Trang 62 / 522 · Tổng 6253 truyện

Phong Ca
Uyển quốc – Thời Hoàng đế thứ Năm.
Thân là nam tử, giấc mộng lớn nhất là làm quan, được phong vị. Nữ tử bình thường hay quyền quý cũng đều mong được một tấm chồng xứng đáng. Điều khác biệt là “thân phận” của người chồng xứng đáng đó là gì?
Liễu Vân Phụng – Đích nữ của Liễu tri phủ như hoa như ngọc, từ năm ba tuổi đã được dạy dỗ chu đáo cầm kỳ thi họa, ý định khi nàng đến tuổi “vấn tóc” sẽ tham gia tuyển tú, trở thành người đẹp bên cạnh hoàng đế.
Mọi thứ đột nhiên thay đổi….Vân Phụng gặp nạn. Là họa hay phúc, nàng dây dưa cùng Mộc Tuyên – Sát thủ vốn quen với cuộc sống độc lai độc vãng, cuộc đời là chuỗi máu tanh.
Thế giới của nàng là trắng, của hắn chỉ toàn đen.
Nàng thanh thuần, hắn tàn nhẫn. Nàng không chịu nổi sự lạnh lùng, xem sinh mạng như đồ chơi của hắn. Hắn không hiểu được –tại sao nàng lại muốn rời khỏi khi hắn luôn thật lòng thật dạ, xem nàng là trân bảo để mà yêu?

Dương Yết Trực Mộc

Tiểu Miêumiêu

Diễm Linh Cơ

Lục Nguyệt Hạo Tuyết
Giới thiệu:
Xuất thân trong gia đình thư hương môn đệ[1],là tài nữ đệ nhất kinh thành, cuối cùng lại bị bán làm thiếp cho một thương nhân, rơi vào thảm cảnh muốn sống được, muốn chết cũng không xong.
Trùng sinh trở về, Liên Nguyệt Dao thề, đời này sẽ không bao giờ để kẻ khác thao túng vận mệnh của nàng. Nàng phải đi một con đường mới, không ngại gian khổ, quyết chí đi đến cùng. Nhưng thế sự vô thường, bánh xe vận mệnh đã sớm chuyển hướng, tất cả đều đi lệch khỏi ý định ban đầu của nàng.
[1] Thư hương môn đệ: ý chỉ con nhà có học, dòng dõi Nho giáo
Trích lời editor: Bạn mới tập tành làm edit nên văn phong chưa được hay và trau chuốt lắm, tiến độ có lẽ cũng sẽ không được nhanh nhưng cũng sẽ cố gắng hoàn thành xong hết truyện chứ k drop. Các bạn đọc và góp ý cho mình để sữa chữa cho phù hợp nhóe.

Thanh Ô

Túy Vũ Cuồng Ca

Dân Đen

Vụ Thỉ Dực

Dạ Huệ Mĩ

Thanh Việt Lưu Ca

Dạ Độc Túy

Song nhi
![[Đồng Nhân Harry Potter] Thay Đổi Chuyện Xưa - Cover image](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.daidaovien.com%2Fimages%2FTruyen%2F33674.webp&w=1920&q=75)
Tịch U Tuyết

Trịnh Vũ Diệu Anh

Bán Nguyệt Tinh

Tinh Linh Mèo

Hắc Bạch Miêu

Âu Dương Tịch Hạ

Thư Ca
Một khi tỉnh lại, bề ngoài tuy lười nhác,
Kì thực trong khung lại có điểm gian xảo phúc hắc, nàng đã biến thành cửu đẳng thị thiếp của Thụy vương phủ mặc người lăng nhục
Còn xếp thứ mười bảy.
Trăm tên thị thiếp đấu đá, nàng trở thành túi trút giận đáng thương chỉ bởi vì bị Vương gia sờ tay nhỏ bé một chút,
Liền bị thiết kế hãm hại, chịu khổ độc thủ.
Hừ! Nghĩ nàng là bánh nhân đậu, tùy tiện vuốt ve sao?
Nàng thề, nhất định phải khiến thiên hạ của hắn đại loạn!
“Chưa qua thị tẩm thì đều tống ra ngoài!”
Vị Vương gia nào đó ngồi ở phía trước, nhìn một hàng nữ nhân trang điểm, ăn mặc xinh đẹp đứng trước mặt mình, lãnh huyết vô tình nói.
Cửu đẳng thị thiếp bài danh thứ mười bảy mang theo vẻ mặt hưng phấn tiến lên,
Mặt đỏ au như đít khỉ, chu đôi môi đỏ mọng hôn gió với vị Vương gia nào đó,
Hai mắt nàng đầy nùng tình, giọng nũng nịu, õng ẽo nói:
“Vương gia, thiếp thân còn chưa có được thị tẩm đâu.”
Vẻ mặt vị Vương gia nào đó đầy chán ghét, “Cút!”
Hai mắt thập thất thiếp ngấn lệ, bờ vai run rẩy, “Vương gia. . .”
Vị Vương gia nào đó lại càng chán ghét đến cực điểm,
“Đừng để cho bổn vương ở trong vương phủ lại thấy được ngươi.”
Thập thất thiếp bi thương xoay người, lúc rời đi,
Điềm đạm đáng yêu, nhất thời, hai mắt nàng tỏa sáng lấp lánh,
Trên môi hiện lên nụ cười gian trá vô cùng. . .
Gặp lại, vị Vương gia nào đó ôm lấy âu yếm nữ tử,
Nhìn nữ tử một thân hào quang khiếp người, đây là cô nàng háo sắc kia đó sao?