Trang 5 / 772 · Tổng 9258 truyện

Trường Mao Quất
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Kinh dị, Cường cường, Chủ thụ, Duyên trời tác hợp, Linh dị thần quái, 1v1.
Giới thiệu:
Sau khi bị xã hội vùi dập tơi tả, Sở Hoàn quyết định nối nghiệp bố, về quê làm thầy cúng.
Ừm... kiểu thầy cúng nửa mùa gia truyền ấy.
Những ngày tháng dời mộ, gọi hồn, xem phong thủy cũng không tệ lắm, có điều từ khi cậu về nhà, pho tượng thần vô danh được thờ trong nhà bao đời nay bắt đầu có vài biến đổi kỳ lạ.
Thân tượng cao lớn xám xịt đột nhiên có thêm sắc đỏ tươi. Bộ áo được chạm khắc thô sơ dần trở nên mềm mại như vải thật. Đầu tượng như bị phủ một lớp màn sa mờ ảo, khiến đường nét khuôn mặt không còn rõ ràng.
Sở Hoàn vắt óc nghĩ mãi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho đến một ngày nọ, cậu về nhà và phát hiện bức tượng đã di chuyển từ bệ thờ lên giường mình.
Chiều cao gần bốn mét khiến chiếc giường gỗ phát ra tiếng cọt kẹt đáng thương. Bộ hỷ phục đỏ thẫm xếp lớp cùng chiếc khăn trùm đầu thêu tua rua tinh xảo che khuất dung nhan của "nàng", chỉ để lộ đôi tay trắng bệch ngoan ngoãn đặt trên đầu gối.
Chỉ là... đôi tay đó lớn đến mức có thể dùng một ngón để ôm trọn eo cậu.
Sở Hoàn chợt ngộ ra: "Ồ, thì ra là vợ mình."
❌ Bàn tay vàng của tôi
✅ Vợ của tôi
Thụ: Thầy cúng nửa mùa gan to × Công: "Cô dâu ma" tượng thần ba mét
- Phong cách kinh dị Trung Hoa, có yếu tố đạo thuật, bùa chú, quỷ thần... tham khảo từ đạo giáo và văn hóa dân gian, đừng soi kỹ quá.
- Công cao hơn ba mét chứ không phải mông ba mét, nên vẫn ngồi vừa giường QAQ.

Điềm Yêu
Edit: Vân Sủi Cảo🥟
Tác giả: Điềm Yêu
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Mạt thế, Ngọt sủng, Song khiết, Cường Cường, HE, 1v1
Văn Án:
Trong mạt thế, Cố Cảnh Thừa vốn tưởng rằng mỹ nam nhặt được mèo con là phế vật cấp không, không ngờ lại có sức chiến đấu kinh người.
Khi chú mèo nhỏ đối mặt với đám đông: Nó có thể cứu một người hấp hối bằng tay không, và cũng có thể dễ dàng hạ gục một nhóm cao thủ bằng tay không.
Cậu có thái độ hoàn toàn khác khi ở với Cố Cảnh Thừa, còn nói dối với đôi mắt đỏ hoe: "Bọn họ bắt nạt tôi, tôi không đánh lại được bọn họ."
Cố Đại Lão, người vẫn luôn cưng chiều cậu, ôm cậu và dỗ dành cậu: "Đừng sợ, tôi sẽ giết hết bọn họ."
Đám đông run rẩy: "..."
Cuối cùng, Cố Đại Lão, người đã biết sự thật, đã ép cậu vào tường và nghiến răng hỏi: "Bảo bối, nói cho anh biết, em có bao nhiêu kỹ năng mà anh không biết?"

Vinh Tiểu Hiên
Nguồn: Tấn Giang
Edit: Cáo khìn
Beta: Ổ thú
Quản lý: Chó
Des: Rồng Đào Hà Mã
Thể loại: thú nhân, xuyên không, làm ruộng, kiếp trước kiếp này
Giới thiệu:
Truyện khai hoang ở tinh tế nhẹ nhàng ngọt ngào, không phải chuyện nghiêm túc gì cả, chỉ là trồng trọt một chút, ngủ một chút, xanh hóa hoàn cảnh, giải cứu thế giới.
Chuột sóc (睡鼠- chuột sóc) là một loài gặm nhấm thuộc họ Gilridae dáng vẻ thon nhỏ rất dễ thẹn thùng xấu hổ, chuột sóc khi còn sống có 3/4 thời gian vượt qua trong giấc ngủ, hơn nữa còn thường xuyên vì ngủ tới quên ăn cơm mà đói chết, đã gần bị tuyệt chủng.
Nhóc chuột sóc thẹn thùng nhắm mắt ngủ, lúc tỉnh dậy phát hiện mình tiến vào nhà tù, nói chính xác hơn là hành tinh bỏ hoang, một hành tinh có điều kiện sống khắt nghiệt vì trải qua chiến tranh giữa các hành tinh nên bị vứt bỏ, nơi này chỉ có một số lượng lớn phạm nhân và những kẻ trốn chạy lưu đày, nơi này chính là vùng đất bị trục xuất mà mọi người né tránh còn không kịp, cũng là vùng đất nghèo nàn, vùng đất đen tối.
Thư Thủy Thủy dè dặt xòe móng vuốt: "Xin hỏi... có chỗ ngủ không? Tôi trả một quả, không, hai quả phỉ cho anh!"
...
Gần đây Cổ Lan Cốt nuôi một con chuột, con thú cưng này không dính người nhưng có chút dính tay.
Thư Thủy Thủy (^-^): "Tay đẹp như vậy, không cho tôi làm ổ thật đáng tiếc, xin hỏi... tay này có thể cho tôi thuê không? Tôi... tôi trả ba quả phỉ!" Chơi sộp giơ ngay bốn móng vuốt nhỏ, chốc lát sau, Thư Thủy Thủy dè dặt dùng một cái móng khác lặng lẽ lẽ đè một vuốt xuống.
...
Công thụ xem đối phương là thú cưng mà nuôi, nuôi nuôi nuôi, ẻ.... hình như thú cưng có gì đó sai sai, rõ ràng là lấy về nhà làm vợ ?
Thụ là bé đáng yêu siêu cấp, nhớ chuẩn bị sẵn khăn giấy nha, bất cứ lúc nào cũng có thể bị máu manh (đáng yêu) văng đầy mặt, đọc truyện rất nguy hiểm, người thiếu máu phải cẩn thận.
Không thịt, kéo màn tắt đèn thả cua, tác giả yêu thanh thủy, thanh thủy làm tác giả cảm thấy thực vui vẻ ư a ~ ~ ~
...
Đánh giá tác phẩm: Chuột sóc là một loài chuột dành ba phần tư cuộc đời vượt qua trong giấc ngủ. Thư Thủy Thủy chính là một con trong số đó, vừa tỉnh ngủ thì xuyên tới một thế giới tương lai xa lạ, trên một hành tinh bỏ hoang giam giữ phạm nhân có hoàn cảnh sống bị phá hỏng nghiêm trọng. Thư Thủy Thủy nuôi một con thú cưng hình người tên là Cổ Lan Cốt, từ đó bắt đầu cuộc sống dưỡng lão trồng trọt, xanh hóa hoàn cảnh, nuôi thú cưng, cộng thêm cứu vớt thế giới.
Là một câu chuyện trồng trọt ở thời đại tinh tế, không khí của truyện nhẹ nhàng đáng yêu, cố gắng phát huy bán manh tới đẳng cấp cao nhất. Trong bầu không khí ấm áp và vui vẻ chứng kiến một thế giới hồi phục. Trong văn không chỉ có cuộc sống hằng ngày nhàn nhã đáng yêu mà còn có xung đột căng thẳng, các hành tinh va chạm, có nền văn minh thứ bảy giáng xuống, vũ trụ tràn ngập nguy cơ. Ôn hòa và kích thích cùng tồn tại, mềm mại và mạnh mẽ cùng tồn tại, dẫn độc giả lạc vào cuộc hành trình đầy kỳ ảo huyền bí.
...
[Cáo dò mìn] *bụp bụp bụp* lăn quay
Dùng cái thân mong manh dễ vỡ của ta dò mìn suốt gần một tuần thì cáo khẳng định là hay, cũng vì hay nên cáo sẽ cho nó vào combo hố nhà mình. Chắc mọi người cũng thấy trên thể loại cáo để 1 dãy dài thòn lòn nhỉ, à ừ, nó có hết trong truyện á, mỗi thứ một chút một chút, quá nhiều thể loại nên hơi loạn não một chút, nhưng chủ chốt thì là trồng trọt trồng trọt trồng trọt, bán manh bán manh bán manh nha :3
Note: cáo sẽ cố gắng chọn lựa từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, cái nào giữ hán việt hay hơn dịch ra mà mọi người vẫn hiểu thì sẽ giữ ^_^ mọi người đọc truyện không bình luận gây war, hoan nghênh góp ý, cáo sẽ tiếp thu và chọn lọc để chỉnh sửa cho phù hợp nha ~

