Trang 7 / 528 · Tổng 6328 truyện

Cửu Đâu Tinh
Tác giả: Cửu Đâu Tinh
Chuyển ngữ: Lam Quỳnh
Designer: Jo Malone
Tag: 1Vs1, Con cưng của trời, Cưng chiều, HE, Hiện đại, Ngôn Tình, Ngọt, Song xử, Thanh xuân vườn trường, Yêu thầm,
Tổng số chương: 126
Giới thiệu:
Năm ấy gặp Chu Thừa Quyết, anh là thiếu niên xuất nơi thân nhà cao cửa rộng, đẹp trai nhưng lười biếng, thành tích các môn tự nhiên luôn đứng đầu toàn trường, thu hút vô số ánh mắt nữ sinh. Nói anh là "con cưng của trời" cũng không quá, chỉ là điểm Ngữ văn khiến cho người ta không dám khen tặng.
Còn Sầm Tây khi đó học giỏi nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình bươn chải kiếm lấy.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép phải xuống lầu mở cửa đón gia sư mới: “Tôi sẽ được tuyển thẳng nhờ thi học sinh giỏi. Mời đằng ấy ra cửa rẽ phải, không tiễn. Tôi học dốt văn chính là dốt văn, ai đến cũng cũng vô dụng.”
Và rồi giây tiếp theo, cánh cửa nhà họ Chu mở ra nghênh đón bạn cùng bàn kiêm gia sư dạy thêm – Sầm Tây.
Từ đó về sau, trong một khoảng thời gian rất dài, hai người đều đi học cùng nhau, cùng sinh hoạt chung một quỹ đạo.
Lần đầu tiên cô bước vào một thế giới mới và được nhìn thấy Chu Thừa Quyết – chàng trai mà trước giờ cô chỉ dám ngắm nhìn từ xa.
Sau này, ở ngoài cửa thư phòng, cô tình cờ nghe được thiếu niên lạnh lùng nói: “ Con ghét nhất mấy thứ văn vẻ giả tạo đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây xin nghỉ công việc gia sư, từ đó không còn dành ánh mắt chăm chú nhìn anh nữa.
【2】
Gặp lại ở đại học, chàng thiếu niên năm nào vẫn hăng hái khí phách như xưa, cao không thể với.
Sầm Tây cố ý giữ khoảng cách, nhưng vì chương trình từ thiện có nguy cơ bị hủy bỏ nên cô đành phải cắn răng mời anh tham gia phỏng vấn.
Sau buổi phỏng vấn, chàng trai từng kiêu ngạo năm ấy lại hèn mọn đỏ hoe mắt, nắm chặt cổ tay cô giữa chốn đông người: “Anh tìm em thật vất vả.”
Chu Thừa Quyết tự giễu: “Anh chỉ mới vừa học viết thư tình được một nửa thì ‘cô giáo nhỏ’ đã chạy mất rồi.”
Mũi Sầm Tây cay cay: “Tôi chỉ biết mấy thứ văn vẻ kia thôi, không dạy nổi anh.”
Anh áp sát từng bước, ánh mắt đầy cố chấp: “Anh thích mấy thứ văn vẻ đó.”
— "Quanh đi quẩn lại một vòng tròn, may mà anh vẫn ở đây, chưa từng rời xa."
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính lớn hơn nữ chính một tuổi)
🔹 Yêu thầm × giả vờ dửng dưng
Ban đầu giả vờ:
Bề ngoài: “Chỉ là bạn cùng bàn thôi, thân lắm à?”
Bên trong: “Dám động vào bạn cùng bàn của tôi thử xem?”
Sau này giả vờ:
Trước mặt bạn bè: “Vết xước nhỏ này mà cũng gọi là bị thương ấy hả?”
Trước mặt Sầm Tây: “Vết thương này… nếu không được bạn gái thương xót, chắc anh chết mất.”

Di Nhiên
“Ta thấy Thám Hoa thật duyên dáng” nói về hai nguyện vọng lớn nhất trong đời Tĩnh Bảo: một là làm Thám Hoa; hai là cả đời không lấy chồng.
Cố Trường Bình chỉ có một nguyện vọng duy nhất: mang Thám Hoa về nhà để trấn trạch.
Nhân vật chính: Cố Trường Bình, Tĩnh Bảo
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, trùng sinh, nữ giả nam.

Sâm Lâm Trường Xuân
Tên gốc bản QT: Cái kia thường xuyên thỉnh ăn cơm năm thượng.
Tác giả: Sâm Lâm Trường Xuân.
Thể loại : Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - niên hạ.
Tag: Đô thị - Duyên trời tác hợp - Ngọt văn - Vườn trường.
- - - - -
Vai chính: Lý Tử Nghiên, Hạ Nhu
Thuyền trưởng: Thẩm Mộng Trừng
Văn án
Lý Tử Nghiên từ nhỏ đã sống một cuộc đời suôn sẻ: nhà giàu, thông minh vượt trội, chẳng có gì làm khó được cô. Là học bá kiêm át chủ bài của trường, ngày ngày cô chỉ lo tận hưởng tuổi trẻ rực rỡ, dẫn đội bóng chinh phục các giải đấu lớn và vượt mặt mọi đối thủ trên đường học tập.
Tình cảm á? Không rảnh đâu mà nghĩ!
Nhưng dạo gần đây, cô thấy lạ lạ về một học tỷ chẳng quen biết. Lúc tập luyện mệt bở hơi tai, mồ hôi nhễ nhại, phát hiện căng tin đóng cửa, chính chị ấy sẵn lòng chia nửa phần cơm cho cô. Khi Lý Tử Nghiên cùng đám bạn ồn ào chơi trượt ván, lại bắt gặp chị lặng lẽ nhặt rác dưới đất. Rồi lúc cô bị cầu thủ đội khác cố ý chơi xấu trên sân bóng, cũng chính chị chẳng ngại ngần đưa cô đi bệnh viện kiểm tra.
"Hạ Nhu? Chị là thiên sứ hả?" Lý Tử Nghiên mơ màng buột miệng khi nhìn bóng dáng dịu dàng trước mặt.
Hạ Nhu, tính tình ôn hòa, lịch sự, nhẹ nhàng, luôn giữ khoảng cách vừa phải với mọi người. Nhưng sâu trong lòng, nàng từng rung động vì một người.
Cho đến khi vô tình nghe Lý Tử Nghiên nói: "Tình yêu á? Chẳng hứng thú tí nào." Từ đó, Hạ Nhu chỉ biết chớp mắt, kìm nén trái tim mình. Cả hai cứ thế tốt nghiệp, chẳng ai dám làm rõ mối quan hệ mập mờ giữa họ.
Mãi đến khi gặp lại ở một đất nước xa lạ, những ký ức tưởng đã ngủ quên ùa về, khiến tim Hạ Nhu đập thình thịch. Nàng trân trọng từng giây phút bên nhau, dù chỉ là những lần gặp ngắn ngủi mỗi tháng sau những chuyến bay dài.
Nhưng rồi một ngày, sau khi hạ cánh, Hạ Nhu không thấy bóng dáng quen thuộc của Lý Tử Nghiên đợi mình như mọi khi. Thay vào đó là tin từ bệnh viện. Vội chạy đến phòng bệnh, nàng thấy Lý Tử Nghiên băng bó đầy mình nhưng vẫn cố cười yếu ớt: "Xin lỗi nhé, hôm nay không đón chị được."
Hạ Nhu cắn môi, giọng nghẹn ngào: "Em giấu chị mọi chuyện, để bản thân chịu thương tích đầy mình... Chị còn tư cách gì để giận dữ đây?"
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hạ Nhu, Lý Tử Nghiên thấy lòng đau hơn cả cú ngã ngựa kia. Từ đó, cô dốc hết thời gian và tâm sức để chứng minh mình xứng đáng đứng cạnh nàng.
Tag: Học bá chân thành niên hạ công × Ôn nhu chữa lành học tỷ thụ.

