Trang 43 / 128 · Tổng 1536 truyện
![[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F22222.webp&w=1920&q=75)
Thư Thư Thư
Tên khác: Xuyên Về Thế Giới Niên Đại Văn Làm Nữ Phụ Xinh Đẹp
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Sảng văn, Nhẹ nhàng, 1v1, Bình dân sinh hoạt, Niên đại văn.
===
Nguyễn Khê là một nhà thiết kế thời trang ưu tú, không nghĩ tỉnh dậy, lại trở thành một nữ phụ cùng tên trong một quyển niên đại văn.
Nguyên thân từ nhỏ bị cha mẹ bất đắc dĩ để lại trong thôn, sinh sống và lớn lên bên cạnh ông bà nội, mà vai chính lại là đứa trẻ mồ côi của bạn cha cô, ở quân khu được cha mẹ cô chăm sóc, lớn lên.
Lúc mười sáu tuổi, nguyên thân được cha mẹ đưa đến quân khu, với một người lớn lên ở vùng núi như cô trước mặt vai chính là một con vịt xấu xí, một mực bị người khác chê cười.
Tâm tính bắt đầu thay đổi vặn vẹo, sau đó liền tìm mọi cách hãm hại vai chính, một lòng muốn cướp đoạt mọi thứ của vai chính, bao gồm cả nam chính, cuối cùng trở thành một nữ phụ độc ác, kết quả thê thảm.
Sau khi xuyên vào sách, Nguyễn Khê nhìn nhà tranh, phòng đất chớp mắt mấy cái ---
Con mẹ nó nam chính và nữ chính, trước hết cô phải dùng tiền mua một máy may của riêng mình...
Vai chính: Nguyễn Khê ┃ vai phụ: Lăng Hào
Một câu tóm tắt: Từ một thỏ may nhỏ ở nông thôn đến nhà thiết kế quốc tế.

Ngẫu Phấn
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, niên đại văn, phá án, huyền học, quân nhân, linh dị thần quái, phong thuỷ, bắt ma, song xử, HE
Văn án:
Quan quân Phó Thiếu Đình có vị hôn thê từ thuở nhỏ, lúc ba tuổi bị mất tích không dấu vết. Mãi đến mười mấy năm sau, tin tức về cô bất ngờ truyền đến từ một am ni cô, rằng vị hôn thê của anh đã sống trên núi suốt mười năm với thân phận tiểu ni cô.
Phó Thiếu Đình: “Thời đại mới, hôn nhân phải tự do. Hôn ước này tuyệt đối không nhận.”
Sau khi Tô Tiểu Lạc xuống núi, cô phát hiện cha mẹ ruột của mình đã nhận nuôi một cô con gái khác, người được họ yêu thương như báu vật.
Thậm chí, bảy người anh trai của cô cũng chỉ dành mọi sự cưng chiều cho cô gái đó.
Tô Tiểu Lạc quyết định từ bỏ việc nhận lại thân phận con ruột. Thay vào đó, cô lợi dụng tài năng huyền học của mình để phá những vụ án lớn, kiếm được khoản tiền khổng lồ và trở thành bậc thầy huyền học nổi tiếng nhất thủ đô.
Nhưng hành tung của cô luôn bí ẩn, đến mức muốn gặp cô dù chỉ một lần cũng khó như lên trời.
Ông nội Tô: “Các người phải tìm cho ra vị đại sư kia, nhất định phải tìm được cháu gái ruột của ta!”
Bảy người anh trai nhà họ Tô cầu xin ông nội, cuối cùng mới biết rằng cô bảo mẫu nhỏ mà họ từng khinh thường ở nhà họ Phó lại chính là một bậc thầy huyền học.
Điều khiến mọi người càng chấn động hơn, vị đại sư huyền học nổi danh ấy lại chính là cháu gái ruột bị thất lạc của nhà họ Tô.
Phó thiếu gia phát hiện người trong lòng mình bấy lâu nay chính là Tô Tiểu Lạc, anh vội vàng đến dỗ dành cô: "Em quên rồi sao, chúng ta còn có hôn ước, em không gả cho anh thì gả cho ai?"
Bảy người anh trai kiêu ngạo cũng phải van xin cô: "Lạc Lạc, là các anh trai sai rồi."

