Trang 18 / 528 · Tổng 6328 truyện

Prove
Thế tử Diên Bắc - Phó Sơ Tuyết, thân mang cổ độc, mạng sống mong manh như ngọn nến trước gió. Trước khi hơi tàn lực kiệt, y chỉ muốn tìm một người để nếm trải dư vị nồng nàn của nhân gian.
Trên hành trình đi mượn lương thảo cho bách tính, y đã có duyên gặp gỡ Tướng quân Mộc Xuyên. Chỉ một thoáng nhìn qua đã đem lòng ái mộ, y liên tiếp bày kế dụ dỗ, thậm chí đem cả ngọc bội tổ truyền ra tặng, khiến đối phương phải từng bước nhượng bộ. Y cứ ngỡ, mình đã thực sự chiếm trọn được trái tim vị tướng quân sắt đá kia.
Nào ngờ, sau đêm xuân nồng cháy, Mộc Xuyên lại lặng lẽ rời đi không một lời từ biệt, chỉ để lại phong thư vỏn vẹn sáu chữ: "Tuyết tan, ta chắc chắn về."
_
Năm năm trước, mười vạn quân sĩ của Đường Mộc Quân vùi thây nơi ải Long Phong, Mộc Xuyên mang trên vai huyết hải thâm thù, sống giữa ranh giới của hận thù và trách nhiệm.
Ngày được phong Hầu rồi điều đến Diên Bắc, hắn bắt gặp Phó Sơ Tuyết - một đóa mai lạnh giữa trời đông ngạo nghễ và diễm lệ. Chỉ một ánh nhìn, tâm hắn đã dậy sóng. Thế nhưng giữa lúc giang sơn lung lay, thù nhà chưa trả, Mộc Xuyên đành phải tạm gác lại tình riêng, chọn cách rời đi để bảo vệ đại cuộc.
Ngày tái ngộ, Phó Sơ Tuyết đã không còn là vị Thế tử ốm yếu năm nào, mà là một quyền thần "dưới một người trên vạn người", tâm cơ thâm sâu khôn lường.
Đêm tối thanh vắng, một chiếc quạt xếp lạnh lẽo kề sát yết hầu hắn, Phó Sơ Tuyết lạnh lùng chất vấn: "Tuyết đã tan rồi, cớ sao quân vẫn chưa về?"
Giữa chốn triều đình gió nổi mây phun, gian nịnh lộng quyền, hai người họ bắt tay cùng nhau dẹp loạn biên thùy, chinh phạt Đông Tang, bình định bốn châu thiên hạ.
Ngày Phó Sơ Tuyết trở về Diên Bắc, cũng là lúc băng tuyết vừa vặn tan rã. Có Mộc Xuyên bên cạnh, quãng đời còn lại của y, mãi mãi là một mùa đông ấm áp.

Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Ba năm trước, Vân Phất Y - vốn là nữ nhi "đại ca" trong đám quý gia ăn chơi chốn kinh thành, trên đường theo cha mẹ đi nhậm chức đã bị truy sát và rơi xuống vách núi, may mắn được dân làng dưới chân núi cứu sống.
Ba năm sau, nàng theo cha mẹ trở về kinh.
Vân Phất Y: Ba năm giao hẹn đã đến, hôm nay ta trở lại Kinh thành, muốn cho một số kẻ biết, ta có thừa sức lực và thủ đoạn để đối phó với bọn chúng.
Các công tử bột vừa mới sống yên ổn được ba năm: Ngươi nói ngươi xem, yên ổn không muốn, gây sự với nàng ta làm gì cơ chứ?
Nhân vật chính:
Vân Phất Y: Một cô nương có thừa sức mạnh và thủ đoạn VS Tuế Đình Hành: Hoàng tử ưu nhã cao quý, nhưng hễ đối diện với nữ chính là hóa thành người "mắc bệnh tương tư".
Phong cách: Toàn văn hướng về sự nhẹ nhàng, hài hước. Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ.
Nhân vật chính: Vân Phất Y, Tuế Đình Hành
Châm ngôn: Xong việc phủi áo đi, thân danh ẩn sâu kín.
Ý nghĩa: Không từ bỏ thì vẫn còn hy vọng.

