Trang 3 / 622 · Tổng 7457 truyện

Khuyết Danh
Thất Tịch tiết, hợp bề cưới gả.
Kiệu hoa đỏ thắm rước ta ra khỏi cửa, vừa hay gặp một đoàn rước dâu khác đi ngược chiều.
Ở quê ta, cảnh tượng như thế gọi là “hỷ xung hỷ”, ý là hai chuyện tốt lành vô tình đụng độ, ắt sẽ có một bên áp chế một bên, cướp đi phúc khí của đối phương.
Hỷ xung hỷ vốn là điềm chẳng lành, nhưng cách hóa giải lại vô cùng đơn giản, chỉ cần hai vị tân nương trao đổi một món đồ cho nhau là được.
Thế nhưng, đoàn rước dâu phía trước trông quái lạ vô cùng!
Phu kiệu vận đồ đen, khiêng chiếc kiệu hoa đỏ thẫm như máu, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Đi trước kiệu hoa có một tiểu nha hoàn, dù mặt có tô son điểm phấn, song gương mặt trắng bệch như giấy, tay lại cầm một chiếc ô đen.
“Không ổn rồi!”
Bà mối Vương vốn là ngườitừng trải, thấy vậy liềnkêu lớn một tiếng
“Là đám cưới ma! Mau, chúng ta mau tránh đi!”
“Tránh cái gì mà tránh?” Phu quân ta cưỡi ngựa cao đầu, nghiêm giọng quát mọi người,
“Hỷ xung hỷ, há có thể tránh? Phúc khí Phương gia ta sao có thể để kẻ khác cướp đi!”
Dưới sự kiên quyết của phu quân, ta cùng quỷ tân nương bèn trao đổi đồ vật xung hỷ.
Ta đưa ra một chiếc khăn lụa, đối phương lại đưa đến một tờ giấy đỏ.
Bà mối Vương mở tờ giấy đỏ ra xem, sắc mặt kinh hãi tột độ:
“Đây là canh thiếp! Quỷ tân nương đưa canh thiếp, ấy là muốn tìm người thay nàng xuất giá! Tiểu thư đã nhận lấy, thì đến canh năm hôm nay, tất phải bỏ mạng!”

Sở Giao
Ta là tam tiểu thư không được sủng ái nhất của Tể tướng phủ, cũng là Tấn Vương phi do chính Thánh thượng đương triều sắc phong.
Nhưng nói ra thật nực cười, ta chưa từng gặp Tấn Vương, thậm chí không biết hắn cao hay thấp, tuấn tú hay xấu xí.
Ta chỉ biết, mối hôn sự này không liên quan đến tình yêu, ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trong ván cờ chính trị trên triều đình mà thôi.
---
Một câu chuyện ngắn về khát khao hướng đến tự do của nữ chính, vượt qua cuộc chiến hoàng quyền, gia tộc… Trên con đường đó không thể thiếu tình yêu, lòng bao dung của nam chính…
Tag: Cưới trước yêu sau, cung đấu, gia đấu, ngôn tình, cổ đại, song cường, cung đình hầu tước…

Ngải Thanh Khanh
BÌNH NỮ
____________
Tác giả: Ngải Thanh Khanh
Editor: Muối.
____________
GIỚI THIỆU:
Năm ta lên bảy, cha mẹ bán ta vào Hầu phủ chỉ với giá mười lạng bạc. Vốn dĩ chỉ làm một nô tỳ tạp dịch, nhưng phu nhân thấy tướng mạo ta dễ coi, bèn thưởng cho ta làm “nh//ục bình phong*”.
*Tấm bình phong bằng thịt.
Nh//ục bình phong chính là thể diện của chủ nhân, không chỉ đòi hỏi dung mạo xinh đẹp, mà còn phải rèn được cái cốt “gió thổi không động, mưa sa chẳng lay”. Ta bị người ta rèn giũa suốt năm năm ròng, cuối cùng mới được phép đặt chân vào viện của phu nhân để h/ầu h.ạ.
Giữa mùa đông giá buốt c.ắ.t da c.ắ.t thịt, ta phải đứng chắn nơi cửa, đảm bảo mỗi khi có người vén rèm, không một tia hơi lạnh nào được lọt vào phòng.
Giữa mùa hè nóng như th.iêu như đ ố t, trời còn chưa tỏ mặt người, ta đã phải vào hầm băng để thân thể đông cứng lại, rồi bưng chậu băng cho chủ tử giải nhiệt.
Ta đã an phận làm một nh//ục bình phong như thế suốt ba năm, chưa từng phạm một lỗi lầm nào.
Cho đến một ngày, Cát Tường, cũng là một bình nữ giống như ta, chỉ vì một ánh nhìn lơ đãng của Thế tử khi ngài đến thỉnh an, mà ngày hôm sau, nàng liền bị kiếm cớ ph.ạt t.ội, rồi bị đưa đi làm “giấy mỹ nhân”.
Giữa tháng Chạp lạnh lẽo, sống lưng ta chợt toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Ta biết, rồi sẽ đến lượt ta.