Mộng Hải Cô Nguyệt
Tên truyện: 【Xuyên nhanh】Tôi công lược Quỷ Vương trong trò chơi ác mộng
Tác giả: Mộng Hải Cô Nguyệt
Thể loại: Đam mỹ, 1V1, song khiết, sủng ngọt, theo đuổi vợ phiên bản lò thiêu, công tính cách điên cuồng sủng ái mạnh mẽ, trinh thám suy luận, ngoại lực buff, sảng văn, linh dị
------
Giới thiệu tác phẩm:
Lăng Dạ bị gia tộc dâng hiến cho Quỷ Vương.
Hắn là vị vương tối cao trong thế giới quỷ dị, mái tóc bạc dài, khoác áo choàng vương giả lộng lẫy, đội vương miện cao quý, tay cầm pháp trượng ngồi trên ngai vàng làm từ xương rồng.
Khi hắn hơi nghiêng đầu nhìn về phía y, đập vào mắt chính là đôi mắt xanh đậm lạnh lùng, quyến rũ, khiến người ta kinh tâm động phách.
Ánh mắt ấy dưới ánh nến càng thêm rực rỡ chói lóa, trên người hắn tỏa ra khí chất cao quý từ trong ra ngoài, như một vị thần đẹp tuyệt trần không gì sánh được trên thế gian. Hắn sở hữu dung mạo yêu mị tuấn mỹ, khí chất tao nhã, thần bí mạnh mẽ, nhưng cũng cực kỳ cố chấp điên cuồng.
Không chiếm được trái tim y, hắn thà muốn lấy mạng y!
—— Phỏng vấn: "Bệ hạ Quỷ Vương, kẻ ngoại lai đó nghe kể chuyện ma còn sợ chết khiếp, liệu có thể sống sót vượt qua trò chơi ác mộng không?"
Nội tâm Quỷ Vương: "Bảo bối tối qua biểu hiện rất ngoan, ta đã âm thầm giảm độ khó cho em ấy rồi."
Lăng Dạ: "Đồ lừa đảo! Chẳng phải bảo chỉ cần hôn một cái là có thể an toàn qua cửa sao? Thế quái nào vẫn là độ khó cấp địa ngục vậy?!"

Bất Gian Bất Giới
Tên Hán Việt: Dẫn đường có phải hay không trọng sinh / 向导是不是重生的
Tác giả: Bất Gian Bất Giới / 不间不界
Edit: Kally
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Xuyên thư , Tinh tế , Chủ công , Lính gác dẫn đường , Cường cường , Nhẹ nhàng , Ngân bài đề cử, 1v1
Sầm Chân x Liên Ngự
Lính gác có phải sống lại rồi không?
Người thuộc về bạn, dù phải vượt qua cả không gian thời gian, cũng sẽ tìm được đến bạn.
Giới thiệu
Lính gác (thụ): Có một chuyện anh phải nói với em.
Dẫn đường (công): Anh đúng là biết chọn lúc. Bây giờ chúng ta vừa đánh dấu xong, anh nói gì em cũng phải chấp nhận.
Lính gác: Thật ra anh sống lại.
Dẫn đường: Ồ, chỉ có vậy à? Vậy em cũng tiện thể nói luôn, em là xuyên qua.
Lính gác: Hả?
Dẫn đường: Thế giới chúng ta đang sống thực ra là một cuốn tiểu thuyết. Anh là phản diện, em là pháo hôi. Đây là sách, anh tự xem đi.
Lính gác: ... (lật sách) À, đây là đời thứ hai của anh... Chậc, quân phản loạn hành tinh X đúng là lũ phế vật, thế mà cũng bị đàn áp; quốc gia Y đúng là vô dụng, cầm con bài tốt mà đánh tệ hết sức; thủ lĩnh nhóm cướp hành tinh Z có vấn đề trong đầu à, vì tình mà phản bội?
Dẫn đường: Anh không chỉ sống lại một đời thôi sao?
Lính gác: Đây là đời thứ ba rồi. Không ngờ lại được sống lại thêm lần nữa, càng không ngờ trong vận may đó lại gặp được em—
Dẫn đường: Gặp em thì sao?
Lính gác: Gặp được em, anh quyết định... quay đầu là bờ.
˚₊‧꒰ა ☆ ໒꒱ ‧₊˚
Công xuyên vào cuốn sách, trở thành một dẫn đường pháo hôi hám hư vinh, có vô số người theo đuổi, và chẳng bao lâu sau còn bị người vì yêu sinh hận mà hủy tuyến thể.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là—anh lại là người duy nhất đạt trên 60% độ tương thích với phản diện đáng sợ nhất trong truyện, cũng là lính gác thụ.
Công: Khoan đã, trong sách đâu có nói thế! Lính gác đó chẳng phải vì không có dẫn đường nào đạt độ tương thích tối thiểu với hắn nên mới chết sao?
Lính gác phản diện: Vậy chẳng phải chứng tỏ em đến là để dành cho anh à? Anh rất vui, tạm thời tha cho hành tinh này vậy.
Công: ...
Chú thích:
Mãi mãi 1v1
Công tuy là dẫn đường nhưng thể chất ngang với lính gác thường, lý do cụ thể có giải thích trong truyện
Có thiết lập riêng, rất nhiều thiết lập riêng, không phải mô típ lính gác – dẫn đường điển hình
Không thích thì đừng đọc, đừng để lại luận văn cảm xúc dài dòng
Tag nội dung: Cường cường – Giả tưởng không gian – Ngọt ngào – Xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Sầm Chân, Liên Ngự ┃ Vai phụ: ┃ Khác: Lính gác – dẫn đường
Tóm tắt một câu: Lính gác có phải sống lại rồi không?
Chủ đề cốt lõi: Người thuộc về bạn, dù phải vượt qua cả không gian thời gian, cũng sẽ tìm được đến bạn.

Tuyệt Thế Nhất Căn Thông A
Oán Cốt Phong Triền
怨骨疯缠
Tác giả: Tuyệt Thế Nhất Căn Thông a
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Linh dị thần quái, HE.
Nhân vật: Thời Giáng Đình (công) x Giang Dư (thụ)
Tình trạng: 196 + 17 NT
Giới Thiệu
【Song điên + Công thật sự là nam quỷ + Biến thái + Cưỡng chế trong phòng tối + Tình nhân thuần hận + HE】
“Giữa chúng ta à, hận thù vẫn là lâu dài hơn. Tuyệt đối đừng nói yêu anh, nếu không anh sẽ giết em.”
Hai người vốn là những người bạn thanh mai trúc mã trong cô nhi viện, đã từng ngoéo tay, nói rằng cả đời này sẽ không xa nhau. Mãi cho đến năm đó, một cặp vợ chồng giàu có đến nhận nuôi, muốn chọn một trong hai người để mang đi. Mối quan hệ của họ, đã thay đổi.
Thời Giáng Đình thông minh lanh lợi, còn Giang Dư lại nhát gan sợ chuyện. Một cách tự nhiên, người được chọn, là Thời Giáng Đình.
Thời Giáng Đình trước lúc đi, đã nắm tay Giang Dư nói: “Em đợi anh! Anh nhất định sẽ trở về, mang em cùng đi!”
Giang Dư chỉ cười cười, không nói gì. Ngày hôm sau, Thời Giáng Đình “trốn” mất, họ đành phải mang Giang Dư về nhà.
Trong lòng Giang Dư có một ngọn núi lớn, cậu sợ hãi ngọn núi đó, chưa bao giờ dám vượt qua. Nhưng lại không biết, trong ngọn núi đó, có một người đã bò ra, đến tìm cậu.
Hơn mười năm sau, Thời Giáng Đình dùng bàn tay âm lãnh ẩm ướt kia siết lấy cổ Giang Dư, thân mật nói:
“A Dư, anh ở dưới đất lạnh quá… sao em không đến bầu bạn với anh?”
Giang Dư bị giam cầm trong địa bàn của anh, đêm đêm bị cắn xé.
Một người hận không thể giết chết đối phương!
Một người hận không thể hành hạ đối phương đến chết!
Họ cứ như vậy yêu nhau, hận nhau, điên cuồng quấn lấy nhau đến tận xương tủy, không bao giờ có thể tách rời.

