Trang 39 / 522 · Tổng 6253 truyện

Hồng Ngọc

Just ne

Rùa Siêu Tốc

Lanhlungphan
Trích đoạn:

Dạ Tử Vũ

Phi Yên
\=”=/// Chống chỉ định!!! \=”=///
- Nếu ai thích truyện ngược, làm ơn back NGAY LẬP TỨC!Giới thiệu:
Năm nay làm người tốt thật là khó. Diệp Khê Thiến nàng bất quá chỉ muốn cứu người, thế mà lại để bản thân bị liên luỵ, tỉnh lại đã bay đến một nơi chẳng biết là đâu, triều đại nào!
An Nhược Ẩn
Nànglàsátthủchivươngthếkỷ21,xưngdiệuthủđộcy.Trongtrẻonhưnglạnhlùngngạonghễ, thíchlàmtheoýmình.
Hắnmangtửmâu,danhQuỷVương,thếgiavọngtộc,lãnhhuyếtcuồngvọng,miệtthịthiênhạ.
Ởhiệnđạinànglàsátthủ,xuyênquathờikhôngcưnhiêntrởthànhđíchnữ–congáidochính thấtsinhra–yếuđuốivôvăngcủaphủthừatướng.
Nàngđếndịthếngoạn làm mâymưathấtthường,đấttrờimùmịt.
*
[oaibảngiớithiệuvắntắt]
Đêmtânhôn,nàngởtrênngườihắn:“Nghĩchiếmđượcta!Đánhthắngtatrướcrồinóisau!”
Hắnyêudiễmcườikhẽ:“Bổnvươngchỉbiếtđaulòngchonữnhân,sẽkhôngđánhnữnhân!”
Nàngkháptrụcổhắn:“Ngươinếudámthíchnữnhânkhác,taliền…”
“Cáigì?”Hắncười.
“Trướccưỡnggiansauđóhoạn!”Nànghungtợnnói
Hắnlậptứccởihếtquầnáo,“Cưỡngđi,cưỡngxongrồingươinhấtđịnhluyếntiếckhônghoạn,huốngchi…”
Hắnxoayngườimộtcáiápđảoởtrênngườinàng.
“Bổnvươngthểxác lẫn tinhthầnđềulàcủamộtmìnhngươi!”
*
“Phếvật,nếungươiquỳxuốngvanxin,tacóthểnạpngươilàmthiếp.”Caongạotháitửcúingười,lạnh nhìnnữnhântrướcmắt.
PhượngTriNhãcúiđầu,bênmôicườilạnh.“Kia—đatạtháitử.”
Ngẩngđầu,trongnháymắt,cổtayxuấtrachủythủ,mạnhmẽđâm tới.
“PhượngTriNhã,láganhảolớn!”Tháitửsắcmặthoảngsợ.
DaonhỏtrêntayPhượngTrinhãlạicàngthêmnhanh,vútmộtcái,quầnáotrênngườitháitử nhấtthờihóathànhnhữngmảnhvảirách thưathớttrênmặtđất.
Mộtcáilãnhđaomạnhmẽhướnggươngmặtbiếnsắccủatháitử.“Tháitửnếulàquỳxuống,cólẽta cònsuynghĩnạpngươilàmphu.”
Dướiánhmặttrời,lãnhmâuPhượngTriNhãkhinhđộng,sángrọidiệunhân,nàocónửađiểmbộdángcủaphếvật.
*
Cuồngvọngtrênsatrường,tưthếhàohùng.Giónổilên,bụimờmịt,huyếtnhụcvẩyra.
Phíatrênthànhlâu,HiênViênUyêncaongạođứngthẳng.Mặcvếtthươngtrênngười,ánhmắttróichặt thânảnhmảnhmaimàutrắngcuồngdãhướngtớimình.
Nhìngươngmặttrongmộngxuấthiệntrướcmắt,conngươinổilênhuyếttinh,nhấtthờihét lớnmộttiếng“PhượngTriNhã,aichophépngươitới!”
PhượngTriNhãngẩngđầulên,gươngmặttiềutụymangtheoýcười,cấtâmthanh quanhquẩntrongkhôngtrung“HiênViênUyên,ngươiđãnóitachínhlàngươi.”
Chonên,tasinhtửtùyngươi!
*
“Báo—Vươnggiakhôngtốt,Vươngphilạimangtheobavịđạinhânđirangoàiđánhbài!”
Mỗvươnghơihơinhíumi:“Tùynàngđi!”
“Nhưnglà…”Mỗthịvệlauđimồhôichảytrêntrán.
“Nói…”
“NhưnglàVươngphinói,đêmnayvịđạinhânấythắngvôsốlần,khiếnchongười nọcấpVươnggiathịtẩm.”Mỗthịvệmồhôiướtđẫm.
Mỗvươngsắcmặtkịchbiến,mộtquyềnnệnởtrênmặtbàn:“Chếttiệt,lậptứcđemcáikianữnhânvềđâychobổnvương!”