Lâm Gian Tuyết
Tác giả: Lâm Gian Tuyết
Tran / Editor: AI_Mâm đa quả
Beta: AI_Nhất Chi Mai
Thể loại: Cổ đại, HE, Góc nhìn nữ chính, Sủng Ngọt, Tiên hiệp, Thú cưng, Sạch
Độ dài: 172
Giới thiệu
Kiếm đế đương thời - Vân Thiêm Y thân tử đạo tiêu do đệ tử phản bội vào ngay lúc phi thăng. Bởi vì tên đệ tử kia vẽ rắn thêm chân mà Vân Thiêm Y có thể mang theo linh hồn và ký ức đầu thai. Vất vả tu hành hai vạn năm, bỗng quay trở về từ đầu!
Còn không phải là kiếm à? Nàng luyện, nàng luyện!
Chẳng qua, nàng đường đường là Kiếm tu, sao lại có nhiều thần thú đột nhiên theo đuôi vậy?
Chỗ của nàng là môn phái tu tiên đứng đắn, không phải vườn nuôi động vật!
Đặc biệt vị thú đế, vua của muôn thú kia, có thể đừng cứ biến thành mèo con đến mê hoặc nàng không hả? Bớt phe phẩy cái đuôi mèo đi!
Vân Thiêm Y: Nam nhân chỉ biết ảnh hưởng tốc độ ra kiếm của ta!
Đế Thiếu Cẩm: Cái đó thì liên quan gì đến bé mèo đáng yêu vô địch ta đây?

Thanh Canh
Tô Thanh bất ngờ xuyên vào bộ truyện mình đang viết dở.
Xuyên vào đâu không xuyên, lại rơi đúng vào vai nữ phụ phản diện là một ngôi sao hạng ba!
Vừa xuyên đến đã thấy mình bị cả mạng xã hội “ném đá”, còn phải nghĩ cách né tránh cái kết thảm chết không toàn thây trong nguyên tác.
Đã vậy, nam chính vốn ngoan ngoãn nghe lời nữ chính, nay lại bất ngờ “lật mặt”?!
Để có thể thuận lợi trở về thế giới thật, Tô Xán quyết định tham gia show hẹn hò, cố gắng se duyên cho cặp đôi chính.
Không ngờ, người đáng lẽ phải yêu nữ chính lại quay đầu bám lấy nữ phụ là cô?!
Tin hot nhất mạng xã hội:
[Tô Xán bị khui chuyện đã kết hôn?!]
[Lẽ nào là vị tổng tài soái ca tham gia cùng show hẹn hò với cô ấy?!]

Lý Thi Tình
Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi!
Tác giả: Lý Thi Tình
Tình trạng: Hoàn thành
Mới nhất: Phiên ngoại năm
Hố: 18/6/2025 - 17/7/2025
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt sủng, Xuyên thư, Cung đình hầu tước, 1v1
Tóm tắt:
Tạ Vân vốn chỉ định đọc chơi một quyển tiểu thuyết cung đấu trước khi ngủ, ai ngờ vừa gấp sách đã bị kéo thẳng vào trong đó. Nàng trở thành vị hoàng hậu tuyệt sắc, da trắng như tuyết, eo thon chân dài, nhưng vận mệnh lại vô cùng bi thảm: tay cầm bài tốt mà đánh tan nát, cuối cùng chết cháy thê lương.
May thay, trời thương ban cho nàng một hệ thống rút thăm trúng thưởng. Chỉ cần tích đủ điểm, bảo bối nào cũng có! Tạ Vân liền quyết tâm mặc kệ thị phi chốn hậu cung, chỉ muốn làm một tiểu công chúa tham tiền háo sắc, sống an nhàn hết quãng đời còn lại.
Chỉ là... nàng không ngờ được vị hoàng đế cao lãnh, cấm dục kia lại giữ chặt lấy eo nàng, thì thầm bên tai: “Vân Vân, nàng chỉ được ở bên trẫm, cả đời này chỉ được ở trong lòng trẫm.”
Điểm đặc sắc:
1️⃣ Nữ chính đẹp không tì vết, làm gì cũng khiến nam chính cam tâm tình nguyện.
2️⃣ Có ý kiến gì sao? Xin xem lại điều thứ nhất!
3️⃣ Nữ chính là người có bàn tay vàng do rút trúng hệ thống, sở hữu thể chất Cẩm Lý (thể chất thì cực kỳ may mắn, đi đâu cũng gặp quý nhân, tài nguyên từ trên trời rơi xuống, tu luyện nhanh, ra đường nhặt được bảo vật, có khí vận nghịch thiên.) lại được trang bị đầy đủ như Mỹ Bạch Hoàn (thuốc trắng da), Phong Ngực Đan (giúp vòng một tăng lên vài size ngay lập tức, trở nên "nở nang quyến rũ"), Tẩy Tủy Quả (Đây là linh quả giúp người ăn tẩy tủy phạt kinh, xóa bỏ tạp chất, nâng cao căn cốt (thể chất gốc), từ đó tu luyện dễ dàng, thiên phú tăng cao.) – toàn những thứ vừa nghe tên đã khiến người ta thèm muốn. Đã ăn qua là nhớ mãi, lại còn mở rộng cả não vực, thứ gì cần có đều có, tùy cô lựa chọn.
✨ Truyện ngọt sủng, không ngược, thỏa mãn tâm hồn thích mộng mơ của những trái tim mê ngôn tình cổ đại!
📌 Tag: Cung đình hầu tước · Yêu sâu sắc · Ngọt văn · Xuyên thư
Nhân vật chính: Tạ Vân, Quý Cảnh Lẫm
Nhân vật phụ: Quý Cảnh Hành, Tạ Vân Thư, Trần Sanh, Ôn Lam, Tiêu Thu Trà, Trinh Quý Nhân

