Trang 2 / 128 · Tổng 1536 truyện

Yên Hoa Dịch Thệ
Thể Loại: Xuyên Không • Lưu Đày Chạy Nạn • Không Gian • Điền Văn • Ẩm Thực • Làm Giàu • Ngọt Sủng • Song Khiết • HE
Giới thiệu:
Chiến loạn vừa dứt, kho tàng lương thảo vừa cất giữ yên ổn, thì Bá Dương Hầu phủ liền bị vu tội mưu phản. Gia sản bị tịch thu, tộc nhân bị diệt môn, nam đinh chém sạch, chỉ còn Hoắc Tứ lang thân mang tàn tật và mấy nữ quyến yếu ớt bị ép dấn bước trên con đường lưu đày.
Hạn hán liên miên, đói khát hoành hành, cả đoàn người toàn kẻ già yếu, thương tật và hài tử, nhìn đâu cũng thấy bóng tử vong rình rập giữa chốn hoang vu.
Tang Ninh – tân nương mới cưới của Hoắc Tứ lang, người vốn bị cả nhà ghét bỏ và xa lánh – lại bước ra gánh lấy trách nhiệm. Nàng chống lại nha dịch hung hãn, xoay xở tìm kế sinh tồn, gầy dựng niềm hy vọng từ từng bữa cơm, ngụm nước. Lũ trẻ dần vây quanh nàng, còn Hoắc Tứ lang vốn như tro tàn cũng từ đó mà sáng lại thần sắc.
Nàng lấy đôi cánh của mình mà che chở cho gia quyến trung lương, dìu họ vượt qua gian khổ.
“Đây là thịt Thái Tuế, ăn vào sẽ đứng dậy được.”
Hoắc Tứ lang nghiêm túc ăn từng miếng… cho đến khi ăn ra một chiếc xương cá.
Thì ra… Thái Tuế lại là một loài cá.....

Trì Sơ Hà
Tạ Quỳnh lần đầu gặp Triệu Duy Thành tại buổi hẹn hò cho thanh niên độc thân ở mỏ dầu.
Ban đầu, Tạ Quỳnh không có ý định suy xét đến Triệu Duy Thành, vì cô đã nghe nói về người đàn ông này có ngoại hình đẹp, học vấn cao nhưng tính cách kiêu ngạo, ăn mặc quá cầu kỳ, còn rất thích chụp ảnh, vì vậy mỗi tháng tiêu tốn không ít tiền mà không tiết kiệm được bao nhiêu, không phải là người có thể sống cuộc sống ổn định.
Sau đó, cô đã tiếp xúc với vài đối tượng hẹn hò, nhưng không phải là người không có chính kiến chỉ nghe theo cha mẹ, thì cũng là người quá cứng nhắc và độc đoán.
Tạ Quỳnh không vừa lòng với ai cả.
Dưới sự giới thiệu nhiều lần của đồng nghiệp cha mình, cô đã gặp mặt Triệu Duy Thành.
Lúc này, cô mới phát hiện Triệu Duy Thành không tệ như lời đồn, ngược lại, anh rất xuất sắc, thông minh, làm việc chu đáo và lịch sự, rất có tư tưởng sống. Không giống như cô, lõ mãng và nóng nảy, tính tình bao che, vì mẹ mất sớm nên cô phải giúp gia đình làm việc nhà và chăm sóc em trai em gái.
Vừa vặn tính cách bổ khuyết cho nhau, Triệu Duy Thành cũng đối xử tốt với cô, Tạ Quỳnh hài lòng và đồng ý kết hôn.
**————**
Viện nghiên cứu mỏ dầu sắp có một gia đình mới chuyển đến, những người thạo tin đã điều tra trước, biết đó là một cặp vợ chồng, đều là thế hệ thứ hai trong ngành dầu khí.
Nữ tên Tạ Quỳnh, làm kế toán tại nhà máy khai thác dầu, ngoại hình ngọt ngào, nghe nói may vá rất khéo tay, bất kể là trang phục nữ hay nam, cả những bộ âu phục khó may cũng có thể làm được.
Nam tên Triệu Duy Thành, làm việc tại viện địa chất, trẻ tuổi đầy hứa hẹn, ngoại hình điển trai thân hình cao lớn, nhưng tính cách lạnh lùng, có phần kiêu ngạo và coi thường người khác.
Mọi người nghĩ rằng, nếu vậy thì nên kết thân với Tạ Quỳnh nhiều hơn, tránh xa Triệu Duy Thành một chút.
Tuy nhiên, khi hai người chuyển đến, mọi người đều thốt lên rằng, thông tin hoàn toàn sai lệch!
Tạ Quỳnh không phải là một cô gái nhỏ dịu dàng gì cả, mà là một cô nàng có cá tính nóng nảy, hành động quyết đoán mạnh mẽ tựa sấm rền gió cuốn.
Triệu Duy Thành cũng không phải người làm ra vẻ trí thức, mà ngược lại, nói nhiều và hay lải nhải, rất nhiệt tình.
Cặp vợ chồng trẻ, tính cách khác biệt, đã gây ra không ít tình huống hài hước sau khi chuyển đến, gia đình ba người, chồng thăng tiến, vợ mở cửa hàng, đứa con duy nhất cũng rất ngoan ngoãn và thông minh.

Hạ Nặc Đa Cát
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chữa lành, Hằng ngày
GIỚI THIỆU
Thanh xuân ẩm ướt, đời người rực sáng.
“Rắc rối lớn nhất của dì nhỏ là tuổi còn trẻ đã bị gán cho quá nhiều nhãn mác. Còn chú thì là người cảm xúc vô cùng ổn định, nhưng khi phát hiện trong những rắc rối của dì nhỏ không có phần mình, chú cũng sẽ nổi nóng.”
Trích từ lời tự thuật của Quýt 《Người dì nhỏ thông minh mà sa sút của tôi và người chú anh tuấn sâu lắng》
Một câu tóm tắt: Cùng nhau trồng quýt nhé!
Lập ý: Sống cho thật tốt