Nam Phương Lệ Chi

Thanh Việt Lưu Ca
[Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Truyện Sủng, Nữ Cường, Điền Văn, Hiện Đại ]
Phú nhị đại ngồi ăn rồi chờ chết Diệp Thư Hoa xuyên qua thập niên 70, rõ ràng có thể đi đến đỉnh cao nhân sinh, đáng tiếc cô không hề muốn phát tài. Nghe người trong thôn nói nam thanh niên trí thức Tống Thanh Huy gia cảnh giàu có, tháng nào cũng có người nhà phụ cấp, vẻ ngoài cũng rất tốt, trở thành một trong những đối tượng phiếu lương thực tốt nhất của Diệp Thư Hoa...
Một phen quấn quít bám lấy, mắt thấy sắp hái được đóa hoa cao lãnh ấy, đi đến đỉnh cao nhân sinh thì trong thôn đột nhiên có một đoàn thanh niên tri thức mới đến, trong đó một vị nữ đồng chí nọ vẻ ngoài thanh thủy phù dung, tính cách lại không có chút Bạch Liên Hoa này, văn: có thể dẫn đầu thôn dân nuôi dưỡng khoa học, phát tài, võ: tay xé trà xanh thiện nghệ, không ai dám trêu chọc.
Sau đó kịch bản hẳn là nói chuyện yêu đương, HE, Diệp Thư Hoa lúc này mới ý thức được mình tựa hồ xuyên qua một cuốn niên đại văn nào đó hơi quen quen, phiếu lương thực tỉ mỉ lựa chọn có vẻ như cũng là đối tượng của nữ chính...

Hạ Vãn Ca

Hạ Vãn Ca

Đào Hoa Lộ

Triều Ca Dạ Vũ
Thẩm Triều Triều tuổi nhỏ vì dung mạo xinh đẹp mà suýt chút nữa bị bắt cóc, khiến cô trong mười năm cũng không dám ra khỏi nhà, dần trở nên quái gở. Nhưng người mắc chứng sợ giao tiếp là cô lại không ngờ đến, mình vì không muốn xuống nông thôn mà đã trực tiếp gả cho ác bá ai ai cũng sợ.
*
Bởi vì đánh nhau nên bị bắt vào cục cảnh sát, Cố Kỳ Việt vừa được thả ra lại hay tin mình vừa có thêm một người vợ.
Nghe nói cô đẹp như tiên trên trời.
Ha, cô biết anh có một người ba làm xưởng trưởng, hay là biết mẹ anh là chủ nhiệm bệnh viện?
Dù sao cũng không thể nào là người coi trọng người suốt ngày đánh nhau là anh!
Cố Kỳ Việt cắn răng về nhà tìm vợ của mình, chuẩn bị bồi dưỡng cảm tình cho thật tốt.
Cái nhà này, có cô thì không có anh!
Sau này...
Cố Kỳ Việt: "Vợ ơi, em đẹp quá đi, hê hê hê."
Cố Ký Việt, "Ôi trời, thời tiết nóng quá, phải lau mồ hôi thôi. Ôi, không cẩn thận lộ ra cơ bụng rồi, vợ đang nhìn lén anh sao?"
Cố Kỳ Việt: "Vợ, em đừng đi mà, cái nhà này không thể không có em!!!"

