Trang 91 / 268 · Tổng 3207 truyện

Thất Niên Ngọc

Cây Dù Nhỏ

Zhihu
Kiếp trước, tôi và chồng từ thanh mai trúc mã đã ở bên nhau đến tận lúc đầu bạc răng long.
Điều tiếc nuối duy nhất là chúng tôi không có con.
Mãi đến ngày kỷ niệm 50 năm ngày cưới, tôi vô tình phát hiện cuốn album mà anh ta giấu kín. Bên trong dày đặc những bức ảnh của người con gái anh ta luôn thầm thương trộm nhớ.
Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra: Anh ta không phải không muốn có con, mà là không muốn có con với tôi.
Kiếp này, chúng tôi ngầm hiểu mà giữ khoảng cách, không còn chọn nhau lần nữa.
Anh ta trở thành doanh nhân thành đạt trong ngành xuất nhập khẩu, là niềm ghen tị của bao người. Trong buổi họp lớp cấp ba, anh ta nhìn tôi, cười nhạo:
"Trác Lâm Khê, em đợi anh bao năm cũng vô ích thôi. Hai kiếp rồi, người anh yêu vẫn chỉ có Tân Tân."
Tôi mỉm cười, nắm tay hai đứa trẻ song sinh.
Nụ cười của anh ta cứng đờ lại, sắc mặt tái nhợt, hoàn toàn mất kiểm soát:
"Em đã hứa sẽ mãi mãi là người của anh mà?!"

Ngư Du Thập Tứ Châu
Năm lớp 12, hoa khôi của trường – Tống Thư Dao – từng mượn tôi một khoản tiền để đi khám bệnh, còn dặn tôi đừng nói với bất kỳ ai.
Kết quả là cô ấy dùng số tiền đó để phá thai, rồi mất máu quá nhiều mà chết ngay trên bàn mổ của một phòng khám tư.
Nhiều năm sau, học thần cao cao tại thượng – Lục Cảnh Niên – điên cuồng theo đuổi và cầu hôn tôi.
Cho đến khi tôi mang thai được tám tháng, anh ta nhốt tôi vào tầng hầm ở ngoại ô.
Mổ bụng tôi sống để lấy đứa bé ra, vừa làm vừa nói: “Đây là thứ cô nợ Dao Dao và con của chúng tôi.”
Thì ra trước khi chết, Tống Thư Dao đã nắm tay anh ta, dặn đừng trách tôi.
Anh ta tin chắc rằng chính tôi đã cố tình hại chết người con gái và đứa con mà anh ta yêu thương.
Hôm đó, tôi chết dưới lưỡi dao của Lục Cảnh Niên, không nhắm mắt nổi.
Sau đó, mang theo mối hận ngập trời, tôi quay trở lại đúng cái ngày Tống Thư Dao đến mượn tiền tôi.

Phác Tả Hữu

Khuyết Danh
Chỉ còn sáu giờ nữa là tận thế bắt đầu, mà con gái tôi vẫn còn ở trường mẫu giáo.
Tôi gọi điện cho cô giáo: "Làm phiền cô giúp tôi thu xếp đồ đạc cho Đoá Đoá, tôi sẽ đến đón con bé ngay."
Sau đó, tôi mở ứng dụng mua sắm nhanh và bắt đầu điên cuồng đặt hàng.
Tận thế điều đáng sợ nhất không phải là xác sống, mà là lòng người.
Tôi không biết mình có thể sống được bao lâu trong kiếp này.
Nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể vì những người tôi yêu.