Kim Ngọc Kỳ Nội
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Hào môn thế gia , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Chủ thụ , 1v1 , Trưởng thành
Giới thiệu:
Năm ấy khi mới 4 tuổi, Chu Trì Ngư mang theo khối tài sản thừa kế lên đến trăm tỷ, được ông ngoại giao phó cho người bạn thân thiết nhất của ông chăm sóc, trở thành một đứa nhỏ mồ côi.
Bé con Ngư Ngư rất thích ăn, thuộc kiểu vô lo vô nghĩ, nhanh chóng hòa nhập với đám trẻ ở Cố gia, trở thành bảo bối nhỏ được cả nhà yêu thương cưng chiều nhất.
Nhưng chỉ có duy nhất một người khiến bé sợ – Cố Uyên.
Cố Uyên là cháu trai đích tôn của ông cụ Cố, mắc bệnh nghiêm trọng từ nhỏ, phải uống thuốc suốt ngày và gần như lúc nào cũng phải ngồi xe lăn. Người hầu trong nhà nhắc nhở bé: Ai chọc cũng được, chỉ riêng Cố Uyên là tuyệt đối không nên.
Nhưng đứng trước anh trai xinh đẹp lạnh lùng đó, Chu Trì Ngư ngậm kẹo que, không hề tin lời cảnh báo. Bé không chịu nổi việc thấy một người đẹp mà cô đơn, không có bạn nên đã thề sẽ trở thành người bạn thân nhất của Cố Uyên.
Cố Uyên không thích ánh nắng, bé sẽ đẩy xe lăn đưa hắn ra vườn, kể cho hắn nghe câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết và bảy chú lùn.
Cố Uyên biếng ăn, bé sẽ dọa nạt hắn, buổi tối còn ôm mèo chui vào ổ chăn của hắn.
Cố Uyên ít nói, bé sẽ lén ghi danh cho cả hai vào một vở kịch cổ tích, tự mình đóng vai hoàng tử nhỏ, rồi để Cố Uyên vào vai công chúa.
Dù những đứa trẻ khác đều cảnh báo bé tránh xa Cố Uyên, nhưng Chu Trì Ngư chẳng để tâm. Bé cứ quấn lấy Cố Uyên cả ngày, trở thành một bé tùy tùng trung thành của hắn.
Trong tiệc mừng thọ của ông cụ Cố, một đứa trẻ khác cười nhạo Chu Trì Ngư không cha không mẹ. Khi bé còn chưa kịp phản ứng, đứa trẻ kia đã bị một quả bóng rổ đập trúng ngã nhào, ôm đầu khóc thét.
Cố Uyên đứng dậy khỏi xe lăn, ánh mắt u ám, đôi môi tái nhợt khẽ nhúc nhích: "Cậu dám bắt nạt em ấy lần nữa thử xem."
Từ đó, Chu Trì Ngư chính thức trở thành người bạn tốt nhất trên đời của Cố Uyên.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu. Năm cả hai chín tuổi, bệnh tình của Cố Uyên trở nặng, hắn được đưa sang Mỹ điều trị. Chu Trì Ngư khóc như mưa, mỗi đêm lại chui vào giường cũ của Cố Uyên để âm thầm cầu nguyện hắn sống thật lâu, thật khỏe mạnh.
-
Chớp mắt đã chín năm trôi qua, Chu Trì Ngư đỗ vào Đại học Thanh Hoa, trở thành người đẹp nổi tiếng nhất của trường, người theo đuổi nhiều không đếm xuể. Một ngày nọ, bạn bè truyền tai nhau rằng khoa Toán có một du học sinh từ Mỹ mới đến, đẹp trai đến mức không thể tin nổi.
Trước khi kịp đến xem du học sinh đẹp trai đó, Chu Trì Ngư đã bị nam thần của khoa Kiến trúc chặn lại và giữa tiếng hò hét của sinh viên xung quanh, hắn ta tặng cậu một bó hoa hồng cùng với lời tỏ tình ngọt ngào.
Đúng lúc đó, giữa đám đông xuất hiện một chàng trai cao ráo, chân dài, đẹp trai đến mức khiến mọi người không rời mắt – chính là du học sinh trong truyền thuyết từ Mỹ trở về.
Du học sinh mặt lạnh băng bước đến, nắm lấy tay Chu Trì Ngư trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, rồi liếc nhìn tên nam thần kia: "Xin lỗi, em ấy đã có hôn ước rồi."
Cả hành lang chết lặng, tiếng bàn tán râm ran vang lên không dứt.
Tối hôm đó, Cố Uyên – giờ đã cao lớn và chững chạc – nắm tay Chu Trì Ngư, ánh mắt đầy trân trọng: "Anh từng nói dối sao? Hồi nhỏ ngày nào em cũng bắt anh chơi trò đóng giả gia đình với em, cứ đòi làm vợ anh, chẳng lẽ bé cưng quên rồi sao?"
🧸Tag: Hào môn thế gia, thanh mai trúc mã, ngọt ngào, trưởng thành, học đường
🧸Góc nhìn chính: Chu Trì Ngư, Cố Uyên
🧸Tóm tắt một câu: Trúc mã ngày ấy, giờ đã là vợ tôi
🧸Ý nghĩa: Cuộc sống luôn nên tràn ngập ánh nắng mặt trời

Lạc Bào Vương Tử
Khi tỉnh dậy, Tống Thanh Hàn ngơ ngác phát hiện mình không chỉ xuyên đến một thế giới xa lạ... mà trong bụng còn có thêm một "quả bóng".
Cứ tưởng thân xác này chỉ để lại một mớ bòng bong tệ hại, ai ngờ giữa đống hỗn độn ấy lại ẩn giấu một viên ngọc quý.
Nhìn Võ Đại Hổ với sáu múi bụng rắn chắc, cậu không khỏi xoa tay đầy phấn khích:
"Trồng trọt, huynh làm!
Săn bắn, huynh làm!
Sinh con á... khụ khụ, huynh làm luôn đi!
Còn phẫu thuật... để ta lo!"
———————————————————
Lưu ý trước khi đọc:
1. Thế giới mà nhân vật chính Tống Thanh Hàn xuyên đến là một xã hội hoàn toàn do nam nhân cấu thành, không hề tồn tại nữ nhân. Tuy đều là nam giới, nhưng được phân thành hai dạng sinh học rõ rệt:
• Một nhóm có khả năng sinh sản, mang thai và sinh con, thường được gọi là sinh nam.
• Nhóm còn lại không có khả năng sinh nở, giữ vai trò phối giống, là nam nhân sinh lý bình thường.
Toàn bộ xã hội, quan hệ hôn nhân – gia đình – sinh sản, đều xoay quanh đặc điểm giới tính đặc thù này, tạo nên một hệ thống vai vế và xưng hô riêng biệt trong sinh hoạt và đối thoại.
Vì đây là một thế giới mà tác giả sáng tạo ra cho nên sẽ có những từ ngữ về mặt sinh học khá khó hiểu, nhưng mình sẽ chú thích trong từng chương.
2. Thanh Hàn là một nhân vật thông minh, lanh trí nhưng cũng vô cùng liều lĩnh. Trong truyện, có những lần cậu đưa ra quyết định đặt cả bản thân lẫn con mình vào tình thế nguy hiểm, chỉ vì tình yêu và sự lo lắng dành cho Đại Hổ.
Cụ thể, Thanh Hàn coi tình cảnh hiểm nguy ấy như một canh bạc, đặt trọn niềm tin vào khả năng y thuật của bản thân, tin rằng có thể đổi lấy cơ hội sống cho cả mình và Đại Hổ - dù biết rõ, quyết định ấy có thể dẫn đến cái chết cho cả gia đình.
Với một số bạn, đây có thể bị xem là hành động dại dột, thiếu suy nghĩ, thậm chí là vô trách nhiệm đối với sự an toàn của một đứa trẻ. Nếu bạn nhạy cảm với những tình tiết như vậy, hãy cân nhắc trước khi tiếp tục đọc.
3. Có những ca bệnh được Thanh Hàn chữa khỏi sẽ khiến một số bạn cảm thấy hơi phi lý hay thấy nhân vật đang được buff quá đà, vì với điều kiện y học thời cổ đại thì những ca bệnh như thế việc chữa khỏi là không thể. Nhưng truyện cũng có tag thần y nên chúng mình cứ hoan hỉ thôi nhé.

