Trang 44 / 128 · Tổng 1536 truyện

Tụ Trắc
Kiều Vi xuyên thành vợ trước của nam chính trong truyện thập niên 60, trở thành người vợ mở đường cho cốt truyện chính.
Nam chính là một quân nhân đẹp trai, vai rộng eo thon chân dài. Anh không chỉ đúng gu của Kiều Vi mà còn có một tương lai tiền đồ rộng mở.
Trong nguyên tác, Kiều Vi là một pháo hôi trốn theo trai, chết vì nghèo, còn nữ chính là người trọng sinh muốn ôm đùi nam chính đã tự mình gả đi, hạnh phúc đến già.
Nhưng Kiều Vi không muốn xuyên vào truyện làm nhân vật vô danh lót đường cho người ta.
Trước đây, cô là bệnh nhân nan y chết trong cô độc, nay có cày có cả trâu, chồng con là nhân vật chính sao có thể để người khác ôm đi?
Kiều Vi ôm đùi đến chết mới thôi!
Nghiêm Lỗi phát hiện từ khi tìm được vợ về thì cô như biến thành một người khác.
“Vợ đoàn trưởng Nghiêm suốt ngày mặc quần áo dệt loại cũ, tích kiệm thật đó.”
Kiều Vi: Vải dệt thiên nhiên mặc thoải mái thật, vải hóa học né xa ra.
“Nghe tin gì chưa, vợ đoàn trưởng Nghiêm tự nguyện sống trong khu nhà cũ chứ không vào ở ký túc xá mới nhường lại cơ hội cho người khác đấy. Nhìn coi người ta biết nghĩ cho người khác như nào kìa.”
Kiều Vi: Khu tập thể đào đâu ra sân vườn như nhà cũ dưới mặt đất chứ.
“Lúc trước chúng ta hiểu lầm người ta, anh nhìn đi, họ hàng đoàn trưởng tới là được ở luôn trong nhà khách, tiêu chuẩn tiếp đãi cao như vậy, quý hóa biết bao.”
Kiều Vi: Họ hàng gì gì đó sang nhà khách mà ở, đừng có ở nhà tôi.
Cuộc sống ngày thường cũng từ tương kính như tân biến thành nhiệt tình như lửa.
“Quần áo em giặt không sạch, để anh làm.” Người đàn ông lạnh lùng nói.
“Không phải lười rửa bát à, để anh làm.” Người đàn ông hiểu ý làm nhanh hơn nói.
“Cầm.” Người đàn ông đưa qua.
“Cái gì vậy?”
“Tiền và phiếu.” Anh nói, “Tháng này tìm người đổi thêm mấy tấm phiếu vải, đủ để em mua quần áo mới.”
Kiều Vi cong mắt cười...

Lâm Bồ
Với sự hỗ trợ của hệ thống và không gian đặc biệt, cô sẽ phải đấu tranh để đạt được tiêu về tài chính và sự thịnh vượng.
Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ và sẽ có nhiều thách thức đặt ra trước mặt.
Liệu Triệu Uyển Thanh có thể vượt qua được tất cả để trở thành một người phụ nữ thành đạt và hạnh phúc?

Mộc Đan (Tiểu Yêu Nữ)

Ý Ý
Ta Thẩm Hảo Hảo, là một nữ nhân nổi tiếng đanh đá trong thôn.
Ngày bị hưu, ta xách dao phay cắt tóc bà mẫu cũ, giết con lợn ta nuôi cả năm.
Nhưng chưa đầy nửa tháng sau khi bị hưu, bà mối đã tìm đến nhà ta, muốn mai mối cho ta một mối hôn sự.
Người đó là một kẻ góa thê ở làng bên, thê tử mất cách đây năm năm.
Hắn là một thợ săn, mỗi lần vào núi đều ba năm ngày không về nhà là chuyện thường.
Mỗi khi hắn vào núi, hai đứa con ở nhà khiến hắn không yên tâm, nên muốn tìm một người giúp hắn chăm sóc bọn trẻ.
"Nhà hắn chỉ có hắn và hai đứa con, gả qua đó là được làm chủ gia đình, Ngũ Lang lại là người biết điều, tuyệt đối sẽ không để ngươi phải chịu nửa phần ấm ức."
Nghe xong lời bà mối, ta lập tức nhận lời mối hôn sự này.

