Trang 9 / 522 · Tổng 6253 truyện

Mạch Thành Lãng
Giới thiệu:
Mấy năm làm hộ sĩ khoa sản, có đánh chết Úc Nam cũng không ngờ có ngày mình từ đỡ đẻ cho người ta chuyển sang tự... sinh con cho chính mình!
Chuyện là thế này: Cậu xuyên không, đêm đầu tiên đã vui vẻ tưng bừng với một ông anh nào đó, kết quả, bây giờ cầm trên tay giấy siêu âm mà tim gan run rẩy. Chỉ có một suy nghĩ xoẹt qua đầu:
Cậu là gà trống đẻ trứng! Gà trống hàng đầu trong giới gà trống!
Kích thích phết.
Ai dè chưa kịp "ngấm" hết cảm giác kích thích, tờ giấy siêu âm trong tay đã bị một người đàn ông đẹp trai nghiêm nghị giật phăng. Không nói không rằng, hắn vo tròn rồi ném thẳng vào thùng rác.
Nam nhân: "Phá đi."
Úc Nam: "Tổn thương cơ thể lắm."
Nam nhân: "Nhất định phải phá, tôi đưa cậu phí nuôi dưỡng."
Úc Nam: "Đứa nhỏ này là con của anh hả?"
Nam nhân hừ một tiếng: "Không thì ai?"
Úc Nam cực kỳ nghiêm túc nghi ngờ dựa trên khoa học: "Sao anh có thể chắc chắn như vậy?"
.......
Về sau Úc Nam mới nhận ra, hoá ra cậu xuyên vào một bộ truyện đam mỹ sinh tử văn.
Người đàn ông kia tên Sở Cứu, một nhân vật vừa đẹp trai vừa giàu nứt đố đổ vách.
Anh ta chính là đối tượng mà nguyên chủ trong truyện đã phí bao công sức bám lấy bằng mọi giá.
Đứa nhỏ trong bụng? Chính là "chiêu cuối" mà nguyên chủ vắt óc dùng để giữ chân anh ta.
Thế nhưng trong nguyên tác, đứa nhỏ này không thể chào đời được.
Nguyên chủ vì quá lo được lo mất, tưởng tượng đến việc mình sớm muộn gì cũng bị đá cho nên nóng nảy, dẫn tới thai khí không ổn định.
Kết quả? Mất con, mất luôn khả năng sinh sản, tinh thần suy sụp, cuối cùng thành trò cười cho mọi người.
Úc Nam: "..."
Khi Sở Cứu thấy Úc Nam vẫn cố bám, bèn phun ra một câu khinh thường: "Cậu cho rằng, chỉ cần sinh đứa nhỏ ra, tôi sẽ ở bên cậu hay sao?"
Úc Nam nghĩ thầm: Vậy anh cho rằng, sau khi sinh đứa nhỏ ra, tôi sẽ ở cùng anh à?
Ngoài mặt thì lại long lanh nước mắt: "Nhưng đây là bảo bối của em mà! Ba ruột ghẻ lạnh, ba dượng không thương, tội nó quá à huhu..."
Rồi đến một ngày Úc Nam thật sự không muốn sinh nữa... Sở Cứu bắt đầu hoảng loạn.
Mẹ chồng hào môn: "Con sinh cho mẹ cháu nội đi, mẹ cho con một ngàn vạn."
Úc Nam: Đỡ tôi lên bàn đẻ liền!
Chú ý từ tác giả: "Truyện này ảo lòi! Xin đừng bắt chước. Nếu có trùng hợp, hãy hỏi ý kiến chuyên gia. Yêu thương độc giả. Chụt!"
------
Bản tóm tắt ngắn gọn:
Sau khi hộ sĩ lạc quan khoa sản Úc Nam xuyên sách, liền biến thành một người muốn tiến vào hào môn, gà bay chó sủa một bước lên trời.
Sau khi xuyên sách, Úc Nam lạc quan kiên cường, dùng chính bản lĩnh của mình để sống trong thế giới xa lạ này.
Vô tâm làm trời làm đất, trong quá trình sống chung với bá tổng hào môn Sở Cứu, anh dần dần bị cái dáng vẻ tiêu sái cùng lãnh đạm của Úc Nam hấp dẫn, bị cậu dùng sự chính nghĩa cùng chân thành đả động mình.
Cuối cùng Sở Cứu cũng buông bỏ thành kiến, dưới sự ảnh hưởng của cậu, anh học được như thế nào là chân thành cùng bao dung, từ một người lạnh lùng thâm trầm biến thành một người biết quan tâm.