PPOYANSEORITAE
Tag: Bl - NP
---
"Trong khi bị trói bằng thiết bị hạn chế, bạn không thể đăng xuất khỏi trò chơi."
Lee Hyun, một BJ/streamer chuyên về game, gặp khó khăn trên con đường nổi tiếng. Để tìm kiếm một thị trường ngách ít cạnh tranh hơn, cậu quyết định thử sức với một trò chơi thực tế ảo thể loại BL.
Và thế là, cậu bước vào “Những chàng trai trở thành người lớn”, một game BL có độ khó cực cao. Ở đó, Lee Hyun đã lập được kỳ tích: nhận được lời tỏ tình từ cả bốn nhân vật công.
Sau khi đạt thành tích ấy, vì nhiều lý do, cậu quyết định từ bỏ trò chơi.
Năm năm sau, Lee Hyun quay lại đăng nhập game, mang theo chút mong đợi sẽ được chào đón.
Thế nhưng thay vào đó, cậu lại bị những nhân vật công đã hắc hóa bắt giữ và tệ hơn nữa, bị giam cầm trong game mà không thể đăng xuất ra ngoài...

Diệp Ức Lạc
《Lưỡng Giới Chủng Điền Đại Hanh (兩界種田大亨)》
Tác giả: Diệp Ức Lạc (葉憶落) [Hoàn thành]
Văn Án:
Muốn phát tài hưng nghiệp, trước hết phải từ việc trồng trọt ở hai giới mà khởi sự.
Bộ truyện này có yếu tố xuyên qua hai thế giới, điền viên Tây Huyễn, ma thú, tinh linh trùng (精靈蟲), đấu khí, dị năng...
Hố sâu 1450 trượng. Nội dung như nào thì chưa biết, haha.
Đọc đi mấy ní, xuyên từ trái đất tới thế giới ma pháp qua tới mạt thế zombie rồi mới tới tu chân giới (mới hơn 400c), ta nói vả mặt lốp bốp luôn, haha.
Qua tới tu chân giới tiểu công kiểm tra ra tới 8 linh căn, mà chưa chắc là đủ số, tại vì linh thạch kiểm tra không kiểm tra được mấy linh căn đặc biệt =))
Trích 1 đoạn nói về tiểu công: "Linh căn của đại ca ngươi thuộc loại chó cũng không thèm!"
#tag: chủ công, làm giàu, vả mặt, bàn tay vàng, dị năng, tu chân, mạt thế, zombie.

Giác Giác Kim Thiên Dã Tưởng Thụy Giác
Tác phẩm: 作里作气
Tác giả: Giác Giác Kim Thiên Dã Tưởng Thụy Giác (Giác Giác Hôm Nay Cũng Muốn Ngủ)
Edit: softcorejiejie
53 chương + 4NT
– Công chiếm hữu mạnh, chăm thụ như chăm con x Thụ được sủng mà kiêu, ngây thơ vô tâm
– Tần Tuế Minh × Kỷ Lạc Cẩn
Trích đoạn:
1.
Tần Tuế Minh chưa kịp trả lời, Kỷ Lạc Cẩn đã tự ý đáp thay: “Anh ấy về nhà, không đi đâu.”
Cúp máy xong, Tần Tuế Minh hỏi: “Ai nói anh không đi?”
“Không phải anh nói lát về nhà sao?”
Kỷ Lạc Cẩn biết anh không thích ăn ngọt, không khách khí lấy phần tráng miệng mình thích nhất về ăn, vô tội chớp mắt, “Không về nữa à?”
Biểu tình của cậu có chút ghét bỏ: “Anh đừng đi cùng em, bọn Cố Sâm Mộc sợ anh lắm, anh đến không ai dám lại gần em, em chỉ có thể chơi với anh thôi.”
Cậu được chiều đến mức không biết trời cao đất dày, nói chuyện lúc nào cũng có vẻ thiếu đòn.
Tay Tần Tuế Minh nắm chặt đũa rồi lại thả lỏng, anh cầm ly trà bên cạnh uống một ngụm mới cảm thấy bớt tức.
Tự mình nuông chiều thì tự mình chịu. Tần Tuế Minh tự nhủ.
2.
“Đương nhiên em không muốn đi cùng anh.” Tần Tuệ Minh vuốt tóc cậu, bàn tay dừng ở sườn mặt. “Giờ em chỉ muốn tránh anh càng xa càng tốt, phải không?”
Giọng anh lạnh lùng, có vẻ bình tĩnh hơn lúc nãy. Tay anh di chuyển xuống gáy Kỷ Lạc Cẩn, xoa bóp nhẹ nhàng, cử chỉ dịu dàng, nhưng lời nói lại đầy kiên quyết:
“Không muốn đi cũng phải đi.”
“Không thích anh cũng không được chia tay.”
3.
“Người như Kỷ Lạc Cẩn…” Trần Bác Đào nhăn mặt: “Phải chiều chuộng, nhưng cũng phải quản lý. Nhưng chiều quá cũng không xong, phải tìm được điểm cân bằng.”
“Điểm cân bằng nào?”
“Tao biết đếch đâu!” Trần Bác Đào trợn mắt, “Loại khó chiều như em ấy, gái tao cũng chưa từng yêu.”
.
Softcorejiejie’s note:
Sủng công không nên đọc ^^”