Nhất Điều Nhan Cẩu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, He, Giới giải trí, Ngọt sủng, Ngược nam, Học đường, Đô thị tình duyên, Ấm áp, Nữ cường, 1v1, Ánh trăng sáng, Yêu thầm từ một phía, Nữ chính mất tem, Nam chính còn tem.
GIỚI THIỆU:
Giang Nghiên từng là đóa hoa lạnh lùng nổi tiếng ở Nhất Trung, gương mặt tinh xảo, khí chất lạnh nhạt, xa cách như sương mờ trên đỉnh núi.
Còn Nhan Yểu lại là nữ sinh "tai tiếng", gương mặt vốn nên trong trẻo lại ẩn giấu vẻ quyến rũ toát ra từ tận cốt tủy.
Giữa hai người vốn không nên có bất kỳ giao thoa nào.
Nhưng mười năm sau, lúc hai người bất ngờ gặp lại, Nhan Yểu lại ngoài ý muốn nhìn thấy một hình xăm màu xanh đen trên ngực của Giang học thần.
"Yanyao."
Là tên của cô.
-
Những ngày tháng cấp ba năm ấy, Giang Nghiên từng "hận" một người đến tận xương tủy.
Hận cô khiến anh ngày đêm thao thức, không sao yên giấc.
Hận cô có thể mỉm cười rạng rỡ với mọi người, nhưng riêng với anh lại lạnh nhạt xa cách.
Hận cô vô tư du hí nhân gian nhưng chưa từng suy xét đến anh.
Đời này anh đều sẽ không quên, khi thiếu nữ cùng đám bạn lêu lổng nhắc đến anh, cô cũng chỉ cười nhạt nhẽo: "Giang Nghiên á? Chẳng có gì thú vị, chỉ là một học sinh ngoan ngoãn học giỏi mà thôi."
-
Ở đại học Q, Giang giáo sư nổi tiếng ghét nhất những "thiếu nữ bất lương", đặc biệt là những nữ sinh viên thích trốn học, trên người có hình xăm còn hút thuốc.
Lừa bạn trai để lén tới nghe giảng - Nhan Yểu:....
Thế ngày hôm qua là ai uống say rồi ôm rịt lấy cô không chịu buông vậy?
-
"Để khắc ghi mối hận năm ấy, anh khắc tên của em lên người. Nhưng suốt mười năm qua, mỗi ngày mỗi đêm, đều đang nhắc nhở anh rằng anh yêu em đến nhường nào." - Giang Nghiên.
Cảnh báo trước khi đọc:
Nữ chính thời cấp ba là bad girl chính hiệu.
Nam chính yêu thầm, nữ chính không còn "zin".

Khai Hoa Bất Kết Quả
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Làm ruộng , Huyền huyễn , Tu chân, Thăng cấp lưu , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , Linh dị thần quái , 1v1 , Thị giác nữ chủ
Giới thiệu:
Trần Khinh Dao vốn là từ mạt thế xuyên vào Tu Chân giới, một lòng chỉ muốn làm cá mặn rồi nằm im tu luyện đến trường sinh.
Ngày đầu tiên bước lên con đường tu hành, nàng ở vực sâu nhặt được một thiếu niên.
Thiếu niên ấy vốn là anh tài hiếm có, tư chất tuyệt đỉnh, thiên phú hiếm thấy lại bị hãm hại đến nỗi võ công bị phế, kinh mạch tổn thương, trở thành phế vật.
Trời ạ, đây rõ ràng là nam chính nghịch tập, vả mặt thiên hạ!
Không bao lâu sau, nàng lại nhặt được một thiếu nữ.
Thiếu nữ kia mẹ mất sớm, cha thì bất công, danh tiếng bị bôi nhọ, hôn sự bị cướp, dưới tuyệt vọng mà tìm đến cái chết.
Mẹ ơi, đây chẳng phải mẫu nữ chính báo thù ngược tra sao!
Trần Khinh Dao đem nam chủ, nữ chủ đặt cạnh nhau, thầm lặng quan sát phản ứng hóa học giữa bọn họ.
Nhưng rồi quái lạ
Nam chính lại nói: “Trong thiên hạ, ta chỉ tin A Dao.”
Nữ chính cũng nói: “Nam nhân tránh ra, A Dao tỷ tỷ là của ta!”
Hai người vì tranh sủng mà lao vào đánh nhau.
Trần Khinh Dao cảm giác bản thân giống như tra nam kẹt giữa kiều thê và mỹ thiếp, thật khó xử.
Này thì ai chịu nổi?
Để giữ thanh tịnh, nàng đành giả vờ mình không vướng bụi hồng trần, một lòng chuyên tâm tu luyện.
Rồi sau đó, Trần Khinh Dao trở thành tông sư chấn động Tu chân giới ở cả bốn đạo: đan, phù, trận, khí khiến vô số đại lão quỳ cầu nàng luyện đan, rèn khí.
Có người hỏi nàng làm thế nào đạt được thành tựu ấy.
Trần Khinh Dao chỉ liếc nhìn nam chính bên cạnh, vẻ mặt thâm sâu: “Chuyện này… phải kể từ ngày ta vô tình nhặt được một người.”
Đọc trước khi vào truyện:
Một là : Có nam chính, văn án đã lộ diện.
Hai là : Nữ chính toàn năng, cả trai lẫn gái đều yêu thích.
Ba là : Tu chân cùng làm ruộng văn, thăng cấp liên tục, có thiết lập chi tiết.
Tag: Sảng văn
Nhân vật chính: Trần Khinh Dao ┃ vai phụ : Tiêu Tấn ┃ Khác: …
Một câu tóm tắt: Nam nữ chính vì tranh sủng của ta mà lao vào đánh nhau.
Chủ đề: Phải nỗ lực phấn đấu vì ngày mai tươi sáng !!
Thể loại: Nguyên sang – Ngôn tình – Tiên hiệp – Giả tưởng lịch sử
Phong cách: Nhẹ nhàng.

