao vào lửa.
Trong mắt người khác, Biên Vũ là một người lãng mạn, rực rỡ, và xinh đẹp. Sức hấp dẫn đó khiến người ta muốn đánh thức khao khát bị băng giá phong tỏa trong y.
Tuyến chính: cốt truyện tập trung vào việc làm sáng tỏ bí ẩn về vụ tai nạn máy bay của cha Biên Vũ năm xưa. Tiến trình chậm rãi, mang phong cách văn nghệ thuật pha lẫn yếu tố trinh thám.
Tuyến tình cảm:
- Giai đoạn đầu tập trung xây dựng hình tượng "thần thánh và thuần khiết" của công (Biên Vũ).
- Giai đoạn sau có những hành động “báng bổ thần thánh” của thụ, khiến công - người vốn mang vẻ thần thánh - bắt đầu có phần người trần tục.
Góc nhìn: đây là văn chủ công (chủ yếu tập trung vào Biên Vũ). Các góc nhìn của nhân vật phụ, bao gồm các thụ, chỉ được sử dụng ngắn gọn để thúc đẩy cốt truyện hoặc thể hiện thái độ chân thật của họ đối với Biên Vũ.
Nhân vật công: Biên Vũ/Trầm Ngộ: Một nhân vật “mỹ cường thảm”, như con chim chỉ có một cánh, bay theo gió mà không nơi nương tựa. Mọi người đều muốn cho y một mái ấm, nhưng không ai có thể chữa lành vết thương trong lòng y.
Thể loại: có 5 nhân vật thụ tiềm năng:
1. Phương Bạch Dạng: Thiếu gia nhà giàu, yêu Biên Vũ từ cái nhìn đầu tiên.
2. Văn Sân: Nghệ sĩ con lai, bị khí chất của Biên Vũ thu hút.
3. Việt Văn Chu: Bạn học cũ, từng yêu thầm Biên Vũ.
4. Triệu Mịch: Cảnh sát âm thầm bảo vệ Biên Vũ.
5. Nghiêu Tranh: Đại lão có sự đồng điệu với Biên Vũ.
------
Câu chuyện hứa hẹn một hành trình cảm xúc phức tạp, nơi vẻ đẹp và nỗi đau của Biên Vũ trở thành tâm điểm, lôi kéo các nhân vật khác vào vòng xoáy của y.

Cô Nương Đừng Khóc
Bờ Biển Ánh Sao
Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc
Editor: Fluoxetine
Số chương: 122
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, cưới trước yêu sau, hơi bi kịch, ngọt ngào, HE.
Giới thiệu:
Ngày Ngô Thường kết hôn, chiếc váy cưới cô mặc nhỏ hơn một cỡ, cả người cô bị bao bọc trong đó trông như một con búp bê gỗ.
Mẹ cô buồn bã, cảm thấy con gái mình lấy chồng trong sự uất ức, bà trách móc Lâm Tại Đường không quan tâm đến cô.
Cô khẽ mỉm cười: “Không trách anh ấy, chính con cũng chẳng bận tâm.”
Trong lòng Ngô Thường, cô sắp sửa đến một nơi rất xa, mà Lâm Tại Đường chẳng qua chỉ là bệ đỡ đầu tiên của cô mà thôi.
Lưu ý:
Vì đây là một câu chuyện vô cùng thực tế, gần như không có chút bóng dáng nào của “tình yêu thủy chung”, nên mong những độc giả đang ôm ấp mộng tưởng hoặc kỳ vọng tìm được sự an ủi từ tình yêu trong truyện hãy cân nhắc trước khi đọc.
Tag: Gương vỡ lại lành, chính kịch, hiện thực, thế thân
Nhân vật chính: Ngô Thường, Lâm Tại Đường
Tóm tắt bằng một câu: Ngô Thường là một kẻ đầy tham vọng
Ý nghĩa: Trung thành với bản thân
Cô Nương Đừng Khóc đăng tâm sự về Bờ Biển Ánh Sao nè, tò mò kịch bản cũ 🤣
—
Lúc mới bắt đầu viết Bờ Biển Ánh Sao, thực ra tôi đã viết một phiên bản khác, phần mở đầu khoảng 40 nghìn chữ. Viết được một thời gian, tôi đột nhiên không muốn viết theo hướng đó nữa. Tôi muốn thử thách bản thân với một cách kể chuyện mới, viết một câu chuyện phức tạp hơn. (Hiện tại bản thảo 40 nghìn chữ đó vẫn còn nằm trong máy tính của tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn lấy ra xem, cảm giác ấy thật kỳ diệu.)