Cửu Nguyệt Hi
Hứa Thành tiếp cận Khương Tích, hủy hoại Khương gia; Khương gia tan nát, Khương Tích mất tích.
Trong suốt quãng thời gian dài ấy, Hứa Thành rốt cuộc đối với Khương Tích là hối hận hay tình yêu, không thể phân định rõ ràng. Vì hối hận mà sinh ra tình yêu, hay vì tình yêu mà sinh ra hối hận, có thể phân biệt được không?
Khương Tích đối với Hứa Thành rốt cuộc là hận hay là yêu, cũng không thể phân biệt được. Vì yêu mà sinh ra hận, hay vì hận mà sinh ra yêu, có khác gì nhau đâu?
Cứ ngỡ anh là con thuyền của cô, nhưng hóa ra lại là một khẩu súng chĩa vào trái tim.
Cô là ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) của anh, cũng là nốt chu sa của anh.
[Lời tựa]
Người dân Giang Châu nói rằng, Giang Châu có rất nhiều câu chuyện. Chỉ riêng chuyện về Khương gia đã có cả một rổ, có thể kể suốt ba ngày ba đêm không trùng lặp.
Bạn muốn nghe câu chuyện nào?
Chuyện nào cũng được.
Vậy thì hãy để tôi kể cho bạn nghe về Hứa Thành, người huyền thoại nhất ở Giang Châu của chúng tôi. Khi nhắc đến anh ấy, đương nhiên phải kể câu chuyện về anh và cô con gái út của Khương gia.
Bắt đầu từ năm nào nhỉ...
Lưu ý: Không có nguyên mẫu, xin vui lòng không gán ghép với người thật. Địa điểm là hư cấu. Có những thiết lập riêng, xin không so sánh hay nghiên cứu. Tác phẩm có một phần yếu tố hình sự, trinh thám.
Note: Nữ chính có thân thế đặc biệt, vô tội từ đầu.

Lục Đậu Hồng Thang
Ta là nữ nhi của lão tú tài vừa nghèo túng lại quá ư trọng sĩ diện. Bởi vì cách dăm bữa nửa tháng, ta lại phải đi mua miếng mỡ lợn về cho phụ thân “thanh cao” kia thoa miệng, thế nên ta đã nảy sinh thiện cảm với tiểu lưu manh bán thịt lợn.
Năm ta mười sáu tuổi, ta ngụ ý bảo hắn đến thưa chuyện cầu hôn với phụ thân, nhưng hắn lại giả câm giả điếc, chẳng rõ có phải vì hắn nhìn ra được, rằng ta đối với thịt lợn hắn bán còn hứng thú hơn bản thân hắn, nói tóm lại, ta đã liếc mắt đưa tình phí công.
Sáu năm sau, ta chịu tang chồng, sống cảnh đơn độc, hắn từ kẻ bán thịt lợn đã hóa thành kẻ chăn lợn, điều chẳng đổi thay là hắn vẫn còn độc thân.

Khuyết Danh
Nữ cường nhân Triệu Đào Hoa của thời hiện đại xuyên không về cổ đại nghèo khó, vừa mở mắt đã đối mặt với cảnh bị hưu, bị đánh, bị đói đến chết. May thay, nàng có không gian tùy thân trong tay, dẫn cả nhà ăn thịt. Cái gì! Kẻ tiền phu cặn bã vô đức đến tận cùng kia, cùng nàng đều là khí vận chi tử của thế giới, tương lai vô tình ăn được linh quả trên núi, đỗ trạng nguyên, vị cực nhân thần sao? Cướp phăng linh quả của ngươi! Cắt thành năm phần, cho huynh đệ nhà ta ăn hết.
Từ nay Đại ca lực lớn vô cùng, một hơi có thể cày một trăm mẫu ruộng. Từ nay Nhị ca võ nghệ cao cường, dụng binh như thần, trở thành Đại tướng quân. Từ nay Tam đệ đầu óc tinh tường, làm ăn buôn bán ngày tiến đấu vàng, trở thành Hoàng thương. Từ nay Tứ đệ quá mục bất vong, hạ bút như thần trợ, đỗ Trạng nguyên, vạn người đứng trên. Từ nay Triệu Đào Hoa mới là con gái ruột của Thiên Đạo. Ba năm Hà Đông: Người người khinh khi, mặt mày tro bụi, vàng vọt gầy gò Triệu Đào Hoa. Ba năm Hà Tây:
Thần tài sống, ngọc diện vô song, nghiêng nước nghiêng thành mỹ quả phụ. Tiền phu ba năm trước: "Triệu Đào Hoa, cho dù ta cả đời không lấy vợ, cũng sẽ không liếc mắt nhìn ngươi thêm lần nữa." Tiền phu ba năm sau: "Đào Hoa, nhìn vào tình nghĩa vợ chồng một thuở, ban cho ta một miếng cơm ăn đi, ta đã năm ngày chưa được ăn gì rồi..."
Triệu Đào Hoa: "Đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài cho tên ăn mày này." Tiền phu cặn bã: "Đào Hoa, ta biết nàng vẫn còn có ta trong lòng..." Triệu Đào Hoa: "Được rồi, đem phần thức ăn thừa của Vượng Tài trả lại cho nó, rồi bưng thứ Vượng Tài đã bài tiết tới đây."

