Trang 6 / 772 · Tổng 9258 truyện

Ngô Bách Vạn
Năm thứ hai lăn lộn ngoài đường phố, Biên Đình trở thành vệ sĩ của Cận Dĩ Ninh.
Ai cũng nói, cậu là con chó trung thành nhất bên cạnh Cận Dĩ Ninh, nhỏ tuổi nhất nhưng cắn người dữ dội nhất. Thế nhưng không ai biết, thân phận khác của cậu là tay trong do cảnh sát sắp xếp bên cạnh Cận Dĩ Ninh.
Trong một lần hành động, Biên Đình để lộ sơ hở. Tối hôm đó, cậu đã bị người dẫn vào phòng sách của Cận Dĩ Ninh.
Biên Đình đứng trong căn phòng xa lạ, nghe thấy Cận Dĩ Ninh hỏi: "Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?"
Trên hồ sơ giả điền là hai mươi tuổi, nhưng Biên Đình lại thành thật trả lời: "Mười tám."
Cận Dĩ Ninh: "Đã từng đi học chưa?"
Biên Đình: "Bỏ học từ cấp ba."
Biên Đình cứ tưởng thân phận của mình đã bại lộ, nhưng Cận Dĩ Ninh chỉ rút ra một quyển sách đầy chữ tiếng Anh, ném tới trước mặt cậu: "Đọc hết quyển này, lúc nào rảnh sẽ kiểm tra cậu. Không hiểu thì hỏi."
*
Biên Đình cứ thế đi theo bên cạnh Cận Dĩ Ninh, từ 18 tuổi đến 28 tuổi. Bạn bè của Cận Dĩ Ninh thường xuyên cười anh có vấn đề, đi nhặt chó hoang ven đường về nuôi như chó giống đẳng cấp thi đấu.
Cận Dĩ Ninh chẳng mấy để tâm, anh ngồi trên xe lăn, nhìn dáng vẻ mạnh mẽ nhảy lên lưng ngựa trong chuồng ngựa của Biên Đình mà nói với bạn bè rằng, tôi thích nhìn dáng vẻ sạch sẽ của cậu ấy.
*
Nhiều năm sau, khi cảnh sát thu lưới, nhiệm vụ nằm vùng kết thúc, Biên Đình mặc bộ âu phục thẳng tắp, quay trở lại trước mặt Cận Dĩ Ninh.
Cận Dĩ Ninh quỳ trước linh đường, quay lưng về phía Biên Đình: "Từng ấy năm rồi, cậu còn có chuyện gì lừa tôi không?"
"Có." Biên Đình nhìn bóng lưng anh nói: "Cái đêm vượt ranh giới sau khi uống rượu với anh, tôi không hề say."
*Thời điểm công ra sân thì bị thương phải ngồi xe lăn, nhưng sau này sẽ khỏi.
*Đại ca X vệ sĩ, lớn tuổi và nuôi từ nhỏ, song cường, yêu nhau và đối đầu.
Lời của editor:
- Lịch ra chương không có cố định nha cả nhà. Mình sẽ cố gắng mỗi ngày một hoặc hai chương nha.
- Trong quá trình edit nếu có xuất hiện lỗi edit hay sai chính tả thì các bạn hãy bình luận để mình chỉnh sửa nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Phượng Cửu U
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , Sảng văn , 1v1
Giới thiệu:
Bỗng một ngày, tin đồn như cơn gió xuân lan khắp biên ải: Trấn Bắc Vương có người trong tim, được yêu thương cưng chiều đến mức nâng như trứng, hứng như hoa. Nói rằng người ấy xinh đẹp, giọng ngọt ngào, dáng mềm mại, tay trắng muốt, vừa nhìn đã biết là hồng nhan họa thủy, ai chọc tới thì chỉ có đường chết...
Đám binh sĩ nơi biên cương nghe vậy thì phì cười: Mấy người nghĩ nhiều quá rồi! Vương gia của bọn ta bao năm nay độc thân, thà cả đêm đi tuần mười cái lũy phòng thủ còn hơn là động lòng với một cô gái. Biết bao cô nương ở phương Bắc vì thế mà khóc hết nước mắt. Người nổi tiếng hung hãn như vậy, làm gì có chuyện có "bảo bối trong tim" chứ? Là đứa nào bày kế ly gián, muốn lừa chúng ta hả, ha ha ha!!!
Không bao lâu sau, trong đêm tối, xuất hiện một người bị Trấn Bắc Vương chặn lại, cậu cắn môi: "Em có phải chính là bảo bối trong tim ngài không?".
Trấn Bắc Vương với danh tiếng lạnh lùng tàn bạo, lại bất ngờ siết chặt bàn tay ai kia rồi kéo người ấy vào lòng. Trên mu bàn tay nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn.
"Phải."
Em là bảo bối trong tim ta, cũng là mệnh của ta.
-
Tag: Cung đình – hầu tước, trọng sinh, ngọt ngào, sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cố Đình, Hoắc Diễm ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác:
Một câu tóm tắt: Em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.

Hoàng Ngư Bất Hoàng
Khi Khương Đường ăn kẹo ngọt hỏng cả răng, cậu có Thạch Hoài Ngọc đến chữa trị.
Nhưng khi Thạch Hoài Ngọc trúng “nghiện” Khương Đường – viên kẹo đường nhỏ ấy, thì thuốc thang hay kim châm cứu đều vô dụng.
Công: Bác sĩ nha khoa kiêm giảng viên đại học, ngoài chính trực trong trêu chọc
Thụ: Sinh viên thích đồ ngọt, ngoài phóng khoáng trong nhút nhát
Thạch Hoài Ngọc: "Cậu nhóc ăn ít kẹo thôi. Trẻ con sáu bảy tuổi còn hiểu chuyện hơn cậu."
Khương Đường: "Dạ dạ dạ, vâng vâng vâng, em nghe lời thầy ạ."
Vài ngày sau...
Khương Đường ôm một thùng kẹo mút đi ngang qua phòng học, bị Thạch Hoài Ngọc chặn lại.
Thạch Hoài Ngọc: "Biết lỗi rồi, lần sau lại dám?"
Khương Đường: QAQ
“Cậu còn ngọt hơn cả kẹo.”

