Trang 46 / 128 · Tổng 1536 truyện

Quỹ Họa Tình Vũ

Giả Diện Đích Thịnh Yến

Tam Quyển Bất Viên

Ngư Bách Bách

Bảo Huyên

Đồng An An

Tam Thiên Thượng

Tiểu Miêu Bất Ái Khiếu
Dung Tử Ẩn là một người xui xẻo chính hiệu. Cha mẹ qua đời, họ hàng tệ bạc. Khó khăn lắm mới thoát khỏi làng quê để thi đỗ đại học, nhưng vừa tốt nghiệp đại học đã bị một "người bạn chó má" lừa gạt và phải gánh món nợ 200 ngàntệ.
Cuối cùng vì không còn đường thoát, cậu đành quay về quê trồng trọt. Do vận may quá tệ nên cậu rất bất ngờ khi nhận được sự bồi thường từ Thiên Đạo:
Thiên Đạo: Vật đầu tiên mà ngươi chạm vào sẽ quyết định hướng phát triển "bàn tay vàng" của ngươi. Hãy theo hướng dẫn của hệ thống, ngươi sẽ trở thành bậc thầy kỹ thuật hàng đầu trong lĩnh vực đó.
Dung Tử Ẩn lặng lẽ nhìn con lợn nái bên cạnh sắp đẻ của mình: "..."
Một phút sau, Dung Tử Ẩn nhận ra thế giới xung quanh mình thay đổi. Bất kể là thứ gì, chỉ cần liên quan đến nông nghiệp hay chăn nuôi, mọi sinh vật đều xuất hiện dòng chữ trôi nổi trên đầu chúng.
Lợn nái: "Bà đây sắp sinh rồi, mau đi học cách chăm sóc lợn nái sau sinh đi!"
Bò sữa: "Vắt sữa thật là biến thái!"
Điên nhất chính là ruộng lúa với những giống lúa mới, chúng đồng loạt nói: "Cả thân đều có độc, ăn vào là chết đó, hí hí hí!"
Dung Tử Ẩn nước mắt lưng tròng: "Tôi thật sự quá khổ mà QAQ!"
Sau này, những kẻ từng hại Dung Tử Ẩn còn khổ hơn cậu: "Tôi thật sự quá khổ mà QAQ, xin cậu làm người đi!"
Thông tin khác:
1v1: Thụ mở miệng là đâm trúng tim, lạc quan vs Công ngọt ngào, biết trêu chọc.
Lưu ý:
1. Đây là thế giới giả tưởng! Giả tưởng! Giả tưởng! Đừng áp dụng vào thực tế! Tam quan trong truyện không đại diện cho tam quan của tác giả. Tác giả tâm hồn mong manh, nếu cố tình gây sự, tôi sẽ lấy bộ sưu tập biểu cảm gia truyền ra xử lý bạn.
2. Không phải truyện chuyên ngành! Mọi nội dung liên quan đến các ngành nghề đều là tôi bịa! Đừng bảo tôi không nhấn mạnh, các bạn yêu quý~ hãy mở to đôi mắt xinh đẹp của mình và đọc kỹ dấu chấm than trong ghi chú của tôi nhé!
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Dung Tử Ẩn ┃ Vai phụ: Quý Thự ┃ Khác:
Một câu tóm tắt: Tôi thật sự quá khổ! (Wo tai nan le!)
Tags: Truyện điền văn, ẩm thực, hiện đại giả tưởng, truyện sảng.

Hạnh Chi

Nguyệt Cầm Ỷ Mộng

Lam Thiên Lam Lam

Văn Tử Bảo Trứ Bạch Thái
Tác giả: Văn Tử Bảo Trứ Bạch Thái
Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Điền Văn, Đô Thị, Nữ Phụ
Nhóm dịch: Tiểu Mộc
Văn án:
Trình Hoan ngủ một giấc tỉnh dậy trở thành nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết.
Nữ phụ hám giàu, vì gả vào hào môn không tiếc lấy đứa bé ra áp chế, cuối cùng đứa bé bởi vì một lần ngoài ý muốn mà bỏ mình, cô ta cũng rơi vào kết cục thê Hoan độc thân từ lúc sinh ra, nhìn đứa bé bên chân nước mắt lưng tròng, bất đắc dĩ thở dài, bất đắc dĩ gánh trọng trách làm mẹ.
Kết quả nuôi một hồi, người cha trong truyền thuyết kia lại đưa bản thân mình đến cửa!
Trình Hoan: Tôi thật không tính có tình cảm với anh đâu nha!!
Nam chính đưa tới cửa nhíu mày:... Không có người khác.