Tần Tam Kiến
Tôi tên Tiêu Phóng, nguyện vọng của tôi là: Gửi gắm Lâm Tử Tông những ngày đẹp trời
Câu chuyện ngắn nhẹ nhàng, góc nhìn của công, ngôi thứ nhất
Husky ngáo ngáo công x Mèo đen thụ
Có gì nói nấy đội vợ lên đầu công x Suy nghĩ nhiều ngoài lạnh trong nóng thụ

Tuế Nguyên
Khương Linh Duật từng muốn kết liễu cuộc đời mình, nhưng khó khăn làm sao khi trên đường tự sát, cậu lại gặp phải Thố Sơ. Mới gặp, cậu đã nợ Thố Sơ một khoản tiền.
Lúc đầu, Khương Linh Duật cảm thấy Thố Sơ là một vị “Bồ Tát sống” với khuôn mặt lạnh lùng và trái tim ấp áp, luôn tốt bụng với tất cả mọi người. Cậu không nghĩ bản thân có gì đặc biệt, chỉ muốn chăm chỉ làm việc để trả hết nợ.
Tuy nhiên, thời gian dần trôi qua, cậu nhận ra Thố Sơ rất quan tâm và chiều chuộng mình, không chỉ cho cậu chỗ ở, mà còn khóc vì cậu. Đây là điều mà ít ai có được, nên cậu đã tưởng trong tim của Thố Sơ, mình cũng có một chút gì đó đặc biệt.
Sau đó, cậu lấy hết can đảm để thổ lộ tình yêu của mình với Thố Sơ, nhưng nào ngờ Thố sơ luôn giấu kín một người giống cậu trong lòng.
Thố Sơ rất ngạc nhiên trước lời tỏ tình của cậu, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Bây giờ chắc cậu cũng không phân biệt được giữa thích và cảm động, nên có lẽ tôi không phải là người cậu cần.”
Khương Linh Duật tự biết mình đa tình, muộn màng hiểu ra việc bắt lấy một khúc gỗ khi đang trôi dạt là một sai lầm. Cậu để lại tiền và lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời Thố Sơ.
Nhìn khoảng sân trống trải, khuôn mặt luôn bình tĩnh của Thố Sơ cuối cùng cũng sụp đổ…
Đám mây có tên “Khương Linh Duật” trôi vào hồ có tên “Thố Sơ”.
Trong tiếng Tây Tạng, “Thố” có nghĩa là “hồ”.
Em là một linh hồn lạc lối, và anh là bến đỗ cuối cùng.
CP: Phúc hắc chủ tiệm cà phê công x U ám nhạy cảm nhiếp ảnh gia thụ