Tiếu Tiếu

An Tiểu Quy

Tảo Xuân

Húy Tật
Tên hán việt: Ngã dĩ vi ngã thị vạn nhân hiềm (Ta cho rằng ta là vạn người ngại)
Tác giả: Húy Tật
Số chương: 146C + 18 NT
------------------
Hồi nhỏ, Tiết Từ mang bánh kem cho người bạn bị nhốt trong biệt thự, lại bị y ném bình hoa vỡ đầu.
Lớn lên, Tiết Từ giúp cha làm việc ở công ty lại bị ông mắng mỏ rất nặng lời, cho rằng cậu tham lam, cha chưa chết đã muốn tranh giành tài sản.
Anh cả đưa em trai cùng cha khác mẹ về nhà, ao ước mà nói: "Giá như em là em trai ruột của anh thì tốt biết mấy."
Người Tiết Từ thích coi cậu như thế thân, khi cả hai hôn nhau cạnh chiếc xe đua, anh ta lại nỉ non gọi tên người khác.
Sau này, cậu cứu thần tượng của mình tại một quán bar, lại bị tung tin đồn là fan cuồng biến thái.
Cuối cùng, Tiết Từ bị bệnh nan y, một thân một mình nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Cậu đã nghĩ mọi người đều ghét mình, cậu cũng chán ghét bọn họ.
Nếu có cơ hội được sống lại, Tiết Từ quyết định sẽ trở thành một người khác. Cậu sẽ tùy hứng, ngang ngược và làm mọi thứ theo ý mình.
Nhưng rồi, khi Tiết Từ trở nên hư hỏng, anh cả lại nhẹ nhàng xoa đầu cậu nói: "Ăn cơm trước đi. Xong rồi anh đi lấy sữa bò cho em."
Tiết Từ: "...?".
Anh cả bị sao vậy!
_________
• Giả thiết thế giới thực không đúng hoàn toàn.
• Tất cả đều yêu thương thụ, không thể hiện ra ngoài thì cũng là trong thâm tâm.
• Thụ cho rằng mình là kẻ bị ghét bỏ thật ra là người gặp người yêu.
• Thụ sẽ thay đổi trở thành người ai cũng yêu quý.
Tag: Không gian giả tưởng, trọng sinh, sảng văn
Từ khóa tìm kiếm:
Vai chính: Tiết Từ | Vai phụ: | Khác:
Tóm tắt một câu: Người được mọi người yêu thương lại cho rằng mình bị ghét bỏ.
Lập ý: hòn đá bé nhỏ cũng có thể trở thành viên minh châu sáng lấp lánh, mỗi người đều có điểm mạnh riêng của mình.

Ám Sắc Tinh Vân
Tác giả: Ám Sắc Tinh Vân
Edit: Yeekies
___
Lâm Thù chết thảm trong một trận hỏa hoạn.
Nhắm mắt lại, cậu nghĩ: Nếu có kiếp sau, cậu sẽ không làm người nữa. Làm người quá mệt mỏi, bị người yêu ruồng bỏ, bị người thân hãm hại, bị nhốt trong viện tâm thần sống không bằng chết.
Trong biển lửa ngùn ngụt, khí CO xâm nhập từng hơi thở. Lâm Thù nghe bài hát Tần Du Trì yêu thích nhất, lòng thầm nghĩ: Rốt cuộc, cậu cũng được giải thoát.
Cậu và Tần Du Trì, như hai cực băng giá, vĩnh viễn không thể giao hòa.
Cậu và Tần Du Trì, như hai cực cùng dấu, mãi mãi đẩy nhau ra.
Lâm Thù biết họ không hợp nhau, nhưng cậu không tin tà, không tin mệnh, cậu chỉ yêu Tần Du Trì. Vì thế, cậu dùng mọi thủ đoạn, lấy sự nghiệp diễn xuất làm vũ khí, ép Tần Du Trì chấp nhận tình yêu của mình.
Cuối cùng, Lâm Thù bị đưa vào viện tâm thần, đêm đêm không được yên ổn. Đó là sự trừng phạt mà cậu phải chịu, sự báo thù của Tần Du Trì.
Khi hơi thở ngừng lại, Lâm Thù nhớ ánh mắt căm ghét của Tần Du Trì, nhìn cậu như nhìn đống bùn nhơ. Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy mọi thứ chẳng còn ý nghĩa.
Nhắm mắt lần cuối, Lâm Thù dùng chút sức lực còn sót, thì thào:
"Tôi buông tha cho cậu... Du Trì."
---
Mở mắt lần nữa, Lâm Thù trở về hai năm trước, lúc sự nghiệp còn ở đỉnh cao, lúc cậu vẫn chưa gặp Tần Du Trì.
Bị ám ảnh bởi kiếp trước, đời này, Lâm Thù tránh mọi nơi có thể gặp Tần Du Trì, bỏ bê công việc công ty, sống vô hồn.
Mỗi sáng, cậu một mình lái xe đến vách núi, ngây người nhìn mặt trời mọc.
Mỗi đêm, cậu ngồi trên lan can sân thượng, thẫn thờ ngắm sao trời.
Vô cảm. Vô hồn. Vô vọng.
Lâm Thù không muốn sống, nhưng cũng không đủ can đảm tự tử. Cậu như xác không hồn, chờ một tai nạn cuốn mình khỏi nhân gian.
Nhưng ai ngờ, "không tới núi thì núi lại tới".
• Lâm Thù ra biển, "tình cờ" gặp Tần Du Trì quay phim.
• Lâm Thù ngắm cực quang, "trùng hợp" đụng độ Tần Du Trì chụp tạp chí.
• Ngay cả khi cậu thu mình trong nhà, Tần Du Trì vẫn dọn đến kế bên, trở thành hàng xóm.
Tần Du Trì: "Chào cậu, lại gặp nhau rồi."
Lâm Thù: "Tôi không khỏe, tạm biệt."
---
Một sáng nọ, Lâm Thù lại đứng bên vực thẳm, chân bước ra mép núi. Đúng lúc cậu sắp vượt qua ranh giới sinh tử, một bóng người lao tới, kéo cậu trở về nhân gian.
Tần Du Trì mắt đỏ ngầu, tay siết chặt vai Lâm Thù đến đau, nghiến răng: "Lâm Thù! Nếu cậu thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu để yêu tôi, thì lần này tôi phụng bồi đến cùng! Cậu dám chết thử xem?".
Lâm Thù nhìn ánh mắt "căm ghét" quen thuộc ấy, bật cười, một nụ cười còn đau hơn cả khóc.
"Lần trước là tôi sai... xin lỗi nhé."
Cậu quay đi, thoát khỏi vòng tay Tần Du Trì.
---
Tần Du Trì từng nghĩ Lâm Thù là kẻ đáng ghét nhất đời.
Nhưng khi Lâm Thù hóa thành nắm tro tàn, trái tim hắn như bị dao cắt. Hắn mới nhận ra: Mình cũng đã yêu Lâm Thù.
Kiếp trước: Lạnh lùng ít nói công × Cố chấp điên cuồng thụ.
Kiếp này: Chó điên ngạo mạn công × Chán sống bất cần thụ.
1v1, HE
___
Spoil:
• Công trọng sinh bị thương, ký ức kiếp trước từng bước hồi phục.
• Kiếp trước thụ ép công nhận tình yêu, bị công đưa vào viện tâm thần (có hiểu lầm).
• Kiếp trước cả hai chết thảm, kiếp này nửa đầu chịu hối lỗi, nửa sau công tự giác.
___
Tag: Ngược luyến tình thâm, Gương vỡ lại lành, Giới giải trí, Trọng sinh
Nhân vật chính: Lâm Thù, Tần Du Trì.
Vai phụ: Biên Tinh Lan, Đào Tử Điềm.
Một câu tóm tắt: "Không ai cứu tôi."
Tuyên ngôn: "Vĩnh viễn không buông tay, đuổi theo bình minh."

