Trang 53 / 123 · Tổng 1468 truyện

Hạnh Dao Vị Vãn

Gió Thổi Qua Lòng Ngươi
Lúc ta xuyên vào vai bạch nguyệt quang chuyên dính cơm thừa canh cặn, thì câu chuyện đã bước đến hồi kết.
Tiểu thế thân được cả thiên hạ cưng chiều, đắc ý đứng nhìn ta bị treo ngược trên Tru Hồn trận, toàn thân đầy vết thương dữ tợn, chỉ chờ sau buổi thẩm phán là sẽ bị hồn phi phách tán.
Vị sư tôn xưa nay vẫn chán ghét ta lạnh giọng nói:
“Ngày thường ngươi ghen tị với việc Vãn nhi được tông môn sủng ái thì thôi đi, giờ lại ngoan cố không sửa, còn hạ độc hủy đi kim đan của Vãn nhi. Đến nước này rồi, ngươi có chịu nhận tội không?”
Gió dữ thổi ngày càng mạnh, khiến ta không mở nổi mắt.
Nhận tội gì chứ?
Trước khi tới đây, hệ thống còn nói với ta đây là nhiệm vụ hiện đại, sao lại bị truyền đến tu chân giới thế này?
Còn chưa kịp để bộ não rối bời của ta hiểu được rốt cuộc đang ở đâu, hệ thống bỗng hét toáng lên:
【Hỏng rồi, truyền nhầm thế giới rồi!】
【Chạy thôi! Mau rút! Ta đưa cô tới thế giới nhiệm vụ thật sự!】
Dưới chân ta, Tru Hồn trận đỏ như m á u, yêu dị quỷ mị, phù chú chực chờ xé x á c ta thành từng mảnh.
Lời tra hỏi còn vang rền bên tai, ta lại thản nhiên giãn mày nở nụ cười an lành:
“Nhận, tội gì ta cũng nhận! Nhiệm vụ gấp, thời gian không chờ đợi ai, mau ra tay để ta hồn phi phách tán đi cho kịp giờ!”

Thiên Sơn Trà Tân Quán
Tác giả: 天山茶賓館
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Gia Đấu, Linh Dị, Nữ Cường, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Điền Văn
Team dịch: Vân Mộng Hạ Vũ
Giới thiệu:
Cô gái Chu Thiện, có khả năng nhìn thấy và thay đổi số mệnh, đang đối diện với một thế lực tàn ác và phong kiến đầy tín dị dị.
Đây là một tình huống thú vị trong những câu chuyện về việc thay đổi số phận hay chiến đấu với số mệnh.

Phù Hoa

Thập Tứ Lang

Thiên Sơn Trà Khách
Nhân viên văn phòng Dương Trâm Tinh, sau năm ngày liên tiếp thức trắng làm thêm giờ, bỗng xuyên không vào cuốn tiểu thuyết tu tiên cẩu huyết mà cô đã đọc tháng trước. Trong truyện, cô trở thành một pháo hôi nữ phụ chỉ xuất hiện vỏn vẹn 3 nghìn chữ rồi bị nam chính dùng một chưởng đánh chết vì tội hãm hại thanh mai trúc mã của hắn.
Dương Trâm Tinh: Gì vậy trời???
Một nhân viên văn phòng thông thạo cốt truyện như cô chỉ biết thét lên đầy căm phẫn: Số mệnh của tôi do tôi quyết định, không phải ông trời!!!
Thế nhưng…
Yêu Giao trở về phục thù sau bốn mươi năm. Di tích Thần Nữ trong bí cảnh bất ngờ lộ diện. Tộc Xà Vu đã lụi tàn lại tái xuất giang hồ. Và thanh tà kiếm trong truyền thuyết cũng trùng sinh…
Ông trời không đùa được nữa à???
Đối mặt với cốt truyện ngày càng khó nhằn, Trâm Tinh chỉ có một mục tiêu duy nhất: Sống sót đến đại kết cục.
Thiên mệnh, là những chuyện dù bạn có cố gắng đến đâu cũng không thể thay đổi được.
Tôi nhất định sẽ thay đổi!