Đông Nhật Ngưu Giác Bao
- Văn án 1:
Lần đầu tiên Vân Thư và Phùng Viễn Sơn gặp mặt, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, hai người ngồi đối diện nhau trong một quán ăn náo nhiệt.
Vân Thư lặng lẽ đánh giá Phùng Viễn Sơn, thầm nghĩ trong lòng rằng không được, bộ dạng cũng ổn, cao to vạm vỡ, nhưng người quá trầm tính, nửa ngày không nói được câu nào. Sau này sống chung chắc chết vì buồn mất.
Phùng Viễn Sơn vừa nhìn thấy Vân Thư đã cảm thấy không ổn, người phụ nữ này quá... xinh đẹp, đôi mắt như có móc câu, giống yêu tinh vậy.
Hai người bước ra khỏi quán ăn, một người rẽ trái, một người rẽ phải, đều ngầm hiểu rằng sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.
Ai ngờ, một tháng sau, hai người đã đăng ký kết hôn và ngủ chung trên một chiếc giường.
- Văn án 2:
Một ngày trước khi kết hôn, Vân Thư chạy đến dưới gầm lớn, tìm một "đại tiên" để xem bói cho cuộc hôn nhân không rõ tương lai của mình. "Đại tiên" lim dim mắt bóp quẻ nửa ngày, cuối cùng đập bàn phán một câu:
Anh ta khắc cô.
Cô càng khắc anh ta hơn.
Góc nhìn nhân vật chính: Thẩm Vân Thư, Phùng Viễn Sơn
Tóm tắt một câu: Câu chuyện "thổ cẩu" cưới trước yêu sau ở thị trấn nhỏ.
Ý nghĩa: Cố gắng kiếm tiền.
*Giới thiệu vắn tắt:
[Trai làng ít nói x Bà chủ xinh đẹp ngọt ngào]
[Câu chuyện cưới trước yêu sau đậm chất "quê" ở thị trấn nhỏ】

Kim Thải
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Niên đại văn, Sảng văn, Ngọt sủng.
Giới thiệu
Một giấc ngủ dậy, bạch phú mỹ Hà Ngọc Yến phát hiện mình xuyên vào truyện thập niên nam tần*. (Truyện nam tần thường có nội dung xoay quanh nhân vật nam chính)
Cô xuyên thành vợ trước ẩn nhẫn kiên cường cuối cùng thắng lợi của nam chính – con cưng của trời.
Dựa theo cốt truyện, sau khi xem mắt Hà Ngọc Yến sẽ mù quáng phải lòng nam chính rồi kết hôn, cùng nam chính dọn vào khu nhà ở nhỏ chật.
Cô lấy lòng nam chính trong lòng có ánh trăng sáng, hiếu thuận với mẹ chồng lắm mồm, giúp đỡ chị chồng hay bắt bẻ, chăm sóc cho em trai chồng nghịch ngợm gây sự.
Sau khi nam chính làm giàu, cô càng thêm ra sức chăm sóc nhà chồng, sinh năm nữ một nam. Đồng thời, mắng lui bất kỳ oanh oanh yến yến gì dám tới gần nam chính.
Cuối cùng, khi đã 70 tuổi cô cũng chờ được nam chính quay đầu. Vợ chồng hai người êm đẹp hạnh phúc vượt qua lúc tuổi già.
Cốt truyện như vậy làm Hà Ngọc Yến vừa xuyên đến buồn nôn!
——
Tại hiện trường xem mắt trong tiệm cơm quốc doanh, nhìn nam chính điển trai mắt mang u buồn. Hà Ngọc Yến đẩy bà mối đang lải nhải ra, đứng dậy đi đến trước mặt Cố Lập Đông đang ăn mì sợi ở bàn bên cạnh.
“Chúng ta thử tìm hiểu nhau không?”
Cố Lập Đông đang ăn mì sợi, vẻ mặt khó tin.
Bà mối trợn mắt há hốc mồm.
Ánh mắt của nam chính u buồn chợt thay đổi.
——
Cố Lập Đông vừa cao lớn lại cường tráng, trên mặt còn có vết sẹo do bị thương khi đang làm việc.
Mặc kệ là ai nhìn thấy cũng lắc đầu, nói một câu sau này tên nhóc này khó lấy vợ, dù cho có công việc tốt là tài xế trong xưởng thì tên nhóc này đã định sẵn sẽ không thể lấy được con gái trong thành phố.
Ai có thể nghĩ đến cậu ta vừa lái xe đường dài quay về, toàn thân xám xịt ăn chén mì ở tiệm cơm quốc doanh lại cưới được một cô gái xinh đẹp?
——
Hà Ngọc Yến biết Cố Lập Đông là một người hàng xóm bình thường, góp một viên gạch trong công cuộc xây dựng sự nghiệp của nam chính trong truyện gốc.
Tuy rằng trên mặt người đàn ông này có vết sẹo, thoạt nhìn khá hung dữ nhưng kỳ thật là một người rất tình cảm, cũng rất có trách nhiệm.
Đàn ông như vậy so với nam chính điển trai u buồn mà lòng mang ánh trăng sáng kia tốt hơn gấp trăm lần!
——
Sau khi kết hôn, Hà Ngọc Yến tiến vào khu nhà chung của xưởng.
Người trong khu nhà đều đang chờ xem chuyện chê cười của hai vợ chồng. Đặc biệt là khi nam chính chọn lấy con gái của chủ nhiệm phân xưởng làm vợ.
Nhưng người trong khu nhà đợi rồi lại đợi, cuối cùng tin đợi được tin sau đạp tin trước ập đến không ngừng khiến ai nấy đều đỏ mắt ghen tị.
Tình cảm vợ chồng của Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông rất tốt, sinh con dưỡng cái, sự nghiệp trôi chảy.
Cuối cùng họ còn mua được nhà lớn, dọn ra khỏi khu nhà chung.
Ghi chú: Cốt truyện hư cấu, không liên quan gì đến hiện thực.
Tag: Xuyên thư, Niên đại văn, Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hà Ngọc Yến, Cố Lập Đông
Một câu tóm tắt: Những ngày tháng gà bay chó sủa trong khu nhà chung.
Lập ý: Không ngừng vươn lên, gian khổ phấn đấu

Hương Tô Lật
Khúc Tiểu Tây bị một đạo sét đánh một hơi bay về năm 1930.
Xuyên thành vợ nhỏ của cha nam chủ, em trai lại là nhân vật phản diện xấu xa hiểm ác.
Cuộc sống thế này không chịu được nữa, trước khi bị gả chồng, cô bao lớn bao nhỏ bỏ trốn mất dạng.
Vì tích góp tiền bỏ trốn, cô chỉ có thể khôi phục nghề cũ, cầm bút lên.
Có thể viết, có thể viết, tất cả đều có thể viết!
Tóm lại, phải kiếm tiền!
Không cẩn thận một chút liền trở thành chị cả văn đàn, khiến vô số người thần hồn điên đảo.
Các lão đại: Nữ thần bạch nguyệt quang, không liên quan đến tình yêu.

