Truyện Ngược Logo
Truyện Ngược
Trang chủ
Tin Sách

Điền Văn

Trang 3 / 128 · Tổng 1536 truyện

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét - Cover image
Full

Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Nhật Canh Thiết Tử

【 song nam chính + cổ kim xuyên lẫn nhau + song hướng cứu rỗi + song khiết + làm ruộng 】

Từ khi sinh ra, Giang Yển dường như luôn là một người thừa thãi. Không ai thích hắn, chẳng ai bận tâm đến hắn. Mọi thứ chỉ thay đổi khi hắn vô tình gặp gỡ một tiểu ca nhi kỳ lạ — người dường như không thuộc về thế giới này. Cậu nhóc ấy dẫn hắn đi chơi, đưa hắn về nhà, ríu rít bên tai hắn đủ chuyện trên trời dưới đất. Với Giang Yển, cậu chính là ánh mặt trời rực rỡ nhất.

Chúc Lê vốn bị xem là “sao chổi”, đi đến đâu cũng bị người trong thôn ghét bỏ, xa lánh. Cho đến một ngày, cậu gặp được một vị đại ca ca. Anh ấy rất tốt, chẳng bao giờ chê cậu ồn ào, lại còn biết làm ảo thuật, biến ra bao nhiêu món ngon lấp đầy sân nhà cậu! Cuộc sống gia đình ngày càng khấm khá, từ đó chẳng còn ai dám gọi cậu là sao chổi nữa!

Sau này…

Đám họ hàng cực phẩm cay nghiệt mắng: “Giang Yển! Mày có nhiều tiền thì được cái tích sự gì? Đến bố mẹ ruột còn mong mày chết quách đi cho rảnh nợ. Cái loại máu lạnh như mày, cả đời này sẽ chẳng có ai yêu thương đâu!”

Giang Yển chưa kịp lên tiếng thì một bóng người nhỏ bé đã lao tới như tên bắn. Tiểu ca nhi tung ra “liên hoàn quyền” bảo vệ người thương: “Ai bảo anh ấy không có ai yêu? Ta thích anh ấy! Cả nhà ta đều thích anh ấy! Còn nói bậy nữa là ta đánh cho đấy!”

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng - Cover image
Full

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Cô Cô Phất Tư

-CP: Ốm yếu mỹ nhân công x Tàn tật kiên cường thụ.

-Thể loại: Xuyên không, điền văn, ngọt sủng, livestream, chủ công, cưới trước yêu sau, song mối tình đầu, sinh tử văn.

Văn án:

Streamer Nghiêm Chi Mặc sau khi chết bỗng nhiên xuyên không, trở thành một thư sinh nghèo ốm yếu, trên người không một xu dính túi, gia cảnh bần hàn, nhà chỉ có bốn bức tường.

Đã thế hắn còn bị ép cưới một phu lang, người này lại là ca nhi nổi tiếng ác độc trong thôn, vì bị thương mà hủy dung, đi lại bất tiện.

Người trong thôn đều chờ xem kịch vui, thư sinh nghèo kiết xác lấy ca nhi tàn tật, e rằng sớm muộn gì cũng chết đói trên giường đất thôi.

Nào ngờ Nghiêm Chi Mặc hoàn toàn thay đổi, hắn hái quả dại làm nến, chế xà phòng, làm nước hoa… kiếm tiền đầy bồn đầy bát. Hắn còn thường xuyên lấy ra những loại hạt giống kỳ lạ tên là khoai tây, cà chua, ớt cay… không chỉ ăn ngon mà còn giúp tăng gia sản xuất.

Chỉ có Nghiêm Chi Mặc biết, hắn đã trói định với một hệ thống phát sóng trực tiếp kỳ lạ, tích hợp sẵn thương thành, kết nối thẳng tới các vị diện cao cấp. Vì thế, tiền lãi tích góp được đều bị hắn đổi thành các loại hạt giống, bản vẽ kỹ thuật, phương thuốc chữa bệnh…

Cuối cùng kinh động đến tai thiên tử, tạo phúc trạch cho muôn đời sau.

*****

Diêu Chước vốn là ca nhi xinh đẹp nhất vùng, dung mạo minh diễm động lòng người, vừa thông tuệ lại tháo vát.

Một sớm nọ y bị hủy dung, chân đi khập khiễng, bị cả thôn chọc vào cột sống mà mắng nhiếc, đồn đại rằng y là hung thủ suýt chút nữa hại chết người.

Chờ đến khi kéo dài thành ca nhi lỡ thì không ai thèm lấy, mẹ kế khắc nghiệt định đem bán y cho lão già câm ở thôn bên. Đào hôn không thành, y bị bắt trói về thôn, gả cho tên thư sinh ma ốm chẳng còn sống được bao lâu.

Diêu Chước vốn tưởng mình chắc chắn sẽ bị ghét bỏ, ai ngờ sau khi kết hôn lại được sống những ngày tháng tốt đẹp mà trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Hai phu phu nắm tay nhau mở cửa tiệm, xây nhà mới, làm ra đủ thứ phát minh… Thanh danh vang khắp Cửu Châu, công việc làm ăn vươn xa tứ hải.

Tất cả mọi người đều tin chắc rằng Nghiêm Chi Mặc sau khi thăng quan tiến chức sẽ hưu ca nhi xấu xí trong nhà để cưới tiểu thư thế gia.

Ngàn chờ vạn đợi, lại chỉ thấy Diêu Chước chữa khỏi sẹo và chân tật, trở thành hào môn quý phu, được sắc phong cáo mệnh, tự do ra vào hoàng cung.

Lưu ý:

 Công không hề yếu đuối, dung mạo và tật nguyền của thụ sẽ được chữa khỏi.

Bối cảnh hư cấu, các thiết lập đều do tác giả tự sáng tác, vui lòng không đối chiếu với lịch sử hay thực tế.

