Trang 2 / 622 · Tổng 7457 truyện

Nhược Tinh Nhược Thần
⭐ Tên Truyện: Ta là phế vật dùng để so sánh với vua cày cuốc trong nhóm những người xuyên không
(Tên gốc: 我是卷王穿越者的废物对照组)
🌟 Tác giả: Nhược Tinh Nhược Thần
✨ Tình trạng: Đã hoàn chính văn
💫 Tích Phân: 15.368.350.720
/Tích phân tận 15tỷ luôn mà tui thấy mấy bản edit bị drop hết nên tui sẽ lết bộ này hehe/
/Cái tên nó dài nên tui phải cắt bớt chứ hết điền được rồi :'Đ/
Thời Thư đầu óc mơ màng, từ hiện đại xuyên về một thời cổ đại lạc hậu. Để sinh tồn, cậu ngày ngày làm nông, quét phân gà, cho lợn cho bò ăn, cẩn thận từng chút một. Mất ba tháng, cuối cùng cậu cũng hoàn toàn hòa nhập với cuộc sống cổ đại.
Cậu cảm thấy mình thật sự quá đỉnh! Nhưng khi đang cắt cỏ lợn bên bờ sông, cậu vô ý va phải đội nghi trượng của Lương vương, liền bị lôi đi chém đầu ngay tại chỗ.
Thời Thư: "?"
Thời Thư: "Mẹ nó!"
Thời Thư: "Cái xã hội phong kiến chết tiệt này a a a!"
Ngay lúc cậu đang oán than đầy căm phẫn, mắng chửi loạn xạ, một nam tử phong thái xuất trần, y phục hoa lệ, đứng bên thế tử Lương vương bước lên trước, bình tĩnh quan sát cậu một lúc rồi chậm rãi lên tiếng: "Học tập tư tưởng mới?"
Thời Thư: "... Phấn đấu làm thanh niên kiểu mẫu?"
Tạ Vô Sí mặt không cảm xúc: *"6."
Thì ra, ở triều đại này, không chỉ có một người xuyên không.
*là "666" (liù liù liù), sau đó rút gọn thành 6 để thể hiện sự tán thưởng, kiểu rất đỉnh á.
-
Cùng xuyên đến cổ đại nhưng số phận lại khác biệt.
Tạ Vô Sí cứu mạng Thời Thư. Thời Thư đầy cảm kích, bèn rủ hắn tán gẫu: "Tôi đã nắm giữ huyết mạch của ngôi làng này rồi, cậu có muốn theo tôi không? Ăn no chờ chết thôi."
Tạ Vô Sí nhìn thiếu niên trước mặt, dung mạo tuấn tú nhưng quần áo rách rưới, thản nhiên nói: "Không cần. Tôi làm mưu sĩ bên cạnh Lương vương, cuộc sống cũng khá ổn."
"..."
Cảm nhận được sự chênh lệch về trí tuệ, Thời Thư cố nhịn: "Vậy sau này cậu định làm gì?"
"Đã đến xã hội cổ đại rồi," giọng Tạ Vô Sí vẫn điềm nhiên như cũ, "tất nhiên là phải làm hoàng đế chứ."
Thời Thư, kẻ chỉ muốn yên ổn cắt cỏ lợn: "............"
____
-
Tạ Vô Sí quả nhiên tâm tư thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn.
Thời Thư hoảng hốt bám theo hắn làm đàn em, tận mắt chứng kiến hắn từ một người dân đen tay không tấc sắt ở tân thủ thôn, tích lũy thế lực, mở rộng địa bàn, dần dần trở thành một bá chủ có khả năng tranh đoạt thiên hạ.
Nhờ bám chặt đùi hắn, Thời Thư cũng được hưởng phúc, cứ thế thuận lợi đi lên.
Nhưng đột nhiên có một ngày, cậu phát hiện đây là một hệ thống xuyên không theo nhóm. Chỉ có người cuối cùng đạt danh hiệu "thiên hạ cộng chủ" và giết sạch những kẻ xuyên không khác mới có thể quay về thế giới ban đầu.
"..."
Một chữ: Toang.
Thời Thư nhìn bản thân trắng tay, chỉ biết bám đại lão, lại quay sang nhìn Tạ Vô Sí bên cạnh-người đã giết chóc vô số, trí mưu vô song, một thiên tử dự bị đầy triển vọng.
--Hắn còn chưa biết về quy tắc này.
Thời Thư hít sâu một hơi.
Đêm đó.
Thời Thư cầm một con dao găm, ăn mặc mát mẻ, bờ vai trắng nõn khẽ lộ, đầy căng thẳng bò lên giường của Tạ Vô Sí.
____
- Lười biếng, dễ thương tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Lưu ý: Công có ham muốn cao, thân tâm sạch, chỉ dùng cho sở thích cá nhân.
*Tui thấy tác giả muốn viết h lắm rồi á, có lần bả bị khoá 1 lượt mấy chương do vi phạm tiêu chuẩn viết nữa cơ =)))
Nghe đồn bả sửa truyện chục lần ròi vì viết hỏn ny quá -))
- Tags: Ngọt văn, nhẹ nhàng, nhóm đối chứng
- Nhân vật chính: Tạ Vô Sí × Thời Thư
- Một câu tóm tắt: Lười biếng đáng yêu tiểu đệ vs Bá vương chăm chỉ đại lão
- Đã biết trời đất rộng lớn, vẫn thương cỏ cây xanh tươi!