Bất Kiến Tiên Tung
Tên truyện: Beta không thể bị đánh dấu thì phải làm sao?
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung
Editor: Chan
Nguồn Raw: Tấn Giang
Thể loại: 1×1, tiểu thuyết gốc, tình yêu duy nhất, chủ thụ, con nhà giàu, ảo tưởng không gian, ABO, AxB, chó trung thành, cứu rỗi,…
Nhân vật chính: Trì Cẩn Hiến (Thụ) × Lục Chấp (Công)
Không ai hỏi nhưng Chan vẫn trả lời: Tên thụ là 池矜獻 (Dịch Hán Việt: Trì Căng/Quan Hiến). Cái chữ 矜 (Căng/Quan) này có ý nghĩa là Thận trọng, cẩn trọng, trang trọng,… Và đây cũng chính là ý của tác giả khi đặt cái tên này cho Thụ. Bình thường tui sẽ để tên Hán Việt. Nhưng riêng thụ này tui sẽ để tên theo nghĩa. Tức là Trì Cẩn Hiến, vì nó hay hơn là Căng/Quan
Giới thiệu
[Tác giả: Trước khi đọc truyện, xin hãy đọc kỹ phần hướng dẫn đọc ở cuối văn án, xin đó.]
Trì Cẩn Hiến là một Beta, trong tên có chữ “Cẩn” thể hiện sự dè dặt, vì ba và cha của cậu luôn dạy rằng, làm người phải biết thận trọng và ổn trọng.
Trì Cẩn Hiến gật đầu nói đã hiểu. Năm 16 tuổi, vào lớp 10, cậu gặp phải Alpha Lục Chấp, người có khuôn mặt điển trai và vóc dáng tuyệt vời.
Và rồi…
Cậu đứng chặn trước cửa lớp người ta, tỏ tình công khai; ngày ngày chạy theo phía sau nói thích anh ấy; mỗi ngày một ly trà sữa, một đóa hoa hồng, một lá thư tình.
Muôn hình vạn trạng. Cái sự thận trọng ấy đã bị cậu vứt ra khỏi nghìn dặm xa từ lâu rồi.
Sau đó… cậu bị từ chối một cách thê thảm, trở thành trò cười của cả trường từ thầy đến trò.
Cái “thận trọng” ấy cuối cùng lại bỗng bềnh ung dung quay về với cậu, cậu không dám bước thêm một bước nào nữa.
Cha của Trì Cẩn Hiến từng nói, AO là một cặp trời sinh, vì họ hấp dẫn và phù hợp với nhau. Beta thì không có pheromone, cũng không ngửi được pheromone, càng đừng nói đến việc bị đánh dấu.
Trước kỳ thi đại học, Trì Cẩn Hiến trằn trọc mấy đêm liền, cuối cùng cũng tự giải thích được với chính mình. Lục Chấp là A, cậu là B, không hợp nhau.
Cậu bỏ chạy.
**
Sau kỳ thi đại học, Lục Chấp cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như đang chờ đợi điều gì đó. Nhưng avatar bên kia mãi không gửi đến câu nói quen thuộc: “Anh ơi, cho em cơ hội yêu nhau đi mà? Em ngoan lắm luôn á.”
Trước khi gặp Trì Cẩn Hiến, Lục Chấp có bệnh, nhưng anh có thể tự kiểm soát, nhiều năm nay cũng không đến nỗi. Sau khi gặp Trì Cẩn Hiến, cảm xúc của anh ổn định, trông như một người bình thường. Mọi người dần coi anh là bình thường thật. Đến khi Trì Cẩn Hiến bỏ chạy, mọi người mới nhớ ra Lục Chấp là người có bệnh, mà còn nặng hơn trước.
—Anh mất kiểm soát.
**
Tiểu kịch trường:
Một năm rưỡi sau gặp lại, Lục Chấp không nói một lời, kéo người về nhà. Anh bóp cằm cậu, trong mắt toàn là tơ máu của giận dữ: “Thằng ngu nào khi nãy dám cắn tuyến thể của em?”
Trì Cẩn Hiến sững người, nhìn Lục Chấp, cảm thấy người trước mặt không giống người mình từng thích, có phần sợ hãi.
Lục Chấp gật đầu, giọng trầm đầy uy hiếp: “Em từng nói sau khi tốt nghiệp cấp 3 sẽ lên giường với tôi, nói rồi thì không được nuốt lời. Tôi còn nhớ đó.”
Trì Cẩn Hiến trừng lớn hai mắt: “Em là Beta! B thì đâu có bị đánh dấu được… Lục Chấp… Em hối hận rồi! Em xin lỗi! Khi đó em còn nhỏ dại! Anh đừng như vậy, anh buông— ưm!”
Lục Chấp cúi đầu hôn xuống môi cậu, hôn lên xương quai xanh, rồi nói hai chữ: “Câm miệng.”
**
[Hướng dẫn đọc truyện]
1.1v1, HE, nhân vật chính cả thân thể lẫn tâm hồn đều chỉ dành cho nhau (nhấn mạnh).
2.Tình cảm song phương, → Công. Tình yêu. Thụ ← (nhấn mạnh).
3.Không phải truyện hỏa táng văn truyền thống, mang hướng cứu rỗi.
4.Công có bệnh, vừa điên vừa thần kinh (tất cả hành vi của anh đều có lý do).
5.Thụ là Beta, không biến thành O, là Beta thuần túy.
6.Thiết lập riêng rất nhiều, đừng xét nét logic thực tế, ví dụ: tuổi thọ trung bình trong truyện là 180 tuổi.
7.Nếu thấy từ như Beta giả làm Omega, chỉ là nhắc thoáng qua, không phát triển theo hướng đó.
8.Không sinh con, cũng không thể sinh (cả chính văn lẫn ngoại truyện đều không có sinh tử).
9.Tất cả tình tiết đều phục vụ cho sự phát triển của truyện, nếu có thắc mắc thì phía sau sẽ có lời giải thích.
10.Truyện là truyện, xin đừng áp dụng vào hiện thực, đại kỵ (nhấn mạnh).
11.Ý kiến mỗi người mỗi khác, xin đọc văn minh, không thích thì dừng lại đúng lúc (đặc biệt nhấn mạnh).
12.Mê công hoặc mê thụ cực đoan xin đừng đọc truyện này, không phù hợp (đặc biệt nhấn mạnh).
Chan: Trong truyện Bé Cẩn gọi bé Chấp là Ca – 哥 ấy. Với cả thằng nhỏ nó mặt dày vl ra, mới tí tuổi đầu đã đòi lăn giường với con nhà người ta rồi, nên mặc dù 2 cháu nó bằng tuổi nhau nhưng tui vẫn quyết định để bé nó xưng anh-em từ đầu đến cuối truyện luôn. Chỉ có bé Chấp là xưng cậu – tôi. Sau yêu nhau thì sẽ là tôi – em, anh-em. Áp dụng đúng như ngoài đời, bản thân tui cũng từng yêu người bằng tuổi và vẫn gọi bạn ấy là anh ngọt sớt. Nên nếu ai phản cảm với việc bằng tuổi mà không muốn xưng anh-em thì không nên đọc bản edit của nhà tui để tránh khó chịu nhé ^^
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, yêu mọi người nhiều lắm~
**
Tóm tắt một câu: Để pheromone của anh thấm đẫm trên người em
Chủ đề tư tưởng: Luôn giữ một trái tim tích cực, xin đừng bỏ rơi tôi.