Truyện thiên về làm ruộng, diễn biến tình cảm chậm nhiệt.

Một câu tóm tắt: Làm ruộng, sủng phu lang, phòng phát sóng trực tiếp. Lập ý: Vận mệnh nắm giữ ở trong tay chính mình.

Niên Đại Văn: Từ Đại Tiểu Thư Bị Bỏ Rơi Trở Thành Vợ Thủ Trưởng - Cover image
Full

Niên Đại Văn: Từ Đại Tiểu Thư Bị Bỏ Rơi Trở Thành Vợ Thủ Trưởng

Khuyết Danh

Tỉnh lại sau một tai nạn, nàng phát hiện mình đã rơi thẳng vào thế giới trong sách. 
Thân phận mới nghe qua tưởng chừng huy hoàng - đại tiểu thư nhà tư bản.
Nhưng mở mắt ra mới biết, hào quang chỉ là vỏ bọc.
Cha ruột vì tiền mà phản bội, ôm trọn gia sản bỏ trốn.
Mẹ kế toan tính từng bước, dã tâm không che giấu.
Kế tỷ mặt ngoài nhu thuận, bên trong lại tranh đoạt từng thứ, kể cả vận mệnh của nàng.
Nhẫn nhịn? Không tồn tại.
Nàng đoạt lại bảo vật bị cướp, thu sạch tài sản bị giấu kín, xoay người báo công, vạch trần âm mưu đào tẩu.
Một bước đẩy cả nhà giả nhân giả nghĩa thẳng tới vùng Tây Bắc xa xôi, đoạn tuyệt hậu hoạn.
Mọi chuyện kết thúc, nàng rời đi không ngoái đầu.
Doanh trại bộ đội phía trước, hôn ước cũ đang chờ.
Chỉ là... bên cạnh vị hôn phu ấy, còn có một người khác.
Khí chất lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, cấm dục đến nguy hiểm.
Ảnh nhìn kia rơi trên người nàng, không giống đánh giá, càng không giống thờ ơ.
Từ khoảnh khắc ấy, nàng hiểu ra
Có những nhân quả, một khi chạm vào, sẽ không còn đường lui.

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo - Cover image
Full

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo

Dương Quan Đại Đạo

Lời mở đầu:

Cô gái lớn tuổi trùng sinh trở thành Trần A Kiều.

Truyện có rất nhiều bug, xin đừng truy xét đến cùng.

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trần A Kiều┃Nhân vật phụ: Lưu Trệ

Tóm tắt bằng một câu: Chuyện xưa kể về cô gái lớn tuổi trùng sinh thành A Kiều.

Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu - Cover image
Full

Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Đại Miêu Bất Khóc

Diệp Hạnh xui xẻo đến tận cùng, lại xuyên không vào một gia đình trọng nam khinh nữ ở cổ đại. Phụ thân ruột mất rồi, tổ phụ tổ mẫu lại muốn đuổi nàng cùng mẫu thân và muội muội ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.

Nhưng Diệp Hạnh đâu còn là tiểu bạch thái (cô gái yếu đuối) của ngày xưa nữa. Nàng dẫn mẫu thân và muội muội đấu cho cả nhà đó gà bay chó sủa, đấu cho thôn trưởng hết kiên nhẫn, đấu cho cả thôn dân không ai dám chọc vào nàng.

Thế nhưng nàng muốn đưa người nhà sống một cuộc sống ấm no sung túc, vì vậy liền quay lưng mở một tiệm đồ ăn ở phủ thành. Quế hoa tô lạc, song bì nãi, Mê hương cao... đều trở nên nổi tiếng khắp phủ thành, khiến cho Thẩm Lang Quân vốn luôn trầm ổn lão thành cũng phải thường xuyên ghé thăm.

“Còn điểm tâm không?”

“Thẩm Lang Quân muốn điểm tâm, hay muốn thứ khác?” Diệp Hạnh nhìn vành tai ửng đỏ của Thẩm Thiệp, cố ý cười hỏi.

Chú thích: Truyện điền văn hư cấu dựa trên thời Tống.

Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng - Cover image
Full

Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Địch Khắc Dương Tử

Năm Lang Dương Dương 28 tuổi đã từ Thượng Hải về quê mở một tiệm bánh ngọt. Cậu là một chàng trai vừa có tính cách hiền lành vừa đẹp trai, bạn bè thân thuộc rất thích làm mai cho cậu.

Vì áp lực quá nên cuối cùng cậu đã thẳng thắn thừa nhận mình thích đàn ông và hoàn toàn không có ý định kết hôn.

Ai biết được dì Hai toàn năng vẫn có cách, “Cậu ta cũng xấp xỉ tuổi con, mới xuất ngũ về nhà.”

“Công việc cũng giống con, cậu ta tự mình kinh doanh.”

“Cậu ta là người thành thật, con cũng đừng có kén chọn vẻ bề ngoài, có thể tìm được một người như cậu ấy đã là không tồi rồi.”

Dưới sự an bài của dì Hai, Lang Dương Dương và Trang Thạc gặp mặt, anh lại là một người đàn ông thô ráp.

Anh lớn hơn cậu bốn tuổi, cuối hàng chân mày có một vết sẹo, anh cao một mét chín ba, có một nông trại sinh thái, là một chàng trai rất trầm tĩnh kiên định và ít lời.

Hai người ăn cơm suốt một tiếng đồng hồ mà anh chỉ nói được mấy từ.

“Chào cậu.”

“Nếu cậu ăn không hết tôi sẽ ăn.”

“Để tôi đưa cậu về.”

So với những người có vẻ ngoài hào nhoáng trên ứng dụng hẹn hò, quả thực Lang Dương Dương thích Trang Thạc hơn.

Cuộc sống ổn định và bình lặng như nước cũng không tệ.