Ở một mức độ nào đó, lần thử nghiệm này khá mạo hiểm. Bởi vì bối cảnh, tuyến truyện nhân vật, diễn biến tình tiết, kết cấu hành văn đều thuộc dạng khá kén người đọc, nên mục tiêu viết Bờ Biển Ánh Sao của tôi chỉ đơn giản là: Trình bày trọn vẹn câu chuyện mà tôi muốn kể, còn có bao nhiêu người đọc thì tùy duyên.
Nhưng kết quả lại khiến tôi rất bất ngờ. Sáng nay vừa mở mắt ra, tôi đã thấy truyện có được mười nghìn người đồng hành rồi. Tôi thật sự rất cảm động.
Bờ Biển Ánh Sao lấy bối cảnh ở Ôn Châu và Thai Châu, dựa theo mạch phát triển kinh tế ven biển trong 40 năm qua, xoay quanh sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân và lựa chọn số phận của ba thế hệ con người. Mỗi người trong số họ đều có câu chuyện và quỹ đạo riêng. Họ rất bình dị, nhưng cùng với chúng ta, họ đã tạo nên thế giới này.
Toàn bộ truyện dài 600 nghìn chữ, hiện tại tôi đã hoàn thành được một phần ba. Mỗi lần đặt bút viết, thử thách lớn nhất đối với tôi chính là: Làm sao để kể rõ câu chuyện này trong 600 nghìn chữ, tôi đang rất cố gắng.
Các chương sau vẫn sẽ được đăng đều mỗi ngày (mỗi chương cơ bản từ 5.000 – 7.000 chữ), lúc rảnh tôi sẽ thỉnh thoảng đăng thêm, việc đăng thêm hay tạm nghỉ sẽ được thông báo trước.
Cuối cùng, thật sự, thật sự cảm ơn mọi người đã đọc Bờ Biển Ánh Sao. Vẫn còn 400 nghìn chữ nữa, đừng bận tâm đến tôi, cứ để tôi viết cho đã đời đi.

Nhất Điều Nhan Cẩu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, He, Giới giải trí, Ngọt sủng, Ngược nam, Học đường, Đô thị tình duyên, Ấm áp, Nữ cường, 1v1, Ánh trăng sáng, Yêu thầm từ một phía, Nữ chính mất tem, Nam chính còn tem.
GIỚI THIỆU:
Giang Nghiên từng là đóa hoa lạnh lùng nổi tiếng ở Nhất Trung, gương mặt tinh xảo, khí chất lạnh nhạt, xa cách như sương mờ trên đỉnh núi.
Còn Nhan Yểu lại là nữ sinh "tai tiếng", gương mặt vốn nên trong trẻo lại ẩn giấu vẻ quyến rũ toát ra từ tận cốt tủy.
Giữa hai người vốn không nên có bất kỳ giao thoa nào.
Nhưng mười năm sau, lúc hai người bất ngờ gặp lại, Nhan Yểu lại ngoài ý muốn nhìn thấy một hình xăm màu xanh đen trên ngực của Giang học thần.
"Yanyao."
Là tên của cô.
-
Những ngày tháng cấp ba năm ấy, Giang Nghiên từng "hận" một người đến tận xương tủy.
Hận cô khiến anh ngày đêm thao thức, không sao yên giấc.
Hận cô có thể mỉm cười rạng rỡ với mọi người, nhưng riêng với anh lại lạnh nhạt xa cách.
Hận cô vô tư du hí nhân gian nhưng chưa từng suy xét đến anh.
Đời này anh đều sẽ không quên, khi thiếu nữ cùng đám bạn lêu lổng nhắc đến anh, cô cũng chỉ cười nhạt nhẽo: "Giang Nghiên á? Chẳng có gì thú vị, chỉ là một học sinh ngoan ngoãn học giỏi mà thôi."
-
Ở đại học Q, Giang giáo sư nổi tiếng ghét nhất những "thiếu nữ bất lương", đặc biệt là những nữ sinh viên thích trốn học, trên người có hình xăm còn hút thuốc.
Lừa bạn trai để lén tới nghe giảng - Nhan Yểu:....
Thế ngày hôm qua là ai uống say rồi ôm rịt lấy cô không chịu buông vậy?