Bách Lâm Vũ Thanh
Năm 1988, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư lấy được thẻ căn cước chạy trốn khỏi thôn của bọn buôn người, mong muốn bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Nhưng trời không chiều lòng người, Ứng Vọng bị ba mẹ ruột tìm được, sau đó trở thành vật chứa thận cho anh trai ruột, cả đời chịu đựng bệnh biến chứng giày vò.
Ngụy Vân Thư đến công trường chuyển gạch, cuối cùng bị té gãy chân, kết cuộc chỉ có thể dựa vào nhặt rác nuôi bản thân.
Hai người thất lạc hơn ba mươi năm bất ngờ gặp lại, nhưng không may gặp phải tai nạn rơi thang máy, cùng nhau mất mạng.
Hiện tại vừa mở mắt, đã trở lại đêm đầu tiên sau khi bọn họ rời khỏi thôn của bọn buôn người.

Y Thanh Nhược
Hướng Tình xuyên vào một tiểu thuyết huyền học, trở thành nữ phụ pháo hôi trùng tên với mình.
Bề ngoài, cô là đại tiểu thư của gia đình hào môn Hướng gia, kiêu ngạo tự mãn, được cưng chiều hết mực, nhưng thực tế lại chỉ là một thiên kim giả bị ôm nhầm. Mà cái gọi là "ôm nhầm", thật ra là do cha mẹ Hướng gia cố tình làm vậy để hoán mệnh cho con gái ruột của họ.
Kết cục của câu chuyện: Nữ chính Hướng Nhã mang cẩm lý mệnh, trở về hào môn, được cha mẹ ruột yêu thương, cha mẹ nuôi luyến tiếc, không chỉ tìm được một vị phu quân quyền thế trân trọng cô như bảo vật, mà còn nổi danh trong giới huyền học.
Còn nữ phụ Hướng Tình lại chếc trong mùa đông năm mười tám tuổi, thi thể chỉ có một người qua đường tốt bụng đi xe lăn ngang qua nhặt giúp.
Vừa xuyên đến, Hướng Tình phát hiện mình đang ở bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi: "…
Haizzz. Tôi có một câu mmp không biết có nên nói hay không."
Lúc này, giữa đám khách khứa, Hướng Tình phát hiện một người đàn ông ngồi xe lăn. Hắn có dung mạo tuấn tú, khí chất lạnh lùng, cũng trùng tên với người đã giúp thu dọn thi thể của nữ phụ trong cốt truyện—Lộ Tranh.
Người này cũng chính là đối tượng mà cha mẹ Hướng gia đang nịnh nọt lấy lòng.
Hướng Tình chợt nhớ ra, trong cốt truyện, Lộ Tranh tìm đến nguyên chủ cũng chỉ vì muốn lợi dụng vận may cá chép của cô để đổi mệnh.

Đại Miêu Truy Nguyệt
Tác phẩm: Ta Dựa Làm Ruộng Dưỡng Tức Phụ
Tác giả: Đại Miêu Truy Nguyệt
Editor: Thánh Vi's Thê Tử
Thể loại truyện: Xuyên không - Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêu
Thi giác tác phẩm: lẫn nhau công.
Phong cách tác phẩm: Chính kịch
Tag: Xuyên qua thời không Làm ruộng văn
Tình yêu và hôn nhân Nữ giả nam trang
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thẩm Nam Châu 🌿 Hoa Ngọc
vai phụ: Hà Thanh Ý, Vân Phi, Lệ Phi Dương, Lệ Phong, Thạch Đại Ngưu, Lý Thuận
cái khác: Tân văn <> ( làm ruộng) "
Văn án
Trong thời hiện đại, Thẩm Nam Châu là một người có tài năng, có kiến thức. Sau khi trọng sinh, cô trở về thời cổ đại, nơi đó cô là một cô gái ngốc nghếch ở nông thôn. Tổ mẫu của cô qua đời, nợ nần chất chồng. Cô tự nguyện làm tiểu lão bà của chủ nợ, có nên gả bản thân cho Thiên Sát Cô Tinh* Hoa Ngọc như trong lời đồn hay không?
*Thiên Sát Cô Tinh: chỉ những nữ nhân có số mệnh xấu.
Hệ thống cho biết: Gia đình Thiên Sát Cô Tinh có ruộng đất và muốn chọn cô. Thẩm Nam Châu thầm nghĩ, Hoa Ngọc lạnh lùng như vậy, hẳn là chẳng có hứng thú quấy rầy cô trong công việc đồng áng. Như vậy, cô có thể yên ổn sống cuộc sống của một tiểu nông dân.
Ai ngờ, sau khi kết hôn, Thẩm Nam Châu đang làm ruộng thì Hoa Ngọc theo sau rửa sạch đá. Thẩm Nam Châu đào hố trồng rau, thì Hoa Ngọc gánh nước bón phân, một tất cũng không rời, giống như một con đại cẩu trung thành, nói thì lạnh nhạt nhưng biểu hiện lại rất chân thành.
Trước mắt là một người phụ nữ xinh đẹp và được sủng ái,
Thật không thể ngờ rằng trước đây cô đã kiên quyết từ chối việc kết hôn với băng tra tử*?.
*băng tra tử: chỉ người lạnh lùng, khó gần.
Thẩm Nam Châu: "Ngươi không cần lại gần đây, đừng làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của ta."
Hoa Ngọc: "Trước thành gia sau mới lập nghiệp, ngươi không biết sao?"
Thẩm Nam Châu: "Ta chỉ muốn làm ruộng."
Hoa Ngọc: "Ruộng của ta đã mọc đầy cỏ rồi!"
Tóm tắt: Một cô gái ngốc nghếch làm ruộng để nuôi sống bà lão.
Lập ý: Cần cù làm việc để làm giàu, tạo dựng cuộc sống tốt đẹp.