Tiểu Thảo Dục Phi
Tên tác phẩm: Tân lang của ta có mạch nữ nhân?!
Tên tác giả: Tiểu Thảo Dục Phi
Tag nội dung: Bách hợp tiểu thuyết, xuyên không, hệ thống, cổ đại, nữ cải nam trang, hài hước, điền văn, làm ruộng, trung y – y thuật, bí ẩn.
Thị giác tác phẩm: Chủ thụ
Văn án 1:
Một phó chủ nhiệm y sư chuyên khoa Đông Tây y kết hợp, danh tiếng hiển hách, sự nghiệp ngời ngời, vì lao lực quá độ mà "bụp" một cái... xuyên cmn không!
Vân Dao Dao nghĩ đó đã là cực phẩm bất hạnh rồi, nhưng không, nàng lại còn xuyên vào một cái thân thể số khổ: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, bị vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, rồi bị ép cưới....
Vân Dao Dao: ???
Vân Dao Dao: "Cho hỏi cuộc đời này được viết bởi một biên kịch thù ghét xã hội hả?"
Đêm động phòng, tân lang được đồn là mắc bệnh nan y lại thật sự lên cơn. Khuôn mặt trắng như giấy, thở dốc như chó hấp nắng, trông như thật sự... sắp chết đến nơi.
Vân Dao Dao: ???
Vất vả cả đêm cứu được cái mạng "phu quân mới cưới" về, thử bắt mạch một cái, lại phát hiện người này có mạch huyền tế, nội tức như lan...
Vân Dao Dao: "Khoan đã... Đây là... nữ nhân?"
Vân Dao Dao: "Lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc?"
Mỹ nhân: "???"
Vân Dao Dao: "Tốt! Bản cô nương chính là thích cái dạng này."
Văn án 2:
Trình Vãn Tịch vốn dĩ nghĩ rằng cả đời này sẽ một thân cô quạnh, sống như cái bóng, chết không ai hay. Thân thế bị giấu trong tối, kiếp này chẳng cầu có một nơi chốn gọi là "nhà".
Nhưng ai ngờ...
Vân Dao Dao: "Vãn Tịch... tha cho ta. Ngày mai ta còn phải châm cứu cho ba mươi sáu bệnh nhân, lại còn bốc thuốc,..."
Trình Vãn Tịch: "Tay nàng vẫn ổn chứ?"
Vân Dao Dao: "Ổn..."
Trình Vãn Tịch: "Vậy thì tốt. Ta đâu có động tay nàng, ta chỉ động tay ta."
Vân Dao Dao: "......"
Vân Dao Dao: "Là kẻ nào đồn nàng ấy mắc bệnh nan y a?"
Nhân vật chính:
Vân Dao Dao (云夭夭 - Yún Yāo Yāo) "Dao Dao" – xinh đẹp, yêu kiều.
Trình Vãn Tịch (程晚寂 – Chéng Wǎnjì) "Vãn Tịch" – hoàng hôn tĩnh mịch.
Giới thiệu ngắn gọn bằng một câu: Nàng ấy là thân nhân duy nhất của ta!
Tư tưởng triết học: Vận mệnh của một người là do chính người đó quyết định.
Hệ thống góp lời: Người tài có lòng ắt cuộc đời nở hoa, hệ thống này không buff, hệ thống cũng bận kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Lời tác giả:
Áng văn như một lời chúc chân thành gửi đến tất cả những bạn đang phải đơn độc chiến đấu một mình — nhằm giành lấy tự do, giành lấy linh hồn, giành lấy ước mơ, giành lấy con đường của riêng mình — rằng các bạn không cô đơn. Có rất nhiều người trên thế giới này cũng đang chiến đấu, tựa như tôi hay bạn, và tất cả chúng ta đều là bạn bè. Vậy nên bạn của tớ, tớ mong cậu sẽ không bao giờ lựa chọn từ bỏ chính mình.
Cân nhắc trước khi bình luận, những bình luận tấn công hoặc chỉ trích nhân vật chính sẽ bị khiếu nại và xóa bỏ.
Tam quan trong truyện không đại diện cho tam quan của tác giả.
Thích thì nhớ lưu truyện nha, hôn hôn mọi người ~

Tước Đăng Ca
GẢ CHO ĐƯỜNG HUYNH CỦA PHU QUÂN ĐÃ MẤT
Tác giả: Tước Đăng Ca
Oanh Ca đã ôm bài vị bước vào cửa Trọng gia.
Về sau, nàng cùng mẹ chồng là Lưu thị được đón về Trọng gia ở kinh thành. Lưu thị không ưa nàng, thế nhưng lại muốn nàng lưu lại hậu duệ cho phu quân quá cố.
Oanh Ca chỉ cảm thấy mẹ chồng mình điên rồi!
Nào ngờ mẹ chồng lại lấy cái chết ra để ép buộc, khiến cho Trọng gia Đại thiếu gia phải cùng nàng chung phòng.
Trước mặt người ngoài, Trọng gia Đại thiếu gia là người đoan trang chính trực, phong thái thần tuấn.
Oanh Ca chỉ cảm thấy hắn khó lòng gần gũi, nào ngờ chính hắn lại là người giúp nàng thoát khỏi khốn cảnh, tương trợ nàng rất nhiều.
【Song khiết | 1vs1 | Kết thúc viên mãn】
△ Tình cảm giữa nam nữ chính chỉ được miêu tả sau khi mối quan hệ thân tộc giữa họ được xóa bỏ.
Thể loại: Hào môn thế gia, Tình hữu độc chung, Tình yêu ngang trái, Nhân duyên tình cờ