Chanh Tử Đản Thát
Kỷ Hạ Dương X Lăng Tử Thanh.
*
Niên hạ, kém 5 tuổi, siêu ngọt ngọt.
Vừa ngốc vừa dữ, chỉ thích một người, sói con công X Ngoài lạnh trong nóng, kiêu ngạo, tự lọt hố mà không biết, mỹ nam thụ.
Tag: Niên hạ, hào môn thế gia, mưa dầm thấm lâu, ngọt.
Tóm tắt bằng một câu: Sói con công X Chững trạc, trưởng thành thụ.
Dàn ý: Cố gắng thay đổi mới có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Tử Vũ Nguyệt Diên
Tên truyện: Trẫm cai quản thiên hạ bằng cách rút thẻ bài
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Số chương: 152
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Xây dựng , Chủ công , Cường cường , Cung đình hầu tước , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , 1v1
1V1, theo cốt truyện, cường thế đế vương công x phúc hắc nhiếp chính vương thụ
Tag: cường cường, cung đình hầu tước, nông nghiệp, xây dựng cơ ngơi,...
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tiêu Thanh Minh┃ Nhân vật phụ: Dụ Hành Chu┃ Những nhân vật khác:...
Giới thiệu:
Vào đêm trước ngày lên ngôi, Tiêu Thanh Minh bị người nhập vào, bất ngờ đi đến xã hội văn minh hiện đại, tại đây hắn phát hiện ra rằng mình vốn là một NPC trong trò chơi để đào tạo nên một hoàng đế. Vào ngày trò chơi bị đóng cửa, hắn đã trở lại ngai vàng cùng với ký ức của con người hiện đại và hệ thống rút bài của trò chơi. Vào thời điểm đó, đất nước đang phải đối mặt với những rắc rối trong và ngoài nước và đang trong tình trạng khủng hoảng. Khi tòa thành sắp sụp đổ, Tiêu Thanh Minh dựa vào trí tuệ vô song và hệ thống rút bài, cầm kiếm hoàng đế trong tay, chém sạch mọi chướng ngại vật trên đường đi, tiêu diệt kẻ thù, tiến hành cải cách, làm giàu cho đất nước và củng cố quân đội, xây dựng ruộng đất và cơ sở hạ tầng để cứu đất nước.

Tô Từ Lí
Tags: Đam mỹ - Chủ thụ - Huyền học - Linh dị thần quái - Bói toán - Sảng văn - Nguyên sang - Hiện đại - 1v1
Giới thiệu:
Dung Kính là một tiểu cương thi thiếu một chiếc răng nanh nhỏ.
Thế nhưng cậu gặp được một thiếu niên tốt bụng. Thiếu niên mang cậu về nhà, còn đưa cậu đến nha sĩ lắp một chiếc răng rất đắt tiền. Dung Kính thường xuyên cắn vai thiếu niên để thể hiện rằng chiếc răng này chất lượng rất tốt.
Sau đó, một tai nạn xảy ra khiến cậu rơi vào hôn mê.
Tỉnh lại lần nữa là vì có bốn đứa trẻ con nướng khoai đào nhầm mộ của cậu, vô tình đánh thức cậu dậy.
Dung Kính đẩy nắp quan tài, bối rối nhìn xung quanh.
Tiểu cương thi không một xu dính túi nắm chặt tài sản duy nhất trên người mình … một bộ mai rùa, quyết định đi tìm thiếu niên tốt bụng đã gặp nhiều năm trước, để ăn nhờ vạ thêm vài bữa.
Vài ngày sau, cậu cau mày nhìn người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, khí thế mạnh mẽ trước mặt, nghi ngờ vô cùng: "Anh thật sự là anh ấy? Anh không phải đến để lừa em đấy chứ?"
Tạ Trường Thời: “Chiếc răng đó của em đã tiêu tốn tất cả tiền của anh, một vạn ba đó. Em còn chê nó không đẹp, khóc đòi đổi thành răng vàng.”
Dung Kính che miệng anh lại.
Đừng nói nữa, đừng nói, em tin anh được chưa?
...
Tạ Trường Thời sinh ra trong gia đình hào môn Tạ gia ở kinh đô, nhưng lại là một kẻ đáng thương.
Từ nhỏ đã bị ma quỷ quấy nhiễu, còn bị người khác nhắm vào.
Năm 16 tuổi, anh bị đám anh em họ tìm xã hội đen đánh đến suýt chết, trong khoảnh khắc đó, anh đã thức tỉnh một hệ thống.
Hệ thống nói anh là vai phản diện trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ, chỉ cần nghe theo lệnh của nó, đời này anh có thể sớm gặp được vai chính thụ, nhận được tình cảm của vai chính thụ, và đạt đến đỉnh cao nhân sinh.
Tạ Trường Thời cười lạnh một tiếng, đối mặt với vai chính thụ đang hôn mê bất tỉnh và Tiểu cương thi bên cạnh đang khóc lóc thảm thiết vì rụng răng, anh không chút do dự bắt cóc Tiểu cương thi.
Tuy nhiên, chung sống chưa đầy một năm, tiểu cương thi đã vô tình rơi vào hôn mê. Tạ Trường Thời tìm được đạo trưởng đã nuôi lớn Tiểu cương thi trước đó, nghe theo ý kiến của đối phương, đặt làm cho Tiểu cương thi một chiếc quan tài và chôn xuống đất sâu.
12 năm sau. Tiểu cương thi tên Dung Kính đó đã trở về tìm anh.
...
Ước mơ của Dung Kính trước khi gặp Tạ Trường Thời: Ăn no chờ chết.
Ước mơ của Dung Kính sau khi gặp Tạ Trường Thời: Thế giới hòa bình, lọt vào bảng người giàu có (đặc biệt chỉ Tạ Trường Thời), ăn no chờ chết.
[ Nhật ký tiểu cương thi bảo vệ chồng và đánh quái ]
Hướng dẫn đọc:
1. Nội dung liên quan đến bói toán cơ bản đến từ "Kinh Dịch", những phần khác đều do tác giả tự bịa.
2. Sảng văn, ngọt ngào, có thể còn có chút ngốc nghếch.
Góc nhìn nhân vật chính: Dung Kính | Tương tác: Tạ Trường Thời
Tóm tắt một câu: Có thể đừng gây rắc rối cho chồng tôi được không!
Ý nghĩa: Giúp đỡ lẫn nhau, sống tốt.

Neleta
Tên truyện: Mùa hè của Dimata
Tác giả: Neleta
Người edit: Gió Bắc nhỏ
Số chương: 332.
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, nhẹ nhàng, xuyên qua, dị giới, bàn tay vàng, có thịt vụn, có cặp phụ nam nữ.
Couple: Mãnh nam dũng sĩ ngoài 30 tuổi công x Nghiên cứu viên thiên tài nhân thê 19 tuổi thụ.
Văn án
Mục Trọng Hạ không bao giờ ngờ được,
Chẳng mấy khi cậu được xuyên qua một chuyến,
Thế mà lại bị dùng làm lễ vật trao đổi,
Trao đổi với Man tộc ấy!
Nhưng khi cậu nhìn thấy người đàn ông kia,
Thân thể rất cường tráng,
Vừa nhìn đã biết là thận tốt rồi.
Mục Trọng Hạ gật gật đầu.
Cũng không quá tệ.