-
"Để khắc ghi mối hận năm ấy, anh khắc tên của em lên người. Nhưng suốt mười năm qua, mỗi ngày mỗi đêm, đều đang nhắc nhở anh rằng anh yêu em đến nhường nào." - Giang Nghiên.
Cảnh báo trước khi đọc:
Nữ chính thời cấp ba là bad girl chính hiệu.
Nam chính yêu thầm, nữ chính không còn "zin".

Lục Diệc Ca
Năm mười một tuổi, cô bé bướng bỉnh Triệu Nhất Mai theo mẹ tái giá về nhà họ Thẩm, trở thành anh em không cùng huyết thống với Thẩm Phóng hơn cô ba tuổi. Nhưng ngay từ buổi đầu gặp gỡ, người anh trai này đã mang đầy sự thù ghét với mẹ con cô, mở miệng là khiêu khích.
Trong những năm tháng sau đó, hai người luôn đối đầu gay gắt, không ai chịu nhường ai. Thế nhưng, số phận lại lặng lẽ gieo xuống hạt giống của một mối tình bí mật. Trong giằng xé giữa yêu và hận, Triệu Nhất Mai bước vào tuổi mười tám. Ở tuổi ấy, cô chỉ biết sống rực rỡ, hết mình, để rồi tình yêu ấy hủy diệt cả chính mình lẫn Thẩm Phóng.
Anh đã từng nói với cô: “Tôi chúc cô, Triệu Nhất Mai, cả đời này những gì cô mong cầu đều không thể có được.”
Một người rời sang Mỹ, một người lưu lạc nơi tha hương. Tình yêu của họ cách trở không chỉ núi sông biển cả, mà còn vướng víu bởi hai gia tộc và những oán hận chằng chịt, cách trở bởi chính tháng năm dài dằng dặc.
Đôi tình nhân trong chốn hồng trần ấy, phải làm sao mới được số mệnh tha thứ, để có thể hồi sinh và tìm thấy hạnh phúc?
“Anh vượt bốn trăm nghìn dặm, băng qua ngày đêm và muôn vàn tinh tú, đi qua cả khói lửa chiến tranh — chỉ để tìm đến nơi em ở, chỉ để được một lần nữa nhìn thấy em”

Lưu Thủy Thủy
Hán Việt: Lỗ thủy điểm đậu hũ
Tác giả: Lưu Thủy Thủy
Chuyển ngữ: Capu
Số chương: 69 + 2NT
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, 1v1
CP: Lâm Kinh Chập × Cừu Phi
Mỹ nhân lạnh lùng, điềm tĩnh (công) × Đại gia mới nổi, không có văn hóa (thụ)
Giới thiệu
Lâm Kinh Chập vừa trở về, mở lớp dạy thư pháp ở nhà bên cạnh. Đến nơi đã chê tiệm sửa xe của Cừu Phi ồn ào, quấy rầy hàng xóm, còn tuyên bố sẽ báo công an. Cừu Phi tính nóng như kem, làm sao chịu được cái kiểu này? Vung tay áo, định xông sang gây chuyện. Nhưng vừa nhìn thấy người thật, chưa kịp đánh nhau thì... rơi thẳng vào lưới tình.
Lâm Kinh Chập mở lớp thư pháp, trúng ngay sở thích của Cừu Phi. Thế là Cừu Phi ghi danh tham gia, dù chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, thường xuyên bị chê cười.
Hắn mời Lâm Kinh Chập đi ăn, chọn ngay nhà hàng Tây sang chảnh, đụng đâu cũng hào phóng, tiêu tiền như nước. Đi mua quần áo, hắn bắt nhân viên gỡ nguyên bộ sưu tập xuống để Lâm Kinh Chập chọn. Muốn tạo lãng mạn, hắn bày pháo hoa... ai dè anh em lại mua nhầm loại pháo nổ đỏ rực cả đất trời.
Lâm Kinh Chập: "Có bệnh... nhưng cũng hơi buồn cười."
---
Capu có lời muốn nói: Về tên truyện
"卤水点豆腐": Nước muối làm đông đậu phụ".
Đây là một thành ngữ/ẩn dụ trong tiếng Trung, thường được dùng để chỉ sự kết hợp giữa hai yếu tố tạo ra kết quả đặc biệt - giống như nước muối (nước chua) khi cho vào sữa đậu sẽ làm đông lại thành đậu phụ.
