Trang 2 / 5 · Tổng 55 truyện

Mộ Vũ Vũ

Nam Nhàn

Bắc Minh Lão Ngư

Đỗ Đỗ
Ta là nha đầu được thiếu gia coi trọng nhất.
Không có lý do nào khác ngoài việc thiếu gia tuyệt vọng vì những người khác đều bỏ chạy.
Ta cười nhạo sự thiển cận của bọn họ, một người đẹp trai như vậy mà có thể làm chồng thì tốt quá.

Lucky

Chá Bút Tiểu Tửu
Năm thứ ba kể từ khi ta khởi binh tạo phản, triều đình để an ủi ta, đã phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân.
Hắn ta mặc áo mỏng manh, ngồi trên giường ta với vẻ mặt đầy tủi nhục.
Ta nắm cằm hắn ta cười nói: "Ồ, đã nghĩ thông suốt rồi, sẵn sàng thuộc về ta chưa?"
Trước đây ở kinh thành, hắn ta từng thề độc, thà chịu vạn tên xuyên tim cũng không chịu cưới ta.
Hắn ta căm phẫn nói: "Ngươi dù có được thân xác ta, cũng không thể chiếm được trái tim ta!"
Ta đạp hắn ta một cước xuống đất, bảo hắn ta cút đi.
Cứ như ta thèm thuồng hắn ta lắm không bằng. Ngày trước nói lời thề non hẹn biển để lừa hắn ta chơi, vậy mà hắn ta thực sự tưởng mình là báu vật.

Mãn Tự Tinh - Hồng Mông
Mẫu phi của ta là một người xuyên không.
Dưới mắt phụ hoàng, nàng ấy dạy ta rằng "mọi người đều bình đẳng" và "nữ tử có thể gánh vác nửa bầu trời".
Phụ hoàng sủng ái nàng ấy, nên đã phá lệ cho ta, một Công chúa, được theo học.
Sau khi đọc sách, ta đã hiểu.
Hiểu tại sao các hoàng huynh đều muốn tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế.

Bút Phong Tung Hoành

Cẩu Bào Tử

Hà Thường Tại

Huỳnh Dị

Hãm Bính

Canh Tục

Cảnh Tục
Quan lộ thương đồ, từ góc độ nào đó mà nói đã không phải là tiểu thuyết nữa, nó là câu chuyện cổ tích, một câu chuyện cổ tích về mộng tưởng mà mọi người đều có mà không thể hoàn thành. Mỗi lần đọc đoạn Trương Khác trong mưa buộc lại giây dép cho Trần Ninh, đều không kìm nổi nước mắt, tới nay trong các bộ truyện đã xem qua, chỉ có đoạn Nguyệt Nha Nhi mất trí trong Cực Phẩm Gia Đinh của Vũ Nham, bức thư Nhị Cẩu và Tiểu Yêu Tinh chia tay trong Nhị Cẩu của Tổng Quản là xúc động như vậy, cụ thể không nói nhiều, mọi người hãy tự xem đi ...
Trương Khác 30 tuổi, giám đốc chi nhánh một tập đoàn có tiếng, nhìn lên chẳng bằng ai nhìn xuống chẳng ai bằng mình, có thể xem như một người thành đạt, nhưng y mang trong tim vết thương không lành …
Năm 1994, Trương Khác 16 tuổi, tốt nghiệp sơ trung với thành tích thứ 3 toàn khu, con trai độc nhất Trương Tri Hành – phó thư ký trưởng chính phủ Hải Châu, mẹ Lương Cách Trân cán bộ cục thư tín, tương lai rộng mở đang chờ đón trước mắt.
Nhưng đúng lúc đó tai họa giáng xuống, Đường Học Khiêm phó thị trưởng thường vụ Hải Châu người nâng đỡ cha y bị vu cáo tham ô hối lộ vào tù, cha y bị coi là kẻ phản bội đâm sau lưng cấp trên, đồng nghiệp nghi kỵ, người thân xa lánh, chuyện tồi tệ liên tục đổ xuống, mất việc, mất nhà, cuộc sống xuống dốc không phanh.
Đương Thanh, con gái Đường Học Khiêm, cô bạn thanh mai trúc mã của Trương Khác từ đó không bao giờ nói với y một câu, tốt nghiệp cao trung, Đường Thanh đi Mỹ du học, Trương Khác hơn 50 kilomet bờ biển chỉ để mong được nhìn máy bay của cô …
Sau hôm đó Trương Khác sống sa đọa, buông thả trong tình cảm, tới khi gặp Trần Ninh ở Đại Học Đông Hải, vết thương lòng mới dần lành lại, nhưng cũng là lúc y bị vết thương sâu không kém …
Cuối cùng trải qua rất nhiều việc Trương Khác cắn răng đứng dậy nỗ lực thay đổi số phận, y đã thành công, song trong tim chỉ còn mang nuối tiếc vô hạn. Thế rồi một hôm đi làm Trương Khác bị tai nạn xe, ông trời cho y cơ hội quay về 14 năm trước vào cái ngày ác mộng đó, liệu Trương Khác làm gì chấm dứt ác mộng, tìm ra kẻ hãm hại gia đình mình …