Tiếu Giai Nhân

Tiểu Tiên Nữ

Lâm Quang
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Làm ruộng, Mỹ thực, Chủ công, Nhẹ nhàng
Văn án:
Lục Trì cao 1m88, vai rộng eo gầy, cơ bụng tám múi, hắn chưa từng tự tin vì dáng người cao lớn của mình.
Thẳng đến khi xuyên đến Ma giới, đối mặt với nhóm Ma tộc cao 2m2, Lục Trì trầm mặc.
Đám Ma tộc đều yêu thích “Người lùn” ánh mắt từ ái mà nhìn Lục Trì: Xem đem đứa nhỏ đói như này, dinh dưỡng không đầy đủ, mau tranh thủ thời gian ăn nhiều một chút đi!
Lục Trì mặt không đổi sắc mà tiếp nhận đồ ăn màu đen đối phương đưa qua, đối với hệ thống tiểu Trù Thần khó ăn cảnh cáo khịt mũi coi thường: Hắn, Lục Trì, một nam nhân đứng đầu chuỗi thức ăn, một nam nhân có thể mặt không đổi sắc mà ăn thịt sống, còn có thứ đồ khó ăn nào có thể làm hắn bày ra vẻ mặt kén ăn?
Sau đó Lục Trì mỉm cười ăn một ngụm, sau đó vẻ mặt Lục Trì liền suy sụp: ĐM thật sự có loại đồ ăn như vậy~
Không được, tuy rằng xuyên đến Ma giới, nhưng cũng không thể sống sờ sờ đói chết chính mình, cho nên Lục Trì quyết định vén tay áo học tập trù nghệ nuôi sống bản thân.
Sau đó ——
Châu chấu xâm lược: Chúng tôi có hàng trăm triệu thành viên!
Lục Trì: Chiên một chút rồi rắc thêm một chút thì là.
Tôm hùm đất xâm nhập: Khả năng sinh sản của chúng tôi là siêu mạnh mẽ!
Lục Trì: 13 hương thơm của tỏi.
Tôm da xâm lược: Chúng tôi là một loài có thể đánh bại trọng lượng cơ thể hàng trăm lần!
Lục Trì: Ớt tiêu hầu hạ.
Các loài xâm lược khác: Chúng tôi …
Lục Trì: Nguyên liệu ngày càng phong phú hà ~
Loài xâm lược: run rẩy ...
Lục Trì: Tôi chẳng những dựa vào nấu nướng để nuôi sống bản thân, dốc sức phát triển sự nghiệp, mà còn hấp dẫn một người vợ tham ăn?
Phong ba không lỗ!
———————————
CP: Không thể tin được: thân thể mềm mại người lùn công VS tham ăn Slim thụ?
BUSHI!
Tag: Ảo tưởng không gian, làm ruộng văn, mỹ thực, hệ thống
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lục Trì ┃ vai phụ: ┃ cái khác:
Một câu tóm tắt: Bắt đầu bằng một con dao phay, trang bị tự mình gọt.
Lập ý: Quý trọng hiện tại, nhiệt tình yêu thương sinh hoạt!