Khương Ti Chử Tửu

Thanh Tri Hứa
Khi mở mắt ra, Từ Vãn phát hiện mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết. Không những rơi vào thập niên 70 với cuộc sống nghèo khó, cô còn trở thành nữ phụ pháo hôi xinh đẹp nhưng không có não.
Trong sách, nguyên chủ không muốn theo chồng mới cưới tới vùng đất khổ hàn, nên đã bỏ trốn ngay trong đêm tân hôn, khiến bố mẹ chồng đều bị thương nặng khi đi tìm cô.
…
Chu Hoài Thần đã trọng sinh vào ngày cưới của mình.
Anh biết được cô vợ mới cưới căn bản không coi trọng mình, cũng chẳng muốn theo anh đến vùng đất khổ hàn. Đêm nay, cô định bỏ trốn.
Chỉ nghĩ đến đời trước vì cô chạy trốn mà cả gia đình ra ngoài tìm kiếm, mẹ anh trượt chân gãy chân, để lại di chứng bệnh cả đời.
Còn bố anh thì bị rắn cắn, suýt chút nữa mất mạng.
Lần này, anh quyết định rồi: Mặc kệ Từ Vãn. Cô thích chạy thì cứ chạy đi!
…
Từ Vãn xuyên qua đúng lúc nguyên chủ đang ôm tay nải định chạy trốn. Nhìn ra ngoài trời tối đen như mực, bóng cây xa xa như những hình người, cô sợ đến mức lập tức rụt về giường, kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân.
Cô quyết định không chạy nữa, chạy ra ngoài thì mất mạng như chơi.
Chu Hoài Thần biết Từ Vãn đã chạy, nhưng để tránh làm kinh động đến bố mẹ và lặp lại bi kịch đời trước, anh giả vờ như không hay biết, cùng các chiến hữu dự tiệc cưới uống rượu, kéo dài thời gian.
Ai ngờ mãi uống đến nửa đêm, vừa bước vào phòng, nằm xuống giường thì nghe thấy một tiếng oán trách vang lên từ góc phòng:
"Chu Hoài Thần, sao giờ anh mới vào phòng? Anh không biết em sợ bóng tối à?".
Chu Hoài Thần: ????? Cô suốt đêm chạy trốn sao không sợ bóng tối?????
Khoan đã, sao Từ Vãn không chạy trốn nữa?

Chiêu Nhiên

Thư Thư Thư
Tác giả: Thư Thư Thư
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Gia Đấu, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh...
Nhóm dịch: Tiểu Mộc
Văn án:
Cuối đời, Ninh Hương lạnh lẻo thê lương một mình nằm trong căn phòng trống rỗng, nghe tiếng tuyết tuôn rơi ngoài trời, nhìn lại cả đời mình ——
Cô xứng đáng với chức vị chị cả, con gái và con dâu thuận, mẹ kế vĩ đại, người phụ nữ sau lưng người đàn ông thành công...
Cô thôi học làm việc nuôi dưỡng em trai em gái lớn lên thành tài, hiếu thuận mẹ chồng đến già, dạy dỗ con chồng thành tài, phục vụ chồng cuộc sống không lo, vốn nghĩ những gì mình bỏ ra có thể nhận được hồi báo, kết quả đến cuối đời, ở trong mắt em cô và con chồng cô chỉ là một người phụ nữ nhà quê ngu dốt, cả đời lởn vởn ở bếp sau vườn, khiến người ta xem thường...
Mở mắt ra lại lần nữa, trở về năm mười chín tuổi, Ninh Hương gửi cho người chồng ở xa một tờ điện báo.
Một tuần sau cô cầm giấy đăng ký kết hôn thả trước mặt chồng: "Ly hôn đi."
Cả đời này, cô nên vì mình mà sống.