Ngữ Tiếu Lan San
Tên gốc: Vân Gian Hữu Toạ Thành
Tạm dịch: Toà Thành Trong Mây
Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San
Thể loại: Đam mỹ, tình hữu độc chung, tiên hiệp tu chân, nhẹ nhàng, HE
Độ dài: 108 chương chính văn + 5 phiên ngoại
Văn án
Tiên phủ Thanh Ái toạ nơi đỉnh mây, chính khí ngút ngàn, xem việc cứu vớt muôn dân là nhiệm vụ của mình.
Một ngày nọ, muôn dân gặp một phiền toái nhỏ.
Tiên Tôn hiền từ vẫy tay một cái: “Đồ nhi ngoan, ngày mai con tới học phủ Trường Sách báo danh, nếu có ai hỏi tới con thì cứ nói mình mới vừa tròn mười sáu nhé.”
Phong Khiển Tuyết nghe vậy thì quay đầu đi luôn, nhưng cũng chẳng thành công.
Nguyên nhân là do nơi đây nhân tài có thể cưa sừng làm nghé chẳng có mấy người, dáng dấp đại sư huynh thì trông như ai thiếu hắn ba ngàn nợ máu, khí chất của nhị sư huynh thì đầy uy vũ, nhìn vào chẳng có vẻ gì là tu tiên cả, mà trông như kiểu sẽ lên núi vật lộn với gấu.
Thế là Phong Khiển Tuyết có dung mạo xếp thứ nhất đành phải bị ép đi học lần nữa.
Trước khi đi, Tiên Tôn liên tục căn dặn: “Ắt phải đưa Tạ Nhận vào con đường chính trực con nhé.”
Tạ Nhận ấy à, thiên tư hơn người, tính cách lại ngang ngược cổ quái, đệ tử khác còn đang luyện tập tụ khí thì hắn đã vung tay đánh ra một đoá sen đỏ sáng rực muôn trượng.
Phong Khiển Tuyết bị đốt trụi toàn bộ gia sản ngày đầu đến trường: Mồi lửa này thật lớn, đốt cháy ngươi và ta.
Đưa không được thì huỷ diệt thôi.
…
Rất nhiều năm sau, câu chuyện tình xưa lưu truyền tam giới viết thế này: Nghe nói lần đầu tiên Quỳnh Ngọc Thượng Tiên nhìn thấy Đế Quân thì tim đã rung rinh mất rồi, lại còn rưng rưng làm thơ ngay lúc đó cho hắn.
Tạ Nhận x Phong Khiển Tuyết, đứng trước là công.
.
Nhẹ nhàng HE, cám ơn đã ủng hộ =3=.
Tag: tình hữu độc chung, tiên hiệp tu chân, nhẹ nhàng.
Nhân vật chính: Tạ Nhận, Phong Khiển Tuyết.
Giới thiệu vắn tắt: Tận sức dùng đức phục người.
Dàn ý: Dũng cảm vươn lên vì mơ ước.

Zhihu

Triệu Yên

Long Thất

Vạn Vật Sinh

Cơ Xoa

Tối Hậu Đích Đại Ma Vương

Oops La

Lạc Bối Bối
Tác giả: Lạc Bối Bối
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Hài Hước, Sủng, Huyền Huyễn, Chữa Lành, Tiên Hiệp, Hư Cấu Kỳ Ảo, Nhân Thú, Phép Thuật, Ngọt, Dưỡng Thê
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Vị Tân Đình Thượng thần đẹp đến mức khiến cả người và thần tam giới đều phẫn nộ bị hạ dược đi nhầm đại điện, lúc này đang nằm trên giường của ta.
Nhìn thân hình rắn chắc của hắn, ta không khỏi nuốt nước bọt. Tuy ta thèm muốn thân thể hắn, nhưng không thể lợi dụng lúc người khác gặp khốn khó, đúng không?
Ta đắp chăn mây cho hắn định rời đi, không ngờ hắn kéo giữ ta lại, nụ hôn nồng nhiệt liền rơi xuống.
Cuối cùng, thân thể thuận theo lòng mình, ta đã mạo phạm Thượng thần hết lần này đến lần khác.