Lạc Vị Ương
Ta bị phủ Tể tướng dùng loạn côn đánh đuổi ra khỏi cửa, khi thân mang trọng bệnh, sắp không qua khỏi giữa cơn mưa lớn, thì một thư sinh đã nhặt ta về nhà.
Hắn chẳng chê ta dơ dáy cũng chẳng bảo ta ngu ngốc, chỉ lặng lẽ chăm sóc ta, còn giống người câm hơn cả ta.
Thương thế vừa lành, ta định cáo biệt thư sinh, hắn lại ra ngoài sắm sửa hành lý giúp ta, nhưng suốt một đêm cũng chẳng trở về.
Ta đi tìm hắn, mới phát hiện hắn bị người đánh gãy cả hai chân, ném bên đường chờ c.h.ế.t.
Hắn trông thấy ta, thoáng ngây dại một khắc, trên mặt lộ ra mấy phần tiếc nuối.
"Chi Chi, sao nàng chưa đi? Nàng nên đi rồi mới phải."
Ta cũng muốn hỏi, vì cớ chi ta vẫn chưa đi?
E rằng trong lòng còn sót lại hai phần lương thiện, khiến bước chân chẳng nhấc nổi, chẳng tránh khỏi thị phi.
Ta lôi hắn về nhà, tận tình chăm sóc.
Chẳng bao lâu, hắn bình phục. Cả ta lẫn hắn đều chẳng nhắc đến chuyện rời đi nữa.
Về sau, hắn đỗ đầu bảng vàng, trong điện thí được phong làm Trạng nguyên, sắp sửa công thành danh toại.
Thế mà hắn lại quỳ xin bệ hạ tra xét tận tường vụ án phế thái tử năm xưa.
Bệ hạ nổi giận, tống hắn vào ngục, đày ra biên cương.
Ta không có tiền, chẳng thể vào ngục, chỉ đành đứng đợi ngoài cửa thành, mong được gặp hắn, để hỏi cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Song từ bình minh đến hoàng hôn, ta cũng chẳng đợi được hắn.
Về sau nữa, ta tiến cung, trở thành thư đồng bên cạnh Ngũ công chúa.
Lúc ấy ta mới hay, năm đó trong ngục có một thư sinh, lấy cái c.h.ế.t để tỏ lòng trung thành, đập đầu c.h.ế.t trên bức tường dính đầy m.á.u trong ngục, nên dĩ nhiên không có sai dịch nào áp giải phạm nhân ra khỏi cửa thành.

Phù Mộng
Tác giả: Phù Mộng
Chuyển ngữ: Rong Biển
Designer: Penhaligon's
Tag: 1Vs1, Chữa lành - cứu rỗi, Cổ đại, Cưng chiều, Duyên trời tác hợp, HE, Ngôn Tình, Ngọt, Song xử, Tiên hiệp/ Tu tiên, Xuyên không
Tổng số chương: 166
Giới thiệu:
Tần Oanh Nhiên là con gái của một thầy giáo, nên duyên với một thư sinh.
Sau khi thành thân, dù nàng muốn gì thì chàng thư sinh cũng đều chiều chuộng. Tuy rằng cuộc sống không hề giàu sang, thỉnh thoảng hai người cũng sẽ cãi vã, song lại khá bình yên.
Oanh Nhiên cứ ngỡ cuộc sống sẽ mãi trôi đi êm đềm như thế.
Mãi cho đến một ngày khi đám người nọ xông tới tận nhà và hét lớn: Lục soát hang ổ của tên ác ma Từ Ly Lăng cho ta!
Đến đàn gà phu quân nuôi cho nàng cũng chẳng được tha, Oanh Nhiên núp ở đằng xa thấy thế thì sợ tới mức chẳng dám thở mạnh.
Kết quả phu quân nàng đột nhiên trở về, chỉ dùng một đao chém bay đầu cả đám.
Ngày hôm đó, máu văng nhuộm đỏ khoảng sân nơi nàng thường nằm phơi nắng, mấy cái đầu lăn lóc đầy đất.
Nàng còn nghe thấy phu quân vốn luôn hòa nhã của mình cười khẩy một tiếng: “Phiền phức.”
*
Oanh Nhiên sợ lắm. Nàng trốn lên núi để tĩnh tâm một hôm, đến đêm lại mò về nhà.
Lúc này phu quân nàng đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi, còn hâm lại thức ăn cho nàng.
Thấy giày và váy nàng lấm lem bùn đất, hắn lại bế nàng lên ghế rồi giặt sạch giày dép và y phục cho nàng.
Hắn vẫn vậy, vẫn dịu dàng hỏi thăm nàng đi đâu và vì sao về nhà trễ.
Oanh Nhiên nghe thấy tiếng hắn gọi đàn gà mới trong sân, nhìn thấy hắn cúi đầu thay giày giúp mình, bỗng dưng cảm thấy: Cứ sống tiếp thế này cũng được.
Dù sao mẹ nàng cũng từng dạy, sống cùng phu quân phải có lúc mắt nhắm, mắt mở cho qua.
Cô gái người phàm thích làm cá mặn X Đại ma vương hủy diệt thế giới thực thụ.
Không phải thể loại nữ chính mạnh mẽ.
Tag: Tình yêu sâu sắc, duyên trời tác hợp, tiên hiệp, tu chân, truyện ngọt, nhẹ nhàng.
Nhân vật chính: Tần Oanh Nhiên, Từ Ly Lăng.
Tóm tắt một câu: Cuộc sống vợ chồng cùng ma vương điên cuồng.
Dàn ý: Chúng ta đều có một tương lai xán lạn.