Nhất Mai Nữu Khấu
Nhân vật chính: Tịch Dương x Vu Dư Hạnh
Vu Dư Hạnh luôn nghe nói trong trường mình có hai nam sinh bắt đầu cạnh tranh nhau từ năm lớp 12.
Một người trước đó chưa từng có tên trên bảng vàng, bỗng dưng nhảy vọt lên hạng hai, nhiều lần suýt đoạt mất vị trí hạng nhất của người kia.
Năm lớp 12 ấy, trên bảng vinh danh, ảnh của bọn họ gần như luôn dán cạnh nhau: có cậu thì có tôi.
Họ còn từng thích cùng một cô gái.
Họ còn từng đánh nhau.
Cuối cùng, lại đỗ vào cùng một trường đại học.
Mà Vu Dư Hạnh, may mắn thay, chính là một trong hai nhân vật chính ấy.
Còn nhân vật chính khác - Tịch Dương.
Bọn họ... quen nhau ư?
💕 Song phương thầm mến, song phương đều là kiểu "thả thính", ngọt lịm tim.
Ý nghĩa: Chỉ cần nỗ lực hết lòng, điều mà mình mong chờ nhất định sẽ trở thành hiện thực.

Khuyết Danh
1x1 - boy love - xuyên game - Harem - He
Tôi đã bị nhập hồn vào nhân vật trong một trò chơi mô phỏng tình yêu dành cho nữ. Tôi trở thành Hoàng tử thứ hai, người cố gắng quyến rũ nữ chính để giải tỏa sự tự ti đối với Đại Hoàng tử Edward. Tôi không muốn bị Edward giết chết, cũng không muốn làm người cản trở tình yêu của họ hay bị mọi người ghét bỏ.
"Anh thích cô ấy mà. Tôi chẳng có cảm xúc gì với cô ấy đâu."
'Ừ, tốt nhất là như vậy. Tôi sẽ không bao giờ cho em có cơ hội đến với cô ta đâu.'"

Mộc Đầu Khai Hoa
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Cưới trước yêu sau, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, Thị giác nữ chủ, 1v1
Văn án:
Nhạc Nghiên và Khương Khải là thanh mai trúc mã, gia đình hai nhà đã sớm định ra hôn ước cho cả hai.
Khương Kham, là anh trai cùng cha khác mẹ của Khương Khải, là người nghiêm túc ít nói. Nhạc Nghiên chưa bao giờ nghĩ tới giữa hai người sẽ có bất kỳ mối quan hệ nào.
Cho đến trước tiệc đính hôn, Khương Khải đột nhiên hủy bỏ hôn ước. Trong một phút bốc đồng, Nhạc Nghiên cùng Khương Kham đi đăng ký kết hôn.
Cô cứ tưởng rằng cuộc sống sau khi kết hôn cứ bình bình đạm đạm, không ngờ rằng cả trên giường lẫn ngoài đời hai người lại vô cùng hợp nhau.
Ngay lúc kích tình, Nhạc Nghiên cả người mềm nhũn, nghe Khương Kham thì thầm bên tai cô hết lần này đến lần khác: "Em thích anh hay Khương Khải?"
___
Mãi sau này Khương Khải mới nhận ra tình cảm của mình và muốn giành lại Nhạc Nghiên.
Thế nhưng ở một góc khuất, hắn lại nhìn thấy anh cả đè Nhạc Nghiên trên tường, hôn cô say đắm.
Ngay khoảnh khắc anh ngẩng đầu lên, trong mắt anh đều là sự chiếm hữu cùng lạnh lẽo.
Khương Khải vô thức lùi lại một bước. Hắn như bừng tỉnh, đột nhiên nhận ra việc hắn hủy bỏ hôn ước một phần có sự thúc đẩy của anh cả.
Dùng thủ đoạn để chiếm đoạt, anh em tranh giành quyền lực.
Nữ chủ cưới trước yêu sau, nam chủ yêu thầm thành thật.
SC, HE
* Tag: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, giới giải trí, ngọt văn, cưới trước yêu sau
* Vai chính: Nhạc Nghiên, Khương Kham
* Một câu tóm tắt : Nam chủ hết tranh lại đoạt
* Lập ý: Tích cực phấn đấu.