Phì Mẹ Hướng Thiện
Năm 1996, khi con gái lão Tạ Tạ Uyển Oánh tuyên bố muốn trở thành bác sĩ, rất nhiều người đã cười nhạo.
“Hổ phụ sinh hổ tử, chó mẹ sinh chó con. Con gái một tài xế xe tải mà đòi làm bác sĩ, cứ như heo mẹ leo cây vậy.”
“Tôi không chỉ muốn làm bác sĩ, mà còn muốn làm bác sĩ phẫu thuật tim mạch.” Tạ Uyển Oánh nói.
Câu nói này càng khiến giới bác sĩ xôn xao bàn tán.
Những người thân làm bác sĩ liên tục mỉa mai cô: “Cháu có biết điểm chuẩn vào ngành y cao thế nào không? Cháu nghĩ mình thi đậu được sao?”
“Số lượng nữ bác sĩ phẫu thuật tim mạch chính thức trong nước chỉ đếm trên đầu ngón tay, cháu tưởng mình là ai?”
Một đám người thi nhau chế giễu: “Chắc chỉ thi đậu được trường y hạng ba, ra trường làm y tá ở huyện nhỏ, tương lai lấy được chồng nào thì cũng biết rồi đấy.”
Kết quả thi đại học, Tạ Uyển Oánh đỗ thủ khoa khối tự nhiên toàn tỉnh, vào khoa phẫu thuật hàng đầu cả nước, vào bệnh viện tuyến đầu của thủ đô và ngay từ khi còn là thực tập sinh đã được các trưởng khoa phẫu thuật tranh giành.
“Đồng chí Tạ Uyển Oánh, về khoa tiêu hóa của chúng tôi đi.”
“Không được, nhất định phải về khoa tiết niệu của chúng tôi...”
“Khoa nhi của chúng tôi đang rất cần một bác sĩ nữ như đồng chí Tạ Uyển Oánh.”
Họ hàng, bạn bè: …
Lúc này, Tạ Uyển Oánh đã tự mình hoàn thành ca phẫu thuật tứ chứng Fallot ở bệnh nhân nhỏ tuổi nhất cả nước, đại diện hội phẫu thuật tim mạch quốc gia tham gia diễn đàn y học quốc tế, công bố ca phẫu thuật sửa chữa van tim hai lá lệch trái đầu tiên trên thế giới, trở thành “nhất đao” thực thụ trong lĩnh vực phẫu thuật cho nữ giới!
Còn về vấn đề hôn nhân mà mọi người “lo lắng”.
Anh học viên cao học được cử đi du học, một người đàn ông độc thân hot nhất thủ đô, đã đổi ảnh đại diện QQ thành ảnh của sư muội Tạ Uyển Oánh.
Một tổng giám đốc trẻ đẹp trai ngày nào cũng đến bệnh viện tặng hoa, muốn tặng cả nhẫn kim cương.
Chưa kể đến hàng tá người mai mối đã đạp đổ cửa nhà lão Tạ…

Hồng Cần Tô Tửu
Kim Tú Châu đã chết rồi, một ly rượu độc vào bụng, bỏ lại toàn bộ chuyện cũ năm xưa.
Trước khi chết, nguyện vọng duy nhất của cô là kiếp sau có thể được làm đàn ông, sống với thân phận phụ nữ thật sự là quá khổ.
Nhìn lại cuộc đời ngắn ngủi, cha mẹ trọng nam khinh nữ, khi bảy tuổi cô đã bị bán cho bọn buôn người, vòng đi vòng lại mới vào Hầu phủ thành một nha hoàn vẩy nước quét nhà, mỗi ngày nơm nớp lo sợ làm việc. Sau đó lại được vào viện của Thế tử gia, phu nhân lo lắng cô xinh đẹp quyến rũ Thế tử gia, muốn ban cô cho một tên nô tài có thói đánh vợ, cũng chính vì lần đó, cô chủ động phản kháng.
Cô bò lên trên giường Hầu gia, còn dùng tất cả mọi thủ đoạn,trở thành Kim di nương được sủng ái nhất hậu viện, phu nhân đã chết còn cô thì vẫn sống tốt.
Chỉ tiếc số phận Hầu phủ không tốt, chọn sai chủ tử rồi, tân hoàng đăng cơ, toàn bộ nam tử Hầu phủ bị chém đầu, nữ quyến được ban lụa trắng độc dược.
Kim Tú Châu giải thoát nhắm mắt lại, nào biết vừa mở mắt, lại mượn xác hoàn hồn đi vào một triều đại hoàn toàn xa lạ, còn thành một quả phụ vừa mới mất chồng.
Không chỉ có như thế, chiến hữu của chồng tới đây thăm viếng, cô còn nửa đêm cởi sạch quần áo bò lên trên giường người ta, vì muốn ăn vạ chiến hữu của chồng, muốn rời khỏi nơi nghèo đói chó ăn đá gà ăn sỏi này.
Kim Tú Châu nhìn căn nhà chỉ có bốn bức tường, lại nhìn người đàn ông nằm bên cạnh, hạ quyết tâm, mắt nhắm lại, nằm xuống tiếp tục ngủ.
Còn chẳng phải bò lên giường một lần nữa sao? Cô có kinh nghiệm.
Tag: Yêu sâu sắc, trọng sinh, ngọt văn, niên đại, văn nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Kim Tú Châu ┃ vai phụ: Những người khác
Một câu tóm tắt: Cô vợ đanh đá vs đại lão trầm mặc nội liễm
Lập ý: Phụ nữ tự lập tự cường, trân trọng cuộc sống.

Ngưu Nạm Cục Phạn
Tỉnh lại, Khương Du Mạn phát hiện mình xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết, trở thành người vợ ác độc đang mang thai sáu tháng của nam chính!
Nguyên chủ vì muốn làm “quan phu nhân” mà dùng đủ mọi thủ đoạn để gả vào nhà Phó gia. Kết quả, khi nhà chồng bị oan mà mất chức, cô ta lập tức trở mặt — phá thai, ly hôn, dứt khoát như chém đinh chặt sắt, khiến cả nhà nhà chồng thảm hại không thôi.
Nhìn cái bụng sáu tháng của mình, Khương Du Mạn chỉ biết thở dài:Cuộc sống tốt như vậy, không biết hưởng thụ mà còn tự tìm đường chết??
Theo cốt truyện trong sách, hai năm sau, Phó gia sẽ được rửa oan, quan chức khôi phục, một lần nữa trở thành hào môn danh giá trong đại viện, còn nam chính thì nên duyên cùng nữ chính trọng sinh, sống những ngày “ngọt ngào viên mãn”.
Nhưng Khương Du Mạn bây giờ không có hứng đóng vai nữ phụ ác độc kia nữa!
Là phụ nữ thời đại mới, cô chỉ muốn nằm yên, ăn ngon, sống tốt. Có “kịch bản” sẵn trong tay, cô quyết định dứt khoát không dây vào phiền phức: cứ yên ổn chờ hai năm sau Phó gia rửa oan là được!
Thế là cô thu dọn hành lý, vui vẻ theo chồng xuống nông thôn.
Chỉ là… tình tiết hình như sai rồi?
Không những không phải chịu khổ, trên dưới Phó gia đối với cô chính là cưng như bảo bối !
Còn người chồng lạnh lùng, kiêu ngạo trong "truyền thuyết" Phó Cảnh Thần lại từng bước từng bước sủng cô lên tận mây xanh, hoàn toàn chính là muốn trăng có trăng, muốn sao có sao!
***
"Nguyên tắc thứ nhất của một người phụ nữ may mắn: Phụ nữ phải học cách lười biếng và buông bớt việc nhà, có thế chồng mới biết thương xót mà san sẻ."
"Đôi khi, hạnh phúc của phụ nữ không nằm ở sự giỏi giang, mà ở chỗ biết làm nũng đúng người, đúng lúc."
“Vợ anh nói gì, thì đó là chân lý.”
"Cuộc sống là do mình tự sống, có hợp ý hay không, tạo dựng được thành bộ dáng gì, hoàn toàn dựa vào bản thân mình cả."
"Mối quan hệ gia đình tốt đẹp là mảnh đất màu mỡ để văn học nảy sinh. Cuộc sống hạnh phúc, khao khát sáng tạo mới có thể kéo dài vô tận."
"Nhà cửa tốt hay không không quan trọng, nơi cả gia đình sum họp mới là nhà."
"Kết hôn hay không kết hôn, suy cho cùng cũng là vì hạnh phúc.
Ngay từ giây phút biết mình phải lòng hắn, cô đã nhận ra: cô không phải người theo chủ nghĩa không hôn nhân, mà là người theo đuổi hạnh phúc."

