Trang 87 / 268 · Tổng 3207 truyện

Tây Sơn Ngư

Kk Cố Hương
Hắn tên là Tịch Thiên Dạ, nổi tiếng là một doanh nhân trẻ tuổi, sở hữu chục tỷ Forbes ở Trung Quốc.
Tuy nhiên đây chỉ là thân phận bên ngoài của hắn mà thôi.
Không chỉ đạt được thành công trong kinh doanh mà còn là một chuyên gia tu tiên đỉnh cao.
Tuy nhiên, điều đáng kinh ngạc là tên của anh ta - Tịch Thiên Dạ - bao gồm một bí mật không ngờ.

Zhihu

Hoắc Hương Cô

Mạt Trà Thời Quang/抹茶时光

Mang Quả Toan Nãi
Tác giả: 芒果酸奶
Thể loại: Trọng Sinh, Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Trả Thù, Gia Đình, Xuyên Sách, Cung Đấu, Xuyên Không, Sảng Văn
Team dịch: Cần 1 ly cafe mỗi ngày
Giới thiệu
Ta xuyên vào một quyển truyện, trở thành nữ phụ.
Nữ chính là một người điềm tĩnh, lạnh nhạt, không tranh không đoạt với đời. Ấy vậy mà nàng có thể từ một dân nữ thấp kém bước lên ngôi vị hoàng hậu.
Ngược lại, nữ phụ như ta hao tổn tâm trí, bày mưu tính kế, cuối cùng lại bị mọi người xa lánh, kết cục bi thảm là đầu lìa khỏi xác. Ngay cả phu quân của ta cũng một lòng yêu nữ chính sâu đậm.
Khi ta xuyên đến, nữ chính vẫn chỉ là một nha hoàn bên cạnh ta, nhưng phu quân ta luôn ra sức che chở nàng, vì nàng mà nhiều lần tranh cãi với ta không chút kiêng nể.
Ta vung tay, lạnh lùng nói: “Nếu đã thích đến vậy, thì để nàng ta làm thiếp của chàng đi.”
Một khi đã làm thiếp, cả đời này nàng sẽ không thể trở thành hoàng hậu nữa.

Minh Hà
Tác giả: 明河
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, Trả Thù
Team dịch: Cá Mặn Rất Mặn
Giới thiệu
Dưỡng muội hiến kế để ta hòa thân Yến quốc.
Bệ hạ vì bảo vệ ta, xoay người liền đem ả ném cho Yến hoàng.
Mà ta, mười dặm kiệu hoa đỏ rực gả vào cung môn, vinh sủng một đời.
Trùng sinh một kiếp, ta lại trái ngược hoàn toàn, trước mặt văn võ bá quan thỉnh chỉ hòa thân.
Bệ hạ, đời này, ta không cần người nữa.

Tưởng Mục Đồng

Thẩm Lục Vũ
Ông ta cười nói Hoàng hậu không thể là ngươi.
Ta chăm chú nhìn khuôn mặt đã bị tửu sắc ăn mòn của Hoàng Thượng, làm như không quan tâm đến lời ông ta nói, cũng không để ý đến hai bàn tay đang sờ loạn trên người ta, chỉ thản nhiên cười, dịu dàng đáp:
“Uyển Nhi chỉ mong Bệ hạ thương tiếc, không hề thèm muốn ngôi vị Hoàng hậu.”
Ta chưa từng quên, nhiều năm trước ông ta từng mỉa mai Vệ gia, cũng từng nói Vệ gia không thể có thêm một vị Hoàng hậu nữa.
Mà hôm nay, ngoài gương mặt này ra ta đã hai bàn tay trắng, Hoàng hậu hay Quý phi đối với ta cũng chẳng khác là bao.
Đời này ta chỉ mong có thể dùng tấm thân này bảo vệ Minh Diễn mà thôi. Còn về sự si mê, dây dưa giữa ta và Minh Diễn, chỉ đành mong ông trời thương xót đến kiếp sau vậy.
Nếu ta còn có kiếp sau.

Zhihu
Tác giả: zhihu
Tran / Editor: Mỗi Bước Mỗi Xa
Beta: Mỗi Bước Mỗi Xa
Thể loại: Cổ đại, Báo thù, Trùng sinh
Độ dài: 13
Giới thiệu
Sau khi tỷ tỷ bị lạc, phụ mẫu đã nhận nuôi một đứa trẻ.
Nhưng ta và nàng ta không ai vừa mắt ai, quan hệ như nước với lửa.
Sau đó, tỷ tỷ bị thất lạc đã tìm đến, phụ mẫu nhìn tỷ ấy mập mạp quê mùa mà nhíu mày.
Dưỡng tỷ lại công khai lẫn ngấm ngầm chế nhạo.
Ta cười lạnh, quăng một cái tát vào mặt dưỡng tỷ.
Không ai biết được, ta đã được sống lại.
Ở kiếp trước, gia đình ta vì sự xúi giục của dưỡng tỷ, mà đuổi tỷ tỷ đi.
Nhưng sau khi cả nhà ta bị dưỡng tỷ hại đến nỗi tịch biên gia sản và bị trảm, tỷ tỷ lại thề sẽ báo thù cho bọn ta...