Cuồng Dã La Bặc
Tag: Tiểu trà xanh da trắng mỹ miều x Cuồng ma sủng vợ ngoài lạnh trong nóng
Sau một vụ tai nạn máy bay, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu đã xuyên không.
Kiếp trước cô vốn là trẻ mồ côi, nay lại xuyên vào một gia đình đông con vào những năm 70. Hai người anh trai hết mực cưng chiều, cha mẹ lại càng nâng niu cô như trứng mỏng.
Hơn nữa, trong cái thời đại ăn không đủ no mặc không đủ ấm này, người nhà cô đều có công ăn việc làm chính thức, bản thân cô cũng là vũ công chính của đội múa.
Khương Thanh Nhu vốn khao khát tình thân liền chớp chớp mắt, cảm thấy tuy thời đại này có lạc hậu một chút nhưng ông trời đối xử với mình cũng không tệ.
Nhưng vui vẻ chưa được mấy ngày thì cô bi thảm phát hiện ra mình thực chất chỉ là nhân vật làm nền cho nữ chính trong một bộ truyện niên đại.
Cả nhà cô tồn tại chỉ để làm bật lên sự tài giỏi của gia đình nữ chính.
Nữ chính nắm trong tay kịch bản vả mặt, giả heo ăn thịt hổ.
Theo cốt truyện gốc, cả nhà Khương Thanh Nhu đều sẽ bị nữ chính thiết kế trở thành pháo hôi, không một ai có kết cục tốt đẹp.
Khương Thanh Nhu nhướng mày: Giả heo ăn thịt hổ? Giả làm bạch liên hoa ngây thơ? Hu hu, người ta sợ quá đi à ~
Trong lần tuyển chọn đầu tiên, cô dựa vào điệu múa dân tộc Thái mà “tỏa sáng rực rỡ”. Chỉ là cô nhìn nam chính nguyên tác tên “Vũ Tư Minh” kiểu gì cũng thấy ngứa mắt.
Một người đàn ông đẹp trai đúng gu thẩm mỹ của cô như vậy, sao lại mù mắt đi coi trọng nữ chính chứ?
Sầm Thời là thanh niên tài tuấn, tuổi còn trẻ đã làm cán bộ nhưng mãi chẳng chịu tìm đối tượng.
Lần này vừa về đơn vị liền nhận lệnh cấp trên, ngoài mặt là đi làm giám khảo tuyển chọn cho đoàn văn công, thực tế là đi “tuyển vợ”.
Anh ngồi ngủ gật cả buổi, chỉ có cô gái múa điệu dân tộc Thái kia khiến anh không nhịn được cười, thế là anh cho cô thêm một cơ hội thể hiện.
Nhưng mà... sao cô gái kia nhìn anh với ánh mắt ngày càng sai sai?
Thương hại? Đồng cảm?
Sao lại còn có cả…

Lục Đậu Hồng Thang
Năm 37 tuổi, Tô Du quyết định nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng lại mất mạng trên đường đi nộp hồ sơ. Linh hồn cô xuyên không về thập niên 70, nhập vào thân xác một người mẹ đã qua hai đời chồng, vừa chết vì bị cảm nắng.
Chỉ trong chớp mắt, Tô Du có ngay: một người chồng làm nghề vận tải, hai cậu con trai (một con ruột, một con riêng của chồng), và trẻ lại mười tuổi. Kèm theo đó là một hệ thống khô khan tên là “Cây Khắp Sườn Đồi” chuyên môn chỉ biết chữa bệnh cho cây cối.
Làm mẹ kế đã khó, làm mẹ kế mang theo con ruột tái giá còn khó hơn, con riêng của chồng: Bị bà ngoại xúi giục, không chỉ ương bướng mà còn là một “thằng nhóc nổi loạn” chuyên lấy đồ trong nhà đem cho người ngoài. Con ruột: Là một “hũ giấm” chính hiệu, tâm tư nhạy cảm, có chuyện ấm ức cũng không nói ra mà chỉ mặt xị xuống để mẹ phải tự đoán.
Khởi đầu như địa ngục, người mẹ kế mới chưa từng làm mẹ cảm thấy bối rối, đành đơn giản làm liều theo kiểu kẻ vô lý sợ người đanh đá, dùng danh tiếng để chế ngự người khác thì cuối cùng bị danh tiếng phản đòn.

Nặc Nặc Bảo Bối
Hắn là hoàng tử của Đại Viêm, bởi vì bẩm sinh có con mắt màu tím, nên bị cho là yêu ma chuyển thế, từ nhỏ đã bị trục xuất tới biên cảnh.
Nàng là khách đến thăm Dị Giới, dung nhan lại như quỷ, vết bớt màu đỏ cực lớn bao trùm trên gương mặt, sống ở nơisơn dã đầy giết chóc.
Lần đầu gặp mặt, ở trên núi Tử Hà kia, hắn định lột da hủy cốt, nuốt sống nàngvào bụng, nàng trái lại hờ hững, sau đó nhấc kiếm chém đứt gông xiềng trói buộc tự do của hắn.
Năm đó, hắn mười tuổi, nàng bảy tuổi.
Lúc gặp lại, đã là mười năm sau, tại nơi kinh đô phồn hoa, hắn đi dạo trong đêm tối vắng vẻ, nàng đột nhiên từ trong bóng tối bổ nhào racường bạo hắn.
“Là ngươi?” Hắn nhận ra nàng, nàng lại không chút phản ứng nào, chỉ lo đè ngược hắn xuống, thoát y, sau đó ăn xong, lau sạch, rồi lướt nhẹ mà đi.
Lại không ngờ, ngày hôm sau hắn cư nhiên khóc lóc trên Kim Loan điện, một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, tuyên bố nhất định phải tìm ra nữ tử làm bẩn sự trong sạch của hắn kia, để nàng…. chịu trách nhiệm!(Vi: Anh quá vô sỉ rồi, nhưng mà ta thích =))))~~~)
Hắn là Yêu vương, quyền hành khuynh đảo triều chính, phong thái dĩ lệ, nàng là Quỷ quận chúa, vừa trở lại kinh thành đã tiếng xấu đồn xa, thời điểm thánh chỉ tứ hôn truyền tới cửa, nàng đang nghiêng người dựa trên giường êm, khoan thai thưởng thức một màn kịch đông cung đặc sắc tuyệt luân.

Tiêu Bạch Nhiễm

Nhược Thủy Lưu Ly

Lệ Cửu Ca

Tụ Lý Tiễn

Vô Ý Bảo Bảo

Sề Má

Axelle

HanMiA

Nguyệt Hạ Minh Bạc

Nhan Lạc Lạc

Quyết Tuyệt

Lãnh Vũ Hinh

tú-anhh

Vũ Mộc Phi Dương

Tửu Li Tử

Hồ Dương