Khương Ti Chử Tửu
Khi Tô Anh vừa xuyên tới thập niên 70, nguyên chủ nghe được tin người chồng được nhà nước cử về nước muốn ly hôn, tức đến mức bệnh tim tái phát.
Sau đó, Tô Anh quyết định ly hôn. Để có thể ở lại đảo sinh sống, cô dẫn em chồng và con gái của nguyên chủ kết giao tình với nam chính.
Cô âm thầm cầu nguyện:
“Chỉ cần kết hôn và nuôi con, không cần làm nghĩa vụ vợ chồng có được không?”.
“Đối phương là quân nhân, dẫn theo hai đứa nhỏ nhưng trông cũng không tồi. Cả hai còn từng kết hôn, nếu đối phương đồng ý thì có thể cùng nuôi con, quá hoàn hảo.”
Hàn Cảnh Viễn mới kết thúc một nhiệm vụ, lại bị điều tới hải đảo đóng quân.
Vì nguyên nhân đặc biệt mà anh phải kết hôn với một nữ đồng chí, sau 6 năm kết hôn, hiệp nghị vừa kết thúc, hai người lập tức ly hôn.
Sau khi ly hôn sau, Hàn Cảnh Viễn bị điều tới địa phương lân cận, vô tình nghe được tiếng lòng của nữ đồng chí bên cạnh, cảm thấy rất phù hợp với mình.
Sau đó, anh dẫn hai đứa trẻ tới trước mặt Tô Anh, kính trọng hói: “Đồng chí, hiệp nghị nuôi con còn không?”
Tô Anh gật đầu, ngày hôm sau cô nhận giấy chứng nhận kết hôn và được sống trên đảo.
Các dì và thím trong viện nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm, đánh cược rằng vợ lẽ của đội trưởng Hàn sẽ ở được không quá ba tháng.
Tô Anh cảm thấy không có chuyện gì, Hàn Cảnh Viễn quanh năm không ở nhà, cô có thể lén sử dụng đồ đạc để nuôi con, ở đây đơn giản hơn giết quái vật ở dị giới nhiều.
Vừa nhận nơi ở, Hàn Cảnh Viễn đã nhận được một nhiệm vụ dài hạn. Anh nhìn những đứa trẻ đang túm tụm bên nhau, Hàn Cảnh Viễn đau đầu, hỏi vợ: "Một mình em có thể chăm sóc bốn đứa không?"
Người vợ mới cười trìu mến nói: “Một mình em nuôi bốn đứa vất vả lắm, anh về sớm một chút.”
‘Anh không trở về cũng không liên quan tới tôi, tôi sẽ nuôi bốn đứa thành mập mạp, ngoan ngoãn nghe lời.’
Hàn Cảnh Viễn: ...
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hàn Cảnh Viễn nhận được không ít phàn nàn:
‘Hàn Cảnh Viễn, vợ của cậu lại đánh con.’
‘Hàn Cảnh Viễn, Tô Anh không cho con cậu ăn.’
‘Đội trưởng Hàn, vợ với các con anh trèo cây kìa.’
Hàn Cảnh Viễn vội vã trở về nhà, thấy bốn đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp, nghe lời Tô Anh hơn cả anh.
Vài năm sau, cô vợ nhỏ của đội trưởng Hàn ngày càng xinh đẹp, nói rằng khi mấy đứa nhỏ lớn, cô sẽ ly hôn.
Lần này, đội trưởng Hàn, người chưa từng có tình cảm cá nhận, đột nhiên hắng giọng nói: “Anh có thể nghe được suy nghĩ của em. Em đừng ly hôn có được không?”

Tả Ngọc Trân
Sau khi cứu học sinh và tử vong, Phong Ngọc Lan bất ngờ xuyên không về quá khứ, trở thành mẹ kế của Đường Thiên Minh, nam chính trong một cuốn tiểu thuyết mà cô từng nghe đồng nghiệp kể.
Đường Thiên Minh có một tuổi thơ bất hạnh, bị mẹ kế ngược đãi và vu oan, dẫn đến cuộc sống đầy khó khăn và bất công. Phong Ngọc Lan, từ một người phụ nữ hiện đại, phải thích nghi với hoàn cảnh mới, đối mặt với sự ác cảm của con riêng và xã hội.
Tuy nhiên, nhờ vào lòng nhân ái và sự thông minh, cô dần dần chiếm được lòng tin của Đường Thiên Minh và những người xung quanh.
Cuộc hành trình của Phong Ngọc Lan không chỉ là cuộc chiến chống lại định kiến mà còn là hành trình tìm lại bản thân và xây dựng một cuộc sống mới giữa những khó khăn của thời đại.