Đại Cô Nương
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh)
Tác giả: Đại Cô Nương (Bút danh khác: Đại Cô Nương Lãng)
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, slice of life (cuộc sống thường nhật), chữa lành, chính kịch, thập niên 90, bối cảnh Thượng Hải, cuộc sống bình dân, thêm chút ngọt ngào, thanh mai trúc mã, chân dung xã hội.
Lưu ý: Tuyến tình cảm nam nữ chiếm 20% thời lượng truyện
Lời giới thiệu:
Cảnh Đẹp Lương Trần (Lương Trần Mỹ Cảnh) tính đến khi kết thúc cuộc thi đã có hơn mười ngàn lượt thêm vào giá sách, lượt đọc vượt mốc một triệu. Cuối cùng, tác phẩm đạt thành tích xuất sắc: đứng hạng nhất cả ở bảng phiếu đề cử và bảng doanh số của nhóm ngôn tình, xếp hạng hai ở bảng đánh giá của hội đồng quan sát, và giành ngôi quán quân nhóm ngôn tình trong cuộc thi lần này.
Bối cảnh truyện được đặt ở Thượng Hải thập niên 90, lấy chủ đề ấm áp, kể câu chuyện đôi bạn nhỏ lớn lên trong ngõ xóm, từ quen biết đến yêu nhau. Tác phẩm thấm đẫm màu sắc địa phương và hơi thở đời sống, với ngòi bút tinh gọn, tác giả đã khắc họa sinh động bức tranh đổi thay của thời đại và những thăng trầm trong số phận của từng con người nhỏ bé.
Giới thiệu:
Lương Ly theo đuổi Kiều Vũ bao nhiêu năm,
Trần Hoành Sâm liền lạnh mắt nhìn bấy nhiêu năm.
Đeo bám dai dẳng mà vẫn không có kết quả,
Cho đến một ngày,
Anh thật sự không nhìn nổi nữa…
–
Doanh nhân thành đạt Trần Hoành Sâm cùng cha mẹ lên một chương trình phỏng vấn nổi tiếng, khi nhắc đến lần đầu gặp vợ.
Mẹ Trần nhanh miệng nói: “Vừa mới gặp đã quỳ xuống cho người ta rồi đó!”.
Khán giả cười ồ, Trần Hoành Sâm mặt không đổi sắc, ngồi vững như núi.
Người dẫn chương trình hỏi: “Thật sao? Khi đó tổng giám đốc Trần cũng bình tĩnh vậy à?”
Trần Hoành Sâm chỉ cười mà không đáp.
Thật ra, nếu nói về tâm trạng lúc ấy, anh đúng là hoảng tới mức rối bời!