Thủ Nguyệt Nô
Tác phẩm: Thừa Tướng Đại Nhân Ngự Thê Có Đạo
Tác giả: Thủ Nguyệt Nô
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - giả tưởng lịch sử - tình yêu - niên hạ - yêu sâu sắc - ngọt văn - triều đình - ABO
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Nhân vật: Thịnh Thập Nguyệt, Ninh Thanh Ca
Văn án
Mọi người trong thiên hạ đều biết, Cửu Công Chúa Thịnh Thập Nguyệt của hoàng tộc là một kẻ ăn chơi trác táng, không học vấn không nghề nghiệp, bị xem là thứ phế vật đứng chót bảng trong hàng ngũ Càn Nguyên.
Khác hẳn với đám hoàng tử suốt ngày tranh giành ngôi báu, Thịnh Thập Nguyệt chỉ biết huấn luyện chim ưng, dắt chó đi săn, chẳng biết thi thư là gì.
Trong khi người ta thì làm thơ, học binh pháp, nàng lại suốt ngày chơi gà chọi, xem hí khúc, tối đến còn đi thả câu ở thanh lâu, vung ngân phiếu như rác, ngày ngày mộng tưởng sau này sẽ được phong vương, rồi dọn đến đất phong mà sống những tháng ngày tiêu dao tự tại.
Ai ngờ đâu, không biết kẻ trời đánh phương nào ngứa mắt, lại lén thượng tấu một bản tố cáo.
Hoàng đế nghe xong giận đến đập bàn, phán một câu: “Chọn vài vị Khôn Trạch thích hợp, gả cho nàng một người làm chính thê để quản thúc.”
Cái này sao được!
Đêm đó Thịnh Thập Nguyệt liền chạy vào thanh lâu lớn nhất Biện Kinh, say xỉn mơ mơ màng màng kéo ngay hoa khôi bên cạnh, người kia vốn chỉ là một nhạc sư nhất quyết muốn cùng người ta... qua một đêm xuân tiêu.
Trướng hồng hương ấm, mái tóc đen như tơ rũ xuống má, mùi tin tức tố thoảng nhẹ khiến người ta ngây ngất. Mọi thứ đều rất tuyệt vời, ngoại trừ chuyện... nàng Thịnh Thập Nguyệt, bị một Khôn Trạch đè ra như vậy như vậy...
Mãi đến khi ánh nắng chiếu vào phòng, Thịnh Thập Nguyệt mới uể oải tỉnh dậy, mơ màng quay đầu, vừa nhìn đã trợn tròn mắt.
Người đang nằm trong lòng nàng, dung mạo thanh lãnh như sương tuyết, khí chất trầm tĩnh như hồ sâu, cho dù đang ngủ say vẫn toát lên vẻ thanh tú siêu phàm. Không ai khác, chính là vị Thừa Tướng Đại Nhân được dân chúng kính yêu, được hoàng hậu tín nhiệm, được xem là cột trụ quốc gia của Lương quốc.
Điều chết người nhất là nàng ấy lại là Khôn Trạch đỉnh cấp duy nhất hiện tại của Lương quốc!
Người mà khắp thiên hạ đều tin chắc sẽ trở thành thái tử phi, rồi làm hoàng hậu tương lai!
Với các hoàng tử khác thì đây đúng là thiên đại hỷ sự, nhưng với Thịnh Thập Nguyệt thì chẳng khác gì lưỡi đao treo cổ!
Nhớ lại vô số lần trước, đối phương luôn nhíu mày nhìn nàng, trách nàng không đứng đắn...
Thịnh Thập Nguyệt chỉ thấy mắt tối sầm lại, còn men rượu chưa tan, mệt mỏi rã rời, bị dọa đến hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
Tỉnh lại lần nữa, trên người đã khoác hồng bào hôn phục.
Vừa quay đầu, vị thừa tướng đại nhân thanh lãnh như ánh trăng kia đang ngồi nơi mép giường, nhìn nàng mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, ta vừa nghĩ ra vài điều trong gia quy. Mời ngươi chuẩn bị ghi nhớ.”
“Thứ nhất, từ nay phải nghiêm túc học hành. Cầm kỳ thư họa, cưỡi ngựa bắn cung, sáu môn cơ bản không được thiếu. Thứ hai, không được bước chân vào thanh lâu nữa. Thứ ba...”
Nghe được mấy câu, Thịnh Thập Nguyệt mặt mũi đầy tuyệt vọng, bèn chọn cách... đập đầu vào tường!
“Bịch” một tiếng vang lên nàng không chết, ngược lại còn khiến dân gian lan truyền thêm một lời đồn mới...
Một phế vật ăn chơi trác táng, dục vọng nổi lên ngay đêm thành thân, định khinh bạc Thừa Tướng Đại Nhân. Ai ngờ đại nhân liều mạng chống cự, cuối cùng đập đầu vào tường.
Dân chúng nghe xong vỗ tay rần rần, đồng thanh tán thưởng thừa tướng thanh cao tiết liệt, đồng thời tiếc nuối trời xanh không có mắt, sao không đập chết luôn cái phế vật kia cho xong!
Thịnh Thập Nguyệt lúc ấy đang quỳ gối trước bàn tính vàng, nghiêm túc thắc mắc.
“Các ngươi biết rõ là đêm động phòng, ta sàm sỡ chính thê tử của mình, vậy có gì sai?!”
...
Khoan đã!
Nương tử ơi! Ta thật lòng chỉ muốn làm cá mặn nằm phơi nắng thôi, không hề muốn tranh vương đoạt vị gì hết á!
---
Công chúa ăn chơi trác táng niên hạ công × Thừa tướng đại nhân lạnh lùng dụ thụ, cách biệt tuổi tác 6 tuổi
Thế giới phân hoá:
Càn Nguyên = Alpha
Khôn Trạch = Omega
Trung Dung = Beta
Không có tệp đính kèm ✅
Một câu tóm tắt: Bàn tính vàng quỳ vẫn là tốt nhất, bàn tính bạc... hay cộm chân lắm!
Thông điệp: Ăn năn cải tà quy chính, sống tích cực hướng thiện.
Editor: Bộ này H nhiều lắm nha, viết chắc tay, phải nói là cuốn 🥰

Ân Dưỡng
Ta là vị khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.
Cái gọi là khống mộng, chính là có thể dẫn người khác vào mộng, cũng có thể xâm nhập giấc mộng của người khác.
Mười năm trước, tiểu sư muội lén tiến vào mộng cảnh của đế vương, mạo xưng là thần nữ, làm chuyện mây mưa nơi Vu Sơn, từ đó trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Nàng ta một bước lên cao, lo sợ bí thuật khống mộng bị lộ, liền phái người t.à.n s.á.t sư môn, m.á.u chảy thành sông.
Ngay cả đại sư tỷ đã bị trục xuất khỏi môn phái cũng bị một mũi tên xuyên tim mà c.h.ế.t.
Mười năm sau, đế vương lại mộng thấy thần nữ, mê mẩn không tỉnh.
Quý phi bất an, đích thân tiến vào giấc mộng.
Nhưng nàng đâu biết, ta đã sớm bày sẵn trận pháp giam mộng, chờ nàng từ lâu.
"Tiểu sư muội, đến lúc đền mạng rồi."

