Trang 49 / 128 · Tổng 1536 truyện

Khuyết Danh
Thể loại: Cổ Đại, Vả Mặt, HE Chữa Lành, Điền Văn, Ngọt
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Năm ta lên bốn, thầy bói phán rằng ta mệnh khắc cha mẹ, thế là họ liền đưa ta đến sống ở biệt trang, mười năm trời biền biệt không một lần gặp mặt, cũng chẳng màng đến sống chết của ta.
Đến năm mười bốn tuổi, họ đón ta về, rồi lại vội vã gả ta đi.
Đích tỷ của ta cười nhạo: "Đồ ngốc gả cho kẻ tàn phế, đúng là trời sinh một cặp."
Cha mẹ ta thì nói: "Nếu không phải hôn sự này không thể hủy bỏ, để tỷ tỷ con gả vào nhà phú quý, thì con ngay cả xách giày cho người ta cũng chẳng xứng.”
“Con gái gả đi rồi, coi như bát nước đã hắt đi, sau này dù có chuyện gì cũng đừng vác mặt về đây."
Chỉ có mỗi chàng, chàng nắm lấy tay ta, dạy ta viết tên mình.
Nét chữ nắn nót viết rằng: [Nữ tử cũng nên tự tôn, tự ái, tự cường không ngừng, phấn đấu vươn lên.]

Phúc Bảo
[Sinh hoạt dân dã, oan gia ngõ hẹp, tình yêu thôn quê, điền văn]
Phàm là chuyện gia đình, chẳng phải gió đông lấn át gió tây, thì cũng là gió tây lấn át gió đông.
Đôi vợ chồng trẻ mười sáu mười bảy tuổi, chẳng phải ngươi đè ta, thì cũng là ta đè ngươi.
Đây là câu chuyện về một tiểu tức phụ bị gió đông nhà mình đè ép, sau đó vùng lên làm chủ.

Khuyết Danh
Năm mười sáu tuổi, ta bị bà chủ lòng lang dạ sói bán vào Nhà họ Triệu ở thôn Đào Thủy.
Nghe đồn Nhà họ Triệu có ba thiếu niên độc thân lực lưỡng. Một người làm ruộng chân lấm tay bùn, một người là thư sinh mọt sách, một người là kẻ du thủ du thực.
Hơn nữa, hai người phu đệ của ta còn có thói quen nửa đêm rình mò nghe trộm tẩu tâu.
Nhưng khi ta gả đến đó rồi mới hay, cái nhà tiếng tăm tệ hại nhất này, thật không ngờ... lại tốt đến thế.

Hành Chi

Khuyết Danh
Vào ngày sinh nhật của tôi, chồng viện cớ tăng ca, nói không thể ở bên.
Tôi im lặng, không hỏi nhiều.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi thấy bài đăng mới nhất trên Weibo của cô cấp dưới xinh đẹp của anh ta:
"Người phụ nữ thông minh nên hiểu, đàn ông không phải là con chó, không thể xích mãi bên mình."
Tôi nhìn màn hình, chỉ cười nhạt.
Không sao cả.
Giữa vợ chồng, sự công bằng là điều tối thiểu.
Anh ta có thể dành sinh nhật của tôi cho người khác, vậy tối nay, cũng sẽ có người khác dành trọn cho tôi.
Tôi mở danh bạ WeChat, tìm một cái tên quen thuộc rồi nhắn một câu ngắn gọn:
"Em bé, nhận đơn đi."
Tin nhắn vừa gửi, đối phương đã trả lời ngay:
"Có luôn, chị ơi."

Trương Tảo Canh

Yên Diệp

Tô Hương Lan Sắc

Mộc Nhất Liễu

Xuân Thập Tam Dạ
Ta là một người bán đậu phụ.
Một cân đậu năm văn tiền, có thể làm ra ba cân đậu phụ.
Mỗi ngày ta xay đậu phụ trong một canh giờ, đi về hai mươi dặm đường núi, mỗi cân đậu có thể kiếm được một văn tiền.
Nhờ từng đồng tiền lẻ này, ta đã nuôi lớn đệ đệ muội muội, được mặc áo bông, và còn ở trong căn nhà ngói xanh gạch đỏ.