Nhan Song Tư
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Chủ thụ , Cung đình hầu tước , 1v1 , Băng sơn , Cao lãnh chi hoa , Bệnh mỹ nhân , Hỏa táng tràng
Giới thiệu:
Vì cha nợ cờ bạc, Lâm Sơ bị bán vào thanh lâu.
Ngày đầu tiên tiếp khách, cậu đã lọt vào mắt xanh của Đoan Vương - Thẩm Thanh Yến - người quyền cao chức trọng, khí chất thanh lãnh xuất trần. Hắn bỏ tiền chuộc thân cho cậu, mang cậu về biệt viện trong Vương phủ.
Lâm Sơ mang tâm tình thấp thỏm lo sợ mà đến hầu hạ vị này, nhưng kết quả lại bị hung hăng cự tuyệt.
Lúc ấy cậu mới hiểu ra, hóa ra Đoan Vương chuộc cậu về không phải để cậu hầu hạ, mà muốn cậu dùng thân mình nuôi cổ, trở thành dược nhân.
Chỉ vì muốn cứu người trong lòng Đoan Vương.
Lâm Sơ nghe được thù lao hậu hĩnh, lập tức đồng ý.
Cậu cắn răng chịu đau, ngoan ngoãn nuốt cổ trùng. Cậu gắng gượng chịu khổ, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc đưa tới mỗi tháng.
Dù mỗi lần nuốt cổ trùng, thân thể cậu đều suy kiệt thêm, cậu cũng chẳng bận tâm.
Không ai biết rằng, kỳ thực cậu vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian. Chi bằng trước khi chết, cậu cố gắng lo liệu cho mẹ và muội muội có chút đường sống.
Thẩm Thanh Yến chưa từng gặp qua ai ngoan ngoãn như Lâm Sơ.
Muốn cậu làm gì, cậu sẽ làm nấy.
Rõ ràng bị ép nuốt cổ trùng đau đến mức sắp ngất, vậy mà vẫn cười nói: "Ta không sao."
Rõ ràng thân thể cậu yếu ớt, chỉ cần gió thổi qua cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng trước mặt hắn lúc nào cũng gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.
Thẩm Thanh Yến vốn lạnh lùng vô tình, bỗng bắt đầu hối hận.
Hắn hối hận vì đã tìm Lâm Sơ làm người thí dược, hối hận vì bắt cậu nuôi cổ.
Hắn không đành lòng nhìn Lâm Sơ chịu khổ, chỉ muốn mỗi ngày để cậu được sống tốt.
Cái gọi là bằng hữu, cái gọi là tính mạng người khác, hắn chẳng muốn cứu nữa.
Dựa vào cái gì mà phải lấy sức khỏe của Lâm Sơ để đổi lấy sinh mạng kẻ khác?
Thẩm Thanh Yến không còn để Lâm Sơ tiếp tục nuôi cổ.
Nhưng hắn không biết, đã quá muộn rồi. Thân thể của Lâm Sơ sớm đã suy sụp.
Thái y chẩn đoán, Lâm Sơ chỉ còn chưa đầy một tháng để sống.
Thẩm Thanh Yến điên rồi.
"Không phải nói nuôi cổ sẽ không nguy đến tính mạng sao? Dựa vào cái gì các ngươi lại nói em ấy sẽ chết?!"
"Nếu là người khỏe mạnh nuôi cổ, nhiều lắm cũng chỉ dưỡng mấy năm là có thể hồi phục. Nhưng Lâm công tử vốn đã yếu sẵn, dù không nuôi cổ thì cũng chỉ sống được ba bốn năm. Giờ mỗi tháng lại phải nuốt cổ trùng, chẳng khác nào đeo bùa đòi mạng!"
Thẩm Thanh Yến ôm Lâm Sơ sắc mặt tái nhợt trong lòng, gương mặt hắn trở nên dữ tợn.
Dù là trời cao hay địa ngục, hắn cũng phải cứu Lâm Sơ.
☀️
Sau này, cả kinh thành đều biết, Đoan Vương điện hạ hết mực cưng chiều, sủng ái vị nam sủng được nuôi ở biệt viện kia.
Rồi về sau nữa, vị tiểu nam sủng ấy bất ngờ được phát hiện chính là đứa con bị ôm nhầm năm xưa của Hầu phủ Ninh Viễn.
Ngày cậu trở về Hầu phủ, từng món sính lễ, từng món hạ lễ trân quý từ Vương phủ được đưa thẳng đến cửa Hầu phủ.
Đó vừa là hạ lễ, cũng chính là sính lễ.
【Ngoan ngoãn đáng thương mỹ nhân bệnh tật thụ x Lãnh tâm lãnh tình, mạnh miệng mà thật ra hết mực sủng ái công】
☀️Song khiết, công không có bạch nguyệt quang.
☀️Truyện chua ngọt xen lẫn, cẩu huyết.
☀️Tag: cung đình – hầu tước – băng sơn, cao lãnh chi hoa – truy thê – hỏa táng tràng.
☀️Góc nhìn chính: Lâm Sơ, Thẩm Thanh Yến.
☀️Khác: Vừa chua vừa ngọt, cũng đầy cẩu huyết.
☀️Một câu tóm tắt: Chỉ là nuốt cổ thôi, vợ sao lại chết?
☀️Ý nghĩa: Tình yêu là định nghĩa vĩnh hằng.

Đống Lê Đích Vị Đạo Ngã Tri Đạo
Thời Ý là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ xem bói để kiếm cơm qua ngày. Sau khi cứu một ông lão, cô bất ngờ kích hoạt hệ thống dự đoán tội phạm thông qua... cái bắt tay. Người khác nắm tay nhau là khởi đầu cho tình yêu ngọt ngào, còn cô nắm tay ai thì lập tức mở khóa "108 kiểu chết bi thảm" của đối phương.
🎬 Dự đoán một nam minh tinh hạng A sẽ bị... dây giày làm ngã chết ngay tại chỗ, cô ôm chặt giày của anh ta, vừa khóc vừa gào:
"Anh sắp bị dây giày hại chết đó!"
➡️ Kết quả, người ta lại tưởng cô là fan cuồng biến thái?!
Dự đoán một ông chú tập thể hình sẽ bị treo ngược rồi siết cổ mà chết, cô chạy ra công viên hét toáng:
"Đừng có dại mà chơi ngu nữa, chú ơi!"
➡️ Ai dè ông chú thản nhiên nhét cho cô một tờ rơi... quảng cáo mai mối trong thành phố?!
Đây đâu phải siêu năng lực gì, rõ ràng là "máy tăng tốc độ chết xã hội" thì có!
Nhưng rồi, khi số người được cô cứu ngày càng nhiều, Thời Ý được Cục đặc biệt quốc gia phá lệ tuyển thẳng. Không chỉ ôm trọn "bát cơm sắt", cô còn trở thành bảo bối trong đội.
🌙 Nhà hát nửa đêm vang lên tiếng hát ma quái 🎶👻, bệnh viện bỏ hoang thường xuyên nhận được cuộc gọi từ "số không tồn tại" ☎️❌, trại tâm thần ẩn giấu đường dây buôn bán nội tạng người... 💉🩸 Án tình giết người vì yêu 💔, vì thù hận 😡, phân xác... 🪓
🔮 Trong tay nắm hệ thống dự đoán tội phạm, Thời Ý bóp chết

Đại Miêu Truy Nguyệt
Tác phẩm: 和情敌在古代种田搞基建
Tác giả:大猫追月 (Đại Miêu Truy Nguyệt)
Văn án:
Bạn trai ngoại tình!!!
Thu Mộng Kỳ tức giận đến mức gần như phát điên, vội vã đi tìm đôi cẩu nam nữ kia để tính sổ.
Không ngờ tình địch lại chính là kẻ thù không đội trời chung từ nhiều năm trước.
Trong lúc tranh cãi, cô không cẩn thận ngã từ sân thượng xuống.
Lần ngã này khiến cô xuyên không về cổ đại, để hoàn thành di nguyện của huynh trưởng, cô buộc phải cải nam trang đến Phong Nhạc huyện nhậm chức, trở thành vị huyện lệnh trẻ tuổi nhất triều đình.
Không ngờ tình địch cũng xuyên qua theo, oan gia ngõ hẹp, tình địch hóa thành thê tử. Hai người dựa vào kiến thức hiện đại để cải tổ huyện mình cai quản, không ngừng thôn tính thế lực xung quanh, từng bước dựng nên cơ nghiệp trong thời loạn thế, cứu vớt trăm họ khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng...
(Tác giả chú thích: Truyện dài về xây dựng cơ sở, tuyến tình cảm phát triển rất, rất, rất, rất... chậm.)
Editor: truyện dài 260 chương (bao gồm phiên ngoại), thuộc thể loại 基建 - xây dựng và phát triển.
Tiểu kịch trường:
Buổi tối, Thu Mộng Kỳ từ nha môn trở về, trong nhà bếp lạnh lẽo, bếp cũng không nổi lửa, thê tử còn đang bận rộn với sự nghiệp, nghiên cứu làm sao để tăng sản lượng lương thực, khiến dân khỏe mạnh, thành trì kiên cố. Trong lòng cô vô cùng khó chịu, giọng nặng nề nói:
"Vì điều gì phải hy sinh thời gian vốn thuộc về ta cho thiên hạ chứ?"
Dẹp giặc ngoài trước hết phải dẹp loạn trong, Tô Vận buông xuống nghiên cứu trong tay, vội tiếng lên lấy lòng:
"Trước giờ chẳng phải nàng toàn ăn xong mới về sao?"
Thu Mộng Kỳ hừ lạnh, quay lưng đi không nói. Tô Vận lập tức hiểu ý, liền cởi bỏ xiêm y, nằm xuống: "Món khuya đã sẵn, tới ăn đi."

