Trang 55 / 123 · Tổng 1468 truyện

Thẩm Tuyên Hòa

Nhất Tùng Âm

Mạnh Phàm Song

Nhất Tùng Âm

Bàn Cáp

Kỳ Anh
Tác giả: Kỳ Anh
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Hải Quỳ
Thể loại: Hài hước, Xuyên sách, Hệ thống, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Nữ phụ, Sủng Ngọt, Chữa lành, Sạch, Chậm nhiệt
Độ dài: 145
Giới thiệu
Sau khi xuyên vào truyện tu tiên dành cho nam, Ninh Ninh vốn định cẩn thận đi theo nội dung cốt truyện, chẳng ngờ phát hiện thế giới này không ổn lắm.
Bên trong sư môn, sư huynh dùng chân trái đạp chân phải lên trời (*), sư tỷ kiếm tiền bằng cách bán sách đồng nhân của Trưởng lão tông môn, sư tôn nghèo tới mức làm người ta tức điên hơn, ngày nào cũng uống Bạch Khai từ tám mươi hai năm trước.
(*) Chân trái đạp chân phải lên trời (tả cước đặng hữu cước thượng thiên): Xuất phát từ bộ phim Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung, chỉ một loại võ đẹp mắt khiến người xem thích thú, trên thực tế không có thật. Nó được nhiều người dùng để chỉ sự vô lý của tiểu thuyết Kim Dung.
Bên ngoài sư môn, Phật tu khổ luyện công pháp mà niệm kinh như hát rap, mồm miệng có thể tóe ra lửa; Kiếm tu yêu kiếm như vợ, giành giật trở thành hoa khôi để nuôi vợ sống tạm, chuyện tình yêu cảm động đất trời; Nhạc tu thì dùng chuông chùa làm vũ khí, giỏi nhất trong việc vung cán chuông đập người ta.
Ninh Ninh: …
Hết thuốc chữa rồi, hủy diệt đi, sớm muộn gì giới Tu chân cũng xong đời.
*
Ninh Ninh xuyên thành tiểu sư muội độc ác trong truyện tu tiên.
Nếu muốn sống, nàng phải liên tục tìm đường chết theo nội dung cốt truyện ban đầu.
Đối tượng chinh phục đầu tiên: Đại sư huynh thanh cao như trăng.
Sư huynh là kiếm cốt trời sinh, tu vi hàng đầu. Ninh Ninh hẹn người ta gặp riêng vào buổi đêm khuya khoắt, tới nơi thì đối phương cười khẽ gật đầu: "Muội muốn học một chút... chuyện khác ở tuổi của muội ư?"
Vậy nên trong đêm khuya mịt mù, đại sư huynh cầm ra nguyên một bộ kiếm pháp với độ khó cực cực kì cao. Ninh Ninh bị ép phải khổ luyện cả đêm, mệt tới mức thành một con chó co quắp, lòng như tro tàn.
Đối tượng chinh phục thứ hai: Trưởng lão xinh đẹp lạnh lùng.
Toàn bộ tu vi của Trưởng lão đều bị phá hủy sau trận đại chiến, tĩnh dưỡng một mình trong núi.
Nhân lúc hắn đánh đàn, Ninh Ninh vốn định bước lên phá đám. Ai ngờ nàng ngửi thấy mùi hoa độc, thành ra không thể động đậy, đau đớn không sao chịu nổi, hứng gió chảy nước mắt ròng ròng.
Trưởng lão nhìn dòng lệ ấy, cảm thấy hắn đã vô tình gặp được tri âm. Nàng càng khóc thì hắn càng hạnh phúc, thiếu điều múa tay chơi bài "May mắn tới" để ăn mừng.
Đối tượng chinh phục thứ ba: Tiểu sư đệ liều lĩnh quái gở.
Đây vốn là nam chính trong tiểu thuyết gốc. Sư đệ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, huyết mạch không thuần, hứng chịu đủ sự kỳ thị ở môn phái, bị bắt nạt tới mức thương tích đầy người.
Ninh Ninh đập vỡ nước suối tiên hắn dùng để chữa thương, chẳng ngờ nước suối đã bị người ta đổi thành kịch độc ăn mòn từ bao giờ. Nước bắn tung tóe khắp chân nàng.
Chàng thiếu niên cụp mắt quỳ xuống, lau vết máu trên bắp chân nàng: “Sao lại giúp ta?”
Sau khi cốt truyện phát triển đến một chiều hướng kỳ lạ.
Chàng thiếu niên trước giờ luôn độc ác nham hiểm vùi đầu vào cổ nàng, giọng nói nghẹn ngào, giấu kín sự trung thành và khao khát vô tận.
“... Đừng bỏ rơi ta.”