---
Fan Art
Anh Phi
Thầy Lâm

Thúc Nghiêu
Giọt nước mắt hôm nay, đợi bước ra khỏi phòng thử đồ, cô sẽ coi như chưa từng rơi.
Trên đường rời cửa hàng váy cưới về nhà, trong lòng Hàn Dịch Huyên vẫn cảm thấy hơi ấm ức.
Cô vẫn không nhịn được gửi cho Chu Nhâm một tin nhắn, phàn nàn: “Chu Nhâm, đây cũng là đám cưới của anh, đừng để em một mình diễn vở kịch một người.”
Lữ Tiên Chi bỗng ngẩng mặt lên, hỏi, “Chu Nhâm, anh có thích Quan Quan không?”
Chu Nhâm như có linh cảm điều gì, tim đập mạnh.
Anh gượng cười, “Đương nhiên là thích.” “Vậy anh làm bố của Quan Quan được không?”
Lâu lắm, anh mở miệng, từ từ thốt ra một chữ, “Được.”
Cô ngẩng lên, tiến lên một bước, nhìn chằm chằm Lữ Tiên Chi, “Lữ Tiên Chi, tôi chỉ hỏi cô một câu, cô có biết tôi và Chu Nhâm vốn sắp kết hôn không? Có biết không?”
Cô lại tiến thêm một bước, “Cháu có biết mẹ cháu cướp chồng người khác không?”
Câu nói này lại hướng về Lữ Quan.
Hàn Dịch Huyên liếc anh một cái, dùng sức đẩy cánh tay anh ra, tiếp tục nhìn chằm chằm Lữ Quan, từng chữ một hỏi, “Cháu có biết mẹ cháu, là kẻ thứ ba không?”
“Đủ rồi.” Chu Nhâm nắm lấy vai cô, mạnh mẽ xoay người cô lại, giữ chặt cô trước người mình.
Rồi, cô nghe thấy Chu Nhâm nói, “Hàn Dịch Huyên, cô ấy không bao giờ là kẻ thứ ba.”
“Sau khi chia tay, em tưởng mình bị ung thư, anh đều biết rồi. Anh không biết là, em ở ngoài, nghĩ mình sắp chết, nên muốn thử những thứ chưa từng thử qua.”
Cô tiếp tục quay lưng, kể chậm rãi, giọng lạnh lùng. “Nên em đã ngủ với người khác.”
Mí mắt anh đỏ hoe, nghiến răng, nắm chặt vai cô, tay run rẩy. “Là ai?” Hai chữ rít ra từ kẽ răng.
“Chẳng ai cả, gặp thoáng qua, chỉ một đêm.” Cô nói thẳng thắn.
Chưa kịp để anh nói gì, cô tiếp: “Chu Nhâm, em từng nghĩ không có anh em không sống nổi. Hóa ra không phải.”
“Những người đàn ông khác cũng có thể làm em vui.”
Tóc cô rối như mây đen cuộn trào, mắt ẩn lệ.
“Đừng tự lừa mình, anh rất quan tâm.” Cô nói.
Nhưng anh ôm chặt cô, vùi mặt vào hõm cổ cô.
“Anh không đi…” Anh lẩm bẩm. “Chỉ là ngủ với vài người đàn ông, giờ là thế kỷ 21, anh không quan tâm…”
Anh không muốn mất cô.
Anh tuyệt đối không muốn mất cô.
Lời cô tàn nhẫn: ” Anh nói cho em nghe, hay cho chính anh nghe?”
Cánh tay anh siết chặt, giọng càng kiên định: “Trước đây anh có bao bạn gái, em chẳng ghét bỏ. Anh không đi, Dịch Huyên, đừng bỏ anh.”
Đến cuối, giọng anh pha chút cầu xin.
“Nhưng Chu Nhâm,” cô ngước nhìn trần nhà, “Em không còn yêu anh, em không có anh cũng sống tốt, có lẽ, còn vui hơn.”

Đại Cô Nương
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh)
Tác giả: Đại Cô Nương (Bút danh khác: Đại Cô Nương Lãng)
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, slice of life (cuộc sống thường nhật), chữa lành, chính kịch, thập niên 90, bối cảnh Thượng Hải, cuộc sống bình dân, thêm chút ngọt ngào, thanh mai trúc mã, chân dung xã hội.