Du Du Ngã Tư
1. Trong mắt mọi người, Ôn Ngư là một người dịu dàng lương thiện, thành tích xuất sắc, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, thậm chí có phần nhút nhát, thường xuyên bị bắt nạt.
Còn Ôn Miên thì ngược lại, tính cách ngang ngược, lòng dạ độc ác, thích đùa giỡn người khác trong lòng bàn tay.
Họ có một bí mật chung:
Họ là một người, cùng chung một cơ thể, nhưng lại là hai nhân cách.
Ban ngày Ôn Ngư chịu ấm ức, buổi tối Ôn Miên thay cô đòi lại công bằng.
Tương tự, buổi tối Ôn Miên tán tỉnh "em gái" nào, ban ngày Ôn Ngư chịu trách nhiệm từ chối.
Mọi người: Hảo gia hỏa, còn có hai bộ mặt nữa chứ.
2. Ôn Ngư xuyên sách đến thế giới này, hệ thống nói với cô, chỉ cần tìm ra hung thủ giết nam chính là có thể thoát khỏi đây, nếu không chỉ có thể đọc lại file save.
Thế nhưng sáu lần trước, Ôn Ngư đều tìm sai hung thủ giết người, bị buộc phải bắt đầu luân hồi lần thứ bảy.
Biết được sự thật này, Ôn Ngư cuối cùng cũng sụp đổ, phân liệt ra một nhân cách khác, Ôn Miên.
Ôn Miên không giống Ôn Ngư, Ôn Miên thích nhảy múa trên ranh giới cuối cùng của mọi người.
Ai ngờ nhảy qua nhảy lại,
Nam chính: Em thật xấu, anh thật thích.
Ôn Ngư: ?
#Vạn nhân mê, toàn mũi tên đơn phương#
#Nhìn ai cũng giống hung thủ giết người#
#Nam chính anh đoản mệnh, giữa chúng ta không có khả năng đâu#
Tag nội dung: Ngọt văn, Hiện đại hư cấu, Xuyên sách, Nghịch tập.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Ôn Ngư, Ôn Miên ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt một câu: Nhân cách thứ hai đồ sát khắp nơi.
Lập ý: Nỗ lực mới có thu hoạch.

Hoắc Hoả Hoả
Kết hôn được một năm, phát hiện bản thân chỉ là thế thân, Dung Yên dứt khoát đưa ra đơn ly hôn.

Miên Miên Mị
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Tùy thân không gian, Làm ruộng, Chủ thụ, 1v1
Giới thiệu:
Lạc Tử Ninh mang theo siêu thị nhỏ của mình xuyên đến thời cổ đại thành nam thê của Vương gia tàn tật.
Vì nguyên chủ chọn nhầm team nên bị tân hoàng oán trách, ban hôn cho Vương gia tàn phế làm nam thê.
Nguyên chủ chê Vương gia không chỉ tàn phế mà còn không quyền không thế, đóng cửa ngược đãi Vương gia rồi còn ngoại tình, cuối cùng Vương gia trở mình thành công, việc đầu tiên hắn làm là treo đầu anh lên tường thành.
Lạc Tử Ninh vừa hay xuyên đến lúc nguyên chủ đẩy Vương gia tàn tật trên nền tuyết lạnh không cho hắn về phòng ngủ.
Nhìn ánh mắt âm trầm của Vương gia, Lạc Tử Ninh sợ hãi: "Thật ra ta đuổi huynh ra ngoài là vì chuẩn bị một điều bất ngờ cho huynh, ta đóng cửa lại là vì, là vì trang trí phòng tân hôn của chúng ta. Phu quân, mau vào đi, ta giúp huynh làm ấm chăn đệm là được á."
Vương gia nhìn vẻ mặt ngại ngùng của anh: "Lại giở trò gì vậy?"
Lạc Tử Ninh vừa tốt nghiệp đại học đã mở siêu thị nhỏ dưới lầu nhà mình, sống một cuộc sống nằm yên kệ sự đời, sau khi xuyên qua thành nam thê của Vương gia tàn tật, đất phong là nơi nghèo nàn rét mướt này, ngay cả vương phủ của bọn họ còn bị lủng chỗ này chỗ kia.
Nhưng anh không giống nguyên chủ ghét cái nơi vừa khổ vừa nghèo này, mà còn vô cùng phấn khích.
Trời cao hoàng đế thì ở xa, Vương gia lại tàn tật, nguyên tòa thành này là của anh, anh muốn hành hạ thế nào thì hành hạ thế đó.
"Đất này trồng khoai tây được, trồng!"
"Chỗ này thế mà lại có mỏ than, trên núi có vô số dược liệu quý hiếm, đào!"
"Trời rét đậm, người dân ở này vậy mà lại ở trong nhà xây bằng gạch mộc? Xây dựng lò gạch ngay! Xây luôn nhà máy xi măng!"
"Hỏi hắn ta coi có biết trồng trọt theo mùa là gì không? Có biết chế tạo xi măng thế nào không? Đào mỏ thế nào? Có biết dược liệu không?"
Lạc Tử Ninh: "Không thể tin được, siêu thị nhỏ của tôi có kết nối nè~"
Cái nơi chim không thèm ỉa này được anh cải tạo lại trở nên rất phồn vinh.
Biết được nam chính lén chữa khỏi chân, còn liên lạc với thuộc hạ trước kia chuẩn bị đánh kinh thành, anh hào phóng đưa nam chính một khoản tiền lớn làm quân phí.
Chỉ là anh đang đầu tư để chờ đến khi nam chính làm Hoàng Thượng, nể tình anh mấy năm nay chiếu cố cùng nhiều tiền như vậy, không chỉ không giết anh mà còn có thể ban thưởng cho anh gấp mười lần gấp trăm lần.
Đến khi nam chính thật sự ngồi lên ngôi vị hoàng đế, anh chờ mong nam chính hủy bỏ hôn ước với mình.
Nam chính ngồi lên ngôi hoàng đế: "Sắc phong Lạc Tử Ninh làm hoàng hậu."
Lạc Tử Ninh: "???"
Nội dung tags: xuyên qua thời gian và không gian làm ruộng và xây dựng, ngọt văn
Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Lạc Tử Ninh, Hoắc Lệnh Chi ┃ Vai phụ: ┃ Khác:
Tóm tắt: mang theo siêu thị nhỏ xuyên đến cổ đại làm ruộng
Ý định: Sử dụng bàn tay siêng năng của bạn để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn

Vu Ngã Quy Chu
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đô thị tình duyên, 1v1
GIỚI THIỆU
Ở Bắc Kinh, mọi người đều biết Tô Tinh Nam là hòn ngọc quý trên tay nhà họ Tô, cô gái mà ai gặp qua cũng đều yêu mến.
Cho đến một đêm, cô vô tình gặp được một người. Đó là người duy nhất mang đến cho cô cảm giác ấm áp, cũng là người giúp cô tìm thấy một cuộc đời mới.
–
Lục Phồn Chi luôn nghĩ rằng mạng sống của mình thuộc về đất nước, chuyện yêu đương kết hôn không thích hợp với anh.
Anh bảo vệ đất nước, em sẽ bảo vệ anh.
–
Giữa biển người mênh mông, đôi ta có thể gặp được nhau, âu cũng là nhờ vào duyên phận.
May mắn biết bao khi gặp được một người như vậy, một người sẽ luôn sát cánh bên cạnh cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.
–
Một câu chuyện xưa về thế giới song song.
Chênh lệch tuổi, HE, 1V1
[ Bộ đội đặc chủng thô bạo x Hoa hồng dại ngây thơ ]

Thời Quang Ngữ
Vì là một bé con không có người giám hộ, Hy Hy phải đi tìm “ba ba nam chính” của các tiểu thế giới.
Chỉ khi được họ thật lòng nhận nuôi, bé con mới có thể lớn thêm một tuổi.

Hoàn Hành Ba
Xuyên không xong, tự dưng ta nhặt được một vị phu quân "từ trên trời rơi xuống".
Diện mạo thì khôi ngô tuấn tú, chỉ tiếc là đầu óc lại không được linh hoạt cho lắm.
Nhưng thế cũng tốt, vừa hay để ta hằng ngày "tẩy não" hắn.
Ta ngồi ngay ngắn, trầm giọng đặt câu hỏi: "Việc đầu tiên mỗi ngày tỉnh dậy phải làm là gì?"
A Thọ banh mặt, nghiêm túc trả lời: "Tìm nương tử."
Sắc mặt ta không đổi, hỏi tiếp: "Ngoại trừ nương tử ra..."
A Thọ đáp trôi chảy: "Những người khác đều là kẻ lừa đảo."
Ta: "Hôm nay không nghe lời nương tử..."
A Thọ: "Về sau chỉ có thể ăn khổ qua."
Ta: "Mỗi ngày ăn khổ qua..."
A Thọ: "Đời sẽ khổ đắng cay."
"Tổng kết."
"Yêu nương tử, kiếp này, kiếp sau, và cả kiếp sau sau nữa."
"Ăn cơm."
Hắn thành kính nhắm hai mắt lại, chắp tay trước ngực:
"Thê môn*."
Nghi thức trước bữa cơm kết thúc.
Chú thích: "Thê môn" - Cách gọi biến tấu hài hước từ "A men", tôn vợ lên làm tín ngưỡng duy nhất.