Ngũ Diệp Đàm
Trong kiếp trước, Trình Nịnh và Hàn Đông Quân không hề có mối quan hệ tốt đẹp với nhau. Cô chỉ cháu gái được cô ruột đưa vào gia đình Hàn. Tuy nhiên, điều này không gây ảnh hưởng lớn đến cô bởi trong gia đình Hàn, vẫn cần phải có một người phụ trách nông trại, Hàn Đông Nguyên. Và anh đã chấp nhận xuống thôn quê để chăm sóc nông trại, lấy lại cơ hội ở thành phố cho cô.
Tuy nhiên, vì cứu một người bị lũ cuốn, Hàn Đông Nguyên đã mất đi một cánh tay và phải hầu tòa trong 10 năm. Khi tù xa xỉng, anh trở thành người hung dữ nhưng sau đó lại trở thành một người mà người ta ngưỡng mộ. Tuy nhiên, cánh tay đã mất và thời gian trong tù không thể lấy lại được.
Nhưng tất cả đều bắt nguồn từ việc anh đã đồng ý thay cô xuống thôn quê. Vì vậy, khi sống lại, Trình Nịnh đã quyết định dọn đồ và đi theo anh xuống nông thôn.
Anh đã thay Trình Nịnh xuống thôn quê nhưng không phải là từ thiện. Đó vẫn là mối quan hệ gia đình. Anh không bao giờ nghĩ rằng cô nha đầu ngu ngốc kia sẽ chạy theo anh. Nhưng giờ thì anh cùng quản đông quản tây với cô và nuôi dưỡng cô.
Lưu ý:
- Nam nữ chính không phải gia đình.
- Nam chính không phạm tội và có một bí mật ẩn giấu trong quá khứ.
- Tình huống trong truyện sẽ thay đổi theo thời gian.
- Tác giả còn có hai tác phẩm khác: Thập Niên 70 - Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Đến Nông Trường & Thập Niên 80 - Đại Viện Tiểu Tức Phụ.

Yểu Khước
Em gái của Tống Tầm Chu - Tống Lan Hinh vẫn luôn cảm thấy anh trai mình không thể nào giải quyết được chuyện chung thân đại sự trước năm 30 tuổi.
Cho dù có được người quen giới thiệu cho vài đối tượng để xem mắt, kiểu gì thì kiểu cũng sẽ bị Tống Tầm Chu dọa sợ.
Làm gì có cô gái nào có thể chấp nhận được ánh mắt ‘nhìn cái gì cũng cảm thấy dơ bẩn’ của anh trai cô ấy chứ?
Hơn nữa ngay cả người nhà cũng bị cấm bước vào phòng của anh!
Tống Lan Hinh đã từng mượn một cây bút máy của anh trai, sau khi dùng xong cũng trả về. Nhưng anh trai của cô ấy lại lau đi lau lại phần thân của bút máy rất nhiều lần, giống như chiếc bút máy mà em gái vừa dùng qua là thứ gì đó vô cùng dơ bẩn vậy.
Người như vậy ai mà chịu nổi được chứ!
Trước năm 30 tuổi, anh trai không thể giải quyết được chuyện chung thân đại sự, vậy thì sau năm 30 tuổi liệu có giải quyết được không?
Đáp án tất nhiên là không thể.
Sau khi anh trai hơn 30 tuổi, thì cũng đã qua thời kỳ hoàng kim của đàn ông, sẽ không có cô gái nào đồng ý gả cho anh đâu.
Với tư cách là một đứa em gái, ở trong lòng Tống Lan Hinh chỉ có một lời khuyên duy nhất dành cho anh trai mình là: Bản thân sống tốt mới là quan trọng nhất.
Đừng tai họa con gái nhà người ta!
Nhưng cô ấy lại không dám nói, hoàn toàn không dám nói.
Ngày nọ, trong nhà nhận được thư của anh trai.
Trong thư, Tống Tầm Chu nói mình chuẩn bị kết hôn, nhà gái là con gái của đội trưởng đội sản xuất nơi anh công tác.
Lúc ấy Tống Lan Hinh hoàn toàn không thể tin được.
Không chỉ mình cô ấy không tin, ba mẹ cũng không tin, nhưng chữ trong thư rõ ràng là của con trai họ, không lệch đi đâu được.
Tống Lan Hinh không tin anh trai mình độc thân suốt 20 năm lại đột nhiên đi cưới con gái của đội trưởng đội sản xuất.
Chỉ có một loại khả năng, anh trai đã rơi vào tầm ngắm của con gái đội trưởng. Nhưng anh lại thà chết không từ, thế là đội trưởng bèn dùng các biện pháp vừa đấm vừa xoa, bất đắc dĩ, anh trai chỉ có thể khuất phục.
Tuy rằng Tống Lan Hinh cảm thấy Tống Tầm Chu nên bị đánh cho vài trận, nhưng anh không nên bị đánh ở loại tình huống như vậy.
Cho dù như thế nào, ván đã đóng thuyền, anh trai cũng đã kết hôn, bây giờ có nói gì thì cũng vô dụng...