Dữu Tử Quân CC

Hựu Diêm
Thể loại: Đam mỹ, đời thường giản dị, niên thượng, nhẹ nhàng, truyện ngắn, HE.
Giới thiệu
Tuyệt phẩm thôn quê, một câu chuyện ngắn tôi hằng ao ước được viết ra.
---
Lâm Hoài là gã bù nhìn canh giữ trên cánh đồng lúa mì, mặt bán cho đất, một người nông dân thuần chất.
Thế rồi, giữa đồng mì mênh mông ấy, cậu đã gặp Vu Hàng đang lái chiếc máy gặt.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên vầng trán, tấm áo ba lỗ sớm đã sũng nước dính chặt vào thân hình. Dây lưng sờn da bao lấy vòng eo săn chắc, làn da bị nắng hun trở nên đen sạm, thô ráp, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách hung tợn.
Vu Hàng miệng ngậm điếu thuốc, át cả tiếng máy móc ồn ã, hét lớn về phía Lâm Hoài: "Đừng đi! Tới lượt ruộng nhà cậu rồi!"
Lúa mì còn chưa gặt xong, hai người đã quấn lấy nhau.
---
Một bên là anh chàng tạm thời lái máy gặt, một bên là người quanh năm cày ruộng. Kẻ yêu thầm nay đã thành công chính là công, còn người vừa thấy sắc đã nảy lòng tham chính là thụ.
#Này đại ca, anh hung dữ ngang tàng thế mà cũng biết yêu thầm cơ đấy.
#Ai mà ngờ được cậu vẻ ngoài chất phác thật thà, mà sau lưng lại thích ngắm đùi người ta.
Hướng dẫn đọc:
Ngọt ngào mộc mạc, không ngược luyến / Cốt truyện đơn giản / truyện ngắn / Chuyện nhà chuyện cửa, đời thường giản dị / Vừa gặt lúa vừa buông lời ong bướm.
Tag: Tình hữu độc chung, Nhân duyên tình cờ, Điền viên, Đời thường.
Tóm tắt trong một câu: Sóng lúa cuộn trào.
Chủ đề: Trân trọng lương thực, đừng lãng phí, hãy giữ lấy ruộng lúa và quê hương.

Triệu Văn Đồ/赵文图

Khuyết Danh
Đích nữ Cù Cẩm của Tây Bình hầu phủ, từ nhỏ được nuông chiều, từng được nuông chiều quá mức. Nàng bất chấp người nhà phản đối, cố ý muốn gả cho một vị tiến sĩ xuất thân hàn môn, vốn tưởng rằng hai người từ nay về sau sẽ được như sen nở rễ, cánh cùng bay. Ai ngờ nàng chỉ là một quân cờ để hắn ta leo lên quyền quý, từ đó về sau hắn ta một đường thăng chức, nạp quý thiếp, hãm hại phụ huynh nàng vào tù, mà nàng cuối cùng ôm hận mà chết.
Cù Cẩm sống lại một đời chỉ muốn báo thù rửa hận, sau đó nhàn nhã sống qua ngày tháng, lại bị hoàng đế ban một tờ hôn thư, tứ hôn cho đương kim thái tử Tiêu Trình. Tiêu Trình này chẳng phải là bạo quân sát phạt quả quyết, kiệt ngạo bất kham kiếp trước sao? Cù Cẩm kinh ngạc? Kiếp trước cũng không có việc tứ hôn này?
Kiếp trước, Tiêu Trình nghe tin nàng chết, tim của hắn như bị móc rỗng, sau đó hắn đích thân hạ chỉ xử tử tên phụ lòng kia, lại đặc xá người nhà của nàng, chỉ là nữ tử này đã trở thành tiếc nuối vĩnh viễn trong lòng hắn. Đời này Tiêu Trình quyết định sẽ tiên hạ thủ vi cường, hắn nhìn qua hai mắt trong suốt của nàng, đè nén cảm xúc bốc lên đáy lòng, nói: "Bất kể sau này địa vị của nàng ở trên đời này là như thế nào, thì địa vị của nàng trong lòng ta vĩnh viễn sẽ không thay đổi."

Uông Nhạ Nhạ

Một Đóa Chi Tử
Trong buổi tiệc, một người bạn thân của Phó Thịnh Hòa hỏi anh bằng tiếng Tây Ban Nha:
“Phó tổng giám đốc của cậu đã mang thai con của cậu rồi, chị dâu vẫn chưa biết sao?”
Anh lắc đầu: “Hoan Hoan không chấp nhận sự phản bội. Nếu cô ấy biết, cô ấy sẽ biến mất khỏi thế giới của tôi. Đó là cái giá tôi không thể gánh chịu. Tôi đã giấu rất kỹ, đợi đến khi đứa bé chào đời, tôi sẽ mang nó về cho cô ấy nuôi rồi đưa người kia rời đi. Mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Nói xong, Phó Thịnh Hòa dịu dàng gắp một miếng thịt nướng đặt vào bát của tôi nhưng anh không hề nhận ra tôi đang cắn chặt môi đến mức run rẩy.
Anh không biết rằng tôi đã học tiếng Tây Ban Nha. Tôi cũng đã sớm biết chuyện anh lén lút đưa cô ta đi khám thai.
Vậy nên, tôi cũng đã giấu anh một chuyện.
Tôi âm thầm hoán đổi thân phận với một người bạn mắc bệnh ung thư. Chỉ cần nửa tháng nữa thôi, ngày định mệnh của bệnh nhân sẽ đến. Và tôi, cũng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.
Dù anh có lật tung trời đất, cũng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy em nữa...