Thiên Lưu Nhất Xuyên
Bạch Khởi là một omega sống ở tầng đáy xã hội, không cha mẹ, không tiền bạc, ngày ngày vật lộn kiếm sống. Nhưng một ngày, hắn nhặt được một alpha bị thương nặng.
Alpha này người đâu toàn đồ quý giá! Bạch Khởi lập tức lột sạch đồ đem bán, định bỏ mặc kẻ xa lạ kia chết. Thế nhưng—alpha tỉnh dậy, mất trí nhớ, chẳng nhớ tên tuổi hay thân phận, chỉ biết bám lấy Bạch Kỳ như hình với bóng.
Alpha rất mạnh mẽ, kiếm được nhiều tiền, còn nói muốn cưới Bạch Khởi, muốn cùng hắn sinh con: "Anh muốn cùng em kết hôn, đổi nhà lớn, rời khỏi khu ổ chuột."
Bạch Khởi tin lời, hai người đăng ký kết hôn. Nhưng ngay ngày thứ hai, alpha biến mất. Khi Bạch Kỳ phát hiện mình mang thai, hắn cũng tìm thấy alpha—hóa ra người này là Kỳ Hách Diễn, hoàng tử của đế quốc!
Kỳ Hách Diễn nhìn hắn với ánh mắt ghét bỏ: "Sinh xong đứa bé thì cút đi, chúng ta ly hôn."
Bạch Khởi gật đầu: "Tốt."
Hắn trở thành "hoàng tẩu", nhưng chẳng ai trong hoàng tộc ưa hắn, kể cả Kỳ Hách Diễn—trên giường cắn tuyến hương, dưới giường chê hắn dơ bẩn. Khi nghe tin Kỳ Hách Diễn sắp cưới omega khác, Bạch Khởi lạnh lùng nói: "Tôi không thích hắn nữa, cũng không cần đứa bé này."
Nhưng Kỳ Hách Diễn lại phản bội dự đoán của hắn. Sau khi Bạch Khởi trốn về khu ổ chuột, alpha đuổi theo, nói lời yêu thương và hối hận: "Anh nhớ ra rồi… Anh chỉ yêu mình em thôi."
Bạch Khởi cúi đầu nhìn đứa bé trong tay, lạnh lùng đáp: “Tôi không cần con… Càng không cần anh.”
Tuyến nhân vật phụ:
Đình Trừng Vị là chỉ huy duy nhất trong quân đội liên sao—một omega lạnh lùng. Trong một nhiệm vụ, hắn cứu được thương alpha tên Thương Diễn. Alpha này khăng khăng đòi theo Đình Trừng Vị về nhà, hứa hẹn: "Tôi biết nấu ăn, dọn dẹp, thậm chí mặc váy hầu gái cho ngài xem!"
Đình Trừng Vị miễn cưỡng đồng ý, nào ngờ Thương Diễn thực sự là… tội phạm truy nã đặc biệt!
Trước ngày đăng ký kết hôn, Đình Trừng Vị tự tay bắt giữ người yêu mình. Khi súng đặt giữa trán Thương Diễn, omega khẽ chạm tay vào bụng nhô nhẹ, nói: "Ta đến đây để xử tội ngươi."
Tag nội dung: Sinh con, Ngược luyến, Tinh tế, Giả tưởng tương lai, ABO, Theo đuổi tình yêu đau khổ.
Góc nhìn chính: Bạch Khởi - Kỳ Hách Diễn
Tóm tắt ngắn: Tên alpha chết tiệt, cậu không cần nữa.
Chủ đề: Trưởng thành trong gian khổ, nuôi dưỡng tinh thần kiên cường không khuất phục.

Cô Tô Phú
Tên hán việt: Hắn ở dưới ánh nắng chói chang - 他在烈日下
Tác giả: Cô Tô Phú
Nguồn raw: Tấn Giang
Độ dài: 95 chương
Editor: Charlotte_CE
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Chủ công, Cường × Cường, Thanh mai trúc mã, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Vạn nhân mê, Mỹ công, Mỹ cường thảm
Văn án
Biên Vũ — giờ y không còn dùng cái tên ấy nữa. Với người ngoài, y tên là Trầm Ngộ; nhưng với chính mình, y biết rõ mình vẫn là Biên Vũ. Như thể hai con người tách biệt, y có thể phân tách bản thân một cách rạch ròi, không lẫn lộn.
Sau khi cha mất vì tai nạn ngoài ý muốn, y rút khỏi trường hàng không, theo Tứ thúc công làm nghề mộc, sống ẩn danh.
Y là vẻ đẹp cực độ, nhưng cũng là sự lạnh lẽo đến tận cùng. Chính con phượng hoàng tuyệt sắc sa vào bụi ấy đã khiến biết bao người đổ nhào theo sau như thiêu thân lao vào lửa.
Trong mắt người khác, Biên Vũ là một người lãng mạn, rực rỡ, và xinh đẹp. Sức hấp dẫn đó khiến người ta muốn đánh thức khao khát bị băng giá phong tỏa trong y.
Tuyến chính: cốt truyện tập trung vào việc làm sáng tỏ bí ẩn về vụ tai nạn máy bay của cha Biên Vũ năm xưa. Tiến trình chậm rãi, mang phong cách văn nghệ thuật pha lẫn yếu tố trinh thám.
Tuyến tình cảm:
- Giai đoạn đầu tập trung xây dựng hình tượng "thần thánh và thuần khiết" của công (Biên Vũ).
- Giai đoạn sau có những hành động “báng bổ thần thánh” của thụ, khiến công - người vốn mang vẻ thần thánh - bắt đầu có phần người trần tục.
Góc nhìn: đây là văn chủ công (chủ yếu tập trung vào Biên Vũ). Các góc nhìn của nhân vật phụ, bao gồm các thụ, chỉ được sử dụng ngắn gọn để thúc đẩy cốt truyện hoặc thể hiện thái độ chân thật của họ đối với Biên Vũ.
Nhân vật công: Biên Vũ/Trầm Ngộ: Một nhân vật “mỹ cường thảm”, như con chim chỉ có một cánh, bay theo gió mà không nơi nương tựa. Mọi người đều muốn cho y một mái ấm, nhưng không ai có thể chữa lành vết thương trong lòng y.
Thể loại: có 5 nhân vật thụ tiềm năng:
1. Phương Bạch Dạng: Thiếu gia nhà giàu, yêu Biên Vũ từ cái nhìn đầu tiên.
2. Văn Sân: Nghệ sĩ con lai, bị khí chất của Biên Vũ thu hút.
3. Việt Văn Chu: Bạn học cũ, từng yêu thầm Biên Vũ.
4. Triệu Mịch: Cảnh sát âm thầm bảo vệ Biên Vũ.
5. Nghiêu Tranh: Đại lão có sự đồng điệu với Biên Vũ.
------
Câu chuyện hứa hẹn một hành trình cảm xúc phức tạp, nơi vẻ đẹp và nỗi đau của Biên Vũ trở thành tâm điểm, lôi kéo các nhân vật khác vào vòng xoáy của y.