Thượng Linh
Thể loại: Đam mỹ, Giang hồ cổ đại, Ân oán tình thù, Nhẹ nhàng, HE, Sinh tồn hoang dã.
-
Cố Vân Hành - Dung Khi
Chính đạo thâm tình sủng nịch Công - Ma giáo kiêu ngạo cứng miệng, ngoài lạnh trong nóng Thụ
.・。.・゜✭・
Giới thiệu
Đêm thứ ba lưu lạc hoang đảo, lòng kiên nhẫn của Dung Khi đã cạn. Biển cả mênh mông, nhìn mãi chẳng thấy bờ. Màn đêm buông xuống, tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì ngoài cái lạnh thấu xương.
Cố Vân Hành nghiêm túc: "Trời không tuyệt đường người."
Trời không tuyệt đường người? Chỉ những kẻ chính phái mới ngây thơ như vậy.
——Truyện sinh tồn hoang đảo kiểu kẻ thù không đội trời chung thời cổ đại.
Thể loại: Giang hồ, Ân oán tình thù, Nhẹ nhàng, HE, Sinh tồn hoang dã.
Nhân vật chính: Dung Khi, Cố Vân Hành. Nhân vật phụ: Phương Liễm, Phương Nhược Dao.
Khác: Thượng Linh.
Tóm tắt một câu: Kẻ thù không đội trời chung cùng nhau sinh tồn trên hoang đảo.
Ý nghĩa: Bão giông rồi cũng tan, mây bay trời lại sáng.

Phong Vũ
Thể loại: Cổ đại, xuyên không, nhất thụ đa công (1x5), H, ân oán giang hồ
Nhân vật: Manh Hiểu Dư x Hàn Như Băng, Hàn Như Sương, Nam Cung Vân Hàn, Linh Ngọc Nhi, Dạ Vô Song.
Đi mua nước tương cũng có thể xuyên qua, Thiên a!, Phật tổ a!, ta như thế nào thờ phụng các ngài không được chu đáo a! Mạnh Hiểu Dư bất đắc dĩ kêu lên.
Chấp nhận số mệnh rồi nhưng sao lại cho ta gặp nữ nhân đáng sợ như vậy? Mẹ ơi, những nữ nhân này quả thật quá quái dị đi, con muốn về nhà....