Hàn Tê
1
Tiết Thải Tảo đứng lặng trong viện, từ xa nhìn bóng dáng tiểu sư đệ đang luyện công.
Đây là một bộ công pháp khá kỳ quái, động tác vừa nhanh vừa gấp, thân hình loáng một cái liền lắc mình tránh sang bên trái, kế đó lại đột ngột xoay vòng, dẫm nhẹ lên mũi cỏ, thân ảnh giống như quỷ mị mà biến mất giữa mấy tán cây thấp.
Lại thấy hắn nhún chân một cái, cả người nhẹ như cánh én lao vút lên rồi trong khoảnh khắc lại hạ xuống, tay áo phất phơ, tư thế ấy thoạt nhìn vừa vụng về lại vừa cứng nhắc.
Tiết Thải Tảo ngẩn người.
Nàng vốn định thẳng thắn góp ý, nhưng cẩn thận nhìn kỹ thì phát hiện tuy dáng vẻ có phần lộn xộn, tư thế lại chẳng lấy làm đẹp mắt, thế nhưng tốc độ lại cực nhanh, khí tức cũng rất ổn định, chưa từng để lộ chút sơ hở nào.
Chẳng qua… tiểu sư đệ mặt mày ửng đỏ, rõ ràng là ngượng ngùng.
Tiết Thải Tảo khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn tự ti vì cảm thấy tư thế mình quá xấu xí?”
Nàng bình tĩnh quan sát lại một lượt, cảm thấy động tác ấy tuy không đẹp mắt thật, nhưng công pháp vốn trọng dụng được là được, đâu nhất thiết phải đẹp?
Hiển nhiên, tiểu sư đệ thì không nghĩ như vậy. Hắn càng luyện, mặt lại càng đỏ bừng, cả người xoắn xuýt đến mức không biết nên làm sao cho phải.
Tiết Thải Tảo thầm nghĩ chắc đây là chuyện khó nói của thiếu niên chưa thành thục mà thôi.
Đành phải đợi đến khi trời sáng, tìm dịp hỏi rõ Tiết Huyền xem rốt cuộc chuyện gì.
Nàng không nhịn được tiến lên một bước, ôn hòa mở lời: “Công pháp ấy của ngươi… ta có thể xem kỹ một chút được không?”
Tiết Thải Tảo nói xong thì cười nhạt một tiếng: "Nếu ngươi chịu cho ta xem, ta cũng có thể lấy công pháp đổi với ngươi.”
Có lẽ do ánh nắng ban sáng dịu dàng, hoặc có lẽ bởi lời nói chân thành kia khiến tiểu sư đệ không còn câu nệ như trước, lập tức gật đầu.
Hắn chậm rãi thi triển lại một lượt, động tác vừa làm vừa giảng giải chiêu số và khẩu quyết.
Tiết Thải Tảo nhìn một hồi, rốt cuộc cũng nhận ra chỗ ảo diệu trong đó.
Thì ra bộ công pháp này vốn là một bộ công pháp dung hợp. Người sáng lập hẳn là từng học qua công pháp của các đại tông môn như Lâu Quan, Thượng Thanh, Huyền Bảo… Sau đó lại gom góp tinh hoa của các nhà rồi tự cải biến thành bộ này.
Có thể nói là một bộ công pháp “tập đại thành” cực kỳ đặc sắc.
Tiết Thải Tảo âm thầm cân nhắc, nếu Tiết Huyền mà có thực lực cao thêm vài phần nữa, phối hợp với bộ thân pháp quỷ dị này chỉ e nàng cũng khó mà tránh được đòn đánh lén.
Chỉ tiếc… hiện tại tiểu sư đệ còn quá yếu, tuy có được bộ công pháp dị thường, nhưng chỉ biết tận dụng điểm kỳ dị mà chưa đủ trình độ phát huy, chưa thể lên được mặt bàn.
Tiết Thải Tảo thuận miệng hỏi: “Bộ công pháp này là của vị tiền bối nào sáng lập?”
Đại đa số công pháp đều sẽ lưu lại danh hào của người sáng lập ở phần đầu ngọc giản.
Nghe đến đây, sắc mặt nhu hòa của tiểu sư đệ bỗng nhiên khựng lại, như bị chạm vào chỗ đau.
Hắn nghiêng nghiêng đầu, lắp bắp nói: “Là… học được từ một ma tu.”
Hắn thấp giọng, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi, dè dặt liếc nhìn Tiết Thải Tảo: “Sư tỷ… ta không phải cố ý học ma công.”
Tiết Thải Tảo không hiểu sao trong lòng có chút quái dị.
Nàng trấn định, thong thả nói: “Nếu là ma tu kia truyền dạy, hẳn là cũng lợi hại lắm.”
“Sư tỷ, đó là một tên ma tu.” Tiểu sư đệ vội vàng giải thích: “Chính đạo đều muốn diệt trừ kẻ ấy cho hả giận.”
“Không phải sao?” Hắn cười, hỏi ngược lại.
Tiết Thải Tảo nhìn hắn, tựa như đang nhìn một lão nhân cổ.
“Nếu ma tu kia thực sự là kẻ giết người vô số, tất nhiên phải trừ khử. Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến việc hắn sáng lập công pháp thiên tài?”
Nàng nhàn nhạt cười, vỗ vỗ vai hắn: “Muốn chiến thắng được kẻ địch, trước tiên phải học được sở trường của đối phương.”
Bàn tay vừa đặt lên vai, thân thể đối phương thoáng run nhẹ: “Dạ… sư tỷ.”
Hắn ngẩng đầu lên, lại là khuôn mặt tiểu sư đệ quen thuộc ấy.
Tiết Thải Tảo nheo mắt lại.
“Sư đệ có chỗ nào không khỏe sao?” Nàng dò hỏi.
Tiểu sư đệ thoáng ngượng ngùng: “Có chút… Sư tỷ, ta ra ngoài một lát.”