Mộc Mộc Lương Thần

Sơn Gian Liễu
Ôn nhu sủng vợ công (Thẩm Hoài Chi) x Đanh đá (lanh lợi) chăm chỉ thụ (Lâm Việt)
-------------
Văn án
Lâm Việt là tiểu ca nhi nổi danh cả làng trên xóm dưới, tính tình hào sảng, trù nghệ xuất sắc. Người đến hỏi cưới có thể xếp hàng từ đầu thôn đến cuối thôn. Cha mẹ cậu cẩn thận chọn lựa, nhưng vận may không tốt, cuối cùng chọn trúng một gia đình lâm thời hối hôn.
Thế nhưng, Lâm Việt nhìn thì có vẻ văn tĩnh, thực ra lại là người khá đanh đá. Cậu lập tức mắng cả nhà kia ra khỏi cửa không chút khách khí.
Bề ngoài thì không bị ảnh hưởng gì, nhưng thanh danh của cậu ít nhiều vẫn bị ảnh hưởng. Người trong thôn đều nghĩ rằng Lâm Việt qua lần này khó mà tìm được một mối hôn nhân tốt. Ngay cả Lâm Việt cũng đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện hôn nhân không được suôn sẻ.
Nào ngờ, ngày hôm sau, một bà mối mới đã đến tận nhà. Bà làm mai với một câu tuyên bố chắc nịch: "Nếu cưới được Lâm Việt, quả thực Thẩm Hoài Chi là người có phúc ba đời!"
Lâm Việt:!!!
Người này lúc này đến cầu hôn, chẳng lẽ là vì làm việc thiện mỗi ngày?
Thật là người tốt!
--------
【Thị giác của công】
Thẩm Hoài Chi khi còn học ở tư thục đã sinh lòng hảo cảm với Lâm Việt, tiểu ca nhi nhà bên. Nhưng vì tự thấy gia cảnh bần hàn, không xứng với người ta, y đành đem tình ý chôn sâu đáy lòng, không để lộ nửa điểm.
Nào ngờ, hôn sự của Lâm Việt lại gặp biến cố. Thẩm Hoài Chi không chần chừ mời bà mối đến Lâm gia, không phải để mưu cầu hôn nhân, mà chỉ mong có thể giúp vãn hồi thanh danh cho Lâm Việt, tránh để cậu chịu cảnh xấu hổ trong thôn.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, Lâm gia lại đồng ý!
Thẩm Hoài Chi:!!
Sau khi thành thân, Lâm Việt dần nhận ra tình ý của Thẩm Hoài Chi. Không biết từ lúc nào, chính cậu cũng đã động lòng.
Về sau, hai người nắm tay bên nhau, cùng nghe tiếng ve kêu đầu hạ, thu hoạch vào cuối thu, thưởng tuyết bay mùa đông, và ngắm cây cỏ đâm chồi vào mùa xuân. Trong vòng xoay bốn mùa, tình nghĩa phu phu ngày càng thắm thiết.
Ba bữa cơm nước, bốn mùa hoa trái, trước cửa sau nhà trồng rau trồng hoa.
Một gian cửa hàng, một ngôi trường tư thục.
Từ mấy gian nhà ngói đơn sơ trong thôn, Lâm Việt và Thẩm Hoài Chi gây dựng nên một tiểu viện rộng rãi nơi phủ thành. Cuộc sống gia đình trải qua vô cùng náo nhiệt và mỹ mãn.
--------
【Lời nhắc nhở】
1. Không bàn tay vàng, không phất nhanh, phố phường ấm áp hằng ngày, ăn ăn uống uống.
2. Hậu kỳ có bảo bảo
3. Chủ làm ruộng hằng ngày, không tuyến triều đình, khoa cử nội dung cực nhỏ.
4. Góc nhìn bai bên đều có.
-------
Một câu tóm tắt: Ôn nhu thư sinh tinh tráng da ngăm, kết đôi cùng phu lang đanh đá kiều khí, tình sâu nghĩa nặng, cùng nhau vượt khó làm giàu.
Lập ý: Cùng nhau đối mặt gian khó, vun đắp hạnh phúc, từ bàn tay trắng xây dựng cuộc sống sung túc.