Viên Chocolate Ngọt Ngào

Dung Thiên Ti

Mặc Khanh
Ta là hoàng hậu bị thất sủng nhất hậu cung.
Không con cái, không được sủng ái, mà nhà mẹ đẻ cũng chẳng có thế lực gì.
Năm xưa chẳng qua là vì thay thái tử chắn một kiếm, mới được ban hôn làm thái tử phi.
Thái tử vốn chẳng ưa ta, sau khi đăng cơ nhiều lần muốn phế hậu.
Chỉ ngại miệng lưỡi thế gian, sợ bị chỉ trích lên án.
Đành phải trút hết căm hờn lên người nhà ta, không ngừng dày vò, hành hạ.
Bao năm vợ chồng như oan gia, thù hận sâu như biển.
Sống lại một đời, khi thích khách ập tới, ta dứt khoát bỏ chạy.
Ấy khoan đã! Thích khách này sao lại nhằm vào ta?!
Không đúng, thái tử... à không, hoàng thượng cũng xông về phía ta là sao?!

Học Giả Câu Cá Cấp 1 Quốc Gia

Zhihu

Cực Địa Phong Nhận

Zhihu
Tỷ tỷ là đích nữ của tướng phủ, tự xưng là người lạnh lùng và cao quý như tiên nữ bước xuống thế giới của người bình thường, không dính bụi trần.
Ngày nhà bị lục soát, mọi người chỉ lo cất giấu vàng bạc, trang sức và nhiều đồ đạc có giá trị khác, nhưng nàng chỉ giữ lại cây đàn bị hỏng, ôm chặt không buông.
"Các ngươi không sợ làm mất tôn nghiêm của dòng họ cao quý chúng ta hay sao mà lại tranh tới đoạt lui như thế, hoàn toàn không để ý lễ nghĩa liêm sỉ gì cả, mấy người làm mất hết mặt mũi của liệt tổ liệt tông Tô gia rồi!"
Sau đó, mọi người bị trục xuất làm nô lệ, ta liều chết ôm chặt lấy chân của Thành vương mãi không buông và cầu xin hắn cứu ta, hắn là người đã từng nghị thân với ta.
Tỷ tỷ mắng ta không có liêm sỉ vì đã cúi đầu trước kẻ thù lục soát nhà mình, nàng bất đắc dĩ phải theo ta đến vương phủ làm nô lệ.
Sau đó, ta cố gắng đi lên từng bước một và thành công trở thành thiếp thất của Thành vương, lúc sắp sinh con, tỷ tỷ lấy cớ chăm sóc cho ta nhưng lại múa một khúc Kinh Hồng Vũ ở trước mặt Thành vương, cướp đi trái tim của vương gia rồi trở thành trắc phi của Thành vương.
Ta nổi giận đùng đùng đi chất vấn nàng, nàng lại nói ta ích kỷ, ghen tị với cả tỷ tỷ ruột rà của mình, không ra thể thống gì cả, tỷ tỷ phạt ta quỳ rất lâu, còn nói làm thế vì muốn tốt cho ta, bảo ta đừng phụ lòng nàng.
Sau đó ta bị động thai, khó sinh rồi băng huyết mà lìa đời, một xác hai mạng, ta chết trong nỗi hận thù.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày cả nhà ta bị lục soát.

Mặc Thư Bạch

Zhihu

Zhihu
Muội muội tham dâm, dùng bát tự của ta để gả cho một vị võ tướng cao lớn oai phong.
Còn ta thì bị ép gả làm vợ chung của ba huynh đệ nhà họ Phó.
Hoắc Tướng quân trấn giữ biên ải, muội muội sau khi xuất giá liền ngày ngày sống cảnh phòng không gối chiếc.
Mà ta lại đêm đêm được các phu quân cưng chiều, yêu thương hết mực.
Cuối cùng, muội muội vì ghen ghét mà một dao đâm vào ngực ta, miệng rủa:
“Ngươi là nữ tử, lại hầu hạ ba chồng, không biết liêm sỉ là gì!”
Lần nữa mở mắt, ta đã quay trở lại ngày chọn phu quân năm ấy.