Thiên Nhược Hiền
Tên gốc:《娇宠乖乖小夫郎》
Tác giả: Thiên Nhược Hiền | Đã hoàn 104 chương + 01 Phiên ngoại
Giới thiệu:
Thừa Tuyển Doãn chỉ khi chết đi mới nhận ra: trên đời này, chỉ có phu lang của hắn mới là tốt nhất.
May thay ông trời có mắt, cho hắn sống lại vào thời điểm mọi bi kịch còn chưa bắt đầu.
Kiếp này Thừa Tuyển Doãn quyết chí gánh vác việc lớn, kiếm tiền nuôi gia đình nhỏ, còn phu lang của hắn? Cứ việc phụ trách xinh đẹp như hoa là được. Ước mơ lớn nhất đời này của hắn chính là nuôi dưỡng một tiểu mỹ nhân đảm đang, cuối cùng khiến cậu không thể rời xa mình.
Bà mẹ nuôi tìm đến muốn lập quy củ cho phu lang hắn, còn hằm hè cảnh cáo hắn:
"Coi chừng sau này nó leo lên đầu cưỡi cổ ngươi đấy!"
Hắn lại cười nhàn nhã đáp:
"Đây cầu còn không được."
Phu lang của hắn, như thế nào cũng tốt hết.
--------------------------------------------
Cảnh Đường Vân gả cho Thừa Tuyển Doãn - một kẻ nổi tiếng gian xảo lại còn thích bạo lực, hở tí đánh người. Dân trong thôn ai nấy đều xót xa thay cho cậu, thậm chí có người tò mò lén lút đi ngang qua nhà họ chỉ để nhìn xem cậu sống khổ sở thế nào.
Ai ngờ kết quả lại thấy:
Thừa Tuyển Doãn quét nhà, Thừa Tuyển Doãn nấu ăn, Thừa Tuyển Doãn kiếm tiền, Thừa Tuyển Doãn mua quần áo, mua thịt, mua trang sức cho Cảnh Đường Vân, Cảnh Đường Vân chỉ cần rơi một giọt nước mắt là Thừa Tuyển Doãn thiếu điều dâng cả mạng sống lên.
Dân làng chấn động:
"Quá trời quá đất, bộ còn định cưng chiều lên tận trời sao?!"
Tỷ tỷ của Cảnh Đường Vân thì ân cần khuyên nhủ cậu:
"Nhà nào mà phu lang lại không phải làm việc chứ? Nó bây giờ thương em là thế, chứ lâu ngày kiểu gì rồi cũng chán!"
Cảnh Đường Vân mặt đỏ bừng, tủi thân đáp:
"Nhưng mà... là huynh ấy không cho em làm gì cả."
Muốn quét cái sân thôi, mà Thừa Tuyển Doãn cũng lo cậu sẽ bị trẹo lưng!
-------------------------------------------
Bối cảnh cổ đại giả tưởng, thiết lập ca nhi, sinh con
Thể loại: Trùng sinh chủ công, nông gia làm giàu, ngọt sủng nhẹ nhàng, mỹ thực, nghịch tập
Nhân vật chính: Thừa Tuyển Doãn (công), Cảnh Đường Vân (Đường ca nhi, thụ)
Từ một nông phu trở thành người quyền thế.
Tóm tắt một câu:
Phu lang là số một, con cái xếp sau!
Thông điệp:
Hãy biết trân trọng người bên cạnh mình.
---
Cảnh báo: Bối cảnh ca nhi, chủ công, nhược thụ, nhược thụ, nhược thụ, sủng thụ, chuyện của một anh chồng sống lại sinh hoạt, làm ruộng, làm giàu, trị kẻ ác, nấu đồ ăn ngon, chăm phu lang như chăm con. Truyện dễ thương, tình cảm, nhiều yếu tố hư cấu, về sau hơi nặng nề, các mô tuýp quen thuộc của truyện cổ đại, có vui vẻ có hạnh phúc cũng có chết chóc đau buồn, không quá chú trọng logic, tình tiết, nhân vật chính chưa hoàn hảo, nhiều nhân vật phụ gây ức chế, ai dị ứng xin đừng vào, đừng trông đợi gì ạ. Có gì thắc mắc cứ hỏi mình update cảnh báo thêm.
Truyện làm phục vụ sở thích thể loại truyện làm ruộng, mỹ thực và việc học tiếng Trung của cá nhân, sử dụng nhiều công cụ hỗ trợ như Hanzii, Google, Baidu, công cụ AI như Doubao, Gemini, v.v., mình đăng lên đây vì mục đích lưu trữ cho bản thân đọc, ai hợp gu có ghé qua thì cứ tự nhiên đọc chung, chỉ lưu ý là văn phong và xưng hô hoàn toàn theo tình huống và sở thích riêng của Anne, không phải loạn xạ đâu nên không thích thì cứ thoát ra, mình đã cảnh báo trước nha ạ.