Giản Dung
Mọi người trên thế gian đều nói, Yến Xu một bé gái mồ côi được Hoắc Chấn Bắc sủng ái đến tận tim như vậy, không biết kiếp trước nàng đã tích bao nhiêu phúc đức, nhưng chỉ có Yến Xu mới biết, ở phía sau nàng đã mất đi những gì…
Hoắc Chấn Bắc: Nếu có một ngày nàng muốn rời đi, vậy thì chúng ta hãy chết cùng nhau, như vậy nàng vĩnh viễn sẽ ở cạnh ta!.
Chỉ dẫn cho người đọc:
Nam chính hắc hóa x nữ chính ôn nhu hiền thục.
Nam chính trọng sinh, nữ chính không trọng sinh, không xuyên không.
Nam nữ chính song xử (một đời).
Nội dung gắn tag: Truyện ngọt ngào trọng sinh yêu sâu sắc.
Từ khóa tìm kiếm: Hoắc Chấn Bắc, Yến Xu. Phối hợp: Hoắc Chấn Nam, phụ thân Hoắc, mẫu thân Hoắc, công chúa Hoài Dương. Cái khác: Truyện ngọt.

Khuyết Danh
Khương Thời Nguyện theo đuổi Thẩm Luật Sơ mười năm, nhưng vào ngày sinh thần mười tám tuổi lại nhận được bốn chữ: ‘Đáng ghê tởm.’
Thế là, Khương Thời Nguyện khiến Thẩm Luật Sơ ghê tởm lại quay đầu chấp nhận an bài liên hôn của gia đình, chuẩn bị gả vào Bùi gia. Bùi gia là thế gia đệ nhất kinh thành, quyền thế ngập trời, vốn không phải Khương Thời Nguyện có thể trèo cao.
Nhưng ai bảo nàng vận khí tốt, Bùi gia anh tài xuất chúng, lại cố tình có một đứa cháu trai bướng bỉnh Bùi Tử Dã, ngày ngày dắt chó đá gà, lêu lổng vô công rồi nghề, bất kể tuổi tác hay tính cách, ngược lại cũng xứng đôi với nàng.
Ngày xem mặt. Khương Thời Nguyện đang ảo tưởng sau hôn nhân sẽ hòa hợp cùng Bùi Tử Dã như thế nào, cửa phòng khẽ động, gió thu xào xạc, người bước vào lại là vị tiểu thúc quyền thế ngập trời, cao quý lạnh lùng của Bùi gia - Bùi Triệt. Lời vàng của Bùi Thái Phó yêu vợ:
【Tựa như cành hoa phù dung trong Ngự Hoa Viên, không cần nàng nhón chân, ta tự sẽ hạ xuống, nằm gọn trong tay nàng.】
【Yêu nàng, là nâng đỡ, là bầu bạn, là để nàng được là chính mình, tỏa sáng.】
【Không như kẻ nào đó.】

Khuyết Danh
Có cp Tướng quân thô kệch x tiểu bạch thỏ motip tiếng lòng càng đọc càng ko dừng được không?
----
Gỡ mì,,,n: SIÊU HÀI~
----
1.
Ta vốn là đích nữ tướng phủ, danh xưng đệ nhất mỹ nhân kinh thành, thân phận tôn quý chẳng ai bì kịp.
Phụ thân một đời thanh liêm chính trực, là văn thần đắc lực, triều đình trong ngoài không ai không kính phục.
Khi ta còn chưa ra đời, thánh thượng từng thuận miệng nói: nếu là nữ nhi, tất gả cho thái tử, lập làm trữ phi.
Đáng tiếc ta vừa sinh ra, quẻ đã nói rằng khó qua nổi tám tuổi, lời hứa trữ phi liền mặc nhiên gác lại.
Phụ thân tuổi xế chiều mới có được ta, coi ta như châu ngọc trong tay, cầu y khắp thiên hạ.
Dưới sự tận tâm của các danh y, rốt cuộc cũng nuôi dưỡng được ta đến mười sáu tuổi.
Thân thể dần khỏe hơn, song bởi lời hứa trữ phi năm ấy, chẳng ai dám tới cầu hôn.
Ta tự hiểu, bản thân tuyệt đối không thể nhập Đông cung.
Ta sinh ra dung mạo quá đỗi diễm lệ, thiếu đi vẻ đoan trang; dù thân thể hồi phục cũng chẳng thể làm trữ phi.
Mà thân phận ta lại quá cao, chẳng ai có thể vượt qua ta để trở thành chính thê.
Thánh thượng ắt cũng mang lòng áy náy, bèn chỉ hôn ta với đích tử nhà họ Bùi, lại sai hoàng hậu định ngày đẹp.
Bùi Trường An, mười tuổi nhập quân doanh, chiến công hiển hách, được người gọi là thiếu niên tướng quân, nhưng cũng vì thủ đoạn tàn khốc mà mang tiếng dữ khắp nơi.
Tương truyền hắn giết người không chớp mắt, là kẻ hung tàn chẳng kể sinh linh.
Ta tuy chưa từng gặp qua, song cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp, trong ký ức còn nhớ đại ca từng bị hắn ức hiếp.
Bùi lão tướng quân giữ ngôi võ thần, thánh thượng trọng dụng võ tướng, văn thần vì thế vốn nhiều bất mãn.
Phụ thân cùng Bùi lão tướng quân chính kiến bất đồng, từ lâu kết thù oán.
Chỉ dụ ban hôn vừa tới, mẫu thân liền tức đến ngất đi.
Phụ thân cho là Bùi gia cố ý cầu hôn, tức giận đến nỗi ôm ngực, đem từ trên xuống dưới nhà họ Bùi mắng chửi một trận.
Ngay cả a huynh vốn nho nhã ôn hòa cũng mặt mày dữ tợn, miệng phun nước bọt mà hùa theo.
Đó là lần đầu tiên ta thấy phụ huynh nói ra lời thô bỉ như thế.
Hai người vừa mắng vừa sai người lấy quan phục, khí thế hùng hổ muốn vào cung diện thánh.