Xuân Đao Hàn

Tước Diệu Thời

Nhĩ Căn

Tán Tiện Cửu (赞羡玖)

Lưu Hề Nhiễm
Lâm Táp Táp, đại tiểu thư của tông môn, vì chướng mắt tiểu sư muội đồng môn, nhiều lần ngấm ngầm nhắm vào đối phương. Kết quả, hại người chẳng thành, trái lại khiến bản thân suýt bỏ mạng.
Khi tỉnh lại, Lâm Táp Táp phát hiện bản thân đang sống trong một quyển tiểu thuyết tu tiên, mà nàng chẳng qua chỉ là một phản diện pháo hôi, kẻ làm nền cho mối duyên giữa nam nữ chính. Trớ trêu thay, nàng phản diện ấy còn bị gắn mác “ngu ngốc, gây cười”, kết cục thảm là chết trong lúc đứng xem nam chính cùng nam phụ giao đấu, hô hào cổ vũ quá đà mà bị... lỡ tay giết chết (?!)
Đây là sỉ nhục ai vậy hả?!
Lâm Táp Táp giận đến tỉnh ngộ, lập khế ước cùng Thư Linh, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, dốc lòng sắm vai nữ phụ độc ác, bất chấp thủ đoạn chia rẽ đôi lứa chính tuyến.
Vì phá hủy tuyến tình cảm trong sách, nàng một mặt dính lấy nam chính, gọi "ca ca", làm nũng, ôm ôm hôn hôn không rời; một mặt xúi giục nam phụ mang huyết mạch bán ma theo đuổi nữ chính. Thỉnh thoảng nàng còn châm ngòi ly gián khiến cả ba nhân vật chính rơi vào một trận hỗn chiến long trời lở đất, đến mức làm sụp cả mạch truyện.
Khi đại chiến giữa nam chính và nam phụ tiến đến hồi gay gắt, Lâm Táp Táp đang định chuồn êm thì nam phụ bệnh kiều vung kiếm chặn lối, trầm giọng hỏi:
“Nếu ta giết hắn, nàng liền yêu ta, có phải không?”.
Chưa kịp để Lâm Táp Táp hồi thần, nam chính đã túm lấy cổ áo sau, kéo nàng về bên mình, ôm vào lòng, áp má vào má, khẽ cười thân mật:
“Nàng vì chia rẽ duyên phận của ta mà không tiếc thủ đoạn. Giờ nếu dám nói không yêu ta… ta sẽ nổi giận đấy.”
…
Lâm Táp Táp đọc xong toàn văn, lại quên không xem phiên ngoại. Trong ấy mới hé lộ: Nam chính mới thực là phản diện chân chính.
Lâm Táp Táp: QAQ
—
Một tiểu phản diện ngỡ bản thân tàn độc nhưng thật ra ngây ngô × Một nam chính tưởng chính trực nhưng tâm ma chất chứa
Cùng với: một nam phụ bệnh kiều, tâm tính vặn vẹo không kém.

Vũ Sơn Nhất Định Bất Hoá

Zhihu

Nhĩ Bắc

Anan
Sư phụ từ nhân gian mang về một tiểu sư muội.
Nàng ta có thiên phú tuyệt đỉnh, tu luyện lại chăm chỉ, chẳng mấy chốc đã trở thành đệ tử "có chí tiến thủ" nhất trong cái tông môn cá mặn của chúng ta.
Sư phụ vì nàng ta mà tổn thương tâm mạch, vậy mà nàng ta lại vì cứu tình nhân trong lòng của Kiếm Tông, trộm đi thuốc cứu mạng của sư phụ.
Nàng ta đứng trên đỉnh núi, không chút hổ thẹn: "Đại sư tỷ, đại đạo vô tình, yếu đuối chính là tội."
"Ta không giống đám phế vật ăn không ngồi rồi như các ngươi, ta muốn thành tiên."
Ngày đến Kiếm Tông thanh lý môn hộ, ta từ dưới cối đá xay trong sân, đào lên một thanh kiếm đã gỉ sét.
Nhị sư muội mê mẩn rèn sắt, từ trong xó xỉnh lôi ra cây đàn tỳ bà bạch ngọc phủ đầy bụi.
Tam sư đệ một lòng trồng hoa, từ trong đống phân bón đen kịt lôi ra một chiếc bạch cốt tiêu.
Trên đường đi, mọi người đều hỏi ta: "Vì một lão già tu vi tầm thường trong một tông môn lụn bại mà đối đầu với đại tông môn đệ nhất thiên hạ, có đáng không?"
"Ừm, đáng."