Đào Liễu Lý Tử
Tên truyện: Ánh Trăng Nhặt Lấy Sao Trời
Tác Giả: Đào Liễu Lý Tử
Editor: Chan
Thể loại: 1×1, tiểu thuyết gốc, tình yêu duy nhất, chủ công, hiện đại, cưới trước yêu sau, yêu thầm, cả hai đều sống lại, HE, niên hạ,….
Nhân vật chính: Trần Việt (Công) x Chu Chúc Tinh (Thụ)
Giới thiệu
Tâm sự của ngôi sao, mặt trăng đều thấu hiểu.
**
Trần Việt và Chu Chúc Tinh đã làm chồng chồng ba năm. Trong cuộc hôn nhân ấy có lợi ích, có toan tính, chỉ duy nhất không có tình cảm.
Trước khoảnh khắc được Chu Chúc Tinh ôm chặt vào lòng, Trần Việt vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nhưng vào thời khắc nguy cấp của vụ tai nạn xe, người đàn ông lạnh lùng ấy lại không chút do dự che chở cho Trần Việt dưới thân mình.
Lời cuối cùng Chu Chúc Tinh để lại cho Trần Việt là “Xin lỗi” và “Đừng sợ.”
**
Khi mở mắt ra lần nữa, Trần Việt phát hiện mình đã sống lại vào đúng ngày nhận giấy đăng ký kết hôn với Chu Chúc Tinh ba năm trước.
Sống lại một lần, anh mới phát hiện sau vẻ ngoài lạnh lùng của Chu Chúc Tinh là mối tình đơn phương kéo dài suốt năm năm. Không biểu cảm là vì ghen, không dám nhìn thẳng là sợ không khống chế được bản thân, tránh né lời nói của Trần Việt là vì thẹn thùng.
Ngôi sao ẩn mình lép sau mây trời, chỉ muốn lặng lẽ nhìn mặt trăng. Nhưng trớ trêu thay, mặt trăng lại gạt mây sang một bên, tiến gần đến trước mặt ngôi sao.
**
“Chu Chúc Tinh, anh thích em à?”
“Ừm.”
Chu Chúc Tinh nhìn Trần Việt đang say rượu, nhỏ giọng lặp lại: “Thích, thích hai kiếp người.”
Trần Việt nhếch môi cười, hơi híp mắt tiến lại gần Chu Chúc Tinh: “Vậy để em dạy anh theo đuổi em nhé, được không?”
“Được.”
Mối tình thầm lặng kéo dài hai kiếp, cuối cùng cũng được vén mây thấy trời.
**
Công sống lại trước, thụ sống lại sau.
Chua ba phần, ngọt bảy phần.
**
Dò mìn:
1- Công là mỹ nhân, thụ là kiểu lạnh lùng cao ngạo. Công hơi cá mặn, không có chí hướng lớn, ngoại hình xinh đẹp, tính cách tốt. Thụ có gương mặt lạnh như băng, nhưng về sau sẽ thay đổi, không phải kiểu lạnh lùng theo nghĩa truyền thống. Công đẹp, thụ đẹp trai. Là truyện niên hạ.
2- Ở kiếp trước, thụ không biết giữ mồm giữ miệng, kiếp này sẽ biết nói năng hơn. Công là kiểu mỹ nhân câu dẫn, tình cảm dành cho thụ là từng chút một tích lũy. Thụ yêu rất sâu đậm, còn công sẽ dần dần biết được những chuyện mà thụ đã làm và tình cảm đơn phương của thụ ở kiếp trước.
3- Những ai cực đoan trong việc yêu thích công hay thụ, xin đừng xem. Không thích thì vui lòng thoát ra.
4- Công và thụ chỉ có duy nhất đối phương, cả hai đều là mối tình đầu của nhau.
5- Thụ đơn phương trước, kiếp trước chưa từng tỏ tình, công không hề hay biết và cũng không có phản ứng gì.
6- Bối cảnh hôn nhân đồng giới được công nhận.
7- Cấm tách CP, đảo CP, hoặc phát ngôn kiểu mộng nữ. CP chính mới là CP nhất.

Lưu Thủy Thủy
Hán Việt: Lỗ thủy điểm đậu hũ
Tác giả: Lưu Thủy Thủy
Chuyển ngữ: Capu
Số chương: 69 + 2NT
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, 1v1
CP: Lâm Kinh Chập × Cừu Phi
Mỹ nhân lạnh lùng, điềm tĩnh (công) × Đại gia mới nổi, không có văn hóa (thụ)
Giới thiệu
Lâm Kinh Chập vừa trở về, mở lớp dạy thư pháp ở nhà bên cạnh. Đến nơi đã chê tiệm sửa xe của Cừu Phi ồn ào, quấy rầy hàng xóm, còn tuyên bố sẽ báo công an. Cừu Phi tính nóng như kem, làm sao chịu được cái kiểu này? Vung tay áo, định xông sang gây chuyện. Nhưng vừa nhìn thấy người thật, chưa kịp đánh nhau thì... rơi thẳng vào lưới tình.
Lâm Kinh Chập mở lớp thư pháp, trúng ngay sở thích của Cừu Phi. Thế là Cừu Phi ghi danh tham gia, dù chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, thường xuyên bị chê cười.
Hắn mời Lâm Kinh Chập đi ăn, chọn ngay nhà hàng Tây sang chảnh, đụng đâu cũng hào phóng, tiêu tiền như nước. Đi mua quần áo, hắn bắt nhân viên gỡ nguyên bộ sưu tập xuống để Lâm Kinh Chập chọn. Muốn tạo lãng mạn, hắn bày pháo hoa... ai dè anh em lại mua nhầm loại pháo nổ đỏ rực cả đất trời.
Lâm Kinh Chập: "Có bệnh... nhưng cũng hơi buồn cười."
---
Capu có lời muốn nói: Về tên truyện
"卤水点豆腐": Nước muối làm đông đậu phụ".
Đây là một thành ngữ/ẩn dụ trong tiếng Trung, thường được dùng để chỉ sự kết hợp giữa hai yếu tố tạo ra kết quả đặc biệt - giống như nước muối (nước chua) khi cho vào sữa đậu sẽ làm đông lại thành đậu phụ.
---
Fan Art
Anh Phi
Thầy Lâm