Lý Bất Nhị
Thể loại: Đam mỹ, chủ công, cường cường, A x A, xuyên thư, mỹ công, sa điêu, HE.
Tác giả: Lý Bất Nhị
CP: Mỹ nam lão luyện, nghiêm khắc, lý trí alpha công x chó hoang ngạo mạn, dữ với mọi người nhưng hèn với công alpha thụ
Editor: Quýt (endorsea)
Số chương: 149 chương chính truyện + 1 đống ngoại truyện
Tình trạng edit: Xong.
Giới thiệu:
"Bàn tay cầm roi của người ấy đẹp đẽ vô ngần, đẹp đến mức Lộ Kiêu chỉ muốn quỳ xuống hôn, từng kẽ ngón tay một."
*
Vừa xuyên sách tỉnh dậy đã bị một con chó dại lao vào cắn, Tịch Triệu ôm cổ rỉ máu không ngừng, cười khẩy một cái, rồi vung roi quất cho tên chó điên loạn kia ấy một trận tơi bời hoa lá.
Thế mà con chó dại ấy vẫn còn sủa inh ỏi lao vào: "Tịch Triệu! Tao thề sẽ không tha cho mày đâu! Hôm nay mày không đánh chết tao thì sau này cứ gặp mày là tao sẽ đập mày tan xác!!"
Đáy mắt Tịch Triệu trở nên hung hiểm, thầm nghĩ với cái tính chó ngông ngạo thế này, bảo sao thành đại phản diện của cả cuốn sách.
...Tịch Triệu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO học đường đầy máu chó, nơi công chính là alpha bá vương cuồng ngạo, thụ là omega lạnh lùng bướng bỉnh, quyển sách này nhồi nhét đủ mô típ sến súa như chiếm hữu giam cầm, hợp đồng tình nhân, theo đuổi vợ đến tận lò thiêu... Tất nhiên, kiểu truyện này thường có một đại phản diện chuyên đi phá hoại tình cảm của cặp chính, cũng chính là con chó dại vừa mới cắn anh – công tử nhà họ Lộ, Lộ Kiêu.
Công chính nhiều nhất cũng chỉ "bá đạo" thôi, chứ thằng này là điên thật sự. Vì một lần omega thụ chính tốt bụng giúp đỡ mà hắn ta yêu đến điên dại, từ đó bám riết cặp chính không buông, từ chính truyện đến tận ngoại truyện, mạng dai như gián đập mãi không chết, quậy phá khắp nơi, xứng đáng là chiến cơ trong làng chó dại.
Còn Tịch Triệu chỉ là tên pháo hôi vì thèm thuồng omega thụ mà bị Lộ Kiêu để mắt, ló mặt vài chương là ngỏm. Ban đầu anh cũng chẳng thèm dính dáng đến vở kịch tình yêu nam nam lằng nhằng của đám này, ai dè số phận quái ác, biến anh thành hàng xóm của con chó dại ấy, đồng thời ôm thêm quả bom giám sát việc học của hắn .
Nhìn bộ mặt ngạo nghễ nhe răng trợn mắt của ai đó, Tịch Triệu vuốt ve cây roi tre "khích lệ" trên bàn, khóe môi cong lên cười nhếch: Ừ, học đi, tôi dạy cậu từ A đến Z.
Không chịu nghe giảng, một roi; bài tập trình bày lộn xộn, một roi; kiểm tra sai một câu, lại một roi. Đánh cho tay sưng vù rồi lột quần quất mông, anh còn tốt bụng hỏi thăm: Thiếu gia Lộ à, làm alpha đỉnh cấp mà sao đánh không lại một alpha hạng bét như tôi thế kia?
Sau này, con chó dại cuối cùng cũng biết cách kiềm chế bản năng hoang dã, ngoan ngoãn vẫy đuôi liếm tay anh. Nhìn khuôn mặt đỏ au thở hồng hộc ấy, Tịch Triệu dùng ngón cái vuốt ve cánh môi cắn rỉ máu của hắn ta:
"Thiếu gia, sao thế này mà cũng hứng tình được vậy? Còn dám cắn tôi nữa không?"
Lộ Kiêu đột nhiên cảm nhận một cơn rung động hoang đường, kèm theo nỗi đau không thể cưỡng lại được.
*
Lộ Kiêu lúc đầu: "Tao muốn solo với hắn cho ra lẽ!"
Lộ Kiêu sau đó: "Haha, tao đếch thèm để ý đâu, tao chỉ giả bộ ngoan ngoãn, giả vờ bị hắn hút hồn thôi. Đừng có hỏi nữa, tao có kế hoạch riêng của mình... Ừ thì giờ coi như bạn bè... Dĩ nhiên là anh em chí cốt rồi! Hai alpha ngủ chung để thắt chặt tình bạn chẳng phải bình thường sao?"
Rồi sau nữa...
Lộ Kiêu: (choáng váng quay cuồng) (từ bỏ kháng cự) Mẹ nó, thua thì thua đi... Thua thì đã sao... Gì mà thua rồi thành chó con? Anh ấy thích chó con thì tao biết làm gì bây giờ?!
Tịch Triệu: ^_^
Chinh phục và khuất phục cùng nhau nhảy múa, quyền uy và trách nhiệm cùng nhau song hành.
Alpha mỹ nam lão luyện, cường thế, nghiêm khắc (thực ra có bệnh tâm lý) · Tịch Triệu × Alpha chó hoang ngạo mạn, vừa dữ vừa hèn (thực chất mắc bệnh trung nhị) · Lộ Kiêu
Bạc hà đắng × Rượu tequila. Bản chất chỉ là chuyện yêu đương ngọt lịm thui mà~
————
P.s của tác giả: Tính nết của cả công lẫn thụ hơi bị quái gở, nói bụp nhau là lao vào bụp thiệt, thụ có chứng nghiện đau nhẹ và tật mê tay mà chính mẻ còn không nhận ra, nên chắc chắn sẽ có tình tiết bị công làm cho mê mẩn đến lú lẫn (xin lỗi đầu óc tui hơi lệch lạc), nhưng hai bạn là song hướng lao vào nhau nhé!! Hai đứa nó yêu nhau kinh hồn. Cấm đảo lộn vị trí mọi hình thức!!
P.p.s của tác giả: Vì khu bình luận hỏi um sùm quá, nên nhấn mạnh lại *công cao hơn thụ* *công cao hơn thụ*!!
Thụ lúc debut là thiếu niên 16 tuổi, tui thấy chiều cao khởi điểm 1m7 là ổn áp, sau đến 18 tuổi đã vọt lên hơn 1m8, nhưng công lúc nào cũng cao hơn thụ, chênh lệch chiều cao là điểm nghiện của tui, trong truyện cũng sẽ lôi ra nhắc đi nhắc lại.
【Văn án lưu kho ngày 08.03.24】
————
Chú thích:
Bệnh trung nhị/chūnibyō (中二病)! Đây là thuật ngữ từ Nhật Bản. Chỉ hiện tượng thanh thiếu niên (khoảng 13-15 tuổi) có xu hướng:
- Tưởng tượng mình đặc biệt, có sức mạnh siêu nhiên, tựa như nhân vật chính trong anime
- Thích làm điệu, diễn kịch
- Tin mình khác biệt hoàn toàn so với người khác
- Coi thường thế giới xung quanh
————
Lời editor:
- Setting của truyện là tiểu thuyết máu chó, hơn nữa bộ này cũng là thể loại sảng văn nên một số từ hán việt/'lậm QT' như học bá, đại ma vương v.v mình vẫn sẽ giữ nguyên cho hợp với không khí truyện. Ai không ưng thì thôi click back đi.
- Bộ này tuyến tình cảm chậm nhiệt, nhưng xem 2 đứa vờn nhau đọc cũng vui lắm, character development cũng gấc ok. Dòng giới thiệu nhìn hoang dã thế thôi nhưng thật ra hai bạn lo lắng cho nhau lắm ;v;
- Có lẽ nên thêm tag chữa lành. Như tác giả có nói ở phiên ngoại: Hành trình của Tịch Triệu và Lộ Kiêu không chỉ là một câu chuyện về thử thách và sống sót, mà còn là hành trình tìm lại ý nghĩa trong một thế giới tưởng chừng vô vị.
- Như thường lệ, truyện mình mần sẽ không hợp team công/thụ cực đoan. Cẩn thận trước khi nhảy. Ai dẫm mìn tự chịu ạ.

Vi Phong Kỉ Hứa
Tiểu Hành Tinh
Tác giả: Vi Phong Kỉ Hứa
Tag: Đam mỹ, gương vỡ lại lành, hào môn, giới giải trí, điềm văn, ABO, 1x1.
Tình trạng truyện: Đã hoàn 87 chính văn + 13 phiên ngoại
Nhân vật chính: Lăng Triệt, Hứa Đường Chu
❤️ Văn án:
Từ khi Hứa Đường Chu mất trí nhớ, cậu luôn mơ thấy một giấc mơ khiến người ta đỏ mặt tim đập mạnh, trong mơ là một Alpha làm cậu đến mức chân mềm nhũn — nhưng cậu lại không hề quen biết người đó.
Một ngày, cậu nhìn thấy Alpha trong mơ xuất hiện trên tivi, hóa ra người đó là Lăng Triệt, một siêu sao đình đám.
Không lâu sau, Hứa Đường Chu cũng debut. Người quản lý nói phải tìm ai đó dẫn dắt cậu.
Lần đầu gặp Lăng Triệt.
Hứa Đường Chu mặt lạnh: "Ồ."
Trong nội tâm: Aaaaaaaaaa tôi chịu hết nổi rồi, tôi có thể!!!
________
Bốn năm trước, Omega của Lăng Triệt biến mất chỉ sau một đêm, hai người triệt để chia tay.
Bốn năm sau, Lăng Triệt đã là Thiên vương của làng nhạc, trong một bữa tiệc lại gặp CP mà công ty mới phân cho.
Người mới ấy tên là Hứa Đường Chu.
Quản lý cười nịnh: "Chu Chu nhà chúng ta trông như mỹ nhân lạnh lùng, nhưng bản chất đặc biệt đơn thuần."
Lăng Triệt cười lạnh: "Muốn tôi dẫn cậu ta? Đợi kiếp sau đi."
Nhưng ngay đêm đó, "mỹ nhân lạnh lùng" đơn thuần tận xương cốt ấy lại xuất hiện trước cửa phòng của Lăng Triệt.
Cậu tắm rửa sạch sẽ, trên người chỉ tùy ý khoác một chiếc áo choàng tắm rộng, cổ áo mở toang.
Ngày hôm sau, cặp đôi ngọt ngào nhất lịch sử giới giải trí chính thức 'làm việc'.
Thật lòng sâu nặng lại kiêu ngạo công X tiểu ngốc ngọt ngào vô tâm thụ.
· Gương vỡ lại lành, mỗi ngày đều muốn đẩy nam thần xuống cả trăm lần.
· Định luật "thơm thật": ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ... má, tôi tự ngược chính mình.
· Song khiết, đều là duy nhất của nhau, đừng hỏi nữa.
‼️ Nhắc mạnh: Tất cả nhân vật đều không có nguyên mẫu! Không có nguyên mẫu! Không có nguyên mẫu! Xin đừng gán vào người thật, rất phản cảm!
Edit/ Beta bởi: Bưởi Mật Ong Ngọt Ngào
• Trong truyện sẽ có mỗi số chỗ mình để là Pheromone còn lại sẽ vẫn dịch là Tin tức tố.
• Bạn thụ có biệt danh là: "Nhóc con". Fan và mn xung quanh đều sẽ gọi như thế. Và nó ko ph đại từ xưng hô nhé.