Tam Lưỡng Tiền
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, Tình cảm, Tùy thân không gian, Sinh con, Nhẹ nhàng, 1v1, Bình dân sinh hoạt, Tế thuỷ trường lưu, HE
Giới thiệu:
Năm mất mùa, Vân Tiểu Yêu bị cha ruột đổi cho Trần Vọng để lấy mười đấu gạo và mười gánh nước.
Người tên Trần Vọng này y biết, sống dưới chân núi, cha mất sớm, trong nhà chỉ còn người mẹ chanh chua đanh đá. Trần mẫu tính tình cay nghiệt, đặc biệt là sau khi Trần Vọng ngã bị thương nặng hồi cuối năm, nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa nhau, cũng chẳng khá gì hơn nhà họ Vân.
Cũng chỉ là từ một hố lửa nhảy sang hố lửa khác, Vân Tiểu Yêu chấp nhận số phận.
Nào ngờ sau khi tiếp xúc mới phát hiện lời đồn quá sai lệch—Trần mẫu ngoài lạnh trong nóng, là người lương thiện. Còn Trần Vọng... không những không bị liệt, mà còn có dáng vẻ anh tuấn, không chỉ cứu y khỏi nước lửa, mà còn giúp y trừng trị phụ huynh độc ác.
Ngoài việc hay bắt nạt y thì đúng là người tốt nhất trên đời.
***
Trần Vọng từng vật lộn hai mươi năm trong mạt thế, không ngờ vừa đồng quy vu tận với dị thú, chớp mắt đã tái sinh sang thế giới khác.
Hắn vội kiểm tra dị năng của mình, may mà cả không gian cũng theo sang.
May quá may quá, người ta đói meo, hắn vẫn có thể dẫn mẹ đi ăn ngon.
Cuộc sống như thế kéo dài được hơn nửa năm, cho đến khi mẹ hắn mềm lòng muốn đón tiểu ca nhi đáng thương nhà họ Vân về làm vợ cho hắn.
Gọi là vợ hay không cũng chả sao, chia phần ăn mới quan trọng.
Tiểu kịch trường:
Sau khi hai người tỏ lòng, Trần Vọng che mắt Vân Tiểu Yêu: "Ta cho em xem một bảo bối lớn."
"Bảo... bảo bối lớn?" Vân Tiểu Yêu giãy giụa kịch liệt, "Không được, ta với huynh còn chưa bái đường, làm vậy là thất lễ."
Trần Vọng vốn định cho y xem tài sản của mình, nghe vậy sững người rồi buông tay, khoanh tay trước ngực chất vấn: "Vân Tiểu Yêu, nhìn em mặt mũi thật thà, ai ngờ trong bụng lại nghĩ nhiều như vậy, hiểu biết cũng chẳng ít nhỉ."
"......"
Cảnh báo từ tác giả:
① Có sinh con, sẽ có tình tiết nuôi con và cặp đôi phụ.
② Motip cũ, người tốt có báo đáp, kẻ xấu bị trừng trị.
③ Không khoa cử, công nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, không làm giàu, thụ không có bàn tay vàng.
④ Tóm lại là truyện đời thường, nhẹ nhàng chậm rãi, chủ yếu bình dị vô vị.
⑤ Công có thể không phải người tốt hoàn toàn.
⑥ Nhưng thụ tuyệt đối là một tiểu khả ái.
⑦ Đọc thử chính văn đi, văn án là bạn thân viết, không bằng chính văn của tui đâu.

Khuyết Danh

Quản Hồng Y
Thẩm Khanh xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết cổ điển siêu dài. Người cậu kết hôn là một pháo hôi đời đầu, sớm chết vì bệnh.
Hai đứa cháu mà cậu "nuôi" (do kết hôn mà thành người thân) bị nguyên chủ ngược đãi đến mức buộc phải kiên cường học tập, trở thành "gà công nghiệp", và về sau trở thành phản diện tay trời trong truyện làm đủ chuyện xấu, ác tới tận xương tủy.
Nghĩ đến tương lai mình sẽ bị hai đứa trẻ "gà hóa" hành hạ đến chết, Thẩm Khanh lập tức đổi chiến thuật:
"Mặc dù cậu các con sắp đi rồi, nhưng cậu dâu sẽ dùng trăm tỷ tài sản cậu để lại mà chăm lo cho các con thật tốt!"
"Vậy nên học làm gì? Trăm tỷ còn chưa đủ tiêu cả đời sao? Trẻ con nên được chơi đùa tự do chứ!"
Nhưng tiếc rằng tư tưởng "gà công nghiệp" đã ăn sâu bén rễ, hai đứa trẻ mỗi ngày đều tự giác học hành kỷ luật cao, khiến Thẩm Khanh đành ra tay ban hành một loạt quy tắc gia đình nghiêm khắc kiểu "ngược đời":
1. Mỗi tuần không đi công viên giải trí với ba nhỏ một lần thì tuần sau cấm đến lớp học thêm tiếng Pháp.
.....
2. Ai dám mang sách giáo khoa đến công viên giải trí thì cấm học Vật lý trong một tuần!
...
3. Phim mới ra phải xem xong với ba nhỏ OwO rồi mới được học tiếp nha~
...
Dưới "kỷ luật nghiêm khắc" của Thẩm Khanh, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng biết cười, biết chơi.
Dĩ nhiên, mấy hành động đó chỉ để dỗ ba nhỏ vui vẻ thôi, chứ về đêm tụi nó vẫn lén chui vào chăn đọc sách:
"Chúng ta phải học thật giỏi, ba nhỏ nhất định phải do tụi mình bảo vệ!"
--> Bé Dragon baby 3 tuổi rưỡi nghiêm túc nói, hai tay mũm mĩm khoanh lại.
"Phải rồi."
--> Bé lớn 6 tuổi rưỡi mặt lạnh mỉm cười bất đắc dĩ: "Không thì ba nhỏ lười thế, sau này biết làm sao đây?"
Về sau, ngay cả ông lớn bệnh nặng lạnh lùng cũng bắt đầu nhìn Thẩm Khanh bằng ánh mắt kỳ lạ.
Thẩm Khanh thương cảm cho hoàn cảnh bi thảm, mạng sống sắp tận và... FA từ trong trứng của đại lão, nên thỉnh thoảng cũng thân mật hôn hít, ôm ấp như người một nhà, chăm sóc các kiểu, xem như là sự "đền đáp" trước cho di sản sau này.
Nhưng sau một thời gian...
Ông lớn vẫn chưa chết!
Rồi sau đó... đứng lên luôn rồi!!
Thẩm Khanh: Hả?? Hắn đứng được á??? ...Cứu mạng!!!...