Nhan Song Tư
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1 , Băng sơn , Cao lãnh chi hoa , Bệnh mỹ nhân , Hỏa táng tràng
Giới thiệu:
Vì cha nợ cờ bạc, Lâm Sơ bị bán vào thanh lâu.
Ngày đầu tiên tiếp khách, cậu đã lọt vào mắt xanh của Đoan Vương - Thẩm Thanh Yến - người quyền cao chức trọng, khí chất thanh lãnh xuất trần. Hắn bỏ tiền chuộc thân cho cậu, mang cậu về biệt viện trong Vương phủ.
Lâm Sơ mang tâm tình thấp thỏm lo sợ mà đến hầu hạ vị này, nhưng kết quả lại bị hung hăng cự tuyệt.
Lúc ấy cậu mới hiểu ra, hóa ra Đoan Vương chuộc cậu về không phải để cậu hầu hạ, mà muốn cậu dùng thân mình nuôi cổ, trở thành dược nhân.
Chỉ vì muốn cứu người trong lòng Đoan Vương.
Lâm Sơ nghe được thù lao hậu hĩnh, lập tức đồng ý.
Cậu cắn răng chịu đau, ngoan ngoãn nuốt cổ trùng. Cậu gắng gượng chịu khổ, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc đưa tới mỗi tháng.
Dù mỗi lần nuốt cổ trùng, thân thể cậu đều suy kiệt thêm, cậu cũng chẳng bận tâm.
Không ai biết rằng, kỳ thực cậu vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian. Chi bằng trước khi chết, cậu cố gắng lo liệu cho mẹ và muội muội có chút đường sống.
Thẩm Thanh Yến chưa từng gặp qua ai ngoan ngoãn như Lâm Sơ.
Muốn cậu làm gì, cậu sẽ làm nấy.
Rõ ràng bị ép nuốt cổ trùng đau đến mức sắp ngất, vậy mà vẫn cười nói: "Ta không sao."
Rõ ràng thân thể cậu yếu ớt, chỉ cần gió thổi qua cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng trước mặt hắn lúc nào cũng gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.
Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình, bỗng bắt đầu hối hận.
Hắn hối hận vì đã tìm Lâm Sơ làm người thí dược, hối hận vì bắt cậu nuôi cổ.
Hắn không đành lòng nhìn Lâm Sơ chịu khổ, chỉ muốn mỗi ngày để cậu được sống tốt.
Cái gọi là bằng hữu, cái gọi là tính mạng người khác, hắn chẳng muốn cứu nữa.
Dựa vào cái gì mà phải lấy sức khỏe của Lâm Sơ để đổi lấy sinh mạng kẻ khác?
Thẩm Thanh Yến không còn để Lâm Sơ tiếp tục nuôi cổ.
Nhưng hắn không biết, đã quá muộn rồi. Thân thể của Lâm Sơ sớm đã suy sụp.
Thái y chẩn đoán, Lâm Sơ chỉ còn chưa đầy một tháng để sống.
Thẩm Thanh Yến điên rồi.
"Không phải nói nuôi cổ sẽ không nguy đến tính mạng sao? Dựa vào cái gì các ngươi lại nói em ấy sẽ chết?!"
"Nếu là người khỏe mạnh nuôi cổ, nhiều lắm cũng chỉ dưỡng mấy năm là có thể hồi phục. Nhưng Lâm công tử vốn đã yếu sẵn, dù không nuôi cổ thì cũng chỉ sống được ba bốn năm. Giờ mỗi tháng lại phải nuốt cổ trùng, chẳng khác nào đeo bùa đòi mạng!"
Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ sắc mặt tái nhợt trong lòng, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.
Dù là trời cao hay địa ngục, hắn cũng phải cứu Lâm Sơ.
☀️
Sau này, cả kinh thành đều biết, Đoan Vương điện hạ hết mực cưng chiều, sủng ái vị nam sủng được nuôi ở biệt viện kia.
Rồi về sau nữa, vị tiểu nam sủng ấy bất ngờ được phát hiện chính là đứa con bị ôm nhầm năm xưa của Hầu phủ Ninh Viễn.
Ngày cậu trở về Hầu phủ, từng món sính lễ, từng món hạ lễ trân quý từ Vương phủ được đưa thẳng đến cửa Hầu phủ.
Đó vừa là hạ lễ, cũng chính là sính lễ.
【Ngoan ngoãn đáng thương mỹ nhân bệnh tật thụ x Lãnh tâm lãnh tình, mạnh miệng mà thật ra hết mực sủng ái công】
☀️Song khiết, công không có bạch nguyệt quang.
☀️Truyện chua ngọt xen lẫn, cẩu huyết.
☀️Tag: cung đình – hầu tước – băng sơn, cao lãnh chi hoa – truy thê – hỏa táng tràng.
☀️Góc nhìn chính: Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến.
☀️Khác: Vừa chua vừa ngọt, cũng đầy cẩu huyết.
☀️Một câu tóm tắt: Chỉ là nuốt cổ thôi, vợ sao lại chết?
☀️Ý nghĩa: Tình yêu là định nghĩa vĩnh hằng.

Chỉ Y
Với mái tóc mềm mại, nước da nhợt nhạt, vẻ mặt đờ đẫn cùng với thân hình gầy yếu, Ninh Túc trở nên lạc lõng giữa đám người vượt ải.
Cậu lắng nghe những người xung quanh bàn luận sôi nổi về cách vượt phó bản và hỏi: “Giả sử tôi chẳng làm gì mà sống đến cuối cùng thì có được tính là qua ải không?”.
Những người xung quanh nhìn cậu như một thằng ngốc: thật tiếc thay cho khuôn mặt ấy.
Sau khi vào phó bản, Ninh Túc thật sự bắt đầu chuỗi ngày tháng ăn không ngồi rồi nhỏ bé của riêng mình.
Đầu lâu rớt từ nóc nhà xuống, Ninh Túc sẽ nhặt nó về làm thành đèn ngủ để ngủ cho ngon.
Thác nước biến thành máu, cậu sẽ lấy một cái nồi nhỏ đi hứng về hầm canh ăn với hai mắt sáng ngời ngợi.
Thi thoảng cậu còn sẽ may quần áo trẻ em cho tụi quái nhỏ bò trên đất.
Về sau, cậu đúng là chẳng cần làm gì mà cũng sống sót được, thậm chí Quỷ chủ còn vác cậu trên lưng đưa đến tận cửa ra, đằng sau là đám quỷ quái lớn bé lúc nhúc bám theo.
“…”
Đối với Ninh Túc mà nói, trò chơi kinh dị rất phù hợp với cuộc sống hàng ngày của cậu.
Cậu sống trong thời tận thế và còn từng là một người có dị năng, nhưng dị năng của cậu không giống như người thường, cậu là một dị năng hệ ám (hệ bóng tối) đặc biệt, có thể hấp thụ tất cả những thứ hắc ám.
Người đứng đầu căn cứ ra lệnh cho cậu thanh lọc zombie nên đẩy cậu vào trong đàn zombie.
Sau đó cậu biến thành một nhóc zombie hệ ám luôn.
Con người chưa từng yêu cậu, nhưng tất cả giống loài hắc ám đều yêu cậu.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ninh Túc, Lăng Tiêu ┃ vai phụ: Hổng nói cho bạn biết đâu ~

Chiêu Cửu Cửu
【Bị nghi ngờ mắc chứng tâm thần phân liệt, tức chết người không đền mạng, sau đó thật sự bị bệnh công chân thiếu gia + thụ lạc quan tươi sáng giả vờ làm nhân cách thứ hai】
【Ngụy thủy tiên/selfcest】
Ôn Gia Nhiên có một bí mật. Mỗi lần ngủ say, cậu lại xuyên vào thân xác của đại nhân vật phản diện trong một cuốn tiểu thuyết mà cậu từng đọc.
Đại phản diện Lục Yến Trạch là thiếu gia thật, sau khi trưởng thành được tìm về nhà nhưng lại bị thiếu gia giả trà xanh khiêu khích hãm hại khắp nơi. Lục Yến Trạch không nói lời nào, chỉ biết một mực đánh người. Dần dần xa cách với người nhà, cuối cùng rơi vào kết cục bị rơi từ trên lầu xuống mà chết.
Ôn Gia Nhiên xoa tay hầm hè, chuẩn bị làm một trận long trời lở đất.
Lục Yến Trạch cũng có một bí mật, anh thích nhân cách phụ của mình từ rất lâu.
Bỗng nhiên có một ngày, nhân cách phụ biến mất.
Anh phát điên…

Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Tên gốc: 回音
Tác giả: Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát 她行歌 | Nguồn: gongzicp
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại giả tưởng, éo le, quằn quại, ABO, công mạnh thụ yếu, cưa vợ,
hơn tuổi, HE;
Độ dài: ~130K chữ; 45 chương + 2 ngoại truyện – Hoàn thành
Chuyển ngữ: Bunbun @Thỏi Bạc Nhỏ
🌙 Tóm tắt:
Anh tự tay hắt nước bẩn nhơ nhớp khắp vầng trăng trong lòng
🍓 Giới thiệu:
A yêu mà không biết x O ngoan hiền đáng thương
Ân Thuật x Lệ Sơ
Hồi bé Ân Thuật bảo, nhóc ngốc thế này, về sau kết hôn kiểu gì cũng bị alpha của nhóc bắt nạt chết, thôi để anh làm alpha cho nhóc đi. Vậy là Lệ Sơ tin.
Lớn lên rồi, người nhà nói Ân Thuật quen alpha khác chỉ nhằm chọc giận gia đình thôi, cứ kết hôn với cậu là ổn thỏa hết. Vậy là Lệ Sơ tin.
Cậu mơ giấc mộng đẹp rằng cuối cùng cũng được lấy Ân Thuật, tham lam mong sở hữu tình yêu của Ân Thuật, có gia đình hoàn hảo, cuộc đời hạnh phúc, hệt mọi kẻ phàm ngã vào dòng sông tình ái khác.
Mãi cho đến khi cậu bị bạn trai trên danh nghĩa của Ân Thuật xé toạc, rồi lại bị người chồng trên danh nghĩa của mình nghiền nát.
Cậu mới biết, lòng tham sẽ phải trả giá.
**
Người ta bảo trăng sáng trong lòng hoặc để canh cánh nhớ nhung, hoặc để quấy nhiễu tâm trí.
Ân Thuật thấy Lệ Sơ mà trăng sáng nỗi gì, chưa đủ tầm canh cánh lẫn quấy nhiễu, êm ả như nước, nhạt nhẽo như nước. Một người bạn nối khố ngốc nghếch ấy mà, bố mẹ bắt cưới thì anh cưới thôi.
Mãi cho đến khi anh tự hắt đầy nước bẩn nhơ nhớp lên vầng trăng ấy. Anh mới biết, hóa ra thứ mình khao khát cả đời đã được đưa tới tận tay quá dễ dàng từ lâu.
Gạch chân trọng điểm: Truyện ngắn loanh quanh 100K chữ, tương đối tàn nhẫn quằn quại, éo le tung trời, khẩu vị khá nặng, công mạnh thụ yếu hoàn chỉnh triệt để, kết thúc vẫn ở với nhau nên mị thấy vậy là HE.
Thụ từng bị công 8 làm nền cưỡng ép.
Các bạn yêu cầu cao về đạo đức thì đừng đọc nha.
🌟 Preview:
Truyện drama hầm bà lằng, cưới trước yêu sau đơn phương yêu thầm ft. tình nhân hờ thành tình địch, có không giữ mất đừng tìm ft. chơi ngoo xong mới biết mình xiêu 🦑 Bối cảnh ABO, vũ trụ tương lai nhưng không rõ đâu vì tuyến tình cảm là chủ yếu.
Công 9 alpha & thụ omega chơi thân từ bé, về sau nhà thụ chuyển đi 🍃 Lớn lên vì một số sự cố mà công 9 không ưa omega nói chung, bị gia đình gây áp lực cưới xin nên nhận lời quen công 8 (alpha) chiến hữu cùng trường quân sự 🥃
Lúc này thụ về nước theo đuổi công 9, đúng thời điểm mẹ công 9 bệnh nặng, gia đình được đà giục cưới. Công 9 mới chia tay công 8 để cưới thụ (2 nhà thân quen từ xưa + thụ được người lớn giải thích cặp kia quen nhau bình phong + bản thân thụ thích công 9 nên đồng ý liên hôn) 💐
Mối quan hệ giữa công 9 & công 8 dạng bro (sau đập nhau vỡ đầu), gọi là người yêu còn thực tế không âu yếm gì, thống nhất rõ từ trước 🤝 Công 8 ngông kiểu tao không cần nó, tao đá nó thì được chứ làm gì có chuyện nhà nó tác động bảo nó đá tao ⚔️ cay cú nên bày kế chơi lại cả đôi 🪡 Truyện bắt đầu từ đây.
🌟 Chủ nhà lải nhải:
Khởi điểm ở đây là CP phụ trong truyện gần nhất của chị tác giả (垂涎之物 Món đồ thèm thuồng, đợt đó mình cũng hóng từng ngày, đến đoạn bước ngoặt thì bồn chồn quá quyết bỏ chờ bao giờ hết hẵng đọc, cuối cùng truyện xong từ đời tám hoánh mà mãi chưa giở ra tiếp ahuhu 😂). Chị bảo định viết ở ngoại truyện mà không đủ chỗ nên cho sang truyện mới, ngăn ngắn thôi 👌
Mình tia từ hồi đọc truyện kia (hơi hướm 3P, tình nhân thành tình địch, cưỡng ép này nọ, hợp gu quá mừ 👉👈) nên quyết tin chị đâm đầu làm 🍻 Mỗi tội giống Chăm cá, lúc đuổi được đến nơi là sắp hết truyện rùi 🤣
So far truyện quằn y như mong đợi 💃 Truyện này mình thấy chị rào trước nhiều lắm, nhắc đủ kiểu từ giới thiệu sang Weibo nên mình đoán chị sẽ không nhẹ tay bằng mấy bộ mới mới nữa (về mặt tình tiết, ví dụ gần nhất là Dưới lớp bùn lầy & Đoạt lấy). Chị bảo theo quan điểm của chị đến cuối vẫn ở với nhau thì là HE thôi, ý là bất kể có tự nguyện hay không, vậy là hiểu phần nào nha 👁👄👁
Thực ra vì lỡ có vẻ gần hết nên ban đầu mình định chờ làm nốt xong up cả thể. Nhưng chương mới nhất chị cho một cú nho nhỏ làm mình hơi sốc (tính chất giống vụ trong Bụi đường xa) nên quyết định up trước cho vui 👏 hi vọng tới đó cũng có người wao với mình 😚
Truyện ngắn nên diễn biến nhanh, đoạn đầu vừa vặn khá cuốn, đoạn giữa tự dưng tăng tốc quay như chong chóng, hơi rush quá đà, đến đoạn gần nhất thì lại chậm dần, chắc chuẩn bị bùng nổ. Tổng thể không được cân bằng lắm 🎢
Kết lại đúng lảm nhảm, truyện chưa hết nên chưa thể nói gì hơn nhưng đọc cho vui thì mình thấy cũng vui ạ 🤡
⚠️⚠️ Warning:
▪️ Truyện drama, rất drama ‼️🔞
▪️ Công 9 & công 8 từng là người yêu trên danh nghĩa, literally trên danh nghĩa, chưa làm gì cả (vì có yêu đương gì đâu), công 8 chỉ hứng thú chơi chơi. Hai bên quen nhau để chọc giận gia đình tránh ép cưới là chính, nói rõ ràng & mọi người đều biết. Cả hai chia tay xong công 9 mới về cưới thụ. Nhưng nếu lấn cấn điểm này thì bạn cứ cân nhắc ạ 🙏
▪️ 💣 Mìn chờ nổ: thụ bị công 8 cưỡng hiếp, quay clip đe dọa ép quan hệ; bị công 8 gài khiến công 9 hiểu nhầm là chủ động ngoại tình; bị công 9 cưỡng bức, cách ly giam giữ bí mật. Công 8 công 9 đều khốn nạn ở một mức nhất định. Có thể còn nữa vì truyện đang dở 🈲
▪️ Tóm lại truyện drama, bên kia comment chửi công kha khá, mọi người cẩn thận trước khi đọc nhé ạ 🆘🆘