Trượng Mã
*Văn án:
● Truyện hài hước vô lý theo phong cách của tác giả / Hướng dẫn đọc ở cuối văn án
● Chính văn đã hoàn, phiên ngoại đang cập nhật
*Meomeo: đọc ko cười là ko được mấy ní à -)))
Năm Thừa Càn thứ ba, tân đế Tiêu Ứng Hoài lập ra Thiên Sát Ti, giao cho thủ lĩnh ám vệ Tống Tiệm quản lý cung cấm, thăm dò tin tức, quyền hành lớn đến mức kinh người.
Năm Thừa Càn thứ sáu, biến cố trong cung xảy ra, các lão thần tiền triều cấu kết với Hằng vương mưu phản, lập tức bị ám vệ Thiên Sát Ti chém giết ngay trước triều đình.
Đúng lúc này, từ nóc Kim Loan Điện "rầm" một tiếng rơi xuống một người, thủ lĩnh ám vệ đáp thẳng vào lòng Tiêu Ứng Hoài.
Cả điện kinh hãi: "Hộ giá! Hộ giá!!"
Tống Kiệm vừa xuyên đến, đối diện với vị hoàng đế trước mặt, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng: "???"
Hả??? Hộ cái gì cơ???
-
Tống Kiệm xuyên thành thủ lĩnh ám vệ, vừa đến đã ngã thẳng vào lòng thánh thượng. Nghi vấn có ám sát hay không thì chưa rõ, nhưng quan trọng là hắn làm việc không hiệu quả, theo quy tắc của Thiên Sát Ti, hắn phải lĩnh ba mươi roi.
Tống Kiệm quỳ trong ngự thư phòng, mặt cắt không còn giọt máu.
Tiêu Ứng Hoài hỏi hắn: "Ngươi có nhận phạt không?"
Tống Kiệm run bần bật như cầy sấy, một lúc sau mới nặn ra được một câu: "Không, không nhận được không ạ?"
Tiêu Ứng Hoài: "?"
...
Tiêu Ứng Hoài biết bên cạnh mình có kẻ phản bội, hắn âm thầm bày một ván cờ lớn, chỉ chờ đến ngày xảy ra biến cố trong cung sẽ lấy Tống Tiệm làm gương giết gà dọa khỉ.
Kết quả, Tống Tiệm đi một nước cờ hiểm, không để hắn nắm được chút sơ hở nào.
Sau đó, Tiêu Ứng Hoài cài cắm rất nhiều người giám sát ám vệ này, nhưng tin tức nhận được đều là:
"Hoàng thượng, Tống đại nhân ngủ quên trên xà nhà trong tẩm cung của ngài, còn bảo người mang cho hắn một cái chăn."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân lại chạy tới ngự thiện phòng trộm điểm tâm rồi."
"Hoàng thượng, Tống đại nhân nói... nói rằng công việc này chẳng muốn làm một ngày nào nữa."
Tiêu Ứng Hoài: "..."
Rồi đến sau này.
"Hoàng thượng! Tống đại nhân bị giữ lại vì trêu ghẹo Thị lang Lễ bộ!"
Hai mắt Tiêu Ứng Hoài tối sầm.
Nghiến răng nghiến lợi: "Lôi người về đây cho trẫm."
-
Làm ám vệ chẳng có gì hay ho cả, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, trực chiến 24/7, còn phải ngủ trên xà nhà mỗi ngày. Tống Kiệm vác đôi mắt thâm quầng, ngày ngày chửi thầm Tiêu Ứng Hoài là chó hoàng đế.
Sau này, Tiêu Ứng Hoài lương tâm trỗi dậy, nói sẽ cho hắn một điều ước.
Tống Kiệm chắp tay sau lưng, ngoan ngoãn nói: "Có thể không ngủ trên xà nhà không? Ta... ta ngủ không yên, dễ bị ngã xuống."
Tiêu Ứng Hoài cười khẽ: "Chuẩn tấu."
Tối hôm đó, Tống Kiệm bị trói chặt trên long sàng.
Tiêu Ứng Hoài chậm rãi kéo nhẹ đai áo hắn, giọng nói trầm thấp: "Ám vệ đại nhân có cái eo đẹp lắm."
Tống Kiệm: "???"
-
Tống Kiệm: Có thể không làm ám vệ không?
Tiêu Ứng Hoài: Làm hoàng hậu cũng được.
---
*Lưu ý trước khi đọc (của tác giả):
● Truyện hài hước, nội dung phi logic, vui là chính.
● Cốt truyện quyền mưu kiểu học sinh tiểu học, thả bay mọi logic, xin cứ cười thoải mái.
● Nếu là người theo chủ nghĩa logic hoặc thích nghiên cứu kỹ lưỡng thì nên cân nhắc trước khi đọc, có rất nhiều chi tiết không chặt chẽ.
● Mọi thứ đều theo nội dung chính văn.
● Không cãi nhau, không gây war, những bình luận quá mức vô lý sẽ bị xóa.
● Mỗi ngày cập nhật khoảng 3000 chữ, từ 18h-24h. Nếu không đăng sẽ có thông báo.
● Chúc mừng năm mới!
*Lời nhắc cuối: Hãy chắc chắn rằng bạn có thể chấp nhận phong cách này trước khi thêm vào danh sách đọc. Những bình luận cố tình gây sự sẽ bị xóa. Truyện này chỉ để giải trí và tạo niềm vui, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic, không đảm bảo logic. Tôi chưa từng gắn thẻ "chính kịch", từ đầu đã không có! Nếu tình tiết hợp lý thì coi như tôi phát huy vượt mức!

Nhất Chỉ Nga Nga

Đả Tự Cơ N Hào
Thiện Phúc Bảo chuyển kiếp, mang theo một túi đại lễ, đầu thai vào một nhà nông thời cổ đại, trong túi đại lễ chỉ có một, chính là có được max độ hảo cảm của động vật.
Trong nhà, gà mái quý nàng, ra sức đẻ trứng để nàng ăn no. Trong núi, động vật nhỏ mến nàng, hái quả rừng, tặng thảo dược cho nàng. Mà con người là động vật cấp cao, tự nhiên cũng sẽ yêu thương nàng.
Truyện dã sử, không liên quan nhiều đến triều chính, hoàng thất, nam chính là người thường, chủ yếu nói về sinh hoạt gia đình trong thôn trang nhỏ...

Superpanda

Sơn Dữu Tử

Quan Ni Ni

Đậu Phộng

Khước Tâm