Ngô Tứ Quân
Tác giả : Ngô Tứ Quân
Số chương : 278 + Phiên ngoại
Editor : Giai Mẫn
Couple : Tần Quyên x Triệu Hoài Chi (Hồ Hồ)
Nhân vật phụ : Bột Nhi Chỉ Cân Viết Viết, Ninh Bách, A Dịch Cát, Đán Mộc.....
Tag : Cổ trang, chủ công, hỗ sủng, niên hạ
Năm Mông Cổ diệt Kim, Tần Quyên 6 tuổi.
Hắn bị kẹt lại Kim quốc, sau đó bị bắt về Mông Cổ làm nô lệ.
Trước khi gặp được Triệu Hoài Chi, hắn từng nằm gai nếm mật giữa nơi hang hùm nọc rắn.
Sau khi gặp được Triệu Hoài Chi, hắn biết thế nào là mỹ vật nhân gian, thế nào là mỹ nhân ở dung nhan cũng ở cốt cách.
Triệu Hoài Chi là thanh phong tễ nguyệt đất Nam Tống, cũng là ánh sáng duy nhất trong lòng hắn từ sau khi rời cố hương.
Người ta nói ta hủy hoại sự thanh cao của Triệu Hoài Chi, nhưng đâu biết y trăm ngàn kế dụ ta đến nước này.

Lăng Sơn
Một Thanh Âm (一声)
Tác giả: Lãng Sơn (浪山)
Thể loại: Đam mỹ, Thanh xuân, Hoàn thành.
Tag trên Trường Bội: Thầm mến, Niên thượng, HE, Ngọt sủng.
Số chương: 79 chương
Nguồn truyện: Trường Bội
Editor: Đảo Chủ
GIỚI THIỆU
Lạnh lùng bá đạo công x Bệnh yếu ngoan ngoãn thụ
Ứng Hoài × Tạ Kỳ Chi
Mười mấy năm trước, Tạ gia mất đi đứa con trai út, Tạ Kỳ Chi được nhận nuôi, trở thành người thay thế cho đứa trẻ bất hạnh đó.
Cậu không phải là con ruột của Tạ gia, đôi môi non nớt không thể đáp lại ánh mắt bi thương, cũng chẳng có tư cách gọi một tiếng “bố, mẹ”. Sống trong căn phòng nhỏ trên tầng cao nhất, cậu thường cảm thấy mình như một chú chim nhỏ, bay từ chiếc lồng này sang chiếc lồng khác.
Một ngày mưa bão, Tạ Kỳ Chi giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, vội vàng bò dậy đóng cửa sổ.
Một tia sét bạc chợt lóe lên, chiếu sáng bóng dáng cao gầy của một nam sinh dưới lầu. Toàn thân hắn ướt sũng, dường như có cảm giác liền ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chạm vào đáy mắt Tạ Kỳ Chi.
Sấm sét liên miên không ngớt, nhịp tim cậu cũng như dư âm còn đọng lại.
Tạ Kỳ Chi nhận ra hắn, hắn tên là Ứng Hoài, là bạn thân từ nhỏ của anh trai mình, cũng là người mà anh trai cậu thích.
Kỳ nghỉ hè năm Ứng Hoài chuyển đến sống ở nhà Tạ Kỳ Chi, cậu liên tục bị ốm, ít có cơ hội tiếp xúc với hắn. Cậu không biết rốt cuộc những ngày đó đã xảy ra chuyện gì, đến năm sau Ứng Hoài không còn đến nữa.
Bốn năm sau đó, Tạ Kỳ Chi không còn gặp lại Ứng Hoài.
Tháng 9, Tạ Kỳ Chi đến trường ở một thành phố khác, anh trai cậu bất ngờ gửi đến một dãy số điện thoại.
– Đến nơi thì liên lạc với cậu ấy.
– Đừng sợ, cứ gọi anh như trước là được.
Tạ Kỳ Chi không thể từ chối, đành miễn cưỡng đợi ở cổng sân bay, trong lòng đã quyết định sẽ khiến người kia phải chùn bước mà rút lui.
Cửa kính xe hạ xuống, Tạ Kỳ Chi ngây người tại chỗ, mọi ý nghĩ hỗn loạn đều tan biến.
Cậu không ngờ mình còn có thể gặp lại Ứng Hoài, càng không ngờ sau nhiều năm xa cách, nhịp tim đập loạn xạ vẫn không hề thay đổi so với trước kia.
Đôi lời nhắn nhủ:
Đính chính cho Ứng Hoài, hắn và anh trai của Kỳ Chi chưa từng yêu đương. Văn án lừa người thôi nhé!!!
Cốt truyện đơn giản, không drama, đừng kỳ vọng cao, phục vụ nhu cầu giải trí là chủ yếu.
Phần của Tạ Kỳ Chi và anh trai tác giả viết tương tác hơi nhiều nhưng sẽ không có xây dựng theo hướng tình cảm yêu đương nào ở đây, anh trai chỉ quen con gái. Chương 79 là lời kết của tác giả, bạn có thể tham khảo thêm nếu không ngại spoil.
Bệnh của Tạ Kỳ Chi là CF (Cystic Fibrosis), hay còn gọi là bệnh xơ nang, là một rối loạn di truyền mạn tính, ảnh hưởng đến nhiều cơ quan trong cơ thể, đặc biệt là phổi và hệ tiêu hóa.
Nội dung được sự hỗ trợ dịch thuật từ AI và từ điển để edit. Nên bản edit KHÔNG đảm bảo chính xác 100%.
Quá trình edit không tránh khỏi thiếu sót nên nếu mọi người thấy lỗi dùng từ còn lậm Hán Việt, lỗi đánh máy, tất tần tật các loại lỗi, rất vui khi mọi người comment cho mình biết nha!!!

Độc Trù
《Chim bay không thể bay》
Tác giả: Độc Trù
Số chương:101
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Niên thượng , 1v1
Giới thiệu:
"Tôi đã làm tình nhân của Hàn Tri suốt bảy năm.
Tôi từng nghĩ, ít nhất tôi cũng là một con người. Nhưng không ngờ rằng, trong mắt cậu ta, tôi chỉ là một con chó.
Chó không nghe lời, thì nên bị đánh gãy chân, nhốt vào lồng.
Nhưng cậu ta không biết rằng, tôi là một con chim bị bẻ gãy đôi cánh.
Dẫu máu có rơi, tôi cũng sẽ gào thét mà lao mình xuống vực sâu."
Lâm Ôn đã chết bảy lần, và cũng sống lại bảy lần. Mỗi lần cậu kéo lê thân xác tàn tạ nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng, cậu đều sống lại vào buổi bình minh sau khi tự sát.
Chỉ duy nhất lần thứ tám, cậu rơi vào vòng tay của Phó Thâm.
Phó Thâm lạnh lùng nhìn cậu, ánh mắt như có một màn sương mỏng khó mà tan biến, nhưng lại ôm lấy cậu vào lòng: "Đã nhảy bảy lần rồi, cậu không thấy mệt à?"
Phó Thâm dạy cậu cách lợi dụng người khác, dạy cậu cách ngụy trang, dạy cậu làm thế nào để giành lấy nhịp tim và hơi thở của kẻ kiểm soát trên bàn cờ, biến cậu thành một công cụ báo thù trên mình đầy gai nhọn.
Nhưng Lâm Ôn hiểu rõ, Phó Thâm chỉ quan tâm đến những lợi ích mà cậu có thể mang lại, chứ không thực sự tốt với cậu.
Vì thế, cậu học cách lạnh lùng từ Phó Thâm, chỉ sống vì mục tiêu báo thù.
Nhưng khi tất cả mọi chuyện đã ngã ngũ, Lâm Ôn chuẩn bị rời đi một cách ngạo nghễ, thì Phó Thâm lại chặn cậu ở một góc khu vườn, siết chặt cổ tay cậu và hỏi: "Người em cần trả thù, em đã trả thù hết rồi. Bây giờ, em có thể ở lại yêu tôi được không?"
"Tiên sinh, ngài chưa từng dạy tôi điều đó."
"Nhưng không sao," Lâm Ôn cầm khẩu súng mà Phó Thâm đã dạy cậu dùng, đặt vào yết hầu của Phó Thâm, cười nguy hiểm mà quyến rũ: "Tôi có thể tự học."
Tiếng súng chưa vang lên, bên trong nòng súng chỉ có một đóa hồng.
CP: Phó Thâm X Lâm Ôn
"Tình yêu là khi người nhìn vào tôi, mọi ánh sao đều xuyên qua trái tim tôi, và tôi đánh cược rằng trong súng của người không có đạn." -- Phòng Kỳ
Kết thúc HE, thể loại: trọng sinh, hiện đại, đổi công, niên thượng.