Toan Thái Đàn Tử
Điều hiếm có nhất là sau nhiều năm nhưng anh vẫn yêu em, và em cũng vậy.
Gương vỡ lại lành. HE.
Thể loại: Nguyên sang, Đam Mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Cẩu huyết, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, 1v1
Cp chính: Quý Đông Huân x Trương Cảnh

Lâm Quang Hi
Tác giả: Lâm Quang Hi
Tên Hán Việt: Phi vân chi thượng.
Số chương: 133 chương.
Nguồn: Trường Bội
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, vườn trường, gương vỡ lại lành, yêu thầm, HE, 1v1, có chút cẩu huyết, mất trí nhớ, trầm cảm.
Nhân vật: Ẩn nhẫn thâm tình công (Trần Phi Lân) x Chủ động ánh sáng thụ (Trần Lạc Du).
Điểm nổi bật:
Giới thiệu
Anh tưởng rằng mình không thể nắm giữ được đám mây, lại không biết rằng đám mây đó đã để anh ở trong trái tim mình.
Sáu năm trước, Trần Lạc Du yêu thầm Trần Phi Lân thời gian rất dài, sau đó anh đã khiến chàng trai bên ngoài lạnh lùng học giỏi bên trong dịu dàng ấy trở thành bạn trai của mình. Nhưng anh không ngờ sau khi họ chia tay, Trần Phi Lân đến một lời giải thích cũng không có đã biến mất.
Năm năm sau, Trần Lạc Du trở thành phó khoa cấp cứu trẻ nhất. Cuộc sống tưởng như đã quay lại quỹ đạo vốn có, cho đến một lần đi xem mắt, anh vô tình chứng kiến một vụ tai nạn xe hơi, tài xế máu chảy đầy đầu ấy lại là Trần Phi Lân, người được cho là đang thi hành án trong tù.
Anh không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại người này lần nữa, cùng với sự xuất hiện của Trần Phi Lân, một số ký ức mà anh đã mất đi lần lượt quay trở về.
Hơn hết, anh lại phát hiện mình bị bệnh.
—–o0o—–
Ji: Thật ra thời gian này tôi rất bận, nhưng câu truyện này quá hay, hay đến mức tôi thật sự không thể ngó lơ nó và quyết định edit truyện này. Truyện này thực ra motif không mới, truyện ít nhân vật, nhưng cách mô tả tình cảm và cảm xúc của các nhân vật trong truyện rất sâu sắc để cho người đọc cảm nhận được sự dằn vặt, khổ đau, hạnh phúc cùng nhân vật.
Bộ truyện này phần mô tả tình cảm của hai người vô cùng cuốn, dù không có H nhưng hỏny đừng hỏi luôn. Tình cảm vun đắp qua từng tháng ngày, qua cả những khổ đau, những day dứt, những nuối tiếc, những hối hận. Cả hai đều rất đáng thương, nhưng tình yêu thì luôn trọn vẹn đến cuối cùng, chỉ ngược hoàn cảnh không ngược tình cảm. Nếu bạn đang chờ một bộ truyện có chút ngược, nhưng đong đầy tình cảm của CP chính thì đây chính là bộ truyện dành cho bạn. Nhớ rằng có plot twist phía cuối truyện, vô cùng bất ngờ. Bạn hãy thử save và lọt hố cùng tôi, nó hay cực kì luôn ấy.
Lời cuối dành cho bộ truyện này: Anh mang theo kí ức của chúng ta, 5 năm trời đi đến nơi khó khăn nhất, còn em sống suốt 5 năm hoàn toàn quên đi kí ức của đôi ta. Anh có trách em không? Có còn yêu em không? Hãy để em yêu anh hết phần đời còn lại để bù đắp những đau khổ và hi sinh trong những ngày tháng em đã quên mất anh.
Gỡ mìn:

Uông Uông Tinh Bối
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Hằng ngày, Mỹ thụ, Nam giả nữ trang.
Giới thiệu:
An Nhạc Trưởng công chúa - Nam Kiến Tuyết, sinh ra đã mang dung mạo khuynh thành, phong thái yểu điệu, là tuyệt sắc giai nhân nổi danh kinh thành.
Biết bao nhiêu trâm anh thế gia, hậu duệ quý tộc mơ được cưới y, vậy mà ngay cả cánh cửa phủ công chúa cũng chưa từng có ai bước qua được nửa bước.
Người trong thiên hạ đều nói, cao lãnh mỹ nhân như đoá hoa nơi núi tuyết, phàm là nam tử tầm thường thì càng không xứng được với người, nhưng bọn họ đâu biết - vị trưởng công chúa này, kỳ thực lại là một nam nhân.
Nam Kiến Tuyết biết rất rõ, một khi thân phận bị bại lộ chính là chết, cho nên từ lâu đã tính toán cho mình một quãng đời cô độc.
Nào ngờ trời giáng thánh chỉ, y lại bị ban hôn cho một kẻ nghe đồn có tính tình thô bạo, tính khí thất thường - Trấn Bắc tướng quân Lương Khải Phong.
Nam Kiến Tuyết chỉ cảm thấy đời mình coi như đã xong.
Đêm động phòng, y đối mặt với ánh trăng ngoài cửa sổ mà thành tâm cầu nguyện, hy vọng vị tướng quân kia không phải là đoạn tụ, vừa trông thấy y liền lập tức quay người bỏ đi.
Nào ngờ, vị tướng quân vốn nên còn đang uống rượu ở yến tiệc ứng phó với khách khứa kia, lại đột nhiên xuất hiện sau lưng, đem từng lời cầu nguyện của y một chữ cũng không sót thu hết vào tai.
Nam Kiến Tuyết nhìn sắc mặt đối phương càng lúc càng u ám, âm thầm ở trong lòng viết sẵn di thư.
Thế nhưng trái với dự đoán của y, tướng quân không những không lập tức giết người, mà còn xoay người rời đi!
Ngày hôm sau, tin tức tướng quân cùng trưởng công chúa bất hòa liền lan truyền khắp kinh thành, khắp nơi ai nấy đều tiếc thương cho số phận bi thảm của trưởng công chúa, chỉ có một mình Nam Kiến Tuyết bởi vì bị Lương Khải Phong chán ghét mà cao hứng đến ăn liền mấy bát cơm.
Mãi đến khi Nam Kiến Tuyết bị Lương Khải Phong đè xuống giường, thanh âm run rẩy cầu tha thứ, chỉ nghe thấy Lương Khải Phong khẽ cười, cúi người kề sát bên tai y, trầm giọng hỏi:
"Giờ còn hy vọng ta không "lên" nổi không?"
Nam Kiến Tuyết: ...... Cứu mạng!!!
***
Lương Khải Phong bị người nhà thúc giục thành thân đến mức không chịu nổi, chỉ đành chạy trốn đến Bắc Cương chinh chiến.
Vốn tưởng phen này có thể tránh được một kiếp, nào ngờ một đạo thánh chỉ từ kinh thành truyền đến, đem Trưởng công chúa Nam Kiến Tuyết chỉ hôn cho hắn.
Hắn cùng đương kim Thánh Thượng vốn là bằng hữu từ nhỏ, thân thiết như huynh đệ trong nhà, tuyệt đối không ngờ đối phương lại ở sau lưng đâm một dao thế này.
Rõ ràng biết hắn là đoạn tụ, vì sao còn muốn ép hắn cưới công chúa?
Lương Khải Phong lập tức hồi kinh, toan tính cùng Trưởng công chúa hòa li. Nào ngờ đúng lúc ấy lại vô tình chạm mặt vị tân nương đang thay y phục trong phòng.
Vừa liếc mắt đã thấy nơi trước ngực của đối phương bằng phẳng dị thường, Lương Khải Phong lập tức nhíu mày —
Quái lạ..... lại nhìn kỹ một lần.
Tóm tắt: Nam tức phụ? Còn có loại chuyện tốt như vậy sao?