Chẳng bao lâu sau bọn họ đã có một cuộc hôn nhân “Chớp nhoáng” dưới sự chứng kiến của người thân, còn bạn bè cậu thì ai cũng bất ngờ. Bọn họ không ngừng tò mò bàn tán về cuộc sống sau khi kết hôn của cậu.

Lang Dương Dương đỡ thắt lưng dựa trên sô pha gõ chữ: “Anh ấy đang nấu cơm.”

“Chúng tôi định cuối tuần sẽ mang cún cưng đến nông trại tham gia cẩu  party.”

“Đó không phải là vấn đề lớn…… Nhưng mà, ý tưởng này rất tuyệt!”

——————————-

Hướng dẫn đọc truyện của tác giả:

1, Chững chạc thô kệch công x Đáng yêu dịu dàng thụ.

2, 1v1, HE, ngọt.


3, Câu chuyện tình yêu ở một thành phố nhỏ, tình cảm, tập trung vào những câu chuyện ấm áp diễn ra hằng ngày, có mỹ thực (Có điểm tâm cùng với những nông sản ở nông trại.)

Vai chính: Trang Thạc (Công), Lang Dương Dương (Thụ). Vai phụ: Bạn bè thân thích thích hóng chuyện…..

Một câu tóm tắt: Biết nấu ăn, có thể làm chỗ dựa cho vợ và còn rất yêu vợ.

Lập ý: Cuộc sống bình thường cũng có sự lấp lánh, cùng nhau sống thật tốt mỗi một ngày.

Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút - Cover image
Full

Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút

Khuyết Danh

La Tuy Tuệ xuyên không, trở thành cô nhi nhỏ bị dân làng đồn là khắc phụ khắc mẫu, kèm theo một đệ đệ củ cải nhỏ.
Ở thời đại này, nữ tử mười bảy tuổi không xuất giá, phụ thân nương sẽ bị bắt giam, bản thân nữ tử sẽ bị quan phủ ép hôn.
La Tuy Tuệ vì lời đồn khắc phụ khắc mẫu mà sắp đến tuổi mười bảy, dân làng để tránh bị liên lụy danh tiếng, đã ép nàng gả cho một tên đồ tể từng đánh chết hai người vợ trước.
La Tuy Tuệ thầm nhủ, tuyệt đối không thể gả! Nhưng để tránh bị gả cho tên đồ tể, La Tuy Tuệ đã bỏ ra năm trăm đồng lớn mua một tiểu phu quân. Nàng không ngờ rằng, tiểu phu quân này lại là một tay đọc sách giỏi giang. Hãy xem nàng làm thế nào dẫn dắt tiểu phu quân của mình phát gia làm giàu!

Phúc Bảo Có Không Gian: Xuyên Năm Đói Kém, Thịt Cá Đầy Kho - Cover image
Full

Phúc Bảo Có Không Gian: Xuyên Năm Đói Kém, Thịt Cá Đầy Kho

Khuyết Danh

Nhà họ Nhan nghèo đến mức trong nồi chẳng còn hạt gạo, thế mà lại phát điên, còn bế về một "đứa nhỏ hoang" không ai cần. 
“Không, Uyển Bảo không phải là đứa nhỏ hoang, Uyển Bảo là bảo bối ngoan.” Mọi người đều nói nhà họ Nhan chắc chắn sẽ bị đói chết. Nhưng ai ngờ, nhà họ Nhan không những không chết đói, mà còn ngày ngày có thịt để ăn! Nhan lão tam: “Nương ơi, con nhặt được một con lợn rừng ngốc dưới chân núi!"
Vợ cả Nhan lão đại: "Nương ơi, trong sân sau chạy vào mấy con gà rừng!"
Vợ hai Nhan lão nhị: “Nương ơi, chum gạo trống không bỗng nhiên lại đầy, bao bột cũng đầy ắp!" Cháu trai cả nhà họ Nhan: “Nãi ơi, khe nước sau núi cạn sắp khô mà lại nhảy ra hai con cá to!" Nhan lão thái bà ngây người, ôm lấy cháu gái bé bỏng mềm mại trong lòng.
Đây đâu phải là sao chổi mang họa, rõ ràng là phúc bảo trời ban! Cưng! Cưng hết mức cho ta!

Năm Đói Bị Ruồng Bỏ, Không Sao Ta Có Lương Thực - Cover image
Full

Năm Đói Bị Ruồng Bỏ, Không Sao Ta Có Lương Thực

Khuyết Danh

Thể Loại: Cổ đại - Điền Văn - Làm Giàu - Hệ thống
Văn án: 

"Leng keng! Chúc mừng ký chủ, đã kích hoạt thành công 'Hệ thống Làm giàu của Phụ nữ Bị Ruồng bỏ Điên Cuồng'!"
Cái gì? Xuyên không rồi sao?! Vừa mở mắt, nàng đã trở thành người vợ bị ruồng bỏ đáng thương, bị nương chồng ghét bỏ, bị phu quân Tú tài lạnh nhạt, thậm chí còn bị hãm hại gán ghép cho gã góa vợ trong thôn để hủy hoại sự trong sạch! Hừ, chuyện này cũng có thể chấp nhận sao?
Tính khí nóng nảy của ta đây, không phục thì cứ đến mà thử! Chưa đợi nàng ra tay, gã góa vợ kia đã khom lưng, ôm chặt lấy chỗ hiểm, co giò bỏ chạy mất...
“Không phải muốn hủy hoại sự trong sạch của ta sao? Đến đây đi!" Nương chồng mắng nàng tham ăn lười làm, muốn hưu thê?
Được thôi, nàng liền trực tiếp giết con gà mái đẻ trứng trong nhà, máu tươi văng tung tóe khắp người bà ta. "Hưu thê hay là hòa li?" Nàng xách con dao bầu còn rỏ máu, cười đến lạnh người. "Hòa li! Lập tức hòa li!" Phu quân Tú tài sợ đến mức tè cả ra quần, vội vã ký giấy hòa li. Từ đó về sau, nàng mở ra con đường làm giàu điên cuồng của mình! Trồng trọt ư? Không cần, tỷ đây muốn mở tửu lầu.
Nuôi gà ư? Không, tỷ đây muốn bao trọn cả ngọn núi, cùng cả thôn cùng nhau làm giàu. Người trong thôn nói nàng bị điên. Đúng là điên thật, điên vì ngày nào cũng đếm tiền đến mức phát rồ. "Nương tử, theo Tướng công về nhà đi.” “Chó dại từ đâu đến thế?"