Lãm Nguyệt Nhập Miên
Sau khi trở về từ Tu chân giới, khả năng giao tiếp với động vật của Lục Nịnh vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Vốn dĩ chỉ nghĩ rằng an an ổn ổn sống một cuộc sống bình phàm. Nhưng bởi vì sự tồn tại của “bàn tay vàng” này, cùng với sự khó khăn trong việc tìm hiểu về các con vật đi lạc trong thành phố, cô lại phải cân nhắc.
Thành phố Dung đã xây dựng một Khu bảo vệ động vật, có diện tích 20 ha, động vật đi lạc trong thành phố đều được gửi đến đây.
Theo quy định thú cưng mới nhất của thành phố, không có giấy phép nuôi chó, không dây xích, không hốt phân, thì đều sẽ bị đối xử như động vật đi lạc. Con sen phải nộp tiền phạt và cung cấp bằng chứng chứng minh thì mới có có thể lãnh thú cưng về.
Một khi bị phát hiện vứt bỏ thú cưng, ngoài việc bị phạt tiền, trong vòng 05 năm sẽ không được nhận nuôi bất kì con vật nào.
Nếu thú cưng làm tổn thương người khác, chủ sở hữu phải chịu trách nhiệm, thú cưng sẽ được gửi về Khu bảo vệ động vật.
Không được ăn, mua bán thịt chó mèo.
Nếu phát hiện các hành vi trên, người dân có thể gọi đến đường dây nóng để báo cáo. Thành phố sẽ xử lý nghiêm khắc các doanh nghiệp cố tình vi phạm.
……
Diễn đàn Thành phố Dung:
“Gần đây, Khu bảo vệ động vật được thành lập, những người dắt chó đi dạo trên đường phố quá văn minh. Tôi chỉ có thể nói rằng lần này nhà nước đã làm rất rất tốt. ”
“Đúng đúng đúng, tôi rất khó chịu với người không xích chó. Ha, họ nói rằng chó của họ không cắn đâu, tao nghe mà tao tức :)))”
“Nếu không có động vật đi lạc, thì những người đó cũng không có cơ hội làm hại chúng rồi.”
“Lần này những người yêu chó và những người ghét chó nên hòa thuận với nhau đi, đừng suốt ngày cạch mặt nhau nữa. ”
“Hơn nữa mọi người có phát hiện ra không, bên trang web chính thức của Khu bảo vệ động vật vừa đăng thông báo tìm chủ nhân, rất nhiều chó mèo đi lạc chưa đến 02 ngày đã tìm được chủ nhân, bọn họ làm sao có thể xác định những con chó con mèo này đi lạc mà không phải bị vứt bỏ.”
“Lầu trên, tui nghi ngờ có người trong Khu bảo vệ động vật có thể nghe hiểu tiếng động vật ”
“Ha ha ha, bớt xem tiểu thuyết huyền huyễn lại đi ba”
“Lạc đề rồi, hiện tại nói về chính sách này, mấy người có để ý không, thành phố Dung bắt đầu cấm cửa hàng thú cưng và trung tâm chăn nuôi bán chó mèo và các động vật khác. Nếu bạn cần nuôi thú cưng trong tương lai bạn chỉ có thể đến Khu bảo vệ động vật và trung tâm cứu trợ.”
“Tốt quá, nhận nuôi thay vì mua bán. “
“+1, để kiếm được nhiều chó mèo trong tuần, nhiều người chẳng màng lương tâm”
“Nghe nói sau này nuôi thú cưng còn phải làm bài kiểm tra, chậc chậc chậc, học ngo* không xứng.”
“Tăng ngưỡng nuôi thú cưng, nhưng quy định vẫn chưa có, vậy là chúng ta còn phải đợi thêm vài năm nữa”
……
Lục Nịnh: “Tụi mày dạy cho tốt chó mèo trong nhà mới, dạy tốt thì có lương nha ~”
“Gâu ~” (có tiền rồi, có phải muốn ăn cái gì thì ăn không?)
“Gâu ~” (quá ngốc, dạy không được thì phải làm sao?)
“Gâu ~” (nếu không nghe lời, có thể đánh không? )
Động vật bị lạc trong Khu bảo vệ động vật đều giành nhau vị trí giáo quan*, tuy rằng chúng nó không thiếu ăn thiếu uống, cũng không muốn bị nhận nuôi, nhưng cuộc sống chung quy lại vẫn cần đến niềm vui.
Nếu nuôi thú cưng cần có điều kiện, thì phải chăng sẽ không còn thú cưng bị vứt bỏ, bị tổn thương nữa?
Hướng dẫn đọc truyện của tác giả:
1. Về triệt sản chó mèo, bài viết này sử dụng cách ly vật lý, khám sức khỏe, sau đó xác định triệt sản, đây là trạng thái lý tưởng và không có giá trị tham chiếu. Người mới nuôi thú cưng, nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào, hãy liên lạc với bác sĩ thú y kịp thời để xác nhận.
2. Các loài động vật trong văn bản đều có chỉ số IQ tám hoặc chín tuổi, giống như trẻ em. Chúng có thể giao tiếp với nữ chính, nhưng chúng không thắc mắc tại sao nữ chính có thể hiểu ngôn ngữ của chúng. Chúng không có khả năng nghĩ sâu xa đến mức độ đó.
2. Truyện có phá án, nhưng không nhiều, giai đoạn đầu là giải cứu động vật đi lạc, giai đoạn sau là sắp xếp chỗ ở cho chúng.
3. Nữ chính 16 tuổi, tuyến tình cảm được thể hiện ở vài chương cuối, cốt truyện là chủ yếu.
4. Nếu chưa bao giờ nuôi chó mèo, chẳng may chúng mắc lỗi, hãy nhẹ nhàng với chúng và quản tốt nắm đấm của bạn…
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lục Nịnh, Lương Túc ┃ vai phụ: Mèo, chó, các động vật khác ┃ khác:
Một câu tóm tắt: Cuộc sống hằng ngày khi có thể nghe hiểu tiếng động vật
Lập ý: Con người và động vật chung sống hài hòa.
—
Lời của Niên:
Đọc truyện giải trí là chính, đừng suy nghĩ logic quá nhiều :33