Quy Hồng Lạc Tuyết
Tên gốc: 限定情人| Hạn định tình nhân
Tác giả: Quy Hồng Lạc Tuyết
Edit: chi
Nguồn raw: Tấn Giang
Độ dài: 83 chương + 10 ngoại truyện
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, cường x cường, hỗ công, yêu nhau lắm cắn nhau đau, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng (?), HE
CP: Hàn Thanh Túc x Lâm Mộc Hàn
Giới thiệu
Sau biến cố lớn, đại thiếu gia họ Hàn, Hàn Thanh Túc, mất sạch mọi thứ, còn lại mỗi chứng minh thư. Đám hồ bằng cẩu hữu cùng tình nhân trước kia đều tránh hắn như tránh tà. Khi cùng đường bí lối, hắn được tình cũ – một người mà mình sắp quên luôn tên tuổi, nhặt về nhà.
Trước kia, khi Lâm Mộc Hàn làm người yêu, Hàn Thanh Túc cảm thấy người này ít nói tẻ nhạt, chỉ có gương mặt tuấn tú lạnh lùng và đôi mắt đen ươn ướt như sắp khóc là khiến hắn ghi lòng tạc dạ. Đến khi bị y đè mạnh xuống, hắn mới biết đôi mắt âm u buốt giá ấy lúc bốc hỏa cũng có thể câu hồn đoạt phách.
Sau đó, Hàn đại thiếu gia nằm bò trên giường, tàn thuốc rơi xuống sàn nhà. Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu sao mình lại bị thằng nhóc này đè ngược.
“Mẹ nó, trước kia cậu ngoan lắm mà, sao lại biến thành… thế này?” Hàn Thanh Túc cau mày.
“Vốn dĩ như vậy.” Lâm Mộc Hàn cướp điếu thuốc trong tay hắn, cắn giữa hai hàm răng, cười lạnh, “Em muốn ** anh lâu rồi.”
Hàn Thanh Túc không nhịn nổi nữa, giơ chân đá vào eo y.
Ngày thứ ba ăn nhờ ở đậu, Hàn đại thiếu gia vì đánh nhau với tình cũ mà nhập viện.
Sói xám cứ ngỡ mình được thỏ trắng nhặt về, nào ngờ dưới lớp da thỏ lại ẩn giấu một con rắn độc không từ thủ đoạn.
Một câu tóm tắt: Công thụ đổi chỗ.
Lập ý: Dù rơi xuống đáy vực cũng phải giữ hy vọng.
★ Rà mìn – vui lòng đọc kỹ:
Quá khứ: Hàn Thanh Túc công, Lâm Mộc Hàn thụ; Sau khi gặp lại: Lâm Mộc Hàn công, Hàn Thanh Túc thụ; Sau này: hỗ công.
Cả hai đều không phải người tốt.
Truyện có nhiều đoạn hồi tưởng quá khứ xen kẽ với hiện tại, tình tiết tùy hứng, máu chó có thừa logic có hạn.

Hà Dục
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Niên hạ , Cường thủ hào đoạt , Ngôi thứ nhất , Mỹ công
Giới thiệu
Thiếu niên người Miêu ấy đã bảo rằng cậu không hề hạ cổ.
Trong vô số đêm trằn trọc như có sâu bọ gặm nhấm, tôi buộc phải thừa nhận một điều: hình như tôi đã yêu Thẩm Kiến Thanh, cậu thiếu niên người Miêu lạnh lùng, tuấn mỹ kia.
——
Tất cả bất hạnh bắt đầu từ chuyến du lịch tự lái đó.
Giữa đám đông tấp nập trong thôn người Miêu, tôi thoáng thấy một góc áo trường bào xanh lam[1] bay ngang qua — đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Kiến Thanh. Cậu thiếu niên lạnh lùng như rắn độc ẩn trong góc tối, ánh mắt tham lam khiến tôi không khỏi lạnh sống lưng.
Lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể rời khỏi thôn Miêu này được nữa.
Cả đời tôi, tôi đã thấy cổ trùng của Thẩm Kiến Thanh ba lần.
Lần đầu tiên là khi tôi chỉ vào chén cổ dưới cửa sổ của nhà treo[2], cười hỏi hắn:
“Thẩm Kiến Thanh, trong này là cổ của cậu à?”
Cả người thiếu niên người Miêu đứng trong bóng tối ẩm thấp, trang sức bạc trên người cậu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo:
“Lý Ngộ Trạch, tôi không hạ cổ.”
——
Lần thứ hai là lúc tôi bị giam cầm trong vòng tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của thiếu niên, khóe mắt tôi liếc thấy chiếc chén cổ đen như mực. Tôi hỏi:
“Thẩm Kiến Thanh, cậu có hạ cổ không?”
Thiếu niên kề vào bên tai tôi, giọng nói ẩm ướt, dính dính:
“Lý Ngộ Trạch, em sẽ không hạ cổ đâu.”
——
Lần thứ ba, đó là một thời gian dài sau đó. Tôi run rẩy hai tay, từ từ mở chén cổ ra…
Vừa đẹp vừa điên chiếm hữu cao công (Thẩm Kiến Thanh) x tỉnh táo, hiền hoà, quật cường thụ (Lý Ngộ Trạch)
* Cảnh báo ngôi kể thứ nhất*
* Cảnh báo có tình tiết cưỡng ép tình cảm*
* Tất cả các thiết lập chỉ để phục vụ cốt truyện, hoàn toàn hư cấu, xin đừng áp dụng vào thực tế *