Bạc Nguyệt Tê Yên
Nữ chủ Thích Tầm là một vị ngỗ tác tài nghệ cao cường, vì oan án của gia tộc mà phải ẩn danh đổi tính, nương nhờ nghề nghiệm thi để sinh sống. Nàng dựa vào bản lĩnh tinh tế cùng nhãn lực sắc bén, nhiều lần trợ giúp quan phủ phá giải những vụ án kỳ dị, uẩn khúc.
Trong quá trình ấy, nàng gặp được nam chủ Phó Quyết, một người xuất thân tôn quý, tâm cơ kín đáo. Từ hoài nghi lẫn nhau ban đầu, hai người dần sinh tín nhiệm, cùng vai kề vai tra ra chân tướng những âm mưu ẩn sâu phía sau các vụ án.
Thích Tầm chẳng những thay người chết rửa sạch oan khiên, mà từng bước cũng tiến gần tới bí mật bị chôn vùi của gia môn...

Dĩ Sơn Thanh
Thể loại: Cổ đại | Linh dị huyền bí | Oan gia | Ngọt ngào | Trinh thám | Nam chính kiêu ngạo |
Giới thiệu:
【Người lên núi tình cờ gặp thần tiên hạ phàm】
【Chiến lược thu phục đóa hoa lạnh lùng trên đỉnh cao】
Một cô nương mất trí mang trong mình năng lực đặc biệt lầm lạc bước vào chốn giang hồ. Nàng vô tình ký khế ước với một linh hồn ẩn trong cây ô, cùng hắn lập lời hứa: giúp hắn tìm về thân xác, rồi sẽ trả lại tự do cho nhau.
Nhưng núi Côn Lôn đâu phải dễ lên, huống hồ nàng lại là người vừa kỳ lạ vừa cuốn hút.
Thế sự khó lường. Một cô gái phàm trần, sao có thể giữ được linh hồn của thần?
Thân phận nàng định sẵn con đường không bình lặng, cũng định sẵn mối duyên dây dưa chẳng thể dứt với hắn.
Về sau, cả hai cùng trải qua biết bao gian nan hiểm nguy, khổ đau ngọt bùi, tìm lại tình thân thất lạc, cũng nắm được tay nhau đi đến tình yêu.
Hắn dạy nàng võ nghệ, mong nàng có thể tự bảo vệ mình, tự do rong ruổi nơi trần thế.
Nàng thấy lòng hắn cô đơn, lặng lẽ cõng hắn vượt núi băng rừng.
Lưu ý khi đọc:
1. Không ai hoàn hảo cả.
2. Nam chính không phải ma quỷ, chỉ là linh hồn rời khỏi thân xác.
3. Nữ chính về sau sẽ có tên riêng – do nam chính đặt. Dù nàng nhớ lại quá khứ, vẫn dùng cái tên ấy.

Khuyết Danh
Một sớm xuyên thư, Hà Chi Nhi trở thành mẹ kế ác độc bị người người oán trách. Nàng ngu xuẩn tin lời đường mật của tra nam, toan tính khiến tiểu nữ nhi chết đuối ngoài ý muốn để có thể tương tư cùng con trai trưởng thôn. Nào ngờ, trượt chân một cáiđầu va vào đá bên bờ sông, con gái cũng rơi xuống sông.
Khi mở mắt lần nữa, Hà Chi Nhi đã cứu sống tiểu nữ nhi đang chết đuối. Con trai bị gãy chân ư? Nàng sẽ chữa trị. Hài tử đã lớn không đủ chỗ ở ư? Lập tức xây nhà mới!
Đám thân thích tham lam vô sỉ chạy đến hút máu, còn dòm ngó nhà mới ư? Nàng ta chỉ cần há miệng, liền đuổi hết đi! Còn về những người thân lương thiện từng giúp đỡ bọn nhỏ, nàng phất tay một cái, dẫn dắt họ cùng nhau phát tài. Nhìn thấy cuộc sống của họ ngày càng khá giả, đám thân thích hút máu kia lại càng không thể ngồi yên.
Đại ca tính tình trầm ổn, chăm chỉ ham học, quả quyết đi theo con đường khoa cử để đạt được vị trí cao trong triều đình; Nhị ca khứu giác linh mẫn, hứng thú với dược liệu, chắc chắn là người thừa kế y thuật; Còn tam muội, không thích đọc sách cũng không muốn học y thuật, ngược lại là một tiểu tài mê, mở một tiệm dưỡng nhan dược lý. Ba huynh muội cường cường liên thủ, lại khiến Hà Chi Nhi không công mà có được danh hiệu Kinh thành thủ phú.
Chỉ là, phu quân trên danh nghĩa của nàng lại nhìn nàng với ánh mắt ngày càng không đúng...
“Nương tử, các hài tử đã trưởng thành, không thân cận với thiếp và chàng.”
“Vậy phải làm sao đây?”.
“Vi phu có một kế, hãy sinh thêm một hài tử, từ nhỏ dạy dỗ.”