Tiềm Nhị Tiểu Mễ Cháo
Thể loại: đam mỹ, 1v1, cổ trang, xuyên không, tình hữu độc chung, sinh con
Giới thiệu
Một giấc tỉnh dậy, Ôn Trì phát hiện mình đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết.
Trong truyện gốc, nhân vật chính thụ vô tình nhận được một hệ thống, rồi nhờ vào sự trợ giúp của hệ thống, cậu giả bệnh để trốn tránh cuộc hôn nhân với Thái tử tàn tật, sau đó lại toả sáng rực rỡ trong yến tiệc Đào Hoa, thu hút sự chú ý của Tứ hoàng tử.
Cuối cùng, thụ chính và Tứ hoàng tử tình yêu thuận lợi, ân ái mặn nồng, cùng nhau lật đổ đế vương tiền triều, trở thành phu phu hoàng gia kiểu mẫu.
Tuy nhiên...
Ôn Trì lại xuyên thành em trai pháo hôi của thụ chính – còn bị ép gả thay cho Thái tử tàn tật.
Nghe đồn, Thái tử tàn tật từng bị bỏng nặng trong một trận hỏa hoạn năm năm trước, mặt mũi bị hủy hoại, hai chân tàn phế, suốt năm quanh quẩn trong Đông cung, tính tình cực kỳ quái gở.
Nhưng chỉ mình Ôn Trì biết – Thái tử tàn tật ấy sau này sẽ lên ngôi hoàng đế, trở thành một bạo quân khét tiếng trong sử sách. Đáng tiếc, vì quá tàn nhẫn mà cuối cùng bị Tứ hoàng tử phản sát, ngay cả cậu – kẻ thế thân pháo hôi – cũng không thoát khỏi kết cục thê thảm.
Đêm tân hôn, Thái tử tàn tật nắm chặt cằm Ôn Trì, cười lạnh:
"Lại thêm một kẻ muốn giẫm lên bản cung để leo lên cao?"
Ôn Trì khóc nức nở: "Không không không, ta chỉ ăn no chờ chết thôi..."
Thái tử: "???".
Cảnh báo trước khi đọc!
1. Thụ là kiểu cá mặn, nhát gan, nhu nhược, ham sống sợ chết, không có tài cán gì lớn.
2. Có một số chi tiết chưa hợp lý – hoan nghênh mọi người góp ý.
3. Về sau có sinh con! Đúng vậy, về sau có sinh con!
4. Tác giả lần đầu viết cổ trang, có thể có chỗ chưa chuẩn, hoan nghênh góp ý
5. Không gắn tag 【sảng văn】 vì thật sự không viết nổi, bạn nào không chịu được chút uất ức có thể rút lui
Tag nội dung: Sinh con, tình hữu độc chung, xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ôn Trì, Tạ Diệp
Tóm tắt một câu: Tôi thật sự rất lười huhuhu

Đằng Hồ
Tác giả: Đằng Hồ
----------------------
A tỷ của ta là một người tàn tật, nàng từng vì bảo vệ ta mà tự chặt một bên cánh tay, trở thành kẻ bỏ đi trong nhà.
Năm tám tuổi, ta giết lão bộc đã khinh nhục nàng, bỏ nhà ra đi, cha mẹ đành phải gạt bỏ ý định dìm c,h,ế,t nàng.
Mười năm sau.
A tỷ lấy thân phận nữ nhi duy nhất của phủ Thừa tướng phủ gả cho Trạng Nguyên lang, phu thê ân ái, ngày tháng trôi qua vui vẻ tự tại.
Ta ở dưới vách núi thu gom hoa và trùng độc, dự định đến Giang Nam tránh rét.
Nhưng vào đêm trước khi lên đường, có một thi thể nữ nhân từ trên trời giáng xuống, đập nát xà nhà của ta.
Trên người nàng đầy thương tích, cánh tay phải bị cụt, còn gương mặt kia lại giống ta như đúc.
"A tỷ?"

Thanh Cốt Nghịch
Thể loại: Đam mỹ, Hệ thống , HE, Xuyên nhanh, Ngọt sủng, Sinh con, Cường cường, 1x1, mạt thế, dị năng, cổ đại, nhân thú
Giới thiệu:
Trẫm xuyên không rồi!
Trẫm vốn đang ăn mì gói làm đồ án tốt nghiệp thì...
Trẫm xuyên không, mang theo một hệ thống [Trẫm thật sự còn muốn sống thêm 500 năm nữa], đi đến các thế giới để trải nghiệm nghề nghiệp: Hoàng đế.
Trẫm nhìn hệ thống nhà hàng xóm mà vẫn cảm thấy rất mãn nguyện. Dù sao thì:
Trẫm là hoàng đế, trẫm không cần phải vả mặt ai, vì trẫm chính là mặt.
Trẫm cũng không cần phải làm lại từ đầu để lật ngược tình thế, vì trẫm chính là đấng chí tôn đỉnh nóc kịch trần.
Xuyên không đến được như vậy, còn mong cầu gì nữa!
Vậy nên, trẫm quyết định trước tiên phải hoàn thành sự nghiệp vĩ đại cùng hệ thống phồn vinh, nhưng than ôi – những tên dân đen rắc rối luôn ở khắp mọi nơi, trẫm cần mẫn công lược, hắn lại cần mẫn công lược trẫm.
Khụ, luôn có tên dân đen muốn ngủ với trẫm, trẫm phải lôi hắn ra chém, đừng cản trẫm, trẫm không điên đâu!!
...
Được rồi, cảm ơn mọi người, giờ trẫm đã là người dưới một người, trên vạn người.