Lưu ý: Tuyến tình cảm nam nữ chiếm 20% thời lượng truyện
Lời giới thiệu:
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh) tính đến khi kết thúc cuộc thi đã có hơn mười ngàn lượt thêm vào giá sách, lượt đọc vượt mốc một triệu. Cuối cùng, tác phẩm đạt thành tích xuất sắc: đứng hạng nhất cả ở bảng phiếu đề cử và bảng doanh số của nhóm ngôn tình, xếp hạng hai ở bảng đánh giá của hội đồng quan sát, và giành ngôi quán quân nhóm ngôn tình trong cuộc thi lần này.
Bối cảnh truyện được đặt ở Thượng Hải thập niên 90, lấy chủ đề ấm áp, kể câu chuyện đôi bạn nhỏ lớn lên trong ngõ xóm, từ quen biết đến yêu nhau. Tác phẩm thấm đẫm màu sắc địa phương và hơi thở đời sống, với ngòi bút tinh gọn, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh đổi thay của thời đại và những thăng trầm trong số phận của từng con người nhỏ bé.
Giới thiệu:
Lương Ly theo đuổi Kiều Vũ bao nhiêu năm,
Trần Hoành Sâm liền lạnh mắt nhìn bấy nhiêu năm.
Đeo bám dai dẳng mà vẫn không có kết quả,
Cho đến một ngày,
Anh thật sự không nhìn nổi nữa…
–
Doanh nhân thành đạt Trần Hoành Sâm cùng cha mẹ lên một chương trình phỏng vấn nổi tiếng, khi nhắc đến lần đầu gặp vợ.
Mẹ Trần nhanh miệng nói: “Vừa mới gặp đã quỳ xuống cho người ta rồi đó!”.
Khán giả cười ồ, Trần Hoành Sâm mặt không đổi sắc, ngồi vững như núi.
Người dẫn chương trình hỏi: “Thật sao? Khi đó tổng giám đốc Trần cũng bình tĩnh vậy à?”
Trần Hoành Sâm chỉ cười mà không đáp.
Thật ra, nếu nói về tâm trạng lúc ấy, anh đúng là hoảng tới mức rối bời!

Chỉ Y
Với mái tóc mềm mại, nước da nhợt nhạt, vẻ mặt đờ đẫn cùng với thân hình gầy yếu, Ninh Túc trở nên lạc lõng giữa đám người vượt ải.
Cậu lắng nghe những người xung quanh bàn luận sôi nổi về cách vượt phó bản và hỏi: “Giả sử tôi chẳng làm gì mà sống đến cuối cùng thì có được tính là qua ải không?”.
Những người xung quanh nhìn cậu như một thằng ngốc: thật tiếc thay cho khuôn mặt ấy.
Sau khi vào phó bản, Ninh Túc thật sự bắt đầu chuỗi ngày tháng ăn không ngồi rồi nhỏ bé của riêng mình.
Đầu lâu rớt từ nóc nhà xuống, Ninh Túc sẽ nhặt nó về làm thành đèn ngủ để ngủ cho ngon.
Thác nước biến thành máu, cậu sẽ lấy một cái nồi nhỏ đi hứng về hầm canh ăn với hai mắt sáng ngời ngợi.
Thi thoảng cậu còn sẽ may quần áo trẻ em cho tụi quái nhỏ bò trên đất.
Về sau, cậu đúng là chẳng cần làm gì mà cũng sống sót được, thậm chí Quỷ chủ còn vác cậu trên lưng đưa đến tận cửa ra, đằng sau là đám quỷ quái lớn bé lúc nhúc bám theo.
“…”
Đối với Ninh Túc mà nói, trò chơi kinh dị rất phù hợp với cuộc sống hàng ngày của cậu.
Cậu sống trong thời tận thế và còn từng là một người có dị năng, nhưng dị năng của cậu không giống như người thường, cậu là một dị năng hệ ám (hệ bóng tối) đặc biệt, có thể hấp thụ tất cả những thứ hắc ám.
Người đứng đầu căn cứ ra lệnh cho cậu thanh lọc zombie nên đẩy cậu vào trong đàn zombie.
Sau đó cậu biến thành một nhóc zombie hệ ám luôn.
Con người chưa từng yêu cậu, nhưng tất cả giống loài hắc ám đều yêu cậu.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ninh Túc, Lăng Tiêu ┃ vai phụ: Hổng nói cho bạn biết đâu ~