Hi Vân
Từ Vân Tê chỉ là tham gia yến tiệc trong cung, trời xui đất khiến lại bị hoàng đế trong lúc say rượu chỉ hôn cho đệ nhất công tử kinh thành Bùi Mộc Hành. Ai nấy đều nói Từ Vân Tê gặp vân may lớn mới có thể trèo cao được thế, ngay cả trên dưới Từ gia cũng cho là như vậy.
Nhưng thành hôn rồi, nàng mới biết Bùi Mộc Hành có một vị thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, hắn vốn dĩ định cưới nàng ta làm thê tử.
Đêm tân hôn, Bùi Mộc Hành lạnh nhạt xa cách, cùng nàng đặt ra ba quy ước, Từ Vân Tê im lặng đáp ứng toàn bộ. Sau hôn lễ, cả hai tương kính như tân, sống những ngày tháng êm đềm phẳng lặng. Từ Vân Tê luôn luôn tuân thủ bổn phận, không bao giờ vượt quá giới hạn dù chỉ một chút.
...
Bùi Mộc Hành là hoàng tôn được chú ý nhất đương triều, vốn dĩ danh môn khuê tú khắp kinh thành đều mặc hắn lựa chọn, cuối cùng lại bị hoàng tổ phụ vì say rượu nên tự ý ghép đôi, ban hôn hắn với một nữ nhi nhà quan lại bình thường. Cho dù trong lòng không vui, Bùi Mộc Hành cũng không thể không nhận chỉ.
Ấn tượng của hắn về thê tử mới cưới chỉ có là, an tĩnh dịu dàng, an phận không quấn người.
Sau đêm động phòng, hắn nhận ra nàng ngoài dung mạo xinh đẹp còn có tính cách đoan trang nhã nhặn, quản lý mọi chuyện trong nhà cẩn thận đâu vào đấy. Đã thế thì, dù xuất thân không cao thì hắn cũng bằng lòng nắm tay nàng đến cuối đời.
Cho đến một lần yến tiệc xảy ra sự cố, hắn mới vô tình phát hiện, hoá ra trong lòng nàng còn có một “bạch nguyệt quang”...
Bùi Mộc Hành tự nhận bản thân là người sát phạt quyết đoán, tình tình lạnh lùng xa các nên chưa từng đặt ai vào lòng. Thế nhưng lần này, hắn lại trằn trọc khó ngủ giữa đêm khuya, nếm trải đủ mùi vị "cầu mà không được".

Ngô Tứ Quân
Tác giả : Ngô Tứ Quân
Số chương : 278 + Phiên ngoại
Editor : Giai Mẫn
Couple : Tần Quyên x Triệu Hoài Chi (Hồ Hồ)
Nhân vật phụ : Bột Nhi Chỉ Cân Viết Viết, Ninh Bách, A Dịch Cát, Đán Mộc.....
Tag : Cổ trang, chủ công, hỗ sủng, niên hạ
Năm Mông Cổ diệt Kim, Tần Quyên 6 tuổi.
Hắn bị kẹt lại Kim quốc, sau đó bị bắt về Mông Cổ làm nô lệ.
Trước khi gặp được Triệu Hoài Chi, hắn từng nằm gai nếm mật giữa nơi hang hùm nọc rắn.
Sau khi gặp được Triệu Hoài Chi, hắn biết thế nào là mỹ vật nhân gian, thế nào là mỹ nhân ở dung nhan cũng ở cốt cách.
Triệu Hoài Chi là thanh phong tễ nguyệt đất Nam Tống, cũng là ánh sáng duy nhất trong lòng hắn từ sau khi rời cố hương.
Người ta nói ta hủy hoại sự thanh cao của Triệu Hoài Chi, nhưng đâu biết y trăm ngàn kế dụ ta đến nước này.

Yến Kinh Hoan
Thương Vãn – Nữ Cường Nhân từng tung hoành giữa mạt thế, sát tang thi như chém rau, đầu đội trời, chân đạp đất – vậy mà vừa mở mắt đã thấy bản thân xuyên tới Đại Chu triều, trở thành tam thiếu phu nhân của Lục gia, một đại hộ giàu có nức tiếng ở huyện Đông Ninh.
Tưởng đâu vận may đổi đời, sắp hưởng chút phú quý an nhàn, nào ngờ chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu:
Phu quân bị tống ngục vì đầu độc huyện lệnh, Lục gia lập tức sợ bị liên lụy, không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà, một đồng cũng không bố thí.
Bên cạnh chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – nữ nhi nàng, Tiểu Viên Viên – còn đang oe oe đòi bú, cùng hai người hầu thất thần không biết nương vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo – đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo.
Nhưng Thương Vãn không biết sợ là gì. Từng sống trong mạt thế ăn thịt uống máu, chút khốn khó này tính là gì? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – không một món nào thoát khỏi tay nàng!
Kẻ có tiền tới bắt nạt?
Nhà chồng trở mặt đòi bòn rút?
Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh!
Dựa vào linh tuyền trong không gian, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời: trồng thảo dược, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc, lập thương đội, gầy dựng danh tiếng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi!
Thổ phỉ cản đường? Đánh!
Sơn tặc cướp bóc? Đánh!
Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh!
Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, thấy ai dám động tới mẹ liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to:
“Không được ức hiếp nương thân ta!”
Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, không chớp mắt bẻ gãy cổ kẻ địch. Đánh xong còn thong thả cúi người lau sạch vết máu trên giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn.
Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường, vung đao chiến đấu chẳng kém ai:
“Thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo!”.
Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán:
— Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!