Hạ Vãn Ca
Ôn Như Ý xuyên vào nữ phụ một quyển văn niên đại.
Nữ phụ xinh đẹp động lòng người, da trắng môi hồng, tính cách dịu dàng như nước.
Nhưng dựa theo cốt truyện thì cô chính là cô vợ kế luôn ăn nói khép nép để lấy lòng con riêng của cha mẹ chồng, hầu hạ chồng cơm áo không lo, dốc hết tâm huyết, hy sinh bản thân nhưng lại chỉ đổi lấy được một tên cặn bã ăn bám, bồ nhí tới cửa cảnh cáo cuối cùng thì tức chết.
Ôn Như Ý: !
Mẹ nó, từ hôn, loại người này ai thích làm thì đi mà làm.
Nàng quyết định chấp nhận ý kiến của tổ chức, đi xem mắt vị sĩ quan thô kệch nhưng trẻ tuổi đầy hứa hẹn mà bọn họ đã nói kia.
…
Tần Trí Viễn trời sinh mày kiếm mắt sáng, anh tuấn bất phàm, tuổi còn trẻ mà đã là phó đoàn trưởng, nhưng tính cách vừa lạnh lùng vừa không có lòng nữ nhi tình trường, đã qua hai mươi tám mà vẫn còn độc thân.
Lãnh đạo và người nhà anh đều rất sốt ruột, vội sắp xếp một đối tượng rất dịu dàng cho anh, hy vọng sắt thép cũng có thể bị nung chảy.
Mọi người nghe nói đối tượng kia của anh liễu yếu đào tơ, không chỉ chân yếu tay mềm mà còn là một đại tiểu thư nhà tư bản chỉ biết khóc thút thít, chính là loại hình mà anh ghét nhất.
Mọi người: Mẹ nó, có nên đôi nổi không vậy?
Người biết rõ sự tình: Đơn xin kết hôn của cậu ta đã được duyệt
Mọi người kinh hãi: Thế mà cũng thành á hả?
Tần Trí Viễn, nếu như anh bị bắt cóc thì hãy chớp mắt một cái!
Thẳng cho đến một ngày về đoàn kia, Tần Trí Viễn dẫn theo một cô gái cùng nhau lên đảo.
Khi một đám đàn ông thô kệch nhìn thấy cô gái trẻ mi mục như họa, da trắng nõn nà đứng bên cạnh anh kia lập tức hô to một tiếng “vãi…”.
Có một người vợ xinh đẹp giống tiên nữ như vậy, nếu như bị bắt cóc thì bọn họ cũng bằng lòng.
Nhưng môi trường hải đảo khắc nghiệt như vậy, đại tiểu thư yếu ớt nhỏ bé kia có thể chịu được không?
Cuộc hơn nhân mới được hơn nửa năm của hai người vẫn phải chia ly thôi!
Sau đó…
Một tháng qua đi, bọn họ không ly hôn mà Tần Trí Viễn còn trở thành người đàn ông của gia đình.
Hai tháng trôi qua, Ôn Như Ý dẫn các bà vợ xây một công xưởng ngay trong quân đội để giải quyết vấn đề khó khăn việc làm.
Nửa năm trôi qua, bụng của Ôn Như Ý to rồi.
Mọi người: Mẹ nó, mặt rát ghê.