Bạch Trạch Táng Táng Dụng Phẩm Điếm/白泽丧葬用品店

Nguyệt Cầm Ỷ Mộng

Ninh Dung Huyền
Nhân gian chia làm chín châu, thần triều trung tâm lấy tứ hải làm ranh giới bảo vệ cho thần giới toạ lạc.
Tạ Ngư Trần một thân thiên chi kiêu tử, thời niên thiếu bị thân hữu phản bội, đến cả người mình tin tưởng cùng vị hôn thê cũng trở mặt bội ước, thế gian này không còn bất kỳ lưu luyến khiến cho Tạ Ngự Trần vứt bỏ tất thảy, tu Vô Tình Đạo độc lai độc vãng đi lên một con đường khác biệt trước nay chưa từng có. Mãi cho đến về sau, hắn mới tỏ tường mọi việc, vốn dĩ số mệnh hắn đã được thiên đạo sắp đặt từ trước.
Lấy thiên địa làm bàn cờ, chúng sinh làm quân cờ, không nguyện làm quân cờ chỉ làm người đánh cờ. Tự tại ung dung đứng sau tất cả thao túng vạn vật.
Yến Tuyết Không là kim chi ngọc diệp xuất thân cao quý, thái tử của thần triều Đại Yến. Từ khi sinh ra, mọi thứ y muốn đều dễ dàng nằm gọn trong tay, vốn dĩ vận mệnh của Yến Tuyết Không một đường bình lặng cứ thế mà thuận lợi trải qua
Nhưng vào một ngày, y phát hiện tất cả những người bên cạnh y đều bất thường, bọn họ dường như thay đổi.
Vị đường huynh bất tài vô dụng bị vị hôn thê của mình vứt bỏ lại có thể trở mình, thoát khỏi khốn cảnh nghịch chuyển mà trở thành một kỳ tài ngút trời, thánh nữ của một tông môn cũng bắt đầu vang danh thiên hạ, vương hầu nơi biên thùy cũng nổi dậy bắt đầu phất lên lá cờ tạo phản.
Tác giả xuyên qua trên mặt bày ra biểu cảm khó hiểu "Ta xuyên đến đây là thời khắc mà Tạ Ngự Trần mở ra con đường thần giới, thế quái nào mặt cũng chưa thấy? Ở đâu lại xuất hiện nhiều vai chính nhảy ra như vậy! Ôi con trai cưng của nương sao lại thê thảm quá, hào quang nhân vật chính mất sạch sẽ luôn rồi".
Yến Tuyết Không: "..."
Y bình tĩnh đem món đồ trong tay bỏ xuống, tay cầm kiếm loé sáng thần quang đánh bại đường huynh, tiêu diệt thánh nữ, dẹp loạn phản quân bủa vây, chấn chỉnh lại thiên hạ.
Mãi đến khi Yến Tuyết Không một đường quét sạch đến thần giới, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả mọi việc luôn giả vờ là một tiểu kiếm bạch nho nhỏ không ngồi yên được nữa liền ra mặt, hắn ôn nhu dụ dỗ ngọt ngào nói.
"Yến Yến dừng tay lại, nếu cứ tiếp tục đánh nữa e là đến cái nịt cũng không còn".
Yến Tuyết Không: "Một vạn câu hỏi vì sao.pnj"
Thuộc tính công thụ: Trước siêu cấp khả ái sau hoá thần mỹ công x Trước vô tình lãnh khốc sau đại lão vừa ngọt ngào vừa thơm thụ, trúc mã x trúc mã, một nửa cứu rỗi.
Đại Ý: Thiếu niên lập chí, không quên đi sơ tâm.
Tag: Cường cường, niên hạ, con cưng của trời, tiên hiệp tu chân.
Vai Chính: Yến Tuyết Không, Tạ Ngự Trần
Túm cái váy lại chính là một câu chuyện nuôi chồng từ bé vui vẻ.

Lừa Con Lon Ton

Lão Đại Bạch Miêu