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn - Cover image
Full

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lục Đậu Hồng Thang

Ta là nữ nhi của lão tú tài vừa nghèo túng lại quá ư trọng sĩ diện. Bởi vì cách dăm bữa nửa tháng, ta lại phải đi mua miếng mỡ lợn về cho phụ thân “thanh cao” kia thoa miệng, thế nên ta đã nảy sinh thiện cảm với tiểu lưu manh bán thịt lợn.

Năm ta mười sáu tuổi, ta ngụ ý bảo hắn đến thưa chuyện cầu hôn với phụ thân, nhưng hắn lại giả câm giả điếc, chẳng rõ có phải vì hắn nhìn ra được, rằng ta đối với thịt lợn hắn bán còn hứng thú hơn bản thân hắn, nói tóm lại, ta đã liếc mắt đưa tình phí công.

Sáu năm sau, ta chịu tang chồng, sống cảnh đơn độc, hắn từ kẻ bán thịt lợn đã hóa thành kẻ chăn lợn, điều chẳng đổi thay là hắn vẫn còn độc thân.

Nông Nữ Dựa Vào Làm Giàu, Mỗi Ngày Khiến Chồng Cũ Tức Chết - Cover image
Full

Nông Nữ Dựa Vào Làm Giàu, Mỗi Ngày Khiến Chồng Cũ Tức Chết

Khuyết Danh

Nữ cường nhân Triệu Đào Hoa của thời hiện đại xuyên không về cổ đại nghèo khó, vừa mở mắt đã đối mặt với cảnh bị hưu, bị đánh, bị đói đến chết. May thay, nàng có không gian tùy thân trong tay, dẫn cả nhà ăn thịt. Cái gì! Kẻ tiền phu cặn bã vô đức đến tận cùng kia, cùng nàng đều là khí vận chi tử của thế giới, tương lai vô tình ăn được linh quả trên núi, đỗ trạng nguyên, vị cực nhân thần sao? Cướp phăng linh quả của ngươi! Cắt thành năm phần, cho huynh đệ nhà ta ăn hết.

 Từ nay Đại ca lực lớn vô cùng, một hơi có thể cày một trăm mẫu ruộng. Từ nay Nhị ca võ nghệ cao cường, dụng binh như thần, trở thành Đại tướng quân. Từ nay Tam đệ đầu óc tinh tường, làm ăn buôn bán ngày tiến đấu vàng, trở thành Hoàng thương. Từ nay Tứ đệ quá mục bất vong, hạ bút như thần trợ, đỗ Trạng nguyên, vạn người đứng trên. Từ nay Triệu Đào Hoa mới là con gái ruột của Thiên Đạo. Ba năm Hà Đông: Người người khinh khi, mặt mày tro bụi, vàng vọt gầy gò Triệu Đào Hoa. Ba năm Hà Tây: 

Thần tài sống, ngọc diện vô song, nghiêng nước nghiêng thành mỹ quả phụ. Tiền phu ba năm trước: "Triệu Đào Hoa, cho dù ta cả đời không lấy vợ, cũng sẽ không liếc mắt nhìn ngươi thêm lần nữa." Tiền phu ba năm sau: "Đào Hoa, nhìn vào tình nghĩa vợ chồng một thuở, ban cho ta một miếng cơm ăn đi, ta đã năm ngày chưa được ăn gì rồi..." 

Triệu Đào Hoa: "Đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài cho tên ăn mày này." Tiền phu cặn bã: "Đào Hoa, ta biết nàng vẫn còn có ta trong lòng..." Triệu Đào Hoa: "Được rồi, đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài trả lại cho nó, rồi bưng thứ Vượng Tài đã bài tiết tới đây."

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Cover image
Full

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Nghiên Nghiên Hạ Nhật

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm giàu, Sảng văn, Cận thủy lâu đài, Trâu già gặm cỏ non, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ
Bạn muốn làm giàu ở thời cổ đại ư? Vậy thì đi làm ruộng thôi!
Đây là câu chuyện về cuộc sống làm ruộng bình dị ở cổ đại của một cô bé mồ côi xuyên không.
Rau dại? Đồ tốt, làm rau trộn, làm thuốc, làm bột.
Trái cây? Đồ tốt, làm nước trái cây, điểm tâm, làm đồ hộp.
Mấy thứ này hết thảy đều ngon mà không quý! Vì sao ư? Bởi vì nàng có linh tuyền!
Hướng dẫn khi đọc: Truyện thuộc thể loại hằng ngày, nữ chính làm giàu, có nam chính, nhưng chủ yếu xoay quanh nữ chính.
Tag: Tùy thân không gian, Xuyên qua thời không, Văn làm ruộng, Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Phòng Ngôn | vai phụ: Đồng Cẩm Nguyên | cái khác:

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật - Cover image
Full

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Miên Miên Mị

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Chủ thụ, 1v1

Giới thiệu:

Lạc Tử Ninh mang theo siêu thị nhỏ của mình xuyên đến thời cổ đại thành nam thê của Vương gia tàn tật.

Vì nguyên chủ chọn nhầm team nên bị tân hoàng oán trách, ban hôn cho Vương gia tàn phế làm nam thê.