Khuyết Danh
• Bối cảnh / Thể loại: Hiện đại – Guide & Esper – Nhân thú – Nhiều công một thụ - NP
*
Mới chỉ nửa năm kể từ khi phát hiện mình là Guide.
Vào cái ngày bị đuổi khỏi hội thứ mười một,
Siwoo đã chạm mặt Baekya – hội đứng hạng nhất toàn quốc.
Vì quá đói và kiệt sức, cậu đã bị mê hoặc bởi... tuýp Súp thưởng, trong hình dạng một con mèo.
“Em mà còn gầm gừ nữa thì không cho cái này đâu.”
— Meooow!
Kẻ đã dụ Siwoo bằng Churu để mang về không ai khác chính là Kang Gun-ho – một gã ngốc vì mèo chính hiệu.
“Em không phải thú nhân đấy chứ? Nếu đúng thì khai thật đi.”
Cùng với Yoo Ji-han, không rõ là dịu dàng hay lươn lẹo, và Ha Seo-jun – cậu út chỉ ngoan ngoãn trước mặt các anh lớn.
“Cần gì thì phải ngoan ngoãn vào nhé.”
“Này, rụng lông rồi kìa, tránh ra một bên đi.”
Và cuối cùng là hội trưởng – Kang Tae-beom.
“Chắc chắn không phải thú nhân đấy chứ?”
Nếu bị phát hiện là thú nhân, thì coi như xong đời!
Siwoo đã định bỏ trốn… nhưng đời đâu dễ như mình nghĩ.
Thôi kệ, trước mắt ăn tuýp Súp thưởng đã rồi tính tiếp.
Dù cậu chẳng hề biết gì về tương lai đang chờ đợi mình phía trước.
🌙 Thụ: Han Siwoo
Một nhân thú mèo đanh đá với vẻ ngoài xinh đẹp là ưu điểm duy nhất — hay ít ra cậu từng nghĩ vậy.
Thế nhưng hóa ra, cậu là một ứng viên Guide cấp S.
Từng tổn thương bởi định kiến với loài nhân thú mèo, cậu không dễ tin tưởng người khác.
Giờ đây, mục tiêu sống của Siwoo chỉ là không để bụng đói. Nếu được ăn tuýp súp thưởng thoải mái thì càng tốt.
☀️ Công 1: Kang Taebeom
Hội trưởng của Hội Baekya, hội mạnh nhất cả nước, và là Esper hệ tinh thần cấp A quý hiếm.
Nổi tiếng là một kẻ máu lạnh, thậm chí còn có tin đồn anh ta ghét động vật, dù chính em trai ruột của anh lại là một nhân thú.
🐾 Công 2: Kang Gunho
Em trai của Taebeom và là một trong sáu cấp SS Esper duy nhất trên thế giới.
Là người đã đưa Siwoo về Hội Baekya. Vốn đã yêu mèo, nhưng với “mèo” Siwoo thì… yêu phát điên.
Đến mức muốn dâng cả gan lẫn mật cho cậu.
🍯 Công 3: Ha Seojun
Một Esper cấp A, nổi tiếng là cậu út hiền lành và ngọt ngào của Hội Baekya, nhưng sự thật hoàn toàn khác.
Từ sau khi bị Siwoo nhìn thấu bản chất, ánh mắt cậu cứ vô thức dõi theo Siwoo mãi.
🃏 Công 4: Yoo Jihan
Esper cấp A sử dụng năng lực nhân bản, không có dị năng nào là không làm được.
Luôn mang vẻ ngoài hòa nhã và hài hước, nhưng đôi khi sẽ để lộ sự nghiêm túc – thường là khi liên quan đến Siwoo.