Châu Phủ Tiểu Thập Tam
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, duyên trời ban, góc nhìn nữ chính, nam chính mắc bệnh chiếm hữu, nữ chính sợ xã hội, ngọt ngào, HE.
| Giới thiệu |
Ba ngày trước, Lê Vụ mang về nhà một bé mèo Silver Shaded, nhưng vì công việc quá bận rộn nên đành gửi mèo ở tiệm thú cưng.
Thật trùng hợp, tiệm thú cưng có một em mèo Silver Shaded khác cũng thường xuyên được gửi ở đây.
Thế là—
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
Gửi mèo ở tiệm thú cưng, lấy nhầm mèo.
…
Lần thứ ba, đối phương không thể chịu đựng thêm nữa, tìm đến cửa nhà Lê Vụ, tháo khẩu trang ra.
Bàn tay kéo khẩu trang của người đàn ông trẻ tuổi hạ xuống, để lộ xương cổ tay gầy gò.
Lê Vụ ngây người nhìn anh.
Yêu cầu hỗ trợ trên diễn đàn: “Sau khi lấy nhầm mèo ba lần, tôi mới phát hiện chủ của bé mèo đó chính là ngôi sao nổi tiếng mà tôi yêu thích — OoO”
Nửa tháng tiếp đó: “Bé mèo này có vẻ rất thích tôi, cứ bám riết không đi — O-O”
Hai tháng sau: “Chủ của nó cũng không đi — 😭”
Ban đầu, Lê Vụ nghĩ Trình Thanh Giác là một ngôi sao lạnh lùng, xa cách và bất cần.
Mãi sau này cô mới nhận ra, khi cô nhìn những người đàn ông khác, anh sẽ dựa cơ thể ốm yếu vào vai cô từ phía sau, dùng nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của mình truyền sang cô, giọng nói khàn khàn: “Em chỉ được phép nhìn anh thôi.”
Sau đó, anh sẽ lại hỏi: “Tối nay em có ở lại không?”
Lê Vụ hít sâu một hơi, đối diện với ánh mắt anh. Cô chớp mắt, nghĩ đến tấm ga trải giường ướt sũng đêm qua.
Sau đó cô mới nhận ra anh là một chú chó lớn bám người và có bệnh.
Cô gái ngọt ngào sợ xã hội x Anh chàng với vẻ ngoài lạnh lùng ngầu lòi, nhưng thực chất là người có xu hướng yêu đương méo mó.
[Cô gái đó lấy nhầm mèo của tôi, sau đó dẫn tôi leo lên mái nhà và nhìn thấy vầng trăng.]
[Tôi rất thích cô ấy, cũng rất thích ánh trăng đêm đó.]