Nguyên chủ chê Vương gia không chỉ tàn phế mà còn không quyền không thế, đóng cửa ngược đãi Vương gia rồi còn ngoại tình, cuối cùng Vương gia trở mình thành công, việc đầu tiên hắn làm là treo đầu anh lên tường thành.

Lạc Tử Ninh vừa hay xuyên đến lúc nguyên chủ đẩy Vương gia tàn tật trên nền tuyết lạnh không cho hắn về phòng ngủ.

Nhìn ánh mắt âm trầm của Vương gia, Lạc Tử Ninh sợ hãi: "Thật ra ta đuổi huynh ra ngoài là vì chuẩn bị một điều bất ngờ cho huynh, ta đóng cửa lại là vì, là vì trang trí phòng tân hôn của chúng ta. Phu quân, mau vào đi, ta giúp huynh làm ấm chăn đệm là được á."

Vương gia nhìn vẻ mặt ngại ngùng của anh: "Lại giở trò gì vậy?"

Lạc Tử Ninh vừa tốt nghiệp đại học đã mở siêu thị nhỏ dưới lầu nhà mình, sống một cuộc sống nằm yên kệ sự đời, sau khi xuyên qua thành nam thê của Vương gia tàn tật, đất phong là nơi nghèo nàn rét mướt này, ngay cả vương phủ của bọn họ còn bị lủng chỗ này chỗ kia.

Nhưng anh không giống nguyên chủ ghét cái nơi vừa khổ vừa nghèo này, mà còn vô cùng phấn khích.

Trời cao hoàng đế thì ở xa, Vương gia lại tàn tật, nguyên tòa thành này là của anh, anh muốn hành hạ thế nào thì hành hạ thế đó.

"Đất này trồng khoai tây được, trồng!"

"Chỗ này thế mà lại có mỏ than, trên núi có vô số dược liệu quý hiếm, đào!"

"Trời rét đậm, người dân ở này vậy mà lại ở trong nhà xây bằng gạch mộc? Xây dựng lò gạch ngay! Xây luôn nhà máy xi măng!"

"Hỏi hắn ta coi có biết trồng trọt theo mùa là gì không? Có biết chế tạo xi măng thế nào không? Đào mỏ thế nào? Có biết dược liệu không?"

Lạc Tử Ninh: "Không thể tin được, siêu thị nhỏ của tôi có kết nối nè~"

Cái nơi chim không thèm ỉa này được anh cải tạo lại trở nên rất phồn vinh.

Biết được nam chính lén chữa khỏi chân, còn liên lạc với thuộc hạ trước kia chuẩn bị đánh kinh thành, anh hào phóng đưa nam chính một khoản tiền lớn làm quân phí.

Chỉ là anh đang đầu tư để chờ đến khi nam chính làm Hoàng Thượng, nể tình anh mấy năm nay chiếu cố cùng nhiều tiền như vậy, không chỉ không giết anh mà còn có thể ban thưởng cho anh gấp mười lần gấp trăm lần.

Đến khi nam chính thật sự ngồi lên ngôi vị hoàng đế, anh chờ mong nam chính hủy bỏ hôn ước với mình.

Nam chính ngồi lên ngôi hoàng đế: "Sắc phong Lạc Tử Ninh làm hoàng hậu."

Lạc Tử Ninh: "???"

Nội dung tags: xuyên qua thời gian và không gian làm ruộng và xây dựng, ngọt văn

Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Lạc Tử Ninh, Hoắc Lệnh Chi ┃ Vai phụ: ┃ Khác:

Tóm tắt: mang theo siêu thị nhỏ xuyên đến cổ đại làm ruộng

Ý định: Sử dụng bàn tay siêng năng của bạn để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn

Thê Môn - Hoàn Hành Ba - Cover image
Full

Thê Môn - Hoàn Hành Ba

Hoàn Hành Ba

Xuyên không xong, tự dưng ta nhặt được một vị phu quân "từ trên trời rơi xuống". 

Diện mạo thì khôi ngô tuấn tú, chỉ tiếc là đầu óc lại không được linh hoạt cho lắm.

Nhưng thế cũng tốt, vừa hay để ta hằng ngày "tẩy não" hắn.

Ta ngồi ngay ngắn, trầm giọng đặt câu hỏi: "Việc đầu tiên mỗi ngày tỉnh dậy phải làm là gì?"

A Thọ banh mặt, nghiêm túc trả lời: "Tìm nương tử."

Sắc mặt ta không đổi, hỏi tiếp: "Ngoại trừ nương tử ra..."

A Thọ đáp trôi chảy: "Những người khác đều là kẻ lừa đảo."

Ta: "Hôm nay không nghe lời nương tử..."

A Thọ: "Về sau chỉ có thể ăn khổ qua."

Ta: "Mỗi ngày ăn khổ qua..."

A Thọ: "Đời sẽ khổ đắng cay."

"Tổng kết."

"Yêu nương tử, kiếp này, kiếp sau, và cả kiếp sau sau nữa."

"Ăn cơm."

Hắn thành kính nhắm hai mắt lại, chắp tay trước ngực:

"Thê môn*."

Nghi thức trước bữa cơm kết thúc.

Chú thích: "Thê môn" - Cách gọi biến tấu hài hước từ "A men", tôn vợ lên làm tín ngưỡng duy nhất.

Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhân Vật Phản Diện - Cover image
Full

Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhân Vật Phản Diện

Đoàn Tử Lai Tập

Văn Án:

Lâm Sơ là một nữ kỹ sư, có đọc một cuốn tiểu thuyết và cảm thấy nhân vật phản diện quan trọng trong đó rất hấp dẫn. Khi thấy đoạn phản diện sa cơ lỡ vận, bị ép phải cưới một ả trà xanh, Lâm Sơ không nhịn được đã chửi vài câu.