Hậu Giản
Thể loại: Đam mỹ, tiên hiệp tu chân, cường công cường thụ, trùng sinh, ngọt sảng, 1×1, HE.
Giới thiệu:
Một trăm năm trước, bí cảnh xảy ra biến cố, Thẩm Quân Ngọc đỡ thay đệ đệ ruột Thẩm Tư Nguyên một mũi tên chí mạng của ma tu, Kim Đan vỡ nát, mất hết tu vi.
Vị hôn phu Nguyên Mục Châu bất chấp sự ngăn cản của mọi người, kết thành đạo lữ đồng mệnh với Thẩm Quân Ngọc, cùng chung sinh mạng, chuyện này đã trở thành giai thoại vào thời điểm đó.
Một trăm năm sau, Nguyên Mục Châu khao khát vị trí Kiếm Tôn, Thẩm Tư Nguyên trở thành chưởng môn của một phái, hai người thường xuyên ra vào có đôi, là một cặp thần tiên quyến lữ trong mắt người đời.
Thẩm Quân Ngọc bị tàn phế từ lâu trở thành cái gai trong mắt mọi người.
Một tên phế vật lại độc chiếm vị trí đạo lữ của Kiếm Tôn cao quý cường đại nhất thiên hạ, không chỉ cản trở Kiếm Tôn phi thăng, mà còn khiến những người yêu nhau không đến được với nhau, thực đúng là tham lam, trơ trẽn.
Mỗi lần Thẩm Tư Nguyên đến thăm, cũng chỉ kể lể về những khó khăn giữa mình với Nguyên Mục Châu, ám chỉ Thẩm Quân Ngọc không xứng với vị trí này.
Cuối cùng ngay cả cha mẹ ruột của Thẩm Quân Ngọc cũng xúi giục Thẩm Quân Ngọc hòa ly, nhường vị trí đạo lữ lại cho Thẩm Tư Nguyên.
Rốt cuộc, một ngày nọ, Thẩm Quân Ngọc đích thân hỏi Nguyên Mục Châu: “Mục Châu, huynh có muốn hòa ly không?”
Nguyên Mục Châu: “Ta đã hứa sẽ chăm sóc đệ cả đời, đệ đừng suy nghĩ nhiều.”
Thẩm Quân Ngọc: “Vậy, huynh có đồng ý thề rằng cả đời này ngoài ta ra huynh sẽ không lấy bất kỳ ai không?”.
Đáp lại y là một sự im lặng kéo dài.
Thẩm Quân Ngọc cười nhạt: “Ta hiểu rồi.”
Hóa ra cả đời mà Nguyên Mục Châu nói, chỉ là cả đời của y chứ không phải cả đời của gã.
Đêm đó, Thẩm Quân Ngọc để lại thư hòa ly, mang theo thanh bội kiếm mình thích nhất một trăm năm trước nhảy xuống từ Dốc Vô Tận.
·
Thẩm Quân Ngọc trùng sinh rồi.
Lần này khi bí cảnh xảy ra chuyện, y không chặn tên cho Thẩm Tư Nguyên nữa.
Và khi y nhìn thấy Nguyên Mục Châu ôm Thẩm Tư Nguyên, nhìn chằm chằm y bằng ánh mắt đầy đau đớn và trách móc.
Y liền biết, Nguyên Mục Châu cũng trùng sinh.
Tuy nhiên, Thẩm Quân Ngọc chỉ thản nhiên liếc nhìn hai người họ rồi quay người bỏ đi.
Y giải cứu tên ma tu bị mọi người vây giết dưới đáy vực, lau sạch máu trên mặt hắn rồi hỏi: “Làm sao trở thành ma tu như các cậu vậy? Có thể chỉ ta không?”
·
Văn Sóc, một trong tám vị Ma Quân ở Ma vực Cực Bắc, đã gặp được một chuyện rất thú vị.
Một hóa thân cỏn con bị hắn ném vào bí cảnh lại được một nhân tu xinh đẹp giải cứu.
Lại còn chung sống với nhau một khoảng thời gian vui vẻ.
Một ngày nọ, nhân tu mang theo hóa thân của hắn đến Ma vực Cực Bắc, nghiêm túc phân tích: “Nếu cậu muốn có chỗ đứng trong Ma tộc, tốt hơn hết nên đầu nhập dưới trướng Ma Quân Văn Sóc. Mặc dù hắn ta đa nghi lại âm hiểm xảo trá, nhưng thiên phú và tiềm lực của hắn cực mạnh, nói không chừng sau này sẽ trở thành Ma Tôn. ”
Văn Sóc: Vậy hả? Sao ta không biết nhỉ?
—
Chồng chồng hợp sức đánh quái thăng cấp.
Tóm tắt một câu: Sau khi chết tâm với bạch nguyệt quang, tôi trùng sinh.
Chủ đề: Tận cùng của tuyệt vọng là hy vọng.