Hồng Mông Thụ

Nhất Tam Ngũ Thất Cửu
Hàn Đông trọng sinh về thời điểm mười lăm năm trước, khi mà nước Nga sắp sụp đổ, khi trong nước chuẩn bị nổ ra cuộc tranh cãi giữa phái cải cách và bảo thủ.Hàn Đông có ký ức kiếp trước, biết được phương hướng phát triển trong tương lai, muốn xông pha quan trường để bảo vệ gia tộc, bảo vệ chính mình.
Nắm quyền thiên hạ, say gối mỹ nhân.
Theo bước chân Hàn Đông tung hoành quan trường, tích lũy kinh nghiệm từ cơ sở, thẳng bước tiến lên.
Tác phẩm này được viết trước Quan Gia.

Thạch Chương Ngư

Bảo Thạch Tiêu
Vương Tử Quân là con cả trong một gia tộc đang đi xuống, sau khi tốt nghiệp và nhận chức bí thư đảng ủy khối trong trường được hai năm, hắn được điều xuống xã Tây Hà Tử làm bí thư xã. Một bí thư trẻ tuổi, không kinh nghiệm, không tâm tính tất nhiên sẽ biến thành một vị cán bộ lãnh đạo bù nhìn, không thể nào đấu lại cán bộ địa phương, không khỏi bị người ta cho ăn bùn. Chỉ một tên đồn trưởng công an xã giở trò chụp mũ cũng làm cho tin đồn tung ra đầy trời, thế là đời làm quan gặp đầy trắc trở. Hắn không nghe lời khuyên của gia tộc, từ quan đi đến một vùng hẻo lánh làm giáo viên.
Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vì chuyện con cái học xong không có công tác mà đến tìm đứa em trai, bây giờ đang là phó chủ tịch thành phố, hắn sẽ bị em trai hắt hủi, không coi ra gì. Vương Tử Quân vì buồn bực mà đi uống rượu, kết quả xảy ra tai nạn xe hơi, hắn trọng sinh về đúng thời điểm cách đó hai mươi năm, lúc mà tên đồn trưởng chuẩn bị chụp mũ hắn tội danh quan hệ bất chính với nhân viên cấp dưới.
Hai mươi năm sau Vương Tử Quân vẫn luôn nằm mơ đến tình huống năm xưa, lúc này hắn trọng sinh, tất nhiên sẽ không để cho chuyện cũ xảy ra. Vương Tử Quân muốn đứng vững bàn chân ở xã Tây Hà Tử, muốn trả lại những gì mà năm xưa mình đã từng phải nhận, thế nhưng mọi chuyện cũng không dễ dàng. Một Vương Tử Quân với tâm tính trầm ổn, với hai mươi năm sóng gió cuộc đời sẽ phát triển trên đường quan trường như thế nào sau khi trọng sinh?
Bí Thư Trùng Sinh là một bộ truyện có thứ hạng khá cao ở qidian và có lượng người xem rất lớn. Là một bộ truyện được đánh giá cao. Mời các bạn cùng đón đọc!

Thao Lang
Tại một thời gian nào đó, trong văn phòng quản lý “Tam phản – Phản xuyên việt – Phản trọng sinh – Phản dị năng ” của thời không.
- Tuy cậu là hồng tam đại nhưng điều kiện bản thân quá kém, không có nhiều không gian phát triển.
Viên cán sự gõ gõ ngón tay lên mặt bàn.
- Đại ca, phải như thế nào mới được?
Diệp Khai nhìn nắm tay viên cán sự đếm đếm thì hiểu ngay, lén lút đút qua một tấm thẻ vàng.
- A, cậu xem Lưu Chủ tịch của Hạo Dương, trọng sinh đấy, thân thể khỏe mạnh, tư duy tốt, về vừa đúng cơ hội khi quốc gia tồn vong, lên chức là đương nhiên. Lại nhìn Trương chủ nhiệm của Bình Hải, dù là phản xuyên việt nhưng là thánh thủ phụ khoa, người trong võ lâm, đủ ưu thế để phát triển. Về phần Trần chủ nhiệm của ban văn hóa, người ta là La Thiên thượng tiên đầy kinh nghiệm chuyển thế! Cậu lấy gì so với người ta?
Viên cán sự vừa giáo huấn Diệp Khai vừa kiểm tra số dư tấm thẻ qua mạng. Nghe đối phương quở trách, Diệp Khai không hề tức tối, chỉ cười hì hì nhìn hắn.
- Ồ, cậu không có trọng sinh, không có xuyên việt, kiếp trước cũng không phải thần tiên, oán hận cũng không cao, nhưng chút ưu thế thì vẫn có. Nào nào, không xóa ký ức hai mươi năm sau nhé!
Viên cán sự đột nhiên nảy ra một ý. Diệp Khai cười toét, hắn đã trông thấy cặp mặt sáng rực của viên cán sự khi nhìn thấy số dư trong thẻ...

Qua Nhân