Ai ngờ, trước mắt tối sầm, nàng đã xuyên không thành chính ả trà xanh luôn gây họa đó! Ả ta đã làm mình làm mẩy, náo loạn đòi hủy hôn ngay trong ngày thành thân với phản diện, và kết quả là đã tự mình "bay màu".

Lâm Sơ: "..."

Bình tĩnh nào, không hoảng.

Nhìn người chồng phản diện trở về từ chiến trường với thương tích đầy mình, nàng thấy cơ hội để thay đổi số phận pháo hôi của mình đã tới, bám chặt lấy đùi vàng thôi...

Tiểu kịch trường:

[Khi phản diện đang dưỡng thương]

Lâm Sơ (nịnh nọt): "Tướng công, chàng có cần uống thuốc không ạ?"

Phản diện: "Cút!"

[Khi biên quan cạn kiệt muối]

Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn nấu muối không?"

Phản diện: "???"

[Khi quân doanh thiếu vũ khí]

Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn luyện sắt không?"

Phản diện: "!!!"

[Khi phản diện nắm quyền khuynh đảo triều đình]

Lâm Sơ: "Tướng công, chàng có muốn hòa ly không?"

Phản diện vác nàng lên vai và đi thẳng về phòng.

[Nữ chính kỹ sư chỉ muốn thay đổi số phận pháo hôi của mình X Nam chính phản diện tàn nhẫn nhưng sủng vợ cuồng nhiệt]

1V1, ngọt văn

Tag: Điền văn, Nữ phụ, Ngọt văn, Xuyên thư, Hài hước, Pháo hôi, Sủng, Song Khiết, 1VS1, HE.

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lâm Sơ, Yến Minh Qua

Tóm tắt: Bám chặt lấy đùi vàng của phản diện

Ý nghĩa: Không cúi đầu trước số phận, dũng cảm phấn đấu, nghịch tập từ tuyệt cảnh.

 

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời - Cover image
Full

Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Kim Giai Ngọc

Là một người làm công ăn lương ở thế kỷ 21, Cố Minh Nguyệt cũng bắt kịp trào lưu thời đại, xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành đại tiểu thư con nhà tư bản tại đất Thượng Hải.

Cha mẹ vô lương tâm cùng người anh trai cặn bã đang chuẩn bị vơ vét hết gia sản trốn sang Hương Cảng ăn sung mặc sướng, nhẫn tâm để lại một mình cô ở lại chờ chết. 

Trong nguyên tác, sau khi bị ép xuống nông thôn, cô bị kẻ xấu quấy rối, vì không chịu nổi nhục nhã mà tìm đến cái chết, chôn vùi cả tuổi thanh xuân phơi phới.

Để không dẫm vào vết xe đổ, thoát khỏi hoàn cảnh bi thảm đó, Cố Minh Nguyệt quyết định tiên hạ thủ vi cường!

Gia sản mà đám cha mẹ vô lương tâm kia coi trọng nhất? Cô dọn sạch sành sanh! 

Anh trai cặn bã định coi cô như món hàng để bán đi ư? Chuyện này có thể nhịn nhưng chuyện kia thì không thể nhịn!

Cố Minh Nguyệt trở tay nộp ngay một tờ đơn đăng ký, tống cổ ông anh trai quý hóa lên đường xuống nông thôn cải tạo.

Còn vàng bạc châu báu trong nhà thì sao? Tất cả đóng gói mang đi hết! Dọn sạch không chừa một cọng lông!

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què - Cover image
Full

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Tiểu Ngư Bính Càn

Hai nhà Cố Tô đại hôn, nhưng người ngồi trong hỉ kiệu đỏ thẫm lại không phải con út Tô gia, Tô Thanh Lam, mà là ca nhi nhà nông gả thay, Thẩm Liễu.

Nhà họ Cố ở trấn Bạch Vân nổi danh trong sạch trong trấn, tổ tiên hai nhà Cố Tô là bạn tốt của nhau, đính hôn từ trong bụng mẹ.

Sở dĩ Tô Thanh Lam đào hôn, là vì Cố Quân Xuyên cách đây không lâu đã ngã xuống núi, trở thành người què.

Một tên què, dù tài văn chương có nổi bật đến đâu, cũng đã bị chặt đứt con đường làm quan, Tô Thanh Lam dù có thế nào cũng không chịu gả.

Thẩm Liễu trong kiệu, nhà nghèo mất cha, nghèo đến mức tiền mai táng cũng chẳng có, nhà họ Tô không những cho tiền lo tang lễ, mà còn bảo cậu lên chiếc kiệu gả vào Cố gia.

Làm chính thê của Cố Quân Xuyên, ngay cả nghĩ cậu cũng chẳng dám.

Mùa đông vào ba năm trước, trong lễ tế thần thường niên của trấn Bạch Vân, Cố Quân Xuyên dâng hương trong miếu, Thẩm Liễu đứng trong đám người nhận cơm chay, chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi, đã nhớ mãi không quên suốt nhiều năm.

Ngón tay Thẩm Liễu nắm khăn hỉ, làm sao, làm sao Cố Quân Xuyên không nhìn ra cậu không phải là Tô Thanh Lam!

Khăn voan xốc lên, bốn mắt nhìn nhau, Cố Quân Xuyên cúi đầu nhìn tiểu ca nhi không nói gì, ánh mắt dừng trên vành tai mịn màng của cậu hồi lâu.

Trên vành tai của Tô Thanh Lam không có nốt ruồi, đây không phải là Tô Thanh Lam.