Tang Gia Tĩnh
Từ Sơn Sơn, truyền nhân y bát của vị thần toán số một thiên hạ, mang tướng đoản mệnh bẩm sinh. Trước khi qua đời, sư phụ nàng đã chọn ra năm vị con cháu từ các thế gia hùng mạnh làm phu quân để kéo dài mạng sống cho nàng.
Thế nhưng, ngay trước khi thực hiện hôn ước, cả năm vị hôn phu lại đồng loạt đến xin hủy hôn…
Sau đó, linh hồn của Đại Quốc Sư vô song lại nhập vào thân xác Từ Sơn Sơn: Nguyên chủ là kẻ lừa đảo, mê tình yêu đến mức ngu ngốc, thì liên quan gì đến cỗ máy tính toán vô tình như ta?
Nữ chính chuyên tâm sự nghiệp, vô địch lưu, quyết tâm trở lại đỉnh cao.

Wirae
"Lost World," một trò chơi nơi người chơi trở thành thần và xây dựng một nền văn minh giả tưởng.
Khi dịch vụ chính thức bắt đầu, Choi Sung-woon, người chơi đứng hạng 1, nhận ra rằng tất cả những gì anh chơi trước đây chỉ là một trò chơi luyện tập cho cuộc chiến thật sự.
***
Bộ này khá hay, rcm ai thích đọc action No CP nha, thể loại khá mới lạ, không có hint

Bán Tài Minh Nguyệt
Tạ Trì muốn phế bỏ ta khỏi ngôi Hoàng hậu, để nhường chỗ cho quý phi mà hắn yêu thương. Nhưng hắn luôn đau đầu vì không tìm ra được lỗi lầm nào của ta.
Thế là hắn ngầm đồng ý để quý phi tìm một nam nhân có năm phần giống hắn, trà trộn vào cung để mê hoặc ta, hòng vu cáo ta tội ô uế hậu cung, khiến ta rơi vào cảnh thân bại danh liệt.
Ta cùng hắn thành thân đã nhiều năm, luôn tận tâm tận lực, quán xuyến hậu cung, lo liệu mọi việc chu toàn, ai ai cũng ca tụng ta là một Hoàng hậu hiền đức. Nhưng trái tim của Tạ Trì, ta mãi chẳng thể nào sưởi ấm.
Lần này, ta chọn làm theo ý hắn. Ta từ bỏ ngôi vị, xuất cung, nhường đường cho bọn họ.
Ta mang theo sính lễ của mình, gia nhân, thuộc hạ, sự ủng hộ của cả gia tộc họ Giang, cùng với nam nhân kia. Sau đó, lạnh lùng đứng nhìn Tạ Trì sống trong cảnh rối ren hỗn loạn, ngai vàng thì lung lay sắp đổ.
Cuối cùng, hắn cũng nhận ra giá trị của ta, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên lộ ra dáng vẻ thấp hèn, hoang mang như thế:
"A Thiền, ta hình như… đã hối hận rồi."
Người "nam sủng" mà hắn chính tay đưa cho ta bây giờ đang đan tay cùng ta, chắn trước mặt ta, bật cười đầy đắc ý:
"Đa tạ hoàng đệ đã nhường chỗ. Tiếc rằng, vị trí phu quân này, ngươi không thể lấy lại được nữa rồi."

Ân Dưỡng
Hoàng đế luyện bí dược, có thể đi xuyên thời không. Hắn muốn trở về tìm ánh trăng sáng đã chếc.
Toàn cung kinh hoảng, cầu xin ta khuyên can.
Bọn họ không biết, ta làm hoàng hậu năm năm, chẳng qua cũng chỉ là người thay thế cung nữ kia thôi.
Nhưng ta vẫn đi.
"Ngay cả hoàng hậu cũng muốn ngăn trẫm sao?"
Thiên tử nổi cơn thịnh nộ, vạn dân lập tức quỳ phục.
Ta liếc nhìn hoàng đế, nhẹ nhàng lắc đầu, từng bước đi về phía trước:
"Không, long thể bệ hạ tôn quý, thần thiếp nguyện thử nghiệm thuốc thay người."
Ta đoạt lấy viên thuốc kia, ngửa đầu nuốt xuống. Ai mà không có ánh trăng sáng chứ? Tạ Trường Thù, ta tới tìm chàng đây.