Thời Quang Tái Tiếu

Ngũ Đóa Ma Cô
Trong giấc mơ, Trần Bảo Âm đã sống mười lăm năm như thiên kim Hầu phủ, nhưng một ngày nọ, nàng bỗng phát hiện mình bị ôm nhầm. Thiên kim tiểu thư thật sắp trở về, và nàng quyết định sẽ gây khó dễ cho cô ấy, tạo nên những tình huống rắc rối. Tuy nhiên, kết cục của mọi chuyện lại thật thê thảm.
Quyết định rời bỏ cuộc sống phức tạp, Trần Bảo Âm thu xếp đồ đạc, trở về quê hương. Cuộc sống giản dị với cơm canh đạm bạc, nhưng gia đình ấm áp và không khí hàng xóm náo nhiệt mang lại cho nàng cảm giác bình yên, tự do.
Không lâu sau, một thư sinh xuất hiện trong thôn. Hắn có tướng mạo thanh tú, khéo tay trong may vá, nấu ăn ngon và cách nói chuyện nhẹ nhàng, lễ độ. Các cô nương trong thôn đều say mê nhìn hắn, nhưng Trần Bảo Âm lại không quá để tâm.
Thế nhưng, thư sinh này không chỉ dừng lại ở đó. Hắn thi đậu cử nhân, sau đó thi đậu trạng nguyên, và mang nàng trở lại kinh thành, tự hào khoe mẽ thành công của mình.
Trần Bảo Âm nghĩ: "Nếu như hắn cường tráng hơn một chút thì thật tốt."
Sau ngày cưới, thư sinh vào phòng, tay cầm khăn xanh lam lau ngón tay mảnh khảnh, dịu dàng nói: “Nương tử, gà đã hầm lên rồi”.

Dục Hoả Tiểu Hùng Miêu

Miêu Miên Nhi

Dư Thụ Vãn Ca

Mộc Tử Kim Tam
Tần Ngộ vừa mới tốt nghiệp và mang đầy chờ mong với tương lai thì vô tình đập đầu rồi xuyên về thời cổ đại. Hắn là đứa trẻ sinh non đi theo người mẹ góa bụa sống dựa vào cửa hàng làm đậu phụ nhỏ để qua ngày.
Dưới điều kiện hạn chế, ông cụ non Tần Ngộ thở dài và nghĩ thôi vẫn cứ phải đọc sách. Đó là con đường ra duy nhất của hắn lúc này.
Truyện này không có nhiều tình cảm nam nữ mà tập trung mô tả con đường học tập và thi cử gian nan của nam chính. Nam chính không phải kẻ vạn năng mà thực sự rất nỗ lực tiến từng bước nhỏ.

Mạnh Tiểu Hy

Khuyết Danh
Năm mười tuổi, tổ mẫu dẫn ta đến phủ Quốc công "ăn mày", cả nhà nhờ sự bố thí của quý nhân mà giữ lại được vài mạng sống.
Nhưng thoáng chốc nhà cao cửa rộng bỗng sụp đổ. Vị Quốc công phu nhân cao quý như vàng ngọc, theo tổ mẫu ta, trở thành bà Mã hay chống nạnh chửi người nhất thôn Đào Thủy.

Điềm Thang Đoàn
Từ Quả Quả xuyên không đến Biện Kinh, vừa mở đầu đã đối mặt với một gia đình cực phẩm kỳ lạ, năm miệng ăn từ già đến trẻ, nghèo đến mức chẳng có gì.
May mắn thay, tôn chỉ của triều đại Đại Tống chính là – tất cả vì tiền.
Từ Quả Quả quay lại nghề cũ – cô chủ Từ của tiệm thức ăn nhanh hôm nay đã lên sóng.
Từ Quả Quả xắn tay áo làm việc hăng say, từ hai bàn tay trắng đến khi có được quầy hàng nhỏ của riêng mình, rồi mua ruộng tốt, mở cửa hàng, lại còn có thêm bàn tay vàng hỗ trợ, cuộc sống đúng là sung sướng không tả nổi.
Bàn tay vàng này chính là chỉ cần nàng chạm vào tay người thợ săn hàng xóm, nàng có thể nhận được cam lộ ngay lập tức. Cam lộ này có công dụng vô cùng lớn: một giọt khiến người ta lưu hương nơi đầu lưỡi, hai giọt khiến người ta rạng rỡ, ba giọt khiến người ta…
Chỉ có điều không tốt lắm là bàn tay vàng này có một bug nhỏ, thường xuyên khiến nàng phải làm trò lố trước mặt nam nhân kia.
Nhưng nam nhân kia cao lớn vạm vỡ, rắn chắc bền bỉ, chỉ cần chạm một ngón tay là có thể sản xuất cam lộ, đừng nói đến việc lợi ích kinh tế thực tế biết bao.
Khi Từ Quả Quả lần thứ N giở trò cũ "ngã" vào lòng thợ săn Đan Tam, nam nhân vốn dĩ hiền lành luôn bỏ chạy đã bộc phát ra sự thô dã, đôi mắt đỏ ngầu dồn nàng vào góc tường.
“Một lần, hai lần, không có lần thứ ba. Nàng muốn làm vợ ta chắc?”
Từ Quả Quả hai tay vội vã vung đến mức tạo ra ảo ảnh: “Không…”
Ánh mắt nam nhân đột nhiên trở nên sắc lạnh, Từ Quả Quả rụt cổ lại vì sợ hãi: “Được…?”

Hàm Ngư Lão Nhân