————————

Hướng dẫn đọc truyện:

① Chuyện nhà vụn vặt hằng ngày

② Công dịu dàng, lớn tuổi, yêu chiều

③ Chân sẽ không khỏe lại / sinh con

Tag: Điền viên, làm ruộng văn, mỹ thực, ngọt văn, nhẹ nhàng, hằng ngày

Góc nhìn vai chính: Thẩm Liễu | hỗ trợ: Cố Quân Xuyên

Cái khác: Các thôn dân

Một câu tóm tắt: Sống một cuộc sống giản dị qua ngày

Lập ý: Như một ngọn cỏ nhỏ trong gió, vươn mình về phía trước

Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn - Cover image
Full

Vợ Tôi Là Nữ Chủ Đại Lão Trong Tra A Văn

Tiếu Lam

Tên khác: Lão bà là tra A văn đại lão nữ chủ
Tác giả: Tiếu Lam
Thể loại: Nguyên sang · Bách hợp · Giả tưởng lịch sử · Tình yêu
•    Thị giác tác phẩm: Chủ công
•    Phong cách: Nhẹ nhàng
•    Hệ liệt: Hoa bách hợp khai
•    Tag: Làm ruộng văn · Trọng sinh · Ngọt văn · Xuyên thư
•    Nhân vật chính: Nguyễn Chỉ, Cố Thanh Từ

Một câu tóm tắt:
Có lão bà, ai mà chẳng nể sợ!
Lập ý:
Trả giá chắc chắn sẽ nhận lại hồi báo.

Văn án

【 Một lòng cá mặn đáng yêu, mạnh mẽ nhưng ngoan ngoãn công 🐶 X Thương nghiệp kỳ tài, ngạo kiều tỷ tỷ thụ 🐱 · Xuyên không công VS Trọng sinh thụ · Cổ đại ABO · Niên hạ · Có sinh con 】

Trong mạt thế, Cố Thanh Từ ngoài ý muốn tử vong. Khi mở mắt ra, nàng phát hiện mình đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại ABO, trở thành nữ chủ "tra thê".

Nguyên thân vốn là một sĩ tử nghèo, nhờ cưới được Nguyễn Chỉ – con gái thương hộ giàu có – mà có chỗ dựa. Thế nhưng hắn vừa khinh thường chính thê, vừa tàn nhẫn, ép nàng nộp tiền, còn cưới thiếp liên tục. Sau cùng, khi phất lên thành thương nhân giàu có nhất, hắn bị vợ trước cùng trưởng công chúa thiết kế hại chết, kết thúc thảm khốc.

Khi Cố Thanh Từ xuyên tới, tình cảnh chính là đang cầm dây mây ép Nguyễn Chỉ đưa bạc để nạp thiếp. Nhưng khác với nguyên thân, nàng run rẩy quỳ xuống, mắt ngấn lệ:

Cố Thanh Từ: "Tỷ tỷ... nạp thiếp là gì? Có ăn được không? Ta chỉ cần một mình tỷ tỷ thôi!"

Nguyễn Chỉ: "???"

Sau đó, Nguyễn Chỉ nhận ra thê chủ của mình dường như đã thay đổi. Không còn khinh thường, nàng bắt đầu chăm sóc, bảo vệ, giao hết nội trợ, điền trang, cửa hàng cho Nguyễn Chỉ quản lý. Để giảm bớt gánh nặng thuế má, Cố Thanh Từ thậm chí còn đi khảo thí võ tú tài.

Khi Nguyễn Chỉ nghĩ nàng đang giấu diếm âm mưu gì đó, thì Cố Thanh Từ lại cười thần bí, lôi ra cả trưởng công chúa để mai mối cho nàng:

Cố Thanh Từ: "Tỷ tỷ, có muốn lão bà không? Ta giúp ngươi! Sau khi hòa ly, toàn bộ sản nghiệp vẫn để ngươi quản, ta chỉ cần một phần hoa hồng."

Nguyễn Chỉ: "..."
Rồi thầm cảnh cáo: "Muốn hoa hồng thì phải biết lấy lòng tỷ tỷ. Dùng sai cách, ta sẽ không cho đâu!"

Về sau, để giữ chắc "bữa cơm mềm mại thơm ngon" này, Cố Thanh Từ dần trưởng thành, trở thành Hộ quốc Đại tướng quân, còn được phong Vương.

Trong triều hội, khi hoàng đế ban cho nàng thêm quý nữ và mỹ thiếp, ai cũng nghĩ nàng sẽ vui mừng. Không ngờ Cố Thanh Từ run rẩy quỳ xuống:

Cố Thanh Từ: "Bệ hạ, vạn lần không thể! Nếu thần về nhà bị phạt quỳ bàn tính, ngài có đau lòng thần không?"

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên - Cover image
Full

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Lục Đậu Hồng Thang

Tác giả: Lục Đậu Hồng Thang 
Chuyển Ngữ: Mỗi Bước Mỗi Xa
Thể loại: Chữa Lành Cổ Đại Làm Ruộng Mỹ Thực Ngôn Tình Tấn Giang
Giới thiệu: 
Mật Nương dung mạo ngọt ngào, nhưng số phận lại bi ai.

Một trận lũ lụt cuốn trôi cả quê nhà, cũng khiến nàng tan cửa nát nhà.

Nàng bị dòng người tị nạn vây quanh, vô tri vô giác chạy nạn đến tận quan ngoại.

Nàng cứ ngỡ cả đời này sẽ thành một cô hồn chốn tha hương, không ai đoái hoài, không ai xót thương, bệnh chết rồi sẽ bị một tấm chiếu cuốn đi ném cho sói hoang ăn thịt.

Cho đến khi một thiếu niên du mục không giỏi ăn nói xuất hiện, hắn đã giúp nàng chữa lành cho con cừu non đang bệnh, còn tống cổ lũ du côn định bắt nạt nàng.

Bên dưới ráng chiều, nàng bỗng nhận ra thân hình của thiếu niên kiệm lời này vô cùng cao lớn, cùng khuôn mặt bầm tím của hắn đã làm lay động trái tim vốn đã nguội lạnh với mọi thứ của nàng.