Hạ Vãn Ca
Giang Nguyệt Vi sau khi chết mới phát hiện mình chỉ là nữ phụ vật hy sinh trong một cuốn truyện niên đại. Chồng cô từ lâu đã yêu người khác, lại còn lấy cớ cô không thể sinh con để ép ly hôn.
Sống lại một đời, cô không còn mềm yếu cam chịu. Cầm trên tay bức thư tình giữa chồng cũ và tiểu tam, Giang Nguyệt Vi thản nhiên ký đơn ly hôn – nhưng lần này, kẻ phản bội phải tay trắng rời khỏi căn nhà!
Không ngờ, ngày ly hôn cũng là ngày cô gặp Tưởng Chính Hoa. Hai người đồng cảnh ngộ quyết định “chắp vá tạm bợ”, ai dè lại thật lòng bên nhau.
Tưởng Chính Hoa, tiểu đoàn trưởng lạnh lùng nghiêm khắc, nay lại bị đồn là người “sợ vợ có tiếng”. Còn Giang Nguyệt Vi, từ người phụ nữ bị bỏ rơi trở thành vợ anh hùng, thi đậu đại học, mang thai, sống một cuộc đời khiến ai nấy tròn mắt kinh ngạc.
Kiếp này, cô không chỉ sống lại—mà còn sống tốt hơn tất cả bọn họ!

Đại Nga Đạp Tuyết Nê
Sở Thấm là người xuyên việt từ mạt thế mà tới, yêu sâu sắc mảnh đất bình thường này.
Cô là đứa trẻ chào đời sau mạt thế mười năm, khi đó trẻ sơ sinh bình thường đều nhận được gen bản tiến hóa, cùng có năng lực chống lại thiên tai.
Chỉ có cô, nhận được một game thủ tháp củ cải.
Mỗi ngày chơi một ván, nhận được bánh quy hay là mì lạnh hào hoa đều phải xem game chó có làm người không.
Năm 18 tuổi, Sở Thấm với tố chất cơ thể không bằng ai không may qua đời, tỉnh dậy đã xuyên việt tới năm 50 của tinh cầu khác.
Nơi này không có động đất hủy thiên diệt địa, không có nhiệt độ cao và hàn triều không nơi nào trốn được…
Nơi này chẳng qua chỉ hơi nghèo, hẻo lánh một chút.
Còn không có bắt nạt, bỏ ra luôn có hồi báo, nước sông uống thỏa thích, khoai lang đảm bảo ăn no, cần gì xe đạp.

Lạc Thiển Thiển
Lý Thanh Vận xuyên qua một quyển sách mình đã đọc, trở thành mẹ ruột ác độc của nam phụ chết sớm, gánh vác trách nhiệm chăm sóc và nuôi dạy hai đứa bé.
Lúc ba mẹ con trải qua ngày tháng thảnh thơi thì cha ruột của hai đứa nhỏ đột nhiên trở về, còn nói muốn dẫn theo bọn họ tùy quân. Tình tiết này trong sách không có thì phải?
Nhưng mà người đàn ông này đúng thật là đẹp trai, đối xử với mấy đứa nhỏ cũng rất tốt, là kiểu người cô thích, vì gia đình hòa thận, nếu không thử tóm lấy anh đi??
Cố Đình Chu tỉnh lại sau giấc ngủ phát hiện mình trọng sinh đến lúc vợ trước còn chưa qua, bọn nhỏ còn chưa biến thành dáng vẻ sau này, lần này anh thề nhất định phải bù đắp cho hai đứa bé, về phần vợ anh bản không có bất kỳ hi vọng nào, ai ngờ cô lại cho anh một niềm vui lớn bất ngờ.
Cả nhà trải qua tháng ngày thoải mái, nữ trọng sinh trong sách muốn ve vãn chồng của người khác, ức hiếp con của người khác, Lý Thanh Vận bày tỏ, tất nhiên không thể để chuyện này xảy ra được, kẻ nào động vào chồng con tôi hãy cứ đợi đấy...