Nơi Có Biển - Thập Tê
Tên truyện: Nơi Có Biển
Tác giả: Thập Tê
Editor: Chan
Nguồn Raw: Trường Bội
Thể loại: 1×1, tiểu thuyết gốc, tình yêu duy nhất, hiện đại, ngọt ngào, ấm áp, niên hạ, HE, bẻ cong, yêu thầm, cứu rỗi,….
Nhân vật chính: Tạ Vũ Xuyên x Bạch Du
Giới thiệu
Bạch Du bị bạn bè đăng ảnh lên ứng dụng hẹn hò dành cho người đồng tính, từ đó bị phụ huynh học sinh quấy rối. Trong lúc bị làm phiền, mẹ anh bất ngờ đến thăm và vô tình chứng kiến.
Ba anh tức giận đuổi anh ra khỏi nhà, Bạch Du quyết định đến một thành phố cách quê nhà vài nghìn cây số để bắt đầu lại từ đầu.
Tại sân bay, anh gặp một tài xế xe công nghệ kỳ lạ, không đón đúng giờ, thậm chí còn không tính phí.
Nhìn thấy hình xăm nổi bật trên vai tài xế và tỷ lệ đánh giá tốt bằng 0 trên ứng dụng, Bạch Du nhát gan không khỏi siết chặt điện thoại trong tay.
Sau đó, Bạch Du gặp lại tài xế hôm đó ở cửa tiệm đối diện cửa tiệm mà mình mới thuê.
Người ấy có gương mặt lạnh lùng nhưng lại rất thận trọng, khiến Bạch Du thầm có cảm tình.
Nhưng nghĩ đến việc đối phương là trai thẳng, người có nguyên tắc như Bạch Du chỉ dám âm thầm thích.
**
Tạ Vũ Xuyên cảm thấy Bạch Du vừa đẹp vừa dịu dàng, nụ cười còn ngọt ngào hơn cả đám bánh ngọt trong tủ kính.
Một người quanh năm hoạt động ngoài trời gần như kiêng đường, lại suốt ngày chạy sang tiệm bánh, cứ nghĩ là mê tay nghề làm bánh của ông chủ, nào ngờ ở trong mơ đã sớm ăn sạch sẽ người ta từ lâu.
Gã trai thẳng như sắt vừa bừng tỉnh thì việc đầu tiên nghĩ đến lại là, làm sao để Bạch Du không phát hiện ra?

Thất Hiệu Đích Chỉ Đông Dược

Tương Chí Dạ/Dạ Dực
Trong ác mộng
Tên Hán Việt: Mộng yểm chi trung.
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực).
Nguồn raw/convert: chipunkanpun.
Người edit+ beta: Cà phê hòa tan.
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, dị năng, vô hạn lưu, chậm nhiệt, BE bộ 1, HE bộ 2 (công ngoi đầu dậy từ cõi chết), chủ thụ ngôi thứ ba.
Tình trạng: Chính văn hoàn. (124 chương, 2 bảng biểu)
Văn án:
Nhiễm Văn Ninh, một người có thể thường xuyên mơ thấy lucid dream*, đột nhiên lại có thể đi vào giấc mơ của người khác. Ở nơi này, vì sao tất cả mọi thứ đều vượt xa thường thức? Vì sao Nhiễm Văn Ninh lại có một mối quan hệ rất mật thiết với mộng cảnh?
“Không biết cậu có tin tôi hay không, thật ra bây giờ, cậu đang ở trong một giấc mộng của người khác.”
“Tư chất của cậu không tệ, số người có thể mơ thấy lucid dream cũng không nhiều.”
“Không mấy thì cùng nhau đi thăm dò mộng cảnh nhé.”
“Có điều, cậu phải cẩn thận, cũng đừng mất phương hướng.”
Tags: Vô hạn lưu, đô thị dị văn, trưởng thành.
Nhân vật chính: Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất, Trì Thác,…
Lời tác giả:
Tình tiết diễn biến chậm… Người kiên trì theo đọc thật sự rất đáng nể.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Truyện vô hạn lưu có nhiều tình tiết, không ngọt sủng.
(Một câu giới thiệu vắn tắt của editor: Đánh nhau gì mà toàn đánh trên giường, đúng là kích thích.)
Editor giải thích:
*Lucid dream: Giấc mơ sáng suốt, là một giấc mơ mà người mơ thấy nó tự nhận thức và điều khiển được bản thân mình trong mơ. Từ nay về sau, mình sẽ dùng cụm từ này để nói về thế giới quan của truyện, vì theo mình tìm hiểu, cụm từ này chưa có cụm từ thay thế nào chuẩn xác trong tiếng Việt cả.
Nhắn nhủ một chút:
1. Nhân loại thụ x Không phải nhân loại công. Truyện chậm nhiệt, rất chậm, nhưng tuyến tình cảm rất chắc chắn.
2. Truyện thuộc thể loại đam mỹ, có yếu tố nam x nam, ai không thích xin vui lòng nhấn X.

Nguyệt Kiến Trà
Tác giả: Nguyệt Kiến Trà
Thiên Hồi là một tiểu tang thi.
Thiên Hồi mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, không có phiền não gì.
Thế nhưng, một ngày nọ, cậu đột nhiên xuyên sách.
Thiên Hồi xuyên vào một quyển sách mạt thế, trở thành một tiểu tang thi. Khi mở mắt ra, cậu vừa lúc chứng kiến trận đại chiến giữa tang thi và thực vật biến dị.
Cùng lúc đó, trong đầu Thiên Hồi vang lên một giọng nói máy móc.
[Ting -- Ngài đã trói định hệ thống Sách tranh thực vật.]
[Mạt thế đã đến, siêu dị năng nhân loại, tang thi vương quỷ quyệt, dị thực cuồng bạo, ba phe chiến tranh nổ ra! Xin mời ngài tận hưởng trò chơi!]
--
Không phải truyện phái sinh từ "Plants vs. Zombies", chỉ có một vài loài thực vật có ngoại hình tham khảo từ trò chơi, ví dụ như mũ của hoa ăn thịt người trên bìa truyện, còn lại các thiết lập trong trò chơi đều là hư cấu.
Công xuyên sách trước, thụ xuyên sách khi mạt thế đã diễn ra được sáu năm.
Thụ xuyên vào thân thể thật, 1v1, cả hai đều là mối tình đầu.
Tag: Mạt thế; Hệ thống; Ngọt văn; Xuyên sách; Não động; Dễ thương
Góc nhìn nhân vật chính: Thiên Hồi | Nhân vật phụ: Nam Đình Cận
Tóm tắt một câu: Truyện mạt thế, nhưng hàm lượng moe cực cao.