Góc nhìn của nam chính:

Ba Hổ là người cực kỳ sợ phiền phức, để tránh những mối quan hệ gia đình rắc rối, trước khi trưởng thành hắn đã tách ra sống riêng cùng nô bộc và đàn gia súc của mình. Đối với chuyện thành gia lập thất, hắn lại càng thận trọng hơn.

Một ngày, khi đang chăn thả gia súc, hắn gặp một chiếc xe bò chở người tị nạn, một cô nương trầm tĩnh đang dắt theo một con chó đã thu hút sự chú ý của hắn. Một người một chó, người thì chết lặng, chó thì cảnh giác. Hắn chợt cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trời thương xót, cuối cùng cũng để hắn gặp được người cùng tính tình.

Nhưng Ba Hổ không ngờ rằng mình lại nhìn nhầm. Con chó lại là một kẻ thích lo chuyện bao đồng, còn người cũng không phải là kẻ ưa tĩnh lặng.

Thế nhưng, lần nhìn nhầm này lại là vận may lớn nhất trong cuộc đời hắn.

Nội dung chính: Ẩm thực, ngọt ngào, cuộc sống hàng ngày

Tóm tắt một câu: Những ngày tháng tự tại chăn nuôi, nuôi ong

Ý nghĩa: Hết khổ sẽ đến sướng.

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân - Cover image
Full

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân

Lăng Hựu Niên

Giới thiệu:

Ôn Yểu xuyên vào một cuốn truyện cung đấu, trở thành vị tài nhân pháo hôi chỉ sống được 3 tập đã bị ban chết. (*Tài nhân là bậc phi tần thấp hơn Quý phi, Thục phi. Pháo hôi để chỉ nhân vật bị hi sinh, bị lợi dụng, hoặc chỉ xuất hiện để làm nền cho người khác nổi bật hơn.)

Nhìn cung điện toàn mỹ nhân tuyệt sắc, cười nói vui vẻ nhưng ẩn chứa mưu mô thâm sâu, Ôn Yểu lặng lẽ rụt cổ. Cung đấu là điều không thể rồi, dù sao đương kim Thánh thượng là một bạo quân tính tình hỉ nộ vô thường, nàng cần phải tránh xa hắn.

Để giữ được cái mạng nhỏ, nàng tuyên bố với bên ngoài rằng mình yêu thích việc trồng trọt, chủ động xin chỉ dời đến lãnh cung. Ngay khi nàng đang trốn trong lãnh cung trồng hoa nuôi cỏ, vuốt ve mèo, trêu đùa chó, sống một cuộc đời như thần tiên, thì bạo quân một cước đá văng cửa lãnh cung, gương mặt lạnh lẽo sắc bén đầy sát khí:

"Con gà ngươi nuôi ồn ào đến trẫm rồi!"

Ôn Yểu đang ôm con gà con vừa mới nở, yếu ớt đến mức đứng còn không vững, ngơ ngác:

"???"

**********

Năm 6 tuổi, Dung Tiễn trượt chân ngã trong Ngự Hoa viên, sau khi tỉnh lại có được khả năng đọc thấu lòng người, từ đó tính cách thay đổi hoàn toàn. Sau khi đăng cơ, ngày ngày đối diện với các triều thần và hậu phi khẩu phật tâm xà, sự hung hãn trong lòng càng ngày càng nặng.

Một ngày nọ, tài nhân do phiên bang gửi đến cầu hòa, lại dám càn rỡ xin chỉ chuyển đến lãnh cung. Dung Tiễn nhàn nhạt ngước mắt, đáy mắt sát ý cuồn cuộn, nhưng lại nghe thấy trong lòng nàng tiếc nuối một tiếng: 'Hoàng thượng đẹp mắt thật đấy, chỉ là gầy quá, nhìn thấy mà thấy đau lòng', luồng hung hãn quấn quanh tim hắn đột nhiên tan biến.

Sau này.

Dung Tiễn chờ mãi, chờ ròng rã nửa năm cũng không đợi được tiểu tài nhân đau lòng cho hắn đến thỉnh an. Hắn tức tối, lấy cớ đi dạo, đi qua đi lại trước cửa lãnh cung hết lần này đến lần khác.

Nào ngờ cửa lãnh cung đóng chặt, không một ai ra nghênh đón hắn. Ngay lúc hắn định xoay người rời đi, tiếng lòng mềm mại của tiểu tài nhân truyền qua khe cửa:

'Oa, sao Hoàng thượng còn chưa đi? Chẳng lẽ muốn vào uống trà của mình à? Thôi thôi, vẫn là đi xem gà con nở tốt hơn!'

Dung Tiễn nổi cơn thịnh nộ, trẫm còn không bằng một con gà ư? Hắn giận đùng đùng, một cước đá văng cửa lãnh cung.

Ngày hôm đó nắng đẹp, nàng ôm gà con, vẻ mặt kinh ngạc, đáng yêu vô cùng.

Lần đầu tiên trong đời hắn có một sự thôi thúc muốn nhào nặn người này vào lòng và làm cho nàng khóc.

Phật hệ trồng trọt VS Bạo quân thích diễn

Note: Bàn tay vàng của nữ chính vô địch, bối cảnh giả tưởng, không nên tra cứu.

Tag: Ngôn tình, Cổ đại, SC (song xử), 1vs1, Cung đình hầu tước, Cung đấu, HE, Điền văn, Nhẹ nhàng, Xuyên thư, Pháo hôi, Kim bài đề cử, Góc nhìn nữ chính.

Nhân vật chính: Ôn Yểu, Dung Tiễn

Câu tóm tắt: Cung đấu thì không có khả năng cung đấu.

Ý nghĩa: Biết đủ thường vui.

← Trước
1234...128
Sau →

Truyện Ngược

Đọc truyện online miễn phí với kho truyện phong phú

Trang chủTìm kiếm

© 2024 Truyện Ngược. All rights reserved.