Chu Tiểu Đảo
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cưới trước yêu sau , Cận thủy lâu đài
Văn án:
Sau sáu tháng thực tập, sắp trở thành nhân viên chính thức thì bị người có mối quan hệ chen chân, Trình Diên tuyệt vọng chặn tổng giám đốc lại, mạnh miệng nói: "Tôi muốn được nhận vào làm chính thức ở công ty của anh, anh có thể giúp tôi đi cửa sau không?"
Đối phương khinh thường nâng mắt lên, nhìn cô từ trên cao xuống rồi nói: "Điều kiện?"
Chàng trai mặc bộ vest cao cấp, dáng người cao thẳng, giọng điệu lạnh lùng.
Khiến Trình Diên nhớ tới ngày nhận giấy đăng ký kết hôn với anh, ánh mắt lạnh lùng của anh lúc đó giống hệt bây giờ.
Cô siết chặt tay thành nắm đấm, lấy hết can đảm, hỏi: "Nếu không, ly hôn có được không?"
Trì Nghiễn Hành: ".....Lần này tôi sẽ giúp cô vô điều kiện, nhưng sẽ không có lần sau."
-
Bị bố mẹ sắp đặt, Trình Diên kết hôn trong tình trạng mơ hồ khi chưa tốt nghiệp đại học.
Chồng cô đẹp trai, yêu thương và chiều chuộng cô. Bạn bè thường ghen tị và khen cô tốt số.
Nhưng chỉ có Trình Diên mới biết, cô và Trì Nghiễn Hành không thể cùng nhau đi hết con đường.
Anh xuất thân từ gia đình danh gia vọng tộc, tuổi còn trẻ đã ngồi vào vị trí tổng giám đốc, lạnh lùng cũng rất mạnh mẽ và quyết đoán.
Còn cô chỉ là một phiên dịch viên nhỏ bé chậm chạp và sợ xã hội.
Không lâu sau cô đưa ra thỏa thuận ly hôn rồi bay sang nước Anh ngay tối đó, không quay lại nữa.
Hai năm sau, Trình Diên trở thành một phiên dịch viên nổi tiếng trong ngành.
Cô càng ngày càng chín chắn, trưởng thành và tự tin xử lý mọi việc dễ dàng hơn.
Ngày hôm đó, tuyết rơi dày ở Manchester, sếp vô cùng lo lắng tìm cô vì có một khách hàng lớn khó tính và ngang ngược, chỉ có cô mới có thể phiên dịch được.
Trình Diên vội vã bước vào phòng bao trong cơn gió tuyết, vừa vội vàng vừa lo lắng thì bỗng đối diện với một đôi mắt quen thuộc.
Cô sững sờ tại chỗ.
Trì Nghiễn Hành ngồi ở vị trí chính, nói bằng tiếng Trung mà chỉ hai người mới hiểu được.
"Tôi không đồng ý ly hôn, vậy nên bà Trì khi nào về nhà?"
-
【Vở kịch nhỏ】
Trong công ty lan truyền rằng cô thực tập sinh mới tới thật xui xẻo, bài ppt bị chê tơi tả, nên sếp mặt mày tối sầm gọi riêng cô vào văn phòng.
Mọi người đều xì xào thương hại, đoán xem liệu cô có phải khóc khi quay lại hay không.
Cho đến khi có nhân viên đến văn phòng tổng giám đốc giao tài liệu.
Cửa bị đẩy mở một khe hở nhỏ, Trì Nghiễn Hành ngồi trên ghế sofa, ôm chặt người vào vòng tay, rồi hôn đến ý loạn tình mê.
Trình Diên bị ép buộc phải tiếp nhận, tay của cô chống tay vào ngực anh, vội vàng ngăn lại: "Có người! Anh đừng…"
Nhân viên vừa mở cửa giống như bị sét đánh.
Trì Nghiễn Hành phớt lờ sự chống cự của cô, cười nghiêng đầu hôn tiếp: "Ra ngoài, đóng cửa lại, cảm ơn."
【Góc nhìn của nam chính】
Trì Nghiễn Hành trở về nước và miễn cưỡng gặp người vợ mới cưới ông nội sắp xếp cho anh.
Đột nhiên có việc, anh vội vàng đến công ty và bỏ mặc người đó một mình ở nhà suốt đêm.
Ngày hôm sau khi về nhà, Trì Nghiễn Hành mang theo một bản hợp đồng lạnh lùng, với vẻ kiêu ngạo và xa cách anh chuẩn bị tìm cô ký vào bản thỏa thuận hôn nhân hình thức.
Mở cửa ra, đối mặt với đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Trình Diên.
Trì Nghiễn Hành: ……Tôi thật đáng chết.
*Chuyện đi cửa sau có ẩn tình, không phải thật sự đi cửa sau đâu nhé.
*风筝: con diều nghĩa Hán Việt là Phong Tranh. Phong Tranh là tên ở nhà của nữ chính Trình Diên.

Thù Vỉ
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thi đấu trí tuệ, ngọt ngào, chậm nhiệt, HE
Giới thiệu:
Paraíba có một sắc xanh gọi là xanh neon, quá đỗi rực rỡ chói lòa, giống hệt cảm giác Cảnh Tư Tồn mang lại cho người khác.
Kha Nghê không thích người hay sự vật quá mức phô trương, vậy mà lại không kìm được mà để tâm đến từng động thái của Cảnh Tư Tồn.
—
Kha Nghê hỏi bạn thân, có bao giờ muốn ở một mình trong một căn phòng với người mình nhìn không thuận mắt, thậm chí còn nảy sinh tiếp xúc thân thể hay không.
Bạn thân liếc cô một cái đầy khó hiểu, nói: “Không.”
Nảy ra loại ý nghĩ như vậy, một là điên rồi, hai là phản ứng bản năng của cơ thể — thích người ta.
—
Từ khóa: Tình yêu duy nhất, Con cưng của trời, Ngọt ngào.
Nhân vật chính: Kha Nghê, Cảnh Tư Tồn.
Tóm tắt trong một câu: Thích, là phản ứng bản năng của cơ thể.
Ý nghĩa: Sống thật nỗ lực, hướng về phía trước.

Uông Uông Tinh Bối
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, Hằng ngày, Mỹ thụ, Nam giả nữ trang.
Giới thiệu:
An Nhạc Trưởng công chúa - Nam Kiến Tuyết, sinh ra đã mang dung mạo khuynh thành, phong thái yểu điệu, là tuyệt sắc giai nhân nổi danh kinh thành.
Biết bao nhiêu trâm anh thế gia, hậu duệ quý tộc mơ được cưới y, vậy mà ngay cả cánh cửa phủ công chúa cũng chưa từng có ai bước qua được nửa bước.
Người trong thiên hạ đều nói, cao lãnh mỹ nhân như đoá hoa nơi núi tuyết, phàm là nam tử tầm thường thì càng không xứng được với người, nhưng bọn họ đâu biết - vị trưởng công chúa này, kỳ thực lại là một nam nhân.
Nam Kiến Tuyết biết rất rõ, một khi thân phận bị bại lộ chính là chết, cho nên từ lâu đã tính toán cho mình một quãng đời cô độc.
Nào ngờ trời giáng thánh chỉ, y lại bị ban hôn cho một kẻ nghe đồn có tính tình thô bạo, tính khí thất thường - Trấn Bắc tướng quân Lương Khải Phong.
Nam Kiến Tuyết chỉ cảm thấy đời mình coi như đã xong.
Đêm động phòng, y đối mặt với ánh trăng ngoài cửa sổ mà thành tâm cầu nguyện, hy vọng vị tướng quân kia không phải là đoạn tụ, vừa trông thấy y liền lập tức quay người bỏ đi.
Nào ngờ, vị tướng quân vốn nên còn đang uống rượu ở yến tiệc ứng phó với khách khứa kia, lại đột nhiên xuất hiện sau lưng, đem từng lời cầu nguyện của y một chữ cũng không sót thu hết vào tai.
Nam Kiến Tuyết nhìn sắc mặt đối phương càng lúc càng u ám, âm thầm ở trong lòng viết sẵn di thư.
Thế nhưng trái với dự đoán của y, tướng quân không những không lập tức giết người, mà còn xoay người rời đi!
Ngày hôm sau, tin tức tướng quân cùng trưởng công chúa bất hòa liền lan truyền khắp kinh thành, khắp nơi ai nấy đều tiếc thương cho số phận bi thảm của trưởng công chúa, chỉ có một mình Nam Kiến Tuyết bởi vì bị Lương Khải Phong chán ghét mà cao hứng đến ăn liền mấy bát cơm.
Mãi đến khi Nam Kiến Tuyết bị Lương Khải Phong đè xuống giường, thanh âm run rẩy cầu tha thứ, chỉ nghe thấy Lương Khải Phong khẽ cười, cúi người kề sát bên tai y, trầm giọng hỏi:
"Giờ còn hy vọng ta không "lên" nổi không?"
Nam Kiến Tuyết: ...... Cứu mạng!!!
***
Lương Khải Phong bị người nhà thúc giục thành thân đến mức không chịu nổi, chỉ đành chạy trốn đến Bắc Cương chinh chiến.
Vốn tưởng phen này có thể tránh được một kiếp, nào ngờ một đạo thánh chỉ từ kinh thành truyền đến, đem Trưởng công chúa Nam Kiến Tuyết chỉ hôn cho hắn.
Hắn cùng đương kim Thánh Thượng vốn là bằng hữu từ nhỏ, thân thiết như huynh đệ trong nhà, tuyệt đối không ngờ đối phương lại ở sau lưng đâm một dao thế này.
Rõ ràng biết hắn là đoạn tụ, vì sao còn muốn ép hắn cưới công chúa?
Lương Khải Phong lập tức hồi kinh, toan tính cùng Trưởng công chúa hòa li. Nào ngờ đúng lúc ấy lại vô tình chạm mặt vị tân nương đang thay y phục trong phòng.
Vừa liếc mắt đã thấy nơi trước ngực của đối phương bằng phẳng dị thường, Lương Khải Phong lập tức nhíu mày —
Quái lạ..... lại nhìn kỹ một lần.
Tóm tắt: Nam tức phụ? Còn có loại chuyện tốt như vậy sao?

