Trang 47 / 128 · Tổng 1536 truyện

Khuyết Danh
Ta bẩm sinh lãng tai nhờ thế ta là ám vệ vô dụng nhất bên cạnh chủ thượng.
Chủ thượng nói ta như một con heo.
Ta đáp: “Vậy nô tì đi mua ít nấm hương về nấu canh.”
Hắn không chịu nổi, liền sai ta đi giám sát tử địch của hắn.
Ta cải trang thành phụ nhân bán bánh, dựng sạp ngay trước cửa phủ của đối thủ.
Hai tháng sau, chủ thượng sắc mặt đen sì, đích thân đến kéo ta ra khỏi giường của tử địch.
Hắn rống giận:
“Lão tử bảo ngươi giám thị hắn! Chứ không phải bảo ngươi leo lên giường hắn!”

Hắc Tử Triết

Phương Thường Hy
Tô Trúc Tâm mở mắt liền phát hiện mình trọng sinh rồi!!
Kiếp trước.
Vì để lấy lòng nhà chồng, cô vơ vét các kiểu đồ đạc ở nhà mẹ, không tiếc đem cả cháu gái ruột đem bán lấy tiền.
Vì để nuôi tướng công đi học, cô đã nhẫn tâm giết chết ước mơ đi học của cháu trai ruột.
Nhà mẹ bao dung cô hết mực, cô lại được nước lấn tới!
Cuối cùng, tướng công đỗ đạt công danh, còn cô thì bị nhà chồng đá ra khỏi cửa với một tờ hưu thư.
...
May mà ông trời thương xót cho cô một cơ hội để vãn hồi mọi thứ!!
Lần này, cô tuyệt đối không thể tiếp tục hồ đồ như vậy nữa, nhất định dùng sự nỗ lực của mình cải thiện cuộc sống của nhà mẹ.
Để cô chống mắt lên xem, không có cô che chở, anh chồng trước và mẹ chồng trước làm sao làm mưa làm gió được.

Hành Chi

Bán Đường

Bạo Phú Hạng Mục Phụ Trách Nhân

Lịch Mùa Thu
Người trong làng đều nói Kiều Trân Trân lười biếng, ham hưởng thụ, có phong cách của tiểu thư tư sản, mỗi này chỉ biết ăn ăn, là một người vợ phá của.
Kiều Trân Trân: Giò heo kho tàu, quá ngon! Cá phi lê luộc, quá ngon! Cháo trứng thịt nạc, tuyệt vời!
Người trong làng:... Chúng tôi cũng muốn ăn!!

Cổ Tinh Nhạc

Nguyệt Bán Yếu Phân Gia

Jiu Sen

Lãng Lãng Minh Nhật

Mạc Chiết Chi

Cật Liễu Mộc Ngư Đích Miêu

Khuyết Danh
Đích tỷ đã bỏ trốn, mà hôn sự với Nhiếp chính vương chỉ còn ba ngày nữa là cử hành.
Phụ thân đành phải mời vị phò mã tương lai Nhiếp chính vương đến phủ, cả nhà quỳ gối van cầu xin tha tội.
Vẻ mặt hắn lạnh như sương giá, một thân thường phục đỏ thẫm càng khiến dung mạo tuấn mỹ kia trở nên uy nghiêm khó lường.
Hắn không nói nhiều, chỉ nhàn nhạt đưa tay chỉ về phía ta đứa con gái đang quỳ rụt rè nơi góc phòng.
“Vậy thì là nàng đi. Ba ngày sau thành thân với bổn vương.”
Phụ thân nghe vậy mừng đến rơi nước mắt, cuối cùng cũng giữ được tính mạng cả nhà, tránh được họa tịch thu gia sản.
Đêm tân hôn, ta khoác giá y, đội khăn hồng, lặng lẽ ngồi trên hỉ sàng, không dám nhúc nhích.
Nhiếp chính vương – Phó Chiếu. Người này, trên dưới triều đình ai ai cũng biết là kẻ thủ đoạn như sấm sét, g/i/ế/t người không chớp mắt.
Ai vừa đắc tội hôm trước, hôm sau thánh chỉ giáng tội đã được ban xuống hoặc mất chức, hoặc bị đày đi biên ải, nặng thì cả nhà đều vạ lây.
Thế nhưng, một người lãnh khốc vô tình như vậy, lại một lòng si mê trưởng nữ phủ tể tướng – Lý Sở Tinh.
Dù nàng từng nói những lời kinh thế hãi tục, làm những việc trái lễ nghịch đạo, hắn vẫn chỉ mỉm cười bỏ qua.
Còn ta, bất quá chỉ là thứ nữ nhỏ bé trong phủ tể tướng, sống đời nhún nhường, mỗi ngày như bước trên băng mỏng.
Trước ngày xuất giá, phụ thân đã căn dặn ta:
Ngươi có duy nhất một ưu điểm là dung mạo. Dù thế nào cũng phải nắm thật chặt lấy Phó Chiếu. Bằng không, tai họa sẽ lập tức giáng xuống cả nhà.

Khuyết Danh
Nhà ta vốn nghèo khó, vậy mà thợ săn Thạch Định lại ngỏ ý muốn kết thân.
Hắn bảo: "Sau này ta nhất định để nàng cơm no áo ấm, bạc tiền kiếm được đều giao cho nàng."
Ta ngắm nghía con lợn rừng hắn vác đến, đổi ra thô lương đủ cho cả nhà dùng trong cả năm.
Vậy là gật đầu ưng thuận mối lương duyên này.
Bốn mùa xuân hạ thu đông cùng nhau trồng ngũ cốc, săn bắn , cùng nhau thưởng thức mỹ vị nhân gian nơi quê nhà.

Diệp Mục Túc

Minh Chi

Trà Noãn

Chiến Hỏa Hỏa
Dung Thanh Du vốn là con gái lớn của một gia tộc có địa vị vững chắc, dung mạo đẹp tựa ánh trăng.
Bố cô nắm trong tay gia tài hàng tỷ nên đã lọt vào tầm ngắm của tên đàn ông cặn bã ham tiền, cuối cùng gia tài bị chiếm mất, cửa nát nhà tan. Cô bị vứt lại ở một ngôi miếu tan hoang chờ ch*t, trước khi ch*t, cô liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng để kéo theo tên đàn ông cặn bã đó lấy mạng đổi mạng.
Lúc mở mắt lại lần nữa, cô được vị thần của ngôi miếu đổ nát hiển linh phù hộ, mở ra thiên nhãn, có tiên phủ tùy thân, được sống lại trước khi bi kịch xảy ra, cô dẫn theo các đồng hương cùng cày cuốc làm giàu.

Diệp Ức Lạc