Thi Vô Trà
Tác phẩm: Niên Thiếu Vô Danh
Tác giả: Thi Vô Trà
Số chương: 105
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại , HE , Giới giải trí, Thanh xuân vườn trường, Gương vỡ lại lành
Editor: Sophie
Nhân vật chính: Phí Bạc Lâm x Ôn Phục
Nhân vật phụ: Tạ Nhất Ninh x Tô Hạo Nhiên
Tóm tắt giới thiệu:
Cánh chim có rời bỏ bầu trời không?
Thông điệp:
Học cách trưởng thành.
Giới thiệu
Chuyến lưu diễn đầu tiên trong đời của Ôn Phục sắp tổ chức nhưng vì chưa đủ nổi tiếng nên không tìm được nhà tài trợ.
Đúng lúc cả đội đang đứng ngồi không yên, một ông lớn trong giới truyền thông bất ngờ ra tay, mang đến khoản đầu tư cả chục triệu như từ trên trời rơi xuống.
Cuối buổi concert trên màn hình lớn bất ngờ chiếu lại một đoạn video, chính là thước phim đã đưa tên tuổi Ôn Phục nổi tiếng khắp mạng xã hội vài năm trước.
Trong video cậu mặc chiếc áo len cũ màu nhạt, đội mũ lưỡi trai sụp xuống. Ngồi tựa bên khung cửa sổ trong buổi chiều xanh thẫm, cậu khe khẽ gảy đàn. Nửa khuôn mặt gầy gò thấp thoáng trong ánh sáng, vừa cô độc vừa đẹp đến nao lòng.
Nhưng ít ai biết rằng vẫn còn một bản cũ hơn.
Hình ảnh mờ nhòe lưu lại dáng vẻ của Ôn Phục tám năm về trước.
Khi ấy cậu ngồi trong căn phòng trọ đơn sơ, gương mặt còn non nớt, ngũ quan chưa thực sự nổi bật nhưng đôi mắt lại toả sáng rực rỡ chất chứa ý cười.
Ôm trong tay cây đàn guitar cũ kỹ, cậu khe khẽ đàn lại bản nhạc cũ, nhìn thẳng vào ống kính như đang kể một câu chuyện bằng âm nhạc.
Còn người cầm máy năm đó chính là Phí Bạc Lâm, người sáng lập Công ty truyền thông Tư Phục, cũng là nhà tài trợ lớn nhất cho concert lần này.
Ôn Phục ngày ấy chỉ là một đứa trẻ mồ côi lang bạt, còn Phí Bạc Lâm cũng chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng. Suốt những năm tháng đó, cả hai sưởi ấm cho nhau bằng thứ tình cảm dịu dàng và chân thành nhất.
Chỉ hẹn gặp lại ở đỉnh cao rực rỡ, đâu biết phải xa nhau đến ngần ấy năm trời.
Công tử điềm tĩnh, thâm sâu x Cậu bé khờ khạo, kiệm lời.
Review & Spoil
Điều khiến mình chú ý vào truyện này ngay cái nhìn đầu tiên là tag chữa lành. Và thực sự từng mảnh ghép, từng cảm xúc và từng mối quan hệ trong Tuổi trẻ vô danh đã không hề khiến mình thất vọng.
Truyện này không có hào quang nhân vật chính quá mạnh mẽ. Cả công và thụ đều phải trải qua quãng thời gian khó khăn để đạt được ước mơ, để có thể đến với nhau và sẻ chia cho đối phương những gì trọn vẹn nhất mà mình có.
Hai người đều có tuổi thơ và quãng thời gian trưởng thành khó khăn chật vật. Phí Bạc Lâm (công) mất mẹ từ lúc học lớp 10, cha thì ngoại tình từ lâu và đã có gia đình mới từ lúc anh còn nhỏ. Cuộc sống thiếu thốn, không điểm tựa nhưng không vì thế mà bào mòn ý chí và tâm hồn thiện lương của anh.
Mặc dù sống một mình nhưng bên cạnh anh vẫn còn dì Ngô, người dì hàng xóm hết lòng giúp đỡ, bạn bè xung quanh luôn khen ngợi và chia sẻ. Có lẽ nhờ vậy mà Phí Bạc Lâm đủ bao dung và yêu thương để che chở và sưởi ấm cho Ôn Phục (thụ).
Ôn Phục không được may mắn như Phí Bạc Lâm. Gia đình vốn chẳng hạnh phúc, cha mẹ lấy nhau không phải vì tình yêu, mẹ cậu mất sớm, trước lúc đi bà chỉ dặn: "Phải học cho thật giỏi, nhất định phải học thật giỏi. Học là con đường duy nhất để thoát khỏi nơi này. Con phải đi đến một nơi rộng lớn hơn để cất tiếng hát, đã đi được thì đừng bao giờ quay trở lại."
Và cậu đã làm đúng theo ý bà hay số phận đã sắp đặt đúng theo lời bà từng căn dặn. Cậu lạc khỏi nhà, lạc trên con đường vô danh, lạc giữa những tháng ngày chẳng nhìn thấy tương lai.
Và đó cũng là điểm bắt đầu cho khoảng thời gian bên nhau của hai người. Một người như tìm được bến đỗ, tìm được "nhà". Một người có 10 đồng thì dành trọn cho em 10 đồng, nuông chiều nhưng vẫn uốn nắn em nên người.
Đương nhiên truyện tag gương vỡ lại lành nên vẫn phải có những tình tiết chia xa và gặp lại. Nhưng điều mình thích là cách tác giả lồng ghép duyên phận, nhân quả, những lựa chọn và cái giá phải trả. Người còn thương sẽ quay về, quả đắng cũng là quả và ai cũng phải tự hoàn thành bài học của chính mình, bất kể là tốt hay xấu, vô tình hay cố ý.
Nói đây là một hành trình tình yêu ngọt ngào thì không hẳn. Với mình "Tuổi trẻ vô danh" là một ngôi nhà nơi có tình yêu, tình bạn và tình thân. Có những lúc phải rơi nước mắt vì số phận quá nghiệt ngã, nhưng cũng có vô số phân cảnh phải bật cười vì cảm xúc cạn lời của Phí Bạc Lâm, hành động ngố ngố iu iu của mèo con Ôn Phục...
Điểm sáng của truyện chính là hành trình, không phải đích đến. Một cảm xúc rất khác với những lần đọc truyện trước đây của mình. Khi đọc Tuổi trẻ vô danh mình tận hưởng quá trình họ trưởng thành, họ chăm sóc lẫn nhau, cưng chiều nhau chứ không phải hồi hộp đợi xem bao giờ gương vỡ mới lành.
Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện chua chua ngọt ngọt, với anh công yêu chiều, dành hết tất cả cho em, một bé thụ ngoan ngoãn với mình anh, kiệm lời nhưng thẳng thắn thì bộ truyện này dành cho bạn.
Và biết đâu, trong hành trình của họ, bạn sẽ tìm thấy một phần tuổi trẻ của chính mình.
Có câu hỏi nào thì mọi người có thể để lại dưới bình luận, mình sẽ cố gắng trả lời nhé!
Đôi lời từ Editor: Mình xin phép giải oan cho Ôn Phục một xíu nha. Ôn Phục thực ra là một em ngoan ngoãn và lương thiện. Em bé không bị rối loạn ngôn ngữ mà em chỉ kiệm lời và còn hơi khờ dại thôi. Trong quá trình edit đôi khi mình sẽ thấy hơi cụt lủn trong câu chữ, mình sẽ thay vài từ cho mềm hoặc sát cảm xúc hơn.
Trong các cuộc trò chuyện với Phí Bạc Lâm hay người lớn tuổi, đoạn nào có thể thêm các từ đệm như ạ, dạ, anh ơi, chị ơi, dì ơi thì mình sẽ thêm nhé. Em khờ dại nhưng không phải là không biết trò chuyện, càng không hỗn với mọi người thân của mình.
Bên cạnh đó, quy tắc edit của mình là cái gì chưa làm được thì vừa khóc vừa làm. Edit đến chương 10 thì mình nhận ra mình sẽ hoàn thiện truyện này nên mình phải làm cho xong trước khi bắt đầu những kế hoạch tiếp theo.
Quá trình edit mình rất gấp gáp, mình làm bất kể ngày đêm. Mình biết truyện vẫn còn nhiều thiếu sót, bản thân vẫn còn nhiều thứ phải hoàn thiện nên mình cũng đang cố gắng từng ngày. Mình rất biết ơn những tình cảm và góp ý chân thành từ mọi người.
Mình mong mọi người có thể đọc truyện trong tâm thế thư giãn và vui vẻ. Đó là món quà lớn nhất đối với mình. Và thực sự mình không mưu cầu nổi tiếng hay gì đâu. Tại vì sau truyện này có lẽ phải một thời gian dài nữa mình mới quay lại edit truyện. Biết đâu lúc đó mình sẽ có thể thay thế từ edit bằng từ dịch 😉
Một lần nữa, cảm ơn mọi người rất nhiều!