Hà Cam Lam
Lâm Chất chưa bao giờ oán hận người đàn ông tên là Nhiếp Chính Quân ấy đã cắt đứt hết mọi đường lui của cô.
Bởi ngay từ khi mới năm tuổi, sau khi bị đưa vào cánh cổng nhà họ Nhiếp thì cô đã biết, người đàn ông cao cao tại thượng ấy, dù có thế nào thì……. cô cũng khó lòng kháng cự nổi.
Warning từ editor:
Đây là một bộ trâu già gặm cỏ non chính hiệu, nam chính đã có con trai, từng trải và trưởng thành rất nhiều. Bạn nào gu sạch song sử thì đừng nhảy hố nhé. (Bộ này edior làm chủ yếu là vì nam chính hợp gu tuii 100% thôi đóoo, ai cùng gu nhảy cùng tui cho vui nhaaa)

Thanh Đăng
Phu phụ Thứ sử Đình Châu chỉ có một đứa con, đứa con này của ông thành thân với thê tử thanh mai trúc mã đã tám năm, nhưng dưới gối vẫn vắng vẻ, thê tử từ thuở nhỏ đã yếu ớt, không thích hợp để sinh nở.
Phu phụ Thứ sử lo lắng đến bạc cả đầu, bèn bàn bạc tìm một điển thiếp để sinh con cho nhi tử của mình.
Tin tức được người thân lan truyền đến Phùng gia, Phùng Mẫn ban đầu im lặng từ chối, nhưng rồi nhìn lại ngôi nhà trống hoác bốn bức tường trơ trọi, phụ mẫu già yếu bệnh tật, cuối cùng đành gật đầu.
Thủa ban đầu gặp gỡ, nam nhân ấy mắt không liếc ngang liếc dọc, chỉ nắm tay thê tử mà hứa rằng: Nàng cứ yên tâm.
Sau này, Phùng Mẫn sinh hạ nhi tử, kiên quyết đòi trở về nhà, nam nhân ấy lại mắt đỏ hoe chặn trước xe ngựa, nghiến răng: "Nếu nàng bỏ đi, thì đừng bao giờ trở về nữa!"

Di Nhiên
Tạ Ngọc Uyên kiếp trước khổ cực đến mức trời đất kinh hoàng, quỷ thần than khóc. Đến chết đi mà âm phủ còn chẳng thèm nhận. Nay nàng đã quay lại.
Những kẻ từng ức hiếp nàng, kẻ nào có ơn thì trả ơn, kẻ nào có thù thì báo thù, đừng ai mong thoát. Nhưng nàng chẳng ngờ lại bị một gã mù cuốn lấy tâm hồn.
Thôi, đã mù thì mù vậy, nàng nhận! Nhưng ai ngờ, gã mù ấy chớp mắt hóa thành một vị vương gia cao quý, oai phong… lại còn nhất quyết muốn cưới nàng… Đúng là bệnh hoạn! Thế này thì phải làm sao đây!
Nhân vật chính: Tạ Ngọc Uyên, Lý Cẩm Dạ
Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, quyền đấu, cung đấu, trạch đấu…

Thanh Tâm Tự Nhạc
Tô Tịch Vãn —— giả thiên kim bị ôm nhầm nhiều năm.
Khi thật thiên kim quay về, cô lập tức bị Tô gia đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
Nhưng không ai ngờ, Tô Tịch Vãn mới chính là thiếu nữ mất tích của Mộc gia —— một trong tứ đại hào môn kinh thành.
Từ kẻ bị vứt bỏ, cô đường hoàng trở về gia tộc chân chính, được cha mẹ ruột và anh trai sủng trong lòng bàn tay.
Những người họ hàng từng hờ hững, khi chứng kiến cô dùng huyền thuật và y thuật cứu người, từng bước vả mặt kẻ khinh thường, cuối cùng đều tâm phục khẩu phục, để cô trở thành đoàn sủng danh xứng với thực.
Cô bận rộn hết ngày này qua ngày khác —— vẽ bùa, trừ tà, cứu người, vả mặt.
Nhưng linh lực đạt được … lại không bằng việc chỉ đơn giản là ở bên cạnh vị hôn phu xa lạ kia.
Dạ Mặc Diễm.
Người ngoài đều biết Dạ Mặc Diễm lãnh ngạo quái gở.
Không hiểu vì sao tự dưng quanh thân lại xuất hiện thân ảnh một nữ nhân ...