Khuyết Danh
Văn án:
Ta là trưởng nữ, được dạy dổ tỉ mĩ, rằng phải luôn giữ được dáng vẻ đoan trang, ôn hoà, điềm tĩnh, phải làm một tỷ tỷ chuẩn mực, làm gương cho các đệ muội.
Nhưng ta không được phụ mẫu yêu thương.
Nhưng vị hôn phụ của ta bị muội muội khác đoạt đi.
Các đệ đệ không nhớ đến chút tốt đẹp nào của ta, chỉ trách ta quản giáo quá nghiêm khắc.
Phụ mẫu cũng chỉ xem ta là công cụ để trang trí cho gia đình, luôn thiên vị muội muội.
Đối mặt với tình cảnh này, ta đành buông tay, mặc kệ mọi thứ, từ đó không tham gia vào bất kỳ việc gì trong phủ nữa.
Mặc cho họ tự xoay xở với những chuyện vụn vặt, dần dần phân rã, không còn chút tình cảm nào như ngày xưa.
Ngay cả muội muội ngây thơ đáng yêu, sau khi mất đi sự giúp đỡ của ta, cũng không còn là bảo bối trong mắt họ nữa

Ma Pháp Thiếu Nữ Thố Anh Tuấn
Tác Giả: Ma Pháp Thiếu Nữ Thố Anh Tuấn
Edit: Diablo16
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Ngọt sủng, Niên hạ, Xuyên thư, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Cải trang giả dạng, Thiên chi kiêu tử, Ấm áp, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆
Văn án:
Dư Thanh Đường xuyên sách, trở thành một nhân vật phụ mờ nhạt trong một tiểu tông môn, loại người qua đường Giáp, có cũng được mà không cũng chẳng sao, số lần xuất hiện trong nguyên tác không quá ba.
Ban đầu, cậu nghĩ bản thân chẳng dính dáng gì đến cốt truyện, liền coi như đang trải nghiệm cuộc sống tu tiên. Ai ngờ, năm mười hai tuổi, trong tông môn xuất hiện bốn nữ tu tham gia kỳ thi tuyển nữ tiên, cậu lại bị Đại sư tỷ ép mặc váy nữ, kéo đến Vạn Tiên Các cho đủ quân số.
Tại đó, cậu gặp thiếu niên Long Ngạo Thiên. Chỉ vừa nhìn thấy "nàng", hắn liền nhất kiến chung tình.
Dư Thanh Đường ngoài mặt tươi cười, trong lòng không vui: "Ha ha, ta tuổi còn nhỏ, ngươi có bản lĩnh thì sau này tới cầu hôn đi."
Long Ngạo Thiên mặt đỏ tai hồng, ánh mắt lấp lánh như ngôi sao: "Một lời đã định!"
Dư Thanh Đường gần như hoa mắt trước vẻ ngây thơ giả tạo đó, nhớ lại tương lai hắn đào hoa như nước, tình trường chiến tích đầy mình, liền giả cười cắt đứt: "Nhất định nhất định."
Bảy năm sau, Hỗn Thế Ma Vương Long Ngạo Thiên trưởng thành, đột nhiên xuất hiện trước cửa tông môn.
Sư phụ lo lắng: " Thanh Đường à! Hắn vừa san bằng Thất Kiếm Môn, giờ chỉ còn hai thanh kiếm! Sư phụ tuổi già không chống nổi nữa, chỉ còn trông chờ vào thiếu niên hào kiệt các ngươi thôi!"
Đại sư tỷ vỗ vai an ủi: "Tiểu sư đệ đừng hoảng, tỷ có pháp bảo hộ thân nhưng dùng hơi khó!"
Nói xong, nàng rút ra bộ Giai Nhân Các bộ trang phục nữ tiên thời thượng nhất.
Dư Thanh Đường: "...Cút đi!"
Vì cứu tông môn nghèo túng, Dư Thanh Đường đành xuất đạo trở thành nữ tiên thần tượng... Thấy rất kỳ cục.
Cậu nhẫn nhịn mặc trang phục nữ, quyết tâm vác theo sứ mệnh sư tỷ giao phó, tiếp cận Long Ngạo Thiên.
Vừa ra tông môn đã gặp Long Ngạo Thiên, tay cầm trường thương, dưới chân dẫm lên xác hung thú từng quấy rầy tông môn suốt mấy tháng.
Thiếu niên mắt sáng như sao, vội lau máu trên tay rồi gọi cậu: "Tiên tử! Thanh Châu đại hội Kim Đan triệu tập thiên hạ anh kiệt, ta muốn mời tiên tử cùng tham gia, không biết tiên tử có đi không..."
Thiếu niên mặt đỏ bừng, lời nói lắp bắp, ánh mắt trong sáng như tánh mắt sáng trong như gió xuân.
Dư Thanh Đường nhìn đống xác thú dưới chân hắn, trong lòng run rẩy: Lỡ ta nói sai một câu, có phải sẽ bị chém chết ngay không đây...
Nhân Vật:
Vai chính: Dư Thanh Đường, Diệp Thần Diễm ┃ Vai phụ: ....┃
Một câu tóm tắt:
Biết vậy chẳng làm QAQ
Chuyển biến truyện:
Giai đoạn đầu: Dư Thanh Đường bị ép cải trang giả gái, giả vờ ngoan hiền vô hại, chỉ mong bình yên sống sót.
Giai đoạn sau: Trước chó hoan sau biến thành chó trung thành Long Ngạo Thiên, ngoài mặt giả vờ ngầu lạnh, nhưng nhìn thấy đáng yêu.
Nam chính Long Ngạo Thiên: Cả đời miệt mài đi vá những lỗi sai tuổi dậy thì đã gây ra.
Dư "Rảnh quá nên giả gái chi cho khổ đời" Thanh Đường: Một lần giả nữ, cả đời phải trả giá.
Editor:
- Thiệt ra truyện này đã có người dịch rồi nhưng...... Nên mình muốn đọc và mình cảm thấy hay nên mình tự động dịch lại hết, chủ yếu để con thú trong mình nó được thỏa mãn.
- Mình không phải người dịch chuyên, người rành tiếng trung nên nội dung chắc sẽ giống với bản gốc 80-90%.
- Do lần đầu dịch truyện và chủ yếu để dễ đọc dễ hiểu và có thể sẽ đăng lên để các bạn cùng đọc. Nên mong mọi người đừng có ném đá tui tại tui mới thử dịch truyện thôi chủ yếu để mình đọc.
CHUYỆN CHƯA BETA