Tùy Quân
Kiếp trước, Vương Quế Phân sống một đời hồ đồ: cả đời chịu nợ, làm lụng vất vả, đến cuối cùng còn đánh mất cả tính mạng mà chẳng đổi lại được gì.
Sống lại một lần nữa, mang theo thể chất cá chép hóa rồng, bà nghiến răng thề: Kiếp này phải sống thật minh bạch! Cứu con dâu, trị kẻ xấu, bảo vệ người nhà, kiếm tiền đầy kho!
Sông Lạch chẳng có mấy con cá? – Bà quăng lưới một phát kéo lên bảy con béo múp!
Có gian tế quấy phá? – Bà giương cung một mũi tên, cứu con tin rồi tiện tay bắt luôn kẻ địch!
Lên núi săn bắn, đào sâm, hái nấm, đối đầu sói dữ hổ oai - Vương Quế Phân làm càng giỏi, càng giàu, càng không ai dám dây vào.
Hàng xóm nhìn mà ngứa răng: chửi không lại, đánh không xong, chiếm lợi càng không có cửa. Ai nấy ghen đến mức răng ê ẩm.
Một ngày đẹp trời, con trai gửi thư về: có cơ hội theo quân.
Vương Quế Phân lập tức dẫn con dâu song thai theo lên đường, dọn thẳng vào khu gia thuộc quân khu Đông Bắc-nơi núi xanh nước biếc, tài nguyên phong phú, đúng chuẩn “chỗ tốt để phát tài".
Con dâu Tô Ý, da trắng môi hồng, tính tình dịu dàng... dưới bàn tay chăm bẵm của bà càng ngày càng đẹp, càng trắng, càng mềm.
Cả đại viện nhìn vào đều khen ngợi không ngớt.
Hai đứa cháu nội thì mềm mềm, thơm thơm, ai gặp cũng muốn ôm, muốn hôn một cái.
Quế Phân che luôn hai bé về sau lưng: "Muốn bế thì bảo con dâu nhà mấy người tự đẻ đi!"
Kiếp này, bà sống sung túc, rõ ràng, sảng khoái chưa từng có. Nhìn con trai cưới được cô con dâu đẹp như tiên giáng trần, Vương Quế Phân chỉ muốn cảm thán:
“Con trai tôi đúng là may mắn chó ngáp phải ruồi to rồi!"
[Góc nhìn nam chính] Vương Chí Quân – tay lái xe tăng át chủ bài trẻ nhất quân đội, khí thế lẫm liệt như thép nóng.
Anh bị ép cưới thiên kim tư bản Tô Ý. Sau đêm tân hôn, anh gửi vợ về quê rồi quay lại đơn vị, hai người từ đó xa nhau trọn một năm.
Một năm ấy, anh liều mạng lập công chỉ để sớm xin được suất gia thuộc theo quân. Anh sợ mẹ chồng - nàng dâu không hợp, lại sợ người vợ hiền hậu của mình chịu tủi thân nơi đất khách.
Tô Ý, từ tiểu thư nhung lụa thành con dâu nhà quê, từng nghĩ chồng không thích mình, âm thầm lên kế hoạch tự nuôi con.
Cho đến ngày gặp lại - Người đàn ông thép trở về từ chiến trường, trên người đầy bụi đất, nhưng trong mắt lại chứa đầy dịu dàng và đau lòng dành cho một mình cô.
“Lần này, không ai có thể đưa em rời xa anh nữa.”
Từ cưới ép đến tình thật, Từ hiểu lầm đến nắm tay, Trong khói lửa chiến tranh và tháng năm điêu luyện, họ viết nên một câu chuyện tình quân nhân ấm áp nhất.

Tiểu Tiêu
Thể Loại: Đam mỹ, vườn trường, hoan hỉ oan gia, phát sóng trực tiếp, điềm văn, 1vs1.
Văn Án:
Tạ Lan, lớn lên ở nước ngoài, sở hữu ngoại hình rất đẹp trai nhưng mỏ hơi hỗn. Sau khi về nước, cậu ở nhờ nhà bạn thân của mẹ và theo học vào ban 4 khoa tự nhiên Anh Trung.
Nhược điểm là tiếng Trung.
Với trình độ viết bài luận văn nửa nạc tiếng Trung nửa mỡ tiếng Anh, cậu đều phải bắt đắc dĩ ở trong văn phòng giải thích: "Không phải em không biết làm, mà là em đọc không hiểu đề."
Thầy chủ nhiệm sắc mặt lạnh lùng: "Em lặp lại lần nữa xem."
Tạ Lan suy nghĩ trong chốc lát, cậu điều chỉnh lại cấu trúc ngữ pháp: "Nếu như em có thể đọc hiểu được đề, em sẽ làm được."
Thầy chủ nhiệm cánh tay khẽ run: "Em lặp lại lần nữa coi???"
Tạ Lan: "..."
Dì cười an ủi cậu: "Không sao đâu, để Đậu Thịnh giúp đỡ con, rất nhanh sẽ thích ứng được cuộc sống sinh hoạt trong nước."
Tạ Lan im lặng trong giây lát: "Dì đang nói đến... Đậu Thịnh người mà có triệu fan hâm mộ bảo đi đón em họ, hôm con về nước ạ?"
Đậu Thịnh, học thần của lớp cũng là một người nổi tiếng trên một nền tảng nào đó. Anh thu hút người bằng khuôn mặt đẹp trai và giữ chân họ bằng 'nét riêng' của mình.
Sau khi Đậu Thịnh bắt đầu chăm sóc cậu, Tạ Lan rất nhanh chóng đã hoà nhập vào cái được gọi là "cuộc sống của một học sinh cấp ba kiểu Trung Quốc" mà Đậu Thịnh nói.
Cụ thể bao gồm: Nửa đêm đi ăn thịt nướng, thức trắng đêm đi quán net, ủng hộ các video trên nền tảng Bilibili của 【@Đậu Soái Nhất Thế Giới】
Đậu Thịnh chăm sóc cậu vô cùng chu đáo, thậm chí còn thay cậu viết bản kiểm điểm khi bị bắt quả tang nửa đêm không về.
Tạ Lan đứng dưới Quốc kỳ Tổ Quốc, cau mày cầm bản kiểm điểm đọc: "Vừa mới trở về vòng tay ôm ấp của Tổ Quốc, tôi đã vi phạm nội qui nhà trường. Đối với việc này, tôi chỉ muốn nói....tôi đỉnh."
Ting ting, người bạn theo dõi có triệu fan @Đậu Soái Nhất Thế Giới đã gửi cho bạn một file đính kèm 【Người vô tri đứng trước tư bản quyền lực】
"..."
Đêm đó, học thần và du học sinh cùng nhau đi vào nhà vệ sinh nam, làm ra động tĩnh long trời lở đất. Sau đó, hơi thở dồn dập khi ra ngoài.
Từ đó, toàn trưởng đều biết hai người bọn họ không hợp nhau.
*
Một ngày nọ, anh chàng đẹp trai thỉnh thoảng xuất hiện trong video của @Đậu Soát Nhất Thế Giới bất cẩn lộ mặt trên livestream.
Nghe đồn hôm đó, fan couple trên sóng Bilibili cùng nền tảng Youtube nổ tung.
#Idol Bilibili cùng idol trên Youtube của tôi ở bên nhau#
#Tương tác ngọt ngào#
Thuộc Tính: Học thần triệu fan chỉ thích trêu chọc mỗi mình thụ, tiêu chuẩn kép công x Du học sinh xinh đẹp nhưng mỏ hỗn, đi đứng thẳng tắp thụ.
Hai bên thầm mến, người này ghẹo người kia phản kích ghẹo lại, hai đại soái ca vui vẻ cùng nhau phát kẹo
Nho nhỏ:
【1】Thụ là đại thần mai danh ẩn tích trên nền tảng Youtube, công là đại thần trên nền tảng Bilibili, thụ là động lực khiến công bước lên con đường này lúc ban sơ.
【2】Tác phẩm cùng tác giả: Hệ Thống Học Bá Bựa Nhân, Học Sinh Học Lại.
【3】Đi hay ở lại đây đều tùy ý bạn, không cần thông báo, tác giả rất vui và cảm ơn khi có bạn đồng hành (thả tim).
【4】Tác giả mắt to long lanh @Tiểu Tiêu gõ bàn phím
Tìm kiếm mấu chốt - Vai chính: Tạ Lan, Đậu Thịnh ┃Vai phụ: Lại Đản, Đậu Đản┃Cái khác: Vườn trường, học bá
Một câu giới thiệu: Mỗi ngày đều phát cơm chó ngọt ngào, công nổi tiếng Bilibili và du học sinh thụ.
Dàn ý: Thiếu niên tiến về phía trước, khiêu chiến với lý tưởng cùng khát vọng của mình.