Phát Điện Cơ
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1, Đoàn sủng, Chiếm hữu.
Giới thiệu:
Mười năm trước, đích nữ của Vĩnh Quốc Công phủ là Tiết Bình An bị thất lạc, nay rốt cuộc cũng tìm được trở về. Cả phủ đều đứng ngoài cửa chờ đón nàng, nhưng mỗi người mang theo mỗi tâm tư.
Cha mẹ vừa áy náy vừa sợ nàng xa cách, tỷ muội thấp thỏm lo âu nàng về sẽ cướp mất sự sủng ái của mình. Tổ mẫu lại sầu não không biết cháu gái ở quê có nhiễm phải thói quen nhà quê không. Đại ca thì canh cánh một mối, chỉ sợ muội muội lớn lên dung mạo không xinh đẹp, không thể gả cho Dự vương điện hạ…
Cho tới khi cỗ xe ngựa dừng lại, rèm xe vừa vén, lộ ra khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của cô nương nhỏ.
Cả nhà lập tức nghẹn lời: “…”
Sao mà đáng yêu đến vậy chứ!
–
Ban đầu, Dự vương chẳng chút mặn mà với vị hôn thê đột nhiên xuất hiện này, hắn còn lạnh giọng nói với thái giám: “Không chừng là Vĩnh Quốc Công phủ vì hôn ước mà tìm một người giả mạo.”
Nhưng về sau, cả nhà Quốc Công phủ lại tha thiết muốn chạy sang Dự vương phủ để từ hôn, lấy cớ rằng Bình An còn nhỏ quá, ai nấy đều thương, muốn nàng ở nhà thêm vài năm nữa.
Dự vương: “…”
Từ hôn? Nằm mơ cũng đừng nghĩ tới chuyện từ hôn!
Nếu Quốc Công phủ còn làm trò này nữa, hắn sẽ đích thân tới tận cửa mà cướp người về phủ.
–
P/s: Bé thỏ non mềm mại ngoan ngoãn đáng yêu x Vương gia âm u cố chấp, bá đạo độc chiếm, cuồng bảo vệ người của mình.
Nữ chính đầu truyện không phải thật sự là trẻ con đâu nha ~
Từ khóa: Cung đình hầu tước, Chung tình sâu sắc, Ngọt sủng nhẹ nhàng.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tiết Bình An, Dự vương
Giới thiệu ngắn: Bé cưng mềm mại ngọt ngào, cả nhà nâng niu.
Lập ý: Tình cảm dịu dàng luôn khiến lòng người cũng dịu dàng theo.

Hạ Hữu Tín
Tác giả: Hạ Hữu Tín (夏有信)
Tác phẩm thị giác: Chủ công
Thể loại: Cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, xuyên qua thời không, triều đình, ABO, nhận thưởng rút thẻ
Độ dài: 114 chương + 19 phiên ngoại
Nhân vật chính: Quý Bình An, Thẩm Chi Ngu
📖 Văn án
Thẩm Chi Ngu — công chúa đương triều, thiên hoàng quý tộc — bất ngờ mất trí nhớ, bị một kẻ vô lại sống nơi hoang dã nhặt về nhà.
Kẻ vô lại không chỉ bắt nạt nàng trước mặt mọi người, còn cố tình đánh dấu nàng, thậm chí thường xuyên đánh đập, khiến nàng bị tổn thương tuyến thể, chân khập khiễng, mặt mang sẹo.
Sau khi khôi phục ký ức, Thẩm Chi Ngu dùng thủ đoạn tàn nhẫn để leo lên ngôi vị hoàng đế.
Nàng sai người đánh gãy đầu gối kẻ vô lại, sau khi sinh đào tuyến thể thì lột da, nghiền xương, để thi thể bị thú hoang gặm nhấm đến sạch sẽ.
Đọc đến kết cục trong tiểu thuyết, Quý Bình An chỉ cảm thán:
“Thật sự thoải mái!”
Nhưng khi mở mắt ra, nàng lại xuyên vào chính vai “kẻ vô lại” đó.
Gió lạnh thấu xương, một nữ nhân xinh đẹp nằm bất động trong đình viện, còn nàng thì đang chuẩn bị đánh dấu đối phương.
Nghĩ đến kết cục bi thảm của nhân vật, Quý Bình An hai chân mềm nhũn, quỳ xuống đất, run rẩy nắm lấy tay Thẩm Chi Ngu:
“Ta sẽ giúp ngươi chữa lành tổn thương… rồi thả ngươi đi.”
Lời còn chưa dứt, trong đầu vang lên âm thanh hệ thống:
[Keng! Phát hiện ứng viên cho ngôi vị hoàng đế. Kích hoạt hệ thống rút thẻ độ thiện cảm.]
Quý Bình An lập tức đổi giọng:
“Ta sẽ giúp ngươi chữa lành tổn thương, sau này không ai được phép bắt nạt ngươi nữa!”
Thẩm Chi Ngu hạ mắt lạnh lùng, trong lòng khẽ động.
---
👑 Sau đó…
Nữ hoàng đăng cơ.
Quý Bình An hoàn thành nhiệm vụ, thu dọn hành lý, chuẩn bị dùng hệ thống rời khỏi hoàng cung.
Nhưng chưa kịp rời khỏi kinh thành, toàn bộ Ngự Lâm quân được điều động, bá quan văn võ và dân chúng quỳ rạp hai bên đường.
Trong sự tĩnh lặng, Thẩm Chi Ngu khoác minh hoàng cẩm bào, đội mũ thập nhị lưu, chậm rãi bước tới.
Nàng nắm chặt tay Quý Bình An, đặt lên bụng mình, ánh mắt đỏ rực đầy cố chấp:
“Bình An, ngươi muốn… rời bỏ ta và hài tử sao?”
Quý Bình An:
“??!!”
“Ta… lúc nào để Nữ hoàng mang thai vậy!”
---
🧬 Thiết lập thế giới
- Bối cảnh: Cổ đại ABO
- Càn nguyên = Alpha
- Trung dung = Beta
- Khôn trạch = Omega
- Nữ Alpha không có thiết lập sinh lý đặc biệt
- Thể loại: Ngọt văn, HE
---
🧡 Một câu giới thiệu ngắn
“Nàng trốn, nàng truy. Nàng mọc cánh cũng khó thoát.”
---
🌈 Lập ý
Học cách yêu bản thân. Dù từng là người bị tổn thương, vẫn có thể trở thành người được yêu thương — và là người biết yêu.