Thương Hải Do Lam

Ngưỡng Thiên Tiếu
Tên truyện: Tỉnh Táo Rồi Không Làm Lốp Xe Dự Phòng Công Nữa!
Tên hán việt: Bị Thai Công Phiên Nhiên Tỉnh Ngộ Liễu
Tác giả: Ngưỡng Thiên Tiếu
Editor: Moechan
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Sống lại, Chủ công, Mỹ công, Niên hạ, He
Nguồn: Tấn giang
Giới Thiệu
Khúc Hà Tinh đến tận lúc chết mới nhận ra, cậu chẳng qua chỉ là kẻ thay thế và là hòn đá lót đường cho người mình yêu Bạch Li.
Vì Bạch Li, cậu đã chọn chuyên ngành mình không thích, làm công việc mình chẳng hề hứng thú. Cũng vì một câu "đàn ông mặc đồ phụ nữ thật mất mặt" của gã, cậu đã phải đè nén sở thích cá nhân, dù có mê mẩn đến mấy cũng chưa một lần dám thử.
Cậu từng ngây thơ nghĩ rằng, yêu nhau lâu tình cảm phai nhạt là chuyện thường tình, nên Bạch Li mới lạnh nhạt với cậu, ít thì vài ngày, nhiều thì cả tháng chẳng thấy về nhà.
Để làm Bạch Li vui lòng, cậu đã hao tâm tổn trí chuẩn bị một bất ngờ, nào ngờ lại tận mắt chứng kiến cảnh gã đang hôn môi một người đàn ông khác.
Khúc Hà Tinh thất thểu rời đi, chẳng may gặp phải tai nạn giao thông. Ngay trước khi ý thức hoàn toàn vụt tắt, cậu mơ hồ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là người đàn ông đã từng theo dõi, quấy rối cậu Tạ Diệc Thanh.
Sau khi sống lại, Khúc Hà Tinh quyết định sẽ sống thật tốt vì bản thân một lần. Mặc những chiếc váy xinh đẹp nhất, trang điểm lộng lẫy nhất, trở thành nhà thiết kế thủ công thủy tinh tài năng nhất, và yêu một người đàn ông vừa có quyền thế lại vừa nghe lời cậu răm rắp.
Còn Bạch Li hả? Khỏi, cút đi cho khuất mắt.
- Thụ theo đuổi Công, Thụ sủng Công
- Mỹ nhân tóc dài mặc đồ nữ (Công) x Cực kỳ chiếm hữu, cuồng nhiệt (Thụ)
Khúc Hà Tinh (công) x Tạ Diệc Thanh (thụ)
Tag: Niên hạ, Đô thị, Sống lại, Nghiệp giới tinh anh, Ngọt văn, Yêu thầm
Ý nghĩa: Yêu là đồng hành.