Thần Minh Thiếu Nữ
Ta là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang có ý định quyến rũ nam chính.
Khi tình tiết hạ dược đã đến, ta chỉ muốn bỏ chạy lấy người. Nào ngờ nam chính lại ở ngay trước mặt ta, uống cạn sạch chén thuốc đó, nhân tiện còn khóa chặt cửa lại:
"Bây giờ không chạy thì đã không còn kịp rồi."
Ta: ???
Chạy đi đâu bây giờ?
Không phải chứ, rốt cuộc là ai quyến rũ ai đây!!!
[Nàng tiểu sư muội ngốc nghếch xinh đẹp, là đoàn sủng của tông môn x Chàng đại sư huynh siêu sủng thê]

Dịch Vãn Tiểu Tửu
[Díng dong, trường trung học số 7 nhắc nhở bạn: Hôm nay bạn đã học bài chưa?]
Trường trung học số 7 có hai đại thần học bá.
Một người là Lục Hoài Chu, được xem như vua của trường số 7, chàng trai luôn đứng thứ nhất trong lớp chưa bao giờ bị một ai vượt qua.
Lục Hoài Chu vừa đẹp trai lại lạnh lùng, làm việc gì nhìn cũng lười biếng tùy ý, có thể nói là một người toàn diện, trong mắt mọi người anh thật sự là thiên chi kiêu tử.
Người còn lại là Khương Vãn, học sinh đứng thứ hai luôn bị Lục đại ca đứng ở trên đè bẹp.
Khương Vãn xinh đẹp, tính tình lại ngoan ngoãn hiền lành, là một học sinh luôn chăm chỉ học tập, nhưng lúc nào cũng bị Lục Hoài Chu bắt nạt.
Những người khác thấy vậy nên bất bình với Khương Vãn: “Lục học thần ngang nhiên khinh thường đối thủ của mình, một chút cũng không dịu dàng!”.
Vào đêm sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, nhiều học sinh đã ôm nhau khóc trong “Bữa tiệc chia tay”, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng trốn sang một bên mà lén lau nước mắt.
Không ngờ Lục Hoài Chu khóe miệng lại cười rất vui, chặn Khương Vãn vào góc tường, như đang lừa gạt nói: “Em ôm tôi một cái đi.”

Vũ Trụ Đệ Nhất Hồng
Cố Thích là một thiếu gia ruột bị bắt cóc. Sau khi trải qua muôn vàn gian khổ để trở về nhà, cậu phát hiện trong nhà đã nhận nuôi một đứa trẻ khác từ trại trẻ mồ côi, người này cũng tên là "Cố Thích", thậm chí ngoại hình còn có bảy phần tương đồng, và mọi người trong nhà gọi cậu ta là Tiểu Thất.
"Tiểu Thất" này đã hoàn toàn thay thế vị trí của Cố Thích, thậm chí sau khi Cố Thích về nhà, người nhà lại càng thiên vị cậu ta hơn.
“Cố Thích, Tiểu Thất đã đóng vai thế thân cho con lâu như vậy, cậu ấy cũng rất khó chịu.”
“Cố Thích, Tiểu Thất đã chịu nhiều ủy khuất, con nhường nhịn cậu ấy đi.”
“Cố Thích, sao con có thể bắt nạt Tiểu Thất chứ? Cậu ấy đã là một thành viên trong nhà chúng ta từ lâu rồi!”
Thậm chí đến khi tận thế xảy ra, người nhà của cậu còn muốn cậu phải chết thay cho cậu thiếu gia giả kia.
Trước khi chết, điều ước lớn nhất của cậu là được rời khỏi nhà họ Cố.
Nhân vật: Thụ ngoài mặt bình tĩnh ôn hòa nhưng bên trong đầy tham vọng X Công vừa ti tiện u ám, vừa ghen tuông điên cuồng trên xe lăn.
Nhãn nội dung: Cường cường, Trọng sinh, trả thù, Truyện sảng văn (đọc giải trí, thỏa mãn).