Zhihu
Vương gia Ngô Quận – Lý Tú Khiêm – cả đời không quên người thê tử tóc thê đầu bạc đã mất, từ chối để bất kỳ nữ nhân nào đến gần. Mắt thấy phủ Vương gia sắp đoạn tuyệt hương hỏa, Thái phu nhân đã mua ta – một cô nương mồ côi mất trí nhớ – đưa vào phủ.
“Chỉ cần ngươi có bản lĩnh sinh cho Vương gia một nam nửa nữ, ta sẽ phong ngươi làm trắc phu nhân!”
Một năm sau, ta sinh ba đứa nam nhi sinh ba.
Hai năm sau, lại sinh đôi hai đứa nam nhi nữa.
Năm thứ ba, lúc chúng ta đang dốc sức sinh nữ nhi, thì đại nương tử đã chết giả của Lý Tú Khiêm – Bạch Nhược Nhược – lại phô trương quay về.
“Đám trẻ mang danh ta, còn tiện tỳ kia thì đuổi ra khỏi phủ!”
Thái phu nhân giận đến mức phun nước bọt vào mặt Bạch Nhược Nhược, quay sang quát Lý Tú Khiêm:
“Nếu ngươi còn tiếc nàng ta, thì cút theo luôn cho rồi!”
“Ta đây có năm đứa nam tôn! Cần quái gì một thằng nhi tử ngốc như ngươi!”

Khuyết Danh
Ta thú nhận, ta là nữ phụ pháo hôi.
Đại sư tỷ là nữ chính của truyện ngược luyến, giỏi nhất là nhặt người, nhưng lần nào nhặt về cũng không phải người bình thường.
Nhị sư tỷ thì não yêu đương, trước mắt không thuốc chữa.
Tiểu sư muội là chúa trà xanh, đẳng cấp không ai sánh bằng.
Và ta, chính là nhân vật qua đường Giáp trong truyền thuyết...