Mộc Hy Thảo

Lục Trúc Thanh Thanh

Phẩm Phong
Tình huống thay đổi
Tác giả: Phẩm Phong
Editor: Fluoxetine
Bìa: Lariol
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình cảm, tái sinh, trưởng thành, tâm lý xã hội, HE
P.S: Nữ chính Lý Văn Văn tái sinh vào cơ thể của một người phụ nữ chính đã chết cùng thời điểm với cô – Trình Tùng Duyệt, người phụ nữ hơn cô 6 tuổi.
Giới thiệu:
Ý thức của Lý Văn Văn chỉ mất đi trong chớp mắt, nhưng cuộc sống của cô đã đảo lộn hoàn toàn.
– Từ một nữ cảnh sát độc thân, cô bỗng trở thành Trình Tùng Duyệt, đã kết hôn và có con.
Cô buộc phải đối mặt với cuộc sống đầy rẫy cả nội loạn lẫn ngoại xâm.
Nội loạn thì dễ giải quyết, đánh vài trận là xong, chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.
Nhưng ngoại xâm thì khó nhằn hơn, chỉ cần một bước đi sai lầm là có thể thổi tắt ngọn đèn.
Đây là một câu chuyện rất bình thường, không có những tình tiết gay cấn hay kịch tính dữ dội, xin đừng để giới thiệu đánh lừa (vì câu chuyện quá đỗi bình thường nên thật sự rất khó để viết giới thiệu hay…).
Tag: Đô thị, Tái sinh, Chính kịch, Đời thường.
Nhân vật chính: Lý Văn Văn, Diệp Tiến.
Nhân vật phụ: Triệu Đại Lương, An Dao, Trình Tùng Duyệt, Khâu Nhĩ, Khâu Hoài Minh
Một câu tóm tắt: Khoảnh khắc hấp hối của tôi có vẻ hơi dài rồi.
Ý nghĩa: Khóc cũng chẳng ích gì, khóc cũng đau mà.

Dr Mèo Hoang

Cố Tịch Từ
Tác giả: 故夕辞
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Hệ Thống, Nữ Cường, Vả Mặt, HE, Hiện Đại, Gia Đình, Xuyên Sách, Chữa Lành, Xuyên Không, Cưới Trước Yêu Sau, Điền Văn, Gả Thay, Sảng Văn
Team dịch: Hina
Giới thiệu
Cựu chiến binh thô kệch ☺ Nữ bác sĩ xinh đẹp
Vừa mở mắt, Mạnh Tịch đã xuyên không thành thiên kim thật cùng tên với mình trong một câu chuyện thời đại.
Trong nguyên tác, thiên kim thật vì ghen tị với thiên kim giả có nhan sắc, học vấn, bạn trai ưu tú và tình thương của cha mẹ.
Cô ta bèn bắt chước thiên kim giả đi thi đại học, còn quyến rũ bạn trai của thiên kim giả, làm đủ trò để thu hút sự chú ý của cha mẹ.
Cuối cùng thiên kim thật thi trượt đại học, danh tiết bị hủy hoại.
Không lâu sau khi bị cha mẹ ruột ép gả cho một sĩ quan thương tật xuất ngũ, cô ta đã chết vì ung thư dạ dày.
... Khi đọc truyện Mạnh Tịch nghĩ thiên kim thật đáng chết.
Cho đến khi cô thức khuya đột tử và xuyên không thành Mạnh Tịch trong truyện, mới phát hiện ra——
Truyện chỉ nhắc đến việc nhân vật chính ghen tị với thiên kim giả sau khi nhận ra thân phận.
Nhưng không đề cập đến sự lạnh nhạt của cha mẹ, sự căm ghét của anh trai, và thái độ châm chọc của thiên kim khi nhân vật chính đoàn tụ gia đình.
Nhân vật chính từng bước bị nữ phụ độc ác hãm hại.
Sau khi biết sự thật, Mạnh Tịch tức điên.
Là con gái tên Mạnh Tịch không thể sống uất ức như vậy.
Mang theo hệ thống y tế xuyên không, cô quyết định cho Mạnh Tịch một cuộc đời rực rỡ.
Nhân vật chính đã đăng ký thi đại học phải không? Được, vậy sẽ thi đỗ đại học.
Nhân vật chính muốn trở nên xinh đẹp? Được, vậy sẽ dưỡng trắng làm đẹp.
Nhân vật chính bị cha mẹ ruột lạnh nhạt? Vậy sau khi thành công sẽ từ bỏ họ.
Tiểu thư giả muốn hãm hại Mạnh Tịch? Mạnh Tịch sẽ đưa cô ta vào tù.
Còn về gã cựu chiến binh thô kệch tàn tật mà cha mẹ nhân vật chính tùy tiện chọn——
Mạnh Tịch thấy anh ta đối xử với nhân vật chính không tệ, lại bị thương vì bảo vệ đất nước,
Nên đại phát từ bi chữa lành chân cho anh ta, rồi ly hôn để anh ta được tự do.
Ngày đề cập chuyện ly hôn, cô bị gã thô kệch ép vào tường hôn.
"Ly hôn? Mơ đi".