Bôi Ảnh Tàng Thân
Bị hiểu nhầm là không được kỳ thực rất được trí tuyệt công (Yến Phi Độ) x Ngốc nghếch mỹ nhân làm nũng thỏ thỏ thụ (Hàn Giang Tuyết)
______
Văn án:
Tiểu thỏ tinh Hàn Giang Tuyết vẫn luôn mơ ước được bái nhập môn phái Đào Hoa Lạc, trở thành một đại kiếm tiên!
Khắp thiên hạ, có thỏ con nào lại không lớn lên cùng những câu chuyện trước giờ ngủ về Đào Hoa Lạc đâu chứ?
Y cũng muốn trở thành một kiếm tiên quang minh chính trực, hành hiệp trượng nghĩa, lại vừa ngầu vừa oai phong như trong chuyện kể!
Sau khi trưởng thành, Hàn Giang Tuyết một thân một mình vượt núi băng rừng, cuối cùng cũng tới được tiên môn trong mộng.
"Nơi này có nhiều hoa đào như vậy, nhất định chính là Đào Hoa Lạc rồi, chiu mi~!" Thỏ thỏ gõ cửa.
Ai ngờ một chờ chính là ba ngày.
Cho đến khi y được một đôi tay ấm áp ôm lấy.
"Ngươi tới đây làm gì?" Tiên nhân hỏi.
Toàm thân Hàn Giang Tuyết rét run, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sùng bái, cất tiếng: "Ta muốn bái ngài làm sư!"
"...Ta không thu đồ đệ, nơi này cũng không thiếu thỏ con, chỉ thiếu mèo con bắt chuột."
"Ta... ta được Mèo mẹ nuôi lớn, ta có thể... lấy thỏ giả mèo!"
Thế là Hàn Giang Tuyết bắt đầu cuộc sống cần cù bắt chuột, lén nhìn chưởng môn luyện kiếm, thỉnh thoảng lại được chưởng môn xoa xoa đầu.
Cho đến một ngày có khách ghé thăm, Hàn Giang Tuyết mới nghe từ miệng người khách kia—
"Nơi này không phải Đào Hoa Lạc, là Sương Thiên Hiểu Giác của Như Ý Tiên Tôn."
Một câu như sét đánh ngang tai, Hàn Giang Tuyết lập tức thu dọn hành lý định chuồn, lại bị Tiên Tôn bắt gặp.
"Muốn đi đâu? Thỏ con dơ bẩn, lại đây tắm rửa."
Hàn Giang Tuyết từ trước đến nay chưa từng tắm trước mặt người khác, bởi vì chỉ cần gặp nước nóng là y không nhịn được mà hóa thành hình người.
Mèo mẹ từng dặn kỹ: Tuyệt đối không được để ai nhìn thấy hình người!
Hàn Giang Tuyết: Vì sao nha?
Mèo mẹ: Dễ bị kẻ biến thái bám lấy.
Đến tháng thứ ba sau khi Như Ý Tiên Tôn Yến Phi Độ nhận nuôi con thỏ nhỏ này, hắn đã nhìn thấy hình người của y trong suối nước nóng.
Yến Phi Độ... biến thái thật rồi.
________
Chú ý (x3): Ace đọc kĩ trước khi nhảy hố
1. Phong cách văn học mầm non! Văn học thiếu nhi! Thỏ thỏ đáng yêu là được! Tiểu động vật rất nhiều!
2. Vẫn là ăn ăn uống uống, tu tiên theo phong cách của ta, vui sướng tiêu dao, tình ý vấn vương, ngọt đến tan tim, thỉnh thoảng đánh bay vài kẻ xấu~
3. Hình người của thụ là một đại mỹ nhân, mang phong cách "Tom Sue"* chính hiệu!
4.Tuy là thỏ con, nhưng là thỏ đã trưởng thành, là người lớn!
5. Lâu rồi không viết, quyển này
xem như là thỏ thỏ tự mình phục hồi tay bút ~ viết tùy hứng, hợp thì đọc, không hợp thì cũng mong lượng thứ ~
*Tom Sue: từ chỉ những nhân vật xinh đẹp xuất sắc, thường được mọi người yêu thích và dễ dàng giành được sự chú ý.
Tag: Yêu sâu sắc · Tiên hiệp tu chân · Ngọt văn · Manh sủng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tiểu thỏ Hàn Giang Tuyết ┃ Vai phụ: Yến Phi Độ, các sư huynh trong truyện ┃ Khác: Manh sủng, thỏ thỏ, ngọt văn, tô (hào quang)
Một câu tóm tắt: Tu học chính là ánh mắt đưa tình mà thành?
Chủ đề cốt lõi: Kẻ nhỏ bé cũng có dũng khí theo đuổi giấc mộng của riêng mình.

Chu Mộc Nam

Bông Lan

Tùy Vũ Nhi An