Khuyết Danh
Ta từng gặp phải một gã đạo sĩ lang thang.
Hắn ta nói với ta, người nam nhân kế tiếp ta mà va phải chính là lang quân như ý của ta.
Thế là ta vừa rẽ qua góc đã đụng ngay phải Tể tướng đương triều.
Tể tướng chẳng những đã gần bốn mươi, còn có một người thê tử đã khuất khiến ông ta thề cả đời không tái giá nữa.
Xúi quẩy thật!
Thế nhưng còn chưa kịp tìm lão đạo sĩ kia để tính sổ, thì ta đã trượt chân rơi từ lầu cao xuống.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta lại phát hiện mình đã quay về hai mươi năm trước.

Sở Tam Đao
Thể loại: Song nam chủ, xuyên không, hệ thống, tình địch hóa tình nhân, tu tiên, song khiết
CP: Thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông Minh Tích Nguyệt (công) x Sau khi xuyên không lúc nào cũng mong về nhà Sở Tinh Lan (thụ)
Văn án
Sở Tinh Lan bị hệ thống bắt cóc đến tu chân giới, bị ép làm đủ kiểu nhiệm vụ, thời khắc mất đi kim đan đã bày mưu tính kế giết chết hệ thống, cuối cùng lấy lại tự do.
Khi cái chết cận kề, bên cạnh cậu chỉ có mỗi 'tình địch' Minh Tích Nguyệt, cậu nảy ra ý muốn chọc tức y, tiết lộ sự thật mà bấy lâu nay y vẫn đang hiểu lầm.
Thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông Minh Tích Nguyệt bị dáng vẻ lúc giả gái của Sở Tinh Lan mê mẩn đến thần hồn điên đảo, sau khi phát hiện chân tướng chịu phải đả kích nặng nề, xém chút sinh ra tâm ma. Minh Tích Nguyệt sâu sắc cảm nhận được mình bị đùa giỡn, mất trọn ba ngày liền để thuyết phục bản thân, bắt người về nhà làm vợ.
Cặp đôi oan gia hoan hỉ bắt đầu một cuộc sống tu tiên gà bay chó sủa, trong kế hoạch về nhà của Sở Tinh Lan có thêm một điều. "Sau khi phi thăng dẫn người yêu về nhà gặp cha mẹ."
Cấp độ tu vi: Luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, phân thần, hợp thể, xuất khiếu, luyện hư, độ kiếp, đại thừa, phi thăng

Thẩm Nhất Đao
GIỚI THIỆU
Chàng thiếu niên đã có hôn ước với ta, c h ế t nơi chiến trường.
Quan tài của chàng va phải kiệu hoa của ta ngay trước cổng thành.
Dân chúng trong thành đều đứng đầy trên phố để nhìn, họ đội khăn tang trắng trên đầu nhưng vẫn không quên nhặt đồng ti ề n rơi trên đất.
Ta không nhịn được mà vén rèm lên nhìn ra ngoài, nhưng lại bị Xuân Đào giữ chặt lại.
Nàng nói rằng việc này không hợp lễ nghi.
Ta và Ninh Vi quen nhau khi ta mới ba tuổi, đến nay đã mười bốn năm, nhưng ta lại chưa từng được gặp chàng lần cuối.
Thật nực cười biết bao, thật bi thương biết bao.

Lưu Thiên Thanh
Giới thiệu:
Tin xấu: Sau khi bị bán vào Ngô gia và làm việc chăm chỉ ba bốn năm, vừa mới có được cuộc sống tốt, thì Ngô gia lại bị tịch thu tài sản.
Tin tốt: Ngô gia được ân xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chet.
Tin xấu: Bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp.
Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.

Thích Quyển Lại Lại
Ngày ấy, phu quân mang về nhà một cô nương.
Dung mạo nàng ta tầm thường, không thể nào so được với vẻ đẹp của ta, vậy mà ta chẳng hề tức giận.
Lý do rất đơn giản: Con người vẫn cần phải sống.
—
Phu nhân nàng vì sao lại như thế?
Một phu nhân giả đứng đắn, xinh đẹp, đối đầu với chàng thị vệ mặt lạnh, ngây thơ.
Đây là một câu chuyện ngọt ngào, sủng ái, với nhân vật nữ chính sở hữu “bàn tay vàng”, dùng tài ăn nói để đấu lại những kẻ ngu ngốc. Cuối cùng, nàng ôm được mỹ nam về, một cái kết viên mãn.