Bát Nguyệt Vu Hạ
[Phần Nữ Chính]:
Năm A Lê được chín tuổi, bên nhà hàng xóm có một tiểu lang quân bị thương nặng đến ở lại.
Vị tiểu lang quân ấy có dung mạo như tranh vẽ, phong thái tuấn mỹ vô song, A Lê đã lén lút thương mến hắn từ lâu.
Đến năm mười bốn tuổi, nghe đồn tiểu lang quân bị người ta “ruồng bỏ”.
A Lê lấy hết can đảm chạy sang nhà bên, nói với Hoắc Giác: “Huynh đừng buồn, nếu nàng ấy không cần huynh, ta cần.”
Lời vừa dứt, nàng đã bị Hoắc Giác ném ra khỏi cửa.
Dưới ánh xuân tươi đẹp, ánh mắt tiểu lang quân nhìn nàng còn lạnh hơn cả băng đá trên hồ Khai Dương.
Khương Lê ủ rũ bỏ đi, không bao lâu sau lại ôm một túi bạc đến cửa.
Nhưng lần này, tiểu lang quân sau cánh cửa như đã trở thành một người khác.
Hắn lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm như vượt qua dòng thời gian dài đằng đẵng đè nặng lên người nàng.
Hồi lâu.
Hắn vén một lọn tóc trên vai A Lê, đôi mày mắt vốn lạnh lùng nay thoáng nở nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng hỏi: “Lời A Lê nói ngày ấy còn tính không?”.
A Lê: “Còn, còn chứ.”
A Lê luôn nghĩ rằng chính mình đã theo đuổi được Hoắc Giác.
Mãi đến sau này, khi lật giở một cuốn sách cũ, bên trong cất giấu vô số bức họa nhỏ: A Lê năm chín tuổi, A Lê năm mười tuổi, A Lê năm mười một tuổi…
Từng nét bút, tất cả đều là hình bóng của nàng.
A Lê mới chợt ngỡ ngàng nhận ra. Có lẽ, trong những tháng ngày nàng không hề hay biết, Hoắc Giác cũng đã lén lút thương mến nàng từ rất lâu rồi.
[Phần Nam Chính]:
Hoắc Giác mang trong mình mối huyết hải thâm cừu.
Kiếp trước, hắn là quyền thần một tay che trời, nhìn kẻ thù lần lượt gục ngã, đại cừu báo được, nhưng hắn lại hối hận.
Hắn chỉ muốn tìm lại thiếu nữ năm xưa, người đã nhiều lần chạy đến Hoàng cung muốn chuộc hắn ra ngay cả khi hắn bị hoạn.
Khi mở mắt lần nữa, Hoắc Giác trở về năm mười sáu tuổi.
Ngoài cửa, thiếu nữ ôm túi bạc, đôi mắt long lanh ướt át, lo lắng nhìn hắn.
Hoắc Giác thoáng ngừng thở, lồng ngực như bị máu nóng thiêu đốt, đau nhói.
Đầu ngón tay run rẩy, hắn cất tiếng gọi khẽ: “A Lê.”
Hắn chưa từng dám mơ.
Sau khi lội qua núi xương sông máu, A Lê của hắn, người mà hắn đã đánh mất trong dòng thời gian dài đằng đẵng, thật sự đã trở về...
[Nàng thanh mai từ thuở nhỏ x Vị Thủ phụ tương lai bề ngoài đoan chính, nhưng thực chất thủ đoạn độc ác]

Diệp Tử Hữu Điểm Trì