Như Nhược Yên

Hàn Băng
Thể Loại:Xuyên không, Dị giới, NP, Sủng
Lưu ý
- Tác giả cực kì thiên vị nữ chính và các nam chính a! Ai mà không thích thể loại như vậy thì không nên đọc, tác giả nói trước rồi đó.
- Đây là thể loại một nữ nhiều nam, ai kì thị thì tác giả khuyên không nên đọc
- Vì một số lí do nho nhỏ nên khá là nhiều nam chủ, nên có vẻ khá khó nuốt a!
- Tác giả còn non tay, mong mọi người chém nhè nhẹ
- Lấy đi nhớ xin phép, tác giả rất dễ a!
- Hoan nghênh mọi người đến với tác phẩm đầu tay của tác giả
Văn án
Một đám nam nhân không bình thường và một nữ nhân xuyên về một cái thời đại xa lạ, cư nhiên còn là dị giới
Nữ nhân một mình ngông cuồng đối đầu với cả thiên hạ
Một đám nam nhân lại vì nàng mà không ngại hủy đi thiên hạ, dọn dẹp những kẻ ngáng chân nàng
Nhưng nào ngờ, một nửa thiên hạ đã bị nàng làm cho khuất phục, sống chết vì nàng
Lạc Tử Băng
Dung mạo tuyệt thế, hồn khuynh quốc
Giai nhân lịch kiếp bão táp nổi lên
Tú ngoại tuệ trung, khinh miêu đạm tả
Tôn Hàn Phong
Thanh nhã nhu hòa vô hạn, bạch y phiêu dật như tiên tử
Thần bí khó lường như thâm cốc, ngạo nghễ giữa trời cao
Tần Thiên Minh
Nam nhân như gió, khó giữ mà chỉ có thể nhìn
Phong tao tuyệt thế, lại khó hiểu như dòng nước sẽ không biết sẽ chảy về đâu
Tư Mạnh Quân
Yêu nghiệt không nhìn thấu, làm người khác kinh thế hãi tục
Thiên hạ đại loạn lại chỉ lạnh nhạt liếc nhìn
Tư Mạnh Thiên
Không cảm xúc, trầm tư như giai điệu của khúc cầm ca,
Thiên hạ sụp đổ, chỉ tùy ý nhếch môi khinh thường
Dương Tử
Nam tử như băng hàn ngàn năm, bên trong lại như lửa thiêu rụi tất cả
Ánh mắt hàn đàm lại như có thể nhìn thấu trần gian
Đồ Thiết Kiệt
Kịch độc trong tay vẫn muốn tới gần, tựa như kiến huyết phong hầu
Sự cuồng vọng khó có gì sánh bằng, nhưng lại là độc dược mị hoặc
Mộc Vô Ngân
Nam nhân có cả ngàn bộ mặt, duy tâm can lại chỉ có một
Chiếc mặt nạ bạc ẩn hiện thứ cảm xúc thiêu đốt lòng người
Đoạn Triết Cường
Nam nhân nguy hiểm như đao, không tim không phổi lại khiến người khác cam tâm tôn sùng
Như một lưỡi dao hai đầu, chạm vào liền đoạn tuyệt thế gian
Hải Nhất Nam
Nóng như lửa, lại lạnh như băng. Sự vô tình khó ai bì kịp
Tưởng như có tình lại đoạn tình tuyệt duyên
La Dực
Nam nhân đến không ai hay, đi không ai biết
Cuồng vọng cất tiếng cười ngạo nghễ vang vọng khắp nơi
Tống Vô Kỳ
Nam nhân lãnh nhược băng sương
Gặp thần sát thần, gặp quỷ sát quỷ
Lăng Hạo
Nam nhân nói một câu, gió mưa nổi một lần, sự bình tĩnh đến bức người
Ánh mắt như lưỡi dao vô hình lại khí thế bức nhân
Nhiễm Viên Hoàng
Dịu dàng mà trầm lắng, ôn nhu mà đạm mạc
Du nhiên thất tiếu loạn thế gian
Diệp Tàn Văn
Nam nhân không màng thế sự, tâm như trăng sáng
Tiếng đàn khó tìm được tri âm
Mạc Thiên Hàn
Tiên tư ngọc cốt nhìn xuống thế gian
Vì hồng nhan mà dẫm đạp thiên hạ

Tửu Li Tử

Cửu Trọng Tuyết

Hi Nguyệt Nguyên Anh

Thần Đăng

Yuriko2002

Ốc Đỉnh Thượng Đích Tiểu Lung Ba

Hạ Lan Mẫn Nguyệt

Sơ Hạc Tiên Sinh

Yêu Hoả Đại Thánh

Tản Mạn

Tưởng Thảng Bình Đương Hàm Ngư A