Hoa Tr

Triệu Linh Nhi
Diệp Cửu Cửu từ chức về nhà kế thừa nhà hàng nhỏ đã gần như đóng cửa,
Nhà hàng cũ nát, còn thiếu không ít nợ bên ngoài,
Đang lúc cô rầu rĩ không biết kinh doanh thế nào, tủ lạnh của nhà hàng nhỏ đột nhiên xuất hiện một ít hải sản cực phẩm một cách khó hiểu, ví dụ như:
Năm cân sò điệp lớn,
Cua hoàng đế rộng hai mét,
Một con bạch tuộc lớn hai mươi xúc tua...

Thiên Tại Thủy

Khuyết Danh
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu rỗi, ta hướng về hệ thống mà nói rằng muốn gỡ liên kết.
Hệ thống mang chút hưng phấn, vội hỏi:
【Ký chủ, người quả thật muốn gỡ liên kết sao? Sau khi gỡ liên kết, người có thể quay về thế giới nguyên bản.】
Ta vừa định gật đầu xác nhận, chợt trong đầu bỗng vẳng lên mấy hàng chữ như mây bay:
【Nữ chính giả dạng hệ thống, lại đang mê hoặc nữ phụ.】
【Thân là công cụ, nữ phụ quả thật đáng thương. Thân xác ở thế giới nguyên bản bị nữ chính giày vò thảm hại, giờ đây nàng ta lại muốn quay về chiếm lại.】
【Ngày đêm lo việc bếp núc, uốn nắn tra nam, dạy dỗ thiếu gia hư hỏng, còn cực hơn cả 007 – khổ nhất vẫn là nữ phụ.】
【Nuôi sói mắt trắng thành áo bông nhỏ, cải tạo tra nam thành kẻ si tình, đến lúc này nữ chính lại muốn trở về hưởng thụ thành quả, thật khiến người ta xót xa cho nữ phụ.】
Do lòng hiếu kỳ trỗi dậy, giữa lúc hệ thống không ngừng thúc giục, ta khẽ thốt:
"Không, hãy chờ thêm một chút."